[Hiện đại] Ông xã, nắm tay em đi anh - Tiểu Langlang

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Tiểu Langlang, 28 Tháng mười một 2015.

  1. Tiểu Langlang

    Tiểu Langlang Well-Known Member

    Chương 38: Hãm hại (2)




    Rè... Rè...

    Em là con heo nhỏ ~ Mỗi ngày chỉ cầu ba bữa ăn no ~ Em là con heo nhỏ ~ Hết ăn rồi lại ngủ ~

    Đang tổng vệ sinh đường phố thì nhạc chuông quen thuộc vang lên, tôi hốt hoảng vội lục điện thoại từ túi quần ra nhấn ngay cái nút tắt. Tuy công ty không cấm sử dựng điện thoại trong giờ làm việc, nhưng mọi người đều ngầm hiểu chuyển sang chế độ rung hoặc im lặng.

    Tôi thắc mắc. Ngoại trừ ông xã thì bình thường ít có người nào gọi cho tôi vào giờ này... Ôi thôi được rồi, là không có luôn ấy chứ. Trong danh bạ điện thoại của tôi chỉ vỏn vẹn có một cái tên duy nhất - "Ông xã number 1" - còn đâu... Hu hu, làm gì có mà còn đâu. Số của cha chồng, mẹ chồng, em trai chồng, thư kí của chồng, bạn nối khố của chồng,... đều nằm ngoài vùng phủ sóng do ông xã nhà tôi tiếp quản. Nếu ngày đó có chuyện gì, đại loại như mẹ chồng gọi cho hai người chúng tôi về ăn cơm chẳng hạn, anh sẽ nhận rồi thả tin nhắn cho tôi qua số thuê bao chuyên dùng để gọi hồn.

    [Em đang ăn gì đấy? Ngừng ăn đi. Một lát tôi sẽ xuống đón em qua chỗ mẹ, em có mười lăm phút chuẩn bị.]

    Làm tôi đang nhai đậu phộng mém tí nữa phun một phát bể luôn cái màn hình đời mới.

    Tôi khóc không ra nước mắt. Ông xã à, anh làm riết chắc em chơi tự kỉ luôn quá!

    Phản kháng không có hiệu quả, ôm đùi ăn vạ thì bị ném lên sô pha, tôi còn chưa kịp mở miệng thì anh bật ra một câu làm tôi hết dám hó hé.

    "Nói nữa liền cấm em ăn thịt!"

    Đoàng đoàng đoàng! Sét đánh ra tro. Trời ơi ông xã, anh là mẹ ghẻ hay phù thủy Xiêm La?! Oa oa oa, sao anh nỡ đối với em như vậy? Không có thịt, ngày tháng sau này em biết trải qua như thế nào đây? Oa oa oa!!!!

    Thế đó, phong trào khởi nghĩa còn chưa kịp nổ ra thì đã bị ba kí thịt mỡ đàn áp trở về, tôi ngậm ngùi gặm miếng sườn non mà nội tâm chết lặng.

    Ông xã nhà tôi cái gì cũng tốt chỉ là tính chiếm hữu quá cao và đôi khi độc đoán, tôi cũng không phải thật sự khờ nên cũng nhận ra anh không cảm thấy an toàn về mối quan hệ hiện tại. Chúng tôi không bắt đầu bằng tình yêu mà là nhà tù hôn nhân chuyên chế, trong đó anh là Thẩm Phán quyết định số phận còn tôi là phạm nhân duy nhất. Anh dùng mọi cách để xây nên bức tường thật cao vây lấy tôi, nó hoàn mỹ và kín kẽ mục đích là ngăn tôi trốn thoát. Tôi nghĩ, chỉ cần trong đầu tôi rục rịch ý định "mưu phản" thôi, dám là từ nay về sau tôi cũng không biết mặt trời mọc ở hướng nào.

    Tôi thở dài. Cũng không biết anh cố tình để cho tôi nhận ra hay đang thử lòng tôi nữa? Chuyện làm ăn của anh tôi cũng biết ít nhiều, nhất là những chuyện "trong tối" mà "ngoài sáng" chưa bao giờ đề cập kia. Tuy không phải buôn lậu hay bán thuốc phiện nhưng chí ít anh cũng là đại ca của một vùng, đến những ông trùm có máu mặt cũng phải nể ông xã tôi ba phần.

    Lúc biết được sự thật này ngoại trừ ban đầu tay chân có hơi bủn rủn ra, còn đâu tôi thật kích động đến muốn hét thành lời. Má ơi, cuộc đời của con gái má nhiều khả năng sẽ dao động theo đồ thị hình sin giữa lưng voi và lưng chó, nếu không phải huy hoàng như một bà trùm thì chính là đi tù mọt gông!

    Em là con heo nhỏ ~

    Điện thoại lại lần nữa reo lên cắt ngang dòng suy nghĩ càng chạy càng xa của tôi, tôi do dự một chút rồi ấn xuống phím nghe. Không phải tôi khen nhưng thuê bao này cũng đủ kiên trì, làm gì có người bình thường nào gọi hơn cả chục cuốc mà cứ năm giây một lần, nghị lực cũng quá phi phàm đi, đến đi đẻ và đi đòi nợ còn chưa thấy gấp như vậy.

    "A..."

    [Phương.Gia.Hân!]

    "...Lô."

    Đầu dây bên kia truyền đến tiếng nghiến răng kèn kẹt, tôi nghe thấy mà tối tắm mặt mày chết đứng như trời trồng.

    Má ơi là anh hai? Thật sự là anh hai? Vì sao là anh hai? Ha ha, tôi là ai vậy? Ha ha!

