[Tản văn] Những vì sao trong đêm tối

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Đàm Hy, 17 Tháng năm 2018.

  1. Đàm Hy

    Đàm Hy L’amour est le miracle de la civilisation Staff Member Converter

    Nhng vì sao trong đêm ti
    Tác giả: Mộc Khuê (@Mèo BL )
    Tình trạng: Hoàn
    Thảo luận: Tại topic này.
    Tôi không biết tại sao khi thức dậy mình đã trở nên thế này, lơ lửng và trôi nổi.

    Tôi không còn nhìn thấy những cảnh vật quen thuộc nữa, mà thứ tôi nhìn thấy lại là bóng đêm vô tận, mọi thứ đang dần trở nên mờ nhạt hơn, với cả chính tôi.

    Tôi không còn cảm nhận được sự thay đổi của không gian và thời gian nữa, dường như sau tất cả thì tôi nghĩ bản thân mình đang mơ, một giấc mơ thật lạ lùng.

    Nhắc đến những giấc mơ thì tôi lại chợt nhớ về trước đây, khi còn là học sinh cấp một tôi thường hay mơ mộng lắm, mơ nhiều nhất chính là một ngày mình sẽ biến thành nàng công chúa trong truyện cổ tích, cuốn truyện tôi thích nhất về "Cô bé lọ lem". Rồi sẽ có một bà tiên đến ban cho tôi những điều ước mà chính tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thực hiện được và tôi sẽ gặp được chàng hoàng tử của riêng mình, chúng tôi sẽ cực kỳ hạnh phúc cùng với với mái nhà cùng những đứa con bé bỏng của mình.

    Tôi vẫn nhớ lúc ấy tôi đã dành cả ngày để nghĩ ra cái tên thật hay đặt cho đứa con đầu lòng của mình, và cuối cùng tôi đã nghĩ ra một cái tên, Tina - bầu trời đầy sao, tôi hy vọng con gái của mình sẽ luôn thắp sáng cả bầu trời của nó và thậm chí là bầu trời của những người xung quanh nó.

    Tôi vẫn luôn mong rằng đứa bé đầu tiên của mình sẽ là con gái, nó sẽ thật ngoan ngoãn và hiếu thảo, nó sẽ yêu thương, chăm sóc, dạy bảo những đứa em của mình khi cha mẹ về già. Đó là điều ước lớn nhất của tôi.

    Nhưng, đến năm hai mươi tuổi, ước mơ đó có lẽ đã không còn trọn vẹn như thuở bé nữa. Lúc ấy tôi chỉ hy vọng có thể sống tốt qua ngày là được rồi, tôi cũng không còn tin vào những câu chuyện cổ tích nữa, không còn tin vào sự tồn tại của thần tiên nữa...

    Có lẽ đó là điều sớm hay muộn mà thôi!

    Ba mươi tuổi, tôi đã kết hôn, chồng tôi là một công quan viên chức, tôi gặp anh vào một ngày lặng gió, hơi nóng mùa hè thổi hầm hập khiến cả thành phố trở nên mịt mù hơn. Hôm ấy tôi có một cuộc họp gấp ở công ty, chen chúc vào tàu điện ngầm giữa cái nắng nóng của buổi trưa hè, áo sơ mi ướt đẫm cả mồ hôi, toàn thân nhếch nhác hơn bao giờ hết, khi đó tôi chỉ cảm thấy may mắn vì mình đã không trang điểm cầu kì, nếu không sợ rằng ra đường sẽ hù doạ mọi người mất.

    Bỗng cả người mất đà vì bị một lực đẩy vào trong, tôi suýt ngã oạch xuống sàn thì một bàn tay to lớn, thô ráp đỡ lấy bụng tôi, cái cảm giác ấy cứ như bị điện giật, nó chạy khắp thân tôi, khẽ rùng mình một cái tôi mới ngượng ngùng đứng dậy cảm ơn. Nhưng bàn tay ấy vẫn không buông tôi ra, anh khẽ kéo tôi vào một góc rồi chắn trước mặt tôi, nhìn vào đôi mắt sâu thẩm của anh mà tôi bàng hoàng lắm, tim cũng đập loạn nhịp, cứ như thiếu nữ gặp được người mình thầm thương trên đường, lại giống con mèo thấy cá mà vồ tới, nó làm tôi say, say theo một cách nào đó khác hẳn.

