[Huyền huyễn - học đường] Huyền thoại thế giới - Bão Thời Gian

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Bão thời gian, 18 Tháng một 2018.

  1. Huyền thoại thế giới

    Tác giả: Bão thời gian
    Thể loại: huyền huyễn, học đường
    Tình trạng: đang sáng tác
    Cảnh báo: không

    Link góp ý: http://truyen.org/threads/thao-luan-gop-y-nhung-tac-pham-cua-bao-thoi-gian.21875/
    Văn án:
     
    Last edited: 11 Tháng hai 2018
  2. Chiếc lá thứ nhất: sự thật về thế giới.

    Thế giới được hiểu một cách đơn giản là sự cân bằng giữa hai cặp khái niệm: “Không gian - Thời gian, vật chất - Tinh thần” và tất cả những gì nó chứa đựng.

    Nhưng thực chất có phải vậy? Để trả lời cho câu hỏi này, con người đã từng bước chạm đến cánh cửa sự thật và họ đã khám phá ra sự tồn tại của các vị thần.

    Từ đó, khái niệm về thế giới được mở ra, thế giới thực chất là một vòng quay khép kín. Vòng quay của nó không cố định quanh trục mà di động khắp nơi trong đại thế giới - Nơi mà vô số thế giới trôi nổi vô định.

    Tương truyền rằng, thuở xa xưa, khi mà trục quay vũ trụ vừa mới hình thành, tại tâm của trục quay, có 2 trong 3 thực thể chết vặn mình sống dậy, thực thể thứ nhất biến thành thần thứ nguyên Siadưla, thực thể thứ hai biến thành thần thứ nguyên Kưazatos. Điều này đã phá hủy sự cân bằng của thế giới, mâu thuẫn của hai vị thần về sự khởi đầu của thế giới ngày càng gay gắt, vì vậy mà trục quay của thế giới bị chấn động mạnh khiến nó va chạm với các thế giới khác. Một thế giới mới hình thành được bảo vệ bởi 1 lớp vỏ thì không bị ảnh hưởng gì nhưng những thế giới lâu đời khác đã mất đi lớp vỏ thì không thể tránh khỏi thiệt hại. Các vị thần thứ nguyên đã quyết định liên kết các thế giới bị thiệt hại lại với nhau, từ đó, đại thế giới chia làm hai phần, một phần là các thế giới liên kết bởi mạng lưới không gian, phần còn lại là các thế giới riêng biệt tự ngăn cách với bên ngoài bởi lớp chắn thời gian để tránh các mâu thuẫn với bên ngoài.

    Nhận ra sai lầm, hai vị thần thứ nguyên đã quyết định chia thế giới thành hai phần, bởi vậy, thế giới đã có hai sự khởi đầu. Để tránh những mâu thuẫn giữa những thần dân ở hai nửa thế giới thần Siadưla chuyển hóa thành bức tường ngăn cách hai nửa thế giới, còn thần Kưazatos chuyển hóa thành sợi xích gắn chặt bức tường lại ngăn chặn bất kì ai muốn phá hủy bức tường. Cả hai vị thần đều giao trọng trách cai quản thế giới cho những vị thần thứ cấp do mình tạo ra... Tại nơi khởi đầu, nhánh thực thể thứ ba đã bắt đầu chuyển động, vị thần thứ ba không được sáng tạo thế giới theo ý mình sẽ trở nên điên loạn, sự tức giận sẽ chi phối lí trí, để rồi, vào một ngày không xa, cuộc chiến giữa ba vị thần thứ nguyên sẽ nổ ra, các vị thần thứ nguyên ở liên minh thế giới sẽ can thiệp, không có sự bảo trợ của hai thực thể chết, thế giới này sẽ đi vào con đường hủy diệt.

    Tại nơi cao nhất của đại thế giới, nơi biệt lập với bên ngoài, thượng nguyên thánh chúa - Lialearus đã nhận ra mối hiểm họa, Người đã lấy một “chiếc lá hi vọng” trên “cây đại thụ vĩnh hằng” thả xuống thế giới này với hi vọng người dân của thế giới này sẽ dùng nó để dẹp tan thảm họa, xoa dịu cơn giận dữ của ba vị thần thứ nguyên: Siadưla - Kưazatos - Kinlastaron.

    Cuộc sống vẫn diễn ra, rốt cuộc, các vị thần đã chung sống cùng với con người, đây là sự trùng lặp đầu tiên giữa hai mặt của thế giới:

    “Tại mặt trái của thế giới, trường Siatos dưới sự điều hành của đại thần Siatan, các giáo viên là những vị thần ưu tú có trách nhiệm truyền dạy cho các học viên của mình những kiến thức phép thuật về chuyên ngành nguyên tố.

    Còn tại mặt phải của thế giới, trường Kưala dưới sự điều hành của đại thần Kưasa, giữ chức hiệu trưởng thay cho đại thần Kưamilos, ở đây, các học viên sẽ được học những kiến thức phép thuật về chuyên ngành sinh tử.”

    Sự trùng lặp đầu tiên đã dẫn đến sự giống nhau liên tiếp giữa hai mặt của thế giới, con người giữa hai mặt của thế giới bắt đầu giống nhau về hình dáng, tên tuổi và người thân của mình. Điều khác biệt ở những con người giống nhau này là về tính cách và số phận.

