Xuyên Không Thần y đáng yêu của lãnh huyết nữ vương - Nam Cung Dao

Thảo luận trong 'Truyện convert sưu tầm Phương Đông' bắt đầu bởi Phỉ Lệ, 18 Tháng tám 2017.

  1. Phỉ Lệ

    Phỉ Lệ Bơ Bơ Bơ Phéc Member

    Thần y đáng yêu của lãnh huyết nữ vương

    Tác giả : Nam Cung Dao
    Thể loại : xuyên không, ngôn tình,…HE
    Nguồn: namcungdao.wordpress
    Tình trạng : Hoàn

    999682_219428084876470_1305875550_n.jpg


    Lạc Khanh Nhan, một nữ tử hết sức tầm thường, không là thiên tài gì cả nhưng ý chí rất mạnh mẽ, kiên định cùng lãnh tình, một khi đã quyết tâm thì nhất định phải làm cho được, chính vì vậy mà sau nhiều năm phấn đấu, từ một đứa trẻ mồ côi đã trở thành nữ tổng tài của một trong các tập đoàn đứng đầu Châu Á. Lạc Khanh Nhan trong đời có hai hứng thú : một là tiền, hai là là quyền lực…. và đồng thời cũng chính vì nó mà bản thân mình bị xuyên không Một khi xuyên, trở thành vương phi thất sủng, Lạc Khanh Nhan lạnh nhạt cười, một mồi lửa vung lên đốt cháy cả tòa phủ, thoát thân tiêu diêu tự tại…. Cởi xuống hồng trang, khoác lên nam trang, từ đó thiên hạ viết nên một truyền kỳ Lạc Vân sơn trang, chỉ xuất hiên trong vòng năm năm lại nhanh chóng đả bại tam đại thế gia trở thành thiên hạ đệ nhất thủ phủ Trong giang hồ tự dưng xuất hiên một Mị ảnh các, đứng đầu thiên hạ về tình báo Huyết sát các từ một tổ chức tam lưu sát thủ dùng tốc độ nhanh chóng trở thành võ lâm đệ nhất tổ chức sát thủ Hoàng Thiên quốc, không biết từ bao giờ xuất hiện một vị nhiếp chính vương bí ẩn, tài năng bao trùm thiên hạ, khiến cho một Hoàng Thiên quốc nhỏ bé trở thành một trong tam đại cường quốc…. Nghe đồn chủ nhân của Lạc Vân sơn trang là một vị bạch y công tử, tao nhã như trích tiên Nghe đồn, Ảnh chủ mị ảnh các là một nam tử hắc y tuấn mỹ lạnh lùng Lại nghe đồn, Các chủ Huyết sát, hồng y yêu nghiệt chúng sinh, tiếu dung mê đắm thiên hạ nữ tử Lại nghe nói, nhiếp chính vương bí ẩn của Hoàng Thiên quốc là một vị tử y công tử ôn nhuận như ngọc…. Một bạch y công tử thanh nhã tuyệt trần, một Ảnh chủ lãnh huyết vô tình, một Các chủ tàn nhẫn bất chấp thủ đoạn, một nhiếp chính vương đa đoan đầy mưu mẹo… thật ra điều cùng là một người……. Hắn – Âu Dương Triệt, chiến thần vương gia của Hàn Thanh quốc, dung mạo tuấn mỹ bức người, võ công độc bộ thiên hạ, hắn lạnh lùng, hắn tàn nhẫn song nữ nhân ái mộ hắn nhiều không đếm xuể, hắn nói : “ hối hận duy nhất trong đời của ta chính là bỏ lỡ nàng” Nàng cười nhạt, lạnh lùng đáp : “ dù ngươi có không bỏ lỡ, ta cũng không nhìn ngươi” Hắn – Âu Dương Liên, đế vương Hàn Thanh, uy nghiêm bức người, hắn âm ngoan, bá đạo đầy thủ đoạn, một đôi mắt ưng ngạo nghễ nhìn thấu hồng trần, xem thiên hạ như con rối trong lòng bàn tay đùa giỡn, song sự xuất hiện của nữ tử kia khiến cho hắn hoàn toàn đánh vỡ kiêu ngạo của mình, hắn nói : “ nữ nhân! Ngươi đã khiến cho ta chú ý, há có thể chạy lấy người?!” Nàng cười khẽ, vân đạm phong khinh : “ nhưng ta lại không có hứng thú với nam nhân như ngươi” Hắn – Tư Đồ Nhiễm, ma giáo giáo chủ, yêu nghiệt hơn người, một thân hồng y như diễm, đốt tẫn chúng sinh, một lần tương ngộ, nam tử bạch y như ngọc đi vào lòng hắn… rất tự nhiên, cứ ngỡ mình đoạn tụ nào ngờ hắn lại là nàng, hắn nói : “ Khanh Khanh! Nàng đã cứu ta một mạng, ta lấy thân báo đáp nha” Nàng cười giễu, vươn tay nâng cằm nam nhân, thanh âm không ra hỉ giận : “ nhan sắc thế này mà muốn lên giường của ta, ngươi cứ tiếp tục nằm mơ đi!” Nàng lạnh nhạt vô tình, nàng lãnh huyết vô tâm…. Nàng cười nhạt xem hồng trần thế gian….. Nàng vung tay đùa giỡn quyền lực…… Nàng là…. Lạc Khanh Nhan… Nhưng là nàng thật sự vô tâm, vô tình sao?!…. Thấy hắn ngây ngốc, thấy hắn thật thà, thấy hắn ngơ ngác nhìn nàng…. Lạc Khanh Nhan không kiềm chế được lòng mình dậy sóng…. Một đôi thu thủy tiễn đồng, trong vắt xinh đẹp, sắc màu thánh khiết nhất mà nàng đã từng xem khiến cho nàng lần đầu tương ngộ, không thể không chú ý đến Bị thế gian nguyền rủa, nhưng vẫn thiện lương ngây ngốc như vậy, hắn rốt cuộc ngốc hay là giả ngốc, chỉ là… nàng không thể nhẫn tâm bỏ lại hắn Rõ ràng là không có chút võ công, rõ ràng càng yếu hơn cả nàng, nhưng khi nàng bị nguy hiểm, hắn lại là người đầu tiên xông lên đứng trước mặt nàng…. Hắn ngốc nghếch, lại hay quên… nhưng chỉ lại nhớ mình nàng….. Nam nhân đáng yêu như vậy, hỏi sao nàng có thể bỏ qua?!…. Cho nên….. ngốc tử! ngươi chỉ có thể là của ta…của ta…. Để xem, một lãnh huyết nữ tử cùng một vị đáng yêu thần y sẽ viết nên một thiên tình sử như thế nào….?!
     