    Chúng tôi gặp nhau nhiều hơn trên chuyến tàu điện ngầm ấy, bắt đầu bằng những câu chào hỏi đơn giản, bằng những cái chạm tay ngượng ngùng để rồi đến với nhau một cách tự nhiên nhất. Phải nói là, anh không phải chàng hoàng tử hoàn hảo nhất với tôi, anh có nhiều khuyết điểm lắm, hay cằn nhằn mỗi lúc tôi lười biếng, hay trách mắng những khi tôi làm sai, nhưng đổi lại anh cũng yêu tôi thật nhiều.

    Ngày ngày cứ trôi qua bình yên như thế, đôi lúc chúng tôi cũng có những cuộc cãi vả, giận hờn, nhưng ai khi yêu lại không như thế nhỉ. Và rồi theo thời gian, tôi cũng không còn cái ngang bướng như thời còn trẻ, tôi học cách chấp nhận và buông tay khi bỗng một ngày anh nói rằng: chúng ta li hôn đi.

    Chà, đến bây giờ tôi vẫn không biết trong mối quan hệ này rốt cuộc là tôi sai hay anh sai, mà có lẽ là chúng tôi đều sai. Sai ở cái cách bên nhau, sai bởi những suy nghĩ ngây thơ, sai vì chúng tôi không ai có can đảm giữ người kia ở lại, sai nhiều lắm...

    Nhưng tôi chưa từng hối hận khi đánh đổi cả một thời thanh xuân để được ở bên anh, vì những ngày tháng ấy là những ngày tươi đẹp hạnh phúc nhất với tôi trong suốt cả quãng đời tôi sống trên thế giới này.

    Anh không phải mối tình đầu của tôi, nhưng tôi lại là tình cảm đầu đời với anh. Anh nói, anh từng thương hai người con gái nhưng chỉ yêu mình tôi. Một người anh thầm mến khi bước chân vào đại học, đó là đàn chị của anh, tình cảm của anh chớm nở qua những lần tiếp xúc vội, những cuộc đi chơi sớm chiều, anh bảo đó là tình cảm đơn thuần của tuổi trẻ nhưng đối với anh nó không phải là yêu.

    Người thứ hai là một cô bé hàng xóm khi anh chuyển nhà từ làng quê cũ lên thành phố làm việc, lúc ấy anh còn bỡ ngỡ và lạ lẫm nhiều cái lắm, đó giờ người ta cũng không thích những người quê mùa như anh, chỉ có cô bé hàng xóm kém anh hai tuổi là nhiệt tình giúp đỡ mỗi khi anh cần; rồi anh nhìn cô bé ấy nhiều hơn, anh vẫn nhớ dáng dấp cô bé ấy, nhỏ nhắn nhưng tràn đầy năng lượng, và anh sa chân vào nguồn sống ấy.

    Đã từng, anh lầm tưởng đó là tình yêu, cũng nghĩ rằng cô bé sẽ là nửa kia của cuộc đời mình, nhưng rồi sau những ngày bên nhau hạnh phúc thì anh mới nhận ra đó không phải tình yêu. Tiếc nuối, tội lỗi là những cảm xúc anh nói với tôi lúc ấy, anh chia tay cô gái đó và tầm một tháng sau thì anh chuyển đi. Kết thúc một đoạn tình cảm dang dở đầy thương nhớ.

    Nói đến đó tôi đã khóc lên vào bảo chẳng phải thế là anh đã yêu hai người rồi mới đến tôi sao, tôi bảo anh lừa tôi. Nghe thế thì anh chỉ cười và ôm tôi vào lòng, cái ôm đầy ấm áp khiến tôi không muốn buông ra, anh nhẹ nhàng nói bên tai tôi, đó là thương, thương và yêu là hai cảm xúc khác nhau, mà tôi chính là tình yêu của anh.

    Vậy mà cuối cùng anh cũng từ bỏ tình yêu này, từ bỏ cả tôi.

