[Xuyên không - Huyền huyễn - Dị giới] Xuyên qua quyết chí làm ma nữ!

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Akyra-san, 5 Tháng ba 2018.

  1. Akyra-san

    Akyra-san Well-Known Member

    Chương 20: Phong Ly lần nữa hy sinh!

    "Khụ! Được rồi! Làm gia gia thì gia gia!" Lưu Hải Ưu thoáng khỏi trạng thái hóa đá, gương mặt đỏ bừng vì tức giận cũng bình tĩnh lại. "Con chờ ở đây, ta đi lấy trấn gia chi bảo!" Nói rồi thân ảnh như cơn gió, vụt mất.

    Nguyệt Tương Dao bĩu môi. Trấn gia chi bảo mà không để lại bên người, cái này hơi nghi ngờ. Quả thật Nguyệt Tương Dao nghi ngờ không sai. Trấn gia chi bảo cũng chỉ là con dao cùn.

    Lưu Hải Ưu đi không lâu thì bên ngoài bỗng truyền vào tiếng bước chân.

    "Dao Dao của ta!" Một người có mái tóc bạc, gương mặt nghiêm túc phá lệ hòa ái dễ gần, y bào màu xanh lục càng tôn lên khí chất tang thương, rành rẽ sự đời, mùi dược thoang thoảng đã biểu đạt rõ người này làm nghề gì. Người này không ai khác là Lệ Tùng, Y Vương Dược Cốc nổi danh giang hồ.

    "Gia gia! Người cũng đến?" Nguyệt Tương Dao kinh ngạc nhìn Lệ Tùng. Không phải Dược Cốc cách đây hơn mười ngàn dặm sao? Sao gia gia đến mà mẹ Phí Nhã không nói gì vậy. Liếc mắt qua thân ảnh hồng y kế bên, Nguyệt Tương Dao hoàn toàn lâm vào kinh ngạc.

    "Ha ha! Mấy hôm trước ta nghe Nhã Nhi gửi thư nói con gặp chuyện ở Hương Xuân Lâu nên ta đã tất bật chạy tới đây. Bây giờ nhìn thấy con bình an vô sự thì yên tâm rồi!" Lệ Tùng vuốt bộ râu chỉ có mấy cọng, gật đầu nói. Sau đó chỉ qua người bên cạnh. "Dao Dao, đây là Phong Ly Tam hoàng tử Lăng Thiên Quốc. Tính ra cũng là biểu ca của con đó. Năm nay đã mười ba tuổi mà vẫn không làm được tích sự gì. Hoàng thượng mới gửi hắn cho ta, bảo ta dạy dỗ hắn thật tốt."

    Nói ra mới biết Y Vương Dược Cốc và Tiên Đế Lăng Thiên Quốc là hai sư đồ đồng môn. Y Vương là sư đệ, Tiên Đế là sư huynh. Hai huynh đệ tình cảm gắn bó với nhau lắm. Lúc đầu hai người dự định sẽ kết thông gia với nhau, nào ngờ nhảy ra một Trình Giảo Kim, phá hoại kế hoạch. Tuy vậy, không vì thế mà hai người rạng nứt tình nghĩa, quyết thề sẽ trở thành thông gia khi hai bên có con cháu. Nhưng thật đáng tiếc, kế hoạch của họ lại phải đổ vỡ lần nữa, bởi vì có một Trình Giảo Kim khác đã chen ngang.

    "Chào, Phong Ly đại ca." Cứng ngắt chào một tiếng, Nguyệt Tương Dao thành công thấy sắc mặt của Phong Ly trở nên khó coi hơn bao giờ hết.

    "Chào. Muội. Muội." Từng chữ như phát ra từ trong kẻ răng, Phong Ly hai mắt bốc hỏa nhìn chằm chằm Nguyệt Tương Dao. Hay cho một nha đầu! Dám treo hắn lên cây, còn bắt hắn "khỏa thân vì môi trường" nữa chứ! Thù này không trả, Phong Ly thề không làm người!!! Có vẻ như Phong Ly của chúng ta đã quên mất món nợ "đời" còn chưa trả hết thì phải. Đến khi nhớ ra thì đã muộn, Phong Ly đã hy sinh anh dũng lần hai.

    "Được rồi. Dao Dao không sao thì ta cũng yên tâm. Ta đi tìm cha con, Dao Dao, con hãy dẫn biểu ca đi tham quan nơi này đi." Nói đoạn Lệ Tùng đi mất hút để lại hai người, một người trợn trừng con mắt, người còn lại thì thoải mái phơi nắng. Phải để tụi nhỏ tìm hiểu lẫn nhau, quyết không để chuyện lúc trước xảy ra lần nữa. Lệ Tùng thật sự không ngờ, chỉ vì sự "tác hợp" nhất thời của ông mà đã đem lại cho Phong Ly một hậu quả khôn lường.

    Trừng mắt hồi lâu, Phong Ly cảm thấy vô vị, trong đầu chữ chạy thật nhanh, mong tìm được kế hay để trả thù.

    Nguyệt Tương Dao vốn đã muốn ngủ nhưng lại bị ánh mắt "nhiệt tình" của Phong Ly mà làm cho khó chịu. Bực bội ngồi dậy, Nguyệt Tương Dao đi vào trong phòng.

    "Vĩ Hồ, Tiểu Hắc! Ra chơi với Phong Ly đại ca a!" Ủ rủ gọi hai con thú, Nguyệt Tương Dao khép cánh cửa lại mà chẳng quan tâm đến gương mặt đen thui của Phong Ly.

    Vĩ Hồ, Tiểu Hắc duỗi người một cái, chậm chạp đi ra từ trong phòng. Ánh mắt nguy hiểm ngay lập tức chỉa thẳng về phía Phong Ly.

    Phong Ly chỉ cảm thấy có một cơn ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng, chạy thẳng lên não hắn. Tiếng còi báo động nguy hiểm vang lên, Phong Ly nhanh chân đào tẩu. Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách! Thù oán gì thì trả sau, trước phải bảo toàn mạng sống!

    "Tiểu Hắc, bắt hắn lại!" Vĩ Hồ chỉ huy Tiểu Hắc. Thân hình như sao xẹt đã chặn trước cửa viện.