  2. Phỉ Lệ

    Phỉ Lệ Bơ Bơ Bơ Phéc Member

    Chương 1: Xuyên qua trở thành vương phi thất sủng

    Đau đầu quá

    ‘ Thật ầm ĩ…’ Lạc Khanh Nhan một thoáng nhăn mi, là ai to gan dám phá hỏng giấc ngủ của nàng

    Âm thanh âm ĩ xung quanh khiến cho Lạc Khanh Nhan không sao chợp mắt được nữa, hàng mi dài một thoáng khẽ run sau đó ánh mắt mở toang, lạnh lùng nhìn xung quanh, nhưng điều khiến cho Lạc Khanh Nhan bất ngờ chính là xung quanh từ đâu lại nhiều người như vậy? căn phòng trang trí theo kiểu cổ đại lỗi thời này …. Rốt cuộc là tại sao nàng ở đây?! gần ba mươi năm đối mặt với bao nhiêu sóng gió cuộc đời, không có chuyện nào là không trải qua như nàng cũng một thoáng nghi hoặc, nhưng vẻ ngoài vẫn như vậy điềm tỉnh, mặt lạnh nhìn đám người chỉ chỏ quanh nàng

    “ Lạc Vân Linh, ngươi đừng tưởng là vương phi của bổn vương thì được phép làm càn, nói… rốt cuộc ngươi có hay không hãm hại Uyển nhi…” bỗng một thanh âm lạnh lẽo vang lên, Lạc Khanh Nhan giương mắt nhìn nơi phát ra thanh âm, đôi con ngươi một thoáng lạnh như băng. Chưa từng có ai dám dùng giọng điệu khinh thường như vậy nói chuyện với nàng, thực sự là tức cười thật

    Âu Dương Triệt nhìn thấy ánh mắt của Lạc Khanh Nhan, một thoáng kinh nghi, nữ tử ôn ôn uyển nhược này từ khi nào lại có ánh mắt lạnh lẽo nếu băng sương như vậy, là y nhìn lầm sao? Âu Dương Triệt đăm đăm nhìn Lạc Khanh Nhan, hắn tự dưng cảm thấy nữ tử kia đang đứng trước mặt hắn… thật khác thường…

    Lạc Khanh Nhan đưa mắt nhìn tất cả đám người trong phòng, nam nhân uy vũ bất phàm nhưng nhìn nàng vẻ mặt chán ghét, bên cạnh đó đứng hai nữ tử xinh đẹp, một người nhu nhược không xương dựa vào nam nhân, một người đứng bên cạnh như kẻ đứng ngoài xem cuộc vui, theo đó là vài gã sai vặt, nha hoàn?! Mọi chuyện đúng là quỷ dị, nàng nhớ là đang cùng Lâm tổng bàn về hợp đồng sắp tới, sau đó… sau đó bỗng dưng….

    “ Lạc Vân Linh, ngươi tại sao không nói?!” Âu Dương Triệt thanh âm không hờn giận, Lạc Khanh Nhan ngẩng đầu nhìn nam nhân, thanh âm không ra cảm xúc, nàng nói : “ ngươi nói ta làm hại…Uyển nhi của ngươi, rốt cuộc làm làm hại nàng ta cái gì? Chẳng phải nàng ta vẫn an toàn đứng bên cạnh ngươi sao?” nếu như nàng đoán không lầm thì nữ tử tên gọi Uyển nhi kia là nữ nhân xinh đẹp nhu nhược không xương tựa vào hắn, hừ! lại ba cái trò tranh diễn tình nhân nhàm chán…

    “ Hừ! đã làm mà còn không dám nhận, vương phi nha, chính mắt tiểu nữ thấy ngài đẩy Uyển nhi muội muội xuống hồ nha, vương gia ngài xem trời lạnh như vậy… nếu không phải ngài kịp thời cứu lên Uyển muội thì có lẽ….” nữ tử đứng bên cạnh bỗng dưng chen ngang, thanh âm rất chi là nghẹn ngào ai thán. Lạc Khanh Nhan nhếch môi cười lạnh, không ngờ mấy cái vụ vu oan giá họa nhàm chán này lại rơi trúng đầu nàng, xem ra ông trời không muốn cho nàng sống an ổn mà

