[Xuyên không] Quang, tinh, nguyệt - Tiểu Quỷ - Linh Phong

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Tử Linh Phong, 18 Tháng bảy 2015.

  1. Tử Linh Phong

    Tử Linh Phong Bơ Bơ Bơ Phéc Member Tác giả

    Chương 58: Chiến trường đẫm máu
    Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, đặt tay lên vai cậu bạn của mình, Tôn Giang nói:

    - Các cậu cứ hiểu đơn giản một chút đi. Nhân quả của tớ chính là chọn ra con đường tốt nhất để đi về phía trước, kiểu kiểu như một cách tiên tri hướng dẫn đường đi ấy mà.

    Cả bọn lúc này đành gật gù mặc dù vẫn chưa hiểu cho lắm. Chợt Phi lên tiếng:

    - Nói như vậy thì cậu có thể chọn được con đường tốt nhất để đi đúng không? Hiện giờ chúng ta ở đây là nhân, vậy liệu cậu có thể chọn quả tốt nhất khi đến được cái đỉnh Vô Vọng kia không vậy?

    Phi là kẻ theo học cách xem tinh tượng của ngài Thiên Nhân, vậy nên tên này cũng nắm một phần sức mạnh xem được tương lai. Khi nghe Tôn Giang nói về nhân và quả thì cậu ta đã hiểu được phần nào đó, sức mạnh này của Tôn Giang có thể giải thích một cách đơn giản nhất chính là chọn đường đi cho tương lai, mặc dù không biết là giới hạn của sức mạnh này đến đâu.

    Nghe Phi hỏi, Tôn Giang cười gãi đầu:

    - Tớ cũng đã nghĩ đến việc đó, cũng đã suy nghĩ đến vấn đề mà Bạch Hàn từng nói, về cái kết cục kia. Lúc này tớ quả thật có cách, nhưng không thể thực hiện được, và thậm chí là không thể nói ra được. Chúng ta hiện giờ chưa tới lúc để có thể khai mở được tương lai, tạo ra một con đường khác.

    Hồng Long hấp tấp:

    - Vậy thì rốt cuộc đến bao giờ?

    Tôn Giang lắc đầu:

    - Không biết, và cũng không có cách để biết. Tớ cảm giác như có thứ gì đó ngăn tớ lại, không cho tớ nghĩ tiếp về cái vấn đề kia vậy.

    Phong Lam trầm ngâm:

    - Chẳng lẽ là quy định của thế giới này?

    - Quy định?

    Tất cả đồng loạt ngạc nhiên. Phong Lam gật đầu:

    - Một loại quy tắc, kiểu kiểu như không được tiết lộ tương lai ấy mà.

    Bạch Hàn xen vào:

    - Nói như vậy thì muốn biết được tương lai, đồng thời thay đổi tương lai thì phải vượt qua khỏi quy tắc của mảng thiên địa này?

    - Tớ không biết, tớ chỉ là thoáng nghĩ như vậy thôi. Dù sao thì mấy người đạt đến cảnh giới Power Vượt Vô Cực cũng có thời gian rảnh để viết sách lại đâu mà.

    Đang bàn tán sôi nổi, tiếng còi tàu hú vang cắt ngang dòng suy nghĩ của họ. Trưởng đoàn lớn giọng:

    - Chúng ta sắp cập bến Tây đại lục qua bến cảng Địa Ngục thành, mong mọi người chuẩn bị.

    Tất cả đồng loạt chạy ra mũi tàu, hướng mắt về một dải đất vàng rực đằng xa, cùng với mảnh đất ấy mà một cây trụ khổng lồ đâm thẳng lên bầu trời ẩn hiện sau màn mây mù mịt.

    Phi nheo mắt nhìn về phía cây trụ ấy, cậu ta ngập ngừng:

    - Kia là…

    - Là đỉnh Vô Vọng, nơi cư ngụ của Tử Vong thành, cũng là nơi mà chúng ta cần phải đến.

    Theo cái nhìn của bọn họ hiện giờ, cái cây trụ khổng lồ ấy bất quá chỉ to bằng bắp tay, thế nhưng họ cũng biết rằng hiện giờ họ đang cách cây trụ đó một quãng đường xa khủng bố, nếu so sánh, vậy thì cây trụ ấy phải lớn đến mức nào chứ?

    Đáp lại thắc mắc này, Tuyết Liên nói:

    - Đỉnh Vô Vọng có đường kính chiếm khoảng một phần năm Tây đại lục, mà Tây đại lục lại lớn gấp đôi Đông đại lục.

    - Gấp đôi?

    - Dạ, nghe nói đỉnh Vô Vọng chứa được cả ngàn lâu đài cở Thủy Tinh thành vẫn được đấy.

    Cả bọn lại một lần nữa há hốc mồm, cái đỉnh Vô Vọng này không những rất cao mà còn khổng lồ đến khủng bố nữa chứ. Vậy rốt cuộc để lên được đỉnh của nó thì phải đến ngày tháng năm nào đây.

    Họ chưa kịp suy nghĩ tiếp thì con tàu đã băng băng tiến vào một cánh cổng gỗ khổng lồ được dựng ngay giữa biển. Nhìn thoáng qua thì cánh cửa gỗ này có vẽ đã khá cũ kỹ, khi con tàu đi ngang qua nó, nó còn phát ra âm thanh kẽo kẹt giống như sắp sập đến nơi vậy. Thế nhưng vào cái giờ phút này, âm thanh ấy lại giống như đánh lên một hồi chuông đánh thẳng vào tâm trí những người có mặt tại đây. Bởi vì ngay tại lúc này, tiếng sóng biển đã trở nên vô cùng yên ắng, không còn những tiếng rào rào va đạp của sóng biển đánh vào mạn thuyền, cũng không còn tiếng chim kêu trong lúc bay lượn trên trời nữa. Con quái điểu trên vai Tôn Giang hét lớn một tiếng rồi nhanh chóng phóng vọt lên bầu trời.

    Hít một hơi khí lạnh, Bạch Hàn lên tiếng:

    - Này, các cậu thấy có lạ không. Nơi này gần như không có âm thanh.

    - Ừm, cái sự yên ắng này quá kỳ lạ.

    Phi đáp, sau đó cậu ta đưa mắt nhìn quanh nơi này một vòng. Con tàu vẫn cứ chạy thẳng về phía trước, thế nhưng âm thanh lại không phát ra dù chỉ là nhỏ nhất.

    Vô thức câu tay Phi, Tuyết Liên khẽ giọng:

    - Anh Phi, em sợ…

    Phi xoa đầu cô:

    - Không sao, đây chỉ là…

    Chưa kịp nói hết câu, trước mặt họ đã xuất hiện những màn sương khói mờ ảo mông lung. Màn sương ấy nhanh chóng quyện lại bao phủ lấy cả con thuyền và cả con đường phía trước. Tôn Giang nheo mắt:

    - Cái quỷ gì đây? Sương mù?

    - Mọi người cẩn thận, sương mù này có gì đó rất bất bình thường.

    Lão trưởng đoàn lên tiếng, mà ngay sau đó, những âm thanh la hét vang lên từ những con tàu khác. Hồng Long quát:

    - Chuyện gì vậy?

    Hoa tiêu hớt hả chạy tới:

    - Báo cáo, toàn bộ người trên những con thuyền phía sau đã ngất xỉu hết rồi.

    - Ngất xỉu?

    Tất cả đồng thanh, chuyện gì đây, ngất xỉu là sao nhỉ. Bất chợt Tôn Giang nói lớn:

    - Mọi người, cẩn thận, sức mạnh Power đang biến mất đấy.

    - Cái gì?

    Bạch Hàn hét lên, sức mạnh Power mất, chẳng lẽ cái màn sương này thật sự có vấn đề. Ngoài ra còn có một vấn đề mà họ cảm thấy vô cùng nguy hiểm, lúc này đây, mi mắt họ trĩu nặng một cách không kiểm soát được. Hồng Long nghiến răng:

    - Cái quỷ gì đây? Buồn ngủ vào lúc này?

    Loạng choạng vịn vào thành tàu, Bạch Hàn đưa mắt nhìn về phía màn sương đang mù mịt bao vây lấy họ. Trong màn sương đục ngầu ấy, cậu ta cảm thấy như có ai đó đang tiến về phía cậu ta. Những bóng người mỏng manh bước chậm chạp trong màn sương mờ ảo. Bạch Hàn ngạc nhiên:

    - Cái gì…

    Thế nhưng chưa kịp nói hết câu thì cậu ta đã ngã vật xuống boong tàu mà ngất đi. Phi, Hồng Long, Phong Lam, Quân Bá cũng nhanh chóng ngã xuống sàn tàu mà ngủ say không còn biết trời đất là gì nữa. Chỉ còn lại mỗi một mình Tôn Giang vẫn còn trụ vững được. Thế nhưng dưới tác động mãnh liệt của màn sương mù thần bí kia, cuối cùng thì cậu ta cũng không thể cưỡng nổi giất ngủ đang quyến rũ cậu ta chìm đắm vào nó. Hình ảnh cuối cùng mà cậu ta thấy chính là một cái bóng trắng đang hòa vào người tên Phong Lam đang nằm trước mặt. Sau đó thì cậu ta không còn biết gì nữa.



    Giữa không gian rộng lớn gần như không thấy biên giới, dưới ánh nắng chói chang của mặt trời đang chiếu rọi, ở phía đầu bên kia của đồn cát cao, người ta thấy được một đạo quân khổng lồ lên đến hàng triệu người đang đứng chỉnh tề, gươm giáo sáng choang. Ở đầu bên này, một ngôi thành khổng lồ được xây dựng bằng gỗ nhưng lại mang đến cảm giác nó còn cứng cáp hơn bất kỳ loại sắt thép nào khác, ngôi thành ấy đứng sừng sững trên một mỏm đá khổng lồ cheo leo ngoài bờ biển. Nếu ai không biết thì ngôi thành này có tên là Phát Ngạc, một trong số những ngôi thành tồn tại từ thời đại Hoàng Kim của thế giới này.

