[Tập tản văn] Green - Cn.

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Mộc Lan Thảo, 25 Tháng bảy 2018.

  1. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Green
    Tác giả: Cn.
    Thể loại: Tản văn, đời thường

    Cảnh báo: Những mảnh kí ức nhỏ nhặt và những người yêu thương

    *

    Green, xanh.

    Cho những điều nhỏ nhặt đáng được lưu giữ.

    Cho những người yêu thương vẫn luôn bên tôi.

    From Cn., with love.
     
    Last edited: 16 Tháng tám 2018
  2. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    .1. Chị Duyên
    Mẹ bảo với tôi: "Cuộc đời đẹp nhất khi chúng ta có một người nào đó để yêu thương."

    Đúng là thế, cái cảm giác được yêu thương và che chở một người tuyệt lắm. Tôi cũng muốn che chở cho chị, như cái cách mà chị vẫn luôn làm cho tôi.

    Không hiểu sao, tôi thích gọi chị thế này. Tôi có cảm giác gọi như thế khiến giữa chúng tôi không còn khoảng cách gì nữa, mạng ảo cũng không. Tôi cũng thích gọi chị là Vĩ, bởi lẽ đó là cái tên mà chị thích nhất. Tôi cũng thích gọi chị là chị Duyên, nghe thân thương không thể diễn tả nổi. Và, tôi cũng thích gọi chị bằng cái tên mà tôi đặt cho chị, nó không thân thương, không nhẹ nhàng nhưng mang ý nghĩa đặc biệt lắm, chị Bồ.

    Tôi ước gì, ngày mình gọi chị là chị Duyên sẽ không còn xa.

    Tôi từng nghĩ, trong tất cả niềm vui và nỗi buồn chúng tôi phải luôn có nhau. Nhưng, giờ thì tôi hiểu, không cần phải luôn có nhau trong tất cả vui buồn của cuộc sống. Chỉ cần mỗi ngày thức dậy tôi vẫn biết mình có chị, chỉ cần khi chúng tôi cần nhau gọi một tiếng thì người kia vẫn ở đấy là được rồi. Cho dù bao xa, chúng tôi vẫn có thể ngồi lại kể nhau nghe những vui buồn trong cuộc sống, luôn dành cho nhau một chỗ đứng trong tim mình là đủ rồi.

    Không cần phải quá cầu kì, chỉ cần chúng tôi chân thành đối xử với nhau là được.

    26.07.2018
     
    Last edited: 19 Tháng tám 2018
  3. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    .2. Những trái tim rực lửa
    Chưa bao giờ nghĩ sẽ viết những điều gì đó thật dài cho các anh, và cũng chẳng bao giờ nghĩ đến việc sẽ yêu thương các anh dài lâu. Cũng chưa từng nghĩ, em sẽ khóc vì bất cứ một ai khác... hệt như cái cách em đã từng òa khóc vì Messi.

    Bóng đá với em là cơ duyên, là một phần không thể thiếu. Người mang em đến với bóng đá không phải các anh, nhưng các anh là lí do để em tiếp tục tin tưởng vào quả bóng.

    Có lẽ đoạn đường nào cũng đầy gian nan và gấp khúc, nhưng chính những nhiệt huyết của các anh đã khiến em hiểu rằng, chỉ cần chúng ta tin tưởng vào nhau, chỉ cần chúng ta chân thành và tiến về phía trước với nhiệt huyết trong tim thì cho dù có buốt giá đến cỡ nào cũng sẽ vượt qua được. Các anh đều là những chàng trai với tuổi đời còn quá trẻ, với một trái tim chưa đủ lớn để có thể chống lại cả thế giới. Nhưng các anh chưa bao giờ dừng bước, các anh tiến về phía trước với đôi chân chưa bao giờ ngơi nghỉ của mình.

    Em đã từng nghĩ, các anh rồi có thể tiến xa hơn không?

    Và rồi sau tất cả những gì các anh đã làm, em tin rằng các anh sẽ đi xa hơn nữa. Một U23 với trái tim chưa bao giờ ngừng cháy bỏng, những chàng trai với ước mơ và sự ngoan cường rồi sẽ đưa bóng đá nước nhà tiến xa hơn. Em không biết rằng các anh rồi sẽ đi đến đâu, nhưng em vẫn sẽ đi cùng các anh trong những năm tháng tới. Trong tất cả những vui buồn, chúng ta sẽ luôn có nhau.