    “ Lạc Vân Linh, ngươi còn gì để nói…” Âu Dương Triệt thanh âm trầm thấp, đôi con ngươi lạnh lùng nhìn Lạc Khanh Nhan. Lạc Khanh Nhan chợt cười, tiếu dung một thoáng lạnh lẽo vô cùng, mâu quang nhàn nhạt lưu chuyển ánh sáng ngọc, mênh mang vô bờ, dường như không có ai, không bất cứ gì lưu lại trong đôi đồng tử kia, Lạc Khanh Nhan mỉa mai : “ vậy không biết vương gia ngài trị tội ta như thế nào đây, hay là….” Lạc Khanh Nhan thanh âm kéo dài, vươn tay rút một chi ngọc trâm trên đầu của mình, đôi bàn tay nhỏ nhắn khẽ vuốt, ánh mắt cười nhạo, sau đó dơ lên đâm thẳng vào vai của mình, một hàng máu đỏ tươi diễm lệ chảy ra, thấm ướt vạc áo… Nữ tử này giờ khắc này, một thân lam y thanh lệ, một đầu tóc đen xỏa xuống, nửa bờ vai nhiễm đỏ, đôi con ngươi tràn đầy chế nhạo nhìn ba người trước mặt, trên môi tiếu dung như yêu nghiệt, câu hồn thế nhân…. Khiến cho ba người chỉ còn biết ngây ngẩn trợn mắt thật to, không thốt nên lời

    “ Thế nào… bao nhiêu huyết này của ta đủ bù lại cho việc tổn thất tinh thần thể xác của Uyển nhi cô nương đi?!” Lạc Khanh Nhan vẻ mặt vẫn vân đạm phong khinh, lạnh nhạt như vậy

    “ Ngươi…..” Âu Dương Triệt nghiến răng nghiến lợi nhìn nữ tử trước mặt, rốt cuộc là cái gì thay đổi, tại sao mới thoáng chốc mà nữ tử này lại thay đổi nhiều đến như vậy…?!

    “ Như vậy mọi việc coi như xong, không biết vương gia có hài lòng?! Xin thứ lỗi bổn vương phi hơi mệt, không tiễn…” Lạc Khanh Nhan vẫy vẫy tay, có chút không kiên nhẫn, sau đó xoay người bước vào trong. Âu Dương Triệt giận tím mặt nhưng cũng không nói gì, phẫy tay bỏ đi, hai nữ tử kia cũng vội theo sau, Lạc Khanh Nhan nhìn thấy ba kẻ kia như diễn trò hề, trên môi tiếu dung đạm như nước…..

    “ Vương… vương phi… ngài không sao chứ?!” Một nha hoàn đứng cạnh đó ấp úng lên tiếng, Lạc Khanh Nhan đưa mắt nhìn tiểu a hoàng chừng mười bốn mười lăm tuổi này đứng trước mặt mình, vẻ mặt tái ngắt sợ gần chết mà vẫn kiên cường nhìn nàng, thật sự là một tiểu cô nương thú vị a

    “ Ta không sao, mất chút máu thôi….” Lạc Khanh Nhan cười cợt. Tiểu nha hoàng nghe Lạc Khanh Nhan nói vậy, một thoáng thất thần, vương phi rốt cuộc là làm sao vậy, tự dưng lại kỳ cục quá, không nói thành lời nhưng mà nàng cảm thấy vương phi không giống như là vương phi

    “ Ngươi tên là gì?!” Lạc Khanh Nhan như có như không vấn. Tiểu nha hoàng kia nghe vậy, lắp bắp sững sốt : “ vương… vương phi… ngài bị sao vậy, ngay đến cả tiểu Vân ngài cũng không nhớ sao?!” Lạc Khanh Nhan nhìn tiểu nha hoàng chân tay luống cuống không biết làm gì cho phải, muốn khóc mà không dám khóc, cảm thấy có chút buồn cười, nàng nói : “ từ bây giờ ta hỏi, ngươi trả lời, không được thắc mắc biết không?!” Nàng mới không có nhiều thời gian như vậy giải thích cho tiểu nha hoàng này biết được, trước hết phải xem chuyện gì xảy ra đã

    Nếu nàng nhớ không lầm thì nàng cũng Lâm tổng đang bàn một phi vụ rất lớn, sau đó hợp đồng hoàn thành, cả hai cùng vào quán bar, nàng uống hơi nhiều một chút, sau đó… sau đó thanh âm của ô tô, tiếng la hét chói tai…. Lạc Khanh Nhan nghĩ đến đây, sắc mặt một thoáng khó coi vô cùng, không lẽ nàng… đã chết rồi sao?! bị tai nạn ô tô? Tử vong…. Sau đó cứ như vậy linh hồn nhập vào thân thể của nữ tử tên gọi Lạc Vân Linh này?!

    Lạc Khanh Nhan nhíu nhíu mi, bèn nhìn tiểu nha hoàng tên gọi tiểu Vân hỏi : “ nói cho ta biết, đây là đâu?! Ta là ai? Và lúc nãy là mọi chuyện như thế nào?!” Tiểu nha hoàng còn nhiều lắm nghi vấn muốn hỏi Lạc Khanh Nhan nhưng nhớ lại lúc nãy lời nói của Lạc Khanh Nhan, nàng cũng không dám cãi, bèn lần lượt đáp:
    “ Vương phi, đây là Hàn Thanh quốc, vương phi tên gọi Lạc Vân Linh, nữ nhi duy nhất của Lạc thái sư, người là tam vương phi đích thân hoàng thượng sắc phong…… còn chuyện lúc nãy thì tiểu Vân cũng không rõ lắm, tự dưng lúc mới sáng vương gia đã đến đây vấn tội, vương phi đột ngột ngất đi, sau đó người tỉnh dậy… rồi cứ như vậy….”

