Hoàng Thiên Diệu Nữ_Vũ Thiên Huyền

Thảo luận trong 'Đăng ký tác phẩm sáng tác' bắt đầu bởi Vũ Thiên Huyền, 7 Tháng mười 2018.

  1. Vũ Thiên Huyền

    Vũ Thiên Huyền New Member

    Tác giả: Vũ Thiên Huyền
    Thể loại: Xuyên không, nữ cường, ngôn tình
    Tình trạng: không xác định
    Cảnh báo : Không

    Vũ Huyền-thiên kim tiểu thư tập đoàn Vũ thị , sát thủ chi vương trong hắc đạo.Một lần ngoài ý muốn bỏ mình linh hồn nhập vào thân xác ngũ tiểu thư-Bạch Vũ Huyền.
    Dung mạo bị huỷ? Hừ , dung mạo khôi phục hé ra dung nhan khuynh quốc khuynh thành.
    Cha không yêu mẹ không thương? Hừ, tra nam kia nàng cũng không hiếm.
    Kinh mạch tắc nghẽn? Hừ, một viên Tẩy Tuỷ Đan khôi phục kinh mạch.
    Khống thần thú, luyện đan sư, ngạo thị thiên hạ...

    Linh : http.//truyen.org/threads/thao-luan-va-gop-y-cac-tac-pham-cua-vu-thien-huyen.23157/
     
    Last edited: 14 Tháng mười 2018
    Dã Uyên thích bài này.
  2. Vũ Thiên Huyền

    Vũ Thiên Huyền New Member

    Bóng đêm thâm trầm,im lặng đến lạ thường . Những toà nhà cao vút che khuât mây đen dày đặc,bóng đèn mở sáng chiếu rọi cả con đường. Ngoài đường không có một bóng người khiến cho thành phố trở nên bí ẩn. Nhưng trong một toà biệt thự lại vang lên những tiếng súng nổ đinh tai nhức óc.
    Một loạt người nằm trên mặt đất,xung quanh bê bết máu. Một số người vẫn đứng trên mặt mang theo biểu tình lạnh nhạt, mặc dù thân đầy máu tươi nhưng vẫn kiên quyết đứng. Trước mặt họ là một cô gái, khoảng chừng 20 tuổi. Khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng nõn, mắt to tròn tỏ ra vẻ lãnh khốc, mái tóc đen tuyền buông xoã xuống. Nữ tử một thân quần áo đen bó sát, cả người toát ra khí chất lạnh lùng, thị huyết.
    Bọn họ đứng nhìn trong rất lâu cuối cùng một người trong số bọn họ đứng ra :" Vũ Huyền, cô không chạy thoát đâu"
    Cô gái tên Vũ Huyền nghe vậy cười lạnh:" Hừ, cho dù chết ta cũng phải thoát ra khỏi đó". Ngừng một lát cô lại nói tiếp:" Huống hồ, không phải...".
    Không đợi cô nói tiếphắn ta giận dữ quát to:" Câm miệng".
    Cô chỉ cười lạnh không nói nữa.
    Hắn ta phất tay ra hiệu cho mấy người đằng sau. Mấy người hiểu ý chạy nhanh đến chỗ Vũ Huyền, vừa chạy vừa cầng súng bắn.
    Cô cười lạnh, thoáng chốc đã bay ra khỏi tại chỗ. Tay cầm khẩu súng liên tiếp bắn ra những phat đạn rơi như mưa. Mấy người đằng sau không kịp tránh chưa kịp kêu lên đã ngã xuống.
    Vũ Huyền lao nhanh về phía trước, vừa chạy vừa cầm khẩu súng trong tay bắn liên tiếp. Bỗng đằng trước toát ra mấy người, cô cầm khẩu súng bắn lấy
    'cạch'
    Chiết tiệt !
    Cô rủa thầm một tiếng vứt cây súng trong tay xuống đất. Cô lao về phía trước ra tay nhanh như chớp vặn gãy cổ mấy người đó.
    'răng rắc'
    Những tiếng cổ xương gãy nghe rợn cả người nhưng cô không thèm để ý vẫn lao về phía trước.
    Chiết tiệt!
    Trước mặt cô là cửa kính biệt thự mà sau cửa kính là hàng chục chiếc trực thăng đợi bên ngoài. Sau lưng là những tiếng bước chân dồn dập bước tới.
    Xem ra, hôm nay không chạy thoát rồi.
    Cô xoay người nheo mắt nhìn một đám người bước tới. Đi đầu vẫn là hắn ta, chỉ là đằng sau có thêm một nam một nữ. Và họ đúng ra là người cô thân nhất Phong Nam-bạn trai cô và Vũ Mi-em gái cô. Hai người này vừa xuất hiện đã làm cho mọi chuyện rõ ràng.
    Vũ Huyền nhắm mắt lại che dấu đi cảm xúc đau đớn. Khi mở mắt ra lại khôi phục biểu tình lạnh lùng, sát khí toả ra bốn phía.
    Cô đứng đó nhìn họ bằng nụ cười đầy thị huyết .
     