    Cái ngày mà em chứng kiến các anh đứng dưới sân cỏ, chứng kiến các anh cúi đầu thật sâu trước người hâm mộ qua chiếc màn hình tivi. Khi nghe các anh cất cao giọng hát "Việt Nam Hồ Chí Minh", cuối cùng em cũng rơi nước mắt. Chưa bao giờ, chưa bao giờ em khóc vì bất cứ ai khác ngoài Messi. Thế nhưng, em đã bật khóc khi nhìn thấy hình bóng các anh, giữa cái lạnh như cắt da cắt thịt, từng lời ca hòa cùng nước mắt, quốc kì Việt Nam tung bay giữa trời gió. Những chàng trai ấy, đã mang theo cả hình bóng dân tộc tiến về phía vinh quang.

    U23 trong lòng em, không phải một người hùng. Mà các anh, là những chàng trai với trái tim đầy nhiệt huyết. Người ta bảo, U23 làm nên kì tích. Nhưng với em, đó không phải là kì tích, đó là sự đền đáp cho những trái tim ngoan cường. Các anh, là những chàng trai bình thường nhưng chiến đấu một cách phi thường. Dường như cả tuyết trắng cũng chẳng thể nào khiến các anh thôi tiến về phía trước. Cái ngày ở Thường Châu ấy, thời khắc nhìn thấy các anh òa khóc giữa tuyết trắng, em cũng không kìm được mà khóc theo. Dường như cả dân tộc đang cùng các anh òa khóc, cho một cuộc hành trình dài tưởng chừng như không thể nào vượt qua. Cho những cố gắng chưa bao giờ ngơi nghỉ và cho trái tim kiên cường của tất cả các anh.

    Các anh trở về với vòng tay Tổ quốc, trở về với gia đình. Các anh trở về với niềm nuối tiếc, và trở về với cái danh "nhà vô địch trễ hẹn". Các anh, đã trở về đây với những vinh quang tưởng chừng như sẽ không bao giờ gọi tên Việt Nam một lần nữa. Các anh... trở về với tình yêu thương và sự chào đón.

    Cảm ơn các anh đã kiên cường đến thế, ra đi với cái danh "kẻ lót đường" và trở về với ngôi Á quân. Đó là minh chứng cho những cố gắng, cho những chuỗi ngày dài và cho những giọt nước mắt, và cho cả những nhiệt huyết trong tim các anh.

    Những dư âm của cái ngày đầy tuyết ở Thường Châu ấy dường như vẫn chưa kết thúc, khi các anh lại một lần nữa vượt qua những cái tên là đại diện cho bóng đá Châu Á này. Một lần nữa, em lại nhìn thấy một U23 hừng hực khí thế, một U23 chưa bao giờ lùi bước trước bất cứ đối thủ nào. Asiad năm nay, sẽ được chứng kiến một U23 kiên cường và đủ đầy nhiệt huyết. Hãy mỉm cười trước những phong ba, và chỉ cần chiến đấu hết mình thôi, các anh nhé!

    Trái tim của Tổ quốc sẽ vì các anh mà mỉm cười, và sẽ không vì những thất bại của các anh mà thôi rực cháy.

    Em viết những dòng này, cho các chàng trai mà em yêu thương. Những chàng trai không phải ngôi sao, những chàng trai với đôi vai trần và cả dân tộc trong tim. Những chàng trai kiên cường, những chàng trai đáng để dân tộc tự hào.

    Em viết những dòng này, cho các anh, cho U23, cho những trái tim chưa bao giờ ngừng cháy bỏng.

    Chúng ta sẽ cùng nhau mỉm cười trước chiến thắng và không bao giờ gục ngã trước thất bại. Đoạn đường phía trước của Asiad dẫu có dài, có khó khăn, thì chúng ta cũng sẽ không bao giờ từ bỏ.

    Cố lên!

    19.08.18
    Cho một U23 với những trái tim kiên cường.


     
  4. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    .3. Đỗ Hùng Dũng
    Cảm ơn anh đã luôn kiên cường và hết mình như thế.

    Cảm ơn trái tim vẫn luôn hướng về phía người hâm mộ của anh.