    Những binh lính trong thành vô cùng cẩn thận, quan sát động tĩnh của đối phương. Còn người dân trong thành thì đang hốt hoảng chạy loạn, tiếng người kêu khóc, tiếng loạn lạc, tiếng sợ hãi vang lên, hỗn tạp, tạo thành một bầu không khí vừa quái dị vừa khó tin.

    - Chạy mau, chạy mau, quân Tử Vong đến rồi.

    Dân chúng la hét, người có đồ thì mang theo đồ, người có con cái thì ẵm bồng chúng. Không khí hỗn loạn ấy khiến cho người ta cảm thấy sợ sệt một cái gì đó, một nỗi sợ sâu tận tâm can.

    - Đừng hoảng sợ.

    Một vị tướng mặc áo giáp bạc sáng choang hét lớn. Tất cả mọi người đều dừng lại, trố mặt nhìn người đó.

    Đó là một người trung niên đã hơi lớn tuổi, mắt phượng mày ngài, vô cùng oai dũng. Mọi người lập tức nhận ra thân phận người đó:

    - Ngài Thân Vương của hoàng tộc.

    Người này vốn là một vị tướng vô cùng có tài của ngôi thành, cũng là một kẻ có công trong hầu hết các cuộc chiến đánh đông đánh tây, dẹp đông dẹp bắc. Nếu nói người dân trong thành này không biết quốc vương là ai thì còn có thể, nhưng nếu như không biết được thân phận của người này thì đúng thật là đáng đánh đòn.

    Mắt sáng quắc, ông ấy nhìn tất cả mọi người một lượt. Ở đây có hàng trăm con người, già yếu cũng có, trẻ con cũng có, phụ nữ đàn ông không thiếu một ai. Ông khẽ thở dài:

    - Các ngươi định rời bỏ nơi này?

    Mọi người ấp úng, một kẻ chậm rãi bước lên cất tiếng:

    - Xin ngài hiểu cho chúng tôi. Chúng tôi còn có cuộc sống, còn có vợ con,…

    - Ta hiểu, ta hiểu chứ.

    Ông cười, những vết hằn của thời gian nhanh chóng nhăn lại trên khuôn mặt oai hùng ấy. Ông cởi mũ mạo của mình ra, một mái tóc lấm tấm bạc khẽ phất phơ trong gió, trông vô cùng thê lương. Một vài người liền nhận ra sự thay đổi, người đàn ông này được mệnh danh là người đàn ông không bao giờ già, vậy mà…

    Ông đưa mắt nhìn mọi người lần nữa, sau đó ngồi phịch xuống một hòn đá ven đường:

    - Ta không trách các ngươi, các ngươi đều có cuộc sống của mình. Các ngươi muốn đi, có thể đi. Ta có thể phái người đảm bảo sự an toàn của mọi người. Quân Tử Vong thành kéo đến đây có một phần là lỗi của ta, ta không hy vọng mọi người có chuyện gì bất trắc. Đi được thì đi thôi…

    - Nhưng mà…

    Một vài người ái ngại. Ngôi thành này là nhà của họ, họ sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, quốc vương và binh lính của ngôi thành cũng rất thân thiện. Nơi này chưa từng xảy ra bạo loạn, các vụ cướp, trộm cũng gần như không thấy. Quả thật là một nơi vô cùng ấm no và hạnh phúc.

    Như hiểu được mọi người đang nói gì, ông cười:

    - Không sao, các ngươi cứ đi đi. Nơi này để ta lo là được rồi.

    - Thân Vương…

    Những người dân ấp úng. Đúng lúc này, một viên tướng trẻ đập mạnh cán thương trong tay mình xuống đất, dõng dạc nói:

    - Thưa ngài, nếu như phải giữ thành, thuộc hạ xin phép được sát cánh bên ngài đến giây phút cuối cùng.

    Ngay sau đó, đồng loạt những binh sĩ đang đứng quanh đây cũng đập mạnh lưỡi thương xuống đất, ưỡng ngực lên cao, mặt lộ vẻ quyết tâm thấy rõ.

    Thân Vương ngạc nhiên nhìn họ:

    - Các ngươi…

    - Ngài có công giữ ngôi thành này, chúng tôi không thể nào để ngài lại một mình được. Hơn nữa, được chiến đấu với ngài chính là niềm vinh hạnh cho chúng tôi.

    - Đúng.

    Tiếng hô vang dõng dạc của những binh lính khiến lòng người như sôi sục. Thân Vương cười khổ, khoát tay:

    - Các ngươi còn trẻ, vẫn còn những thứ các ngươi có thể làm ở phía trước. Ta không muốn đưa các ngươi vào con đường không lối về. Đi thôi, đi thôi.

    - Thưa đại nhân, thuộc hạ nguyện chết để bảo vệ ngôi thành này. Để sau này con cái của chúng thuộc hạ sẽ ngẩn cao đầu mà nói rằng: Ông cha chúng đã liều chết để bảo vệ quê hương đất tổ. Chứ không phải là sống cúi đầu chỉ vì một phút hèn nhát nhất thời của bản thân thuộc hạ.

    Vừa dứt câu, người tướng trẻ quỳ một chân xuống đất như để thể hiện sự quyết tâm của mình, mà đồng loạt, hàng trăm ngàn binh lính phía sau cũng quỳ gối của mình xuống. Thanh âm loảng xoảng của áo giáp vang dội như một bài hùng ca bi tráng. Nhìn cảnh tượng đó, Thân Vương vội vàng đứng lên nhìn họ.

    - Các ngươi…

    - Có lẽ không chỉ có họ đâu, thưa Thân Vương.

    Ông quay người lại, những người dân có mặt ở đây đều đang quỳ gối của mình xuống trước ông.

    - Không được, các ngươi mau đứng dậy, các ngươi là cốt lõi của ngôi thành này, ta làm sao có thể đưa các ngươi đi vào con đường chết được chứ.

    - Người huynh đệ…

    Một giọng nói trầm ấm vang lên, từ giữa đám binh lính đang quỳ, một người chậm rãi bước về phía Thân Vương. Người này khoát lên mình bộ giáp vàng rực sáng chói, một uy thế bễ nghễ thiên hạ toát ra từ mỗi bước chân. Đôi mắt sáng quắc tinh anh, gương mặt uy nghiêm toát lên thần thái khiến người ta kính phục. Thân Vương ngạc nhiên rồi vội vàng quỳ xuống:

    - Hoàng thượng!

    Người này không ai khác hơn chính là vị vua của ngôi thành này, người lãnh đạo tối cao nhất nơi đây. Bước về phía Thân Vương, ông nâng người bạn trung thành của mình dậy:

    - Không cần hành lễ.

    Rồi ông đưa mắt nhìn dân chúng xung quanh:

    - Cảm ơn, cảm ơn các ngươi đã tin tưởng bảo vệ ngôi thành này, ngôi thành do một tên không ra gì như ta cai quản. Ta, dưới danh nghĩa của vị vua của ngôi thành Phát Ngạc này, cũng như dưới danh nghĩa của những bậc cha ông đi trước, ta nguyện đem tính mạng của mình ra bảo vệ ngôi thành, cũng như bảo vệ tất cả các ngươi.

    - Không được, thưa Hoàng thượng.

    Thân Vương lại quỳ xuống:

    - Ngài vẫn còn hoàng tử, vẫn còn hoàng hậu, ngài không thể mạo hiểm tính mạng được.

    - Thân Vương, Lân Cổn, ngươi còn nhớ ngày xưa chứ?

    Thân Vương ngạc nhiên nhìn ông. Đức vua lại nói tiếp:

    - Khi còn trai trẻ, ta thường cùng ngươi xông pha tiền tuyến, cùng các huynh đệ vào sinh ra tử. Cảm giác ấy, chiến trường ấy, ta không bao giờ quên.

    Ông vừa nói vừa đỡ Thân Vương cùng những binh lính đứng dậy.

    - Ngày đó, dưới sức mạnh của quân đội Phát Ngạc thành, không một tiền tuyến nào không có mặt chúng ta, không có một chiến trường nào chúng ta không in bóng ngựa. Ngươi còn nhớ chứ?

    - Hoàng thượng!

    - Ngày hôm nay, quân đội Tử Vong thành kéo đến đây, chính là muốn chiếm lấy sức mạnh bí truyền mà ngôi thành này đã trấn giữ ngàn năm. Dưới danh nghĩa là một người được giao cho trọng trách bảo vệ ngôi thành, ta không thể để bọn chúng đạt được ý nguyện, đạt được thứ mà ông cha ta đã ngăn chặn ngàn năm.

    Lần này ông lại bước đến đỡ những người dân đứng dậy:

    - Dưới danh nghĩa là một vị vua, ta không thể trơ mắt đứng nhìn thần dân của mình phải đổ máu vì bảo vệ quê hương. Dưới danh nghĩa một người con, ta cũng phải ra sức bảo vệ cho quê hương đất tổ của mình, nơi mà ông cha đã gìn giữ bao đời nay. Và dưới danh nghĩa một người cha, ta cũng phải bảo vệ cho gia đình mình được an toàn.

    Từng lời, từng lời nói của vị vua đáng kính ấy vang vọng giữa không gian yên lặng đến từng hơi thở ấy.

    - Cuối cùng, dưới danh nghĩa một người bạn, một chiến hữu, hãy để ta sát cánh cùng ngươi, bảo vệ nơi này.

    Ông nói, tay giơ lên gỡ vương miệng xuống, đặt trịnh trọng lên một tảng đá lớn, sau đó lại vươn tay cầm lấy một thanh kiếm, mỉm cười đứng đối viện với Thân Vương.

    - Hoàng thượng, người đâu cần phải làm vậy.

    Thân Vương khó xử, đức vua mỉm cười trả lời:

    - Ta rất cần chứ, hơn nữa, hãy gọi ta là Mạc Phong, như ngày xưa đã từng.

    Vào thời khắc này, trăm miệng một lòng hô lên dõng dạt:

    - CHÚNG THẦN NGUYỆN CHẾT ĐỂ BẢO VỆ QUÊ HƯƠNG!!!