    Dã Uyên thích bài này.
  3. Vũ Thiên Huyền

    Vũ Thiên Huyền New Member

    Chương 2 : Xuyên qua (2)

    Không khí thoáng cái chìm vào sự trầm mặc, không có người nào dám thở mạnh. Xung quanh chỉ còn lại tiếng hít thở nhẹ của mọi người, ngay cả cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng xé gió.
    Qua một lúc , Vũ Mi lên tiếng :" Chị..."
    " Câm miệng". Vũ Huyền quát to một tiếng.
    Nháy mắt không khí lại lâm vào trầm mặc.
    Khuôn mặt Vũ Mi uỷ khuất, rưng rưng nước mắt quay sang nhìn Phong Nam. Chỉ thấy mặt hắn trầm xuống, khuôn mặt giận dữ thêm phẫ nộ khiến hắn càng thêm dữ tợn. Hắn quay sang quát lớn tiếng với Vũ Huyền:" Vũ Huyền cô đừng có mà qúa đáng. Dù gì thì em ấy cũng là em gái cô, sao cô lại lớn tiếng với em ấy chứ?"
    Thấy Phong Nam tức giận với Vũ Huyền, đáy mắt Vũ Mi xẹt qua tia đắc ý cùng ngoan độc. Hừ, ai bảo chị ta dám tranh Phong Nam với cô. Từ nhỏ đến lớn cha mẹ chỉ yêu thương mỗ chị ta, thậm chí giao cả tập đoàn cho chị ta quản lí. Còn cô thì không ai yêu thương thậm chí còn bị xa lánh và sống dưới bóng lưng chị ta nữa. Cô không cam lòng. Tại sao? Tại sao chị ta lại có tất cả mọi thứ mà cô không có. Thậm chí cả Phong Nam chị ta cũng có còn cô thì không. Chỉ cần chị ta chết thì tất cả mọi thứ sẽ thuộc về cô.
    Chị, chị đừng có trách em độc ác. Chỉ trách chị có tất cả mọi thứ mà em muốn có.
    Nghĩ như vậy, sự ngoan độc lẫn hận ý càng gia tăng khiến người khác phải lạnh cả sống lưng.
    Nhìn biểu tình rõ ràng như vậy trên khuôn mặt em gái, đáy lòng Vũ Huyền thoáng qua tia đau đớn.
    Tại sao vậy?
    Tại sao vị hôn phu của cô lại phản bội cô?
    Tại sao người em gái ngây thơ thưở nào bây giờ lại trở nên độc ác như vậy? Thậm chí còn muốn chính cả chị gái của mình vào chỗ chết?
    Chẳng lẽ đây là sư trưừng phạt của ông Trời cho cô sao?
    Hay là kiếp trước cô gây ra tội ác tày trời cho nên kiếp này qủa báo như vậy?
    Hay là...
    Rất nhiều suy nghĩ xuất hiện trong đầu nhưng không có ai trả lời cả.
    Dù vậy nhưng cô vẫn đứng im, khuôn mặt lạnh lùng nhìn mọi người. Những ai bị Vũ Huyền nhìn qua như thể bị rơi xuống hầm băng, từng tế bào lông tơ dựng đứng lên. Qua khoảng mấy phút người đàn ông trung niên đi đầu lên tiếng:" Vũ Huyền, chỉ cần cô trở về tổ chức thì chuyện này sẽ không truy cứu nữa". Ngừng một lát hắn nhìn cô vẫn thờ ơ đứng đó rồi lên tiếng:" Còn nếu không thì cô biết hậu qủa rồi đó". Nói xong, khuôn mặt hắn ta loé qua tia tiếc nuối.
    Haiz, đúng là một mầm mống tốt.
    Chỉ tiếc...
    Nghe hắn ta nói xong, Vũ Huyền cười một cách châm chọc:" Ha, chẳng lẽ sẽ cho tôi sống không bằng chết sao?"
    Cô đương nhiên biết hậu qủa là gì. Mấy năm nay bao nhiêu sát thủ bí mật thoát khỏi tổ chức nhưng đều bị phát hiện. Tổ chức bắt họ về sau đó sai người tra tấn họ đến không muốn sóng nữa. Mùi vị tra tấn đó khiến cho họ nhớ mãi không quên thậm chí sợ hãi đến quên đi muốn trốn đi.
