[Ngôn Tình] Trò Chơi Hôn Nhân - TaTaMai

Thảo luận trong 'Đăng ký tác phẩm sáng tác' bắt đầu bởi TaTaMai, 12 Tháng chín 2018.

  1. TaTaMai

    TaTaMai New Member

    EA0BB057-4F26-4C0E-90A9-339E91F735AC.jpeg
    Trò Chơi Hôn Nhân

    Tác giả : TaTaMai

    Thể loại: tình yêu, ngôn tình, lãng mạn

    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác

    Rating: T

    Link thảo luận: thao-luan-gop-y-nhung-tac-pham-cua-tatamai.23122/

    Văn Án:

     
    Last edited: 12 Tháng chín 2018
  2. TaTaMai

    TaTaMai New Member

    Chương 1: Mở Đầu

    Tại căn biệt thự Phạm Gia, Phú Mỹ Hưng, Quận 7. Tiếng chuông điện thoại reo liên tục:

    "Alo... Mẫn Nhi nghe đây." Mẫn Nhi đang ngồi trên ghế salon coi phim trên tivi trong căn phòng màu hồng được thiết kế theo phong cách tiểu thư, dễ thương.

    "Mẫn Nhi, thứ bảy tuần này nhóm mình tổ chức đi chơi xa. Bà đi không? Thảo bạn thân Mẫn Nhi học đại học chung với cô gọi.

    "Đi đâu vậy?" Mẫn Nhi vừa xem tivi vừa nghe điện thoại.

    "Đi về quê ngoại con Linh ở Bạc Liêu chơi. Nhà ngoại nó đám giỗ nên rủ mình về chơi cho biết đó." Giọng Thảo hớn hở.

    "Cũng được. Đi đông không vậy?" Mẫn Nhi cảm thấy không hứng thú đi cho lắm.

    "Thì nguyên đám nhóm mình. Tôi, bà, con Linh, con Trúc, con Mỹ là năm đứa. Không có rủ tụi con trai lớp mình đi. Haha." Thảo cười lớn kể cô nghe.

    "Vậy mấy giờ đi. Tập trung ở đâu." Mẫn Nhi ánh mắt vẫn chăm chú xem phim.

    "Con Linh sẽ đặt vé xe Phương Trang đi. Khoảng chín giờ sáng ra bến xe miền tây tập trung nha." Thảo cười vì đã có thêm người đồng ý đi.

    "Ok. Thứ bảy gặp. Bye." Mẫn Nhi cúp máy quăng điện thoại qua một bên. Cô nằm dài trên ghế salon. Cô chuyển kênh nhạc, nằm nhắm mắt thư giản nghe nhạc.

    Mẫn Nhi năm nay vừa tròn hai mươi hai tuổi, xinh đẹp, vô tư, hồn nhiên. Cô vừa tốt nghiệp đại học ngành quản trị kinh doanh. Gia đình cô rất giàu sang. Ba cô là giám đốc công ty xây dựng Phạm Anh. Mẹ cô không may bị mất sớm nên tất cả tình yêu thương Ba cô đều dành cho cô. Cô rất được Ba cưng chiều như nàng công chúa.

    Sáng thứ bảy, Mẫn Nhi chọn cho mình bộ đồ jumpsuit ngắn màu xanh, tóc búi cao, trông cô rất đáng yêu, thoải mái, năng động đi từ trên lầu xuống phòng khách. Cô đã nhìn thấy Ba đang ngồi salon đọc báo, cô liền chạy ôm và dựa đầu vào vai Ba cô.

    "Daddy... chúc Daddy buổi sáng tốt lành." Mẫn Nhi cười.

    "Công chúa của Ba chỉ có đi chơi thì mới dậy sớm mà thôi." Ba cô cười nhìn cô và gấp tờ báo lại để xuống bàn.

    "Daddy cứ chọc con hoài!" Cô chu miệng, làm nũng với Ba.

    "Haha.... thôi không trêu công chúa nữa. Đi ăn sáng với Ba nào. Vú Năm đã làm đồ ăn sáng cho Ba con mình rồi. Ăn sáng rồi đi con à." Vừa nói ông vừa xoa đầu cô.

    "Dạ." Cô gật đầu, cười tươi, cùng theo Ba đi vào phòng bếp dùng bữa sáng.

    Trên bàn đã được bày sẵn hai phần ăn sáng.

    "Woa... món miến gà. Thật hấp dẫn. Cám ơn Vú nhiều nhé." Mẫn Nhi cười híp mắt khi nhìn thấy món mình thích. Vú năm là người được Ba cô mướn về chăm sóc cho cô từ nhỏ. Cô không được may mắn như đứa trẻ khác, Mẹ cô bị bệnh ung thư mất sớm, lúc cô mới vừa tròn bốn tuổi.


