[Học đường] Nhớ anh - Tạ Linh San

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Tạ Linh San, 31 Tháng mười hai 2017.

?

Bạn có thích Nhớ anh hay không?

  1. 4 vote(s)
    100.0%
  2. Không

    0 vote(s)
    0.0%
  1. Tạ Linh San

    Tạ Linh San Bơ Bơ Bơ Phéc Member

    Nhớ anh

    Tác giả: Tạ Linh San

    Thể loại: School Life, SE,...

    Tình trạng sáng tác: Khởi công

    Văn án


    Thảo luận góp ý

    Mục lục
    Câu chuyện một: Tình yêu dưới cây Sakura
    Chương một

    Chương hai

     

    Các file đính kèm:

    Last edited: 18 Tháng tư 2018
  2. Tạ Linh San

    Tạ Linh San Bơ Bơ Bơ Phéc Member

    Câu chuyện một: Tình yêu dưới cây Sakura
    Chương một

    - Một buổi sáng đẹp trời!

    Gia Ái reo hò, nó háo hức với cốc nước nóng trên tay. Đột nhiên, một giọt nước nóng hổi văng từ trong cốc ra, rơi vào bàn tay của nó và: "Xoảng!" - Nó buông cái cốc xuống và trước mắt nó hiện lên cảnh huy hoàng. Từng mảnh thủy tinh óng ánh, lung linh văng bốn phương, cứ như bộ phim Inuyasha mà nó vừa xem với một nghìn mảnh Ngọc tứ hồn bay khắp muôn nơi. Nó đã dự đoán được kết quả. Phải! Một bài ca của mẹ nó dành cho nó. Rồi nó mang bộ mặt buồn hiu đến lớp. Chả biết nó có còn nhớ đường tới trường không nữa! Nó lại dạo bước vào một con hẻm nhỏ, nó đang đi theo một con mèo con với bộ lông trắng thích mắt. Ra khỏi con hẻm thì nó nhận ra nó lạc đường mất rồi. Nó bắt đầu lo lắng, tay chân bắt đầu bủn rủn và đầu óc cứ quay tròn. Nó ngồi khụy xuống đất một cách thất thần, từng giọt nước mắt bắt đầu lăn trên má. Nó òa khóc. Một giọng nói cất lên:

    - Đồ mít ướt!

    Nó ngước mắt lên nhìn, một khuôn mặt tuấn tú đang nhìn nó. Nó quệt dòng nước mắt lăn trên má, nó hỏi:

    - Anh là...?!

    Cậu con trai đó cứ nhìn nó chằm chằm, cậu ta nhận ra bộ đồng phục của nó và hỏi:

    - Trường Huyên Hy à? Sao lại đi tới khu này... xem ra cô bị lạc rồi hả?

    Nó nhìn cậu ta với ánh mắt long lanh, nó gật đầu lia lịa. Như hiểu ý, cậu nắm lấy bàn tay của nó rồi lôi đi. Hành động quá nhanh khiến nó chẳng kịp nói gì và cứ thế, cứ lẳng lặng mà dời bước theo cậu ta. Trên đường, nó mới chợt nhận ra rằng cậu con trai kia học chung trường với mình. Hai người cứ đi mãi rồi dừng lại ở cổng trường, may là nó đi sớm nên không bị trễ. Nó quay ra nhìn cậu và gật đầu mỉm cười, khẽ buông tay, nó chạy vào trường. Cậu con trai thì chậm rãi rảo bước vào sân trường rộng lớn.

    Nó mở cửa lớp, đương nhiên những lời nói đầu tiên là:

    - Gia Ái, chào cậu! Sáng tốt lành!

    Nó mỉm cười rồi lững thững đi vào chỗ của mình. Nó vừa ngồi xuống và thở phào nhẹ nhỏm. Bạn nó - Nguyệt Tú lại trước mặt nó hỏi:

    - Nè, sáng nay bồ sao thế?!