    Sự kiến tạo của hai vị thần thứ nguyên từ giai đoạn này đã có sự tương đồng, nhưng vẫn không phải là giống nhau hoàn toàn, bằng chứng là lí tưởng kiến tạo của hai vị thần hoàn toàn khác nhau:

    “Thần Siadưla - Cho phép các vị thần sử dụng và truyền bá các phép thuật can thiệp vào các nguyên tố mà không làm thay đổi bản chất của các nguyên tố đó. Vì vậy, ta thấy được lí tưởng kiến tạo của thần Siadưla là xây dựng một thế giới của trật tự và những quy tắc.

    Thần Kưazatos - Cho phép các vị thần của mình sử dụng và truyền bá các phép thuật can thiệp vào quy luật sinh tử. Ta thấy lí tưởng kiến tạo của thần Kưazatos ở đây là sáng tạo một thế giới của sự hỗn loạn và những nghịch lý.”

    Vào năm thứ 27.504.650.435 của thế giới này, một sự kiện đã khiến cho người dân ở cả hai mặt của thế giới bị chấn động: bức tường Siakư - Biên giới ngăn cách giữa hai mặt của thế giới không còn trong trạng thái vô hình nữa. Chuyện này đã khiến cho các vị thần ở hai mặt của thế giới sửng sốt, vì lý do gì mà bức tường Siakư lại trở nên hữu hình như vậy, không thể có chuyện 2 vị thần thứ nguyên mắc sai sót trong việc chuyển hóa được.

    Đây chính là dấu hiệu cảnh báo về thảm họa, bức tường Siakư tồn tại giữa không gian bao la của vũ trụ bao lâu nay đã lộ diện bởi một sự tác động kinh hoàng - Sự tác động đe dọa đến sự tồn tại của bức tường Siakư, sự tác động có thể đánh thức 2 vị thần thứ nguyên. Không một ai hay biết về thảm họa này, họ chỉ dừng lại ở mức ngạc nhiên mà hoàn toàn không bận tâm đến. Một đôi mắt mở ra, nhìn vào thế giới thứ 5735 mà mình đã tạo ra, Lialearus từ trên cao nhìn xuống, ngài đã thấy những đứa trẻ được chọn:

    “16 đứa trẻ sinh ra vào thời khắc tường Siakư hiện hữu, 8 đứa trẻ ở mặt phải thế giới và 8 đứa trẻ ở mặt trái thế giới, từng cặp một, giống nhau hoàn toàn: 2 đứa trẻ tên Purple, 2 đứa trẻ tên Green, 2 đứa trẻ tên Blue, 2 đứa trẻ tên Brown, 2 đứa trẻ tên White, 2 đứa trẻ tên Black,2 đứa trẻ tên Yellow và 2 đứa trẻ tên Red.

    10 đứa trẻ sống sót sau trận động đất kinh hoàng, 5 đứa trẻ ở mặt phải thế giới và 5 đứa trẻ ở mặt trái thế giới, từng cặp một cũng giống y hệt nhau: 2 đứa trẻ tên Pink, 2 đứa trẻ tên Orange, 2 đứa trẻ tên Gray, 2 đứa trẻ tên Golden và 2 đứa trẻ tên Silver.”

    26 đứa trẻ được chọn để gánh vác trách nhiệm nặng nề, Lialearus hướng đôi mắt nhìn vào xa xăm, đặt hết hy vọng vào những đứa trẻ này, cái này mà thảm họa xảy ra đã gần kề.
     
    Last edited: 11 Tháng hai 2018
  3. Chiếc lá thứ hai: vết nứt

    Kinlastaron - Vị thần thứ nguyên thứ ba đã thức tỉnh hoàn toàn trong khoảng thời gian suốt 27.504.650.435 năm. Bị kìm hãm trong một thời gian dài như vậy khiến cho sức mạnh của Kinlastaron một đường bộc phát hướng thẳng về phía tường Siakư, đánh tan lớp chắn vô hình đang bao bọc tường Siakư, thậm chí còn khiến cho bức tường xuất hiện một vết nứt dài, từ vết nứt đó, xuất hiện một lỗ thủng, hai nửa thế giới đã trở thành một.

    Kinlastaron gầm lên một tiếng, hướng đôi mắt về phía bức tường. Chợt, một chiếc lá từ đâu bay đến tỏa ra hào quang sáng chói bắn một tia sáng về phía Kinlastaron. Luồng sáng đó quấn quanh Kinlastaron trói chặt vị thần thứ nguyên này lại, một lần nữa, Kinlastaron bị phong ấn.

    Bức tường Siakư bị thủng đã kinh động đến toàn bộ các vị thần ở cả hai nửa thế giới. Tại lỗ thủng của bức tường Siakư, toàn bộ các vị thần đã họp lại, nội dung của cuộc họp chỉ xoay quanh việc tìm hiểu nguyên nhân bức tường Siakư bị thủng. Sau nhiều năm, nguyên nhân bức tường Siakư bị thủng vẫn chưa được tìm ra, lỗ thủng trên bức tường Siakư quá lớn, vì vậy các vị thần lại họp lại lần nữa và quyết định thống nhất hai trường Siatos và Kưala lại làm một - trường Siakưlatos - Với hai hiệu trưởng cùng toàn thể các giáo viên thuộc cả hai nửa thế giới. Thế là, ngôi trường mọc giữa lỗ thủng của bức tường Siakư, tạo thành con đường duy nhất liên kết hai nửa thế giới, tạo thành vùng đất thánh gắn chặt với bức tường Siakư.