    Nghe cô nói vậy, hắn ta cũng không tức giận hay gì khác mà chỉ hỏi lại cô:" Vậy ý cô là..."
    " Thoát khỏi tổ chức". Vũ Huyên kiên quyết trả lời không chút do dự.
    "Được"
    Nghe hắn nói vậy, Vũ Mi cảm thấy nóng nảy. Nếu chị ta không chết thì cô làm gì bây giờ? Nhưng khi thấy hắn vẫy tay cho những người đằng sau, cô mới thoáng yên tâm chút.
    Mấy người đằng sau thấy hiệ lệnh hiểu ý đi lên phía trước. Họ giơ súng lên bắn đạn rơi như mưa về phía cô. Vũ Huyền nhanh nhẹn tránh thoát. Cô chạy vọt về phía họ, hạ gục tên gần đấy nhất sau đó cướp súng bắn về phía những người đó. Có mấy nngười không kịp né tránh kêu lên một tiếng sau đó chết đi. Cô cũng chẳng quan tâm này nọ gì nữa mà cứ nnổ đạn vào bọn chông rảnh cùng họ so đo nên vọt chchạy về phiá tường kính, cố hết sức đập tường kính thoát đi. Sau khi thoát ra, cô chạy liều mạng về phía trước.
    Ngay lúc này, chuông điện thoại reo lên. Tôi vội lấy điện thoại ra thấy tên người gọi, tôi mới dừng lại nghe:" Tiểu Lan, có gì không vậy?"
    Tiể Lan trả lời tôi một cách vội vã:" Tiểu Huyền, cậu...cậu nhanh đến bệnh...viện ..đi"
    " Sao vậy?"
    " Ba mẹ cậu bị tai nạn, giờ đang cấp cứu"
    Vũ Huyền vội hỏi tên bệnh viện, sau đó chạy nhanh đến. Đến bệnh viện, cô không quan tâm cái nhìn của mọi người, hỏi thăn phòng bệnh sau đó rời đi
    Bước vào phòng bệnh, Vũ Huyền thấy ngay hai thân hình đang nằm trên giường bệnh. Cô vội vã chạy đến, cẩn thận hỏi khẽ:" Ba, mẹ...""
    Đáp lại cô chỉ là tiếng 'pip pip' của máy đo huyết mạch. Cô đau lòng ôm hai người khóc. Mà khi cô cúi đầu nên không chú ý tới lông mi khẽ run cùng ngón tay hơi động đậy của hai người này.
    Lúc này, chỉ nghe ' phật ' một tiếng vang lên . Khuôn mặt Vũ Huyền tràn đầy kinh ngạc cùng khó có thể tin. Cô ngẩng đầu nhìn họ:" Ba, mẹ sao lại..."
    Đến lúc này, hai người họ không giả vờ nữa, họ ngồi dậy sau đó đạp chân vào bụng cô. Thân thể không chịu được ngã về đằng sau, sau đó ho khan mấy tiếng. Nhưng cô không quan tâm nhìn lên hai người . Hai người này giở giọng giễu cợt :" Vũ Huyền, cô thông minh vậy mà không nghĩ ra sao?"
    Lúc này tôi mới hiểu ra. Thì ra là cái bẫy để dụ cô vào sau đó giết chết. Đáng lẽ ra ban đầu cô không nên tin cái gọi là ' bạn bè ' của họ mà.
    Thật ghê tởm!
    " Ha ha ha...Nếu vậy thì ai cũng đừng mong sống sót". Nói xong, Vũ Huyền bấm một cái nút ở bụng một cái sau đó vang lên ba tiếng ' tút tút tút '. Hai người đó thấy vậy thầm kêu tiếng ' không tốt ' chuẩn bị chạy đi. Nhưng không kịp, chỉ nghe..
    Oanh! Oanh!
    Cả căn bệnh viện trong nháy mắt sụp đổ. Xung quanh chỉ còn tiếng kêu la thả thiết của mọi người.
    Vũ Huyền mang khuôn mặt giải thoát mỉm cười, sau đó nhắm mắt lại. Mà khi cô nhắm mắt không chú ý có một đoàn sáng trắng bao chùm lấy thân thể cô. Sau đó biến mất như chưa từng xuất hiện.
     