    Nó chẳng hề nói gì mà chỉ lắc đầu mỉm cười cho qua. Nó không muốn nhắc lại. Tiếng chuông reo báo cáo giờ học đã bắt đầu. Nó quay qua chiếc cặp để vớ lấy cuốn sách Toán học. Cô Lý bước vào và cả lớp đứng dậy. Cô khẽ vẫy tay kêu cả lớp ngồi. Vừa ngồi xuống thì nó mới để ý tới cậu con trai đi sau cô giáo. À! Thì ra là cậu con trai hồi sáng đây mà. Nó tự nhiên cảm thấy rất vui vẻ. Có thể vì nó có thể học cùng lớp với ân nhân "cứu mạng" của mình. Cô Lý vui vẻ bảo:

    - Bạn Trịnh Tề từ nay sẽ là một thành viên mới của lớp ta. Một tràng pháo tay để chào mừng bạn ấy nào!

    Theo chỉ đạo của cô giáo, cả lớp vỗ một tràng pháo tay rất to. Mấy đứa con gái ngồi phía dưới cứ tấm tắc khen Trịnh Tề đẹp trai. Còn nó lại nghĩ cậu ta mới thật lạnh lùng dù đã cứu nó một lần. Nó đã định đánh một giấc ngủ trong lúc cô đang say sưa nói về người bạn mới nhưng câu nói của cô Lý mém chút làm nó ngã ngửa:

    - Trịnh Tề, em ngồi cạnh Gia Ái nhé!

    Cậu ta quay ra nhìn cô bạn cùng bàn với vẻ mặt thỏa mãn. Cậu đi lại gần chỗ ngồi của mình và nhẹ nhàng đặt cặp xuống rồi nở một nụ cười đe dọa với nó. Nó bắt đầu có cảm giác ớn lạnh. Nó im hơi lặng tiếng cả giờ học. Mãi tới giờ ra chơi, nó mới cất tiếng:

    - Ưm... Tớ là Diệp Gia Ái. Cảm ơn cậu vì chuyện sáng nay và rất vui được biết cậu.

    Trịnh Tề chẳng có phản ứng gì ngoài... liếc nó. Nó nổi hết đã gà sau khi bị ném cho một cái nhìn cay đắng từ người bạn mới quen. Nó lại lủi thủi quay đi chỗ khác. Sau khoảng một lúc thì cậu Trịnh mới cất giọng:

    - Gia Ái... rất vui được biết cậu!

    Nó mừng rỡ vì cậu ta không coi nó là đồ phiền phức. Nó cười tít mắt và với giọng điệu vô cùng đáng yêu, nó bảo:

    - Trước khi chuyển đến đây thì cậu đã học trường nào?!

    Trịnh Tề đáp:

    - Trường Thuận Hy...

    Nó nghe vậy thì ngạc nhiên lắm vì trường Thuận Hy là một trường cực kì giỏi mà lại rất đắt đỏ. Nó hỏi ngây ngô:

    - Sao cậu lại chuyển đến đây vậy? Bộ xảy ra chuyện gì à?!

    Tới đây, cậu ta không nói nữa mà im phăng phắc, nó cũng chẳng dám hỏi. Nó ngồi lặng lẽ mà trong lòng cứ day dứt mãi. Nó tự hỏi liệu có phải nó hỏi gì bậy bạ không. Nó định hỏi thử thì Trịnh Tề cắt ngang:

    - Không phải lỗi của cậu đâu mà là chuyện này tôi không thể kể cho ai được! Cậu cũng đừng vì thế mà nghĩ ngợi nhiều nha.

    Nó cũng chẳng biết nói gì ngoài im lặng để thời gian cứ trôi đi trong vô ích và cả hai cứ ngồi với nhau như thế cả một giờ ra chơi mặc cho đám học sinh ngoài kia đang đùa nghịch với nhau mới say sưa và vui vẻ biết bao.
     
