[Ngôn tình] Tôi đưa em đi xem cánh đồng hoa mặt trời - Trần Thiên Đan Mạc Vũ

Thảo luận trong 'Tác phẩm hoàn thành' bắt đầu bởi Dã Uyên, 28 Tháng năm 2018.

?

Bạn cảm thấy truyện như thế nào?

  1. Hay

    5 vote(s)
    100.0%
  2. Dở

    0 vote(s)
    0.0%
  3. Tạm

    0 vote(s)
    0.0%
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Tôi đưa em đi xem cánh đồng hoa mặt trời

    Tác giả: Trần Thiên Đan Mạc Vũ

    Thể loại: Ngôn tình

    Tình trạng: hoàn

    Cảnh báo: [T]

    Số chương: 11 + 1 phiên ngoại

    hoa mặt trời.png
    Văn án:

    Góp ý tại đây: http://truyen.org/threads/thao-luan-gop-y-nhung-tac-pham-cua-tran-thien-dan-mac-vu.20856/
     
    Last edited: 10 Tháng bảy 2018
  2. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 1: HƯỚNG DƯƠNG

    Hắn mặc áo blouse trắng xuất hiện sau cánh cửa. Ánh sáng bên ngoài hắt lên người làm hắn trông thánh thiện như thiên sứ vậy. Hướng Dương mặt liệt nhẹ đẩy mắt kính, đi đến gần giường nhìn bệnh nhân của mình, hắng giọng nói:

    “Xin chào Lê tiểu thư, tôi tên là Hướng Dương. Từ nay về sau, tôi chính là bác sĩ tư nhân của cô. Mong chúng ta hợp tác vui vẻ.”

    Người nằm trên giường là một cô gái trẻ, làn da trắng nhưng nhợt nhạt của người bệnh không những không làm cô xuống sắc mà càng khiến cô có cảm giác là một một kiều mỹ nhân. Cô lạnh nhạt nhìn hắn không nói gì. Hướng Dương sau khi tự giới thiệu mình cũng không nhiều lời đi tới mở hộp đựng thuốc, lấy dụng cụ khám bệnh cho cô. Trong phòng im ắng đến kì lạ. Bảo mẫu túc trực ở bên cạnh cứ nhìn chằm chằm vào Hướng Dương làm hắn có chút mất tự nhiên.

    Khám xong, hắn cũng không ở lại mà chào cô gái rồi ra khỏi phòng.

    Cạnh!

    Cửa đóng lại cũng che khuất đi thế giới bên kia cánh cửa. Cô gái nằm trên giường chậm rãi thu hồi tầm mắt của mình lại, cô nhẹ nhắm mắt, đôi lông mi cong vút như cánh bướm khẽ lay động.

    Hướng Dương được vệ sĩ dẫn đến một căn phòng nằm ở tầng ba, hắn thở ra một hơi mở cửa. Bên trong có một người đàn ông trung niên đang đứng quay lưng về phía hắn. Hướng Dương đóng cửa lại rồi tiến tới cách bàn năm bước chân cúi người xuống:

    “Lê gia chủ.”

    “Đứng dậy đi!”

    Giọng nói người đàn ông trầm ấm, hữu lực, khí thế thượng vị tự phát chớp mắt khiến không gian xung quanh như đông lại làm hắn khó thở.

    “Vâng.”

    Hướng Dương đáp rồi đứng thẳng dậy. Người đàn ông kia quay người lại nhìn hắn, nếp nhăn xuất hiện dần theo năm tháng không thể che được sự tuấn lãng thời còn trẻ của ông. Ông ta là ông chủ của hắn. Không! Là ông chủ của gia tộc hắn, Lê Hành.

    “Tiểu thư như thế nào rồi?”

    “Thưa ngài, bệnh tình tiểu thư đang có xu hướng trầm trọng hơn, e rằng không thể duy trì lâu được nữa.”

    Hướng Dương máy móc nói, giọng nói đều đều thẳng băng cùng gương mặt liệt kia khiến hắn không khác gì một con robot. Lê Hành trong đôi mắt tinh anh loé lên tia bi thương rồi rất nhanh biến mất. Ông thở dài một hơi nói:

    “Ta hiểu rồi, cậu lui xuống đi!”

    “Vâng!”

    Hướng Dương lại lần nữa cúi người rồi rời đi, không ngoảnh đầu lại mở cửa ra ngoài. Lê Hành một mình ở trong căn phòng móc từ trong túi ra một điếu thuốc. Ông châm lửa, hút một hơi thật sâu.

    Gần đây, ông hút thuốc ngày càng nhiều.

    Ngày hôm sau, Hướng Dương lại đúng giờ xuất hiện ở căn phòng bệnh của Lê tiểu thư. Hắn lặp lại những hành động như ngày hôm qua, nếu có khác biệt thì chính là hắn không vội ra ngoài mà ở lại bắt chuyện cùng cô gái:

    “Lê tiểu thư, cô có đặc biệt yêu thích thứ gì không?”

    Cô gái từ đầu đến cuối đều không nhìn hắn, mắt cứ dán lên trần nhà trống rỗng. Bà bảo mẫu mồm miệng nhanh nhảu trả lời:

    “Tiểu thư nhà chúng tôi rất thích hoa.”

    Hướng Dương cau mày lại:

    “Xin hãy để cô ấy tự trả lời!”

    Bà bảo mẫu hơi giật mình không nghĩ hắn lại có thể có hành xử như vậy với bà ta. Cũng trong khoảnh khắc đó, Hướng Dương hình như nhìn thấy tròng mắt bệnh nhân mình dao động. Rốt cuộc tới chiều hắn cũng không thể đợi được lời đáp trả của cô gái. Hướng Dương cáo biệt cô rồi ra về.

    Ngày tiếp theo, cũng như ngày hôm qua. Sau khi khám bệnh cho cô gái, Hướng Dương hỏi cô:

    “Lê tiểu thư, cô có đặc biệt yêu thích thứ gì không?”

    Rồi cũng như ngày hôm qua, cô im lặng. Hướng Dương mặt liệt không hề mất kiên nhẫn, hắn cũng sẽ không mất kiên nhẫn với cô.

    Bởi vì cô là bệnh nhân của hắn.

    Ngày hôm sau, Hướng Dương lại đến Lê gia. Hắn đã được Lê gia chủ trao quyền ra vào tự do nơi đây để thuận tiện cho việc chăm sóc Lê tiểu thư.

    Cô hôm nay cũng như những ngày khác nằm lặng yên trên giường. Sau khi khám sức khoẻ, hắn lấy một cái ghế gần đó đặt cạnh giường của cô trong đôi mắt chăm chăm của bà bảo mẫu.

    Hướng Dương ngồi xuống, gương mặt liệt làm người ngoài không biết suy nghĩ của hắn là gì. Cô vẫn như cũ dán mắt lên trần nhà. Hướng Dương không vội, hắn lặp lại câu hỏi cũ:

    “Lê tiểu thư, cô có đặc biệt yêu thích thứ gì không?”

    Cô vẫn không trả lời.

    Hương Dương không thấy khó mà nản. Hắn lấy từ trong túi mình ra một bức ảnh và đưa đến trước đôi mắt vô thần của cô. Sau khi đảm bảo cô đã nhìn thấy, hắn chậm rãi giải thích:

    “Người trong bức ảnh là một bệnh nhân cũ của tôi. Ông ấy là một người khuyết tật bẩm sinh. Chân ông ấy teo nhỏ và ông ấy không thể đi lại được như người bình thường. Tôi nói đôi chân đã từ bỏ ông ấy.”

    Đôi mắt cô vẫn dán chặt vào trần nhà nhưng Hướng Dương cảm nhận được cô vẫn đang chăm chú lắng nghe những lời hắn nói. Chỉ đơn giản là cảm giác như vậy thôi nhưng cũng đã đủ.

    Bà bảo mẫu vẫn như cũ túc trực cạnh giường, bà cũng cảnh giác tên bác sĩ trẻ mới đến này luôn.

    Hướng Dương mặt liệt đặt bức ảnh lên đầu tủ cạnh giường tiếp tục:

    “Ông ấy cũng đồng ý với tôi điều đó. Sau khi bệnh nhân đó xuất viện không lâu, tôi nghe nói ông ấy đã trở thành đầu bếp.”
     
  3. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 2: NƯỚC MẮT

    “Có lẽ Lê tiểu thư đang nghĩ tới việc tôi kể câu chuyện này cho cô nghe là vì muốn tạo động lực cho cô. Một người khuyết tật vươn lên trong cuộc sống hay đại loại như vậy sẽ mang đến cho cô thêm hy vọng về cuộc sống này nhưng mà cô sai rồi.”

    Hắn vẫn chăm chú quan sát vẻ mặt cô. Hắn nhìn thấy trong chớp mắt đôi mắt cô đã hơi mở ra ngạc nhiên. Bảo mẫu túc trực cạnh giường khó hiểu nhìn vị bác trẻ. Gương mặt liệt làm người khác không nhìn ra cảm xúc nào từ hắn. Trong căn phòng im lặng đến mức có thể nghe tiếng kim rơi, điều này sẽ làm con người tự nhiên cảm thấy áp lực nhưng hắn vẫn bình tĩnh như không.

    Hướng Dương đợi một lúc rồi nói tiếp:

    “Bệnh nhân kia thật ra không chỉ bị dị tật bẩm sinh mà còn đang mắc một căn bệnh khác rất nghiêm trọng. Ông ta chẳng sống được bao lâu nữa đó và đó là lí do ông ta trở thành bệnh nhân của tôi. Sớm muộn gì ông ta cũng sẽ trở thành người thực vật và rời khỏi thế giới này, khi tôi nói điều đó ông ta đã ngay lập tức xin được xuất viện.”

    Cô gái đôi mắt dao động, bởi những gì hắn nói gần giống với tình trạng của cô hiện tại. Bảo mẫu không vui lên tiếng:

    “Vị bác sĩ này, cậu…”

    “Xin hãy để tôi tiếp tục điều trị cho bệnh nhân của mình.”

    Hướng Dương ngắt lời bà. Hắn hiểu bảo mẫu cảm thấy như thế nào nhưng hắn sẽ không để bất kì ai can thiệp vào quá trình điều trị của hắn. Đôi lúc tác động vào nỗi đau của một người sẽ khiến người vốn không quan tâm lời nói của bạn lắng nghe những gì bạn nói hơn là chỉ lặp đi lặp lại một câu.

    Cô gái trên giường nghiêng đầu nhìn về phía hắn, lần đầu tiên bảo mẫu nhìn thấy trong đôi mắt xinh đẹp của tiểu thư nhà mình hình như có sự trông đợi điều gì đó. Hướng Dương nói:

    “Lê tiểu thư, cô có biết khi tôi hỏi lí do ông ta làm như vậy thì ông ta đã trả lời như thế nào không? Ông ấy nói rằng trước khi ngọc hoàng lấy đi tất cả những gì ông còn lại thì ông muốn tận dụng chúng hết sức có thể. Ông muốn dùng chúng để làm cuộc đời ông vui vẻ hơn trước khi nó kết thúc.”