    Dã Uyên thích bài này.
  4. Vũ Thiên Huyền

    Vũ Thiên Huyền New Member

    Chương 2 : Xuyên qua (2)

    Không khí thoáng cái chìm vào sự trầm mặc, không có người nào dám thở mạnh. Xung quanh chỉ còn lại tiếng hít thở nhẹ của mọi người, ngay cả cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng xé gió.
    Qua một lúc , Vũ Mi lên tiếng :" Chị..."
    " Câm miệng". Vũ Huyền quát to một tiếng.
    Nháy mắt không khí lại lâm vào trầm mặc.
    Khuôn mặt Vũ Mi uỷ khuất, rưng rưng nước mắt quay sang nhìn Phong Nam. Chỉ thấy mặt hắn trầm xuống, khuôn mặt giận dữ thêm phẫ nộ khiến hắn càng thêm dữ tợn. Hắn quay sang quát lớn tiếng với Vũ Huyền:" Vũ Huyền cô đừng có mà qúa đáng. Dù gì thì em ấy cũng là em gái cô, sao cô lại lớn tiếng với em ấy chứ?"
    Thấy Phong Nam tức giận với Vũ Huyền, đáy mắt Vũ Mi xẹt qua tia đắc ý cùng ngoan độc. Hừ, ai bảo chị ta dám tranh Phong Nam với cô. Từ nhỏ đến lớn cha mẹ chỉ yêu thương mỗ chị ta, thậm chí giao cả tập đoàn cho chị ta quản lí. Còn cô thì không ai yêu thương thậm chí còn bị xa lánh và sống dưới bóng lưng chị ta nữa. Cô không cam lòng. Tại sao? Tại sao chị ta lại có tất cả mọi thứ mà cô không có. Thậm chí cả Phong Nam chị ta cũng có còn cô thì không. Chỉ cần chị ta chết thì tất cả mọi thứ sẽ thuộc về cô.
    Chị, chị đừng có trách em độc ác. Chỉ trách chị có tất cả mọi thứ mà em muốn có.
    Nghĩ như vậy, sự ngoan độc lẫn hận ý càng gia tăng khiến người khác phải lạnh cả sống lưng.
    Nhìn biểu tình rõ ràng như vậy trên khuôn mặt em gái, đáy lòng Vũ Huyền thoáng qua tia đau đớn.
    Tại sao vậy?
    Tại sao vị hôn phu của cô lại phản bội cô?
    Tại sao người em gái ngây thơ thưở nào bây giờ lại trở nên độc ác như vậy? Thậm chí còn muốn chính cả chị gái của mình vào chỗ chết?
    Chẳng lẽ đây là sư trưừng phạt của ông Trời cho cô sao?
    Hay là kiếp trước cô gây ra tội ác tày trời cho nên kiếp này qủa báo như vậy?
    Hay là...
    Rất nhiều suy nghĩ xuất hiện trong đầu nhưng không có ai trả lời cả.
    Dù vậy nhưng cô vẫn đứng im, khuôn mặt lạnh lùng nhìn mọi người. Những ai bị Vũ Huyền nhìn qua như thể bị rơi xuống hầm băng, từng tế bào lông tơ dựng đứng lên. Qua khoảng mấy phút người đàn ông trung niên đi đầu lên tiếng:" Vũ Huyền, chỉ cần cô trở về tổ chức thì chuyện này sẽ không truy cứu nữa". Ngừng một lát hắn nhìn cô vẫn thờ ơ đứng đó rồi lên tiếng:" Còn nếu không thì cô biết hậu qủa rồi đó". Nói xong, khuôn mặt hắn ta loé qua tia tiếc nuối.
    Haiz, đúng là một mầm mống tốt.
    Chỉ tiếc...
    Nghe hắn ta nói xong, Vũ Huyền cười một cách châm chọc:" Ha, chẳng lẽ sẽ cho tôi sống không bằng chết sao?"
    Cô đương nhiên biết hậu qủa là gì. Mấy năm nay bao nhiêu sát thủ bí mật thoát khỏi tổ chức nhưng đều bị phát hiện. Tổ chức bắt họ về sau đó sai người tra tấn họ đến không muốn sóng nữa. Mùi vị tra tấn đó khiến cho họ nhớ mãi không quên thậm chí sợ hãi đến quên đi muốn trốn đi.
