[Truyện ngắn] Chuyện không tên - Đại Ngư

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi SinXu, 16 Tháng năm 2017.

  1. SinXu

    SinXu Active Member

    Tên truyện: Chuyện không tên

    [​IMG]

    Tác giả: Sin


    Thể loại: General

    TTST: Hoàn thành

    Rating: [ K ]

    [Góp ý]

    Văn Án
    1 chương thì cần gì văn án!

     
    Last edited: 4 Tháng chín 2017
  2. SinXu

    SinXu Active Member

    Dưới hiên nhà, một chàng trai trong bộ vest lịch lãm, áo khoác, quần tây xanh bị nền tối của không gian nuốt chửng. Đôi mắt anh ưu tư nhìn ra phía khu vườn – nơi cô dùng đôi tay mình vun xới mà tạo nên. Sắc màu xanh vàng đỏ, rực rỡ ấy cũng bị che nhòa đi rồi.

    “Mưa mát thật anh nhỉ?” Quay sang ngắm anh, cô cũng bâng quơ nói.

    Không gian bao trùm một bầu không khí lạnh lẽo, âm u, cô lướt ánh nhìn vào khoảng sân mà chỉ toàn một sắc đen không hơn không kém rồi tự mỉm cười một mình, khuôn mặt bỗng chốc lại thẹn thùng rồi đỏ ửng lên. Mưa càng lúc càng lớn, hạt mưa rơi không ngừng, cô thích thú đưa cánh tay thon dài ra khỏi hiên để hứng những giọt nước cô cho là mát lạnh.

    Sân vườn ấy vốn được lấp đấy bởi những ngọn đèn lung linh. Tiếc rằng không ai bật nó lên mà chỉ chui rúc trong cái màn đen xì ấy!

    Gió cuộn từng cơn, cây cối quay cuồng, sấm chớp cứ liên hồi vang ầm ầm trên bầu trời... Từng cú đánh như đập thẳng vào màng nhĩ của cô. Cô không ngại chúng đâu, trái lại còn thích thú nhìn chúng lóe sáng như những đường chỉ trắng trạch nát bầu trời.

    Cô có được cái dũng khí như thế là bởi... luôn có một người sẵn sàng bảo vệ cô khỏi cơn thịnh nộ của thiên nhiên, che mưa tránh nắng.

    Cô chui rúc người lại, thỏ thẻ: “Nếu hôm nay không mưa, chúng ta có thể đi dạo cũng nhau rồi...” Giọng cô hờn trách. Cái trách nũng nịu đáng yêu đến mê hoặc.

    Từ sau lưng cô một vật gì đó phát sáng lên kèm theo bài nhạc chuông kì lạ như tiếng khóc tỉ tê... Cô nhìn vào màn hình chiếc điện thoại, không hiện dòng số mà chỉ hiện tên “anh Định” – bác sĩ chuyên khoa mắt, một người cô quen. Sau hai giây, cô thôi nhìn, để điện thoại ở đó, không định tắt máy mà chờ cho hồi chuông ngưng.

    Hồi chuông ngưng được một lát, thì một tiếng "Bíp" – có tin nhắn, làm động hẳn cái tĩnh lặng.

    Anh vẫn không hoài quan tâm, đôi mắt dõi theo cơn mưa ngoài hiên...

    “Anh hãy vui lên! Em vẫn bên cạnh anh mà! Chỉ cần anh hạnh phúc thôi, em cũng mãn nguyện!” Cô lại nói.

    Khu vườn rào rào thanh âm của tiếng mưa không ngớt...

    Khu vườn này đã được sáu năm tuổi là một bấu vật mà cô luôn nâng niu và trân trọng. Hằng ngày cô đều dành thời gian ngắm nó cùng anh ngay trước hiên nhà thế này.

    Cách đây sáu năm, mùa hè, trong vườn cô đang định xới đất nhưng vì cây xẻng sao quá nặng nhọc cộng thêm cái nắng oi ả, mồ hôi cô cứ nhễ nhại không ngừng. Trông cô làm vườn mà vô cùng khổ sỡ... Thì từ vách tường bên kia, một giọng nói của thằng con trai cách đây một tuần đã đến chào hỏi là hàng xóm của cô, vang lên: “Tôi giúp chị nhé!”