    Last edited: 19 Tháng hai 2018
  3. Tạ Linh San

    Tạ Linh San Bơ Bơ Bơ Phéc Member

    Câu chuyện một: Tình yêu dưới cây Sakura
    Chương hai

    Phải thừa nhận cậu ta học rất giỏi. Vừa mới qua hai tiết học, Trịnh Tề đã trở thành học trò cưng của cô Lý. Không những thế, cậu ta còn là tâm điểm của ổ tám nhảm trong lớp. Tụi con gái giờ giải lao nào cũng tụ một đống rồi bàn tán về cậu con trai mới chuyển đến. Nhưng điều đó không làm nó tức bằng thái độ của cậu ta với đám con gái kia. Cậu ta luôn tươi cười, ăn nói nhỏ nhẹ, cử chỉ nhẹ nhàng trong khi xưng hô với nó thì như thế này:

    - Này! Cậu làm gì thế đồ ngốc?

    - Bù nhìn, lại đây bảo cái coi!


    Nó tức lắm mà chẳng làm gì được, còn chưa nghĩ tới vụ cậu ta gọi nó là đồ mít ướt này nọ. Nó định hỏi lý do nhưng ngại nên thôi. Đằng nào một đứa con gái lại đi hỏi con trai những điều vớ vẩn như thế. Khi chuông reo vào tiết, nó liếc mắt nhìn cậu ta, nghĩ:

    - Oa! Lông mi cậu ta dài thật... lại còn cong nữa!

    Khẽ vuốt hàng lông mi của mình, nó thầm ganh tị với Trịnh Tề. Nó "xì " một cái rồi quay phắt đi, cậu ta thì ngỡ ngàng. Cậu Trịnh bỗng đứng dậy và đánh tay nó một cái. Nó tức giận quát:

    - Làm trò gì vậy, tên nhóc tì kia?!

    Cậu ta nhếc mép, nhưng mắt vẫn nhìn thẳng về phía bảng, giọng điệu rõ ghét:

    - Trò này đang cứu cậu đấy, đồ ngốc!

    Nó chẳng hiểu gì cho đến khi phát hiện ra khuôn mặt đáng sợ của thầy Trần đang nhìn nó chằm chằm. Mặt nó lập tức tái đi, từng giọt mồ hôi tuôn ra, tay chân bủn rủn cả. Vâng! Trong trường này, nó sợ mỗi thầy Trần nhất. Nó không dám nhìn thẳng vào mắt thầy, miệng lẩm bẩm:

    - Tiểu tử thúi, bổn cung nhất định không tha cho ngươi! Đồ nhóc tì! Ngốc...

    Thầy Trần sau khi ném một cái nhìn tràn đầy sát khí về phía nó thì quay mặt đi chỗ khác. Lòng nó nhẹ nhàng hẳn nhưng cục tức của nó ngày càng lớn hơn. Lần đầu tiên trong đời nó... đi chấp một thằng con trai. Nó quyết tâm đợi giờ ra chơi thì dần cho tên khốn ấy một trận. Lần đầu tiên gặp Trịnh Tề, nó cảm thấy cậu bạn này quả thật rất dễ thương nhưng càng về sau, nó càng ngày càng không ưa cái cách cậu ta phân biệt đối xử với mình. Nó tự hỏi rằng một con người mới gặp đây sao thay đổi nhanh chóng chỉ sau hai tiết học. Sau khi thầy Trần cho cả lớp ngồi xuống, cậu ta vừa ngồi thì lại ôm bụng cười khúc khích. Nó nhăn nhó nói:

    - Có chuyện gì đáng cười đâu chớ?

    Cậu Trịnh đáp:

    - Cái mặt... lúc nãy của cậu... khặc... buồn cười quá đi mất! A ha ha!