    Hướng Dương nhìn thấy khoé mắt cô xuống hiện một giọt nước rồi lăn dài xuống tóc biến mất. Cô đang khóc. Bảo mẫu cảm thấy trái tim mình đau nhói. Bà đã từng nghĩ thay vì tiểu thư cứ như một con búp bê không có sức sống thì bà nguyện thấy một vị tiểu thư biết cười, biết khóc, biết đau khổ là gì hơn nhưng hiện tại nỗi xót xa vẫn không thể thoát khỏi.

    Hướng Dương mặt liệt không nhìn ra cảm xúc thở dài một hơi nói:

    “Lê tiểu thư, cô vốn biết nói vậy tại sao lại không chịu tận dụng lời nói của mình để giải toả nỗi lòng của bản thân và cho người khác biết được cảm nhận của cô. Đợi đến khi ngọc hoàng lấy đi giọng nói của cô như nàng tiên cá trong truyện cổ thì cô sẽ không còn cơ hội nói với người mình thương yêu những lời chân thành nhất nữa. Tôi muốn cô biết rằng tôi tiếc nuối và hối hận thay cho cô. Hôm nay đến đây thôi.”

    Hướng Dương nói xong rồi đứng dậy cáo biệt. Bệnh nhân của hắn đang cần thời gian để suy nghĩ.

    Cô gái nhìn cánh cửa lại lần nữa khép lại nước mắt như châu ngọc rơi xuống ngày càng nhiều hơn.

    Ngày hôm sau, Hướng Dương vừa mở của phòng bệnh nhân hắn ra thì đã nghe được có một giọng nói yếu ớt, ngọt ngào lâu ngày không mở miệng chào hắn.

    “Bác sĩ… Dương. Chào… chào buổi sáng!”

    Hắn nhướng mày đẩy mắt kính lên nhìn cô gái trên giường. Cô đang cười nhìn hắn. Rèm đã được kéo lên làm không khí u ám những ngày qua biến mất thay vào đó là một ánh dương rạng ngời. Cô hiện tại trong không khác gì một thiên sứ thánh thiện.

    “Chào buổi sáng, Lê tiểu thư.”

    Hắn như thường ngày kính cẩn cúi người chào cô.

    Bảo mẫu túc trực cạnh giường đối với hắn có sự biến hoá không nhẹ. Trước đây, hắn cảm thấy bà có địch ý không ít với hắn nhưng hiện tại cảm giác kia hoàn toàn không còn nữa.

    Hướng Dương khám sức khoẻ cho bệnh nhân của hắn rồi để bảo mẫu dựng gối cho cô ngồi dậy. Lần này không cần chờ hắn hỏi, cô đã tự chủ động trả lời.

    “Bác sĩ Dương, tôi… thích rất thích ngắm hoa!”

    Lời nói của cô có vẻ không được suôn sẻ lắm, hắn nghĩ cô đã bị rối loạn ngôn ngữ nhẹ. Hướng Dương mặt liệt đẩy mắt kính khen ngợi:

    “Lê tiểu thư làm tốt lắm.”

    Lê Nhật Hạ được khen ngợi vui vẻ. Tối ngày hôm qua cô đã suy nghĩ rất kĩ. Cô muốn nói chuyện, cô muốn người khác hiểu cảm xúc của cô. Trước đây do không có ai chịu lắng nghe những điều cô nói nên cô dần dần không muốn nói chuyện nữa rồi trở nên im lặng. Nhưng hiện tại khác rồi, cô biết là còn có người có thể lắng nghe cô. Còn có người có thể hiểu những điều cô nghĩ. Cô không muốn im lặng nữa.

    “Bác sĩ Dương… người tốt! Bác sĩ Dương… người tốt!”

    Tới lượt Hướng Dương lần này được khen. Hắn có chút chột dạ. Hắn không phải người tốt nhưng đôi mắt thiên chân vô tà của Lê Nhật Hạ đã ngăn hắn nói điều khiến người này tụt mất niềm vui. Nếu không phải gia tộc hắn phụ thuộc Lê gia thì có lẽ hắn đã không nhận ca bệnh khó như vầy.

    Cũng sẽ không gặp được cô.
     
  4. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 3: TIỂU THƯ VUI VẺ

    Hướng Dương mở cửa thư phòng ra, Lê gia chủ đang ngồi trên ghế chờ hắn. Trông ông hình như có chuyện gì đó vui vẻ, tinh thần rất thoải mái. Hắn cúi người chào ông:

    “Lê gia chủ.”

    “Ừm, đứng thẳng dậy đi.”

    Giọng nói ông ta trầm nhưng không như lúc trước mà còn mang theo chút ít gấp gáp. Hướng Dương mặt liệt đứng thẳng người dậy đối mặt với ông. Dẫu người kia đang ngồi thì khí thế trên người ông vẫn mạnh mẽ hơn kẻ đang đứng là hắn rất nhiều.

    Lê gia chủ nhìn thẳng vào mắt hắn nói:

    “Hướng Dương, nói cho ta nghe tình hình bệnh tình tiểu thư gần đây như thế nào đi. Ta nghe được bảo mẫu nói lại con bé đã vui vẻ hơn trước đây rất nhiều rồi, liệu mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn chứ?”

    Hiếm khi Hướng Dương thấy người lạnh lùng này trong mắt chứa một tia hy vọng nào đó. Lê tiểu thư thật sự rất quan trọng đối với ông ta. Hắn mặt liệt máy móc trả lời:

    “Thưa Lê gia chủ, bệnh tình của tiểu thư vẫn như cũ không có dấu hiệu thuyên giảm. Tinh thần của cô ấy đã tốt hơn nhưng cũng chỉ có thể ngăn căn bệnh tiếp tục phát triển mà thôi, vẫn là không có cách chữa trị.”

    Lê Hành sau khi nghe những gì hắn nói tia sáng trong mắt vụt biến mất. Cả căn phòng rơi vào trầm lặng. Một lúc sau mới có giọng nói ông vang lên:

    “Vậy sao. Cậu cũng đã cố gắng hết sức rồi, ta cũng không thể trách cậu được. Mặc dù chỉ có thể ngăn nó không phát triển nữa nhưng cũng đã tốt lắm rồi. Như vậy đã tốt lắm rồi.”

    Hướng Dương nhạy bén phát hiện trong giọng nói ông có sự run rẩy nhẹ. Hắn cụp mắt xuống im lặng đợi lệnh. Lê Hành thở dài một hơi:

    “Được rồi, cậu về đi. Nhớ… đừng cho con bé biết!”

    “Tôi biết rồi.”

    Hướng Dương nói rồi cúi người chào ông đi ra khỏi phòng, tiện tay đóng cửa che đi không khí bên trong.

    Sau khi ra khỏi, trong lòng hắn cảm thấy nhẹ nhỏm không ít. Đơn giản, vì hắn còn sống. Thủ đoạn của Lê gia chủ, thuộc hạ của ông ai mà không biết. Để có thể có được cái gia sản khổng lồ như ngày hôm nay thì cũng không biết ông đã gây thù chuốc oán với bao nhiêu người.

    Nhưng điều khiến hắn nghi hoặc chính là sự quan tâm của Lê gia chủ với tiểu thư. Cô ấy… thực sự là tâm can của ông ta.

    Bên ngoài vệ sĩ lại đưa hắn ra khỏi căn biệt thự của nhà họ Lê.

    Ngày hôm sau, Hướng Dương lại đến gặp bệnh nhân của mình. Khi đến trước căn phòng, không chờ hắn gõ cửa thì cánh cửa đã tự động mở ra. Bảo mẫu khi thấy hắn thì tươi cười vui vẻ nói:

    “Bác sĩ tới rồi à, tiểu thư đang ở trong vườn. Cậu mau mau tới đó đi!”

    Hướng Dương ngạc nhiên nhưng khi nhớ tới lời khuyên của mình với cô gái kia thì hiểu ra. Hắn mặt liệt gật đầu cảm ơn bảo mẫu rồi tìm đường ra vườn.

    “Chiếp! Chiếp”

    Phành phạch!

    Một đàn chim bồ câu bay qua trước mắt hắn. Hướng Dương bước ra khỏi hành lang nhìn cô gái đứng không xa một cách chăm chú. Lũ bồ câu bay xung quanh cô gái cứ như thể cô cũng là một thành viên trong gia đình chúng vậy.

    Cô mặc một chiếc đầm trắng, mái tóc đen xoã xuống. Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt xinh đẹp kia khiến người nhìn chỉ muốn cô cười mãi như vậy.

    “Một thiên sứ thánh thiện.”

    Hướng Dương nói nhỏ, hắn không dám bước thêm một bước nào nữa vì sợ hình ảnh đẹp đẽ trước mắt sẽ biến mất. Từ khi sinh ra đến đến nay, không một động vật nào dám lại gần hắn. Cứ như thể trên người hắn có thứ gì đó khiến chúng vô cùng hoảng sợ vậy.

    Hướng Dương đứng thẳng người dùng tay đẩy kính. Có lẽ hắn thật sự là người bị nguyền rủa.

    Nhật Hạ chơi đùa cùng lũ chim bồ câu vô tình liếc mắt nhìn thấy Hướng Dương. Hắn đứng trong bóng tối còn cô thì ở ngoài ánh sáng. Hắn lạnh lùng còn cô thì vui vẻ. Không khí xung quanh hắn u ám thì bên cạnh cô là ánh nắng chói chang của mặt trời.

    Thật khác biệt a!

    Nhật Hạ vẫy tay với bác sĩ của mình vui vẻ nói:

    “Bác sĩ… bác sĩ Dương!”

    Hướng Dương đưa tay lên chào cô nhưng có vẻ cứng ngắc. Cô chạy đến cạnh hắn. Lũ bồ câu thì khi nhìn thấy Hướng Dương đều bay đi sạch sẽ giống như hắn là thứ gì đó ghê tởm lắm vậy. Hướng Dương đẩy mắt kính tỏ vẻ hắn quen rồi.

    Trên trán Nhật Hạ đổ mồ hôi, Hướng Dương mặt lạnh lấy khăn trắng lau cho cô. Đôi lúc hắn nghĩ hắn làm bác sĩ cho người này còn phải kiêm luôn chức bảo mẫu.

    Nhật Hạ nhìn bàn tay to lớn đang tỉ mỉ giúp mình lau mồ hôi thì ánh mắt sáng lên. Trong đôi mắt đó có một thứ tình cảm kì lạ gì đó đang hình thành khó nói rõ. Hướng Dương bình tĩnh nói:

    “Tiểu thư không nên hiếu động quá, cô nên chú ý bệnh tình của mình!”

    Nhật Hạ cười:

    “Tôi… tôi không sao. Huống hồ, còn có bác sĩ Dương ở đây trông tôi. Tôi… sẽ không… không sao!”

    Nhật Hạ luống cuống nói. Hướng Dương chỉ biết thở dài một hơi. Người này thật khiến người lo lắng. Lê Nhật Hạ đột nhiên kéo tay Hướng Dương đi đến khu vườn nhỏ của mình.
     