    "Đây là nước cam cho ông chủ và sữa tươi cho Mẫn Nhi đây." Vú mang nước đặt lên bàn.

    "Cám ơn Vú." Mẫn Nhi gật đầu cười.

    "Con đã chuẩn bị đủ đồ cho chuyến đi chưa? Coi có còn quên gì nữa không con?" Ông cầm ly nước cam định đưa lên miệng uống thì chợt nhớ.

    "Dạ. Đã đem đầy đủ rồi ạ." Cô gật gật đầu, nháy mắt với Ba.

    "Uh. Giỏi!" Ông chỉ biết cười "à... sáng nay Ba rãnh, Ba sẽ đưa con ra bến xe nhé công chúa?"

    "Yeah... yêu Daddy nhất trên đời" Mẫn Nhi vui mừng giơ tay phải lên.

    Chú Tùng là tài xế riêng của Ba cô đang xách vali màu hồng từ phòng cô xuống bỏ vào cốp xe hơi. Chú Tùng đã mở máy xe bốn chỗ màu đen hiệu Camry đợi sẵn trước cổng nhà. Ba cô và cô sau khi dùng bữa sáng thì nhanh chóng leo lên xe bốn chỗ. Chiếc xe lướt êm ra khỏi đoạn đường Nguyễn Văn Linh, thoáng khoảng hai mươi phút đã tới bến xe miền tây. Xe chạy vào cổng và dừng trước trạm xe Phương Trang. Cô ôm hôn Ba rồi bước xuống xe khi chú Tùng tài xế đã mở sẵn cửa xe cho cô.

    "Bye, Daddy nha!” Mẫn Nhi cười vẫy tay chào Ba.

    "Bye, con! Đi chơi vui vẻ nha. Xuống tới nơi gọi Ba nha. Khi nào về thì gọi chú Tùng đón đó." Ông cảm thấy hơi lo lắng khi cô đi chơi xa không có ông bên cạnh. Nhưng con xin đi thì sao ông từ chối.

    "Dạ." Cô cười híp mắt.

    Cô nhìn theo chiếc xe bốn chỗ chở Ba cô lăn bánh rời đi thì cô mới kéo vali quay lưng bước đi. Nhóm bạn cô đã tới lâu rồi, đang đứng đợi cô tới.

    Cô vừa bước vào khu hàng ghế đợi của trạm xe thì các bạn cô đã nhìn thấy cô, Thảo đứng lên vẫy tay với cô. Cô liền kéo vali chạy lại, cười tươi.

    “Công chúa Mẫn Nhi của chúng ta đã tới rất đúng giờ.” Thảo liền trêu cô.

    “Xí… chào các bạn.” Cô liền hất mặt với Thảo, mĩm cười vẫy tay với ba đứa bạn Linh, Trúc, Mỹ và ngồi xuống ghế còn trống gần Thảo.

    “Mẫn Nhi… tôi nghe con Thảo nói bà đi, tôi tưởng nó xạo, ai ngờ là thiệt.” Linh lên tiếng, Trúc và Mỹ cũng gật đầu theo câu nói của Linh.

    “Có gì đâu. Tôi đi cho biết đó mà.” Mẫn Nhi mỉm cười.

    “Uh, từ khi đi học tới giờ tụi mình chưa có dịp đi xa. Nhân cơ hội này đi cho biết chứ.” Trúc gật đầu đồng ý.

    “Haha. Đi chơi xa lần này coi như kỉ niệm mình tốt nghiệp ra trường đi.” Mỹ góp ý thêm.

    “Uh. Đúng rồi.” Thảo gật đầu liền vì đúng ý cô.

    Cả nhóm trò chuyện rôm rả suốt, gây sự chú ý của mọi người, các cô khoe mình đem theo những đồ mới mua chuẩn bị cho chuyến đi này: quần áo, giày dép, nón, mắt kính… chia sẻ mua ở tiệm nào, mắc hay rẻ. Chuyển sang chuyện người này người kia, đủ các đề tài để nói không hết chuyện của cả nhóm. Chỉ đến khi trạm xe thông báo xe sắp khởi hành về Bạc Liêu thì cả nhóm mới ngưng tám chuyện.

    Lần đầu tiên Mẫn Nhi được đi xe giường nằm. Mẫn Nhi hơi lúng túng, cô phải nhờ Thảo hướng dẫn mới biết lấy phiếu khi gởi hành lý ở hầm xe, lên xe thì phải bỏ giày vào túi nilon. Cô còn phải leo lên tầng trên giường nằm cạnh cửa sổ nữa. Mẫn Nhi cảm thấy thật phiền phức.