    Âm thanh ấy hùng dũng lay động lòng người, âm thanh ấy mạnh mẽ đốt cháy ngọn lửa hừng hực trong tâm hồn những người dân. Vào giờ phút này, họ đã quyết định sẽ liều chết để bảo vệ gia đình mình, quê hương mình, dưới danh nghĩa những người lính của vương triều cổ đại này.

    Đứng từ trên cao nhìn xuống, một thiếu phụ đang bế một đứa trẻ đỏ hỏn mỉm cười. Mà đứa trẻ kia khi nhìn thấy hàng trăm ngàn người đang tụ tập ấy, không hiểu vì sao nó lại bị cuốn hút một cách kỳ lạ.



    Nhìn đạo binh khổng lồ, gươm giáo sáng choang phía xa xa trước mặt, đức vua tay chống thẳng thanh kiếm xuống đất, mắt nheo lại, ẩn sâu trong đó là sự cương quyết mãnh liệt, mà Thân Vương đứng cạnh ông lúc này cũng vô tình bị sự cương quyết ấy lây nhiễm. Cả hai im lặng dõi theo đoàn quân kia từ phía xa, không ai nói câu nào, chỉ còn tiếng gió thổi bên tai những người sắp phải ra sa trường để bảo vệ quê hương.

    - Bẩm, quân đội đã chuẩn bị xong.

    Vị tướng trẻ lúc trước quỳ xuống báo.

    - Được.

    Thân Vương đưa mắt nhìn chiến hữu bên cạnh mình. Đức vua chậm rãi cất lớn tiếng, âm thanh hùng dũng oai nghiêm lan nhanh đến bên tai mỗi kẻ thù trước mặt ông:

    - Nếu các ngươi muốn chiếm lấy bí mật Luân Hồi mà ông cha chúng ta đã niêm phong, cứ đến đây, chúng ta sẽ nghênh tiếp.

    Ông dừa dứt lời, tiếng hô của binh sĩ trong thành đã dõng dạt cất lên tạo thành một thứ âm thanh hào hùng.

    Đứng bên đây chiến tuyến, một người áo đen ngồi dựa trên ngai vàng cười khẩy, bên cạnh ông ta là một thanh kiếm đen kịt, lâu lâu nó lại phập phồng lên từng tia máu như nó đang thở vậy. Hắn ta trầm giọng:

    - Được lắm, nếu như các ngươi đã nói vậy thì ta cũng không khách sáo nữa. Ta cứ tưởng các ngươi đồng ý giao ra vật đó thì ta sẽ cho các ngươi ra đi thanh thản, còn bây giờ, tất cả, lên hết cho ta.

    Thanh âm dạ ran của hàng triệu người động loạt vang lên, toàn bộ đội quân tct phân ra làm hai mũi công kích thành Phát Ngạc.

    Phất tay, đức vua dõng dạt:

    - LÊN!!!

    - TIẾN LÊN!!!

    Âm thanh của quân đội trong thanh hô lên đồng loạt, cuồn phong bắt đầu rít rào dữ dội, bầu trời cũng chuyển sang đen kịt như hủ nút, những hạt mưa nặng nề rơi xuống nền đất đầy máu và xác. Âm thanh va chạm của binh khí vang lên gay gắt, những tiếng nổ ầm ầm vang dội của những kẻ mang sức mạnh Power không một giây ngơi nghĩ.

    Đây hoàn toàn là một trận chiến không cân sức, một chiến trường áp đảo nghiên về một phía.

    Quân đội Tử Vong thành là tập hợp tinh nhuệ trong số những kẻ tinh nhuệ. Đoàn binh ấy, hơn ngàn người đã có sức mạnh Power, hơn trăm người mang sức mạnh cấp hai, ba vị tướng lãnh đạo đã đạt đến sức mạnh Power Vô Cực. So với đội quân chỉ vài ngàn người của vương triều Phát Ngạc, binh lính chẳng mấy ai có sức mạnh bởi vì đa phần đều là dân thường. Đây hoàn toàn là một trường chém giết.

    Hai vị tướng, hai người thống lĩnh tối cao của vương triều, đức vua và Thân Vương ra sức chém giết, cả hai chiến đấu đến điên cuồng. Mắt họ hằn lên tia dữ tợn. Cả hai đều là những người đạt đến sức mạnh Power Vô Cực, thậm chí đã đạt đến ngưỡng Vượt Vô Cực, thế nhưng dưới sự tấn công hung hãn và tàn bạo của kẻ thù, sóng người liên miên không dứt, cả hai chỉ là những con người, họ nhanh chóng sức cùng lực kiệt.

    Mắt đỏ ngầu, đức vua hét lên một tiếng, âm vang mãnh liệt bao trùm toàn bộ chiến trường, những kẻ yếu ớt lập tức ngã xuống chết, những kẻ có sức mạnh choáng váng, thế nhưng đối với những tên có sức mạnh ngang với ngài thì cũng chỉ chói tai đôi chút.

    Đứng trước mặt ông, một tên trong số ba tên tướng lĩnh cấp cao cười, nụ cười của hắn đến tận mang tai:

    - Đức vua của vương triều Phát Ngạc, đây là chiêu cuối cùng của ngươi sao?

    Mệt mỏi, dựa người vào thanh kiếm đang ghim chặt dưới nền đất lạnh lẽo, ông cười, máu trên người ông nhanh chóng hòa cùng cơn mưa nặng hạt:

    - Không cần châm biếm ta. Cứ đến đây, ta sẽ cho ngươi biết sức mạnh của người đứng đầu vương triều.

    - Ta nghĩ là không cần. Mạc Phong, là kẻ thù của ngươi, ta kính nể sự uy dũng của ngươi. Nên ta sẽ cho ngươi ra đi thanh thản. Tạm biệt.

    Vừa dứt lời, hắn hóa thành một tàn ảnh. Sau đó, hắn chậm rãi bước đi không nhìn lại.

    Trời đất như đảo lộn, sấm sét rền vang cũng lặng yên trong phút chốc. Đầu của vị vua đáng kính ấy rơi xuống, cả thân thể nặng nề cũng ngã ầm xuống nền đất lạnh lẽo đầy máu ấy.

    - KHÔNG!!!

    Thân Vương gào lên, mà toàn bộ binh lính của vương triều ấy cũng gào lên bi thống.

    Họ điên cuồng, họ hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh, như những con thiêu thân, họ lao vào kẻ địch bằng cả sinh mạng của mình.

    Chiến trường đẫm máu…

    Trận chiến ấy kéo dài mãi cho đến hai ngày sau. Toàn bộ dân thường của ngôi thành ấy bị tra khảo một cách dã man nhưng không ai nói ra tung tích của thứ sức mạnh cổ lão kia.

    Một vương triều rộng lớn hoàn toàn bị diệt vong.

    Bão lửa nổi lên, nhấn chìm ngôi thành ấy vào ngọn lửa chết chóc.



    “Ta nguyền rủa các ngươi, cho đến khi toàn bộ các ngươi nằm xuống, chúng ta mới có thể an nghĩ”

    Một bóng người áo trắng quỳ trước một bia mộ không tên trên nền cỏ xanh mướt. Trên bia mộ ấy khắc sâu dòng chữ kia như một câu thề nguyền của hàng vạn người.

    Đâu đó vang lên tiếng khóc ai oán, của những đứa trẻ vô tội bị sát hại, của những người con gái bị làm nhục trước khi chết, của những oán linh không bao giờ tan biến.
     
    Bạch Long thích bài này.
  2. Tử Linh Phong

    Tử Linh Phong Bơ Bơ Bơ Phéc Member Tác giả

    Chương 59: Bách Nhãn Xà - Ảo cảnh
    Cố gắng gượng người dậy, Bạch Hàn hiện giờ chỉ có thể cố gượng chống tay xuống đất mà thở từng hơi nặng nề. Cậu ta là người đã từng thấy được tương lai ở bên trong giếng cổ tương lai, số lượng thông tin cùng sự bi tráng ấy cậu ta thậm chí còn chưa tiêu hóa hết. Lần này cậu ta lại một lần nữa tiếp thu những luồng ký ức bi thương tột cùng của cả một vương triều, nếu như cậu ta không kịp sắp xếp hoặc chịu đựng được những thứ hỗn loạn trong đầu cậu ta thì Bạch Hàn chẳng mấy chốc sẽ hóa điên mất thôi.

    Một người bình thường, chỉ cần tiếp thu thêm ký ức tầm khoảng vài người thôi thì họ có thể sẽ hoá điên. Đằng này, ký ức của hàng trăm triệu người của vương triều cổ xưa hệt như một cơn sóng dữ cuồn cuộn tràn qua tâm trí tất cả những người vừa mới đặt chân lên vùng đất này, thứ sức mạnh tâm trí khủng bố ấy khiến cho một vài người trong số họ lập tức phát điên.

    Một số ôm đầu la hét, một số nắm chặt lấy song sắt mà rú lên từng hồi thê lương.

    Tựa người vào song sắt, đưa đôi mắt lờ đờ mới vừa tỉnh táo lại của mình nhìn quanh, Phi thở ra một hơi nhẹ. Ngay sau đó là một cơn đau đầu khác lại kéo đến khiến cậu ta nhăn mặt. Nhưng nếu như so sánh thì cơn đau đầu này chẳng thấm vào đâu so với cơn đau cậu ta chịu đựng lúc còn ở đảo Dược thần. Lắc đầu mình vài cái, cậu nhìn quanh một vòng. Hoá ra tất cả thành viên trên tàu đều đã bị bắt nhốt lại trong lúc họ ngất đi.

    - Tuyết Liên?

    Phi khẽ nhăn mày nói, trong lồng nhốt lúc này gần như không thấy bóng dáng bất kỳ cô gái nào. Ngay cả Dạ Nguyệt, Hải Yến hay thậm chí là Vân Điệp cũng không thấy đâu.

    Cố gượng đứng dậy, nhưng dường như thân thể cậu ta lúc này chẳng còn chút sức lực nào nữa, cứ mỗi lần đứng lên là đôi chân lại quỵ xuống, cơ bắp cũng không nghe theo điều khiển của cậu.