    Bóng đen trước mắt bỗng nhoà đi, phải chẳng nước mắt đã lăn dài trên khoé mi, nhưng tôi nhớ rằng mình đã không khóc từ rất lâu rồi mà, lạ thật đấy.
    Đôi lời: Tác phẩm được viết trong khoảng thời gian mình chia tay mối tình ba năm đáng nhớ nhất của tuổi trẻ.

    17.05.2018
     
    Last edited: 17 Tháng năm 2018
  2. Nhược Tâm

    Nhược Tâm Bình Chân Như Vại Tác giả Thi sĩ Designer

    Có cảm xúc lắm... nhưng có lẽ hơi vội.
     
    Froissé and Đàm Hy like this.
  3. Đàm Hy

    Đàm Hy L’amour est le miracle de la civilisation Staff Member Converter

    Bức xúc lắm mới ngồi viết chứ em cũng không giỏi viết mà =))) Viết ra cho đỡ kìm nén thôi chị :<
     
    Nhược Tâm and Froissé like this.
  4. Froissé

    Froissé Mademoiselle Staff Member Tác giả

    Không liên quan cho mấy nhưng thế là kết thúc thật rồi hả em?
     
    Đàm Hy thích bài này.
  5. Đàm Hy

    Đàm Hy L’amour est le miracle de la civilisation Staff Member Converter

    Dạ anh :”>
     
    Froissé thích bài này.
  6. Lyn Louise

    Lyn Louise ๖ۣۜSủng ๖ۣۜPhi ๖ۣۜCủa ๖ۣۜPharaong Tác giả

    Lâu lâu cũng phải bồi cho bạn mình tí gạch xây nhà ấy nhờ =)).

    Cô có thể tóm tắt cho tôi cái nội dung được chứ? Không phải là truyện của cô quá khó hiểu hay là gì, chỉ là tôi không hiểu thôi. Well, sự thậ thì tản văn chưa bao giờ có một plot cố định mà, I see.

    Ưu điểm:
    - Nội dung hay, hấp dẫn.
    - Lỗi chính tả hầu như là không có, mà có thì cũng không đáng kể.
    - Văn phong trôi chảy, mượt mà.
    - Kĩ năng dựng đoạn, miêu tả tốt.
    - Tôi thích cái kết của cô. OE nhưng không gây cảm giác hụt hẫng.

    Nhược điểm:

    - Sai cách đặt dấu câu, chấm phẩy chưa hợp lý.
    - Lời thoại dài dòng, câu văn lủng củng, từ ngữ thừa thãi.
    - Nhân vật chưa có sức biểu cảm.

    - Lỗi lặp từ khá nhiều.

    Tôi beta lại cho cô cả bài, còn sửa hay không thì tùy cô. Xin lỗi vì đã tự tiện điều chỉnh cả văn phong của cô, nhưng như thế thì nó mới phù hợp với mạch truyện được. Cô có thể tham khảo, rồi sửa lại theo cách của cô nhé.

    In đậm: Thêm từ.
    In nghiêng: Lỗi dùng từ.
    Sửa: Mực tím.

    Tôi không biết tại sao khi thức dậy mình đã trở nên thế này, lơ lửng và trôi nổi (Đây là miêu tả tâm trạng của nữ chính đúng không? Lơ lửng và trôi nổi thực sự là tính từ có thể dùng cho người sao? @@).

    Tôi không còn nhìn thấy những cảnh vật quen thuộc nữa, mà thứ tôi nhìn thấy lại là bóng đêm vô tận
    (Sửa: Thứ tôi nhìn thấy, lại chỉ là một màn đêm vô tận không lối thoát) (chấm đi) mọi thứ đang dần trở nên mờ nhạt hơn, với cả chính tôi.

    Tôi không còn cảm nhận được sự thay đổi
    (Sửa: Chuyển động. Giải thích: Không gian và thời gian chưa bao giờ thay đổi, mà nó luôn chuyển động mới đúng) của không gian và thời gian nữa, dường như sau tất cả thì tôi nghĩ bản thân mình đang mơ, một giấc mơ thật lạ lùng.