    Trong lúc bấn loạn, tôi làm ra hành vi vô cùng anh dũng đi tìm đường chết.

    "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang nằm ngoài vùng phủ sóng, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!"

    [...Em giỏi lắm, còn dám giả giọng tổng đài để gạt anh! Phương Gia Hân, mấy năm nay em sống thoải mái quá nên gan cũng to lên rồi nhỉ?]

    Tôi cắn lưỡi, vội vàng lấp liếm, đối với hành vi chơi dại của mình âm thầm phỉ nhổ.

    "Hi hi, em đùa thôi ấy mà! Anh trai đại nhân bớt nóng, hạ hỏa, hạ hỏa đi anh!"

    Nói mà mồ hôi chảy ròng ròng giữa tiết trời tháng chín.

    [Hừ, đi ăn cơm cùng anh, anh có chuyện muốn nói với em.]

    Ế, không được đâu anh hai à! Ông xã nói chiều nay sẽ dắt em đi bơi, cơ hội ngàn năm có một để chiêm ngưỡng cơ ngực của ông xã em đó!

    [Hửm? Em không vui sao? Bây giờ muốn gặp em cũng khó quá nhỉ?]

    Nghe ra giọng điệu của anh hai bắt đầu trở nên không tốt, tôi lắc đầu nguầy nguậy, chợt nhớ anh hai sẽ không thấy nên vội lên tiếng lấy lòng.

    "Đâu có đâu có, em vui muốn chết luôn ấy chứ. Em đang nghĩ tí nữa đi ăn gì thì tốt, lâu rồi anh hai mới về nước nên dĩ nhiên hai anh em mình phải đi ăn ngon một chút rồi."

    Tự vả mình một cái. Phương Gia Hân, mi đúng là đồ lừa thầy dối bạn, tí nữa để ông xã biết được còn không cạo đầu mi mới là lạ!

    Thấy tôi phối hợp, giọng anh hai mới hòa hoãn trở lại.

    [Ừ, em xin phép nghỉ rồi xuống đây đi, anh đang đứng trước công ty em.]

    Nà ní? Không phải chứ anh hai? Cơm trưa em vừa ăn dứt miệng mà anh đã rủ em đi ăn cơm chiều luôn rồi sao?

    [Hửm?]

    Nặng nề hừ một tiếng khiến cho tôi sợ run đùi, tôi đành cắn răng đáp ứng khuất phục trước cường quyền hà hiếp.

    "Em biết rồi anh à, em xuống ngay đây, anh đợi em một chút."

    Dạ dạ vâng vâng, cúp điện thoại rồi mà cầm trên tay tôi vẫn không nén được hai hàng nước mắt lăn tăn như mì sợi.

    Có một anh trai bá đạo tùy hứng thật mới bi thương làm sao, hic!

    Nghĩ nghĩ, tôi bỏ bộ đồ vào tủ rồi quay lại nói với chị Liễu bên cạnh.

    "Chị ơi, em ra ngoài trước, khi nào chị đi thì khóa cửa phòng lại nha chị?"

    "Ờ, ờ... Được được, em đi đi."

    Tinh thần của chị Liễu có vẻ hơi hốt hoảng, tôi tò mò nhưng cũng không hỏi, gật đầu chào chị ấy rồi boăn khoăn tìm cách "trốn tiết" chiều nay. Hic, không biết có qua mặt được vị giám thị thần thánh canh me tôi 24/7 kia không nữa.

    Tôi nào có biết rằng, những ngày sau đó tôi thật hối hận vì đã rời đi ngày hôm nay.

    Cũng ngày hôm đó, một đồng nghiệp làm chung với tôi bị mất một khoản tiền giá trị lớn, mà lại đúng vào trước lúc tôi đi, mọi bằng chứng và ác ý đều nhằm về phía tôi. Khi tôi còn đang cùng anh trai ăn ở một nhà hàng sang trọng nào đó, thì ở phía công ty đã nhốn nháo cả lên vì tin đồn tôi trộm tiền.

    Cũng ngày hôm đó, tôi lần thứ hai ôm mềm ra ban công ngủ.

    Sau khi bị muỗi cắn hơn chục dát, tôi rốt cuộc cũng ngộ ra nhân sinh.
     
    thích bài này.
  2. Tiểu Langlang

    Tiểu Langlang Well-Known Member

    Chương 39: Hãm hại (3)




    "Thưa tổng giám đốc, đã điều tra ra số tiền bị mất cắp trước đó, hoàn toàn không liên quan đến phu nhân. Báo cáo điều tra cho thấy, người phụ nữ họ Nguyễn đã câu kết với một số thành viên trong công ty nhầm dàn dựng ra một màn mất cấp, mục đích là muốn hắt nước bẩn lên người phu nhân."

    "Báo cáo điều tra còn cho thấy, trước đó gián điệp công ty địch thủ thấy thân phận sắp bị bại lộ nên muốn kéo theo người làm đệm lưng, chỉ là không biết thế nào lại nhằm vào phu nhân hạ thủ. Theo điều tra, trước đó vài ngày trong tài khoản của hắn xuất hiện một khoản tiền bất minh, hiện nay phía bên cảnh sát cũng đã nhập cuộc để làm rõ."

    "Được rồi, không còn gì nữa thì ra ngoài đi."

    "Vâng, tôi xin phép!"

    "Em cũng nghe thấy rồi, lại đây."

    Hic, nghe thì cũng nghe thấy hết rồi, nhưng mà không có dám ra anh à!

    Tôi hấp hấp mũi từ sau giá sách nhô đầu ra nhìn anh, không ngoài ý muốn bắt gặp gương mặt điển trai đang đen sì của ông xã. Lập tức lầm lầm lũi lũi đi bước nhỏ lết đến chỗ anh, còn vừa đi vừa bứt rứt không ngừng vò nát cái khăn tay.