    - Đừng cố, chúng ta đang trong giai đoạn mất sức do ảnh hưởng của cơn sóng ký ức.

    Tôn Giang cất tiếng. Tên này vốn đã đạt tới đẳng cấp Power Vô Cực nên khả năng hồi phục của cậu ta cũng rất mạnh mẽ. Thế nhưng sau khi im lặng giây lát cậu ta lại nói tiếp:

    - Và cũng đừng vận sức mạnh, sức mạnh của chúng ta bị giam lại hết rồi.

    Đưa đôi mắt ngạc nhiên nhìn cậu ta, Phi thắc mắc:

    - Giam?

    - Đúng vậy, cậu có thấy cái lồng đang nhốt chúng ta không. Theo tớ đoán, nó được đã được sơn lên một lớp Vô Tâm Thủy. Thứ quỷ ấy khiến chúng ta không thể nào vận sức mạnh được.

    - Ngay cả với Power Vô Cực?

    Lần này là Phong Lam lên tiếng, cậu chàng này cũng đã hồi sức được một phần. Với lại, dù sao thì Phong Lam cũng được gọi là con mọt sách mà, chắc hẳn cậu ta biết được cách nào đó để sắp xếp và chống cự được cơn lũ ký ức ấy.

    Tôn Giang trầm ngâm, im lặng giây lát rồi gật đầu.

    - Tớ nghĩ chuyện chúng ta nên quan tâm lúc này không phải là có vận dụng được sức mạnh hay không, mà ta nên quan tâm tên Bạch Hàn kia kìa.

    Hồng Long quỵ một gối, tay chống xuống đất khó nhọc cất tiếng.
    Tất cả mọi người trong nhóm đều đưa mắt nhìn về phía Bạch Hàn, tên này hiện giờ đang quằng quại trên mặt đất, gương mặt tỏ vẻ sự thống khổ khủng khiếp, đôi tay co quắp, miệng sùi bọt mép, miệng hớp hớp tiếng gì đó mà không cất được thành lời. Tôn Giang thở dài:

    - Cũng may là không có bà chằn Hải Yến ở đây.

    - Giờ này còn nói giỡn, mau xem cậu ta thế nào rồi.

    Hồng Long gằn giọng, thế nhưng dù cậu ta có muốn giúp Bạch Hàn lắm nhưng cả thân thể cậu đã mất đi gần hết sức lực. Có cố cách nào cũng không thể thực hiện nổi bất kỳ hành động nào nữa.

    Cả đám nhìn Bạch Hàn bằng ánh mắt ái ngại, bất chợt Tôn Giang lên tiếng:

    - Dạ Nguyệt đâu?

    Nhún vai, thở dài, Phong Lam chen vào trả lời:

    - Bọn họ mất tích hết rồi.

    Bỏ qua chuyện những cô gái sang một bên, lúc này điều quan trọng nhất vẫn là giúp Bạch Hàn thoát khỏi sự giày vò thống khổ ấy.

    - Có ai có cách gì hay không?

    Hồng Long lên tiếng, thế nhưng đáp lại cậu ta là những tiếng thở dài ngao ngán. Giúp bằng cách gì đây trong khi tất cả sức mạnh trong người họ đang bị giam lại.

    Bất chợt, trong số những người lính lúc này có vài người đã hồi phục và bắt đầu to nhỏ với nhau:

    - Chúng ta… chúng ta đang ở đâu?

    Một người trung niên bặm trợn nhìn quanh rồi thở dài:

    - Lồng hiến tế.

    - Lồng hiến tế?

    Tất cả những người nghe thấy đều đồng thanh.

    - Đúng vậy, đây là lồng hiến tế, không lẫn vào đâu được.

    Một thanh niên gầy gò run rẩy lên tiếng:

    - Nhưng… nhưng mà… chẳng phải chúng ta đã có vật hiến tế rồi hay sao. Tại sao chúng ta…

    Vào lúc này, lão trưởng đoàn xen ngang:

    - Ta vốn nghĩ rằng mọi chuyện sẽ không đến mức này, nhưng mà…

    Câu nói của lão trưởng đoàn khiến nhóm Phi cảm thấy tò mò. Im lặng một lát, lão nói tiếp:

    - Cuộc hiến tế ở Địa Ngục thành vốn dĩ dành cho hai loài ma thú – thần thú đứng đầu bảng. Một nhóm toàn nữ với những người mang trong mình sức mạnh sẽ được hiến tế cho thần thú ác độc nhất: Hỏa Kỳ Lân. Những kẻ phạm trọng tội sẽ được hiến tế cho thần thú đứng hạng nhì trong số mười hai loài thần thú: Bạch Sư. Ngoài ra… ngoài ra, cứ vài năm một lần, sẽ có một cuộc hiến tế riêng dành cho thần thú xảo trá nhất thế giới này: Bách Nhãn Xà. Ta thật không ngờ…

    - Ý ông là chúng ta sắp bị hiến tế cho con quái kia sao?

    - Ta e là vậy.

    Lão trưởng đoàn thấp giọng. Lão ta cũng là một nhân vật có danh tiếng ở thành phố cảng Ngân Lệ, thậm chí đến cả Vương Hoàng cũng phải nể mặt lão. Thế mà lão ta lại bị nhốt ở cái chốn này chờ đợi bị đem lên làm vật hiến tế.

    Sau câu nói của lão ta, một vài tên thủy thủ vốn nhát gan vội vàng le hét ỏm tỏi. Có vài tên chạy vội đến song sắt mà dùng hết sức để lay, thế nhưng sức người bình thường làm sao có thể lay chuyển được loại sắt thép có thể cản được những cú tấn công mạnh nhất của những kẻ đạt đến Power cấp một.

    - Mẹ kiếp!

    Hồng Long liên tục đấm mạnh vào song sắt, mạnh đến nỗi cánh tay cậu ta phún máu lúc nào không hay.

    - Dừng lại đi, cậu có đấm gãy tay song sắt cũng không lay chuyển tý nào đâu.

    Tôn Giang nắm chặt cổ tay Hồng Long lại, nếu như để tên này đánh một hồi nữa thì tay cậu ta bị phế là cái chắc.

    Giật phắt tay ra khỏi tay Tôn Giang, Hồng Long quay lại quát lớn:

    - Kệ xác tớ.

    Phi thờ ơ liếc nhìn Hồng Long rồi lại nhìn Bạch Hàn, cậu ta chậm rãi cất tiếng:

    - Dành sức đi, một tên Bạch Hàn nằm lăn lộn rồi, bọn tớ không muốn phải chăm sóc thêm một tên Hồng Long gãy tay đâu.

    - Làm sao đây. Không lẽ lại ngồi đây chờ đợi con quái vật kia tới.

    Tôn Giang vừa thở dài vừa hỏi.

    - Hửm, chúng ta phải chờ cái gì?

    Phi tròn mắt đưa gương mặt đáng đánh nhìn Tôn Giang, tên này cũng ngạc nhiên không kém:

    - Thì con quái vật thần thú Bách Nhãn Xà đó.

    - Sao lại phải chờ? – Phi hỏi tiếp.

    - Tại sao lại không cần chờ? – Tôn Giang hỏi lại.

    - Bởi vì… nhìn phía sau cậu kìa.

    Lúc này Phong Lam cười khổ trả lời thay Phi. Phong Lam vừa dứt lời, Tôn Giang, Hồng Long, Quân Bá đồng loạt quay về phía sau. Phía xa xa, dưới những đồn cát vàng cao vút bắt đầu nổi lên những trận cuồng phong dữ dội. Những cồn cát khổng lồ bỗng chốc chuyển mình như sống dậy. Một vài người trong đoàn thủy thủ đã nhìn thấy cảnh tượng ấy, có người ấp úng cất tiếng:

    - Đây… đây là…

    - Nó đó, con quái vật gian xảo nhất.

    Những âm thanh xào xạt của cát bắt đầu vang vọng trong không gian, những hạt cát nhỏ bé vàng rực dưới ánh mặt trời chói lọi cũng nhanh chóng bị cuốn lên không trung. Đứng từ rất xa, người ta đã có thể nhận ra được bên dưới lớp cát vàng ấy đang có một bóng dáng khổng lồ đang di chuyển với một tốc độ chóng mặt. Thậm chí có thể thấp thoáng thấy lớp vảy đen kịt sáng bóng lấp ló dưới lớp cát.

    - Bách Nhãn Xà, tương truyền là thần thú đối nghịch với tam thần đứng đầu danh sách thần thú. Trên thân có ngàn vạn con mắt, cứ mỗi năm trôi qua nó lại mọc ra một con mắt trên thân, thêm một con mắt đồng nghĩa với sức mạnh của nó lại gia tăng một phần.

    Trong lúc Phong Lam lên tiếng kể về tiểu sử con quái vật này, không gian bất chợt trở nên im ắng đến đáng sợ. Bầu trời vẫng trong vắt và nắng vẫn chói chang, âm thanh lúc này chỉ còn lại những tiếng rì rào của cát vàng đang chảy vội. Có chút ngơ ngác, Tôn Giang cất tiếng:

    - Cái quái gì…

    Chưa kịp nói hết câu, cả lồng sắt phút chốc tối sầm lại. Dưới bóng tối, những đôi mắt sáng quắc màu xanh lơ bỗng chốc phát sáng đến đáng sợ, những đôi mắt khổng lồ to như quả bóng với những nét vằn vện nổi bật giữa bóng tối bất tận.

    - Tất cả nhắm mắt lại.

    Ngay khi những đôi mắt vừa mở ra, Phong Lam lập tức thét lớn. Những con mắt này vốn dĩ nằm trên mình Bách Nhãn Xà, ma lực từ mỗi con mắt sẽ khiến bất kỳ thứ gì nó chiếu đến rơi vào ảo giác vô tận. Có một truyền thuyết rằng có người bị ánh sáng từ mắt con thần thú này chiếu đến, ngay cả sau khi chết thì người đó vẫn còn rơi vào ảo giác vô tận không cách nào thoát ra.