    Nghe cô nói vậy, hắn ta cũng không tức giận hay gì khác mà chỉ hỏi lại cô:" Vậy ý cô là..."
    " Thoát khỏi tổ chức". Vũ Huyên kiên quyết trả lời không chút do dự.
    "Được"
    Nghe hắn nói vậy, Vũ Mi cảm thấy nóng nảy. Nếu chị ta không chết thì cô làm gì bây giờ? Nhưng khi thấy hắn vẫy tay cho những người đằng sau, cô mới thoáng yên tâm chút.
    Mấy người đằng sau thấy hiệ lệnh hiểu ý đi lên phía trước. Họ giơ súng lên bắn đạn rơi như mưa về phía cô. Vũ Huyền nhanh nhẹn tránh thoát. Cô chạy vọt về phía họ, hạ gục tên gần đấy nhất sau đó cướp súng bắn về phía những người đó. Có mấy nngười không kịp né tránh kêu lên một tiếng sau đó chết đi. Cô cũng chẳng quan tâm này nọ gì nữa mà cứ nnổ đạn vào bọn chông rảnh cùng họ so đo nên vọt chchạy về phiá tường kính, cố hết sức đập tường kính thoát đi. Sau khi thoát ra, cô chạy liều mạng về phía trước.
    Ngay lúc này, chuông điện thoại reo lên. Tôi vội lấy điện thoại ra thấy tên người gọi, tôi mới dừng lại nghe:" Tiểu Lan, có gì không vậy?"
    Tiể Lan trả lời tôi một cách vội vã:" Tiểu Huyền, cậu...cậu nhanh đến bệnh...viện ..đi"
    " Sao vậy?"
    " Ba mẹ cậu bị tai nạn, giờ đang cấp cứu"
    Vũ Huyền vội hỏi tên bệnh viện, sau đó chạy nhanh đến. Đến bệnh viện, cô không quan tâm cái nhìn của mọi người, hỏi thăn phòng bệnh sau đó rời đi
    Bước vào phòng bệnh, Vũ Huyền thấy ngay hai thân hình đang nằm trên giường bệnh. Cô vội vã chạy đến, cẩn thận hỏi khẽ:" Ba, mẹ...""
    Đáp lại cô chỉ là tiếng 'pip pip' của máy đo huyết mạch. Cô đau lòng ôm hai người khóc. Mà khi cô cúi đầu nên không chú ý tới lông mi khẽ run cùng ngón tay hơi động đậy của hai người này.
    Lúc này, chỉ nghe ' phật ' một tiếng vang lên . Khuôn mặt Vũ Huyền tràn đầy kinh ngạc cùng khó có thể tin. Cô ngẩng đầu nhìn họ:" Ba, mẹ sao lại..."
    Đến lúc này, hai người họ không giả vờ nữa, họ ngồi dậy sau đó đạp chân vào bụng cô. Thân thể không chịu được ngã về đằng sau, sau đó ho khan mấy tiếng. Nhưng cô không quan tâm nhìn lên hai người . Hai người này giở giọng giễu cợt :" Vũ Huyền, cô thông minh vậy mà không nghĩ ra sao?"
    Lúc này tôi mới hiểu ra. Thì ra là cái bẫy để dụ cô vào sau đó giết chết. Đáng lẽ ra ban đầu cô không nên tin cái gọi là ' bạn bè ' của họ mà.
    Thật ghê tởm!
    " Ha ha ha...Nếu vậy thì ai cũng đừng mong sống sót". Nói xong, Vũ Huyền bấm một cái nút ở bụng một cái sau đó vang lên ba tiếng ' tút tút tút '. Hai người đó thấy vậy thầm kêu tiếng ' không tốt ' chuẩn bị chạy đi. Nhưng không kịp, chỉ nghe..
    Oanh! Oanh!
    Cả căn bệnh viện trong nháy mắt sụp đổ. Xung quanh chỉ còn tiếng kêu la thả thiết của mọi người.
    Vũ Huyền mang khuôn mặt giải thoát mỉm cười, sau đó nhắm mắt lại. Mà khi cô nhắm mắt không chú ý có một đoàn sáng trắng bao chùm lấy thân thể cô. Sau đó biến mất như chưa từng xuất hiện.
     