    Đừng hỏi tôi nay tại sao lại chuyển hệ qua khăn tay, đó giờ đến hỉ mũi tôi cũng hỉ vào áo luôn chứ đừng nói dùng đến món đồ cao cấp này. Nhưng qua giờ đả kích dữ quá khiến cho tôi hệt như cô thôn nữ vừa mới lên thành thị đã trở thành tiêu điểm scandal của xã hội vậy, không biết đã khóc hết bao nhiêu lít nước mắt rồi.

    "Ai cho phép em khóc, anh có nói qua sao?"

    Kéo tôi ngồi lên chân anh, ông xã nhíu mày, có chút không vui nhìn tôi thút thít.

    "Ông xã à ~ "

    Tôi khàn giọng vùi vào ngực anh, nước mắt như mưa. Tuy đó giờ tôi cũng công nhận bản thân tôi đúng là bánh bèo thiệt, nhưng cũng chưa có đến mức đụng vô là khóc, khóc ngày khóc đêm khóc như muốn gây bão lũ trên đồng bằng, hệt như người làm ra từ nước vậy. Tôi cũng biết ông xã đối với tôi ngoài cứng trong mềm, tuy ngoài mặt anh biểu hiện lạnh lùng nhưng động tác trên tay lại vô cùng thương tiếc, nhẹ nhàng ôm lấy tôi vuốt xuống từng cơn nấc nghẹn cho con bé mít ướt là tôi đây. Tôi cũng được dịp mà ra sức ăn vạ trên người anh, hệt như muốn đòi lại uất ức của mấy ngày nay vậy.

    Sự tình của ngày hôm đó tôi cũng không rõ ràng nữa, chỉ nhớ sau khi cùng anh trai trở về thì ánh mắt mọi người nhìn tôi bỗng trở nên kì lạ. Tôi cũng không suy nghĩ nhiều mà đi thẳng vào phòng thay đồ tính đổi áo ra làm việc, vì trước khi đi tôi chỉ xin anh Dật nghỉ có hai tiếng thôi rồi lại quay về làm tiếp. Vừa lúc đóng tủ lại thì đã thấy mọi người đứng chắn trước mặt tôi từ lúc nào, tôi còn ngơ ngơ tự hỏi đây là tình tiết gì thì đã ăn ngay một tát như trời giáng, dưới chân cũng bị ai đó dùng sức đạp xuống khiến cho tôi theo quán tính ngã bật ra phía sau. Tôi cắn răng, đau đến muốn chảy nước mắt.

    Vô duyên vô cớ bị người ta đánh mắng chẳng ai lấy làm vui vẻ gì, tôi cũng uất ức gần chết toan muốn đứng dậy thì bị hai người khác giằng vai đè xuống. Một chị hai mắt hồng hồng hung hăng xông tới hệt như uống reb bull (nước tăng lực) lại vả tôi hai cái, chửi như tát nước vào mặt.

    "Cô rốt cuộc có lương tâm không hả? Đến tiền viện phí của con trai tôi mà cô cũng lấy cắp, cô có còn là người hay không? Ngày hôm nay nếu cô không trả lại số tiền đó thì đừng hòng yên thân, tôi sẽ đánh chết cô mới thôi."

    Sau đó là ầm ĩ cả lên, có người giúp đỡ kéo chị đồng nghiệp đang phát điên kia ra thì cũng có người nhân cơ hội cháy nhà đi hôi của, chỉ có một số ít là đứng một bên làm như không liên quan. Tôi cắn môi cố gắng vùng vẫy, nhưng càng vùng vẫy thì tay chân càng bị ghìm chặt hơn. Chưa bao giờ tôi cảm thấy bất lực như bây giờ, không thể cử động mặc cho người ta bày bố, môi cũng bị đánh đến bật máu.

    "Rầm" một cái, cánh cửa phòng thay đồ vốn bị ai đó lợi dụng khóa lại bị đá bay, hai người đang ghìm tay chân tôi cũng bị đánh không thương tiếc, mặt mày méo xệch. Chỉ trong nháy mắt, nơi vốn đang loạn cào cào bỗng trở nên im bặt, ai cũng căng thẳng không nhúc nhích nhìn gương mặt âm trầm khủng bố của ông xã tôi.

    Tôi khóc, khóc đến không thể kìm chế được ông xã ôm lấy. Phía sau anh Dật cũng nhanh chóng xuất hiện, nét mặt hối hận lần đầu tiên quát tháo trước mặt nhân viên xử lý việc lộn xộn này.

    Tối hôm đó tôi như cũ bị ông xã ném ra ban công kèm theo tấm chăn, tôi cũng không nói không rằng nép sang một bên khóc thút thít rồi ngủ mất. Vết thương trên người đều đã được ông xã xử lí tốt, chỉ là vết thương ở lòng tạm thời khó mà khép lại, cứ mỗi lần nghĩ đến những người từng là đồng nghiệp hòa hảo đối xử với tôi ngày hôm nay, tôi lại không thể ức chế mà khóc thêm một hồi. Đến nửa đêm tôi mơ màng được ông xã ôm vào, tôi nấc nhẹ một tiếng rồi vùi sâu vào ngực anh. Cả đêm không mộng.

    Sự việc này còn chưa qua đi, thì ngày hôm sau tin đồn tôi tiếp tay cho gián điệp công ty địch thủ lấy trộm phần mềm sản phẩm lại náo loạn cả lên. Oan ức nhất là, gián điệp kia sau khi bị bắt chẳng biết thế nào lại chỉ đích danh tôi là đồng bọn giúp hắn tuồng thông tin ra bên ngoài, nhất thời dư luận trong công ty đều chỉa mũi nhọn vào người tôi.