    Nó xấu hổ và bằng một cách thô bạo, nó lật cuốn sách Văn ra. Nó nhận thấy nụ cười của Trịnh Tề lúc này rất thật, thật hơn là điệu cười mà cậu ta cười với đám bạn trong lớp. Chắc nó chỉ cảm thấy vậy thôi nhưng lòng nó thì nguôi hẳn đi. Nó cũng mỉm cười theo và nó cảm giác rằng mối quan hệ của nó và "nhóc tì" đã khá hơn rồi. Nó bắt đầu nói chuyện với cậu ta nhẹ nhàng hơn và không còn tọc mạch nữa. Nó đã biết cất tiếng nhờ vả, mượn mọc cậu ta nhiều thứ và cậu ta cũng vậy.

    Chiều ra về, nó lại chỗ tủ để đồ của mình. Vừa mở tủ ra, nó đã bị tấn công bởi... những lá thư! Nó xếp gọn chúng và mở ra đọc. Nội dung của những bức thư chủ yếu là:

    - Cậu Trịnh Tề học lớp cậu phải không?

    - Cậu Trịnh gì đó ngồi cạnh cậu phải không?

    - Cậu nam soái ơi là soái lớp cậu đã có bạn gái chưa?

    Nó tức giận và lập tức nhào tới chỗ nơi Trịnh Tề đang đứng, đưa cả xấp giấy lại ngay trước mắt cậu, nói:

    - Trả lời thư và bảo với bọn con gái đó là muốn gửi thư tán tỉnh thì gửi trực tiếp chớ đừng có mà cái kiểu gián tiếp đó, tôi ghét lắm!

    Cậu ta mặt ngây ra và đưa tay đón nhận những bức thư tình. Nó sau khi giao “văn kiện tình cảm” cho cậu bạn thì nhấc gót ra về. Trịnh Tề thấy vậy thì liền cất vội thư vào cặp rồi chạy theo. Bắt kịp được nó, cậu bảo :

    - Ê giận hả bù nhìn? Sao giận?

    Nó quay mặt đi mà trả lời:

    - Giận gì đâu?... À mà thật ra là có... Biết gì không?

    - Không!

    Trịnh Tề vừa dứt lời, nó quát:

    - Giận cái tật cậu gọi tôi là bù nhìn rồi còn đồ ngốc... ghét quá!

    Cậu ta ngạc nhiên lắm mà cuối cùng lại nhau mày:

    - Tại cậu nói tôi là tên nhóc tì...

    Nó rưng rưng nước mắt, bắt đầu nước mắt nước mũi tuôn ra, thút thít:

    - Tại cậu ghẹo tôi trước cơ mà!!!

    Cậu Trịnh không cố ý làm cho nó khóc thế mà nó khóc mất rồi. Nó nấc lên từng hơi và... cả trường nhìn chằm chằm vào cậu. Một đứa con trai làm cho một đứa con gái khóc. Cậu ta cố dỗ cho nó nín khóc nhưng không được, nó cứ khóc mãi không ngừng. Cậu Trịnh buộc phải nói ra những lời thật lòng:

    - Xin lỗi! Tôi không cố ý, cậu nín đi! Tôi... bao cậu uống trà sữa, được không?

    Thấy vẻ ăn năn của cậu bạn, nó ngừng khóc và nở một nụ cười tươi thật tươi:

    - Cậu hứa đấy nhá! Đi, đi thôi!

    Thế là nó tung tăng đi trước, cậu ta “lết xác đi theo”. Dù vậy nó vẫn cảm thấy lòng thêm hứng khởi dù đôi mắt đã đỏ, cậu ta cũng chẳng thấy tiếc nuối gì hai ly trà sữa khi thấy nó cười như vậy. Có thể tình bạn giữa hai người đã tốt hơn rồi ấy chứ!
     
    Last edited: 19 Tháng hai 2018
    trucxinh0505, SuShii and Genny like this.
  4. Tạ Linh San

    Tạ Linh San Bơ Bơ Bơ Phéc Member

    Câu chuyện một: Tình yêu dưới cây Sakura
    Chương ba
    - Này bạn học, Trịnh Tề có trong lớp cậu không?