    Cô thở phào lắc đầu, cuối cùng mọi việc cũng xong. Xe bắt đầu lăn bánh, các bạn của cô ngồi ở các giường phía trước cùng một dãy tầng trên, đều quay đầu lại bàn tán rất vui vẻ, phấn khởi cho chuyến đi này. Còn cô thì không mấy vui, cô cắm tai nghe vào điện thoại bắt đầu mở những bài hát yêu thích, nghe nhạc và nhìn phong cảnh bên ngoài. Một mình tận hưởng không gian riêng tư của cô.
     
  3. TaTaMai

    TaTaMai New Member

    Chương 2: Chạm Mặt

    Chiếc xe năm mươi chỗ được tài xế điều khiển chạy rất chậm, lướt rất êm trên đường, bên trong xe giường lại êm ái, máy lạnh thổi mát rượi, âm nhạc êm dịu vang bên tai thoáng chút đã đưa Mẫn Nhi vào giấc ngủ say sưa. Chắc do sáng nay cô dậy sớm nên mới nhanh ngủ như vậy.

    Xe đã đi khoảng hơn ba tiếng đồng hồ. Tài xế bật loa thông báo, “xe sẽ ghé trạm dừng chân phía trước khoảng mười lăm phút, quý khách tranh thủ xuống xe ăn uống. Nhanh chóng lên xe đúng giờ để còn đi tiếp.” Tiếng loa thông báo đã làm đánh thức Mẫn Nhi.

    Mẫn Nhi vươn vai, vươn tay, nhăn mặt khó chịu vì tiếng loa thông báo làm cô giật mình tỉnh giấc. Vừa mở mắt ra, cô liền nhìn thấy trước mặt mình. Một chàng trai ở giường bên cạnh dãy giữa xe, đang mĩm cười nhìn cô. Khi anh ta thấy cô tròn mắt ngơ ngác nhìn anh ta. Anh ta liền quay mặt đi, hướng mắt về phía trước che miệng cười.

    Mẫn Nhi liền hiểu ra vấn đề, cô đỏ mặt, quay mặt vào phía cửa sổ, cô liền che mặt lại, nói thầm: “sao mình có thể ngủ ngon lành đến như vậy? Xấu hổ quá đi. Anh ta có lẽ đã thấy tư thế ngủ của mình rồi nên mới nhìn mình cười. Huhu…”

    Xe dừng lại ghé trạm dừng chân. Mọi người đều chen nhau xuống xe. Mẫn Nhi đợi cho mọi người xuống hết thì cô mới từ từ xuống xe.

    “Mẫn Nhi sao bà ngủ ngon lành quá dậy. Bộ tối qua nôn đi không ngủ được hả?” Thảo trêu chọc cô.

    “Bà ngủ say đến nổi chảy nước bọt luôn.” Linh cũng bắt chước trêu cô.

    Mẫn Nhi khuôn mặt bí xị, “trêu chọc tôi hoài. Tôi đi rửa mặt đây.”

    Các bạn cô nhìn vẻ mặt bí xị của cô liền cười khoái chí.

    “Thôi chúng ta đi rửa tay, rồi tìm chỗ ngồi uống nước đi.” Mỹ liền lên tiếng.

    Mẫn Nhi sau khi đi rửa mặt cho tỉnh, cô đi lại quầy nước mua nước mía uống. Cô vô tình đụng mặt với anh chàng cười cô trên xe. Anh ta thấy cô thì lại che miệng cười.

    “Bộ trên mặt tôi dính gì hay sao mà anh thấy tôi là cười?” Cô nhăn mặt khó chịu.

    “Sao cô nghĩ là tôi cười cô?” Anh ta liền hỏi ngược lại cô với khuôn mặt thản nhiên không còn cười nữa.

    “Tôi… tôi…” Không biết trả lời như thế nào, cô đành im lặng, bực tức cầm ly nước mía từ tay chị bán hàng, hất mặt, bước đi nhanh.

    “Em ơi, em chưa trả tiền?” Chị bán hàng vẫy tay gọi cô lại.

    Cô đi được vài bước nghe tiếng gọi liền chợt nhớ, cô chưa trả tiền, cô mắc cở muốn độn thổ cho rồi. Chạy lại đưa tiền chị bán hàng. “Em xin lỗi.”


    Cô không quên quay qua liếc anh một cái dài khi anh ta đứng kế bên cười cô nãy giờ. Anh ta liền che miệng lại cười và xua tay liên tục. Anh không thể nhịn cười trước những hành động đáng yêu mắc cở của cô lúc này.