    Sự việc đã đến mức này ông xã tôi cũng không nhẫn nhịn nữa, tát vào mặt giới truyền thông tin tức còn chấn động hơn.

    "Đường đường là phu nhân tập đoàn nhà Nam Cung lại làm mấy trò hèn hạ đó sao? Cũng không thiếu mấy đồng tiền như vậy. Trước khi sự việc được sáng tỏ, tôi không mong giới báo chí sẽ tổn hại danh dự vợ tôi bằng những dòng nhăn nhít này, bằng không khi điều tra ra thực hư, tôi sẽ kiện các người về tội phỉ báng. Tôi không nghĩ sẽ bỏ qua cho những người có ý định làm hại đến vợ tôi."

    Chấm dứt buổi họp báo, anh bãi luôn chức vụ của ba vị trưởng phòng và cho hai mươi nhân viên thôi việc. Số người từng hò hét muốn đuổi tôi ra khỏi công ty nháy mắt bay hơn phân nửa, những người còn lại thì an phận làm việc, nhưng lúc nào thần kinh cũng căng thẳng vì chịu sức ép của anh Dật. Không khí trong công ty nhất thời trở nên âm trầm.

    Tôi cọ cọ vào người anh, cái mũi đỏ ửng còn rơm rớm nước mắt. Mấy ngày này tôi vẫn ở phòng làm việc với ông xã, một phần là vì tránh sóng gió còn một phần là vì thói quen, ăn cùng ăn ngủ cùng ngủ, so với trước kia lại càng khắng khít hơn. Nhất là sau lần bị đánh trong phòng thay đồ ấy, ông xã đối với tôi còn quản chặt hơn trước kia. Ông xã từng vuốt nhẹ lên chỗ bầm tím trên gương mặt tôi mà bảo rằng: "Đau đớn của em ngày hôm nay, anh sẽ trả gấp mười cho những người đó." Lúc nói ánh mắt cũng trở nên lãnh khốc làm tôi sợ gần chết.

    Tôi biết ông xã một khi đã nói là làm, không có cái gì mà "thương hoa tiếc ngọc" hay "không đánh nữ giới". Bằng chứng là những người hôm đó đánh tôi đều bị ông xã đánh đến nhập viện, thê thảm nhất chính là cái người bảo tôi đã lấy cắp tiền của chị ta ấy, đến giờ vẫn nằm trong phòng hồi sức vì gãy ba cái xương sườn và một cái xương đùi.

    Nuốt nước miếng. Ông... Ông xã tôi còn hơn cả găng-tơ bác sĩ ạ! QAQ

    Nhét vào miệng tôi một viên sô cô la, ông xã mặc dù không nói nhưng yêu chiều lại có thừa. Tôi ngẩng lên hôn bẹp lên mặt anh một cái, đối với việc ai muốn hại tôi và vì sao hại tôi tôi cũng không truy cứu nữa, chỉ sợ ông xã nhà tôi đi hại người khác thôi. T^T

    "Ông xã, hôm nay em hầm canh gà cho anh ăn nha?"

    Tôi nhỏ nhẹ nói. Gần đây ông xã mệt nhọc, đối với người khác sắc mặt cũng đen như đít nồi, làm cho cấp dưới đến ngay cả thanh mai trúc mã là anh Dật cũng không dám nhìn thẳng anh.

    Anh lại đút cho tôi thêm một viên sô cô la, quả nhiên là hàng ngoại nhập ăn hoài mà không ngấy, nhân bên trong miệng còn giòn tan.

    "Em biết nấu sao?"

    Anh hỏi. Tôi la lên hưng phấn.

    "Biết, biết. Bữa mẹ có qua nhà chỉ em mà. Làm cũng không khó, chỉ cần cẩn thận tỉ mỉ một chút là được rồi. Đi mà, anh để em nấu đi, em sẽ chú ý không để nổ bình (gas) đâu mà."

    Anh nhìn tôi đăm chiêu, hệt như sắp sửa phải ra một quyết định trọng đại dữ lắm vậy. Tôi tròn xoe mắt, long la long lanh nhìn anh. Một lát sau anh nở nụ cười trầm thấp, hơi bất đắc dĩ đồng ý.

    "Được rồi, nhưng em phải nhớ là cẩn thận đó biết chưa?"

    Tôi òa lên hoan hô, ôm lấy cổ anh hôn "bẹp bẹp" lên gương mặt anh tuấn, trước khi đi còn trịnh trọng thề thốt một hồi. Tâm trạng hớn hở ra khỏi công ty đã thấy có người đứng sẵn chờ phía trước, người nọ chào tôi rồi mở cửa cho tôi lên xe, tác phong vô cùng chuyên nghiệp.

    "Làm phiền anh đưa tôi đến siêu thị của đường XX nhé?"

    "Vâng thưa phu nhân!"

    Tôi vui vẻ đem bịch đồ ăn vặt ra ngồi nhai, xe chạy được một thì tôi thấy không ổn lắm. Dù tôi có là dân mù đường đi chăng nữa cũng biết nơi này cách thành thị ngày một xa, dân cư hẻo lánh, làm gì còn là con đường tấp nập xô bồ khu trung tâm.

    Tôi thấp thỏm muốn nói nhưng lại thôi, trộm liếc mắt nhìn lên kiếng chiếu hậu thấy tên kia vẫn tập trung lái xe mới yên tâm mò vào túi xách. Còn chưa kịp nhấn nút gọi thì "Kétttt----" một tiếng đầu tôi đập thẳng vào ghế trước, hai bên cửa xe bật mở ra, một người mặc vest đen ngồi vào rồi giật lấy điện thoại trên tay tôi bẻ nát.