    Đám nữ sinh khoa chuyên sử nháo nhào trước cửa lớp nó. Thấy nó bước ra, một cô bước ra hỏi. Nó nhìn đám người kia, người nào cũng sở hữu khuôn mặt hồng hào, quả xoan. Thấy thái độ của bọn con gái kia “đáng ngờ”, nó ậm ừ giây lát rồi hỏi:

    - Mà... các cậu tìm cậu ấy làm gì thế?!

    Cái cô hỏi tỏ vẻ tức giận, đôi mày sắc nhau lại, ánh mắt hình viên đạn, nói:

    - Chẳng liên quan đến cậu, cậu chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy! Cơ mà, cậu có biết Giáng Hương học tỷ - hoa khôi khoa chuyên sử trường Huyên Hy chứ? Chị ấy đang ở đây, thế nên liệu mà cư sử cho đúng.

    Nó ngơ ngơ, nó cố nhìn ra phía sau cô gái vừa nói. Mắt nó mở to khi thấy một cô gái thanh mảnh đang đứng giữa đám con gái khác. Cô ta có đôi mắt to và sắc, cặp lông mày đậm và mảnh, đôi môi đỏ và mềm mại. Cô ta thật xinh đẹp! Vẻ đẹp này là để chinh phục đàn ông đây mà! Nó hời hợt hẳn:

    - Ừ thì... cậu ta đang ngồi ôn bài trong kia, các người muốn gặp cũng được, để tôi gọi giúp! Tr...

    - Thôi! Cô không cần gọi. Nghe nói cô là Diệp Gia Ái, đang ngồi cạnh Trịnh Tề. Tốt số đấy, để tôi đây nói cho cô biết: “Ý tứ chút, động đến cậu ấy là không xong với tôi đâu!”.

    Cô hoa khôi chuyên sử gắt gỏng, quay mặt bỏ đi cùng với “đám tuỳ tùng”. Nó bĩu môi nghĩ:

    - Nhìn tưởng hiền thảo gì thì ra là bà chằn!

    Nó cũng quay phắt vào lớp, quên cả việc đi xuống mua chút đồ ăn lót dạ. Bước gần đến chỗ ngồi của mình thì nó thấy ánh mắt của Trịnh Tề đang hướng vào nó, vẻ thờ thẫn:

    - Lại như vậy...

    Nó ngạc nhiên nên chạy lại hỏi:

    - Lại như vậy? Chuyện gì thế? Ối! Mắt cậu sao vậy?

    Nó nhận ra ngồi trước mặt mình không phải là soái ca họ Trịnh nữa mà là con gấu trúc họ Trịnh! Mắt cậu thâm quầng như mất ngủ, mặt xanh xao với bờ môi nhợt nhạt. Cậu nói giọng lờ đờ:

    - Không gì! Chắc là tối qua tôi thức khuya quá!

    Nó nghĩ thẩn thờ:

    - Chắc là bận nhắn tin với cô em nào đó cả tối chứ gì! Tôi thừa biết bọn con trai đứa nào cũng giống nhau... tất cả chỉ vì những đứa con gái mặt ngoài dễ thương, hiền lành với vẻ ngoài yếu ớt. Giống nhau cả, giống cả...!

    Nó ngồi bịch xuống ghế, móc từ cặp ra chiếc quạt tay nhỏ, thở dài:

    - Giống! Quá giống!

    Trịnh Tề nhìn nó với vẻ mặt khó hiểu nhưng rồi cũng quay phắt đi, chẳng bận tâm gì nhiều.

    Tiếng chuông vào học vang lên văng vẳng, một số nữ sinh vẫn đứng ngoài hành lang để ngóng giáo viên, số khác trong lớp đang ném giấy, thành phần “con nhà người ta” đang chăm chú ôn bài.