    Dù cho Phong Lam hét lớn là thế nhưng ánh sáng chết chóc ấy quá thu hút, một sự thu hút đến mãnh liệt. Nó khiến cho bất kỳ ai nhìn đến đều không thể thoát ra khỏi được nó. Và tất nhiên, tất cả những người có mặt trong lồng đều bị ánh sáng đó quyến rũ, ngay cả Phong Lam vốn đã chuẩn bị từ trước cũng không thoát ra khỏi được thứ ảo giác chết chóc ấy.



    - Hửm, sao em lại ở đây Tuyết Liên?

    Phi ngơ ngác nhìn Tuyết Liên đang ngồi trước mặt mình, xung quanh cô là cánh đồng hoa vàng rực bất tận đẹp đến mê hồn. Ngắt lấy một cánh hoa vàng, cô đưa lên tóc mình rồi quay nhìn Phi, cô cười, nụ cười khiến cho Phi cảm thấy như không còn thứ gì đẹp hơn trên cõi đời này nữa:

    - Sao anh, em đẹp không?

    Phi bất giác gật đầu, có lẽ không một bút mực nào có thể miêu tả được nét đẹp đơn sơ mà mê hồn của Tuyết Liên ngay lúc này.

    Tuyết Liên nhẹ nhàng đứng lên, cô đang vận bộ váy trắng tinh khôi, mái tóc cô nhẹ tung bay trong gió, tà váy cũng nhẹ nhàng bay lên, vẫn giữ nụ cười trên môi, cô khẽ nghiên đầu:

    - Sao anh vẫn còn đứng đó, anh không nhớ em hay sao?

    - Không… không có…

    Phi như bị mất hồn trước Tuyết Liên, đôi chân cậu ta vô thức bước về phía trước một bước. Những cơn gió bỗng chốc thổi tung lên khiến cánh đồng hoa rung rinh trước gió.



    - Này, hôm nay anh ngơ ngác lắm đấy nha, hay đang nhớ cô nào đó?

    Hồng Long giật mình, cậu ta và Dạ Nguyệt đang đứng bên trong phòng bếp. Một gian nhà cổ kính nhưng vô cùng quen thuộc và thân thương. Hồng Long ngơ ngác:

    - Đây… nơi này là…

    - Anh sao vậy, đây là nhà em mà, anh Long, bỏ đường vào giúp em với.

    Vừa nói cô vừa tất bật nêm nếm mấy cái nồi lớn trước mặt mình. Hồng Long ngơ ngác nhìn cô rồi lại nhìn ngôi nhà, cậu ta vội vàng nắm chặt tay Dạ Nguyệt:

    - Sư phụ, sư phụ còn sống đúng không em, sư phụ…

    Dạ Nguyệt vội vàng trợn mắt rồi đánh mạnh vào người cậu ta:

    - Anh này, nói năng bậy bạ gì vậy hả, ông của em chết hồi nào mà anh nói vậy.

    - Ơ anh…

    Cậu ta áp úng, hóa ra tất cả mọi chuyện từ đó đến giờ chỉ là cơn mơ thôi sao, hóa ra họ vẫn ở đây, vẫn chưa có bất cứ mất mát nào xảy đến với họ sao.

    - Hồng Long, xong chưa tên kia, lâu quá đấy.

    Tiếng của Tôn Giang vang lên đâu đây, Dạ Nguyệt la lớn đáp lời:

    - Có đây, có đây, sắp tới rồi.



    - Mau lên, mau lên anh ơi, khách đến lấy hàng này.

    Giật mình, Quân Bá ngơ ngác nhìn thanh kiếm bạc trong tay mình, rồi lại nhìn lò lửa đỏ rực trước mặt.

    - Quân Bá, anh có nghe thấy gì không hả?

    Tiếng của Vân Điệp hét lên từ trước nhà. Quân Bá đứng phắt dậy chạy vội vàng ra khỏi cửa:

    - Đây… đây là…

    - Này, anh làm cái gì vậy hả, khách người ta hối này.

    Trong mắt Quân Bá lúc này là một cửa tiệm nhỏ với biển hiệu Vân Điệp – Quân Bá với nét chữ như rồng bay phượng múa. Hóa ra cậu ta đã hoàn thành nguyện vọng của mình rồi nhỉ, hóa ra những chuyện kia, về đám người Phi, về con thần thú gì gì đó đều là giất mơ nhỉ. Quân Bá bất giác mỉm cười…



    Tiếng sóng vỗ vào bờ đánh thức Phong Lam đang ngủ say. Ngồi dậy, vươn vai, dụi mắt, cậu ta thiếp đi bên bờ sông lúc nào không hay. Trong giất mơ ấy, cậu ta thấy mình cùng nhóm Phi lạc sang một thế giới khác, có mất mát, có đau thương, tát cả cảm xúc rất thật. Thế nhưng đoạn cuối giất mơ ấy là gì thì cậu ta không thể nào nhớ được.

    Tiếng gió thổi rì rào cuốn lấy hàng cây dương bên cạnh bờ sông, những chiếc lá vàng bị gió cuốn bay rơi xuống dòng sông rồi lững lờ trôi. Ánh nắng nhẹ vàng ươm ấm áp, bầu không khí im lặng chỉ có tiếng gió và cây đang hát lên bài ca an bình đến lạ.

    Nhún vai, Phong Lam lại một lần nữa ngã lưng xuống nền cỏ xanh rờn. Dù rằng cậu ta đang nhớ mang máng đến điều gì đó thế nhưng lúc này cậu ta mặc kệ. Không gian yên bình quá.



    - Cùng nâng cốc chúc mừng chiến thắng nào mọi người.

    Tôn Giang lớn tiếng la lớn rồi giơ cốc rượu của mình lên cao. Mọi người đồng loạt reo vang rồi nâng cao cốc của mình lên. Ngày hôm qua mọi người đã kết thúc trận chiến cuối cùng trên đỉnh Vô Vọng. Không một ai ngã xuống, kẻ ngã xuống có lẽ chỉ là đám người Tử Vong thành. Cuối cùng thì họ cũng đã có thể reo vang chiến thắng, cuối cùng thì họ đã có thể trở về ngôi nhà, trở về thế giới thân thương của mình.

    Cầm lấy cốc rượu, Tôn Giang chậm rãi bước ra cửa sổ rồi đưa mắt lên nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh. Nhấp nhẹ ngụm rượu, mùi hăng lan nhanh xuống cổ cậu ta làm cho Tôn Giang cảm thấy lâng lâng say say một nỗi niềm không rõ.

    Những cơn gió nhẹ nhàng thổi thoáng qua đâu đây. Hít một hơi thật sâu căng tràn lồng ngực, Tôn Giang nhoẻn miệng cười.



    Chìm sâu trong cơn hỗn loạn và đau đớn tưởng như chết đi sống lại, Bạch Hàn nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau đớn dày vò cậu ta. Mỗi phút trôi qua mà cậu cứ tưởng chừng như cả thế kỷ. Trong cơn mơ màng cậu ta cảm nhận được một sự uy hiếp khủng bố đến từ bên ngoài. Thế nhưng vào lúc này, cậu vốn đã chẳng thể làm được gì hay nghĩ được bất cứ điều gì nữa, điều mà cậu ta có thể biết chính là sự đau đớn đến cùng cực cùng với ký ức của hàng ngàn linh hồn tuông chảy vào trí óc của cậu.

    Bất chợt, có một luồng ký ức trắng bạc lạnh lẽo trôi vụt qua những ký ức khác. Một loại ký ức khiến cho Bạch Hàn không còn cảm giác với bất kỳ điều gì nữa, sự chú ý của cậu lúc này chỉ hướng về phía luồng ký ức kia mà thôi.

    Một thứ ánh sáng trắng cổ lão, tang thương phát ra thứ sức mạnh huyền hoặc khiến cho Bạch Hàn không thể nào rời đi được. Một loại ký ức mạnh mẽ dần dần đẩy lùi hết toàn bộ những ký ức khác. Tuy nó choáng hết tâm trí Bạch Hàn nhưng nó lại khiến cho cậu ta cảm thấy dễ chịu vô cùng, những cơn đau đớn cũng nhanh chóng lui mất.



    Xung quanh lồng sắt, những cơn gió khô khốc nóng bức bỗng chốc hóa thành những cơn gió mát lạnh. Bầu không khí nóng ran cũng nhanh chóng trở nên tươi mát một cách kỳ diệu.

    Dưới ánh nắng, con thần thú khổng lồ đang nuốt vội con mồi của mình bổng chốc ngẩn đầu lên nhìn bầu trời một cách khó hiểu. Nó là một con rắn khổng lồ đen bóng, trên đầu nó là chiếc sừng khổng lồ nhọn hoắc trắng ởn. Sự tương phản giữa thân thể nó và chiếc sừng tạo nên một cảm giác kỳ ảo không thể nào giải thích. Hơn nữa, trên thân thể khổng lồ với lớp vảy đen bóng của nó là vô số con mắt đang nhắm không thể nào đếm xuể. Thậm chí, nếu để ý kỹ, có những con mắt đã trở nên già nua dễ dàng nhận thấy. Cùng với nó là vô vàn vết sẹo chi chít ngang dọc khắp cả thân thể con thần thú. Thế nhưng đối với nó, có lẽ những thứ này chỉ khiến cho nó tăng thêm sự nguy hiểm cũng như quyền uy của loài thần thú đứng hạng bốn của thế giới.

    Chiếc lưỡi thè ra rồi rụt lại chưa tới một giây, đôi mắt nó hiện lên vẻ khó hiểu. Thứ nó vừa cảm nhận là những luồng khí lạnh buốt mang lẫn sự cổ lão khiến nó cảm thấy trùng bước. Thứ sức mạnh ấy khiến nó cảm thấy sự sợ hãi nào đó khó hiểu. Cứ như cảm giác mà nó từng đối mặt vào hàng trăm ngàn năm trước, một thứ sức mạnh khiến nó không thể không lùi bước.