    Nhắc đến những giấc mơ thì tôi lại chợt nhớ về trước đây, khi tôi còn là một học sinh cấp một
    (Sửa: Nên thay "học sinh cấp một" bằng "cô bé". Giải thích: Tuổi mơ mộng của mỗi người là khác nhau, nhưng trong truyện không có đề cập gì đến chuyện lên cấp hai nữ chính sẽ hết mơ mộng cả) tôi thường hay mơ mộng lắm, nhưng mơ nhiều nhất chính (Sửa: Vẫn. Giải thích: Nghe hay hơn là chính) là một ngày nào đó (phẩy đi) mình sẽ biến (Sửa: Hóa thân) thành nàng công chúa trong truyện cổ tích, cuốn truyện tôi thích nhất về "Cô bé lọ lem" (Sửa: Ví dụ như Cô bé Lọ Lem.
    Giải thích: Câu trước và câu sau không có cảm giác liên quan gì đến nhau. Ở phân cảnh này nữ chính muốn biến thành một nàng công chúa trong truyện cổ tích, mà nàng công chúa chúa ấy chính là Lọ Lem. Vậy thì cô nên chọn cách diễn đạt của tôi, câu văn sẽ thuận miệng hơn mà người đọc cũng dễ hiểu hơn). rồi sẽ có một bà tiên bay đến (phẩy đi) ban cho tôi những điều ước mà chính tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thực hiện được (chấm đi). Như một điều hiển nhiên mà tạo hóa đã sắp đặt, tôi sẽ gặp được chàng hoàng tử của riêng mình, chúng tôi sẽ cực kỳ hạnh phúc cùng với với mái nhà cùng những đứa con bé bỏng của mình (Sửa: Chúng tôi sẽ cực kỳ hạnh phúc trong một mái nhà cùng với những đứa con bé bỏng của hai người. Giải thích: Lỗi lặp từ "cùng" khiến câu văn trở nên lủng củng. Tôi chỉ nghĩ ra một cách diễn đạt khác hiệu quả hơn).

    Tôi vẫn nhớ như in
    (Giải thích: Có vẻ đây là một kỉ niệm khó quên đối với nữ chính, cụm từ "như in" thể hiện sự khẳng định chắc chắn về điều mình đã nhớ hơn) lúc ấy tôi (Sửa: Một là bỏ từ "tôi", hai là sửa thành "mình". Giải thích: Lặp từ) đã dành cả ngày để nghĩ ra một cái tên thật hay để đặt cho đứa con đầu lòng của mình, và cuối cùng tôi đã nghĩ ra một cái tên (dấu hai chấm) Tina (Klq lắm nhưng nếu tôi nhớ không nhầm thì Tina có nghĩa là nhỏ nhắn dễ thương mà, nhỉ? Đây chỉ là ý kiến của riêng tôi, nhưng tôi nghĩ cô nên nói đúng ý nghĩa của cái tên đọ. Nếu thực sự nữ chính thích tên con mình có nghĩa là "bầu trời đầy sao" thì có thể thay Tina bằng Azure, Lani, đều có nghĩa là bầu trời nhé. Còn nếu cô thích Tina thì thôi) - bầu trời đầy sao (chấm đi) tôi hy vọng con gái của mình sẽ luôn thắp sáng cả bầu trời của nó và thậm chí là bầu trời của những người xung quanh (Giải thích: Lặp từ).

    Tôi vẫn luôn mong rằng đứa bé đầu tiên của mình sẽ là con gái
    (chấm đi) nó sẽ thật ngoan ngoãn và hiếu thảo, nó sẽ yêu thương, chăm sóc, dạy bảo những đứa em của mình khi cha mẹ về già (Sửa: Nó sẽ yêu thương, chăm sóc, dạy bảo những đứa em của mình cùng với cha mẹ và chăm sóc chúng tôi khi về già. Giải thích: Rõ ràng là câu này không hợp lý rồi. Là anh/chị hai gì mà lại chờ cha mẹ già cả rồi mới yêu thương, chăm sóc, dạy bảo em mình? Lúc cha mẹ già thì mấy đứa em cũng lớn hết rồi và chúng phải chăm sóc lại cha mẹ chứ, có đúng không nào?). Đó là điều ước lớn nhất của tôi.

    Nhưng, đến năm hai mươi tuổi, ước mơ đó có lẽ đã không còn trọn vẹn như thuở bé nữa. Lúc ấy tôi chỉ hy vọng có thể sống tốt qua ngày là được rồi, tôi cũng không còn tin vào những câu chuyện cổ tích nữa, không còn tin vào sự tồn tại của thần tiên nữa...