    Tại ngôi trường này, các học viên sẽ nhập học năm 6 tuổi. Trong 20 năm học, các học viên ngoài được dạy những kiến thức trong xã hội loài người còn được dạy những kiến thức về phép thuật của những vị thần. Ngôi trường được bao phủ bằng phép thuật nén không gian nên nhìn diện tích của ngôi trường chỉ tương đương với một thành phố lớn, tổng cộng hơn 100.000 lớp học chia làm 6 phân khu A - B - C - D - E và cao nhất là S, hệ thống ký túc xá có thể chứa hơn 1 tỷ học viên, các học viên sẽ về thăm nhà trong thời gian nghỉ hè và nghĩ lễ bằng các thần thú, cổng không gian, tàu thời gian,... Rồi lại đưa các học viên về trường. Tất nhiên các học viên không cần đóng học phí khi học ở đây, các khoản chi tiêu về sinh hoạt hàng ngày học viên phải tự chi trả. Ngoài ra, bao quanh trường là một thành phố có quy mô lớn tập trung đủ các thể loại vui chơi giải trí, mua sắm,... Đi xa hơn một chút là hệ thống khu sinh thái bao gồm đủ mọi địa hình tự nhiên phù hợp cho mọi hoạt động ngoài trời từ dã ngoại đến các giải đấu,...

    Thời điểm những đứa trẻ ở hai nửa thế giới gặp nhau sắp đến, số phận của chúng gắn liền với sự tồn vong của vũ trụ,... Xa xa, “chiếc lá hi vọng” rơi xuống rừng Sikư, nằm đó trong rừng lá - Một phần trong khuôn viên trường Siakưlatos.

    Từ nơi tận cùng của đại thế giới, nơi được mệnh danh là nghĩa trang các thế giới - Khe vực Deratalos, một đôi mắt đen ngòm tựa như tận cùng của địa ngục hướng đến vũ trụ 5735, Quỷ nguyên tà chúa - Hindaskeloros gầm lên một tiếng tựa như âm thanh của cái chết, Hindaskeloros lượn quanh Deratalos nuốt chửng từng đám mây đỏ ngầu như máu, rùng mình một cái, Hindaskeloros nhả ra một viên đá, đó là một viên đá đỏ thẫm. Hindaskeloros bay lên miệng khe vực rồi ném viên đá về phía vũ trụ 5735. Khi “viên đá tội ác” vừa mới chạm vào bề mặt thế giới này, nó liền tỏa ra một lớp sương mù dày đặc, nhanh chóng bao phủ một góc của thế giới, âm thầm tiến hóa chờ đợi thời cơ nuốt trửng vũ trụ này, vũ trụ 5735 giờ đối mặt với hai nguy cơ, “viên đá tội ác” rồi sẽ vươn ra những vũ trụ khác, nếu không ngăn chặn kịp thời thì chẳng mấy chốc nó sẽ huỷ diệt tất cả những gì do thượng nguyên thánh chúa - Lialearus tạo ra.

    Đỉnh Godifera, Lialearus nhìn ra bốn phía của đại thế giới, “cây đại thụ vĩnh hằng” toả ra ngân quang rực rỡ, ngàn vạn tia sáng toả ra từ “cây đại thụ vĩnh hằng” bao phủ khắp đại thế giới. “Sự ban phúc” từ “cây đại thụ vĩnh hằng” nhanh chóng lan rộng khắp nơi nhưng khi vừa chuyền đến vũ trụ 5735 thì bị một luồng khí lạ chặn lại. Lialearus sững sờ nhìn về phía vũ trụ 5735, cảm thấy có chuyện không ổn, Lialearus dò xét khắp mọi nơi trong vũ trụ này. Đến khi nhìn vào một điểm trong góc trái vũ trụ, Lialearus thấy một màn sương dày đặc, mặc dù không thể nhìn vào sâu hơn được nữa, nhưng Lialearus vẫn nhận ra được nguồn gốc của đám sương mù này, đó là từ nơi sâu nhất của đại thế giới - Deratalos. Lialearus gầm lên giận dữ bay thẳng đến miệng vực Deratalos, bắn một luồng sáng xuống Deratalos, nhưng lại bị quỷ khí chặn lại,hiệu lực của hiệp ước Liahidas quá mạnh, được tạo ra từ sự kết hợp sức mạnh của thần Lialearus và Hindaskeloros nên Lialearus đành ôm hận quay về Godifera. Giờ chỉ còn hi vọng người dân ở vũ trụ này ngăn chặn được âm mưu của Hindaskeloros, Lialearus không thể can thiệp sâu hơn được nữa, sức mạnh của Người quá lớn, không cẩn thận thì hủy diệt hết vũ trụ ở bắc đại thế giới này mất, các vị thần thứ nguyên lại không được phép biết đến sự tồn tại của Người nên cũng chẳng giúp được gì. Lialearus lại buồn rầu nhìn về xa xăm, sự cô đơn lại tiếp tục vây lấy Người, một nỗi buồn xuất phát từ sự cô đơn, nỗi buồn vô hạn không biết xuất hiện từ bao giờ, không biết bao giờ kết thúc, giờ nỗi buồn đó lại tăng thêm bởi chính sự bất lực của mình.
     