    Last edited: 22 Tháng sáu 2018
  5. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 4: ĐỒI HOA HƯỚNG DƯƠNG

    Nhật Hạ chỉ tay vào những bông hoa hướng dương mới được đem tới vào ngày hôm qua cười vui vẻ, đất dưới chân chúng vẫn còn dấu vết đào xới. Nhật Hạ nói với Hướng Dương:

    “Loài hoa có… tên giống bác sĩ!”

    Hướng Dương nhìn chúng nhẹ gật đầu. Nhật Hạ rất phấn khích khoa tay múa chân:

    “Tôi rất… rất thích hướng dương! Vì tên bác sĩ cũng là Hướng Dương nên tôi cũng thích bác sĩ!”

    Hướng Dương mặt liệt đẩy kính lên nói:

    “Điều này khiến tôi tổn thương đấy tiểu thư, vậy mà tôi cứ nghĩ cô thích tôi vì con người tôi tốt bụng chứ.”

    Nhật Hạ nghe hắn nói vậy nghĩ hắn buồn nên lao tới ôm Hướng Dương, gương mặt nhỏ nhắn hối lỗi:

    “Tôi xin lỗi.”

    Hướng Dương hiếm khi trong mắt có ý cười xoa đầu cô nói:

    “Tiểu thư không cần phải lo lắng, tôi chỉ đùa thôi!”

    Nhật Hạ a một tiếng gương mặt phụng phịu xuống. Hướng Dương cảm thấy rất dễ thương nên dùng tay bệu má cô. Nhật Hạ không vui. Hướng Dương nghĩ mình đùa cũng quá nên nói lãng sang chuyện khác:

    “Tiểu thư, cô có bao giờ nghe qua truyền thuyết về loài hoa hướng dương chưa?”

    Nhật Hạ sau khi được ma trảo của Hướng Dương buông tha thì hai má hồng hồng, cô thành thật lắc đầu. Hướng Dương mặt liệt đẩy mắt kính hạ giọng xuống, âm thanh trầm thấp của hắn như tiếng đàn piano dạo nên những nốt nhạc đẹp:

    “Vậy để tôi kể cho cô nghe nhé.”

    Nhật Hạ gật đầu:

    “Ừm.”

    Hướng Dương hướng ánh mắt đến những bông hoa hướng dương vẫn đang hướng về mặt trời kia nói:

    “Ngày xưa, có một nàng tiên cá rất yêu thần mặt trời, Apollo. Cô yêu người nhiều đến mức mỗi ngày đều ngưỡng đầu ngắm nhìn mặt trời trên cao. Ngày nào cũng như vậy nhưng vị thần oai phong kia lại chưa bao giờ để ý đến tình yêu của nàng. Các vị thần tiên khác vì thương cảm nàng tiên cá đó mà đã hoá phép biến nàng thành một bông hoa hướng dương. Do đó, hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời. Bởi vậy loài hoa này có ý nghĩa là sự chung thuỷ nhưng không được đáp trả.”

    Đôi mắt Hướng Dương dần mơ hồ đi. Nhật Hạ gương mặt đầy nước mắt. Cô khóc thút thít, gian nan mở miệng nói:

    “Thật là… một câu chuyện hức… buồn… hức.”

    Hướng Dương mặt liệt cảm thấy cô chủ nhỏ của mình thật thú vị. Hắn rút khăn lau nước mắt cho cô. Nhật Hạ cứ khóc, đột nhiên cô lại nói:

    “Bác sĩ… bác sĩ Dương sẽ không… không như vậy có đúng không hức…?”

    Hướng Dương khựng người lại:

    “Tôi cũng không biết thưa tiểu thư.”

    Nhật Hạ nín khóc, cô ôm lấy Hướng Dương. Hướng Dương có hơi bất ngờ, giọng nói cô vang ngay bên cạnh làm cả người hắn cứng ngắc:

    “Bác sĩ Dương sẽ không… sẽ không đâu. Tên của bác sĩ sẽ có ý nghĩa khác mà!”

    Hướng Dương chỉ biết à ừ, hắn đột nhiên có chút hối hận khi kể cho người này nghe chuyện cổ. Sai lầm, đúng là sai lầm. Hướng Dương cố lãng tránh chủ đề bi thương này đi bằng cách lại nói lãng sang chuyện khác:

    “Nhắc đến hướng dương, ở quê nhà tôi có cả một đồi hoa hướng dương đấy tiểu thư.”

    Nhật Hạ buông Hướng Dương ra chớp chớp đôi mắt còn ướt sũng nói:

    “Thật không?”

    Hướng Dương mặt liệt gật đầu chắc nịt:

    “Vâng, cũng vì mẹ tôi rất thích đồi hoa hướng dương kia cho nên mới đặt tên tôi là Hướng Dương thưa tiểu thư.”

    Nhật Hạ cúi đầu suy tư điều gì đó mà Hướng Dương không thể nào đoán ra được. Im lặng một lúc cô nói:

    “Tôi chắc chắn… chắc chắn tên của bác sĩ Dương có ý nghĩa rất… rất tốt đẹp. Theo tôi, mặt trời đại diện cho những điều tốt đẹp. Hướng dương luôn hướng về phía mặt trời nghĩa là nó lúc nào cũng hướng về sự tốt đẹp! Người có cái tên này chắc chắn là một người lạc quan và yêu đời. Bác sĩ nói xem, tôi… nói có đúng không?”

    Hướng Dương đẩy mắt kính nói:

    “Tiểu thư nói cũng có lí.”

    Nhật Hạ thấy thế liền hào hứng khoa tay múa chân nói:

    “Không phải là cũng mà là rất… rất… rất có lí! Tôi… rất… rất thông minh đấy!”

    Hướng Dương nhìn người này chớp mắt đã lấy lại sức sống thì nghi hoặc, con gái đúng là sinh vật thất thường nhất mà hắn từng biết. Nhật Hạ bắt đầu cười nói vui vẻ. Hướng Dương kéo tay áo xem đồng hồ thầm nghĩ tới giờ uống thuốc rồi. Hắn dẫn Nhật Hạ về phòng lấy thuốc cho cô uống.

    Bảo mẫu nhìn đôi mắt tiểu thư có chút đỏ trong lòng thầm hốt hoảng nhưng nhìn cô có vẻ bình thường nên bà cũng không dám hỏi chỉ là đôi mắt bảo mẫu nhìn Hướng Dương lại bắt đầu mang theo cảnh giác khiến hắn hơi mất tự nhiên.

    Sau khi Nhật Hạ uống thuốc và được Hướng Dương kiểm tra sức khoẻ một lần nữa thì hắn cũng cáo từ.

    Ngày hôm sau, Hướng Dương lại tìm thấy tiểu thư ở trong vườn. Cô đang tưới hoa. Hướng Dương cũng không làm phiền đợi khi nào cô làm xong mới tiến tới nói:

    “Chào buổi sáng, tiểu thư.”

    Nhật Hạ nhìn hắn mỉm cười:

    “Chào buổi sáng, bác sĩ… Dương.”

    Nhật Hạ nghĩ tới gì đó mắt sáng rỡ:

    “Bác sĩ, hôm qua tôi… có điều quên hỏi. Bác sĩ… mau kể cho tôi nghe về đồi hoa hướng dương… quê bác sĩ đi! Có… được không?”

    Hướng Dương hơi bất ngờ, trước ánh mắt lấp lánh ánh sao tràn đầy mong chờ của Nhật Hạ hắn cũng không thể không gật đầu đồng ý và chứng kiến cô vui vẻ thốt lên:

    “Tuyệt… quá!”
     
  6. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 5: NHẬT HẠ BIẾN MẤT!
    Nhật Hạ cùng Hướng Dương ngồi trong đình, cô hào hứng nhìn chằm chằm vào Hướng Dương. Bác sĩ mặt liệt đẩy mắt kính lên chậm rãi nói:

    “Ngọn đồi đó cách nhà tôi cũng không xa và cả đồi được bao phủ bởi cánh đồng hoa hướng dương cho nên còn được gọi là “cánh đồng hoa mặt trời”, nghe nói nó cũng đã tồn tại từ rất lâu rồi. Mọi người ở khu vực đó rất hay đến đó chơi và nó cũng là một điểm đến du lịch hấp dẫn. Những cặp đôi yêu nhau thường đến đó để tạo nên những kỉ niệm tình yêu đẹp…”

    Người Hướng Dương khựng lại, hình như hắn không nên nói đến chuyện này. Nhật Hạ thì mắt sáng lấp lánh vô cùng ngưỡng mộ nói:

    “Giá như tôi được đến đó một lần thì tuyệt quá, bác sĩ Dương nhỉ!”

    Hướng Dương mặt liệt gật đầu. Nhật Hạ đột nhiên thu nụ cười của mình lại nghiêm túc nhìn hắn làm Hướng Dương có chút mất tự nhiên:

    “Bác sĩ Dương, tôi… tôi… có thể gọi anh là Hướng Dương hay không?”

    Gương mặt của Nhật Hạ có chút mất tự nhiên, cô xoa xoa tay, mặt hồng hồng nói:

    “Bảo mẫu nói như vậy thì sẽ… sẽ thân thiết hơn.”

    Hướng Dương rũ mắt xuống che đi ánh sáng loé qua trong mắt nói:

    “Nếu đó là điều cô muốn, thưa tiểu thư.”

    “Oa!”

    Nhật Hạ vui vẻ.

    “Vậy là tôi được gọi bác sĩ là Hướng Dương có đúng không?”

    Hướng Dương gật đầu. Nhật Hạ bắt đầu gọi tên hắn:

    “Hướng Dương! Hướng Dương! Hướng Dương!”

    Trông cô rất vui vẻ và Hướng Dương cũng không muốn phá hỏng tâm trạng này của cô chủ nhỏ. Chỉ là trong lòng hắn đột nhiên lại cảm thấy nặng nề và mỗi lần cô gọi tên hắn là hắn lại cảm thấy nặng nề hơn.

    Chớp mắt, hắn đã trở thành bác sĩ tư nhân cho Nhật Hạ được hơn nửa năm. Nhìn bề ngoài thì trông có vẻ như hắn chỉ đang chơi đùa cùng Nhật Hạ và tìm cách giúp cô vui vẻ lên thôi nhưng chỉ có bảo mẫu mới biết là người này lúc nào cũng theo dõi bệnh tình của cô chủ gắt gao và xử lí linh hoạt mọi tình huống khi bệnh phát triển theo chiều hướng xấu.

    Chế độ dinh dưỡng của tiểu thư cũng phải thay đổi rất nhiều nhưng Nhật Hạ hoàn toàn không hề phát hiện ra. Hiện tại Hướng Dương đang cảm thấy vô cùng nhức đầu.

    Bệnh của Nhật Hạ là một căn bệnh mới, vì vậy rất khó mà chữa trị. Với khả năng của hắn cùng lắm cũng chỉ có thể ngăn căn bệnh kia tiếp tục phát triển mà thôi, không thể trị cỏ tận gốc và hiện tại đột nhiên căn bệnh lại phát triển theo chiều hướng xấu hơn khiến hắn lo lắng.

    Vài ngày trước, Nhật Hạ đột nhiên phát bệnh. Đây là lần đầu tiên kể từ khi hắn tới đây. Lúc đó Nhật Hạ đã lâm vào trạng thái khó thở giống như người bị suy tim vậy. May mắn hắn đã phát hiện và cứu chữa kịp thời nếu không e là mọi chuyện sẽ càng phiến toái hơn nữa.