    - Mạc Hoa Ngữ đến, Hoa Ngữ đến, gom giấy lại mau, chỉnh đốn trang phục, vuốt tóc, bàn ghế ngay ngắn đi!!!

    Trịnh Tề khá ngạc nhiên khi thấy mọi thứ thay đổi lẹ đến vậy. Từ cái lớp bẩn hơn ổ chuột lại biến thành cái lớp sạch bong, quá cao tay. Cậu quay sang hỏi nó:

    - Chuyện gì mà cả lớp lại làm rộn thế kia?

    Nó cười rồi thở dài:

    - Haizzz... Lát nữa cậu sẽ biết... gấp làm gì?!

    Trịnh Tề càng thấy khó hiểu khi nó cứ ấp úng như vậy nhưng vãn cứ chờ xem có gì ghê gớm. Bước vào lớp, một người phụ nữ tóc vàng gợn sóng, có vẻ được uốn kĩ và chăm sóc mỗi ngày nên khi rảo bước, mái tóc cứ lăn tăn như sóng vồ thật. Cô ấy mặc chiếc áo trắng, ôm sát người và một chiếc áo vét. Dưới cô mặc chiếc váy đuôi cá dành cho nhân viên văn phòng. Khuôn mặt trang điểm kĩ và rất đẹp, rất thanh tú. Giọng nói cất lên khiến bao trái tim xao xuyến:

    - Các em ngồi đi!

    Cả lớp ngồi xuống, đặc biệt tụi con trai cứ dúi mắt vào người phụ nữ ấy. Nó nói giọng lạnh:


    - Cậu hiểu lí do rồi chứ? Người như cậu không cần phải giải thích nhiều nhỉ?

    Nói xong nó im bặt luôn. Cậu ta ngờ ngợ rồi cũng im re giống nó. Tiết học cứ thế chầm chậm trôi. Hết tiết bỗng cô Mạc Hoa Ngữ gọi Trịnh Tề lên hỏi:

    - Cô thấy trình độ anh văn của em rất tốt, em có muốn thử sức với MAXIMUM IF YOU CAN không?

    Trịnh Tề ngẩn người. Cậu biết rõ là mình đang được khen và thực sự là đúng nhưng rõ ràng tiết vừa nãy cậu toàn ngủ gật chứ chẳng hề giơ tay phát biểu. Tại sao cô lại biết mình giỏi anh văn cơ chứ? - Trịnh Tê nghi hoặc hồi lâu rồi đáp:

    - Cảm ơn cô đã khen ngợi nhưng... em không có thời gian.

    Mạc Hoa Ngữ lẩm bẩm:

    - Rõ ràng khi nãy cậu còn ngủ gật kia mà nói không rảnh... tính qua mắt tôi đấy à?

    - Không, thưa cô Mạc! Em chỉ là không thích đi tào lao thôi.

    Cậu Trịnh
    lạnh lùng trả lời rồi bỏ đi, cô Mạc nhìn theo với vẻ mặt ngơ ngơ mới buồn cười. Nó ngồi bên dưới đang cố gắng lắng tai nghe xem hai người họ nói gì với nhau thì bất giác có bàn tay đập mạnh vào vai nó. Cảm giác đau đớn dấy lên xong lại hạ xuống, nó hoàn toàn ê ẩm.

    - Quái lạ! Ai mà chơi kì cục thế?

    Nó định ngoái lại xem thì một giọng nam ấm áp và ngọt ngào vang lên, một giọng nói quen thuộc biết chừng nào:

    - Tiểu Ái, cậu sống tốt không? Tôi nhớ cậu lắm!

    Nói xong, hai cánh tay giương ra, ôm nó nhẹ nhàng. Nó quay lại nhìn...
     
    Last edited: 14 Tháng tư 2018
    trucxinh0505 thích bài này.

Chia sẻ trang này