    "Ngao ô!" Chỉ một cú vồ, Phong Ly đã nằm gọn dưới móng vuốt của Tiểu Hắc.

    "He he! Tiểu Hắc à, tên này hình như đã làm cho chủ nhân không vui thì phải? Ta có nên bắt hắn "không vui" lại không?" Vĩ Hồ liếm liếm móng vuốt của mình, con ngươi to tròn khẽ híp lại, âm thanh chi nha chỉ hai thú hiểu vang lên.

    "Ngao ô ô ô!" Nếu Phong Ly có thể thấy được bộ mặt gian ác của Tiểu Hắc lúc bấy giờ thì chắc chắn sẽ dự đón được tình cảnh trong tương lại của mình như thế nào.

    ____________________

    Phong Ly chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, miệng ú ớ không phát ra âm thanh, ánh mắt u mê đầy nước mắt dọa cho không biết bao nhiêu con thú trong rừng.

    Ai nói cho hắn biết, rốt cuộc hai con vật kia đã làm sao treo hắn lên cây được vậy! Đã vậy, còn là treo ngược đầu nữa chứ! Lúc trước là do hôn mê nên không cảm thấy chóng mặt, bây giờ cảm giác được máu dồn xuống não khiến cho khuông mặt hắn đỏ bừng.

    Phong Ly lúc này hối hận tột cùng, nếu không phải vì ham chơi nên bị phụ hoàng bắt tới nơi khi ho cò gáy Dược Cốc thì đã không gặp lại nha đầu đó. Mà nếu không gặp lại nha đầu đó sẽ không gặp lại hai tiểu ma vương. Nói chung thì là do hắn quá lười. Khi trở về nhất định phải chú tâm học tập mới được. Phong Ly của chúng ta đã hạ quyết tâm rất tốt nhưng bây giờ hắn phải chuẩn bị tinh thần cho nhưng thử thách tiếp theo.

    Cảm giác có thứ gì đó đang bò lút nhút trên người mình, Phong Ly lập tức nổi da gà. Đừng nói với hắn đấy là sâu nha! Hắn cực kỳ ghét sau bọ! Đám sinh vật kinh tởm ấy nếu đụng vào hắn, hắn nhất định sẽ bị dị ứng suốt cả tháng trời cho xem!

    "Yên tâm đi, đó không phải là sâu đâu." Nguyệt Tương Dao bình tĩnh ngồi trên một cành cây đối diện với Phong Ly. Ngay lúc Phong Ly thở dài nhẹ nhởm thì đã bị Nguyệt Tương Dao oanh tạc đến xác cũng không còn. "Đó là bầy kiến lửa sống sâu trong khu rừng. Nghe nói chúng chỉ ăn lá cây, nấm và hoa quả chín mà thôi. Nhưng món ăn ưa thích của chúng là mật ông. Mà mật ông thì..."

    Một cảm giác ươn ướt tràn lan, Phong Ly tá hỏa khi ngửi thất vị ngọt trong không khí. Một chất lỏng đặc oánh chảy từ cổ xuống, qua miệng của hắn. Đầu lưỡi truyền tới một trận ngọt ngáy. Sắc mặt Phong Ly lập tức tái xanh. Bầy kiến trên người hắn gặp mật ông thì năng động hơn hẳn, như biến đổi thành một nhân cách khác vậy. Chính mắt Phong Ly nhìn thấy tà áo rủ xuống của hắn đang dần tiêu biến với tốc độ mắt thường nhìn thấy. Hắn muốn la lên nhưng miệng đã bị nhét một miếng vải thô, muốn la cũng không được.

    "Chậc chậc! Vĩ Hồ, ngươi thật sự rất ác độc đấy. Chỉ vì mấy màn trình diễn đơn giản như vậy mà cũng gọi ta thức nữa. Thật phí hết sức!" Kiếp trước cũng đã thẩm vấn không ít người, dạng nào cũng thấy qua, nhìn lại liền cảm thấy chán.

    "Chi!" Vĩ Hồ bất mãn kêu lên. Tức giận dùng đuôi hất đổ lòng kính chứa hơn hai mươi con rắn, Vĩ Hồ ngoảnh mặt làm ngơ.

    Hai mươi con rắn tơi xuống đã có năm con rơi lên người Phong Ly. Phong Ly không ngừng dẫy dụa nhưng có cố tới đâu thì cũng không hề làm si nhê gì được sợi dây.

    Nguyệt Tương Dao âm thầm cười, đó là dây thép, nếu như Phong Ly có thể vùng ra được thì Nguyệt Tương Dao nàng nhất định sẽ bái Phong Ly làm sư tổ chắc luôn.
     
  2. Akyra-san

    Akyra-san Well-Known Member

    Chương 21: Bữa cơm gia đình

    Gương mặt Phong Ly trắng bệch, cảm giác lạnh lẽo từ xúc giác truyền tới khiến hắn không dám vùng vẫy nữa. Những con rắn từng chút, từng chút bò vào trong y phục Phong Ly, chúng giống như mới tìm được vùng đất mới, tự do phiêu lưu khắp nơi, trải qua những "vùng đất" mà chưa ai đặt chân đến.

    Sắc mặt hắn hết trắng lại đỏ, y như một con tắc kè hoa bảy màu. Nguyệt Tương Dao không hề nể nan ai, ôm bụng cười khoái chí. Vĩ Hồ bên cạnh cũng không kém, dường như nó đã đem việc ngược đãi Phong Ly là việc làm hằng ngày rồi.

    "Soạt."

    Bên trong bụi cây truyền ra tiếng động, một thân hình toàn màu đen đi ra từ trong đó. Tiểu Hắc trong miệng ngậm mấy quả dại, dưới chân còn có một đám chuột chạy theo.

    "Chít! Chít!"

    Bầy chuột nhúc nha nhúc nhích gần trăm con tụ hợp phía bên dưới Phong Ly, bọn chúng nhe hàm răng nhọn "tươi cười" với Phong Ly.

    "A!!! Đừng!!! A!!!" Phong Ly kêu thảm thiết khi sợi dây thép đã bị Nguyệt Tương Dao cắt đứt. Nhanh chóng bầy chuột đã tràn lên, thay nhau đè lên Phong Ly, một mùi hôi tanh phát ra đến Tiểu Hắc cũng phải hừ lạnh.