    Cô ấm ức, khó chịu ra mặt đi lại bàn ngồi xuống cùng đám bạn cô.

    “Sao vậy công chúa. Ai chọc giận công chúa tôi vậy?” Thảo liền hỏi khi thấy vẻ mặt khó chịu của cô.

    Cô liền kể cho đám bạn cô nghe chuyện từ trên xe cho đến khi chạm mặt với anh ta ở chỗ mua nước.

    Nghe xong đám bạn cô cười phá lên. Mỗi người một câu trêu cô.

    “Vậy là anh ấy đã thấy khuôn mặt xinh đẹp lúc ngủ ra sao của công chúa chúng ta rồi. Haha.” Thảo nghĩ tới cảnh cô ngủ chảy nước bọt.

    “Uh. Lúc cô nàng quên đưa tiền. Chắc vui lắm ha?” Linh liền châm vô.

    “Tức thiệt, sao tụi mình không có ở đó nhỉ?” Trúc ước gì mình có mặt chứng kiến.

    “Anh ấy đẹp trai không?” Mỹ liền nghĩ tới khuôn mặt anh ta đầu tiên.

    “Thôi… dừng lại, không an ủi tôi được một chút mà còn trêu chọc tôi.” Mẫn Nhi tức giận liền lên tiếng ngăn các bạn.

    “Kìa… anh ta đó.” Mẫn Nhi hất mặt chỉ tay về phía anh ta đang đi về phía xe.

    “Oh… đẹp trai quá ta.” Cả nhóm đều nhìn theo hướng tay Mẫn Nhi trầm trồ khen.

    “Đẹp trai gì chứ, ăn mặc xốc xếch ( áo sơ mi trắng bị nhăn, quần jean thì rộng).” Cô liền bình luận khi nhóm cứ dõi theo anh ta.

    “Quần áo tuy không tươm tất nhưng rất bụi, phong trần, lãng tử, đẹp trai có khác, mặc gì cũng thấy đẹp. Phải không mấy đứa?” Thảo liền phản bác, bênh vực anh ta. Ba đứa bạn còn lại đều gật đầu đồng ý.

    “Thôi… lên xe đi. Tới giờ rồi.” Mẫn Nhi liền xua tay cắt ngang, khi đám bạn đều khen anh ta.

    Mẫn Nhi ôm điện thoại quay mặt vào trong cửa sổ, xem tiếp bộ phim Thái Lan cô đang xem dang dở. Đến đoạn tình cảm lãng mạn, nam chính ôm hôn nữ chính, cô đỏ mặt, che mắt, xoay người, quay mặt ra ngoài, cô mắc cở, cười khúc khích, đột nhiên cô có cảm giác ai đang nhìn mình. Cô giật mình khi thấy ánh mắt anh chàng kế bên. Cô bĩu môi và hất mặt “xí”, với anh chàng. Rồi quay mặt vào bên trong nhăn mặt. "Chán thiệt, làm gì cười hoài không biết. Chắc bị điên hay sao quá." Cô tự nói đủ mình cô nghe thôi.

    Chàng trai bên cạnh nãy giờ nhìn cô cười hoài. Anh ấy tên Hạo Nhiên. Anh vô tình nhìn thấy những động tác biểu cảm của cô, một cô gái xinh đẹp, với kiểu ngủ thoải mái như ở nhà, một chân gác lên cửa sổ, tay thì giơ qua đầu, ngủ say đến mức chảy nước bọt. Những biểu cảm rất đáng yêu khi xem phim nữa đã thu hút anh khiến anh không thể không dõi theo cô.

    Cuối cùng xe cũng đã đến bến xe Bạc Liêu hơn bốn giờ mười lăm chiều. Mẫn Nhi cất điện thoại vào túi xách, cầm túi nilon đựng giày leo thang xuống, tới bậc thang cuối thì:

    "Á..." Mẫn Nhi bị trượt chân té.

    Hạo Nhiên liền ôm eo, kéo người cô dựa vào lòng anh tránh cho đầu cô đập vào cầu thang. Cô liền quay mặt qua nhìn người cứu mình. Từ ánh mắt cho đến ánh mắt rất gần nhau. Khoảnh khắc rất gần này mới cho cô nhận thấy, anh ta đúng là rất đẹp, khuôn mặt đẹp như nam thần, chân mày đẹp như điêu khắc, đôi mắt cuốn hút khiến cô say đắm, ngẩn ngơ, tim đập loạn nhịp. Giây phút dường như ngưng động. Nếu như...

    "Mẫn Nhi. Mẫn Nhi. Mau xuống xe nhanh lên." Thảo thấy cô lâu xuống nên đi lại đứng ngay cửa xe gọi cô.