    Last edited: 11 Tháng hai 2018
  4. Chiếc lá thứ ba: con sẽ là con trai

    Sáu năm sau, vũ trụ này đã nhanh chóng phát triển nền văn minh phép thuật rực rỡ. Người dân ở hai mặt thế giới đã được phép qua lại thông qua vành đai thế giới, vì vậy mà chỉ với thời gian ngắn ngủi, thế giới này đã đạt được những thành tựu mà ngay cả đại đa số các thế giới khác vẫn chưa đạt được. Việc trao đổi các thành tựu giữa hai mặt thế giới còn giúp vũ trụ này xoá bỏ được những khó khăn trước giờ chưa giải quyết được.

    Ngoài ra, đối với các vị thần, việc hợp nhất hai mặt thế giới còn giúp cho khả năng phép thuật của hai bên nâng cao rõ rệt, và có lẽ thành tựu lớn nhất về phép thuật chính là việc tìm ra “thuật chú tự do” - Loại phép thuật khởi thủy khai sinh ra các loại phép thuật khác, nó mạnh hơn nhiều so với phép thuật nguyên tố và phép thuật sinh tử cộng lại, và đó cũng chính là phép thuật chân chính của các vị thần thứ nguyên.

    Tại mặt trái thế giới, trong một căn biệt thự màu tím, vang lên tiếng nói của một người phụ nữ, bà có một khuôn mặt thanh tú, mái tóc dài được cột gọn gàng, ấy vậy mà khi tiếng nói của bà cất lên mà lại tựa như âm thanh của một khẩu súng thần công vậy:

    - PURPLE! CON CÓ DẬY NGAY KHÔNG HẢ? HAY LÀ CON MUỐN MẸ THIÊU LUÔN CÁI GIƯỜNG THỨ MƯỜI NĂM CỦA CON ĐÂY!

    Dĩ nhiên nghe cái thanh âm lảnh lót đó cô bé phải bật dậy ngay tắp lự. Cô bé có mái tóc màu tím, làn da trắng nhìn dễ thương hết biết, ấy vậy mà khi cô bé cất lên tiếng nói của mình lại đậm mùi xiên xỏ, trách móc:

    - Mẹ à! Sao mỗi buổi sáng, mẹ toàn gọi con dậy bằng cái giọng bò rống như vậy hả? Thế này thì chắc con chưa già mà điếc quá, chậc...chậc...

    Tất nhiên, sau câu nói ấy, cô bé dại gì mà ngồi đó để mà ăn mưa la bão chửi từ mẹ mình. Bỏ lại tiếng rú hiền dịu của mẹ (PURPLE! CON VỪA NÓI CÁI GÌ VẬY HẢ?) cô bé lao phắt vào phòng tắm, làm vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng. (Ăn sáng? Đã 11 giờ trưa rồi mà).

    Tại mặt phải thế giới, khi mà tiếng chuông báo thức chưa kịp ngân vang tiếng kêu tử thần của mình, một cô bé vừa thức dậy đón bình minh, những tia nắng nhẹ nhàng bao phủ lấy cô bé, mái tóc tím lại càng trở nên rực rỡ. Đúng vậy, đó chính là purple của mặt phải thế giới, một cô bé trưởng thành hơn một chút, chín chắn hơn một chút nhé nhưng cũng không kém phần nghịch ngợm. Để chào đón ngày mới đầy hứng khởi, cô bé đặt một tá chuột chết trước cửa phòng anh trai mình. Và dĩ nhiên, lần nào cũng vậy, thay cho tiếng chào buổi sáng từ anh trai, cô bé nhận được tiếng hú man dại từ người anh quý hóa của mình. Sao có thể bỏ lỡ cơ hội này được, cả năm có mấy khi anh trai cô về nhà đâu, phải biết nhân dịp kỳ nghỉ hè của anh mà tranh thủ bầy trò chứ, với lại cô sắp nhập học vào trường rồi, việc học hành sẽ chiếm hết thời gian rảnh của cô mất. Thảnh thơi dạo chơi ngoài vườn, ngắm những đóa hoa đang nở, cô bé mỉm cười và đếm:

    - 3... 2... 1... Bắt đầu.

    - PURPLE! CÓ PHẢI EM BÀY RA CÁI “ĐỐNG” NÀY TRƯỚC CỬA PHÒNG ANH KHÔNG?

    - Woao, tiếng hú hôm nay có vẻ điên cuồng hơn hôm qua thì phải - Cô bé phấn khích nói.

    Quay về với mặt trái của thế giới, sau khi hạ nhiệt cho hoả nữ tất nhiên không thể thiếu sự hỗ trợ nhiệt tình từ anh trai và bố, Purple mặt hằm hằm nhìn vào bát cơm, chẳng là cô bé lại bị mẹ ép phải cư xử sao cho ra dáng con nhà gia giáo, không những vậy, vì cô là con gái nên càng phải tỏ ra ngoan hiền, thục nữ để khi vào học ở trường Siakưlatos không làm mất mặt gia đình ... Bla ... Bla ... tức nước thì vỡ bờ, không thể chịu được nữa, cô bé quả quyết:

    - Mẹ à, tại sao mẹ cứ phải ép con phải cư xử như mấy con bé ẻo lả vậy chứ, con như bây giờ không phải là quá tốt rồi sao?