    "Lâu ngày không gặp, xem ra cô vẫn sống rất tốt nhỉ?"

    Bên tai truyền đến giọng nói châm chọc quen thuộc, tôi quay lại không dám tin nhìn người phụ nữ diêm dúa lả lơi trước mặt.

    "Trịnh Tuyết Linh?!!!"

    Chỉ thấy cô mỉm cười quyến rũ, sau ót tôi bỗng nhói lên một cái rồi mê mang không còn biết gì nữa.
     
    thích bài này.
  3. Tiểu Langlang

    Tiểu Langlang Well-Known Member

    Chương 40: Ông xã, nắm tay em đi anh




    Căn phòng khép kín, ánh đèn mờ nhạt, không khí nặng nề bao trùm lên tấm lưng dày rộng đang ngồi trên sô-pha. Tôi "Ực" một cái nuốt xuống một ngụm nước bọt, cảm thấy không còn tha thiết gì nữa mà đi bước nhỏ hệt như đang dò mìn tiến lại gần chỗ anh. Bất chợt anh ngước lên nhìn tôi, tôi sợ đến mức suýt nữa thì lăn đùng ra đột quỵ.

    Bác sĩ, tim tôi sắp phọt ra ngoài! QAQ

    "Ngồi đi."

    Anh cúi đầu làm như không thấy động tác đang cứng đờ như rô-bô của tôi, tay cùng chân song song bước đều đặt nửa cái bàn tọa lên sô-pha thẳng thớm. Tôi khép nép hệt như đứa nhỏ làm sai đang lo sợ nhìn vị phụ huynh trước mặt, sẵn sàng tâm lí có thể đối mặt với án treo ngủ ngoài ban công bất kì lúc nào.

    "Có một chuyện từ lâu anh vẫn luôn giấu em, nhưng anh nghĩ đã đến lúc nên cùng em thẳn thắn, mặc kệ kết cục có ra sao, anh cũng không hối hận."

    Giọng ông xã vẫn trầm trầm từ tính, lọt vào tai tôi lại chẳng khác nào đang đàn lên dây thần kinh căng thẳng. Cuối cùng dù có trốn tránh thế nào cũng không thể phủ định sự thật này, nháy mắt nét mặt tôi liền nghiêm túc hẳn lên.

    Mắt to mắt nhỏ trừng nhau một hồi, tôi cũng không hối thúc chỉ trợn tròng trắng lên chờ đợi anh đưa ra quyết định quan trọng. Ngay khi nhiều khả năng tôi phải đi chỉnh hình vì hai mắt tỷ lệ nghịch với khuôn mặt, môi ông xã rốt cuộc mấp máy rồi như hạ quyết tâm chộp mạnh lấy vai tôi.

    Ông xã nghiêm túc gằn giọng rõ ràng, nói.

    "Thật ra, anh là diễn viên hài!"

    ......OMG!! Không phải chứ ông xã??!!!!!!!!

    Àoo!!!

    Đột nhiên bị hắt nước lạnh khiến cho tôi giật nảy mình một cái, đầu óc mơ hồ cũng dần dần thanh tỉnh.

    Tôi khó khăn nâng hàng lông mi đang ướt sũng lên, khóe mắt có chút cay rát nên tôi nhắm chặt lại vài cái rồi từ từ mở ra. Trần nhà trong kí ức như cao hẳn lên rồi đóng từng tầng bụi dày, căn phòng hôn ám với chút ánh sáng le lói từ ngoài cửa hắt vào khiến cho hai mắt mờ sương của tôi nhất thời không thể thích ứng được mà trở nên mờ mịt.

    Tôi nhớ là tôi đang trên đường đi tới siêu thị thì gặp phải sự cố, tài xế không đáng tin đưa tôi đến nơi khỉ ho cò gáy này rồi đập tôi nằm bẹp. Nếu như không có gáo nước lạnh vừa rồi, dám là tôi đang còn thẳng cẳng phơi thây nơi xứ người.

    Ồ, vậy tính ra là tôi đang bị bắt cóc đi? Biết ngay mà, vừa nãy chỉ là mơ thôi, làm gì có chuyện ông xã bảnh tỏn xà lỏn nhà tôi lại đi đóng hài được chớ, hù chết người.

    Đương lúc tôi còn đang mừng thầm vì ông xã tôi không phải "diễn viên hài", cánh tay chợt bị một người đàn ông không kiên nhẫn nắm lấy rồi vô tình kéo đi. Tôi cũng an phận ngồi yên trên một chiếc ghế gỗ mặc cho người kia đo đạc rồi đem dây ra trói, vẻ mặt ngoan ngoãn phối hợp phải nói là good thì thôi rồi.

    "Đối với một con tin thì thái độ của cô rất đáng được tán thưởng đấy!"

    Tôi ngẩng đầu nhìn về nơi phát ra giọng nói, không ngoài ý muốn bắt gặp được gương mặt khó ở của ai đó đang khoanh tay đứng ngược hướng ánh sáng. Tôi bĩu môi.

    Trịnh Tuyết Linh, không ngờ cô sa đọa đến mức rủ tôi đi đóng phim Thái. Mấy cái cảnh này chỉ có trong phim giật chồng đánh ghen thôi cô có biết không? Lần sau cô phải sáng tạo một chút, nếu không đụng xe nhảy lầu thì nên ngồi vào bàn lẩu, cạn trước ba li xá xị rồi có gì mình từ từ nói cho nhau nghe.