    Nhật Hạ nằm trên giường, gương mặt tái nhợt so với dáng vẻ hoạt bát trước đây đúng là một trời một vực. Nhật Hạ đưa tay nằm lấy tay áo Hướng Dương nói thều thào:

    “Hướng Dương, đưa tôi đi xem cánh đồng hoa hướng dương ở quê anh có được không? Nghe anh kể mà tôi ghen tị quá, từ trước tới nay tôi chưa bao giờ được nhìn thấy những gì anh nói.”

    Hướng Dương hơi bất ngờ, bảo mẫu túc trực cạnh giường cũng như vậy. Hắn nói:

    “Tại sao tiểu thư đột ngột muốn như vậy?”

    Nhật Hạ cười yếu ớt:

    “Chỉ là đột nhiên tôi muốn như vậy thôi.”

    Hướng Dương im lặng nhẹ lắc đầu. Hắn nhìn thấy đôi mắt cô hụt hẫng đánh mất đi niềm vui không hiểu sao lại muốn nói rằng hắn có thể đưa cô đi.

    Cô không được phép rời khỏi đây. Tay Hướng Dương vô thức siết chặt lại.

    Hắn mệt mỏi về nhà, chuyện của Nhật Hạ khiến cõi lòng hắn không yên. Bệnh tình phát triển xấu đi có thể là do thời tiết thay đổi hoặc có điều tác động mạnh đến tinh thần Nhật Hạ, vân vân, hắn không thể xác định được.

    Hướng Dương ngã ngồi xuống ghế sopha, hắn nhớ lại cuộc đối thoại với Lê gia chủ cách đây không lâu. Mày hắn nhăn lại, tại sao hắn lại thấy khó chịu như vậy chứ.

    Hướng Dương cố gắng rũ sạch hết mọi phiền muộn trong lòng. Hắn cần giữ một cái đầu lạnh để mà tìm ra cách trì hoãn căn bệnh của Nhật Hạ lại. Mệt mỏi lê người đi tắm rửa sạch sẽ, đột nhiên chiếc điện thoại trên bàn hắn reo lên.

    Hướng Dương mặt lạnh bắt máy:

    “Alo!”

    Đầu dây bên kia, âm thanh bảo mẫu của Nhật Hạ gấp gáp lại nức nở vang lên:

    “Bác sĩ Dương! Tiểu thư mất tích rồi!”

    Hướng Dương khựng người lại, một nỗi bất an vô danh ập vào lòng hắn. Bên đầu dây bảo mẫu đã bật khóc nức nở. Hướng Dương bình tĩnh trấn an bà nói mình sẽ đến biệt thự Lê gia và bà không cần phải lo lắng rồi hắn nhanh chóng ra ngoài lái xe rời đi.

    Trời đổ mưa càng làm tăng thêm nỗi lo lắng của Hướng Dương. Lần đầu tiên sự tức giận hiện lên trên gương mặt vô cảm của hắn:

    “Khốn kiếp!”

    Khi Hướng Dương tới nơi cả căn biệt thự Lê gia đều đã náo loạn. Đám vệ sĩ tìm kiếm khắp nơi và phát hiện ra một sợi dây được làm từ việc cột các tấm rèm lại với nhau buộc trên lang can tầng một. Có lẽ Nhật Hạ đã bỏ trốn từ đây!
     
  7. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 6: ĐƯA TÔI ĐI, CÓ ĐƯỢC KHÔNG?

    “Bác sĩ Dương!”

    Hướng Dương không nhìn vệ sĩ của Lê gia chủ đang nói, hắn chạy tới lan can nhìn xuống dưới. Hướng Dương không do dự nhảy xuống. Thân là người trong thế giới này ai cũng có thân thủ tốt huống hồ Hướng Dương lại còn là người của Hướng gia. Mọi người bị bất ngờ với hành động của hắn.

    Hướng Dương dùng cái đầu của mình để suy nghĩ, Nhật Hạ đang rất yếu không thể đi xa được. Vì để tránh người của cha mình thì cô chắc chắn sẽ không đi đường lớn dễ bị phát hiện. Hướng Dương lao nhanh về hướng vườn hoa. Hắn nhanh nhẹn trèo qua hàng rào, ở đó hắn nhặt được một chiếc giày của Nhật Hạ.

    Quả nhiên!

    Hướng Dương lấy bộ đàm trên người ra nói:

    “Tất cả tập trung về khu vực tây bắc ngay lặp tức! Đây là mệnh lệnh!”

    Theo lời hắn tất cả lực lượng của Lê gia nằm trong biệt thự đều tập trung về phía tây bắc còn hắn thì một mình xông vào khu rừng nhỏ phía trước. Hướng Dương là một trong những người hiếm hoi được Lê Hành tín nhiệm. Mặc dù bên ngoài vẫn là bác sĩ nhưng là gia tộc trực thuộc, rốt cuộc thì hắn vẫn là một người của thế giới máu tanh này.

    Hắn lần theo dấu vết cô chủ nhỏ bất cẩn để lại tìm được hướng cô di chuyển. Băng qua khỏi rừng là đường lớn. Hướng Dương lớn tiếng gọi:

    “Nhật Hạ!”

    Nhật Hạ đứng trên lề đường nhìn thấy hắn thì hốt hoảng, ngay lúc đó một xe taxi vừa chạy tới. Cô không do dự mở cửa leo lên. Nhật Hạ nói với bác tài:

    “Bác tài ơi làm ơn chạy nhanh lên!”

    Hướng Dương chạy tới nơi cô đứng lúc nãy thì xe cũng đã phóng đi rồi. Hướng Dương nhớ kĩ bảng số xe rồi ra lệnh cho người Lê gia phong toả con đường chính.

    Hắn quay về Lê gia lấy xe mình phóng đi, Hướng Dương hiện tại cảm thấy rất khó chịu. Nhật Hạ muốn đi đâu tại sao lúc nãy nhìn thấy hắn thì lại hốt hoảng như vậy?

    Hắn chưa bao giờ nhìn thấy cô như vậy.

    Hướng Dương thông thuộc đường đi trong thành phố, hắn dựa vào máy định vị của người Lê gia tìm ra vị trí chiếc xe Nhật Hạ ngồi. Hướng Dương lái xe vào đường tắc, chỉ với vài cua quẹo đã tìm thấy chiếc xe taxi kia. Hắn áp sát chạy song song với chiếc xe đó, mở cửa kính ra lạnh giọng nói:

    “Dừng lại!”

    Âm thanh lạnh lẽo của hắn làm Nhật Hạ sợ hãi, cô vốn không muốn trở về nhưng lại càng không muốn làm phiền bác tài xế nên thôi. Nói bác ấy đưa cô đến một nơi vắng vẻ rồi ỉu xìu xuống.

    Chiếc xe taxi đó đi đến một con đường vắng rồi Nhật Hạ một bộ buồn tủi mở cửa bước ra khỏi xe. Hướng Dương tức giận đóng mạnh cửa xe rồi đi về phía cô, bộ dạng hùng hùng hổ hổ của Hướng Dương khiến Nhật Hạ hơi rụt người lại. Hướng Dương đi vòng qua cô trả tiền xe cho bác tài xế. Nhật Hạ vốn nhắm mắt đợi mắng không thấy gì thì hé mắt ra nhìn hắn. Bác tài nghi ngờ nhìn Hướng Dương nhưng thấy bộ dạng Nhật Hạ thì thở dài rồi rời đi.

    Người trẻ tuổi thời này thật nông nổi, giận dỗi nhau tí là chơi trò đuổi bắt trong phim hành động!

    Nếu Hướng Dương biết được suy nghĩ của bác tài kia nhất định sẽ thổ huyết.

    Hắn mặt lạnh kéo tay Nhật Hạ về chổ xe mình, cô vùng vẫy. Hướng Dương tức giận trong lòng không thể kìm nén được nữa to tiếng:

    “Lê tiểu thư, rốt cuộc cô còn muốn gì nữa!”

    Nhật Hạ mặt tái nhợt mở to mắt nhìn hắn, Hướng Dương ý thức được bản thân không đúng cúi đầu xuống.

    “Tôi xin lỗi.”

    Hắn không khống chế được, cô vĩnh viễn sẽ không thể nào biết được khi hắn nghe tin cô mất tích trong lòng hắn cỡ nào lo lắng, cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được.

    Nhật Hạ cảm nhận được tay Hướng Dương đang nắm lấy tay cô hơi thả lỏng ra. Cô nhẹ lắc đầu nói:

    “Anh không có lỗi nên không cần xin lỗi. Tất cả là do tôi không đúng!”

    Cô biết mình làm sai nên cô cảm thấy trong lòng rất nặng nề không dám đối diện với bác sĩ Dương. Chỉ là… cô rất muốn đi…

    Hướng Dương không biết được tâm tư của Nhật Hạ, hắn chỉ muốn nhanh chóng đưa cô về Lê gia thôi. Hắn thở dài một hơi nói:

    “Tiểu thư, chúng ta về nhà.”

    Hắn đang tính dẫn cô đi không ngờ Nhật Hạ lại nắm lấy tay hắn kháng cự:

    “Không! Tôi không muốn về nhà!”

    Hướng Dương gương mặt anh tuấn nhíu mày lại:

    “Tiểu thư không được tuỳ hứng, Lê gia chủ hiện tại đang rất lo lắng cho cô!”

    “Tôi không có tuỳ hứng!”

    Hướng Dương hiếm khi thấy Nhật Hạ kiên quyết như vậy, đôi mắt cô sáng rực lên. Nhật Hạ nhẹ giọng xuống nói:

    “Hướng Dương, đưa tôi đi được không? Một lần thôi, đưa tôi đi xem cánh đồng hoa mặt trời mà anh nói có được không? Một lần thôi.”

    Giọng nói cô yếu ớt cầu xin hắn, chỉ một lần thôi. Hướng Dương không hiểu nhưng đôi mắt tràn đầy hy vọng kia khiến hắn không dám nhìn thẳng. Nhật Hạ chỉ muốn đi xem nơi đó một lần thôi, khi Hướng Dương nói cho cô nghe về ngọn đồi hoa hướng dương đó trong lòng cô đã quyết định sẽ đến nơi đó một lần trong đời. Cô chỉ muốn nhìn thấy những gì mà Hướng Dương đã thấy nhưng trên đời này sẽ chẳng có ai hiểu được điều cô làm kể cả hắn.
     
    trucxinh0505 thích bài này.
  8. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 7: NÓI DỐI

    Hướng Dương nhíu mày lại nói:

    “Không được. Tiểu thư, tôi không thể đưa cô đi được. Hiện tại cô vẫn còn yếu lắm, đợi cô hết bệnh tôi sẽ đưa cô đi xem.”

    Trái tim hắn thắt lại khi nói lời này, lừa gạt một cô gái khiến hắn cảm thấy rất xấu hổ. Nhật Hạ nghe hắn nói ánh sáng trong đôi mắt vụt tan biến. Hướng Dương xoa đầu cô nhẹ giọng nói:

    “Giờ chúng ta về nhà thôi.”