    Mẹ cô bé đốp chát ngay:

    - Bởi vì con là con gái, mà đã là con gái thì phải làm sao? Thử nghĩ lại con mọi ngày mà xem, cứ như đám con trai vậy, thật không thể chấp nhận được, phải rèn dũa ngay từ bây giờ thì mới kịp, con cứ nhìn con gái nhà người ta mà xem, ngoan ngoãn là thế, hiền dịu là thế, hẳn là lúc lớn lên sẽ dịu dàng, nết na lắm cho mà xem.

    Cô bé cũng không vừa:

    - Không biết lúc trước mẹ hiền dịu, nết na như thế nào,nhưng chắc bây giờ cỡ mẹ hẳn phải vượt quá kỳ vọng rồi nhỉ?

    Mẹ cô ấp úng:

    - Ơ, con bé này hay nhỉ, bảo một mà nó cãi lại mười, nói tóm lại, con phải nghe lời mẹ, ứng xử sao cho phù hợp, con gái con đứa gì mà cứ cãi lại mẹ nhem nhẻm nhem nhẻm, thật hết biết.

    -----------------tạm cắt cảnh-------------------

    Tại mặt phải thế giới:

    - Mẹ ơi, cứu con - Cô bé lao nhanh vào bếp.

    - Đứng lại, con bé kia - Anh trai cô đuổi theo sát nút.

    - Hai con có thể ngồi yên một chỗ được không, Sao ngày nào hai đứa cũng chí chóe nhau vậy - Mẹ cô nổi cáu.

    - Tại anh trai bắt nạt con trước đấy chứ - Cô bé vừa ăn cướp vừa la làng.

    - Ơ hay, con bé này đừng có mà vu oan giá hoạ, mẹ ơi, nó nói điêu đấy - Hideno - Anh trai cô bé thanh minh.

    Vừa cười, Lisara - Mẹ hai nhóc nói:

    - Thôi được rồi, Hideno, con đã cho đám chuột chết đuổi theo dọa con bé rồi mà, cả con nữa, đừng có chọc ghẹo anh trai nữa kẻo lại rước hoạ vào thân.

    Cô bé lẩm bẩm:

    - Phép dò la sự thật của mẹ khủng bố thật.

    Hideno nói:

    - Mà con bé này lạ thật, Con gái gì mà nghịch như quỷ, chuột chết mà nó còn dám chạm vào.

    - Oh! No, em dùng đũa ăn cơm của anh để gắp chúng mà - Purple thành thật khai báo.

    - What? Cái con quỷ này, có muốn anh mày tỉa chết mày không? - Hideno gào thét.

    - Bình tĩnh đi, Hideno, mẹ thay đôi đũa khác cho con rồi, còn con nữa, đừng có cười, là con gái thì phải cư xử đúng chừng mực, đừng trêu anh nữa - Lisara nhắc nhở.

    -------------tiếp tục đoạn bị cắt--------------

    Cả hai mặt của thế giới:
    Purple - Trái đập tay xuống bàn, Purple - Phải hùng hồn quyết định:

    - Vậy thì từ giờ, con sẽ là con trai.
     
    Last edited: 12 Tháng hai 2018
  5. Chiếc lá thứ tư: Hiệu trưởng

    Quy ước: để phân biệt hai người giống nhau ở hai mặt thế giới mình quyết định:
    Gọi tên(T) đối với mặt trái thế giới, ví dụ Purple(T)
    Và gọi tên(P) đối với mặt phải thế giới, ví dụ Purple(P).

    Trải qua sáu năm hoạt động ngắn ngủi nhưng trường Siakưlatos đã có những sự thay đổi rõ rệt so với hai trường trước kia về cách giảng dạy. Thay vì để học viên chọn học loại phép thuật thì giờ đổi lại là phép thuật chọn học viên mà nhờ đó việc sắp xếp các học viên vào các phân khu cũng hợp lí hơn. Đồng thời, việc thay đổi cách giảng dạy và việc sát nhập hai trường không làm khó các học viên trước đó của trường. Dẫu vậy, cũng không thể phủ nhận sự chấn động mà các học viên nhận được ngày hôm đó không hề nhỏ, viễn cảnh như mới chỉ xảy ra vào ngày hôm qua vậy:


    “Khi học viên quay trở lại nhập học, toàn trường đã trở nên náo động suốt một tháng trời. Sự tồn tại của một bản thể giống hệt mình, dù là đối với các cặp song sinh đều trở thành một vấn đề bàn tán xôn xao mà chính các vị thần cũng không thể ép các học viên ngừng nói về nó, thành ra trong khoảng thời gian này việc giảng dạy hoàn toàn bị hoãn lại cho đến khi tình hình dần trở nên ổn định.”

    Ngoài ra việc sát nhập hai nửa vũ trụ còn khiến tình hình trên một số hành tinh trở nên bất ổn. Một số nơi còn công khai chuẩn bị cho việc chiến tranh, xâm lược. Việc này đã khiến cho các vị thần cực kì tức giận không chần chừ mà cử ra 100 vị thần thẳng tay xoá sổ một thiên hà không có sự sống trong vũ trụ để cảnh cáo. Ngoài vụ việc đó ra thì tình hình cũng không có gì để khiến các vị thần phải lo lắng cả.