    Lắc mạnh đầu, nó thét lên thật lớn dưới bầu trời đang bắt đầu vần vũ mây đen, điều mà gần như hiếm khi xảy ra ở Tây đại lục khô khốc này. Quay đầu lại, đôi mắt nó tìm kiếm một thứ gì đó, có lẽ là tìm nơi xuất phát ra thứ sức mạnh đang uy hiếp nó.

    Trong đôi mắt đầy sát khí của Bách Nhãn Xà, nó đã tìm ra được kẻ đó, một kẻ đang nằm dưới đất không hề có cảm giác yên bình như bất kỳ kẻ nào rơi vào ảo cảnh của nó. Thứ sức mạnh cổ lão ấy phát ra từ con người nhỏ bé kia, tuy hắn không cử động gì nhiều nhưng nó vẫn cảm nhận được sự uy hiếp mạnh mẽ đến khủng bố phát ra từ người kẻ đó.

    Khè lên âm thanh rít tai, nó phóng thẳng thân mình nó về phía kẻ đó. Với tốc độ không tưởng, Bách Nhãn Xà lao đi khiến cho không khí rít lên ì ầm vang dội.

    Ngay khi gần chạm đến kẻ đó, bất chợt một cột băng khổng lồ vội vàng hiện lên chắn đường Bách Nhãn Xà. Mặc kệ, nó lắc đầu nhẹ nhàng, chiếc sừng trên trán nó phát ra ánh sáng rực rỡ. Chỉ một cái lắc đầu như vậy cũng đủ để cột băng trước mặt nó tan thành từng mảnh.

    Thế nhưng đợi nó phía sau cột băng kia chính là một chiếc sừng lạnh lẽo xanh lam hoàn toàn được làm từ băng giá. Bách Nhãn Xà lập tức lách người sang một bên, đôi mắt nó hằn lên tia dữ tợn.

    Băng Giác Lang đứng đó, giơ cao chiếc sừng ngạo nghễ đối diện với Bách Nhãn Xà. Sau lưng nó là Bạch Hàn, người chủ nhân mà nó vô cùng tôn trọng. Ngay khi nhận thấy Bạch Hàn gặp phải nguy hiểm, Băng Giác Lang đã lập tức rời khỏi kết giới của Vô Hình kiếm mà lao ra bảo vệ chủ nhân. Dù cho kẻ mà nó phải chiến đấu là thần thú đứng thứ tư thế giới này thì có cũng mặc kệ. Nó phải bảo vệ được chủ nhân của mình, đó là trách nhiệm và sứ mệnh của nó lúc này.

    Sự xuất hiện của một con thần thú khác đã khiến Bách Nhãn Xà cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Sức mạnh của thần thú thật khó để đánh giá, đặc biệt là đối với những loài thần thú mà Bách Nhãn Xà chưa bao giờ đối chiến. Ngay lúc này, nó chỉ cảm nhận được chiến ý cùng những luồng khí lạnh lẽo không biết toát ra từ con thú trước mặt nó hay từ con người nhỏ bé đang nằm ngất trên mặt đất kia.

    Hướng về Băng Giác Lang, Bách Nhãn Xà khè lên âm thanh rít tai. Đáp lại điều đó, Băng Giác Lang cũng gầm lên uy dũng. Đôi mắt cả hai mang theo chiến ý nồng đậm. Đối chiến với kẻ thù chưa từng gặp mặt, cả hai chỉ có thể chiến đấu theo bản năng sinh tồn cùng những bài học xương máu mà cả hai đã từng trải qua cả trăm ngàn năm với vô số trận chiến. Dưới bầu trời, ánh sáng vẫn len lỏi sau những đám mây đen vần vũ. Chiến ý đã bốc lên, sát ý tràn đầy cả vùng đất. Hai con thần thú lao vào nhau với niềm kiêu hãnh và toàn bộ sức mạnh của bản thân mình.
     
    Last edited: 4 Tháng bảy 2018
    trucxinh0505 thích bài này.
  3. Tử Linh Phong

    Tử Linh Phong Bơ Bơ Bơ Phéc Member Tác giả

    Chương 60: Bách Nhãn Xà - Hợp tác
    Hai con thần thú lao vào nhau quần ẩu khiến cát xung quanh nơi đó bốc lên dữ dội. Bách Nhãn Xà cuộn mình, những con mắt trên thân thể nó lập tức phát ra ánh sáng chói lòa chiếu thằng vào Băng Giác Lang. Thế nhưng Băng Giác Lang cũng đâu phải dạng vừa, nó lập tức phun ra luồng sương xanh trắng cản bước ánh sáng kia, đồng thời nó cũng lập kết giới băng xung quanh Bách Nhãn Xà nhằm giam hãm con cự xà khổng lồ vào lồng băng.

    Dưới sự đáp trả hung hãn của Băng Giác Lang, Bách Nhãn Xà tức giận thét lớn, thanh âm như một quả bom khủng bố vang dội cả một vùng thinh không.

    Băng Giác Lang bất giác lui về thủ, luồng sóng âm của Bách Nhãn Xà đã khiến cho nó bị nội thương nhẹ, thế nhưng thần thú khai chiến, chỉ một bất cẩn nhỏ thôi đã đủ xong đời.

    Bách Nhãn Xà nhận ra Băng Giác Lang đã bị thương, nó lập tức mở ra toàn bộ con mắt từ đầu nó xuống đến lưng chừng bụng đang bị vùi trong cát. Một thứ ánh sáng mạnh mẽ đến khủng bố ngay tức khắc phóng ra tấn công Băng Giác Lang.

    Băng Giác Lang tuy biết nguy hiểm nhưng hiện giờ nó đã không thể nào trốn thoát được nữa. Nó lập tức gầm lớn một tiếng, một tảng băng khổng lồ ngay tức khắc hiện lên bảo vệ lấy người nó.

    Thế nhưng ánh sáng của Bách Nhãn Xà vốn đâu phải thứ tầm thường gì, dù là ánh sáng nhưng nó đủ để thiêu đốt tảng băng bảo vệ kia rồi đánh thẳng vào người Băng Giác Lang khiến cho nó văng đi xa tít mù, sau đó lộn thêm vài vòng trên mặt đất.

    Vào lúc này, Bách Nhãn Xà liền lao thân thể khổng lồ của nó lên khỏi mặt cát, chiếc sừng khổng lồ cong vút của nó hướng về phía Băng Giác Lang, âm thanh xé gió mạnh mẽ cắt ngang bầu không khí nóng bức của miền sa mạc.

    Nằm vật dưới nền cát vàng, Băng Giác Lang lúc này đã không còn đủ sức chống cự với kẻ địch nữa, nó chỉ còn biết nằm trơ mắt nhìn Bách Nhãn Xà thân thể như một ngọn núi khổng lồ lao đến với tốc độ khó tưởng.

    Mắt thấy chiếc sừng sắp đâm vào thân thể kẻ thù, thế nhưng vào khoảnh khắc ấy, một cái vó ngựa không biết từ đâu hiện ra đá thẳng vào sừng Bách Nhãn Xà khiến cho nó nghiêng hẳn đi, nhờ đó mà đòn tấn công của con thần thú cũng không trúng vào người Băng Giác Lang.

    Nhưng trong một sát na ấy, Bách Nhãn Xà vẫn đủ sức điều khiển thân thể quật vào thân kẻ địch vừa xuất hiện, một tiếng ré vang lên thảm thiết đồng thời một tia chớp trắng cũng tức khắc va mạnh vào gò đất.

    Đất cát mịt mù lập tức cuốn tung lên khiến bầu không khí trầm lắng xuống. Chậm rãi ngóc đầu dậy từ trong những cồn cát cao ngất, Bách Nhãn Xà liếc mắt nhìn hai kẻ thù của mình một cách vô cùng bình thản.

    Cố gắng gượng người dây, từng dòng máu xanh lơ rỉ qua những vết thương trên người Băng Giác Lang mà rơi xuống đất. Máu của nó rơi đến đâu thì mặt cát vàng cũng đóng băng đến đấy. Âm thanh xèo xèo giữa lớp cát vàng hanh khô nóng bức và lớp băng xanh ngắt giống như đang đối chọi nhau dữ dội.

    Từ trong đống bụi cát mịt mù, Phi Mã nhẹ nhàng bước ra. Mặc dù trên thân thể nó lúc này là từng dòng máu nóng đang tuông chảy, thế nhưng nó vẫn ngẩn cao đầu mà nhìn về phía Bách Nhãn Xà không hề kiêng kỵ. Mỗi bước chân của nó dẫm lên nền cát đều khiến những đóa hoa tươi thắm nở rộ lên rực rỡ. Đứng cạnh bên Băng Giác Lang, Phi đạp vó xuống đất vài cái, đồng thời Băng Giác Lang cũng hất đầu nó mấy cái rồi ngẩn đầu nhìn về kẻ thù trước mặt. Trong mắt cả hai lúc này hằn lên chiến ý mãnh liệt đến không ngờ.

    Đối chọi với cùng lúc hai thần thú mà có vẻ như cả hai đều không hề e ngại gì đến nó, Bách Nhãn Xà lúc này có đôi chút nhớ lại vài trận chiến trước, lúc nó đứng trên đỉnh cao sức mạnh và chiến đấu với ba con thần thú mạnh đến khủng bố ấy. Thế nhưng nếu so với bọn chúng, hai tên nhóc mới lớn trước mặt nó quả thật không đáng để tâm vào mắt. Quá yếu, quá kém, sự khinh thường hằn rõ trong mắt Bách Nhãn Xà.

    Bất chợt, không có một chút cảnh báo trước, những con mắt trên người Bách Nhãn Xà đồng loạt mở tung ra, những luồng ánh sáng mãnh liệt nhanh chóng cuốn về phía Băng Giác Lang và Phi Mã.

    Thế nhưng lần này nó phải ngạc nhiên, khi luồng ánh sáng của nó cuốn tới Băng Giác Lang, nó mới nhận ra rằng đó chỉ là hình ảnh phản chiếu của hai con thần thú. Đồng thời từ hai bên người nó tức khắc nhói đau mãnh liệt.

    Bách Nhãn Xà rống lên một tiếng dữ tợn, nó nhanh chóng thu mình lại, đồng thời cả thân thể của nó cũng phóng vội về phía trước.