    "Kỳ lạ. Lúc treo ca thì ca bảo thả ca xuống. Bây giờ thả ca xuống thì ca lại bảo đừng! Rốt cuộc nên thả hay nên treo?" Nguyệt Tương Dao khó hiểu nhìn Phong Ly đang dần bị vùi lắp trong đám chuột.

    "Ngao ô!"

    ___________________

    Khi Phong Ly tỉnh lại là mặt trời đã lặn. Hắn mờ mịt nhìn xung quanh. Là sân viện, là hồ nước. Vậy đây hẳn là viện của Nguyệt Tương Dao đi. Suy nghĩ vừa lóe, Phong Ly nhanh chóng bật người dậy quan sát xung quanh.

    Vẫn là sân viện, hồ nước, còn có nhuyễn tháp dưới gốc cây nữa. Không lẽ bọn họ đưa hắn trở về? Nhìn lại y phụ trên người, Phong Ly càng thêm đau đầu. Y phục không hề bị cắn xé, một chỗ nhàu nát cũng không có đừng nói là thủng lỗ. Điều này chứng tỏ chuyện đó chưa từng xảy ra, nhưng cảm giác đó rất chân thât. Rốt cuộc là sao? Đó là giấc mơ hay hiện thực? Hắn không biết! Phong Ly hoàn toàn rối rắm suy nghĩ.

    Trong khi đó ở một góc tường. Nguyệt Tương Dao cùng đồng bọn là Vĩ Hồ và Tiểu Hắc lén quan sát phản ứng của Phong Ly. Cả bọn thầm cười, bàn tay Nguyệt Tương Dao khẻ bắn ra một vật nhỏ màu xám. Vật nhỏ như tia chớp bay nhanh đáp xuống chân áo của Phong Ly.

    "Phịch!"

    Bỗng nhiên bên cạnh Phong Ly xuất hiện một con chuột nhỏ. Chú chuột ngơ ngát nhìn thân ảnh cao lớn của Phong Ly.

    "Chít." Chú chuột rất lễ phép giơ tay chào nhưng nào ngờ sắc mặt của Phong Ly ngay lập tức trắng bệch, cổ họng một trận buồn nôn, tầm mắt bắt đầu hoa lên, tay chân chao đảo như muốn ngã.

    "Ch... Chuột... Chuột! Aaaaaaaa! Có chuột!!!"

    Nguyệt Tương Dao tròn mắt nhìn tốc độ chạy bắn ra khói của Phong Ly, bên tai còn dư âm của tiếng hét kinh hoàng lúc nãy. Nguyệt Tương Dao thật muốn xoa hai mắt mìn xem có nhìn lầm hay không, chậc chậc, mấy tiếng than thầm, tốc độ còn nhanh hơn Tiểu Hắc nữa a!

    _______

    Ăn tối rất nhanh đã đến, Nguyệt Tương Dao, Nguyệt Hồng Thiên, Lệ Phí Nhã, Hoa Ân Ân, Lạc Dung Hoa, Lưu Phi Chiến, Lưu Hải Ưu, Lệ Tùng và Phong Ly, chín người đã ngồi ngay ngắn trên bàn ăn.

    Bữa cơm hôm nay rất "đạm bạc" sau màn phá hoại của Hoa Ân Ân. Chuyện là hôm nay Hoa Ân Ân nhà ta bỗng nhiên nỗi hứng muốn nấu ăn. Thế là bất chấp sự phản đối kịch liệt từ mọi người, Hoa Ân Ân xoắn tay áo đi vào nhà bếp. Và chỉ sau mười lăm phút, nhà bếp đã bốc khói, sau năm phút nữa, căn bếp hoàn toàn cháy! Vì thế trong ánh mắt căm phẫn của mọi người, Hoa Ân Ân "đành" làm một bữa ăn phong phú với toàn món luộc như: rau luộc, tôm luộc, thịt luộc. À quên nữa, để làm được ba món đặc sản như thế thì Hoa Ân Ân đã làm thủng hết ba cái nồi còn sót lại sau trạn đại hỏa nhà bếp.

    Sắc mặt bốn người Nguyệt Hồng Thiên có thể nói là đặc sắc, muôn màu muôn vẻ, hết từ hồng sang trắng rồi lại từ trắng sang đen, thay phiên luân đổi. Không phải họ tức giận mà là do họ sợ hãi thức ăn có độc hay không, bởi vì toàn bộ chúng đều là màu đen, riêng được đĩa tôm luộc vẫn còn màu đỏ.

    Sắc mặt Phong Ly vẫn trắng bệch như cũ, ánh mắt đảo qua lại lia lịa như đang đề phòng kẻ thù từ chín kiếp trước. Bàn tay cầm đũa cũng không ngừng run rẫy, hồng y đã bị lắm lem bùn đất. Một người ngày thường quan tâm hình tượng của mình như mạng thì hôm nay lại chật vật như thế cũng khiến cho ánh mắt của bốn người Nguyệt Hồng Thiên trừng to.

    Sau đó ánh mắt của họ đảo qua hung thủ đang ngồi mỉm cười trong sáng một bên. Nụ cưới ấy làm cho tim bất cứ kẻ nào cũng phải nhũn ra, tuy nhiên trong đó không hề có bốn người Nguyệt Hồng Thiên. Bởi họ có lạ cái bộ mặt vô tội của nàng, chỉ kém không lột một lớp da người thôi.

    Tiểu bối thì dùng mắt để nhìn, trưởng bối thì dùng mắt để đấu. Hai mắt Lựu Hải Ưu bốc lửa nhìn Lệ Tùng. Lệ Tùng cũng không thua kém trừng mắt lại. Trên bàn chỉ còn lại một con tôm, hai lão gia hỏa tranh giành nhau khốc liệt. Ngươi gắp thì ta cản, ta gắp thì ngươi cản. Tranh giành nhau hơn một khắc, các món ăn khác đã sách bách rồi mà hai người vẫn chưa phân thắng bại. Đáng tiếc cho một con tôm ngon lành lại bị gắp qua gắp lại làm cho bấy nhừ hết trơn, có thể nhìn ra con tôm là may lắm rồi.