    Lạc Khanh Nhan một thoáng suy tư, Hàn Thanh quốc? cái thế giới này đảo điên rồi chăng, nếu nàng nhớ không lầm thì trong lịch sử làm gì có cái quốc gia tên gọi Hàn Thanh này? một thời không khác? Không ngờ có một ngày nàng lại bị lão thiên gia cho đến nơi này, ở hiện đại, tài sản của nàng, quyền lực của nàng, cứ như vậy nhân sinh cố gắng phấn đấu ba mươi năm điều như gió bay sao? Lạc Khanh Nhan một thoáng tiếc nuối

    Nhìn nhìn lại cái thân xác này, dường như cũng mới mười bảy mười tám tuổi, xem ra nàng buôn bán lời hơn mười năm nhân sinh, cũng không tệ, sự nghiệp có thể xây dựng lại từ đầu thôi….

    “ Vương phi….” tiểu Vân lên tiếng

    “ Ân”

    “ Vết thương….” Tiểu Vân cố lấy dũng khí lên tiếng, vương phi tự dưng thay đổi, khí chất cũng thật đáng sợ, nàng cũng không dám lại gần. Lạc Khanh Nhan lúc này mới để ý đến miệng vết thương của mình, một thoáng nhăn mi

    “ Để tiểu Vân băng bó giúp người…” tiểu nha hoàn nói. Lạc Khanh Nhan nhìn vẻ mặt ‘mong đợi’ của tiểu nha hoàn, bỗng dưng bật cười, nàng lên tiếng : “ ngươi không cần phải căng thẳng như vậy, ta sẽ không ăn thịt ngươi”. Nàng đáng sợ lắm sao? sao tiểu cô nương này lại nhìn nàng vẻ mặt như vậy a, thiệt tình, Lạc Khanh Nhan nàng làm người tuy lãnh huyết một chút nhưng cũng không phải tán tận lương tâm nha!

    “ Vương phi….” tiểu Vân bỗng dưng đỏ mặt, trời ạ! Tại sao nàng lại thấy vương phi bật cười sang sảng lại như vậy… hấp dẫn nhân chứ… nhất định là đang mơ, nàng đang mơ thôi…

    Lạc Khanh Nhan lắc lắc đầu, tự mình cầm máu vết thương, dùng vải sạch băng lại, nàng thực sự không thích người nào tiếp xúc nàng quá gần, dù là ai đi chăng nữa, có lẽ là… thói quen đi

    Để cho tiểu nha hoàn đi rồi, Lạc Khanh Nhan ngồi xuống bàn, hớp nhẹ một ngụm trà, hương vị trà thấm đượm, một chút đắng chát lại thoang thoáng hương thơm khiến cho nàng một thoáng tĩnh tâm….

    “ Vương phi thất sủng sao?!” Lạc Khanh Nhan cười nhạt, từ trước đến giờ chỉ có nàng lãnh nhạt với người khác chứ chưa có ai từng không dám để nàng vào mắt, nam nhân kia đúng là ngu ngốc, bị mấy nữ tử quay như chong chóng mà không hề hay biết, haiz! Chẳng lẽ nam nhân cổ đại điều ngu ngốc ngựa đực như vậy sao?!

    Tốt nhất bọn họ đừng đến chọc nàng, nàng Lạc Khanh Nhan không chấp nhặt nhưng khiến nàng khó chịu thì bọn họ tốt nhất nên tự giải quyết đi thôi, điều đầu tiên là làm sao thoát ra khỏi cái vương phủ nhàm chán này mới được…

    Lạc khanh nhan bên ngoài vẻ mặt vẫn như vậy lạnh nhạt thưởng thức trà, nhưng mà bên trong trí não lại xoay chuyển 180 độ để tìm kế thoát thân

    Chậm nhất là một tháng, nhất định phải bước ra khỏi vương phủ này! Lạc Khanh Nhan nhếch môi lạnh nhạt cười

    Thế giới của nàng há có thể chỉ là vương phủ tầm thường này, cái nàng muốn là phú khả địch quốc, quyền khuynh thiên hạ, muốn gió có gió, muốn mưa được mưa, đùa giỡn quyền lực, đứng trên cao cười nhạt xem thế gian phồn hoa…. Lạc Khanh Nhan nàng, chỉ cần muốn là làm được

    “ Vương phi, trà của người….” Tiểu Vân nhẹ giọng lên tiếng, nữ tử đang đọc sách, đặt cuốn sách xuống, gật gật đầu. Nâng lên cốc trà, hớp nhẹ một ngụm, mùi hương thoang thoảng nhẹ dịu, quả thật trà ở cổ đại uống tốt hơn so với hiện đại nhiều, Lạc Khanh Nhan gật đầu tán thưởng : “ Tiểu Vân, trà nghệ của ngươi quả thật rất tốt”. còn nhỏ như vậy mà đã khéo léo như thế, đúng là rất đáng được tán thưởng. Tiểu Vân một thoáng vui mừng, khẽ mỉm cười, hai má lún đồng tiền như ẩn như hiện, ngọt ngào khả nhân

    Lạc Khanh Nhan thoải mái nằm trên ghế quý phi, một đầu tóc đen nhán xỏa dài đến thắt lưng, một thân hồng y rực rỡ xinh đẹp yêu diễm mười phần, dung nhan chỉ thanh thanh tú tú nhưng không hiểu vì sao Tiểu Vân cảm thấy dung mạo kia thực sự rất hoặc nhân, nhất là đôi hoa đào mắt kia, lúc não cũng sâu thăm thẳm không thấy đáy, mênh mang vô bờ, không có điểm cuối cùng với nét miệng lúc nào cũng như có như không tiếu dung trêu cợt thế nhân vậy, mỗi khi vương phi cười lên khiến cho dung nhan kia thêm một phần…. nói như thế nào nhỉ, Tiểu Vân cũng không biết diễn tả như thế nào mới đúng, nói chung là… rất câu nhân!