    Dã Uyên thích bài này.
  5. Vũ Thiên Huyền

    Vũ Thiên Huyền New Member

    Chương 3 : Xuyên qua (3)

    Đại lục Dã Hải
    Bầu trời quang đãng, mát mẻ. Những tia nắng chiếu xuống mặt nước tạo thành các hình màu khác nhau. Những tia sóng lăn tăn gợn sóng nhè nhẹ tạo ra một khung cảnh hoàn mỹ, tuyệt đẹp và yên bình.
    Nhưng trong một căn phá biệt viện của phủ Thừa tướng đang không yên bình . Những tiếng mắng chửi không ngừng cùng với tiếng cầu xin sợ hãi vang lên không ngớt.
    " ô ô ... ô.. ô Nhị tỷ ... tỷ ... tha cho ... Huyền nhi ... Huyền nhi ... đau ... đau ... ô ô ". Vũ Huyền nưả quỳ nửa đứng cầu xin . Chỉ thấy nàng có dáng người gầy gò do thiếu ăn, trên người mặc quần áo rách rưới cùng với vết máu loang lổ . Khuôn mặt đầy vết sẹo, đôi mắt đen tràn đầy sợ hãi, làn da vàng như nến. Trông nàng như một tên ăn mày ở ngoài đường . Nàng ngẩng đầu sợ hãi nhìn thiếu nữ trước mặt.
    Bạch Như Thuỷ nhìn nàng ta một cách chán ghét , khinh bỉ .
    " Nhị tiểu thư, đánh chết nàng ta đi . Đều là con Tướng quân, tại sao lại cách nhau một trời một vực chứ ". Người lên tiếng là Triệt Lăng Phong - con trai thứ ba của Triệt gia và là biểu đệ của Như Thuỷ.
    " Đúng, đánh chết nàng đi"
    " Đúng "
    ....
    Nghe thấy mọi người sôi nổi nói, Như Thuỷ mỉm cười khinh miệt một cái.
    Một đám thường dân mà cũng đòi có tư cách nói chuyện cùng nàng sao ?
    Chẳng qua...
    Như Thuỷ nhìn thoáng qua Vũ Huyền đang không ngừng cầu xin, đáy mắt nàng ta loé qua tia hận ý.
    " Người đâu, đánh tiểu tiện nhân này cho ta ". Nàng ta kiêu ngạo quay sang đám người đang đứng một bên quát . Tay chống nạnh, tay còn lại chỉ vào Vũ Huyền trông như người đàn bà đanh đá ngoài chợ .
    " Dạ dạ "
    Đám người đó vội vàng đáp lại sau đó tiến lên ra sức đánh vào người nàng .
    Vũ Huyền kêu lên một tiếng đau rồi giãy giụa.
    Thấy nàng vẫn còn sức giãy giụa, Như Tình tức giận quát :" Chưa ăn sao, đá mạnh lên ". Đám người nghe vậy cũng chỉ tăng thêm lực đạo mà không nói thêm gì .
    Tiếng cầu xin dần dần nhỏ bé rồi bỗng nhiên im bặt .
    Đám người đó không thấy tiếng nàng kêu nữa bỗng sợ hãi quay sanh nhìn nàng ta :" Nhị tiểu thư, không lẽ nàng đã ..."
    " Chưa có bổn tiểu thư cho phép, nàng ta dám chết sao ?" Như Thuỷ kiêu ngạo hất cằm lên tiếng.
    Lời nàng vừa dứt, mấy người khác cũng lên tiếng phụ hoạ theo
    " Đúng đúng "
    ....
    Nàng ta định kêu người gọi nàng dậy thì bỗng dưng thấy một nha hoàn vội vã đi vào .
    Chỉ thấy nàng ta chạy lại chỗ Như Thuỷ nói nhỏ gì đó khiến khuôn mặt nàng ta đỏ ửng, ngượng ngùng . Nhìn thấy biểu hiện của nàng ta thì mọi người cũng đoán ra là chuyện gì . Cũng chỉ có Thái tử điện hạ mới có thể làm cho nhị tiểu thư kiêu căng này trở nên nhu nhược như vậy .
    Haiz, chỉ tiếc cho vị ngũ tiểu thư này có hôn ước với Thái tử mà không được coi trọng.
    Mọi người thở ngắn thở dài .
    " Đi thôi ". Như Thuỷ nhìn mọi người một vòng sau đó cất bước đi đầu tiên . Mọi người thấy vậy cũng lục đục đi ra .
    Mọi người đi rồi nên không chú ý trên trời có một vệt màu đỏ và đen vụt bay vào phủ Tướng quân, rồi biến mất .
    Cung lúc đó, tại Thần giới
    " Quân Vũ, ngươi có biết đó là gì không ?" Một giọng nói ôn hoà vang lên .
    Quân Vũ lắc lắc đầu :" Đế quân, có cần phái người đi xem không ?"
    Đế quân suy nghĩ một lúc rồi gật đầu :" Ngươi cho Thần nữ đi đi ".
    Quân Vũ đáp một tiếng rồi xoay người đi ra ngoài . Đằng sau, Đế quân nhìn bóng lưng Quân Vũ đi không biết suy nghĩ cái gì .
    _________