    Mọi người đành bất đắc dĩ dọn dẹp chén đĩa, chỉ để lại duy nhất một cái đĩa và con tôm.

    "Hai gia gia! Hai người đã gắp xong chưa?" Nguyệt Tương Dao ló cái đầu nhỏ lên hỏi hai người. Con tôm đã muốn thành thịt nạt hết rồi mà vẫn tranh nhau sao? Thật khó hiểu!

    "Dao Dao, con chờ chút, ta sẽ gắp con tôm này cho con!" Lệ Tùng tuy bận rộn tranh giành nhưng tuyệt đối không để Nguyệt Tương Dao chờ câu trả lời lâu.

    "Hừ! Tôm vào tay ai còn chưa biết?!! Nha đầu, lão tử sẽ gắp nó cho ngươi coi như thể hiện lòng thành!" Lưu Hải Ưu hừ lạnh, tốc độ gắp càng nhanh.

    Nguyệt Tương Dao bó thay hai người. Một người gắp con tôm cho cháu mình, người còn lại muốn con tôm để thể hiện lòng thành. Hai người này đã không còn từ gì để diễn đạt nữa rồi. Lắc đầu, thôi bỏ đi.

    "Dùng một con tôm để thể hiện lòng thành?!! Ngươi cũng quá tiết kiệm lòng thành rồi đó!"

    "Ngươi không biết tôm đại diện cho cái gì à?!! Là biển đó! Như vậy có nghĩa là lòng thành của lão tử rộng lớn như biển cả!"

    "Biện minh! Dù ngươi có lòng thành bao nhiêu đi nữa thì Dao Dao sẽ không chọn ngươi làm sư phụ đâu! Con bé phải học y thuật!"

    "Ngươi là đồ không biết gì?!! Học y thuật thì sao? Học y thuật rồi cơ thể có biết võ công không? Rồi để cho Dao Dao giống như Phí Nhã con ngươi, bị kéo vào giang hồ mà không có tý sức lực chống cự nào! Để chuyện bắt cóc xảy ra lần nữa sao?!!"

    "Ngươi..."

    Hai người cãi nhau chí chóe như nước với lửa, cả bàn ăn bị nội lực công phá mà sụp đổ dưới chân hai người. Con tôm đã bị chuyển đến trên không để tranh giành. Trận không chiến giành tôm của hai nhân vật nổi tiếng giang hồ chuyển sang hồi kết khi con tôm đã bị chẽ là đôi.

    "Dao Dao, con hãy ăn phần của ta nè!"

    "Không! Ăn phần của lão tử!"

    Nguyệt Tương Dao đang chơi với Tiểu Hắc cùng Vĩ Hồ thì bị hai lão gia hỏa làm cho tới quay cuồng. Bên tai này xưng ta, bên tai kia xưng lão tử. Trán Nguyệt Tương Dao bắt đầu giật giật. Khốn khiếp hai lão gia hỏa này! Họ có xem lại con tôm đã bị biến dạng hay không vậy?!!

    "Ồm ào quá!!!" Nguyệt Tương Dao hét lên khiến cho hai lão gia hỏa trở nên im lặng.

    "Hai người không cần tranh giành! Con học hết!"

    ___________

    Bầu trời trên núi trong xanh, cỏ cây rung rinh trong nắng, một tiểu cô nương năm tuổi đang đứng trước một chậu nước lớn, bên cạnh còn có một chồng quần áo to đùng.

    Trán Nguyệt Tương Dao hình thành hai chữ thập thật lớn không ngừng nhảy nhót. Hai ngày trước, Nguyệt Tương Dao đã quyết định học cả hai: Y thuật và Võ thuật. Nên vì vậy hôm sau đã bị cha Hồng Thiên tống lên xe của Y Vương, chạy một đường thẳng tới Dược Cốc. Lưu Hải Ưu và Lệ Tùng đã bàn bạc kỹ lưỡng. Một nơi có đủ điều kiện để Nguyệt Tương Dao có thể vừa học võ vừa học y, nơi đó duy nhất chỉ có một chỗ Dược Cốc điền viên.

    Hai người họ đã quy định, ngày chẵn của tháng sẽ học y, ngày lẽ sẽ học võ. Tuy nhiên bây giờ Nguyệt Tương Dao phải tập thích nghi với các bài luyện tập thể lực. Mà việc đầu tiên Nguyệt Tương Dao phải làm đó là giặt hết đống đồ của Lưu Hải Ưu.

    Nhìn đống đồ còn cao hơn so với mình, Nguyệt Tương Dao không ngừng nghiến răng. Giỏi lắm! Dám hợp lại bắt nạt nàng, xem ra không thể hiện mình là không được. Nguyệt Tương Dao bắt đầu lên kế hoạch trả thù, để cho họ không bao giờ dám giao quần áo cho nàng.

    Nguyệt Tương Dao đi đến chỗ Lệ Tùng.

    "Lệ Tùng gia gia, người đen toàn bộ quần áo của gia gia cho con giặt đi!" Nguyệt Tương Dao mỉm cười tươi tắn nhưng trong lòng đã mắng xối xả.

    "Hừm. Con giặc hết không?" Lệ Tùng nghi ngờ nhưng hành động lại làm theo y như lời Nguyệt Tương Dao nói.

    Nguyệt Tương Dao ôm một chồng y phục lớn đi ra đến chỗ giặt đồ. Lén nhìn bốn phương không có ai liền đem toàn bộ quần áo ném vào trong Long Quyển. Đi đến một chỗ hoang vắng ít cây cỏ, Nguyệt Tương Dao liền lôi tất cả quần áo ra, không do dự quăng một mồi lửa vào. Chỉ trong vòng ít phút, toàn bộ đống quần áo đã chìm trong biển lửa.

    Nguyệt Tương Dao hết sức tự hào với chiến công của mình, dùng một cây chổi quét hết lá cây xung quanh để tránh cháy lan, Nguyệt Tương Dao đi tìm một chỗ để ngủ thoải mái.