    Hướng Dương kéo tay cô đi, hắn không dám nắm chặt vì sợ cô đau. Nhật Hạ lựng khựng đi sau hắn như người mất hồn, cô không muốn về. Đây có lẽ chính là cơ hội cuối cùng và cô không muốn từ bỏ nó. Cô buồn bã cúi đầu nói nhỏ:

    “Nói dối.”

    Hướng Dương cả người khựng lại, Nhật Hạ khóc ở sau lưng hắn. Cô nức nở:

    “Nói dối… hức, nói dối…”

    Hướng Dương không thể nhìn thấy cô lúc này như thế nào nhưng tiếng nức nở của Nhật Hạ đủ khiến tim hắn thắt lại, khó thở. Hắn cần đưa Nhật Hạ trở về Lê gia, ở đó có đủ điều kiện để hắn tiếp tục chữa trị cho cô. Cô sẽ tiếp tục sống. Hướng Dương tâm niệm như vậy, đợi đến khi cô thật sự khỏi bệnh, hắn sẽ rời đi. Nghĩ thế hắn quyết tâm đưa Nhật Hạ đi.

    Cùng lúc đó người Lê gia tới, những vệ sĩ của nhà chính xuống xe đi về phía hai người. Hướng Dương mặt liệt đẩy mắt kính nói:

    “Phiền các cậu đưa cô ấy về nhà chính thay tôi.”

    “Rõ.”

    Mấy người kia hô, rồi nhanh chóng hộ tống Nhật Hạ đi, cô đôi mắt vô thần đi được vài bước lại ngoảnh đầu nhìn hắn. Đôi mắt Hướng Dương ẩn sau kính nên không ai có thể biết được hắn đang nghĩ gì, Nhật Hạ cũng vậy.

    Việc Nhật Hạ trốn thoát khỏi nhà chính đã làm chấn động cả Lê gia, bảo mẫu rất lo lắng cho cô. Khi nhìn thấy cô chủ an toàn trở về bà đã khóc rất nhiều. Lê Hành tức giận, một đám vệ sĩ cao lớn vậy mà ngay cả một cô bé yếu ớt cũng không trông được, muốn ông không giận cũng khó. Lê Hành cho gia tăng người canh gác khu biệt thự để tránh việc đó xảy ra lần hai.

    Ngày hôm sau, Hướng Dương được ông triệu tập tới. Hướng Dương nhìn người đàn ông máu lạnh, không giận tự uy trước mặt không nói gì. Lê Hành ngồi trên ghế hé mắt lạnh nhìn hắn nói:

    “Nghe nói cậu là người tìm được Nhật Hạ?”

    “Vâng, thưa ông chủ.”

    Hướng Dương mặt liệt nhìn không ra cảm xúc nói, hắn một bộ nghiêm chỉnh không tìm ra điểm sai xót để bắt bẻ. Lê Hành hừ lạnh:

    “Ta còn nghe nói nơi con bé muốn đến là quê cậu có đúng không?”

    Hướng Dương hơi khựng lại nhưng rất nhanh đã bình tĩnh đáp:

    “Vâng, thưa ông chủ.”

    Giọng nói hắn máy móc từ đầu đến cuối đều như nhau. Không khí trong phòng đột ngột giảm xuống khiến người khó thở và cảm thấy có gì đó đè nặng lên người.

    Giọng nói Lê Hành trầm xuống mang theo uy hiếp không thể chống trả:

    “Hướng Dương, đi theo ta lâu như vậy chắc cậu cũng hiểu rõ con người của ta nhỉ?”

    Mặt Hướng Dương hơi tái đi nhưng vẫn bình tĩnh đáp:

    “Vâng, thưa ông chủ.”

    “Đưng để ta phát hiện cậu có tâm tư gì với con bé!”

    Hướng Dương mím môi rồi nói:

    “Vâng.”

    Lê Hành dường như cảm thấy đủ, thu uy của mình lại vẫy tay với hắn:

    “Ra ngoài đi.”

    Hướng Dương cúi người chào ông rồi ra ngoài, khi cánh cửa đóng lại hắn chậm rãi thở ra một hơi. Sau lưng hắn sớm đã đẫm mồ hôi, những lời Lê gia chủ nói khiến hắn lưu tâm, tâm trí thanh tịnh.

    Hắn rời đi đến trước cửa phòng Nhật Hạ nhưng không vào, lần đầu tiên hắn có cảm giác không dám đối diện ai đó. Hướng Dương đứng lặng tại chỗ hồi lâu mới gõ cửa.

    Bên trong phòng, Nhật Hạ ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra vườn hoa hướng dương bên ngoài không quay đầu nhìn Hướng Dương. Hắn nhìn đôi mắt vô thần của cô rồi nói chuyện một lúc với bảo mẫu.

    Từ ngày hôm đó trở đi, Hướng Dương nhận ra hắn không thể nói chuyện bình thường với cô được nữa. Không khí giữa họ ngày càng trầm dần.

    Một ngày kia, hắn cũng không chịu được hỏi Nhật Hạ:

    “Tiểu thư, tại sao người muốn đến đồi hoa hướng dương đó?”

    Nhật Hạ cuối cùng cũng có tinh thần trở lại nhưng vẫn mệt mỏi không giống cái người hoạt bát lúc trước, cô cười yếu ớt nói:

    “Vì sao à, vì bác sĩ Dương.”

    Vì hắn sao? Hướng Dương không thể hiểu được và hắn cảm thấy bệnh nhân của hắn càng lúc càng kì lạ, càng ngày càng khó đoán. Nhưng có một điều hắn chắc chắn, họ đã không trở về như trước kia được nữa. Từ lời nói hắn cũng thấy được, không biết từ lúc nào cô lại gọi hắn là bác sĩ Dương chứ không phải Hướng Dương nữa.

    Nhật Hạ ở trong phòng tối không mở đèn, bên ngoài trăng đã lên. Cô ngồi trên giường khóc, nước mắt không ngừng rơi xuống miệng không ngừng lập lại hai từ:

    “Nói dối…”

    Hắn nói chờ cô khỏi bệnh sẽ đưa cô đi xem đồi hoa hướng dương, ha ha… Rõ ràng là nói dối! Nói dối! Nói dối!

    Ngay từ đầu hắn đã nói rõ rằng cô không thế khỏi bệnh rồi mà, tại sao lúc đó lại lừa cô. Nói dối! Nói dối!

    Hắn cũng chỉ vì cha cho nên mới ở đây với cô thôi, không phải sao? Cô đang hi vọng điều gì, lại đang thất vọng vì điều gì?

    Ngay từ đầu đã biết rõ, tại sao còn phải hy vọng? Ngay từ đầu đã biết rõ, tại sao còn tổn thương?

    “Hức… nói dối…”

    Ngay cả bản thân mình cũng lừa dối, Hướng Dương đúng là người nhẫn tâm nhất thiên hạ…
     
  9. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 8: ĐỂ TÔI ĐƯA EM ĐI

    Mình… đang mơ sao?

    Nhật Hạ nhìn bàn tay to lớn đang chìa ra trước mặt, cô dường như cảm thấy tất cả đau đớn những ngày qua bản thân chịu đựng đều tan biến vào hư không. Hướng Dương đứng ngược hướng mặt trời, trông hắn rất không thật, cô nghĩ.

    Nhật Hạ đầu óc mơ mơ hồ hồ đưa tay nắm lấy bàn tay ấy, cái cảm giác được tay Hướng Dương bao bọc khiến cô cảm thấy mình được an toàn. Đột nhiên hắn dùng lực kéo cô dậy từ ghế. Áo khoác rơi xuống, Hướng Dương ghé mặt sát lại thì thầm vào tay cô.

    “Để tôi đưa em đi, có được không?”

    Nhật Hạ trợn to mắt, hai má ửng hồng mãi vẫn không thể hồi thần. Đáy lòng cô rung động liên hồi. Hắn có biết mình đang nói gì không?

    Trong lúc Nhật Hạ đang nghi hoặc Hướng Dương đã kéo tay cô đi. Giọng nói trầm ấm của hắn vang vọng trong đầu Nhật Hạ.

    “Chúng ta sẽ cùng đi xem đồi hoa hướng dương.”

    Nhật Hạ siết chặt tay hắn, cô sợ tất cả sau cái chớp mắt liền sẽ không còn. Độ ấm đang truyền qua tay chứng minh với cô tất cả đều là thật, Nhật Hạ gật mạnh đầu.

    “Như vậy… sẽ không sao chứ?”

    Cô có chút do dự hỏi lại, đáp trả câu hỏi chính là nụ cười của Hướng Dương. Hắn gật đầu và kéo cô đi.



    ‘Oé! Oé!’

    Tiếng chuông báo động vang lên.

    Tất cả vệ sĩ trong biệt thự Lê gia đều tập trung về một hướng, đó là phòng của Lê tiểu thư.

    Đội trưởng đội bảo vệ mở cửa ra, bên trong trống không.

    Hiện tại Hướng Dương đang cõng Nhật Hạ chạy bên ngoài sân. Vô số bóng đèn từ trên cao soi xuống. Hắn nhanh nhẹn tránh né, đi đến một góc khuất đặt Nhật Hạ lên chiếc xe hắn đã dấu sẵn ở đó. Đến giờ Nhật Hạ vẫn chưa thể hồi thần lại được. Lúc Hướng Dương muốn đi, cô không tự chủ vươn tay kéo tay áo hắn. Hướng Dương thấy, hắn cúi người xuống xoa đầu cô trấn an:

    “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

    Đúng vậy, tất cả rồi sẽ ổn thôi.

    Hắn đi vòng ra sau mở cửa ngồi xuống ghế, đèn xe sáng lên và bánh bắt đầu lăn. Hắn sẽ đưa cô rời khỏi đây.

    Cuộc đời như một giấc mộng, đã là mộng thì tại sao lại không làm theo trái tim mách bảo một lần.



    Nhật Hạ nhìn bầu trời bên ngoài đang sáng dần lên không quay đầu nói:

    “Tại sao anh lại làm như vậy?”

    Anh không sợ cha tôi sao? Câu này cô không nói ra, không khí trong xe không nóng cũng không lạnh, vừa đủ. Hướng Dương chăm chú lái xe ra khỏi thành phố, giọng nói hắn không nhanh không chậm, nhẹ nhàng hỏi lại:

    “Không phải em muốn đi xem hoa hướng dương sao?”

    Họ không đi đường chính vì có thể sẽ bị người Lê gia theo dõi. Nhật Hạ há miệng nói lắp:

    “Đúng… đúng là như vậy nhưng…”

    Nhưng anh sẽ gặp rắc rối…

    Nhật Hạ cảm thấy rất loạn, Hướng Dương dường như cảm nhận được tâm tư của cô nhẹ mỉm cười nói:

    “Đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu, hiện tại em chỉ cần vui vẻ đi đến quê anh là được. Tiểu thư.”