    “ Tiểu vân, ngươi nói xem, thế gian này ai là cường giả?!” Lạc Khanh Nhan lên tiếng, nàng chán ghét kẻ yếu, nàng nhất định phải là kẻ mạnh, mà muốn trở thành cường giả trong thế giới cổ đại này, thật sự không dễ, nhưng dù là vậy, Lạc Khanh Nhan nàng tin tưởng, chỉ cần nàng cố gắng không gì là không đạt được

    “ Vương phi, cường giả dĩ nhiên là hoàng thượng rồi….” Tiểu Vân nghiêng đầu đáp lại, hoàng thượng đứng đầu một nước tất nhiên là người mạnh nhất rồi. Lạc Khanh Nhan cười khẽ, đầu ngón tay khe khẽ gõ thành ghế, tự tiếu phi tiếu : “ thật sao?!” tiểu Vân nhìn thấy vẻ mặt đó của Lạc Khanh Nhan cũng không biết đáp sao cho đúng, chỉ còn biết ngơ ngác gật đầu

    Lạc Khanh Nhan không nói, tiếp tục đưa cuốn sách lên đọc, một cơn gió nhẹ đi ngang qua, thổi nhẹ mái tóc đen nhánh của nàng……

    Tiểu Vân đứng bên cạnh, chăm chú nhìn Lạc Khanh Nhan, không sao đoán được ý nghĩ cùng lời nói của vương phi, Tiểu Vân gõ gõ đầu, không biết là do bản thân nàng ngốc hay là vương phi vốn dĩ kỳ lạ như thế, từ ba hôm trước vương phi tự thương mình xong, sau đó vẫn thường hay hỏi nàng những vấn đề kỳ quái, cũng thường hay nói chuyện mập mờ bí ẩn hết sức, nói chung là…. Thật sự rất lạ a….

    Lạc Khanh Nhan khẽ nhắm mắt, có chút buồn ngủ, đã bao nhiêu lâu rồi nàng mới thong thả nghĩ ngơi như thế này? cũng không rõ… kiếp trước bận rộn nhiều lắm, bỏ qua rất nhiều thứ, Lạc Khanh Nhan thừa nhận đôi khi bản thân cũng có chút tiếc nuối nhưng là nàng không hối hận…

    Bây giờ có lẽ lão thiên gia cho nàng một cơ hội làm lại từ đầu, nhất định những tiếc nuối lúc trước còn chưa thực hiện được, nàng sẽ lần lượt đi làm…. Cứ như vậy đi…
     
    Last edited: 18 Tháng tám 2017
    toc xanh thích bài này.
  3. Phỉ Lệ

    Phỉ Lệ Bơ Bơ Bơ Phéc Member

    Chương 2: Oan gia ngõ hẹp

    Cứ nghĩ đến việc chỉ cần im hơi lặng tiếng thì không có người để ý đến mình, không ngờ cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, nhìn thấy nữ tử xinh đẹp kia đến tìm mình, Lạc Khanh Nhan lạnh nhạt cười, thanh âm không ra hỉ giận : “ sao vậy! Uyển nhi tiểu thư không biết có chuyện gì đến tìm bổn cung nha….”

    Nữ tử tên gọi Uyển nhi, là sườn phi của tam vương gia Âu Dương Triệt, nghe nói là bạn thanh mai trúc mã từ bé của Âu Dương Triệt, dung nhan chim sa cá lặn, còn là tài nữ của đế đô, cầm kỳ thư họa không gì không thông, tính cách ôn nhu dịu dàng nói chung là rất được lòng tam vương gia, Lạc Khanh Nhan tà nghễ đánh giá Hạ Thanh Uyển, gật gật đầu tán thưởng, nữ tử này quả thật rất đẹp a, nếu như là ở hiện đại thì chắc chắn sẽ là một đại minh tinh rồi, đáng tiếc ở cổ đại chỉ có thể làm thê thiếp cho người ta, nghĩ đến đây máu mua bán trong người Lạc Khanh Nhan lại nổi lên, ai! Đúng là bệnh ham tiền của nữ tử này ngày càng nặng +_+

    Hạ Thanh Uyển bị Lạc Khanh Nhan không kiên nễ gì đánh giá, cảm thấy một thoáng hoảng hốt, đôi con ngươi lạnh nhạt vô ba pha chút cười cợt nhìn nàng, lại có chút… ách! Tán thưởng?!! Hạ Thanh Uyển thực sự khó hiểu, một con người có thể thanh đổi nhiều đến như vậy sao

    “ Tham kiến vương phi….” Hạ Thanh Uyển mặc dù có chút không cam lòng nhưng quy tắc nhất định phải có, Lạc Khanh Nhan một thoáng trêu đùa : “ Uyển nhi tiểu thư a, có chuyện gì thì cứ nói, không cần dong dài như vậy, bổn cung thật sự rất buồn ngủ, không có thời gian tiếp chuyện ngươi đâu”. Hạ Thanh Uyển bị Lạc Khanh Nhan không nể tình gì nói thẳng, sắc mặt có chút khó coi, dựa vào cái gì mà nữ tử này lại vẻ mặt vân đạm phong khinh như vậy nhìn nàng, hừ! dù cho nàng ta là vương phi, nhưng người vương gia yêu là nàng, nàng ta chỉ là hữu danh vô thực mà thôi, Hạ Thanh Uyển khinh thường cười lạnh

    Lạc Khanh Nhan cũng không thèm chấp thái độ của Hạ Thanh Uyển, vươn tay đùa giỡn lọn tóc đen nhánh của mình, thanh âm bình tĩnh vô ba : “ ngươi không nói, thì để ta nói đi, dù gì cũng khỏi mắc công tìm ngươi”. Hạ Thanh Uyển vốn hôm nay định lấy cớ thăm hỏi để chế giễu Lạc Khanh Nhan, không ngờ Lạc Khanh Nhan lại nói với nàng như vậy, cũng không khỏi ngạc nhiên, nàng ta muốn tìm mình là vì chuyện gì?