    Điều cấm kỵ trong lúc luyện đan là mất tập trung. Chỉ cần lơ là một tý thôi thì sẽ thất bại ngay lập tức. Lệ Tùng vốn đang tập trung luyện đan thì nghe được mùi cháy của vải vóc truyền đến. Lo sợ có cháy nhà, Lệ Tùng cắn răng rời khỏi lò đan mà hắn mất công tìm kiếm suốt trong ba ngày. Chỉ nghe tiếng "bùm", đan dược của Lệ Tùng đã hóa than đen. Nhịn đau, Lệ Tùng chạy như bay đến chỗ cháy.

    "Cháy!" Lưu Hỉa Ưu đi từ thị trấn trở về thì thấy một cột khói ở nơi Nguyệt Tương Dao đang ở phát ra. Hắn lo lắng chạy vụt qua. Thứ hắn nhìn thấy là một ngọn lửa lớn như một ngọn núi, kiêu hãnh bùng cháy!

    "Ôi! Đồ của ta!" Lệ Tùng "cứu vớt" được một món đồ bay ra từ trong ngọn lửa. Hắn run run nâng y bào đáng giá vạn kim lên. Hai hàng nước mắt chảy dài, Lệ Tùng muốn nói cũng không biết mở miệng từ đâu, chỉ nghe được âm thanh nghiến răng nghiến lợi đâu đây.

    "Nha đầu!" Tiếng rít từ kẽ răng vang lên. Lưu Hải Ưu không thể nào khống chế được cơn giận, thật rất muốn đem Nguyệt Tương Dao ra phanh thay tại chỗ a. Quần áo của ta a!
     
  3. Akyra-san

    Akyra-san Well-Known Member

    Chương 22: Trốn đi

    "Dao Dao, con..." Lệ Tùng run run nâng y bào của mình, cơn giận đỉnh điểm có dấu hiệu bộc phát.

    "Con? Như thế nào ạ? Lửa cháy có to không? Con đoán đêm nay ta có thể đốt lửa trại được đấy!" Nguyệt Tương Dao hồn nhiên gật đầu, hoàn toàn bỏ qua cơn giận dữ của Lệ Tùng.

    "Con, con..." Lệ Tùng không có chỗ bộc phát, hai mắt trừng lớn như muốn đem Nguyệt Tương Dao đâm thủng vài lỗ. Giỏi! Giỏi lắm! Y bào của hắn! Cái nào không đáng giá vạn kim! Vậy mà nàng xem như củi mục, đem ra đốt lửa trại?!!

    "Nha đầu! Y phục của ta... Ngươi đốt hết thì lấy gì ta mặc hả?!!" Lưu Hải Ưu gào thét. Có thể nói Lưu Hải Ưu bình tĩnh hơn Lệ Tùng Y Vương nhiều. Trong tình huống này hắn còn nghĩ đến bản thân, không như Lệ Tùng, chỉ lo tiếc của.

    "Ờ ha! Sao con không nghĩ tới nhỉ! Ơ, nhưng mà nếu con giặt hết không phải là Hải Ưu gia gia cũng không còn đồ mặc sao? Hai kết quả này thì khác gì nhau?" Nguyệt Tương Dao nghiêng đầu nghi vấn. Đôi con ngươi màu nâu nổi bật trong nền đỏ rực của lửa. Ánh lửa phản chiếu càng tăng thêm vẻ nguy hiểm cho con ngươi màu nâu ngây thơ.

    "Cái này..." Lưu Hải Ưu không có gì để phản bác. Đúng là lúc đầu hắn không hề suy nghĩ đến vấn đề này, chỉ nghĩ cách làm sao có thể trả thù việc bị hạ dược kia mà thôi, thành ra bây giờ không có gì phản bác. Y như câu "gậy ông đập lưng ông" mà!

    "Lão già này có thể không tắm vài ngày đều được nhưng ta - Y Vương Dược Cốc lại ở dơ? Chuyện này truyền ra còn gì mặt mũi của Dược Cốc chứ!" Lệ Tùng hùng hổ mắng ngay lập tức nhận lấy ánh mắt lườm nguýt sắc lẹm của Nguyệt Tương Dao và Lưu Hải Ưu.

    "Thối lão dược! Ngươi nói ai ở dơ? Lão tử đây ở sạch hơn ngươi nhiều! Nào giống kẻ ở suốt trong phòng một tuần mà không tắm rửa như ngươi chứ!" Lưu Hải Ưu hất gương mặt đầy nét tang thương, biểu cảm khinh bỉ khiến Nguyệt Tương Dao phải nhịn cười.

    "Ngươi, ngươi..." So về đấu võ mồm, Lệ Tùng không phải đối thủ của Lưu Hải Ưu nên đành tức giận đến không thở nổi, phì phò một bên.

    Vấn đề đốt y phục kết thúc với sự thua cuộc của Lệ Tùng, mà hung thủ thì vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Cũng sau hôm đó, Lưu Hải Ưu cũng như Lệ Tùng không còn để Nguyệt Tương Dao đụng vào y phục hay tài sản của họ nữa. Họ quyết tâm thực thi chính sách "cấm chạm" đối với Nguyệt Tương Dao. Còn Nguyệt Tương Dao thì vẫn như mọi ngày, ngày ngày rèn luyện thể lực, tìm tòi nghiên cứu y dược.

    _________________

    Đã ba tháng Nguyệt Tương Dao không hề bước chân vào Long Quyển một lần. Lý do rất đơn giản, Nguyệt Tương Dao bị hai người gọi là gia gia thay phiên nhau "xoay" như chong chóng. Vốn là lúc đầu ngày học y, ngày học võ nhưng sau khi nàng đốt y phục thì hai người giống như đã thỏa thuận trước. Mỗi khi nàng có thời gia rảnh thì sẽ kéo nàng đi dạy cái mới, với lòng ham học hỏi, Nguyệt Tương Dao đã vui vẻ rơi vào bẫy của hai lão gia hỏa mà không một lời hối tiếc.

    Dạo gần đây, Vĩ Hồ và Tiểu Hắc đã bị Nguyệt Tương Dao ném ra sau đầu. Hai thú vô cùng oán hận, âm thầm lập ra kế hoạch kéo Nguyệt Tương Dao đi.