    Lúc mới gặp, ấn tượng của cô là “anh hàng xóm” trông rất trẻ. Và đúng như cô đoán cô hơn anh nhẫn 4 tuổi – 28 và 24. Anh chàng trông bộ dạng vui tươi nhìn cô, bảo muốn giúp đỡ. Đơn giản chỉ nghĩ hàng xóm cô không ngại mà đồng ý. Bắt đầu từ dạo đó, hai người trở nên thân thiết, anh đến nhà cô không còn là chuyện lạ, bất cứ khi nào anh muốn, giờ giấc của nhau đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Cô hay trêu anh sao không làm việc trồng trọt luôn đi vì cách mà anh tư vấn chăm sóc sân vườn làm cây cối cứ ngày càng tươi tốt, sạch đẹp. Đến mùa thì thay nhau rộ trái. Lúc như thế anh chỉ cười bảo nhà anh làm nghiệp trồng trọt nên anh cũng có chút khiếu nhưng chót đam mê vẽ vời nên đành tạm biệt cha mẹ mà lên Sài Gòn học.

    Hai người hợp nhau đến kì lạ!

    Cô cũng là con người của nghệ thuật, là một nhà thiết kế nội thất. Mỗi khi rỗi thì đặt hết tâm trí vào khu vườn, để rồi ngồi đây cùng anh bàn về cây cối.

    Anh yêu sự sáng tạo thêm kỹ năng vẽ rất tốt. Có hôm anh đòi họa cho cô bức tranh. Cô ngại nhưng vì anh thúc ép nên cũng đành chấp nhận, lúc như thế anh sẽ cười thật tươi chẳng khác gì đứa trẻ con! Đôi khi cô nghĩ cách biệt bốn năm cũng là một khoảng cách không nhỏ.

    Cũng có lúc cải vã đôi chút! Vì anh còn trẻ mà tuổi trẻ lại đầy nhiệt huyết, đôi khi bồng bột rồi lầm lỡ... những cái đó ta mới gọi là tuổi trẻ. Cô thì khác... cũng gần tuổi 30, tuổi trẻ, cô cũng đi qua rồi, nên suy nghĩ hẳn chín chắn hơn, chu đáo, cầu toàn hơn. Chính thế mà xãy ra xung đột! Cô không ngại ngừng trách hay khuyên nhủ mỗi khi anh sai. Nhưng anh lại cho là cô đang cố ràng buộc và không cho anh sự tự do. Anh cố vùng vẫy, phản kháng...

    Thế mà sau đó, anh lại làm hòa với cô rồi họ lại cho qua và tha thứ cho nhau. Đơn giản vì họ yêu nhau đến mặn nồng, sâu sắc, đến không thể sống thiếu nhau như một thứ cảm giác rất quen thuộc, thắt chặt đôi chân họ, không cho họ rời xa nhau.

    Chuông điện thoại lại reo lên, tiếng chuông lần này như dài thêm ra. Quá bức bối anh bắt điện thoại bằng cái vẻ bực nhọc pha chút chán chường.

    “Có việc gì?”

    Người con gái bên kia nghe thế liền nói: “Em... xin lỗi anh! Nhưng mà con nó mong anh về..." Giọng cô gái nhỏ nhẹ đầy thân thương. Từ bên phía cô gái, chêm ngang giọng nói trẻ con: “Ba về với con đi ạ!” Cậu nhóc ba tuổi đang cố nài nỉ.

    Nghe giọng cậu nhóc, anh thôi cáu gắt mà dịu hẳn giọng xuống.

    “Ba sẽ về ngay! Con chờ ba nhé!” Nói xong anh cúp máy, trốn giọng của cô gái khi nãy. Đôi chân mày co lại, anh thở dài thườm thượt...

    “Mau về với bé nhà đi anh, nó trông anh lắm!” Cô nhìn khuôn mặt thiểu não của anh mà xót.