    Và cảm ơn, vì đã cho em thấy hình ảnh một Đỗ Hùng Dũng kiên cường và cũng tràn đầy yêu thương như thế.

    Có lẽ, anh sẽ phải dừng chân lại ở chặng đường dài của Asiad năm nay. Nhưng sẽ không sao, bởi trên những chặng đường tiếp theo mà U23 bước tới vẫn sẽ luôn có một vị trí dành cho anh, chàng trai ạ! Đừng buồn anh nhé, bởi anh đã làm tròn vai trong những trận đấu qua, anh đã làm tốt những gì cần làm. Giờ thì hãy nghỉ ngơi thật tốt và cùng hẹn gặp nhau ở AFF tới, anh nhé!

    Nỗ lực thật lâu, phấn đấu thật nhiều, cảm ơn anh.

    19.08.18
    Gửi Hùng Dũng, gửi những điều tuyệt vời anh đã mang đến cho U23.
     
    Mạn Nguyệt thích bài này.
  5. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    .3. Có một Xuân Trường như thế
    Gửi anh,

    chàng trai mang chiếc áo số sáu thân thương.

    Cảm ơn anh vì đã luôn có mặt những lúc đồng đội quỵ ngã, cảm ơn anh vì đã luôn dành cho người hâm mộ một vị trí trong tim mình. Và cảm ơn anh, vì đã luôn chiến đấu hết mình trên sân cỏ cho dù những nỗ lực ấy được công nhận thì ít mà bị chê bai và chỉ trích thì nhiều.

    Khi đôi bàn tay anh trần trụi đặt lên quốc kì đỏ thẫm, cũng là lúc em hiểu cái lạnh không thể nào làm vơi bớt đi tình yêu Tổ quốc của anh.

    Khi tuyết rơi trắng xóa mái đầu, có một Lương Xuân Trường cào tuyết giúp đồng đội.

    Khi giữa cái lạnh cắt da cắt thịt, có một chàng đội trưởng mang áo khoác cho đồng đội.

    Khi tất cả những người khác đều rời đi, có một chàng trai nán lại sau cùng để cúi chào người hâm mộ.

    Có một Lương Xuân Trường tuyệt vời như thế. Hơn cả những thành công, thì tất cả những thất bại anh phải chịu đã tạo nên một Xuân Trường ngoan cường và nhiệt huyết, cũng đầy yêu thương như thế.

    Có một Lương Xuân Trường như thế, ấm áp biết bao khi giữa dòng đời quay đầu lại, vẫn còn có người để em yêu thương. Vẫn còn có người khiến em thêm tin tưởng bóng đá.

    Có một Lương Xuân Trường như thế...

    Xuân Trường của U23.

    19.08.18
    Gửi Xuân Trường, gửi chàng đội trưởng tuyệt vời nhất em từng biết.

     
  6. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    .3. Thương mến, dành cho anh
    Gửi chàng trung vệ với chiếc áo số bốn.

    Người ta có lẽ sẽ không nhìn thấy được những gì mà anh đã bỏ ra, sẽ không thể nào nhìn thấy những điều tuyệt vời anh đã làm cho U23. Nhưng có lẽ người ta sẽ nhìn thấy, một chàng trung vệ chưa từng lùi bước trước những pha bóng nguy hiểm của đối thủ. Chàng trai bất chấp việc môi mình ứa máu, bất chấp vết thương mà ở lại chiến đấu hết mình với đồng đội.

    Giữa ngày tuyết ở Thường Châu ấy, máu ứa ra trên môi anh còn đỏ hơn cả màu quốc kì.

    Em không biết rằng mình đã thương anh từ lúc nào, chỉ biết rằng trong những trận đấu của U23, em đã tập cho mình thói quen tìm kiếm bóng dáng anh.

    Tất cả những gì anh đã làm, tất cả những mồ hôi và nước mắt của anh rơi vì đồng đội, vì dân tộc. Em đều nhìn thấy cả, và những điều đó khiến em càng thương anh hơn. Những điều đó khiến em tin vào anh hơn, và niềm tin đó chưa bao giờ lụi tàn cả.

    Hãy đi thật xa tại Asiad này anh nhé, vì vẫn có em và những người yêu thương anh dõi theo từng bước chân của anh và U23. Cứ tiến về phía trước và đừng quay đầu lại, đừng tiếc nuối vì những gì đã bỏ lỡ. Bởi ở phía sau anh, vẫn sẽ có vòng tay của người hâm mộ chờ đợi anh quay về.