    Đã sang tháng mười một, tuyết bắt đầu rơi nhiều hơn. Từng bông tuyết trắng xóa động trên lá như tô lên một bức tranh thiên nhiên lãng mạng trữ tình. Nguyệt Tương Dao thở ra từng làn khói trắng, tay và chân liên tục cử động, luyện tập trong trời tuyết trắng.

    Trên người khoác một cái áo thật dày, tay ôm lò sưởi, Lệ Tùng hít cái mũi đỏ chót. Thân dược sư, Lệ Tùng tiếp xúc với nguồn nhiệt nhiều, đã quen với không khí nóng ẩm, làm sao chịu được cái lạnh của mùa đông. Có thể đối với người khác, mùa đông không lạnh lắm nhưng đối với Lệ Tùng, mùa đông chính là địa ngục.

    "Ha ha! Thối lão dược, nhìn ông xem khác nào cầu bông?!!" Lưu Hải Ưu thoải mái đứng dưới trời tuyết tập quyền, cười ha ha. Liếc mắt sang Nguyệt Tương Dao đang chạy vòng quanh sân. "Nhìn nha đầu xem! Thoải mái tập luyện như vậy mới đúng chứ! Lạnh này thì là gì! Muốn trở thành cường giả thì không thể sợ hãi mấy thứ nhỏ con này!"

    "Phi! Ta mới không cần!" Lệ Tùng trừng mắt. Ngay lập tức một cái lạnh xé da ập tới. Một quả cầu tuyết bay thẳng đập vào mặt Lệ Tùng. "A!"

    "Ha ha ha!" Nguyệt Tương Dao và Lưu Hải Ưu cười đến đau bụng bởi gương mặt trắng xanh thay phiên đổi màu của Lệ Tùng.

    "Tùng gia gia! Người thật... Phì! Ha ha!" Nguyệt Tương Dao không thể nói hết câu bởi vì cành cây rung rinh khiến cho tuyết động phải rơi xuống. Không biết thế nào, Lệ Tùng lại ngồi ngay dưới cành cây, vì thế gương mặt trắng xanh lại biến thành đen vô cùng.

    "Ngao ô!" Lúc này Tiểu Hắc với một bộ lông đen nổi bậc trên nền tuyết trắng nhảy từ nóc nhà xuống. Thần sắc tức giận làm cho Lưu Hải Ưu hốt hoảng một phen.

    "Tiểu Hắc? Có chuyện gì vậy? Vĩ Hồ đâu?" Nguyệt Tương Dao nhíu mi, hai con thú này lúc nào cũng đi chung mà, tại sao ở đây chỉ có một con? Còn thần sắc kia là sao?

    "Ngao ngao ô! Grừ!" Tiểu Hắc vừa đi vừa gào. Không biết như thế nào Nguyệt Tương Dao lại nhìn ra động tác đó là càu nhàu Vĩ Hồ. Nguyệt Tương Dao cũng giật mình với suy nghĩ này của mình.

    "Ngươi nói ta chả hiểu gì cả!" Nguyệt Tương Dao bó tay. Tuy nàng đoán đó là hành động càu nhàu nhưng không hề hiểu được Tiểu Hắc nói gì.

    "Ngao!" Tiểu Hắc bực bội nhảy lên nóc nhà. Nó ngoái đầu lại bảo Nguyệt Tương Dao đi theo.

    Nguyệt Tương Dao nhanh chóng phóng theo để lại hai lão gia hỏa vẫn còn trừng mắt nhìn mà không hiểu gì. Lúc này phía sau nhà kho bỗng vang lên âm thanh nổ tung khiến cho hai người tức tốc chạy tới đó.

    Khi hai người chạy tới thì thấy cánh cửa nhà kho đã bị mở tung. Lệ Tùng hốt hoảng chạy vào xem. Đó là chỗ đựng dược liệu của lão a. Lưu Hải Ưu thì nghiêm mặt nhìn xung quanh.

    Không có dấu chân.

    Vậy là ai làm?

    Ngay lúc này, một cục bông tròn lăn lại chân Lưu Hải Ưu mà lão không biết.

    "Bụp!" Lưu Hải Ưu bất tỉnh nhân sự.

    Trong miệng Vĩ Hồ ngặm một viên đá nhỏ, nó chuẩn xác phun trúng huyệt ngủ của Lưu Hải Ưu khiến lão lăn ra ngủ tại chỗ. Nhanh chóng một bóng màu đen xuất hiện tha Lưu Hải Ưu đi.

    "Tiếng gì vậy?" Âm thanh Lệ Tùng từ bên trong vọng ra nhưng đợi mãi không thấy Lưu Hải Ưu trả lời, Lệ Tùng nhíu mày đi ra.

    Khi Lệ Tùng Y Vương đi ra thì thấy một dấu tích lớn trên tuyết. Dấu tích có dạng hình người lớn, đang nằm sắp. Lý do để Lệ Tùng khẳng định là nằm sắp vì trên nền tuyết còn in lại khuôn mặt của người bị hại.

    "Lão đầu! Ngươi đâu rồi!"

    "Bụp! Bụp! Bụp!" Tiếp theo là âm thanh va chạm liên tiếp vang lên. Lệ Tùng bị trùm bao bố và bị đánh hội đồng!

    ____________________

    "Haizzzzzzz! Thoải mái!" Nguyệt Tương Dao nằm ườn ra cỏ. Thật ấm! Vẫn là Long Quyển tốt hơn.

    "Chủ nhân, người đã ba tháng không vào Long Quyển rồi đó!" Vĩ Hồ ngồi một bên kể tội.

    "Ừ. Vĩ Hồ, Tiểu Hắc, ta xin lỗi."

    "Vậy có bồi thường không?" Ngay lập tức Vĩ Hồ thay đổi thái độ, một bộ dạng tham ăn trưng ra cho Nguyệt Tương Dao xem. Tiểu Hắc một bên hừ lạnh, nó cũng muốn nhưng không thể làm mất uy phong của thú vương được.

    "Không!" Nguyệt Tương Dao bỏ lại một câu rồi đi vào rừng đào. Nói ra thì nàng đã mở cánh cửa thứ ba được ba tháng mà vẫn chưa xem bên trong nó là gì. Bây giờ phải đi xem thôi.