    Lúc bấy giờ Nhật Hạ mới nhận ra cách xưng hô của Hướng Dương với cô đã thay đổi, gương mặt cô ửng hồng không biết tại sao. Bây giờ thật tốt, cô chỉ muốn khoảng thời gian ngắn ngủi này kéo dài mãi mãi. Họ giống như đang đi trên mặt băng mỏng, vừa lạnh lại vừa dễ vỡ, bất cứ lúc nào cũng có thể là thời điểm họ rơi xuống nhưng đối với Nhật Hạ thì chỉ cần Hướng Dương ở đây, cô sẽ không bao giờ cảm thấy sợ hãi.

    Chiếc xe của họ chạy suốt đêm, Hướng Dương nhìn những cánh đồng xanh trải dài hai bên lại liếc mắt qua kính nhìn Nhật Hạ đã ngủ say. Hắn cảm thấy mình điên nhưng lại không muốn dừng lại. Có lẽ cả cuộc đời này của hắn chỉ chờ mỗi khoảnh khắc này thôi nên hắn không muốn để nó vuột mất, dẫu cho sau này bản thân hắn sẽ rất đau khổ.

    “Đưa tôi đi có được không?”

    Lúc đó cô đã nói như vậy, Hướng Dương thầm nhíu mày lại, trái tim hắn nhói lên từng hồi. Nếu mặt trời biến mất, hắn phải làm sao đây?

    Ở Lê gia, trong thư phòng, Lê Hành đứng cạnh cửa sổ nhìn về bình minh phía xa. Vết hằn dần hiện rõ theo thời gian cùng đôi mắt u buồn của ông khiến không gian dường như ảm đạm theo. Ông cúi đầu nhắc cái điện thoại lên bấm nút gọi. Giọng nói khàn khàn mang theo mỏi mệt vang lên:

    “Không cần đuổi theo.”

    Bên kia đầu dây, đội trưởng đội bảo vệ hô rõ. Lê Hành buông xuôi tay cầm điện thoại xuống. Bên ngoài, mặt trời đã nhô lên hơn nửa.

    Hướng Dương lấy xe chạy về phía nam, hắn dừng lại ở một thị trấn nhỏ. Lúc này Nhật Hạ cũng đã tỉnh dậy. Hướng Dương dẫn cô đi nghỉ ngơi tới trưa họ mới đi tiếp. Hắn tỉ mỉ đi mua thuốc cho Nhật Hạ, mua đồ cho Nhật Hạ, mua khăn, bàn chảy,… giống như dọn cả nhà cho Nhật Hạ làm cô bất đắc dĩ cùng vui vẻ.

    Dáng vẻ Hướng Dương hiện tại hoàn toàn khác với bộ mặt lạnh lùng của hắn trước đây, rất sinh động. Nhật Hạ rất thích nhìn hắn như vậy vì cô nghĩ bản thân là người duy nhất được nhìn thấy Hướng Dương cười, là người duy nhất hắn mở lòng, cô rất hạnh phúc.

    Hướng Dương nhìn Nhật Hạ cười tủm tỉm một mình thì nghi hoặc. Sau khi ra khỏi thành phố họ cũng không nhìn thấy bất kì người nào của Lê gia nữa, điều đó làm họ an tâm. Nhật Hạ ngồi trong xe hào hứng nói:

    “Hướng Dương, anh nói xem chúng ta hiện tại có giống bỏ nhà đi bụi không?”

    Hướng Dương hơi mở mắt nói:

    “Chắc cũng gần vậy, thưa…”

    Hướng Dương im lặng, Nhật Hạ híp mắt lại nhìn bầu trời xanh cao qua kính. Hôm nay trời rất đẹp, cô nói:

    “Anh có thể gọi tên em không?”

    Cô lúc nào cũng hy vọng có người nào đó gọi tên cô ngoài cha. Hướng Dương liếc mắt nhìn qua kính thấy sự hy vọng trong mắt Nhật Hạ, chỉ cần là điều cô muốn hắn nhất định sẽ làm:

    “Được, Nhật Hạ.”

    Chỉ cần đó là điều em muốn.
     
    trucxinh0505 thích bài này.
  10. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 9: ĐẾN NƠI

    “Thằng nhóc đó dám!”

    Trong một căn nhà màu xanh khá dễ thương có một người đàn ông trung niên đang nổi giận, đằng sau ông ta là một người phụ nữ xinh đẹp. Dường như năm tháng trôi qua không thể phủ định bất cứ điều gì từ bà. Nghe người đàn ông cáu gắt, bà nhẹ giọng bảo:

    “Anh à, anh giận làm gì chứ?”

    Hướng Thần không dám nổi giận với bà xã nhưng vẫn cảm thấy uất ức nói:

    “Bà xã à, em xem thằng nhóc Hướng Dương đó đã làm gì này! Nó dám bắt cóc tiểu thư của Lê gia nhà chính… cái này thực sự là quá quắt mà! Sao này anh làm sao mà đối diện với lão hữu của mình đây? Anh đưa Hướng Dương tới đó cũng không phải để nó làm như vậy!”

    Ông điên mất, cứ tưởng thằng ba là đứa ngoan ngoãn ai dè cũng là mìn nổ chậm! Giờ ông phải đối diện với Lê Hành như thế nào đây hả?

    Dung Hoa hiểu cảm nhận của chồng mình nhưng bà suy nghĩ sâu sắc hơn Hướng Thần rất nhiều. Mới hôm qua, họ nhận được một tin báo từ cấp dưới ở nhà chính nói Hướng Dương bắt cóc Lê tiểu thư, Lê Nhật Hạ. Không nghi ngờ gì, việc này giống như quả bom oanh tặc cả Hướng gia. Thật ra bản thân bà lại thấy chuyện này không có gì xấu.

    “Chồng à, anh nghĩ thằng ba là người nông nổi tới như vậy sao?”

    Một câu hỏi của Dung Hoa ngay lập tức khiến Hướng Thần bình tĩnh lại. Bà nói tiếp:

    “Từ trước đến nay, thằng ba lúc nào cũng nghe lời chúng ta, chưa bao giờ phật ý. Đây có lẽ là lần đầu tiên nó làm theo ý mình.”

    Hướng Thần im lặng một lúc:

    “… Có lẽ em nói đúng.”

    Hướng Dương rất ít thể hiện cảm xúc của nó ra ngoài cho nên họ cũng chưa bao giờ nghĩ nó có thích việc họ cho nó làm hay không. Lần cuối cùng họ thấy nó cười cũng là lúc nó đậu vào trường y, lúc đó nó giống như được ở trong thế giới của mặt trời vậy, rất hạnh phúc. Ngay cả bọn họ cũng bị nó làm cho hạnh phúc lây.

    Dung Hoa nhớ lại những gì đã qua không khỏi cảm thấy bọn họ đã ép buộc nó quá nhiều. Thằng ba không giống như thằng hai, nó giống như muốn thay tất cả người mà nó cảm thấy quan trọng gánh vác toàn bộ ưu sầu. Đúng là kiểu người mang nỗi sầu của cả thiên hạ.

    Hướng Thần thở dài một hơi nói:

    “Mặc kệ nó vậy, thằng ba cũng đã lớn rồi, cho dù có giận chúng ta cũng đâu thể kéo nó về nhà tét vào mông chứ!”

    Dung Hoa mỉm cười khen ngợi:

    “Chồng của em thật thông tuệ.”

    Hướng Thần ngượng ngùng gãi đầu, Dung Hoa nói đúng, thằng ba không phải là đứa nông nổi, nó nhất định phải rất quyết tâm. Bậc làm cha mẹ như họ không nên dập tắt ngọn lửa trong lòng con mình.



    Hướng Dương đang lái xe chợt nhìn thấy trên trời phía xa có một đàn chim sẻ bay ngang qua. Nhật Hạ thích thú nói về chúng.

    Họ đã đến Nghệ Ân, quê hương của Hướng Dương, rất nhanh họ sẽ nhìn thấy cánh đồng hoa mặt trời mà hắn đã nói tới.

    “Tất cả giống như một giấc mơ.”

    Nhật Hạ nói, Hướng Dương gương mặt nhu hoà cũng lên tiếng:

    “Vậy… chắc hẳn là một giấc mơ đẹp có đúng không?”

    Nhật Hạ hạnh phúc gật mạnh đầu, đúng là giấc mơ đẹp, là giấc mơ đẹp nhất cô từng mơ. Đột nhiên cô cảm thấy cổ ngưa ngứa, Nhật Hạ ho.

    “Khụ, khụ!”

    Hướng Dương có chút lo lắng, Nhật Hạ mỉm cười với hắn tỏ ý mình không sao rồi tự giác kéo khoá áo khoác lên cao. Hôm nay đã là ngày 22 tháng 11 rồi nên thật sự rất lạnh. Dẫu vậy nhưng cô lại không cảm thấy chút khó chịu nào cả vì ở đây có Hướng Dương và họ đang đi trên con đường mộng mơ.

    Hướng Dương thì không suy nghĩ giống Nhật Hạ, nhìn cô gầy đi một vòng, sức khoẻ ngày càng yếu hơn hắn thật sự không chịu nổi. Đôi lúc hắn nghĩ mình không phải là một bác sĩ mà là một kẻ sát nhân nếu không cũng không đưa cô đến nơi có gió lớn như vậy. Ngọn đèn lay lắt trong gió có thể tắt bất cứ lúc nào.

    Trong mắt Nhật Hạ thì đây là con đường mộng mơ, còn trong mắt Hướng Dương thì đây chẳng khác gì con đường dẫn đến địa ngục. Chỉ cần hơi sơ xảy, hắn sẽ trầm luân tìm không thấy mặt trời.

    Phía xa, bầu trời vẫn xanh ngắt một màu, Hướng Dương thoát khỏi tâm ma của bản thân cố gắng nặn ra một nụ cười nhưng rất khó coi. Khi bản thân không thể cười lại bắt bản thân cười thật sự là một chuyện quá khó khăn. Chỉ cần là điều em muốn tôi nhất định sẽ thực hiện.

    Nhật Hạ lại mơ mơ màng màng ngủ, gần đây cô ngủ ngày càng nhiều. Đôi lúc Hướng Dương tưởng cô sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa…

    Chiếc xe chạy trên đường nhựa trơn tru tìm không thấy điểm sốc lướt nhanh qua những cột điện hai bên đường.



    Mưa… một cơn mưa rất lớn…

    Nhật Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ hướng về phía đồi hoa mặt trời nhưng vì bị màn mưa đen bao phủ nên cô chẳng thể nhìn thấy gì cả.

    Hướng Dương xoa đầu cô bảo:

    “Đừng nhìn nữa, đợi mưa tạnh chúng ta sẽ thấy thôi.”

    Nhật Hạ ngốc ngốc quay đầu lại nhìn hắn rồi mỉm cười. Họ đang ở Hướng gia, Hướng Dương đã đưa Nhật Hạ đến đây vào hai ngày trước nhưng mưa cứ liên miên không dứt làm họ không thể đi xem cánh đồng hoa mặt trời kia được. Cô theo chân Hướng Dương xuống lầu, Nhật Hạ e ngại nấp phía sau lưng Hướng Dương.
     
    trucxinh0505 thích bài này.
  11. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 10: HY VỌNG VÀ TUYỆT VỌNG

    Dung Hoa thấy thế thì mỉm cười.