    Hóa ra trong lúc Bách Nhãn Xà khinh thường kẻ địch, Băng Giác Lang đã dựng nên một màn băng khổng lồ nhằm che dấu tung tích cả hai. Ngay khi Bách Nhãn Xà tung đòn quyết định, cả hai đã lập tức phóng sang hai bên, đồng thời bằng tất cả sức mạnh của bản thân, cả hai tấn công khiến Bách Nhãn Xà không kịp trở tay.

    Khinh thường kẻ địch đúng là điểm chết chí mạng trong một cuộc chiến. Thân thể Bách Nhãn Xà lúc này đã chảy ra rất nhiều máu. Một do chiếc sừng của Băng Giác Lang, một do cú đá dùng hết tốc lực của Phi Mã gây nên. Dù cho lớp vảy của nó vốn vô cùng cứng cáp, thế nhưng dưới đòn tấn công mạnh đến khủng bố của hai thần thú liên kích, lớp vảy của nó cũng không chịu nổi.

    Gầm lên dữ tợn, cả bầu trời bỗng chốc nổi lên cơn cuồng phong cuồn cuộn. Cát vàng cứ thế bị cát cuốn lên không trung tạo thành một cái vòi rồng khổng lồ như muốn nuốt trọn tất cả mọi thứ. Đôi mắt Bách Nhãn Xà hằn lên tia dữ tợn khát máu, có lẽ, đã lâu lắm rồi nó mới cảm nhận được cái cảm giác này, cái cảm giác muốn ăn tươi nuốt sống kẻ thù.

    Nhận thấy nguy hiểm, Băng Giác Lang đưa mắt nhìn những người đang nằm ngất trên mặt đất, rồi nó dẫm chân xuống đất thật mạnh. Một lồng băng tức khắc mọc lên bảo vệ lấy những người nằm trên đất. Dưới sự hung bạo của cơn bão cát, chiếc lồng bằng kia vẫn sừng sững không chút mảy may.

    Băng Giác Lang, Phi Mã, Bách Nhãn Xà đồng loạt gầm lớn, rồi cả ba lao vào nhau quần đấu dữ dội bên dưới bầu trời đầy cát vàng mù mịt.



    Ôm lấy người con gái bé nhỏ ấy, cảm nhận hơi ấm và mùi hương dìu dịu trong lồng ngực mình, Phi bất chợt nói khẽ:

    - Cảm ơn em.

    Tuyết Liên cười khúc khích hỏi ngược lại:

    - Sao vậy anh, sao tự nhiên cảm ơn em?

    - Cảm ơn em vì đã xuất hiện trong giấc mơ của anh. Dù anh biết rằng mộng tưởng quả thật quá đẹp, và ngoài kia vô cùng hung hiểm. Nhưng anh vẫn muốn được ở nơi đây, với em, với bầu không khí rộng lớn này. Một lần thôi cũng được.

    - Anh nói gì vậy? Anh không muốn ở đây với em à?

    - Muốn chứ, tất nhiên là muốn. Nhưng mà anh muốn bảo vệ người con gái ngốc nghếch tinh nghịch kia hơn.

    Vừa nói dứt câu, Phi lập tức xô người Tuyết Liên ra. Cả cánh đồng hoa tuyệt đẹp nhanh chóng trở nên xám xịt. Tuyết Liên cũng lập tức hóa thành một con quỷ khổng lồ cao vài chục mét. Gương mặt dữ tợn nhe nanh múa vuốt hướng về phía Phi. Nó gầm gào bằng âm thanh khó nghe, giống như nó đang rít qua từng khẽ răng:

    - Thằng khốn, mộng đẹp ngươi không muốn. Ngươi muốn tìm đường chết…

    - Được rồi, nói nhiều quá. Cho ngươi ân huệ được tồn tại một chút mà đã lớn lối vậy rồi à.

    Phi cắt ngang lời nữ quỷ, đồng thời cậu ta đưa ngón út lên ngoáy ngoáy tai mình. Lấy ngón tay ra, thổi một cái, cậu ta nói tiếp:

    - Đừng quên rằng đây mà cõi mộng, là đặc quyền thế giới của ta.

    Nữ quỷ gầm lên rồi phóng về phía Phi. Thế nhưng trong tay cậu ta lúc này là một thanh cự kiếm khổng lồ giương thẳng lên trời xanh. Không thèm để ý đến, cậu ta chém thanh kiếm về phía nữ quỷ một cách bình thản. Chỉ thấy nữ quỷ kia bị cắt ra làm hai một cách thật nhẹ nhàng rồi biến mất như màn khói tỏa. Thổi nhẹ một cái, Phi lầm bầm:

    - Dám uy hiếp anh ở cái chốn mà anh mày dạo chơi không dưới ngàn lần à.

    Vừa dứt lời, cả thân thể Phi bỗng chốc chìm vào màn đêm tăm tối. Thế nhưng miệng cậu ta vẫn hiện lên nụ cười.



    - Này, em nói xem, cái này có phải giống thật quá không?

    Vừa nói Quân Bá vừa giơ một thanh kiếm tuyệt đẹp tỏa ra ánh sáng rực rỡ lên cao. Sau lưng cậu ta, Vân Điệp chắp tay sau lưng nghiên người đáp:

    - Đây là thật mà anh, sao anh lại nói giống thật?

    - Ừ mà… chẳng phải cái thanh kiếm này…

    - Thanh kiếm này làm sao hả anh

    Vừa hỏi cô vừa xoa xoa bóp bóp vai cho cậu chàng, hưởng thụ sự thoải mái, cậu chàng cười gượng:

    - Nhưng mà… anh vẫn cảm thấy có gì đó…

    - Em xoa bóp có thích không nào?

    Không đợi Quân Bá nói hết câu, cô đã nhẹ cúi người xuống nói nhỏ vào tai cậu. Thật là ngọt ngào mà, lúc này Quân Bá cũng chỉ còn biết mỉm cười không nói nữa. Dù cho cậu ta cảm giác được có gì đó không đúng, thế nhưng quả thật cậu ta không biết không đúng ở điểm nào. Mọi thứ quá hoàn hảo, quá tuyệt vời, đó là giấc mộng cả đời cậu ta, đó là thứ mà cậu ta muốn có nhất trong đời. Mộng đẹp, quả thật là đời đẹp như mộng.

    Rốt cuộc thì cậu ta vẫn ngồi đó, vẫn chăm chú vào những lưỡi kiếm được rèn trong lửa đỏ. Dù vẫn còn thắc mắc nhưng cậu ta có lẽ đã bỏ mặc rồi.



    - Quả thật tài nấu ăn của Dạ Nguyệt không tệ nha. Ngon lắm.

    Tiếng của Bạch Hàn cất lên khen ngợi. Hồng Long nhớ rằng cậu ta đã ở đây rất lâu, rất lâu rồi. Mọi thứ quá yên bình, yên bình tới mức khiến cậu ta cảm thấy khó hiểu. Rốt cuộc thì cậu ta đã quên mất thứ gì.

    Ngồi trong bàn ăn, chậm rãi đưa mắt dõi nhìn xung quanh, Hồng Long nhăn mày đôi chút. Có một cảm giác rất lạ xuất hiện trong lòng cậu ta, thế nhưng cậu ta lại không thể nào nhớ ra được, thậm chí không thể nào hiểu được cái cảm giác đó là gì mà lại thôi thúc cậu ta đến vậy.

    Nhìn những người bạn của mình một vòng, rốt cuộc Hồng Long cũng tìm được câu để hỏi:

    - Này mọi người, chúng ta… tại sao lại ở đây?

    - Ơ, tên này nói gì lạ nhỉ? Tại sao chúng ta lại không ở đây? – Bạch Hàn hỏi ngược lại.

    - Nhưng mà… vì cái gì mà chúng ta xuất hiện ở chỗ này, vì cái gì mà… chúng ta quen được Dạ Nguyệt?

    Dạ Nguyệt chợt trợn mắt phồng má giận dỗi:

    - Anh nói lảm nhảm cái gì đấy. Anh ở đây vì em, vì mọi người, giờ anh lại hỏi vậy là sao đây?

    - Khoang khoang, nếu nói như vậy thì anh ở đây chính là không có mục đích nào cả đúng không.

    - Anh… không thèm nói với anh nữa.

    Dạ Nguyệt giận dữ quay mặt đi, Hồng Long vội vàng quay qua Phi:

    - Phi, lên tiếng đi, chúng ta ở đây là vì cái gì?

    - Vì chúng ta phải ở cạnh nhau, vì bọn tớ phải chúc phúc cho cậu.

    - Chúc phúc, chúc phúc…

    Hồng Long lảm nhảm một chốc rồi bất chợt nhớ ra được vấn đề mình đã quên. Mọi chuyện lúc này dường như cũng đã sáng tỏ. Hóa ra cậu ta đã quên mất đi hành trình cùng mọi người. Chính nhờ câu nói của Phi mà cậu ta đã sáng tỏ mọi chuyện. Chúc phúc, đó chính là thứ mà cả nhóm vẫn luôn dành cho Hồng Long, bởi vì cái chuyện chúc phúc đó… vốn dĩ chưa thể nào thực hiện được. Chúc phúc chính là thứ áy náy lớn nhất trong cuộc đời của Hồng Long.

    Câu hỏi tiếp theo xuất hiện trong đầu cậu ta chính là: Bản thân cậu ta đang ở chỗ nào. Bỏ dỡ bàn ăn thịnh soạn do chính tay Dạ Nguyệt nấu, Hồng Long chạy vội ra cửa, nơi mà cậu ta cảm thấy mình đã rất lâu rồi không bước qua. Một bước, hai bước, chân cậu ta bắt đầu nặng nề giống như có thứ gì đó bám chặt.

    Thế nhưng dù cho cả thân thể cậu ta trở nên nặng nề, ý chí của cậu vẫn muốn tiến về phía trước, về nơi ánh sáng đang le lói giữa màn đêm sâu thẳm. Cho đến khi cả người chìm vào sâu trong thứ bóng đêm đặc quánh, cậu ta vẫn hướng về phía trước, tay vẫn vươn ra muốn chạm lấy khoảng không.