    Phủ Tướng quân,
    Khi mọi người đi khỏi, người đang nằm trên mặt đất vốn nhắm mắt bỗng mở ra . Đó là mội đôi con ngươi lạnh lùng, hàn khí bức người nhưng lại chứa tia mê mang cùng nghi hoặc .
    Đây là nơi nào ?
    Ở địa phủ sao ?
    Nhưng tại sao mình thấy đau vậy . Rõ ràng mình đã cho nổ boom chết rồi mà .
    " Á á..."
    Đang nghi hoặc thì bỗng nhiên có một cơn đau đầu đánh úp lại . Vũ Huyền vội đưa tay ôm đầu một lúc lâu .
    Sau một lúc, khuôn mặt Vũ Huyền thoáng cái đầy tức giận cùng phẫn nộ ngập trời .
    ___________
     
    Dã Uyên thích bài này.
  6. Vũ Thiên Huyền

    Vũ Thiên Huyền New Member

    Chương 4 : Ngũ tiểu thư Bạcho Vũ Huyền

    Sau khi xem xong trí nhớ của nguyên chủ cũ, cuối cùng Vũ Huyền cũng bình tĩnh lại và suy nghĩ kỹ .
    Nàng xuyên qua !
    Hơn nữa còn xuyên vào thân thể của người cùng tên với nàng chỉ thêm một cái họ .
    Nơi nàng xuyên đến gọi là đại lục Dã Hải, mà thế giới này lại do nhiều đại lục khác tạo thành . Ở đây là một đại lục sùng võ vi tôn, tất cả mọi người đều có thể tu luyện . Mà nàng rất không may xuyên vào thân thể của người không thể tu luyện .
    Đại lục Dã Hải gồm rất nhiều quốc gia, trong đó chia làm bốn đế đô lớn nhất đại lục : Thương Lan, Hỏa Hoàng, Thương Viêm, Viêm Hoàng . Mà nơi nàng đang sống là Hỏa Hoàng đế đô, phủ Tướng quân - người nắm giữ gần nửa triều đình .
    Nàng là đích nữ phủ Tướng quân, tuy có thân phận hiển hách nhưng lại chịu mọi người khi dễ . Nghe nói nàng là đứa con nuôi của Tướng quân phu nhân được Tướng quân sủng ái nhưng đến khi phu nhân mất thì bỏ mặc nàng tự sinh tự diệt .
    Cũng có lời đồn nàng là đứa con hoang bên ngoài của Tướng quân .
    ........