    Có lẽ đó là điều sớm hay muộn mà thôi!

    Ba mươi tuổi, tôi
    đã kết hôn (chấm đi) chồng tôi là một công quan viên chức (Sửa: Công nhân viên chức. Giải thích: Nào giờ tôi chưa từng nghe đến công quan viên chức. Một là công chức, hai là viên chức thôi), tôi gặp anh vào một ngày lặng gió, hơi nóng mùa hè thổi hầm hập khiến cả thành phố trở nên mịt mù hơn (Vẫn khó tưởng tượng ra được cái cảnh hơi nóng mùa hè oi bức thổi hầm hập có thể khiến cho cả một thành phố trở nên mịt mù =)) ). Hôm ấy tôi có một cuộc họp gấp ở công ty, chen chúc vào tàu điện ngầm giữa cái nắng nóng của buổi trưa hè, áo sơ mi ướt đẫm cả mồ hôi, toàn thân nhếch nhác hơn bao giờ hết (chấm đi) khi đó tôi chỉ cảm thấy may mắn vì khi đó (Giải thích: Chuyển khi đó xuống dưới thì câu văn sẽ trôi chảy hơn) mình đã không trang điểm cầu kì, nếu không sợ rằng ra đường (Giải thích: Tôi có thể hiểu mồ hôi sẽ làm lớp trang điểm chảy ra, như thế sẽ rất ghê. Nhưng ở phân cảnh này nữ chính đang trên xe buýt, từ "ngoài đường" có vẻ nên bỏ đi sẽ hợp lý hơn) sẽ hù doạ mọi người mất.

    Bỗng
    (phẩy đi) cả người tôi mất đà vì bị một lực đẩy vào trong, tôi suýt ngã oạch xuống sàn thì cùng lúc ấy (phẩy đi) một bàn tay to lớn, thô ráp đỡ lấy bụng (Sửa: Eo. Giải thích: Thường thì chẳng có ai nói "đỡ lấy bụng" một cô gái cả) tôi, cái cảm giác ấy cứ như bị điện giật, nó chạy khắp thân tôi (Sửa: Cái cảm giác ấy như có một luồng điện chạy dọc khắp thân thể), khẽ rùng mình một cái tôi mới ngượng ngùng đứng dậy cảm ơn. Nhưng bàn tay ấy vẫn không buông tôi ra, anh (Sửa: Người con trai ấy. Giải thích: Ở trên cô chỉ mới nói có một bàn tay to lớn, thô ráp chứ có nói chủ nhân của bàn tay ấy là đàn ông đâu) khẽ kéo tôi vào một góc rồi chắn trước mặt tôi, nhìn vào đôi mắt sâu thẩm (Sửa: Thẳm. Giải thích: Sai lỗi chính tả) của anh mà tôi bàng hoàng lắm, trái tim cũng theo đó mà đập loạn nhịp, cứ như thiếu nữ gặp được người mình thầm thương trên đường, lại giống con mèo thấy cá mà vồ tới (chấm đi) nó làm tôi say, say theo một cách nào đó khác hẳn.

    Tôi có một câu khá hợp với ngữ cảnh này. Cô có thể thêm vào nếu thích: "Chẳng cần uống rượu cũng có thể say, chỉ cần một cái nắm tay cũng đủ khiến ta quên đi trời đất rồi."

    Chúng tôi gặp
    (Sửa: Chạm mặt. Giải thích: Vô tình gặp thì "chạm mặt" sẽ hợp lý hơn là "gặp") nhau nhiều hơn trên chuyến tàu điện ngầm ấy, bắt đầu bằng những câu chào hỏi đơn giản, bằng những cái chạm tay ngượng ngùng để rồi đến với nhau một cách tự nhiên nhất. Phải nói là, anh không phải chàng hoàng tử hoàn hảo nhất với tôi, anh có nhiều khuyết điểm lắm, cũng hay cằn nhằn mỗi lúc tôi lười biếng, hay trách mắng những khi tôi làm sai, nhưng đổi lại anh cũng yêu tôi thật nhiều.