    “Cháu gái, đừng sợ, nào, mau lại đây ngồi xuống đi. Hôm nay bác làm rất nhiều món đấy, cháu xem có thích không?”

    Nhật Hạ ngượng ngùng bước ra một bước cúi người nói:

    “Cháu cảm ơn.”

    Dung Hoa hài lòng, càng nhìn càng thấy thích Nhật Hạ, càng lúc càng thấy xót xa trong lòng. Bà hiển nhiên cũng biết về bệnh tình Nhật Hạ vì bà và mẹ cô vốn là bạn thân, nhìn con bé còn nhỏ như vậy mà đã chịu không ít khổ sở bà thực sự rất thương tiếc. Hướng Thần ngồi trên ghế sopha đọc báo bị Dung Hoa nhắc nhở ha ha cười đi đến bàn ăn ngồi xuống.

    Hướng Dương kéo ghế giúp Nhật Hạ, trong ánh mắt không thể tin của mọi người gắp thức ăn cho Nhật Hạ, săn sóc tỉ mỉ là vậy chỉ thiếu mỗi đút cơm cho cô thôi. Nhật Hạ cũng rất ngượng ngùng. Ngạc nhiên làm sao, ở trên bàn ăn còn có một người nam nhân khác, người này là Hướng Tinh Vũ, anh trai Hướng Dương.

    Hướng Tinh Vũ bỏ đi nhiều năm trở về nhà vào đúng ngày Hướng Dương đến đây, hắn thỉnh thoảng liếc nhìn Hướng Dương cùng Nhật Hạ. Sau giờ ăn Hướng Tinh Vũ cùng Hướng Dương đến phòng hắn nói chuyện. Hướng Dương hiển nhiên không phải loại người mở miệng trước, Hướng Tinh Vũ bất đắc dĩ xoa đầu mình nói:

    “Nghe nói em vì cô bé kia mà mâu thuẫn với nhà chính?”

    Câu này là câu hỏi nhưng nghe qua thì lại giống câu trần thuật hơn, Hướng Dương im lặng. Hướng Tinh Vũ xem đây chính là hắn ngầm thừa nhận, chuyện này chỉ cần là người tỉnh táo đều nhìn ra được huống hồ anh trai hắn đây còn quá hiểu em trai hắn. Hướng Tinh Vũ hỏi:

    “Tại sao?”

    Hướng Dương rũ mi mắt xuống im lặng một lúc.

    “… Cô ấy nói muốn đi xem cánh đồng hoa hướng dương.”

    Hướng Tinh Vũ nhướng mày:

    “Vậy là em đưa cô bé tới đây?”

    Hướng Dương gật đầu, Hướng Tinh Vũ nhíu mày lại, hắn hơi ngập ngừng. Biểu hiện kì lạ này hiển nhiên không thoát khỏi đôi mắt của Hướng Dương. Hướng Tinh Vũ đau đầu.

    “Vậy em có hay không biết…”

    Hắn dừng lại, chuyện này thực sự rất khó nói!



    Hướng Dương thất thần đi về phòng mình, khi đi ngang qua phòng của Nhật Hạ hắn dừng chân lại dường như muốn nhìn xuyên qua cánh cửa thấy người ở bên trong. Đôi mắt phía sau mắt kính của Hướng Dương hiện lên tia do dự.

    Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?

    Nhật Hạ ở bên kia cánh cửa đang nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn không dứt, màn đêm che đi tất cả mọi thứ ở phía xa kia. Cô thật sự muốn nhìn thấy nó, cánh đồng hoa mà Hướng Dương đã từng thấy, ắt hẳn rất đẹp, sau cơn mưa sẽ càng đẹp hơn.

    Hướng Dương nằm mơ, hắn thấy Nhật Hạ đang chạy phía trước. Trên tay cô cầm chiếc dù màu tím, cô chạy rất vội vã. Hắn chạy phía sau cô, mưa như trút xuống làm con đường đất trở nên lầy lội. Nhật Hạ cứ chạy, chạy mãi, hắn rất muốn gọi cô quay lại nhưng lại chẳng thể nói nên lời.

    Hướng Dương giật mình tỉnh giấc, cả người hắn ướt sũng như vừa được vớt ra từ trong nước.

    “Mình làm sao vậy?”

    Giấc mơ kia quá chân thật khiến tim hắn vẫn còn đập liên hồi mãi chưa bình lặng lại được. Hướng Dương dùng một tay che mắt.

    “Nhật Hạ… Nhật Hạ…”

    Hắn cần gặp Nhật Hạ, như vậy hắn mới có thể yên lòng được. Hướng Dương bật người dậy xuống giường đi đến phòng của Nhật Hạ. Hắn nắm lại tay cửa nhưng nhận ra nó chỉ khép hờ. Ngay khoảnh khắc kia hắn nhận ra bản thân đã nghĩ tới gì đó, nhất thời lo lắng bủa vây lòng Hướng Dương.

    Hắn mở toang cửa ra, bên trong… trống rỗng. Nhật Hạ không có ở đây, cô đi đâu rồi!

    Nhật Hạ đang ở đâu? Cô đang ở đâu?

    Hướng Dương đột nhiên quay người chạy ra trước hiên, rất mờ nhạt nhưng hắn vẫn có thể nhận ra những bước chân còn mới, nếu trễ hơn nữa có thể nó sẽ bị mưa xoá sạch dấu vết.

    “Cô thật sự đã ra ngoài.”

    Nhật Hạ muốn đi đâu?

    Hướng Dương cảm thấy mất bình tĩnh chạy ra ngoài, sẽ không, sẽ không đâu.

    Hướng Dương lao nhanh trong mưa, hắn chạy rất lâu nhưng mãi vẫn không thấy Nhật Hạ.

    “Nhật Hạ! Nhật Hạ! Em ở đâu?”

    Hắn đã gọi rất lâu nhưng vẫn không thấy người.

    Bịch! Bịch!

    Đường đất vì mưa mà trở lên lầy lội, mỗi bước đi của Hướng Dương càng thêm nặng nề. Cả người hắn ướt sũng và mưa như trút vẫn chưa nguôi.

    Tít tít!

    Hướng Dương bắt máy, từ bên kia vang lên giọng của Hướng Tinh Vũ.

    “Có chuyện gì mà đêm khuya em chạy ra ngoài thế?”

    Hướng Dương lúc này trông không khác gì con dã thú bị thương, giọng nói hắn khàn đặc.

    “… Không thấy Nhật Hạ.”

    Hướng Tinh Vũ nhận ra sự tuyệt vọng trong giọng nói của hắn. Hướng Tinh Vũ chưa bao giờ nhìn thấy em trai mình như vậy, giờ này Hướng Dương cần là một lời chỉ dẫn.

    “Vậy… có nơi nào cô bé muốn đi không?”

    Hắn không hỏi có chuyện gì đã xảy ra nhưng về cơ bản cũng đoán được kha khá. Hướng Dương mở to mắt, nơi Nhật Hạ muốn đi… Đó là nơi nào?

    “Cảm ơn.”

    Hướng Dương nói rồi cúp máy, Hướng Tinh Vũ buông tay đang cầm điện thoại xuống thở dài một hơi.

    “Hoa đã không nở từ rất lâu rồi…”



    Hướng Dương chạy lên đồi, chạy qua bảng chỉ đường có ghi “Đồi hoa hướng dương”. Hắn đứng trên đồi vừa thở dốc vừa phóng tầm mắt ra xa, không gian u ám trải dài trước mắt hắn.

    “Nhật Hạ…”
     
    trucxinh0505 thích bài này.
  12. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    CHƯƠNG 11: KẾT THÚC
    Ở giữa mảnh đất trống trải còn dấu vết đào xới có một người, Nhật Hạ đã đánh rơi cây dù xuống đất từ lúc nào. Cô đứng quay lưng về phía hắn, Hướng Dương sợ hãi, điều hắn lo lắng đã xảy ra, cô nhìn thấy rồi.

    Đồi hoa hướng dương lại không có lấy một bông hoa.

    Hướng Dương hít một hơi thật sâu rồi đi tới gần Nhật Hạ, mưa bắt đầu ngớt dần. Hắn nhẹ giọng lên tiếng:

    “Nhật Hạ…”

    Cô vẫn đứng đó, Hướng Dương rất sợ hãi ôm lấy cô từ phía sau khàn giọng nói:

    “Xin lỗi… anh xin lỗi…”

    Hắn đã không biết, hắn đã không biết gì hết vậy mà còn mạo hiểm đưa cô đến đây. Nhật Hạ đã mong chờ biết bao nhiêu hắn hiểu hơn ai hết, giờ nhìn nơi này cô hẳn rất buồn.

    Người ta đã phá bỏ đồi hoa hướng dương để xây một công trình nào đó…

    Hướng Dương cảm nhận bàn tay Nhật Hạ đang vỗ về hắn. Giọng nói của cô vang bên tai Hướng Dương:

    “Giữa thực tại và tưởng tưởng… quả thật vẫn cách nhau quá xa. Anh không cần phải xin lỗi.”

    Hướng Dương vẫn mím môi chôn đầu vào gáy Nhật Hạ như một đứa trẻ hối lỗi, cô nhẹ nhàng xoay người lại. Không như tưởng tượng của Hướng Dương cô đang cười, một nụ cười yếu ớt nhưng hắn nhìn thấy cô thực sự rất hạnh phúc. Nhật Hạ nói:

    “Hướng Dương, anh xem, nơi này thật đẹp.”

    Hướng Dương mơ hồ, mưa đã tạnh từ lúc nào. Nhật Hạ dang hai tay nói với hắn:

    “Anh xem cánh đồng hoa hướng dương thật sự rất đẹp. Sau cơn mưa những bông hoa dường như đều đang toả sáng. Trời hôm nay cũng rất đẹp, anh không nghĩ như vậy sao. Còn có cả ong ong đi hút mật hoa nữa này rồi còn có đom đóm!”

    Hướng Dương mở to mắt nhìn cô gái đang vui vẻ chạy đùa trước mặt, mảnh đất trống trải trong lời nói của cô dần trở thành một thiên đường. Mặt trời ló ra từ sau những đám mây, hắn ngửi thấy mùi thanh mát. Hướng Dương nhìn thấy cả một cánh đồng hoa hướng dương trải dài bất tận trong mắt, tất cả bông hoa đều đang hướng về mặt trời và Nhật Hạ đang chạy đùa giữa chúng. Cô mặc một chiếc đầm màu trắng, trông cô không khác gì một thiên sứ cả.

    Có cơn gió thổi qua làm cả cánh đồng hoa lây động như những gợn sóng ngoài biển. Nhật Hạ nói:

    “Thật thần kì.”

    Hướng Dương nhìn những đóm sáng xanh lơ lửng trong không khí, Nhật Hạ đang híp mắt thành hình bán nguyệt nhìn hắn nói:

    “Hướng Dương, anh… có yêu tôi không?”

    Giữa bọn họ có một khoảng cách, không xa cũng không gần tựa như đang có một bức tường vô hình ở đó. Nhật Hạ đang chăm chú nhìn hắn và hắn mỉm cười đáp lại:

    “Có, Nhật Hạ. Vì em là mặt trời nên trái tim Hướng Dương tôi luôn hướng về em.”