    Có rất nhiều lời đồn không hay về nàng nhưng Tướng quân vẫn không giải thích gì và không phế bỏ vị trí đích nữ của nàng . Điều này khiến cho rất nhiều người ngạc nhiên, nghi ngờ và khó hiểu .
    Nhưng cũng không ai dám trực tiếp hỏi vì sao .
    Theo như những lời đồn trong phủ thì nghe nói phu nhân trước khi mất đã dùng thứ gì đó uy hiếp Thái hậu để nàng đính hôn với Thái tử .
    Nhưng khi được mục đích rồi còn đặc biệt lấy cái chết uy hiếp Tướng quân trước mặt mọi người . Lúc đó, mọi người tưởng Tướng quân sẽ không đồng ý nhưng không ngờ lại khiến cho mọi người cảm thấy ngoài ý muốn . Tướng quân đồng ý sẽ không giết chết nàng, nhưng nếu việc nghiêm trọng thì cũng không thể tha thứ . Cuối cùng phu nhân lúc đó mới nở nụ cười thoả mãn .
    Lúc đó, mọi người còn tưởng rằng phu nhân chỉ nhất thời hồ đồ . Không nghĩ tới, ngay hai hôm sau phu nhân mất tích không có thông tin gì cả . Điều này khiến cho mọi người càng thên nghi hoặc . Chẳng lẽ phu nhân mất tích có qua hệ gì với ngũ tiểu thư ?
    Nhưng tại sao phu nhân lại không mang tiểu thư đi theo ?
    Chẳng lẽ còn có huyền cơ gì ?
    Nhưng Tướng quân cũng không nói gì . Và bắt đầu từ đó, cuộc sống của nàng từ một tiểu thư thiên kim biến thành cuộc sống của một hạ nhân cũng không bằng . Thấy Tướng quân cũng không nói gì, các thiếu gia tiểu thư trong phủ lại ngày càng càn rỡ hơn . Lúc .nào họ thấy tức giận hay không thoải mái thì đều chạy tới chỗ nàng giải toả cơn giận . Mà đặc biệt là viết thương khi họ gây ra thì không qúa ba ngày lại khôi phục như cũ . Cũng vì lí do đó mà nàng mới sống tới ngày hôm nay và bọn họ mới có thể ngày ngày khi dễ nàng mà nàng lại cũng không chết .
    Tuy bị mọi người gọi là phế vật nhưng nàng vẫn bí mật trớn đi để trộm tu luyện . Nhưng kết qủa vẫn không thể tu luyện được . Dần dà nàng cũng nản lòng biến thành nhát gan, yếu đuối mặc người khi dễ . Nhưng cũng may bên cạnh nàng vẫn có một nha hoàn luôn hầu hạ bên cạnh nàng không dời đi .

    Suy nghĩ xong hết thảy, Vũ Huyền cũng hiể được hết thảy mọi việc .
    Thứ nhất, cơ thể này không thể tu luyện .
    Thứ hai, có hôn ước với Thái tử đương triều .
    Thứ ba, không có mẫu thân mà phụ thân thì không quản .
    Mà căn cứ vào kí ức thì nàng chắc chắn nàng không phải con ruột của hai người họ . Nếu vậy thì mọi chuyện vẫn dễ giải quyết hơn nhiều .
    Suy nhĩ xong , Vũ Huyền chuẩn bị đứng dậy thì thấy cả người đau nhức . Xem ra cần thiết phải tìm cách trị liệu thân thể này rồi tu luyện mới được .
    Nhưng trước hết phải xử lí vết thương này đã .
     
    Last edited: 15 Tháng mười 2018
    Dã Uyên thích bài này.
  7. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Chào bạn, truyện của bạn đăng không đúng quy định của diễn đàn mong bạn sửa lại như sau:

    + Tiêu đề: [Tiền tố] Tên truyện - tên tác giả

    + Topic 1: Bạn cần thêm tên truyện. Văn án thì bỏ trong Quote.

    + Chương truyện thì bỏ trong "Bấm xem nội dung truyện". Mỗi chương truyện của bạn cần có ít nhất 1000 từ.

    + Nội dung: Truyện bạn viết sai dấu rất nhiều, bạn có thể xem tham khảo cách viết đúng dấu trong bài:
    Nếu có gì thắc mắc thì bạn có thể hỏi tôi @Dã Uyên hoặc các mod khác như @Bạch Long , @Mộc Lan Thảo .

    Chúc bạn may mắn!
     
    Last edited: 14 Tháng mười 2018
  8. Vũ Thiên Huyền

    Vũ Thiên Huyền New Member

    Cảm ơn bạn nha
     
    Dã Uyên thích bài này.

Chia sẻ trang này