    Trái tim anh đã dũng cảm như thế, đôi chân anh cũng chẳng ngơi nghỉ giây phút nào. Những nỗ lực vươn đến thành công của anh, sẽ là những điều tốt đẹp nhất mà bọn em muốn gìn giữ.

    Trong tháng năm xô bồ này, có một Bùi Tiến Dũng kiên cường như thế. Cảm ơn vì anh đã đến, cảm ơn vì thế gian này tồn tại một chàng trai với những nhiệt huyết như thế.

    Thương mến, dành cho anh.

    19.08.18
    Thương mến, gửi tất cả yêu thương đến chàng trung vệ mang chiếc áo số bốn của U23.
     
  7. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    .4. Khi...
    Khi trời xanh, mặt trời lại lên lần nữa, chúng ta vẫn cứ đi bên cạnh nhau.

    Khi mà cơn mưa trút xuống, tôi chợt ghét những cơn mưa. Vì cơn mưa ấy làm người tôi thương ướt áo, và khiến cho vết thương lòng của người như sâu thêm.

    Khi mà thời gian khiến tôi mệt mỏi, thật may rằng người tôi thương vẫn cứ đơn thuần như thế. Thật tốt biết bao khi trái tim cằn cỗi của tôi lại được một trái tim ấm áp và đơn thuần khác che chở. Dẫu chúng tôi chẳng đủ trưởng thành để có thể chạy thắng được cuộc đời, nhưng ít ra cuộc đời chưa bao giờ khiến chúng tôi gục ngã.

    Bởi lẽ chúng tôi chẳng là ai trong cuộc đời này cả, rồi chúng tôi cũng sẽ bị lãng quên. Thế nhưng, chúng tôi vẫn không quên những gì đã trải qua cùng nhau. Và cho đến mãi sau, trái tim của người này vẫn sẽ là bến đỗ cho người kia tìm về.

    Khi thời gian xóa nhòa tất cả, thật may rằng ta vẫn là của nhau...

    moclanthao.
    10.9.18
     
  8. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    .5. Hôm nay người buồn
    Bởi trời âm u, nên người cũng chẳng vui nổi.

    Người bảo thế, tôi thì ậm ừ.

    Chúng ta chẳng ai nói gì nhiều, đôi ba lời không đầu chẳng cuối. Vậy mà trong lòng lại tỏ như ánh đèn điện trong đêm.

    Cuộc đời đôi khi khiến người mệt mỏi, trái tim non nớt lại thêm dòng đời cay nghiệt. Tôi bảo, có tôi đây rồi người đừng lo. Dẫu cho giông tố bủa vây người vẫn còn tôi bên cạnh, không sao đâu mà hỡi người tôi thương.

    Chúng ta cứ thờ ơ với nỗi buồn người nhé, mỗi một ngày trôi qua lại mỉm cười nhiều hơn. Vì suy cho cùng chúng ta vẫn còn có nhau, trong cuộc đời nhiều bề bộn sầu lo, ta vòng tay ôm nhau mơ tiếp những hi vọng.

    Người bảo không sao, có người đây rồi.

    Tôi nói ừ, chúng ta vẫn ở đây.

    Muốn khép đôi mi ngủ thật sâu một giấc, nhưng người bảo phải tỉnh dậy để đón bình minh. Thế là ta lại tỉnh dậy vào mỗi sớm mai, bình minh lên nơi khung cửa sổ sáng ngời. Chúng ta lại bước tiếp cùng nhau, dẫu đằng xa là giông tố đang đợi.

    Ước mơ trẻ con là được mãi bên nhau, mặc kệ dòng đời xô đẩy bao lần. Người dùng trái tim non nớt che chở tôi, còn tôi dùng bờ vai không đủ rộng để người dựa vào. Năm tháng trôi đi, người thương tổn còn tôi cũng nhiều vết cắt, vậy mà chỉ cần có nhau thôi cũng đã là niềm vui.

    Có những ngày chỉ cần nhau trong cuộc đời, người mỉm cười còn tôi cũng hạnh phúc.

    moclanthao.
    14.9.18






     

Chia sẻ trang này