    Giờ quay lại với chủ đề chính. Sau khi hai cô nhóc Purple vừa phán một câu xanh rờn thì ngay lập tức Leomilos - Bố hai nhóc ở hai mặt thế giới không nói một câu, ngay trong ngày hôm đấy bay thẳng đến trường Siakưlatos để xin hai vị hiệu trưởng già đáng kính (dù nhìn cả hai người đều như mới 25) cho con gái mình nhập học với giới tính nam.

    Tại trường Siakưlatos, hai vị hiệu trưởng đang đấu khẩu với nhau một cách tưng bừng khói lửa, thậm chí quay ra đấu với nhau làm tanh bành cả căn phòng thì...

    Cộc! Cộc! Cộc!

    Trong chớp mắt căn phòng hồi phục lại như mới, hai vị hiệu trưởng ngay lập tức ngồi vào ghế oai nghiêm, ngay ngắn, hướng ra cửa nói:

    - Mời vào.

    Hai người đàn ông giống hệt nhau đẩy cửa bước vào nói:

    - Em chào thầy , em chào cô, hai người vẫn khoẻ chứ?

    Khi vừa nhìn thấy hai người vừa bước vào, hai hiệu trưởng bỏ ngay bộ mặt hình sự, cười nói:

    - Ồ! Là hai trò sao? Lâu quá không gặp, bọn ta vẫn vậy thôi, còn hai trò thế nào rồi? Sao hôm nay lại có hứng thú đến thăm hai thân già bọn ta vậy?

    “Vâng! Hai thân già, hai người trông già dã man đến nỗi không ai nhìn mà nhận ra tuổi thật của hai người cả.” - Leomilos(T) thầm nghĩ.

    - Vâng! Là bọn em, chúng em vẫn khoẻ, hôm nay đến đây có chuyện muốn nói với hai người. - Leomilos(P) trả lời từng câu hỏi một nhưng vẫn không khỏi nghĩ thêm: “Già rồi mà sao hỏi lắm thế, bộ không từ từ hỏi từng câu được hay sao.”

    - Hai trò nghĩ gì đừng tưởng bọn ta không biết, bọn ta quá hiểu hai trò rồi, cái kiểu hơi tí là xiên xỏ bọn ta đến giờ vẫn chưa bỏ được, thật là. - Thần Siatan vẫn cười nói.

    - Hì hì, hai người tinh thật, độ nhạy bén vẫn không suy giảm nhỉ, có khi còn hơn xưa ấy chứ, đúng là gừng càng già càng cay mà. - Leomilos(P) cười, nhận xét.

    - Chuyện, bọn ta mà lại. - Thần Kưasa tự luyến.

    - Rồi, hai trò đến đây vì chuyện gì? Không phải con gái hai trò không muốn nhập học trường này đấy chứ? - Thần Siatan chuyển chủ đề, cười cười nói.

    - Không! Làm gì có chuyện đó, chỉ là có một vấn đề nho nhỏ muốn hai người thông qua. - Leomilos(T) vội nói.

    - Ủa? Là vấn đề gì thế? - Thần Kưasa tò mò.

    - Thật ra, cả hai đứa đều muốn nhập học trường này với giới tính nam nên bọn em mới mạn phép xin thầy cô giúp cho. - Leomilos(T) nói tiếp.

    - Woao! Chuyện này kịch tính đây, ông thấy sao hả, Siatan, ông có đồng ý chuyện này không? - Thần Kưasa phấn khích.

    - Tôi thấy ổn đấy chứ, theo như trong chuyện, thì các trường hợp như thế này thường thì nam chính bị rối loạn bởi cảm xúc của mình cho đến khi nữ chính bị phát hiện ra thân phận thì nam chính vui như điên, đúng không nhỉ? - Thần Siatan tỏ ra hào hứng.

    - Đúng, đúng! Tôi cũng nghĩ vậy, thật là háo hức, ôi tuổi trẻ, những ngày tháng thanh xuân. - Thần Kưasa kích động đến nỗi chuyển sang mơ mộng.


    Lúc này cả hai Leomilos đầu chảy xuống ba vạch đen, thật hết cách với hai vị hiệu trưởng này, con gái hai người liệu có an toàn không khi học ở đây, xem ra phải chú ý hơn mới được.

    - Ơ, vậy bọn em xin phép. - Leomilos(T) nói đánh thức hai kẻ đang lạc vào cõi mộng mơ kia.

    - Ừ! Các trò đi cẩn thận. - Thần Kưasa giật mình quay sang hai người cười hì hì, nói.

    - Vâng! Nhân thể cái đồng hồ bị mất góc, thầy ơi. - Leomilos(T) cười nói.

    - Hai người cứ tiếp tục cãi nhau, à quên, cái bình Hoa mất cổ rồi cô ơi, thuật cách âm tốt đấy, thôi, bọn em về đây. - Leomilos(P) kết thúc cuộc hội thoại rồi cùng Leomilos(T) chuồn thẳng.

    - Hai trò này thật là, mà cũng tại bà đấy. - Thần Siatan đổ tội hết sang thần Kưasa.

    - Ông nói cái gì, tại ông thì có. - Thần Kưasa cũng không vừa.

    - Tại bà.

    - Tại ông.

    - Tại bà.

    - Tại ông.