    Đẩy cánh cửa đen tuyền ra, Nguyệt Tương Dao còm chưa kịp quan sát bên trong thì bị một vật màu đỏ đập vào mặt. Nguyệt Tương Dao xoa xoa cái trán xưng phòng, trong miệng thầm mắng nhưng đồng thời cũng quan sát vật thể màu đỏ kia.

    Lông vũ màu đỏ như lửa, trên đầu có một nhúm lông màu vàng, lông đuôi ba cọng xếp chồng lên nhau, mỏ nhọn màu vàng, vuốt nhọn màu đỏ, thân hình mập mạp. Ơ? Đây đừng nói là phượng hoàng nhé? Chẳng khác nào con gà chạy lung tung bên ngoài cả!

    Tiểu Phượng Hoàng lắc lắc cái đầu nhỏ còn đầy sao bay, tung người bay thẳng vào Nguyệt Tương Dao.

    "A! Con gà móng đỏ này! Dám tấn công chủ nhân!"
     
  4. Akyra-san

    Akyra-san Well-Known Member

    Chương 23: Tiểu Yên - Cửu Trọng Thần Kiếm Môn

    Vĩ Hồ như tia sét lao tới chụp lấy thân ảnh đỏ rực của phượng hoàng.

    "Bịch!"

    Vĩ Hồ nhe răng nhìn tiểu phượng hoàng, con ngươi màu đen sắc bén như muốn xé rách thân ảnh mập mạp của tiểu phượng hoàng.

    "Vĩ Hồ, dừng lại. Nó không có ý xấu đâu." Nguyệt Tương Dao ngăn cản trước khi Vĩ Hồ động thủ, bàn tay nhanh chóng ôm lấy tiểu phượng hoàng bị đụng đến choáng váng.

    "Này! Phì điểu, ngươi nghe ta nói hiểu không?"

    Tiểu phượng hoàng gật gật đầu nhỏ, nó ngước đôi mắt màu vàng kim lên nhìn Nguyệt Tương Dao. Chỉ thấy trước mặt nó là một gương mặt khả ái xiêu lòng ngươi, làn da mịn như ngọc, đôi con ngươi màu nâu sáng như viên đá cẩm thạch diệu kỳ, cái mũi xinh xắn, cái miệng nhỏ nhắn như quả anh đào ngọt liệm, mái tóc ngắn ngủn của một đứa trẻ ôm lấy gương mặt. Hứa hẹn mai sau sẽ là một mỹ nhân khuynh đảo thiên hạ! Hai mắt tiểu phượng hoàng sáng lên, vùng vẫy muốn thoát ra khỏi tay Nguyệt Tương Dao.

    Thoát khỏi tay nàng, tiểu phượng hoàng bay một vòng trên không trung. Nhanh như cắt, cái mỏ nhọn đã mổ vào mi tâm của Nguyệt Tương Dao.

    "Ui!" Nguyệt Tương Dao ôm trán, hai mắt ngấn lệ. Rốt cuộc bọn thú trong Long Quyển này đã nghe ai dạy bậy hả? Tại sao hết con này đến con khác đều nhằm vào mi tâm của nàng mà đánh vậy! Nếu nàng biết là ai, nhất định sẽ không tha cho đâu!

    Một vầng hào quang màu đỏ bao quanh Nguyệt Tương Dao và tiểu phượng hoàng. Nguyệt Tương Dao chớp mắt, cái cảnh này trong thật quen mắt. Là lúc nàng ký khế ước với Vĩ Hồ nó cũng xuất hiện. Hình như lúc đó là do Vĩ Hồ liếm máu của nàng, ánh mắt liếc qua tiểu phượng hoàng, Nguyệt Tương Dao trừng mắt nhìn cái mỏ còn dính máu của nó.

    "Mỹ nhân, mỹ nhân!" Tiểu phượng hoàng vô lại bay xung quanh Nguyệt Tương Dao, hai mắt của nó hiếp lại thành một đường, trong miệng còn vang tên tạp âm của tiếng cười khúc khích.

    Nguyệt Tương Dao đen mặt nhìn phì điểu vô lại bay trên đầu mình. Với cái chữ thập thật to trên đầu, Nguyệt Tương Dao dễ dàng tóm gọn được tiểu phượng hoàng.

    "Phì điểu! Ngươi im miệng cho ta!"

    Bị rống vào tai, tiểu phượng hoàng ngoan ngoãn không giẫy giụa nữa. Hắc hắc, nó mới tỉnh dậy từ giấc ngủ ngàn năm liền gặp được mỹ nhân, nếu thêm năm mười năm nữa thì sẽ là siêu cấp mỹ nhân xinh đẹp nhất đại lục!

    "Con gà móng đỏ này thật có vấn đề? Chủ nhân mắng nó mà nó vẫn cười." Vĩ Hồ khinh thường. Nhìn bộ dáng vô lại của nó, Vĩ Hồ lại không nhịn được mà muốn chụp cho nó một phát chết tươi!

    "Ngươi mới là gà móng đỏ! Cả nhà ngươi đều là gà móng đỏ! Bổn đại gia siêu cấp anh tuấn phi phàm sao lại cho một con hồ ly ngu xuẩn xỉ nhục!" Tiểu phượng hoàng xù lông, lời lẽ chua ngoa nói. Đường đường là Phượng Hoàng nhất tộc há lại để cho kẻ khác xỉ nhục! Nó dù gì cũng là Hỏa Phượng Hoàng, dù không được như nghìn năm trước nhưng cũng là thú vương oai hùng một thời, sao có thể chịu được xỉ nhục này.

    "Con gà móng đỏ kia! Dám mắng bổn hồ là ngu xuẩn? Xem ra qua vạn năm không còn ai nhớ đến uy danh của bổn hồ! Hôm nay bổn hồ nhất định phải dạy cho ngươi bài học!!!" Vĩ Hồ cũng xù lông, toàn thân lông mao dựng đứng, cơ thể chuyển sang chế độ chến đấu.