    Ngày ngày cứ trôi qua bình yên như thế, đôi lúc chúng tôi cũng có những cuộc cãi vả, giận hờn, nhưng ai khi yêu lại không như thế nhỉ. Và rồi theo thời gian, tôi cũng không còn cái ngang bướng như thời còn trẻ, tôi học cách chấp nhận và buông tay khi bỗng một ngày anh nói rằng: Chúng ta li hôn đi.

    Chà, đến bây giờ tôi vẫn không biết trong mối quan hệ này rốt cuộc là tôi sai hay anh sai, mà có lẽ là chúng tôi đều sai. Sai ở cái cách bên nhau, sai bởi những suy nghĩ ngây thơ, sai vì chúng tôi không ai có can đảm giữ người kia ở lại, sai nhiều lắm...

    Nhưng tôi chưa từng hối hận khi đánh đổi cả một thời thanh xuân để được ở bên anh, vì những ngày tháng ấy là những ngày tháng tươi đẹp hạnh phúc nhất với tôi trong suốt cả quãng đời tôi sống trên thế giới này.

    Anh không phải mối tình đầu của tôi, nhưng tôi lại là tình cảm đầu đời với
    (Sửa: Của. Đây là sở hữu mà, sao lại dùng từ "với" được?) anh. Anh nói (Sửa: Kể với tôi), anh từng thương hai người con gái nhưng chỉ yêu một mình tôi. Một người anh thầm mến khi bước chân vào đại học, đó là đàn chị của anh, tình cảm của anh chớm nở qua những lần tiếp xúc vội, những cuộc đi chơi sớm chiều, anh bảo đó là tình cảm đơn thuần của tuổi trẻ nhưng đối với anh nó không phải là tình yêu.

    Người thứ hai là một cô bé hàng xóm khi anh chuyển nhà từ làng quê cũ lên thành phố làm việc
    (chấm đi) lúc ấy anh còn bỡ ngỡ và lạ lẫm nhiều cái lắm, đó giờ người ta cũng không thích những người quê mùa như anh, chỉ có cô bé hàng xóm kém anh hai tuổi là nhiệt tình giúp đỡ mỗi khi anh cần (chấm đi) rồi anh nhìn cô bé ấy nhiều hơn, anh vẫn nhớ dáng dấp cô bé ấy, nhỏ nhắn nhưng tràn đầy năng lượng, và anh sa chân vào nguồn sống ấy.

    Đã từng, anh lầm tưởng đó là tình yêu, cũng nghĩ rằng cô bé sẽ là nửa kia của cuộc đời mình, nhưng rồi sau những ngày bên nhau hạnh phúc thì anh mới nhận ra
    đó không phải tình yêu (Sửa: Anh lại đang tiếp tục ngộ nhận. Giải thích: Lặp cụm từ "đó là tình yêu". Tôi dùng cụm từ "lại đang tiếp tục ngộ nhận" vì trước đây anh từng lầm tưởng một lần rồi). Tiếc nuối, tội lỗi là những cảm xúc anh nói với tôi lúc ấy, anh chia tay cô gái đó và tầm một tháng sau thì anh chuyển đi. Kết thúc một đoạn tình cảm dang dở đầy thương nhớ.

    Nói đến đó tôi đã khóc lên vào
    (Sửa: Và. Giải thích: Sai lỗi chính tả) bảo chẳng phải thế là anh đã yêu hai người rồi mới đến tôi sao, tôi bảo anh lừa tôi. Nghe thế thì (phẩy đi) anh chỉ cười và ôm tôi vào lòng, cái ôm đầy ấm áp khiến tôi không muốn buông ra (chấm đi) anh nhẹ nhàng nói bên tai tôi, đó là thương (chấm đi) thương và yêu là hai cảm xúc khác nhau, mà tôi chính là tình yêu của anh.

    Vậy mà cuối cùng anh cũng từ bỏ tình yêu này, từ bỏ cả tôi.

    Bóng đen trước mắt bỗng nhoà đi, phải
    chẳng (Sửa: Chăng. Giải thích: Sai lỗi chính tả) nước mắt đã lăn dài trên khoé mi, nhưng tôi nhớ rằng mình đã không khóc từ rất lâu rồi mà, lạ thật đấy.
     
    Mạc Vũ thích bài này.

Chia sẻ trang này