    Nhật Hạ dường như rất ngạc nhiên với lời nói của Hướng Dương mà mở to mắt sau đó cô khóc, chỉ có cô mới biết để nói được lời này Hướng Dương đã phải trả cái giá như thế nào.

    “Hướng Dương, em yêu anh. Thật đấy!”

    Hướng Dương gật đầu:

    “Anh biết…”

    Nhật Hạ cười trong nước mắt. Đột nhiên cô cảm thấy tim nhói lên, Hướng Dương nhìn Nhật Hạ đột nhiên cả người run rẩy thì sợ hãi chạy tới ôm lấy cô. Gương mặt Nhật Hạ tái nhợt nằm trong lòng Hướng Dương. Mặt trời biến mất, hoa cũng biến mất, bầu trời xanh cũng biến mất tất cả quay trở về một thế giới u ám. Hướng Dương sợ hãi thật sự, hô hấp hắn nặng nề.

    “Nhật Hạ, Nhật hạ em cố gắng lên, anh sẽ cứu em!”

    Nhật Hạ cười, ngay lúc Hướng Dương muốn bế cô đi cô đã lắc đầu.

    “Hướng Dương đủ rồi, đủ rồi.”

    Hướng Dương lắc đầu, lắc mạnh đầu:

    “Không đủ, vẫn không đủ!”

    Hắn vẫn chưa ở cạnh cô đủ!

    Nhật Hạ yếu ớt mỉm cười:

    “Thật sự đủ rồi, quá đủ rồi.”

    Đối với Nhật Hạ cô mà nói là quá đủ rồi. Cô thực sự quá ích kỉ nhưng mà…

    “Hướng Dương, em thật sự rất yêu anh…”

    Hướng Dương siết chặt cơ thể đang lạnh dần của Nhật Hạ như thể chỉ cần làm vậy cô sẽ ở lại, cô sẽ ở lại với hắn!

    “Không! Không! Đừng Nhật Hạ! Anh sẽ cứu em mà, anh là bác sĩ, anh là bác sĩ, anh sẽ cứu em…”

    Giọng hắn khàn đặc, mắt đỏ hoe. Nhật Hạ vươn tay lấy kính của hắn nói:

    “Hướng Dương không đeo kính rất đẹp.”

    Cô đã luôn muốn lấy thứ này ra khỏi Hướng Dương, người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Đeo một đôi kính dày chẳng khác gì dựng một bức tường bê tông trong lòng. Cô muốn chạm đến trái tim của Hướng Dương.

    Nhật Hạ muốn ngủ, lần này là một giấc ngủ dài. Hướng Dương khóc, hắn luôn miệng nói cô đừng đi, hơn ai hết hắn hiểu Nhật Hạ sẽ không sống nổi qua năm mới nhưng tất cả đến quá nhanh khiến hắn không thể kịp tiếp nhận.

    Hắn vẫn chưa muốn nói tạm biệt.

    Mặt trời sau bao nhiêu ngày cũng nhô lên trên ngọn đồi trọc. Có một người ngồi ôm một người, cả thế giới dường như chỉ còn lại họ. Hướng Tinh Vũ ở phía xa yên lặng đứng nhìn. Hắn chậm rãi lấy điện thoại ra bấm số gọi, ở đầu dây bên kia Lê Hành như già đi thêm vài tuổi nói:

    “Nhật Hạ đi rồi à?”

    Giọng nói ông mệt mỏi, Hướng Tinh Vũ nhẹ ừ một tiếng.

    “Cô bé đi rồi.”
     
    trucxinh0505 thích bài này.
  13. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    PHIÊN NGOẠI: LÊ NHẬT HẠ

    Mỗi người đều có nỗi ưu sầu riêng của họ, theo thân phận và hoàn cảnh thì lại không giống nhau. Nhật Hạ tôi cũng giống như vậy.

    Vừa sinh ra đã trở thành đại tiểu thư của Lê gia, sống trong giàu sang nhưng tuổi thơ tôi tìm không thấy hạnh phúc. Mẹ mất sớm chỉ có cha là thân nhân của tôi nhưng thân phận của ông ấy khiến tôi và ông có một bức tường rất dày. Dù đã nhiều lần cố gắng phá bỏ nó nhưng nỗ lực của một đứa trẻ như tôi đều là công cốc.

    “Cha, hôm nay có một chú chim bị thương lạc vào nhà của mình đó, con nuôi nó được không?”

    “Nhật Hạ, cha đang rất bận, con ra ngoài đi.”

    “Nhưng mà…”

    “Ta nói ra ngoài!”

    Tôi chỉ muốn một lần ngồi ăn cơm với cha, một lần nói chuyện yên bình với cha, một lần được ông ấy thấu hiểu, một lần được ông ấy xoa đầu bảo ngoan. Ước nguyện của tôi theo thời gian cứ nhỏ dần nhỏ dần cho đến khi tôi không còn hy vọng nào nữa, tôi không còn hy vọng gì với tình phụ tử thiêng liêng mà bất cứ đứa trẻ nào cũng có quyền cảm nhận.

    Khi không có ai đó lắng nghe bạn vậy thì bạn sẽ nói chuyện sao? Không có ai muốn nghe những gì tôi nói, không một ai cả và tôi cô độc trong chính căn nhà của mình.

    Sau một khoảng thời gian dài im lặng… tôi dần quên đi nói là như thế nào?

    Năm tôi mười ba tuổi tôi bị bệnh, một căn bệnh mới và vẫn chưa tìm ra cách cứu chữa. Bấy giờ ông ấy mới đến gặp tôi, nhìn tôi nằm trên giường bệnh lần đầu tiên tôi thấy trong mắt ông ấy có tia đau xót. Ông thật ra vẫn rất thương tôi có đúng không?

    “Nhật Hạ, cha xin lỗi…”

    Ông đã khóc, lần đầu tiên tôi thấy ông khóc, tôi muốn mở miệng nói không sao đâu nhưng bản thân đã quên cách nói thì làm sao mà nói chuyện đây? Không biết có phải ông ấy nghĩ tôi ghét ông ấy hay không mà sau lần ấy tôi không thấy ông xuất hiện nữa. Tôi thì rất hy vọng được nhìn thấy ông, chỉ thấy thôi cũng được.

    Người bên cạnh tôi cứ thay đổi xoành xoạch, bản thân tôi thì chỉ có thể nằm trên giường trong căn phòng tối mịch để cảm thấy bản thân an toàn. Những thứ bên ngoài đối với tôi đều là xa xỉ. Cho đến khi người đó xuất hiện tôi lúc nào cũng vô dục vô cầu.

    “Chào Lê tiểu thư, tôi là Hướng Dương, từ nay về sau tôi chính là bác sĩ tư nhân của người.”

    Hướng Dương, một cái tên thật đẹp, tôi đã chú ý người đó ngay cái nhìn đầu tiên nhưng không dám biểu lộ vì tôi biết anh ta cũng sẽ sớm rời đi.

    Vượt ngoài sức mong đợi, người đó đã ở lại rất lâu, anh khiến tôi muốn nói chuyện trở lại. Cái cảm giác sợ người phản bác lúc trước cứ giam giữ tôi đã không còn, tôi biết dù thế nào đi nữa thì bác sĩ Dương cũng sẽ lắng nghe tôi. Tôi tin tưởng như vậy.

    “Bác sĩ Dương, tôi… tôi… có thể gọi anh là Hướng Dương hay không? Bảo mẫu nói như vậy thì sẽ… sẽ thân thiết hơn.”

    “Nếu đó là điều cô muốn, thưa tiểu thư.”

    Tôi nói bảo mẫu nói với tôi là nói dối, tự bản thân tôi muốn kéo gần khoảng cách giữa mình và bác sĩ Dương, may mắn anh ấy đã không phát hiện. Tôi thực sự tin tưởng một ngày nào đó khi tôi khỏi bệnh tôi có thể đi ngắm đồi hoa hướng dương cùng anh ấy.

    Nhưng mà… giữa mộng tưởng và hiện thực thật sự cách nhau rất xa…

    “Thật sự không thể cứu chữa hay sao?”

    Giọng nói mệt mỏi của cha khiến tôi cũng thổn thức theo.

    “Tôi xin lỗi.”

    Anh đã nói như vậy. Lúc đó tôi đã nghe thấy, tất cả mọi thứ. Tuyệt vọng mà tôi đã quên lại quay trở về ám ảnh tôi. Ngày hôm đó tôi đã phát bệnh, sự lo lắng trong mắt Hướng Dương khiến tôi vừa hạnh phúc vừa đau khổ. Nếu như tôi có thể ở bên cạnh anh ấy mãi mãi thì thật tốt.

    Trong truyện cổ tích nàng tiên cá vì khát vọng tình yêu của thần mặt trời mà hoá thành hoa hướng dương còn đối với hoàn cảnh của tôi thì ngược lại. Tôi khát cầu tình yêu của Hướng Dương nhưng không giống như nàng tiên cá, tôi không dám biểu lộ vì tình yêu của tôi có thể giết chết anh ấy.

    Hướng Dương đã sống như thế nào, đã nhìn thấy những gì, tôi thực sự rất tò mò. Dần dà sự tò mò kia lại biến thành ám ảnh, tôi muốn đi xem cánh đồng hoa hướng dương mà anh đã kể, tôi biết mình không còn nhiều thời gian.

    Vì để làm được điều đó tôi đã bỏ trốn nhưng rất nhanh lại bị bắt lại.

    Tôi lúc đó đã cố lấy hết dũng khí để hỏi anh một câu:

    “Hướng Dương, đưa tôi đi được không? Một lần thôi, đưa tôi đi xem cánh đồng hoa mặt trời mà anh nói có được không? Một lần thôi.”

    Tôi đã rất hy vọng nhưng mà…

    “Không được. Tiểu thư, tôi không thể đưa cô đi được. Hiện tại cô vẫn còn yếu lắm, đợi cô hết bệnh tôi sẽ đưa cô đi xem.”

    Hướng Dương, anh nói dối tệ lắm. Không những lừa gạt người khác còn lừa gạt cả chính bản thân mình, anh đúng là nhẫn tâm.

    Tôi thực sự chỉ muốn đi xem một lần thôi. Lại trở về nhà, tôi không dám đối diện Hướng Dương nữa.

    Tôi đã mơ một giấc mơ dài, anh đã đến và đưa tôi đi. Khi biết là sự thật, tôi vui lắm.

    Hướng Dương, tôi không cần nhìn hoa nữa, không có hoa cũng không sao chỉ cần được ở cạnh anh là được rồi. Ngay khoảnh khắc anh nói yêu tôi ấy, tôi thực sự không muốn buông tay nhưng tôi cũng không dám tiếp tục kiên trì vì như vậy sẽ chỉ khiến anh đau khổ thêm thôi.

    “Đủ rồi. Hướng Dương, quá đủ rồi.”

    Tôi chính là ích kỉ như vậy, hãy để tôi khắc vào lòng anh một bức tranh khuyết có được không?

    Cầu xin anh… đừng quên tôi có được không?
     
    trucxinh0505 thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này