    Gần như lúc hai con thú lao vào nhau Nguyệt Tương Dao đã bắt lấy, ném mỗi con về một phía. Gương mặt âm trầm đằng đằng sát khí, Nguyệt Tương Dao hạ giọng. "Nếu các ngươi muốn chiến, ta chiến cùng các ngươi!" Nàng không quan tâm bọn chúng có đánh đến sức đầu mẻ trán, chỉ quan tâm căn phòng thứ ba mà thôi.

    "Vâng." Vĩ Hồ và tiểu phượng hoàng cuối đầu nhận lỗi nhưng sau lưng lại âm thầm giở trò với nhau.

    "Được rồi. Phì điểu, ngươi tên gì?"

    "Hỏa Phượng Hoàng!" Tiểu phượng hoàng kiêu ngạo. Trong đầu ní đang tưởng tượng đến bộ dáng kinh ngạc há hốc mồm của Nguyệt Tương Dao và Vĩ Hồ. Ha ha! Gia chính là Hỏa Phượng Hoàng oa danh lừng lẫy đây. Mau đến tung hô ta đi!

    "Không được! Sau này lấy tên là Tiểu Yên đi." Nguyệt Tương Dao nhíu mi. Nếu lấy tên đó, không chừng cả Long Phượng Giới sẽ đuổi giết mình tranh đoạt Hỏa Phượng Hoàng một trong Tam đại Thú vương cho xem!

    "Cái gì?" Không hề giống với tưởng tượng, tiểu phượng hoàng kinh ngạc hô to. Sau khi ý thức được tên của mình về sau là Tiểu Yên liền gào thét. "Làm sao được?!! Đại gia ta anh tuấn tiêu sái, oai vũ như thế, lý nào lại lấy cái tên của tiểu oa nhi?!! Không được!!!"

    "Phản đối vô tác dụng."

    "Ngao!"

    "Chống đối vô nghĩa!"

    Nguyệt Tương Dao, Vĩ Hồ và Tiểu Hắc mặc kệ con gà lông đỏ giẫy giụa, mọi lực chú ý đều dồn vào quyển sách trên bàn.

    Quyển sách không có gì đặc biệt, bề ngoài như bao quyển sách khác, nếu để giữa đường cũng không lo ai nhặt mất. Chỉ là cái tên của quyển sách có chút không được bình thường: Cửu Trọng Thần Kiếm Môn.

    Hay cho một cái tên khí phách! Nguyệt Tương Dao tán thưởng.

    "Chủ nhân! Tuy ta không biết nơi này là nơi nào nhưng mà trong đầu ta có một ký ức cổ xưa. Đó là về quyển Cửu Trọng Thần Kiếm Môn này. Theo tổ tiên trong tộc truyền lại, từng có một vị tiền bối đã luyện thành công môn pháp này, sau đó trở thành kẻ đứng trên vạn người, có được cả đại lục. Quyền sinh sát của ngàn vạn chúng sinh trên đại lục chỉ cần một câu cũng có thể kết thúc! Tiêu diệt cả đại lục chỉ bằng một câu nói!" Tiểu Yên đâu trên vai Nguyệt Tương Dao kinh ngạc nói. Nó cũng không biết thứ này là gì, chẳng qua những điều nó vừa nói là từ trong ký ức cổ xưa kia.

    Tâm Nguyệt Tương Dao rung động mãnh liệt. Đến nay mục đích sống của Nguyệt Tương Dao vẫn là quyết chí mạnh mẽ để bảo vệ những người thân của mình. Nàng chưa bao giờ từ bỏ bất cứ cơ hội nào để có thể trở nên mạnh mẽ. Và lần này cũng vậy. Cửu Trọng Thần Kiếm Môn này, nàng luyện!

    ___________________________________

    Quay lại với hai lão đầu, bây giờ tình hình của hai người hình như không được tốt lắm.

    Lưu Hải Ưu chỉ thấy sau gáy đau nhức dữ dội, lão khẽ nhúc nhích nhưng chợt phát hiện ra bản thân đang bị trói. Hai mắt hữu thần trừng lớn nhìn gương mặt bầm giập của Lệ Tùng ngay phía đối diện, khóe miệng không ngừng co rút. Là ai ra tay lại có thể độc ác đến vậy!

    Lệ Tùng cũng bị động tỉnh của Lưu Hải Ưu làm cho tỉnh lại. Lão cảm thấy một trận đâu đớn từ trên mặt và toàn thân truyền đến, cảm giác đau cũng khiến cho lão hít một hơi lạnh. Chuyển ánh mắt, Lệ Tùng cũng giống như Lưu Hải Ưu, trừng lớn con mắt.

    "Lão đầu\Thối lão dược!"

    "Ngươi cũng bị bắt!"

    "Ta cũng vậy!"

    Hai người đồng thanh hỏi nhau rồi trả lời. Sau một phút, sắc mặt của hai người tối sầm lại. Dao Dao! Cái tên này bỗng hiện ra trong đầu hai người, ngay lập tức bọn họ nhận định Nguyệt Tương Dao là hung thủ gây nên vụ án thảm khốc bắt cóc hai lão đầu gần trăm tuổi!

    Hai người không ngừng giẫy giụa nhưng càng giẫy thì khoảng cách của hai người càng bị thu hẹp. Đến khi chóp mũi của hai người đụng vào nhau thì cả hai mới ý thức được "nguy hiểm", liền điên cuồng quay ra hai bên thở dốc.

    Tuy nhiên chỉ sau mấy phút, sắc mặt Lệ Tùng trở nên khó coi. Chân lão bắt đầu tê cứng rồi. Nếu là bình thường thì nhiêu đó có là gì so với một Y Vương như lão. Nhưng bây giờ, tay và chân lão đều bị trói chặt, càng vùng vẫy càng thắt chặt!

    Lệ Tùng khẽ nhút nhích chân để giảm cảm giác tê tái nhưng vừa động thì sợi dây liền rút chặt, khiến lão và Lưu Hải Ưu gần như đã ôm nhau.

    Lưu Hải Ưu hốt hoảng. "Đừng! Đừng cử động!"

    Bởi vì phải nhắc nhở Lệ Tùng nên Lưu Hải Ưu phải quay mặt vào. Đồng thời lúc này Lệ Tùng cũng bối rối quay mặt vào trong.

    "Chụt~~<3"
     
    Linh Tiểu Thúy thích bài này.

Chia sẻ trang này