    Nghe tiếng gọi của Thảo. Mẫn Nhi giật mình bừng tĩnh.

    "Anh thả tôi xuống đi." Mẫn Nhi đỏ mặt khi biết đang được anh ôm trên người, chân lơ lửng không chạm xuống được sàn xe.

    Anh cười gật đầu. Buông tay thả cô xuống. Cô liền vội bước đi. Không thèm nhìn anh thêm một cái cũng chưa nói cám ơn. Anh chỉ biết lắc đầu cười, bước theo sau xuống xe. Anh thầm nghĩ “chắc anh sẽ không còn cơ hội gặp lại cô bé đáng yêu này nữa rồi. Tạm biệt! Cô bé đáng yêu của tôi.”
     
    Last edited: 14 Tháng chín 2018
  4. TaTaMai

    TaTaMai New Member

    Chương 3: Lạc

    Những chiếc xe trung chuyển bảy chỗ của nhà xe đang đợi sẵn trước cửa. Theo sự chỉ dẫn của nhà xe, các cô leo lên xe trung chuyển chở các cô đi theo con đường nhựa để về nhà ngoại của Linh.

    “Mẫn Nhi, hồi nãy trên xe, bà làm gì mà lâu xuống xe quá vậy? Hay đang liếc mắt đưa tình với anh chàng kế bên đẹp trai hả?” Thảo ngồi băng ghế trước quay đầu lại trêu cô.

    “Đúng rồi. Tôi thấy anh ta đi xuống xe cùng bà mà.” Trúc ngồi băng ghế giữa kế bên Mẫn Nhi liền quay sang hỏi khi suy nghĩ nhớ lại cảnh xuống xe.

    “Làm gì có hả? Tên điên… hay cười đó à… ai mà thèm để ý chứ?” Cô hơi ngập ngừng, cô bối rối không ngờ Thảo lại hỏi lúc xuống xe chứ. Cô ngại, cô liền nhớ lại cảnh anh ta ôm cô, cô lắc đầu, cô sẽ giữ bí mật chuyện này, sợ mọi người chọc nên nói đại những lời không đúng trong lòng mình.

    “Thật không… sao mặt đỏ lên vậy?”
    Thảo nhìn soi từng cử chỉ của cô. Cả nhóm đều quay qua nhìn chằm chằm khuôn mặt cô.

    “Không có mà… mặt đỏ do nắng thôi. Tin tôi đi được không?” Mẫn Nhi liền sờ tay lên mặt, liền phân bua cho qua chuyện.

    “Haha… được được… tạm tin thôi nhé!” Câu nói đầy ẩn ý của Thảo.

    “Sắp tới nhà ngoại bà chưa Linh?” Mỹ ngồi băng ghế cuối chung với Linh quay qua Linh nôn nóng hỏi.

    “Cũng sắp tới rồi. Qua ngã tư phía trước, quẹo phải là tới nha Chú.” Linh vừa trả lời bạn vừa hướng dẫn chú tài xế.

    Xe dừng lại trước nhà ngoại của Linh. Người nhà của Linh đã đứng trước cửa đợi đón các cô, vừa thấy các cô xuống xe đã rất mừng rỡ, chào đón, hỏi thăm các cô từng người một “đi xe có mệt không con? vô nhà uống nước nghĩ ngơi đi… đây để dì phụ các con một tay”, nói rồi liền phụ các cô đem hành lý vào nhà. Người miền tây là thế đó. Chân thành, vui vẻ, tốt bụng.

    Sau khi các cô vào nhà chào hỏi các cậu út, mợ út, dì sáu, dượng sáu của Linh. Các cô vào trong thay đồ, chuẩn bị được cậu của Linh sẽ dẫn đi dạo quanh khu vườn trái cây và khu nuôi tôm của gia đình bên ngoại Linh.

    Các cô đi bộ theo sau cậu út của Linh để tham quan khu vườn trái cây sau nhà, được hái trái cây ăn thật thích mà, nào là cây ổi, cây mãng cầu xiêm và cây nhãn. Từ con đường trải nhựa nhà ngoại Linh, các cô đi len lỏi qua những con đường đất khá xa nhà để đi đến khu nuôi tôm của gia đình. Các bạn Mẫn Nhi rất hào hứng vì sắp được đi câu tôm về ăn nên đi nhanh về phía trước.

    Mẫn Nhi đi phía sau mọi người. Cô khá mệt vì đi bộ nãy giờ mà chưa tới khu nuôi tôm. Điện thoại reo liên tục. Cô lấy điện thoại trong túi xách ra xem ai gọi.

    “À… Daddy.” Cô mừng rỡ, khi nhìn vào màn hình điện thoại.