    Ngồi dậy vươn vai, Phong Lam ngáp dài một cái uể oải. Không biết cậu ta đã ngủ bao lâu rồi. Có cảm giác như giấc ngủ này của cậu ta đã rất lâu, rất lâu.

    Đưa đôi mắt vẫn còn ngái ngủ của mình nhìn quang cảnh xung quanh, mọi thứ vẫn thế, vẫn như lúc cậu ta đặt lưng xuống nghĩ ngơi sau chuỗi ngày mệt mỏi. Khẽ thở dài, đứng dậy bước đi bước lại vài vòng, Phong Lam cười cười rồi đưa tay về phía trước. Vài cọng cỏ bỗng chốc bị những cơn gió cuốn ngang, rung lên từng hồi.

    Quay đầu nhìn về phía sau, căn nhà nhỏ vẫn nằm đó, trong tầm mắt cậu ta. Phong Lam nhẹ nhàng quay người bước về phía căn nhà.

    Vẫn chất liệu đơn sơ của gỗ và lá, căn nhà này là nơi mà Phong Lam muốn trở về nhất, là mái ấm đơn sơ nhưng mang đầy kỷ niệm. Ở đâu đây, từng cơn gió vút qua khiến mái lá kêu lên từng âm thanh bình dị.



    - Này, cánh cửa này có chắc sẽ đưa chúng ta về thế giới của cũ không vậy?

    Hỏi lại mọi người trong sự thắc mắc, Tôn Giang nhìn cánh cửa khổng lồ trước mặt mình một cách đầy nghi ngờ. Đây có thật là thứ mà bọn họ vẫn luôn ngóng đợi hay không đây. Cánh cửa trước mặt cậu ta chỉ là một cánh cửa đá giống hệt như cánh cửa mà lúc trước cả bọn đã bước qua. Đồng thời thì cánh cửa này không hề mang lại bất kỳ cảm giác bức bách nào giống như lúc trước. Phải chăng bởi vì cậu ta lúc này đã quá mạnh mẽ nên cảm giác đó đã biến mất chăng.

    Lắc đầu mấy cái như để xua đi mấy cái suy nghĩ khác thường, Tôn Giang hít một hơi thật sâu, sau đó cậu ta cất bước tiến về phía trước.

    Chỉ trong một khoảnh khắc, cậu ta cảm giác như mình đã quên điều gì đó, một thứ gì đó mà cậu ta không thể nghĩ ra được. Rốt cuộc thì mình đã quên đi thứ gì, hay đúng hơn là mình đã không nhớ được thứ gì vậy.

    - Ê tên kia, bước tiếp đi chứ. Để bọn tớ chờ đến bao giờ?

    - Chờ… mình chờ đợi cái gì nhỉ?

    Lẩm bẩm, Tôn Giang dừng chân tại chỗ. Cậu ta cảm thấy mình cần phải dừng lại để suy nghĩ. Vì sao mình dừng lại, vì sao mình ở đây, mình đã có quả, vậy còn… nhân đâu?

    Cuối cùng thì Tôn Giang cũng hiểu được mình đã quên thứ gì rồi. Cố lục lọi trong trí óc, thế nhưng cậu ta chẳng thể tìm ra được lý do vì sao cả bọn lại có mặt ở đây. Với sức mạnh Power Vô Cực của mình, cậu ta có ấn tượng rất sâu sắc về vấn đề nhân quả trong việc có thể trở về thế giới gốc của cả bọn. Ấy thế mà lúc này cậu ta lại chẳng thể tìm được quá trình cả bọn vượt qua cái đỉnh Vô Vọng kia, thậm chí là không biết được vì sao cả đám có thể qua được cái tương lai tăm tối ấy mà đặt chân được đến nơi này.

    Một làn sương trắng mông lung mờ ảo dần bao phủ lấy người cậu ta. Khung cảnh xung quanh cũng bỗng chốc trở nên nhạt nhòa rồi chìm vào màn sương trắng.



    Vào lúc này, ba con thần thú đã tách nhau ra và chỉ còn đứng nhìn nhau trên tấm thân run rẩy. Nếu thật sự phải so sánh thì Phi Mã và Băng Giác Lang dù có hợp sức cũng không phải là đối thủ của Bách Nhãn Xà, thế nhưng cả hai lại hợp tác với nhau quá tốt, sự hợp tác ấy khiến cho Bách Nhãn Xà bối rối. Phải biết rằng trong những trận chiến thần thú, chưa có thần thú nào chịu phối hợp với nhau để chiến đấu với kẻ thù cả. Lý do chính là vì bọn chúng đều mang trong mình dòng máu cao quý, chuyện phối hợp với kẻ khác để chiến đấu giống như là thứ khiến bọn chúng xem thường nhất trong đời.

    Thế mà lúc này hai tên trước mặt Bách Nhãn Xà lại hợp tác cùng nhau nhằm tấn công nó. Điều này khiến cho nó cảm thấy rất khó hiểu. Vì cớ gì mà hai con thần thú gần như đối địch nhau này bắt tay với nhau tấn công nó. Vì nó vẫn còn cảm thấy khó hiểu nên nó liên tục rơi vào bẫy mà cả hai đã đặt ra.

    Còn về phần Phi Mà cùng Băng Giác Lang, tuy cả hai đều biết rằng chuyện hợp tác với nhau để chiến đấu giống như thế này hệt như chuyện nực cười nhất trong đời chúng. Thế nhưng cả hai cũng biết được rằng, nếu như không hợp tác thì cả hai sẽ thất bại, mà nếu bọn chúng không còn đủ sức nữa thì chủ nhân của bọn chúng cũng sẽ không bảo toàn được tính mạng. Thế nên bọn chúng vẫn còn cố gắng, vẫn còn trụ vững để chống chọi kẻ thù.

    Liếc mắt nhìn nhau, cả hai gật đầu, rồi cả hai lập tức phóng người lên hướng về phía Bách Nhãn Xà.

    Trong một sát na, Bách Nhãn Xà bộc lộ toàn bộ sức mạnh của nó. Cả thân thể nó hóa thành ánh sáng, thứ ánh sáng huyễn hoặc cả thế gian. Ánh sáng ấy bao trùm lấy cả Phi Mã và Băng Giác Lang, đồng thời thân thể Bách Nhãn Xà cũng chìm vào thứ ánh sáng ấy.

    Ánh sáng chợt tắt, trong mắt Bách Nhãn Xà lúc này chỉ còn lại hình ảnh hai con thần thú lao vào nhau quần ẩu dữ dội. Cuối cùng thì hai tên chết tiệt này cũng dính phải thứ sức mạnh mà nó tốn công chuẩn bị từ nãy đến giờ. Thứ ánh sáng vừa rồi có thể khiến tam đại thần thú trở mặt thành thù thì hai con thần thú nhóc con ấy không đánh nhau mới là chuyện lạ.

    Ánh mắt nương theo nét cười, Bách Nhãn Xà khè khè mấy tiếng liên tục hệt như nó đang cười lớn vậy. Bất chợt có cảm thấy đau nhói khắp người. Chuyện gì đây, rốt cuộc là vì sao mà nó lại cảm thấy giống như nó đang bị thương vậy. Hai kẻ địch đang đánh nhau, rốt cuộc thì trong vùng này có ai có thể chạm vào người nó được chứ.

    Nheo mắt lại đôi chút, cuối cùng nó cũng đã nhận ra được điều kỳ dị đang diễn ra.

    Choàng mở mắt, thân thể Bách Nhãn Xà đang bị Phi Mã và Băng Giác Lang tấn công bằng toàn bộ sức lực còn lại của mình. Máu xanh từ những chiếc vảy cứng rắn như thép nguội của nó đã chảy thành vũng. Bách Nhãn Xà lập tức gầm lên đau đớn. Hai con thần thú thấy vậy liền vội vàng lui lại. Trong lúc lui người, Băng Giác Lang chợt quỵ xuống như hết sức.

    Mà đúng là nó hết sức thật, đòn tấn công lúc nãy của Bách Nhãn Xà khiến Băng Giác Lang phải vận dụng toàn bộ sức mạnh trong người mình. Lợi dụng tốc độ của Phi Mã lao lên trước, Băng Giác Lang tạo ra một ảo ảnh mình đang lao lên, đồng thời nó dựng lên màn băng khổng lồ bao trùm Bách Nhãn Xà với tốc độ không tưởng. Màn băng đặc biệt này có thể làm cho toàn bộ tia sáng phóng tới phải bị dội ngược về. Mà ngay khi màn băng dựng xong, Phi Mã đã dùng tốc độ nhanh nhất của mình lao ra khỏi đó. Cuối cùng thì Bách Nhãn Xà phải gặp cảnh gậy ông đập lưng ông với đòn tấn công khi nãy của nó.

    Ngay khi ánh sáng vừa tắt, Băng Giác Lang liền xóa đi màn băng rồi cùng Phi Mã tấn công Bách Nhãn Xà bằng những gì còn sót lại của bọn chúng. Khi Bách Nhãn Xà tỉnh lại thì cũng là lúc Băng Giác Lang cùng Phi Mã không còn chút sức lực nào để có thể tấn công tiếp được nữa.

    Bị tấn công, bị dính chiêu từ chính chiêu thức của mình, Bách Nhãn Xà gầm lên dữ dội. Một màn khí đen đặc quánh bỗng chốc tỏa ra từ người nó. Một mùi tanh nồng nặc trong phút chốc lan tỏa khắp bầu không khí khô khốc của vùng sa mạc rộng lớn. Hai còn thần thú cũng bị một màn này hù dọa mà lui về sau một khoảng cách rất xa nhằm tránh đi thứ không khí đen đặc đầy tính uy hiếp kia.

    Bất ngờ, từ phía sau bọn chúng, hai luồng sức mạnh cổ lão hùng dũng lao về phía trước. Luồng sức mạnh như muốn hủy diệt cả mảng thiên không hướng về phía Bách Nhãn Xà không chút nhượng bộ.
     

Chia sẻ trang này