    Phất tay cho người đặt ghế ngồi ngay phía đối diện tôi, cũng không chờ tôi ú ớ thêm lời nào tầm mắt sắc lạnh đã quét qua, tôi biết điều lập tức Stop ngay và luôn. Đấy, tôi cũng có dốt tiếng anh lắm đâu, ít nhất vào lúc nguy cấp tôi cũng biết Exit là lối chuồn khẩn.

    "Không có gì muốn nói à? Vì sao tôi bắt cóc cô? Vì sao tôi đưa cô đến nơi này? Tiếp theo, tôi sẽ làm gì cô?"

    Tùy ý ngã ra phía sau bắt chéo chân, ánh mắt Trịnh Tuyết Linh lướt sang tôi mang theo một chút chán ghét, mà nhiều hơn đó là thứ cảm xúc vô cùng phức tạp mà ngữ văn ba điểm như tôi không thể nào hình dung ra.

    "Cô biết không? Kì thực so với chị tôi thì cô hạnh phúc hơn nhiều, ít nhất cô nên cảm thấy may mắn vì được sinh ra trong một gia đình bình thường mà không phải con nhà quyền quý. Mẹ tôi là một phụ nữ yếu đuối lúc nào cũng chỉ biết đến chồng, thờ chồng, tôn chồng, mặc kệ cho ông ta ở bên ngoài làm xằng làm bậy, bao nuôi tình nhân, tổn hại không ít danh dự. Chỉ có điều ngay cả bà cũng không thể ngờ được rằng, người đàn ông chung chăn gối bao nhiêu năm qua lại thua cả cầm thú đem bán chính đứa con mình."

    Cô cười nhạt, khóe miệng nhếch lên trào phúng.

    "Mọi người ai cũng nghĩ rằng chị tôi hệt như những cô công chúa bước ra từ quyển truyện cổ tích, không chỉ thông minh giỏi giang mà còn đoan trang thùy mị, quả thật chẳng khác gì là đóa hoa xinh đẹp của giới thượng lưu. Nhưng sự thật, chị tôi chỉ là một con búp bê đáng thương được cha tôi nuôi nấng, hoàn toàn không biết đến phản kháng là gì. Từng có một thời gian tôi thấy thương hại cho chị ta, mặc dù trong mắt người khác chị ta là một người đáng để ao ước. Nhưng vậy thì sao chứ? Cuối cùng còn không phải mặc cho người khác sắp xếp hết sao, ngay cả tình yêu của đời mình còn bị đem đi đong đếm. Cô nói, còn không buồn cười sao?"

    Cô đứng lên đi vòng sang chỗ tôi, không một chút kiêng kị khoan thai mở miệng.

    "Lúc trước tôi cũng từng đề cập đến nguyên nhân mà anh Duệ với chị tôi chia tay, một người là vì sự nghiệp muốn rời đi phát triển, còn người kia lại không chịu được xa cách mà nảy sinh mâu thuẫn. Nhưng sự thật..." Cô ghé vào tai tôi nói như mê hoặc: "Sự thật, là cha tôi đem chị tôi bán cho một nhà đầu tư lớn của nước ngoài."

    Tôi tròn mắt không dám tin nhìn Trịnh Tuyết Linh rời đi mang theo biểu tình châm chọc.

    "Không trách cô không tưởng tượng được, nhưng cha tôi chính là người như vậy. Ông ta có thể vì sự nghiệp mà hi sinh chị em tôi, chỉ có mẹ tôi là khờ khạo tin vào những lời dối trá của ông ta. Chị tôi thật đáng thương, cũng giống như tình yêu đáng thương của chị ta vậy. Chị tôi lựa chọn rời đi anh Duệ đến bên nhà đầu tư kia, một phần là do cha tôi ép buộc nhưng nhiều hơn vẫn là vì chính mình mà suy tính. Dùng thời gian năm năm ở bên cạnh một người đàn ông xa lạ để đổi lại vị trí cấp cao trong công ty, chuyện buôn bán có lời như thế, có là đứa ngốc cũng biết nên lựa chọn thế nào. Mà hiển nhiên, chị tôi lại không phải đứa đứa ngốc."

    Cô liếc mắt nhìn vẻ mặt tôi xoắn xuýt, chắc cũng biết IQ tôi không cao nên cho tôi thời gian để tiêu hóa vấn đề.

    Nói đi nói lại vẫn là ông xã nhà tôi đáng thương nhất, thành thật làm ăn (?) nên mới thua kém người ta (???). Tôi cũng không có quá nhiều nghi hoặc về cách làm của Trịnh Tuyết Liên, chung quy mỗi nhà mỗi cảnh, nhưng lựa chọn thế nào vẫn là quyết định ở cô. Mà may mắn cô ấy lựa chọn buông tay ông xã, chính vì vậy tôi mới có cơ hội được quang minh chính đại ở bên anh, nhờ vậy tôi mới thấy cuộc đời còn tươi đẹp biết bao, tính ra tôi phải cám ơn cô ấy nữa mới đúng.

    Tôi quyết định rồi, kì này mà bình an thoát hiểm tôi nhất định phải bù đắp tổn thương cho anh bằng hai cái bánh bao nhỏ*, tốt nhất là đẻ luôn một lượt Péc-xi, Xá-xị và Cô-ca. Một đứa bồng, một đứa cõng, một đứa dắt tay. Từ nay một nhà hạnh phúc mãi mãi về sau.

    *Bánh bao = Cục cưng bé con.

    "Này, cô có thể thôi chảy nước miếng đi được không? Thật ngu ngốc!"

    Nhìn vẻ mặt chán ghét của Trịnh Tuyết Linh, bấy giờ tôi mới phát hiện nước dãi của mình đã chảy ba thước, có chút ngượng ngùng khép miệng lại. Tôi thề, thiệt sự tôi không có tưởng tượng ra hình dáng XX rồi OO của ông xã đâu, nhất định phải tin tưởng tôi!