    “Alo… Daddy, con xin lỗi, con quên gọi điện thoại Daddy, báo con đã xuống tới nơi rồi. Hihi.” Cô vừa bắt điện thoại đã nói một tràng.

    “Uh… vậy Ba yên tâm…” Tiếng Ba trong điện thoại cô nghe không rõ, câu sau ba nói gì cô không nghe được. Cô cầm điện thoại xem thì thấy sóng yếu. Cô liền di chuyển hướng khác.

    “Daddy… nghe rõ không… sóng ở đây yếu quá à.” Cô liên tục bước di chuyển qua con đường đất bên trái lại chạy qua con đường đất bên phải đến khi Ba cô nghe rõ mới thôi.

    “Daddy… đã nghe rõ chưa?” Cười tít mắt.

    “Ba nghe rõ rồi. Con cứ đi chơi với bạn đi. Chơi vui vẻ nha con. Có chuyện gì thì phải gọi cho Ba liền đó.” Ba cô luôn lo lắng, cảm thấy không yên.

    “Daddy! Yên tâm đi. Con không sao đâu, đừng lo lắng mà. Mai con về với Daddy mà!” Cô trấn an Ba mình.

    “Uh. Mai Ba sẽ ở nhà, đợi đón con về. Bye con!” Ông nghe cô nói cũng một phần yên tâm.

    “Dạ, bye Daddy!” Cô chu môi hôn vào điện thoại “chụt… chụt.” Đợi Ba cúp máy rồi mới tắt điện thoại.

    Cô nhìn xung quanh không có ai. Những gì Ba cô lo lắng đã bắt đầu với cô. Mẫn Nhi cảm thấy hơi sợ, vì cô mãi lo nghe điện thoại, các bạn cô đã đi trước rồi. Cô bắt đầu hoảng sợ, cô tự trấn an mình, suy nghĩ lại, cô nhớ mình đã chạy vô đường này, bây giờ phải chạy ngược lại để ra đường cũ. Vừa suy nghĩ, cô liền chạy nhanh ngược lại. Dừng lại đúng con đường cũ, cô nghĩ, chỉ cần mình chạy thẳng phía trước sẽ đuổi kịp bạn cô. Cô cắm đầu chạy thẳng, đến khi cô chạy đến ngã tư đường.

    “Trời ơi. Giờ tính sao đây. Đi thẳng hay quẹo phải hay quẹo trái.” Cô bị rối lên không nghĩ ra cách. Một hồi đứng phân vân lo lắng. Cô mới nhớ điện thoại.

    “Đúng là ngốc mà. Chỉ cần gọi điện thoại cho đám bạn là được mà.” Cô cười rất vui vẻ, “việc đơn giản mà không nghĩ ra. Hihi.” Tự trách mình.

    Cô mở túi xách lấy điện thoại. Bấm mở điện thoại hoài vẫn không lên đèn. Màn hình vẫn tối thui. Mẫn Nhi khuôn mặt từ vui tức khắc chuyển sang buồn.

    “Điện thoại hết pin tắt nguồn, không khởi động lên được làm sao đây” . Cô quên sạc điện thoại rồi. Điện thoại đã báo pin yếu từ trên xe giường nằm. Cô định về nhà ngoại Linh sẽ sạc nhưng Cô lại quên luôn, đã vậy khi nãy nói chuyện với Ba điện thoại báo pin rất yếu mà cô không để ý.

    Mẫn Nhi hoảng sợ, nhìn xung quanh không có một ai để nhờ giúp đỡ. Cô sợ, lo lắng, nước mắt bắt đầu rơi. Cô liền quyết định chạy thẳng phía trước tìm người giúp. Vừa chạy cô vừa gạt nước mắt.

    Cô chạy khoảng một cây số, trước mắt cô là những đầm nuôi tôm. Cô nghĩ mình sẽ được gặp các bạn, cô mừng cô ráng chạy nhanh hơn dù rất mệt và mỏi chân, cố gắng chạy về phía trước chân cô vấp phải đá, cô té nhào xuống đất, điện thoại trên tay cô văng xuống đầm tôm. Cô chỉ biết nhìn điện thoại rớt xuống đầm tôm trong sự tiếc nuối.

    Mẫn Nhi lồm cồm bò dậy. Đầu gối chân phải cô đã bị trầy, chảy máu. Quần áo cô dính đầy đất. Cô không đứng dậy được, cô đành ngồi khóc tức tưởi, cô tủi thân, cô không nghĩ sẽ có một ngày cô lại thê thảm như vậy.