    Anh đứng dậy uể oải, bật đèn phía khu vườn. Dạo qua phòng cô, anh chăm chăm nhìn vào vị trí bức họa anh vẽ từng được treo ở đó, rồi bước đi ra về. Anh đã không còn ở căn nhà bên cạnh nhà cô nữa. Vì lý do đã lập gia đình nên anh đành dọn đi theo ý vợ mình. Anh về ngôi nhà khang trang với cơm bưng nước rót đang đợi sẵn. Có một cậu con trai khấu khỉnh và vô cùng đáng yêu.

    Người vợ anh cưới là cô bạn cùng trường đại học Kiến Trúc.

    Đứa con của anh hiện tại là kết quả của một đêm nồng nàn bởi hơi men.

    Nhưng anh cố gắng gượng xây cái tổ ấm tạm bợ đó vì anh là con người trách nhiệm. Vì cô đã dạy anh như thế!

    Mỗi khi chán nản hay thất bại trên con đường anh chọn, anh lại đến nhà cô như tìm nguồn sống dồi dào, và trong những giây phút tịnh tâm, trốn đi cái ồn ả của cuộc sống bon chen lo kế sinh nhai.

    Cô cho anh rất nhiều! Toàn những điều thật sự vô giá!

    Cô dạy anh thứ gọi là trách nhiệm, cho anh lời khuyên chân thành, dìu anh đứng dậy sau mỗi lần anh vấp ngã. Đôi chân anh rướm máu, cô sẽ làm sạch vết thương rồi băng bó nó lại.

    Đến lúc họ chia lìa, cô cho anh cả cuộc sống, hy vọng, ước mơ! Một đôi mắt để nhìn thấy con người, cuộc sống. Một đôi tay đỡ đần, giúp anh xây dựng tương lai. Và tặng anh một trái tim chứa đầy tình yêu và tấm lòng nhân ái.

    Về nhà, cô vợ hiểu anh vừa mới đi đâu về nên chỉ lặng lẻ mà hầu cơm. Cậu nhóc vừa thấy ba đã chạy ngay vào ôm hôn thắm thiết. Bằng chất giọng ngây thơ, hồn nhiên của con trẻ, cậu bé nói: “Khi nãy, mẹ bảo ba đang mệt nên không cho con gọi! Nhưng tại con hư... cứ đòi mẹ... nên ba đừng la mẹ nha...” Nghe thế, cô vợ chỉ càng im lặng hơn, đôi mắt đã ướt như chuẩn bị khóc.

    “Ừm, ba đang mệt.” Anh đáp.

    “Thế ba phải về nhà thì mẹ mới chăm sóc được cho ba chứ ạ!” Đôi mắt cậu bé càng trở nên to tròn hơn.

    “Ba đi thăm một người bạn cũ!” Anh xoa đầu cậu nhóc, khuôn mặt bỗng chóc trìu mến.

    “Bạn!” Cậu bé ngạc nhiên.

    “Một người bạn rất quan trọng!” Anh cười dịu dàng.

    Người vợ đợi hết câu liền bồng đứa trẻ vào trong phòng khách, dụ nó bằng kẹo, thằng bé ngoan ngoãn ngồi coi phim hoạt hình. Khi cậu nhóc đã yên vị trên chiếc ghế sofa trong phòng khách, cô vợ đi đến gần anh, ngồi đối diện bảo: “Ngày mai, em đi cùng anh được không!” Cô vợ hỏi, anh gật nhẹ đầu, rồi lặng lẻ ăn tiếp.

    Hôm sau

    Cô vợ cầm trên tay bó hoa lớn, những bông hoa ly trắng buốt. Cô vợ trẻ đặt nó xuống trước tấm mộ lớn, rất khang trang và sạch sẽ. Lòng cô giờ đây trìu nặng những cảm xúc. Âm thanh “bíp...” dai dẳng của máy đo nhịp tim, căn phòng trắng chiềm trong nền cam đỏ khi bầu trời đổ chiều. Khung cảnh đó in mãi trong tâm trí cô.

    Đứng kế hai vợ chồng là chủ nhân của cuộc điện thoại tối qua – anh Định.

    Khuôn mặt họ cúi thấp! Yên tĩnh!


    Cách đây ba năm người con gái anh yêu nhất – cô hàng xóm với khu vườn sáu năm tuổi, đã ra đi khi tròn 31!
    [Góp ý]
     
    Last edited: 4 Tháng chín 2017

Chia sẻ trang này