    "Không nói với đồ ngu ngốc như cô nữa. Nể mặt chúng ta từng quen biết, tôi cũng không thật sự chán ghét cô, nhưng nguyên tắc là nguyên tắc, tôi vẫn không để cô sống được. Thôi thì thế này đi, cô thấy chết ngộp như thế nào? Trước khi kịp cảm nhận đau đớn thì cô đã tắt thở, cũng không ảnh hưởng đến mĩ quan. Vậy đi, tôi thấy tôi vậy là nhân từ với cô lắm rồi."

    ...Chúng ta đang nói về vấn đề gì thế? Bàn về một trăm cách chết không kịp ngáp à??!!!!!

    Tôi khóc. Nói chuyện cho đã rồi làm thịt nhau sao? Không phải chứ, tôi còn chưa ăn gì để kịp chết!!! QAQ|||||

    Không nói nữa mà bắt đầu phân phó cho thủ hạ làm việc, mấy can dầu được rút ra rồi rưới đều xung quanh nhà. Chỉ một lát sau, mùi hăng của dầu liền bốc lên hừng hực.

    "Đây là công trường bỏ hoang nằm trong dự án xây dựng, mấy hôm trước cũng đã được cấp phép phá bỏ, giờ mà nó có bị cháy hay là gì thì người dân quanh đó cũng không lấy làm lạ. Nói đơn giản hơn, sẽ không ai phát hiện ra cô ở nơi này."

    Trịnh Tuyết Linh cười ra hiệu cho người đàn ông bên cạnh, anh ta gật đầu rồi móc ra một cái bật lửa, vô cùng chuyên nghiệp đem nó ném về phía can dầu. Lửa phực lên rồi lan ra khắp nơi, chẳng mấy chốc tôi tựa như chim trong lồng nơi nào cũng không thể thoát đi.

    Tôi hít sâu vào một hơi nhìn đám người lục tục rời khỏi, cổ họng khản đặc vì hít phải không ít khói.

    "Cô được gì?" Tôi nói: "Tôi chết rồi, cô thật sự sẽ vui vẻ sao?"

    Âm thanh khàn khàn của tôi vang lên, Trịnh Tuyết Linh dừng bước, tôi cũng không né tránh mà nhìn thẳng vào cô.

    "Phải."

    Hết thảy im lặng chỉ còn tiếng tí tách của ngọn lửa. Lần này, cô ấy đi thật.

    Tôi ngẩng nhìn trần nhà đen đúa ánh mắt có chút mờ mịt, cũng không biết nên khóc hay nên cười nhìn sinh mệnh của mình bắt đầu trôi đi. Thật sự thì con người tôi cũng không phải rộng lượng hay cao cả gì, nhưng ngay lúc này đây tôi lại chẳng có chút nào oán hận đối với Trịnh Tuyết Linh, dù hành động của cô chẳng khác gì là dồn tôi vào đường chết cả. Con người ai cũng ích kỉ như nhau, ai cũng tham lam mưu cầu hạnh phúc mặc cho cái giá phải trả đôi khi thật đớn đau.

    Tầm mắt bắt đầu mơ hồ, tôi khó chịu phát ra những tiếng ho trầm đục. Có lẽ đúng như những gì Trịnh Tuyết Linh nói, trước khi tôi kịp chết vì bị lửa thiêu thì đã ngạt thở trước rồi, chỉ là quá trình có chút không được dễ chịu cho mấy.

    Tôi mệt mỏi cúi đầu, hai mắt chớp chớp vì đau rát cuối cùng cũng không thể cưỡng được mà khép chặt lại. Ông xã à, bây giờ mà anh còn chưa chịu đạp cửa xông đến thì bà xã của anh nhiều nguy cơ sẽ thành heo quay, quan trọng hơn là anh sẽ mất vợ, từ nay sẽ sống như dân cờ bạc chơi bài ba lá lúc nào cũng bị bù.

    Sức lực ngày một cạn kiệt, tôi hít thở cũng ngày một khó khăn. Quả nhiên cuộc đời thì không như phim, ông xã cũng không núp lùm gần đó rồi nhảy ra úp sọt.

    Hầy, ông xã à ~ Bà xã anh hồng nhan bạc mệnh nên đi trước, anh ở lại nhất định phải thủ tiết, không được có bà hai bà ba đâu đó!

    Hưm ~ Nhưng thôi anh có cũng không sao, em thật nhỏ nhen nên đừng chê anh nhé!

    Còn có...

    "Ông xã à, em... thật không nỡ... một chút nào...!"

    Tôi khóc, hai hàng nước mắt vô thanh. Khói xộc vào miệng mũi khiến cho tri giác hoàn toàn chết lặng. Nhiệt độ xung quanh vẫn tăng cao, ý thức mơ hồ dần chìm vào bóng tối. Tôi hoảng hốt nhưng không làm gì được, mí mắt thật nặng nề, sợ hãi về cái chết cũng không bằng đau xót khi mất anh.

    "Xin lỗi, để em phải chờ!"

    Ngực tôi bỗng trầm xuống, đôi tay dày rộng đem tôi siết chặt vào khoan ngực kiên cường. Mọi thứ hệt như cách một tầng giấy mỏng nhìn qua khung cửa mờ ảo, duy chỉ có vòng tay ấm áp mà quen thuộc đó là chân thực.

    Trước khi mất ý thức lần hai, tôi chắc mẩm mình còn cứu chữa được mà điên cuồng hò hét.