    Cô vừa ôm chân khóc vừa gọi lớn: “Daddy ơi … đến cứu con với…” Cô nhớ tới Ba, chỉ biết cầu cứu Ba cô trong vô vọng.
     
  5. TaTaMai

    TaTaMai New Member

    Chương 4: Tên Điên Giúp Tôi Ư?

    Nghe tiếng kêu cứu và tiếng khóc vang trời của cô đã có người đi dạo gần đó nghe thấy liền chạy đến bên cô.

    “Cô bị sao vậy? Có cần tôi giúp không?” Tiếng nói của một chàng trai chạy vội lại hỏi thăm.

    Mẫn Nhi nghe tiếng nói, cô mừng quá, nghĩ “mình được cứu rồi?” Cô lấy tay gạt nước mắt, ngước mắt lên nhìn. Cả hai đều ngạc nhiên cùng đồng thanh nói khi nhìn thấy đối phương.

    “Tên điên?” Cô bất ngờ đến nổi la lớn, chỉ tay về phía anh, khi thấy anh chàng hay cười cô trên xe.

    “Lại là cô?” Hạo Nhiên cũng bất ngờ không ngờ lại gặp cô.

    “Cô vừa gọi tôi tên điên sao?” Anh chỉ tay vào mặt mình mà ngạc nhiên hỏi cô.

    “Tôi… tôi… tôi xin lỗi… tại tôi cứ thấy anh gặp tôi lúc nào cũng cười cười…” Cô ấp a ấp úng không biết giải thích như thế nào. Thôi thì cô nói sự thật luôn.

    “Haha…” Anh chỉ biết ngước mặt lên trời rồi lại cúi đầu xuống đất, lắc đầu cười lớn trước câu trả lời của cô.

    Nhìn cô lúc này vừa tội vừa mắc cười. Quần áo lấm lem, đầu tóc rối tung, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Nhưng anh vẫn thấy cô rất đáng yêu.

    “Anh còn đứng đó cười cho đến khi nào, mới chịu giúp tôi chứ?” Cô nhăn mặt, khó chịu khi thấy anh cứ đứng quay mặt, vuốt mũi, cười.

    “À… xin lỗi… giờ cô muốn tôi giúp như thế nào?” Anh vẫn mím môi cố nén cười.

    “Tôi… không biết… tôi bị lạc… tôi muốn đi tìm các bạn của tôi… và điện thoại tôi bị rớt xuống đầm tôm luôn rồi… tôi không biết phải làm sao?” Cô lắc đầu, mím môi rồi oà lên khóc nức nở tủi thân đó mà.

    Anh nhìn cô khóc, anh liền khuỵu gối ngồi xuống cạnh cô. Anh vỗ nhẹ lưng cô an ủi.

    “Cô đừng khóc nữa. Không có gì đâu phải sợ. Tôi sẽ nghĩ cách giúp cô.”

    Câu nói của anh khiến cô như có động lực, cô ngưng khóc nhìn anh hỏi: “Anh sẽ giúp tôi ư?” Cô tròn xoe mắt nhìn anh, có chút nghi ngờ.

    Anh gật đầu, khẳng định với cô “tôi sẽ giúp cô.”

    Cô mỉm cười nhìn anh đầy lòng biết ơn.

    “Nhưng trước tiên, cô phải theo tôi về nhà để rửa và băng bó vết thương cho cô?” Anh chỉ vào chân bị thương của cô.

    “Về nhà anh… không… tôi không chịu?” Cô lắc đầu liên tục, cô lo lắng lỡ anh giở trò gì với cô thì sao.

    “Được thôi… vậy tuỳ cô… theo tôi về nhà hoặc là ở đây đợi người khác giúp nha. Nhưng nói trước, bây giờ trời sắp tối sẽ không có ai đi ngang qua con đường này đâu.” Anh liền đứng dậy, nhìn lên trời, tay sờ cằm suy nghĩ nói cho cô sợ, giả bộ quay lưng định bước đi.

    “Dừng lại…” Cô vội giơ tay lên kêu anh khi anh định bỏ cô nơi đây.

    “Tôi… sẽ theo anh.” Cô nghe anh nói rất sợ. Nên đành gật đầu đồng ý.

    “Được. Tôi đỡ cô. Cô vịn vai tôi, tôi sẽ cõng cô.” Anh chờ cô gật đầu đồng ý, mới đỡ cô lên, cõng cô sau lưng.

    Suốt đoạn đường cõng Mẫn Nhi về nhà. Cả hai đều im lặng với suy nghĩ riêng của mình.

    Hạo Nhiên thì trong lòng cảm thấy rất vui vì anh nghĩ sẽ không còn cơ hội gặp lại cô từ lúc ở bến xe, không ngờ anh có thể gặp lại cô gái đáng yêu này lần nữa.