    - ...

    Cuối cùng, cả hai lại tiếp tục quay ra đấu với nhau. Ôi căn phòng lại tiếp tục nát bấy.

    Mặt trái thế giới. Blue - Cô nhóc bạn thân của Purple vừa bước đến ngưỡng cửa nhà Purple thì vụt một cái, một cậu nhóc có mái tóc màu tím lao tới ôm chặt lấy cô bé nói:

    - Blue, cậu đến rồi, tớ đợi cậu mãi.

    - Cái... Khoan! Đợi đã, cậu là Purple đấy hả? Có chuyện gì xảy ra với cậu vậy? - Blue ngỡ ngàng hỏi.

    - Trông tớ tuyệt không? Từ giờ tớ sẽ giả trai, hay là cậu cũng giả trai luôn cho vui. - Purple cười nói.

    - Hay đấy, chơi luôn, mà bọn mình nhập học với vẻ ngoài còn trai hả? - Blue hỏi.

    - Tất nhiên, có chút bất tiện nhưng không phải rất thú vị sao? - Purple cười.

    Tại mặt phải thế giới, một bé trai với mái tóc xanh lam phi như bay tới căn biệt thự màu tím.

    - Purple, cuối cùng cậu cũng chịu giả trai rồi, không uổng công bấy lâu nay tớ thuyết phục. - Blue gầm rú.

    - Được rồi, Blue, tớ thấy hơi hối hận rồi đấy, cái miệng hại cái thân mà. - Purple sầu não.

    - Thôi được rồi, đừng buồn, cũng đừng từ bỏ, tớ biết cậu rất có trách nhiệm với lời nói của mình mà. - Blue an ủi nhưng không ngừng cười được.

    Ngày nhập học đang ngày một đến gần, cuộc sống học đường của Purple và những người bạn sẽ ra sao, chúng ta hãy cùng chờ xem.
     
    Last edited: 11 Tháng hai 2018
  6. Chiếc lá thứ năm: ngày nhập học

    Chương đầu năm, chúc mừng năm mới 2018

    Thời gian cứ vùn vụt thoi đưa, ngày nhập học đã đến, trong lòng mỗi người đều có những cảm xúc nôn nao lạ kỳ như muốn bùng nổ, như muốn bứt phá khỏi quỹ đạo thường ngày, cuộc sống vẫn chầm chậm trôi, như chờ đợi một ai đó, nhưng chẳng có một ai, con người chỉ biết chạy đua với thời gian...

    Tại mặt trái của thế giới, một ngày như mọi ngày trong căn biệt thự màu tím lại cất lên:

    - PURPLE! CON VẪN CÒN CHƯA CHỊU DẬY HẢ? - Vâng! Lirasa(T) lại tiếp tục buông lời vàng ngọc chết người của mình.

    May mắn thay, Purple(T) đã kịp nhảy khỏi giường trước khi trúng phải quả cầu lửa từ mẹ mình (không gây nguy hiểm nhưng khi trúng phải thì rất khó chịu).

    Mẹ à, nhan sắc mẹ có hạn sử dụng đấy, vậy nên, đừng có nhe nanh, múa vuốt nhiều quá mà sớm hết hạn sử dụng. - Purple(T) nói không để ý đến hậu quả.

    Thế là căn biệt thự lại được hứng mưa la bão chửi cùng với những tiếng rú hãi hùng.

    Tại mặt phải thế giới, một ngày khác với mọi ngày, Purple(P) hôm nay bỏ qua cái thú vui châm ngòi nổ cho anh trai mình, giờ cô bé cứ nghĩ vẩn vơ: “Liệu có sao không nhỉ? Ăn mặc giống con trai trước bao nhiêu người, lỡ bị nhận ra thì sao, cũng tại mình ngu, nói mà không để ý đến hậu quả, giờ xin lại thì mất mặt quá.”

    - Purple, con đã chuẩn bị xong chưa? Thượng thú kỳ lân sắp tới rồi đấy. - Mẹ cô bé từ dười nhà gọi lên.

    - Dạ, xong hết rồi, con chuẩn bị từ hôm qua mà. - Giọng cô bé vẫn còn lo lắng.

    Lirasa(P) bước lên phòng Purple(P) lo lắng hỏi:

    - Sao vậy con, hay là cảm thấy hối hận rồi, hay mẹ bảo bố xin lại cho con nhé? Phép tái tạo của mẹ có thể giúp tóc con mọc dài lại như xưa mà.

    - Làm gì có chuyện đó, chả là sắp phải xa bố mẹ nên con thấy hơi buồn thôi. - Purple(P) nói dối không chớp mắt.

    - Thật không đấy, con mà buồn chuyện này thì mẹ đi đầu xuống đất. - Lisara(P) khích đểu.

    - Mẹ cứ chọc con. - Bị đoán trúng, Purple(P) thoảng thốt nói.

    Lisara(P) cười cười nhìn con rồi nói:

    - thôi, xuống ăn cơm, Hideno cũng vừa lên tàu thời gian rồi, thượng thú sắp đến rồi đấy.

    - Ủa? Mẹ ơi! Sao anh Hideno được đi bằng tàu thời gian mà con lại phải đi bằng thượng thú vậy? - Purple(P) tò mò hỏi.