    “ Nghe nói ngươi cùng vương gia là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm đáng nhẽ ra cái ghế vương phi này là của ngươi mới đúng…” Lạc Khanh Nhan không nhanh không chậm nói, Hạ Thanh Uyển nhìn Lạc Khanh Nhan, đôi con ngươi tràn đầy nghi hoặc, Lạc Khanh Nhan đạm cười, vươn tay ngoắc Hạ Thanh Uyển lại gần….

    Không hiểu sao giờ khắc này, Hạ Thanh Uyển nhìn thấy nữ tử kia dung nhan vốn bình thường, nhưng mỗi giơ tay nhấc chân lại tràn ngập mị lực vô hạn, cuốn hút người khác, như một mê hoặc, vô thức, Hạ Thanh Uyển tiến lại gần, Lạc Khanh Nhan cười nhẹ, thanh âm thật nhỏ : “ ngươi có muốn thay thể ta trở thành Hàn Thanh tam vương phi?!”

    “ Ngươi… nói như vậy là gì gì?!” Hạ Thanh Uyển một thoáng sực tỉnh, nghi ngờ nhìn Lạc Khanh Nhan, Lạc Khanh Nhan ý vị thâm trường nhìn Hạ Thanh Uyển, thanh âm một thoáng trêu chọc : “ nói… ngươi muốn hay là không muốn?!” Hạ Thanh Uyển đề phòng nhìn Lạc Khanh Nhan, rốt cuộc là nàng ta có ý đồ gì đây?!

    Lạc Khanh Nhan đứng dậy , vươn tay nâng cằm Hạ Thanh Uyển, ánh mắt khẽ nheo lại, một thoáng trêu đùa : “ quả thật sắc nước hương trời, tam vương gia rất có phúc a!” Hạ Thanh Uyển không ngờ mình lại bị nữ nhân này đùa giỡn, sắc mặt tái ngắt, lắp bắp : “ ngươi… ngươi buông?!” Nữ tử kia từ khi nào lại có khí lực lớn như vậy, dù nàng vùng vẫy cũng khó thoát khỏi kiềm chế của nữ tử này. Hạ Thanh Uyển một chốc hoảng sợ, không hiểu sao trong đầu nàng vang lên báo hiệu chạy trốn, thật muốn chạy trốn, nữ tử kia… rốt cuộc…là ai..?!

    “ Ngươi… ngươi không phải Lạc Vân Linh….” Hạ Thanh Uyển nhỏ giọng lắp bắp

    Lạc Khanh Nhan cười cợt : “ đương nhiên ta không phải Lạc Vân Linh… nhớ kỹ, ta gọi Lạc Khanh Nhan….” Nói đoạn buông tay ra khỏi Hạ Thanh Uyển, cằm bị siết chặt đến phát đỏ, Hạ Thanh Uyển đau nhức, vươn tay vuốt nhẹ, ánh mắt oán hận nhìn Lạc Khanh Nhan, Lạc Khanh Nhan nhìn thấy vẻ mặt đó của nàng ta, cũng không thèm để ý, tiếp tục lên tiếng : “ Hạ Thanh Uyển, ngươi rốt cuộc có muốn cùng ta làm giao dịch?!”

    Hạ Thanh Uyển khẽ mím môi, nói : “ ngươi nói đi, là giao dịch gì?!”

    “ Đơn giản thôi, ngươi giúp ta thoát khỏi đây, sau đó chiếc ghế vương phi này trống rồi, ta tin với thủ đoạn của ngươi, muốn ngồi lên… cũng không khó mà…” Lạc Khanh Nhan nhún nhún vai, thanh âm vẫn như vậy tràn đầy ý cười

    “ Ngươi… muốn thoát ra khỏi đây, vì sao?!” Hạ Thanh Uyển khó có thể tin, chẳng phải nàng ta rất yêu vương gia sao, dù là hữu danh vô thực nhưng sống chết cũng không chịu bước ra vương phủ. Không lẽ lời nàng ta nói là thật, nàng ta không phải là… Lạc Vân Linh…

    “ Không vì sao cả, nhàm chán thôi…” Lạc Khanh Nhan không nhanh không chậm nói, Hạ Thanh Uyển lại hỏi : “ vậy… ngươi muốn ta giúp như thế nào?!”