    Còn Mẫn Nhi thì nữa mừng nữa lo không biết tên điên này có giở trò không đây. Cô đang lo lắng suy nghĩ thì liền nhìn thấy một căn nhà nhỏ lợp mái tôn phía trước sáng đèn ở giữa xung quanh bốn hướng là đầm tôm. “Chẳng lẽ là nhà anh ta…” Mẫn Nhi liền suy nghĩ khi quan sát phía trước không có căn nhà nào ngoài căn nhà đó.

    Hạo Nhiên cõng cô tiến thẳng vào căn nhà nhỏ lợp tôn đơn sơ. Những suy nghĩ của Mẫn Nhi là sự thật. Trong nhà nhìn vô là thấy tất cả nội thất bên trong. Bên trái là giường nhỏ trải chiếu đặt cạnh cửa sổ. Ở giữa đặt bàn gỗ tròn với bốn cái ghế nhựa, bên trái là tủ quần áo.

    “Nhà anh đây sao?” Cô liền há miệng, không tin sự thật trước mắt.

    “Uh. Đây là nhà tôi.” Anh gật đầu mỉm cười và đỡ cô ngồi xuống ghế. Anh đi lại mở tủ quần áo lấy hộp đựng thuốc.

    “Tôi sẽ sát trùng vết thương cho cô, hơi rát chút xíu thôi.” Anh cúi người ngồi xuống, mở hộp đựng thuốc lấy chai oxy già, rửa vết thương cho cô.

    “Đau quá.” Cô rút chân lại thì bị anh giữ chặt chân lại.

    “Một chút sẽ hết, ráng chịu đựng một chút thôi.” Anh vừa rửa vết thương vừa động viên cô.

    Mẫn Nhi đau và rát cô ngồi không yên trên ghế cứ vặn người liên tục, nhăn mặt, cắn môi “đau… đau quá đi.”

    “Xong rồi.” Anh bôi thuốc và băng bó đầu gối chân cô bằng miếng gạc y tế cẩn thận, ngước mặt nhìn cô cười thật tươi. Nụ cười của anh làm cô tim cô lung lay. Nhưng cô liền lấy lại tâm trí ngay lập tức.

    “Cám ơn Anh! Anh sống một mình à? Ba Mẹ anh không sống chung với anh sao?” Cô liền buột miệng hỏi thăm.

    Anh chỉ mỉm cười, đi cất hộp thuốc vào tủ, lựa lấy một áo sơ mi và quần short xong rồi mới trả lời cô, “Ba Mẹ tôi bận đi làm ăn xa nên không sống chung với tôi.” Anh đi lại trước mặt cô trong khi cô vẫn đang bận suy nghĩ, anh đưa bộ quần áo đã chọn cho cô “Cô thay tạm bộ này đi.”

    “Ơ.” Cô vẫn còn chưa hiểu vấn đề.

    “Tôi thấy đồ cô bị dính dơ. Nên tôi cho cô mượn tạm đồ thay.”

    “Cám ơn.” Cô gật đầu khi nhìn xuống bộ quần áo cô đang mặc và nhận đồ từ tay anh.

    “Cô cứ ở đây thay đi. Tôi sẽ đi ra đợi bên ngoài.” Anh gãi đầu, cười.

    “Hả. Thay đồ ở đây luôn sao?” Cô e sợ khi cô đảo mắt một vòng nhìn xung quanh nhà.

    “Uh.” Anh gật đầu rồi liền đi ra ngoài đóng chặt cửa lại.

    Nhìn các cánh cửa đều đã đóng. Cô mới yên tâm thay đồ.

    “Anh ấy có thể sống trong căn nhà như thế này sao?” Cô vừa thay đồ vừa suy nghĩ cảm thấy anh ấy thật tội nghiệp. Thì ra anh ấy ăn mặc xốc xếch như vậy tất cả do hoàn cảnh tạo nên.

    “Cô đã thay xong chưa?” Anh liền lên hỏi khi thấy hơi lâu mà cô vẫn chưa ra.

    “Sắp xong rồi.” Cô cong môi nói vọng ra cửa, rồi tự nói thầm mình nghe, “đúng là đàn ông, phụ nữ thay đồ phải lâu chứ.” Cô vừa cài xong cúc áo sơ mi. Cô nhìn bộ đồ mình mặc từ trên xuống xuống dưới, chỉ biết lắc đầu, khóc thầm “Mẫn Nhi ơi là Mẫn Nhi không ngờ mày lại có ngày thê thảm như vậy. Mượn tạm bộ đồ con trai mặc nữa chứ.”
     

Chia sẻ trang này