    - Những học viên có thành tích học tập tốt trong năm học thì mới dược đi tàu thời gian, còn những học viên năm nhất thì phải đi bằng thượng thú chứ sao, con hỏi làm gì? Muốn đi cùng Hideno sao? - Lisara(P) giải thích.

    - Làm gì có chuyện đấy, đi cùng anh trai chán thấy mồ, mà sao lúc trước bố mẹ lại được đi bằng cửa không gian vậy? - Purple(P) lại hỏi tiếp.


    - Lúc trước bố mẹ là những học viên trong nhóm “pháp thần” của trường, muộn rồi đấy, con xuống ăn sáng nhanh lên. - Lisara(P) nhắc Purple(P) rồi ra khỏi phòng.

    Lại quay về với mặt trái thế giới.

    - Woao! Đây là kì lân đó hả? Trông đẹp hơn trong sách nhiều. - Purple(T) khoái chí.

    - Purple, cậu có thôi đi không, cái con này thì đẹp cái nỗi gì. - Blue(T) gắt lên.

    - Cậu thật thiển cận, hãy ngắm nhìn nó mà xem, hàm răng trắng muốt, nhọn hoăn hoắt, hai mắt long sòng sọc, trợn ngược lên, bộ lông vàng óng sắc nhọn, bộ móng vuốt cũng phải được xếp vào hàng dao kéo, í nhầm, vào hàng cao quý,... - Purple(T) liến thoắng không ngừng nghỉ.

    - Cậu thật là - Blue(T) thở dài.

    - Hai em vẫn còn đứng đây tám chuyện được hả? Sắp muộn rồi đấy, mau lấy đồ xuống rồi còn đi. - Hideno(T) nhắc.

    - Em quên, mà anh đi cùng bọn em hả, hay quá. - Purple(T) háo hức.

    - Không! Anh đi bằng tàu thời gian, nhanh chuẩn bị đi, à, anh đi trước đây. - Hideno(T) nói xong rồi nhảy phắt lên tàu - Hẹn gặp lại hai đứa ở trường, dù hơi khó.

    - Vâng! Hẹn gặp lại. - Purple(T) ủ rũ.

    - Ủa? Sao anh ấy bảo hơi khó. - Blue(T) tò mò.

    - Vì trường rộng quá. - Purple(T) nói như đứa bị bỏ đói.

    - Rồi, lên chuẩn bị còn đi. - Blue(T) giục Purple(T).

    Ở mặt phải thế giới, chuyến xe của thần thú đã khởi hành.

    - Blue à, học ở đó liệu mình có bị lạc không? - Purple(P) lọ lắng hỏi.

    - Hơ... Dĩ nhiên là không... Mà có lẽ là có, dù sao đông học viên như vậy mình có thể hỏi đường được mà. Purple cậu an tâm đi, bọn mình không bị lạc đâu. - Blue(P) nói không chắc chắn.

    - Hai cậu bị mù đường sao? Yên tâm, yên tâm, mỗi học viên sẽ được chọn một tiểu thú dẫn đường, chị hai tớ nói thế. - Cậu bé tóc xanh nói.

    - Thật sao? Tốt quá, vậy mà thằng anh trời đánh nhà tớ éo nói gì cả, bực thật. - Purple(P) phì lửa.

    - Mà cậu là ai vậy? - Blue(P) hỏi.

    - Tớ tên là Green, rất vui được làm quen. - Cậu nhóc giới thiệu - còn đây là Brown, cậu ấy hơi ít nói, cậu kia là Black, cẩn thận, cậu ta thích chơi xỏ bạn bè lắm.

    - Vậy hả? Còn tớ là Purple, bạn này là Blue, rất vui được làm quen với các cậu. - Purple(P) cười, nói.

    - Ừm, rất vui được làm quen. - Brown(P) nói.

    - Ồ! Cậu chịu mở mồm rồi hả, thật bất ngờ. - Black(P) trêu chọc.

    Brown(P) lườm Black(P) một cái cháy mặt.

    Còn mặt trái thế giới, cũng đang trên đường, 3 cậu bé đang vui vẻ bàn tán.

    - White, thật bất ngờ, cậu cũng giống bọn tớ. - Purple(T) cười bảo.

    - Tất nhiên, nghe tin hai cậu, tớ sao để mình lạc loài được. - White(T) nói.

    - Cậu cũng thật là, ra nuớc ngoài sống nửa năm, chẳng gọi lấy một cú điện thoại, đùng một cái làm tớ tưởng là thằng ranh nào chứ. - Blue(T) nghiêm mặt.

    - Thôi, bỏ qua cho tớ, tại ở “bển” bận quá. - White(T) phân trần.

    - Lại còn bận, bận quá, bận hẹn hò với đám con trai đến nỗi không có thời gian gọi điện cho mấy bà cô này đúng không? - Purple(T) xiên xỏ.

    - Suỵt! Cậu im mồm đi, quanh đây có nhiều người thế, không sợ lộ hả? - White(T) gắt.

    - Ô hô, cổng trường kìa hai cậu, nhanh thật đấy, kiểu này chắc tớ cũng phải tìm nuôi một con kì lân mới được. - Purple(T) vui vẻ nói.

    - Thôi đi má! - Blue(T) và White(T) đồng thanh.
     
    Last edited: 22 Tháng hai 2018 lúc 18:54
    SuShii thích bài này.

Chia sẻ trang này