    “ Dễ thôi, nghe nói cuối tháng này ở hoàng cung có đại lễ, gia quyến vương phủ điều phải đi, ngươi làm sao quấn quýt lấy nam nhân của ngươi… miễn là đừng để cho hắn quay về vương phủ sớm là được…” Lạc Khanh Nhan nói, còn gần nửa tháng nửa tháng nữa là đến cuối tháng rồi, nàng có đủ thời gian chuẩn bị

    “ Chỉ đơn giản như vậy….” Hạ Thanh Uyển nhíu mày

    Lạc Khanh Nhan gật đầu : “ chỉ cần như vậy là được, Hạ Thanh Uyển, ngươi làm được đi”

    “ Vậy… còn ngươi”

    “ Ta à.. ta có cách của riêng mình, ngươi chỉ cần lo cho ngươi là được”

    “ Thế nào, cuộc giao dịch này đối với ngươi trăm lợi không hại, có muốn hay không thử một chút”

    “ Thành giao… “

    “ Được! thành giao”

    “ Hi vọng sau hôm đó, ta không còn gặp lại ngươi”

    “ Haiz! Ta lại luyến tiếc không gặp lại mĩ nhân như ngươi a…” Lạc Khanh Nhan nhếch môi đạm cười

    “ Hừ….” Hạ Thanh Uyển nhìn vẻ mặt trêu cợt của Lạc Khanh Nhan, hừ lạnh, phẩy tay bỏ đi, nữ tử này quả thật…. rất đáng ghét!!

    “ Vương phi…. người định đi sao….” Tiểu Vân đứng bên cạnh, bây giờ mới dám lên tiếng hỏi, Lạc Khanh Nhan nhìn Tiểu Vân, có chút tính toán liệu có nên mang theo tiểu nha đầu này không, nói thật mấy ngày nay uống trà do tiểu nha đầu này pha, nàng cảm thấy có chút nghiện rồi, hơn nữa tiểu nha đầu này thú vị như vậy, bỏ lại cũng có chút tiếc nuối a, nàng là thương nhân đâu thể buôn bán lỗ vốn được…

    “ Ân! Tiểu Vân… ngươi có muốn hay không cùng đi?!” Lạc Khanh Nhan như có như không hỏi, nàng cũng không sợ tiểu nha đầu này nói lộ tin tức ra ngoài, nếu như tiểu cô nương này không biết điều, nàng không ngại tiễn tiểu cô nương này một đoạn, đừng nói nàng thủ đoạn độc ác, nàng ghét nhất chính là phản bội, dù bất cứ tình huống gì, sát không tha. ( Dao Dao : bản chất sắp lộ rồi đấy +_+)

    “ Vương phi… chẳng phải trước đây ngài nói ngài rất yêu vương gia sao?! dù như thế nào cũng không đi, nay sao lại…” Tiểu Vân ngơ ngác hỏi, nghe cuộc nói chuyện giữa vương phi cùng Hạ sườn phi, Tiểu Vân có chút mê loạn, không hiểu rõ cho lắm, Lạc Khanh Nhan nhìn vẻ mặt tràn đầy tò mò của tiểu nha hoàng, có chút buồn cười, bèn nói : “ như thế nào, lúc trước thích hắn thì bây giờ không thể không thích sao? nam nhân mà thôi, không có người này thì còn người khác” ta Lạc Khanh Nhan há có thể vì một cái cây nho nhỏ mà bỏ cả vườn cây rộng lớn?! nam nhân đối nàng chẳng qua là cảnh đẹp ý vui mà thôi, thích thì nhìn một lát, không thích thì thôi, nàng đối với nam nhân xưa nay ít hảo cảm, đừng nói là yêu, ngay là thích sơ sơ cũng chưa từng có ai, ở hiện đại, có bằng hữu nói nàng vô tâm không phế, thật sự đi, có lẽ cả đời này của nàng cũng khó có thể mà động tâm với ai được….

    Tiểu Vân nghe Lạc Khanh Nhan nói vậy, há hốc mồm kinh ngạc….

    “ Tiểu Vân a, ngươi rốt cuộc có muốn đi cùng ta hay không, vương phủ này nhàm chán như vậy, chúng ta thoát khỏi ngao du chân trời góc bể, chẳng phải là rất tốt….” Lạc Khanh Nhan ra sức dụ hoặc tiểu Vân, tiểu Vân một thoáng ngập ngừng, bèn nói : “ nhưng là gia đình, phụ mẫu của tiểu Vân điều ở đây” mặc dù nàng thực sự rất muốn đi cùng vương phi nhưng là phụ mẫu của nàng, muội muội của nàng… ai sẽ chăm sóc nha

    Lạc Khanh Nhan nghe Tiểu Vân nói vậy, một thoáng trầm mặc, gia đình…?! Hai từ này quả thật đối với Lạc Khanh Nhan thực sự xa lạ…..

    “ Tiểu Vân, ngươi có muốn đoàn tụ cùng gia đình…” Lạc Khanh Nhan nói

    “ Đương nhiên là muốn nha…” Tiểu Vân ra sức gật đầu

    “ Như vậy đi, trước khi ta đi ta sẽ trả cho ngươi giấy bán thân, khi ấy ngươi có thể về cùng gia đình của mình rồi, khi ấy….” Lạc Khanh Nhan đạm cười, tiểu Vân cảm thấy vương phi ánh mắt một thoáng ưu sầu, ngẩn ngơ, không biết nói gì cho phải, Lạc Khanh Nhan cười cười, lại trở về dáng vẻ tự tiếu phi tiếu như thường ngày, một thoáng ưu sầu như lúc nãy chợt tan đi, không còn một vết tích như là sự nhầm lẫn của Tiểu Vân vậy

    “ Vương phi… còn ngài…” Tiểu Vân hỏi

    “ Ta à…. Còn nhiều chuyện đang chờ ta làm lắm, ngươi chỉ cần lo cho bản thân mình là tốt rồi, Tiểu Vân nhớ luyện pha trà, tay nghề tăng nha, ta nhất định sẽ tìm ngươi uống trà đó…” Lạc Khanh Nhan vỗ vỗ vai Tiểu Vân, Tiểu Vân như hiểu như không gật gật đầu…

    Âu Dương Triệt dạo này khá phiền não, không biết vì lí do gì dạo gần đây y cảm thấy vô cùng bứt rứt, trong người vô cớ khó chịu, dễ dàng nổi nóng, nguyên nhân lại không hiểu vì sao càng khiến cho y trở nên táo bạo hơn bao giờ hết, ngay cả Hạ Thanh Uyển là nữ tử y để ý nhiều nhất cũng trở nên thô bạo nỗi nóng với nàng, Âu Dương Triệt một thoáng nhăn mi, y từ khi nào lại trở nên khó khống chế bản thân mình như vậy chứ?!

    Mạn vô mục đích bước về phía trước, vì đang đăm chiêu suy nghĩ cho nên y cũng không ngờ mình lạ bước vào Ngọc Uyển các, nơi duy nhất trong vương phủ y chán ghét đến nhất, là vì nơi đó là nơi ở của nữ nhân kia

    Hoàng huynh vì ân tình của Lạc thái sư mà ban hôn cho y cùng nữ tử tên gọi Lạc Vân Linh kia, bất chấp sự phản đối của y, nhưng vì là nữ nhi duy nhất của thái sư, mà thái sư lại là người có ân với y, cho nên y cũng không thể đối xử quá đáng với nữ tử kia được, nhưng là nữ nhân kia thật sự khiến cho y không thể nào chịu nỗi, bề ngoài ôn nhu nhu nhược, nhưng bản chất thâm độc, ám hại Uyển nhi không biết bao nhiêu lần, nếu không phải Uyển nhi mệnh lớn, e rằng….

    “ Tiểu Vân à, ngươi nói xem… đàn cá chép này đem đi nướng hết.. có phải là rất tốt không?!” Bỗng một thanh âm vang lên cắt ngang suy nghĩ của y, Âu Dương Triệt lạnh lùng nhìn bóng dáng nữ tử cách y không xa về phía trước, cũng không hiểu vì cớ gì nếu bình thường thấy nữ nhân kia y đã quay đầu bước đi rồi, nhưng bây giờ lại cứ đứng yên đó, tiếp tục nghe đoạn đối thoại của nữ tử kia cùng tiểu nha hoàng

    “ Vương phi, cá chép đẹp như vậy… sao lại đem đi nướng nha…” tiểu Vân ngây thơ hỏi lại

    “ Đẹp gì chứ, cũng vô dụng, chỉ suốt ngày bơi lội, chiếm diện tích chứ làm gì a… ngươi xem con kia, con kia…uh! Thật nhiều con to như vậy, đem lên nướng, hương vị tuyệt đối không tệ…” Lạc Khanh Nhan chỉ chỉ đàn cá chép trong hồ, nói mới nhớ, lâu rồi nàng cũng chưa ăn món ăn thôn quê, nhìn thấy lũ cá chép bơi lượn tự dưng có chút thèm

    “ Vương phi, người đói sao, để tiểu Vân xuống bếp lấy thức ăn cho ngài”

    “ Không cần, đồ ăn vương phủ nhàm chán chết đi được…” ai đó nhíu nhíu mày khinh thường

    “ Vương phi, vậy ngài định ăn chúng thật ư….” Tiểu vân không đành lòng nhìn lũ cá chép

    Lạc Khanh Nhan thấy vẻ mặt đó của tiểu Vân, đầu đầy hắc tuyến, làm như nàng ác độc lắm không bèn nói : “ Tiểu Vân à, thế gian này nhược bị cường thực, là quy luật bình thường, ngươi nên học cách thích ứng tất cả, biết không?!”

    “ Vương phi, nhưng là chúng nó quả thật rất đáng yêu….” Tiểu Vân ra sức năn nỉ

    “ Haiz! Thôi đi, ta cũng không còn hứng thú với nó nữa, chúng ta đi thôi…” Lạc Khanh Nhan lắc đầu thở dài, nàng tối không chịu nỗi là nước mắt của nữ nhân, dường như đến cổ đại mới có mấy hôm, không khí tốt quá cho nên nàng lại dễ mềm lòng thì phải, cái này dường như không ổn à nha…

    Âu Dương Triệt nghe đoạn đối thoại của Lạc Khanh Nhan, không khỏi rút trừu khóe miệng, nhìn nữ tử dung nhan vẫn như vậy quen thuộc nhưng không hiểu sao y cảm thấy có cái gì đó thực sự khác lạ, nhất là đôi con ngươi tràn ngập ánh dương quang, nhìn người khác nhưng lúc nào cũng có cảm giác là nhìn về phương xa, thật sự rất hoặc nhân…. Âu Dương Triệt nghĩ đến đây một thoáng giật mình, hắn là đang nghĩ cái gì vớ vẫn nha

    “ Vương… vương gia..?!” tiểu Vân thấy Âu Dương Triệt đứng đó, lắp bắp lên tiếng, vương gia sao lại đến đây?! Âu Dương Triệt thấy Lạc Khanh Nhan cùng Tiểu Vân tiến lại gần mình, có chút giật mình, từ khi nào y lại mất cảnh giác đến như vậy?! giương mi nhìn nữ tử kia, cho chút nghi ngờ, nữ tử vẻ mặt nhàm chán thiếu kiên nhẫn nhìn y, Âu Dương Triệt tự dưng cảm thấy có chút không vui, bèn nói : “ thế nào, bổn vương muốn đến gặp vương phi cũng cần có lý do sao?!”
     
    toc xanh thích bài này.

Chia sẻ trang này