    Bây giờ anh có đi đóng hài em cũng không có ý kiến gì. Thật đó, anh bật kênh XX chưa? Diễn viên hài trên đó nhìn giống anh lắm~~~~~~~XDDDDD

    (Nam Cung Duệ tỏ vẻ, em đừng nháo nữa cho anh nhờ.)

    .

    .

    "Nhân sâm này, cao dán này, máy mát-xa cầm tay này,... Ông xã, anh xong chưa? Nhanh lên đi anh!"

    Kiểm kê lại đồ trong giỏ lại một lần nữa, tôi nhìn ông xã trên mặt tây trang dưới mặt tà lỏn có chút cạn lời, lần thứ một trăm linh một tiến lên an ủi anh.

    "Chỉ là về thăm nhà mẹ của em thôi, anh cũng đừng... trang trọng quá, cứ như bình thường là được rồi." Lau mồ hôi. Nhanh mặc quần đi anh à, nửa tây nửa ta nhìn đau tim quá!

    "Ba má em hiền lắm, dám có khi thấy anh rồi còn giết heo đãi cả dòng họ ấy. Đâu phải nhà nào cũng có con rể chuẩn men 3G như anh!" Đẹp "giai", con nhà giàu, học giỏi. Vầy mà còn không ưng nữa thì thôi luôn đó!

    "Nên anh đừng lo nữa nhé, ba má em nhất định sẽ rất thích anh!" Dám trước khi thấy mặt anh má em đã đánh bẹp em rồi, cái tội đi gần một năm trời mà không liên lạc về nhà.

    Một hồi gà bay chó sủa ông xã rốt cuộc cũng chịu đi thay đồ, tuy vẻ mặt như cũ không có biểu tình nhưng vẫn nhìn ra là có chút không yên. Tôi xiêu lòng, tự dưng thấy cưng anh gì đâu.

    Chất món đồ cuối cùng lên xe, tôi lẩm nhẩm đếm lại lần nữa xem còn quên gì nữa không. Rốt cuộc cũng hài lòng gật đầu, tôi hít vào một hơi quay lại nhìn căn nhà mà gần một năm trước tôi đã bước chân vào.

    Vẫn là một khu vườn nhỏ, nhưng không còn trống trải như trước mà đã phủ một màu xanh tươi. Tôi nhếch miệng cười toe, nguyện vọng được lăn mình trên thảm cỏ nhờ công ông xã vung xới rốt cuộc cũng hoàn thành.

    Vẫn là một căn nhà hai tầng, con đường đi nho nhỏ, cái ban công đón gió, và... một ông xã mặt than.

    Tôi cười.

    Khởi đầu của chúng tôi không phải là tình yêu, nhưng lại vì yêu mà dây dưa với nhau một đời một kiếp.

    Anh là cái tên mặt than không quản sự đời, mỗi ngày tôi phải dốc toàn lực nghĩ cách chọc cười anh.

    Tôi là con bé nhàn rỗi ưa làm chuyện nông nỗi, mỗi ngày anh chỉ cầu cho tôi có thể bớt nhí nhố một chút.

    Cuộc sống sau hôn nhân quả thật là thử thách rất lớn đối với chúng tôi, hai người xa lạ tự dưng trở thành vợ chồng, không biết tí ti gì về nhau. Qua đó, là những câu chuyện vụn vặt trong cuộc sống đời thường, nhưng không kém phần ấm áp, giữa một người muốn yêu và một người muốn được yêu. Hạnh phúc đôi khi đến thật bất ngờ, nhiều bỡ ngỡ, nhưng cần nhất là hãy thật tỉnh táo để có thể giữ được nó.

    Chiếc giường này chia đôi, tủ quần áo anh bên phải em bên trái, cơm em nấu có thể không ngon nhưng anh vẫn ăn không bỏ sót phần nào. Từng lời nói và hành động của anh em đều xem trong mắt, có đôi khi mắt nhìn không đủ còn phải lôi cả tim ra để cảm nhận.

    Anh ít nói. Ôi ~ tốt nhất là anh đừng nói, mắc công lại làm em nổi máu tinh tinh muốn hành hung anh.

    Anh ít cười. Không sao, nhìn mặt em đi này, rồi anh sẽ cười ngay thôi.

    Cảm xúc nhân đôi, nỗi buồn liền vơi đi phân nửa. Kìa, có phải anh quên gì rồi không?

    Cạch.

    "Em còn chưa lên xe sao?"

    Khép cửa nhà lại, ông xã ngước lên hỏi tôi.

    Nhìn anh mặc một bộ đồ trắng hệt như ngày tới đón tôi đó, tôi cười lớn nhảy bổ vào lòng anh cọ cọ.

    "Ông xã ~ em yêu anh lắm ~ "

    "Anh biết."

    "Ông xã ~ em thật sự rất yêu anh ~ "

    "Anh biết."

    "Ông xã ~ em yêu anh giống như chuột yêu gạo vậy ~ "

    Anh cười, hôn nhẹ lên môi tôi.

    "Vậy có ai từng nói cho em biết, là anh cũng rất yêu em không?"

    Tôi cúi xuống cọ nhẹ vào mũi anh, hai mắt rưng rưng.

    "Có, em nghe thấy rồi!"

    Tôi cùng anh nhẹ nhàng dây dưa, giây phút này chỉ ước sao cho thời gian dừng lại một chút. Có được anh, tôi như có được cả thế giới này.

    "Ông xã, nắm tay em đi anh! Phía trước, đã là cầu vồng rồi!"

    .

    .

    FIN
     
  4. Tiểu Langlang

    Tiểu Langlang Well-Known Member

    Ngoại truyện 1: Giam em một đời

    "Anh thật sự, ở bên cô ấy sao?"

    Trong ánh đèn dạ quang, anh đưa mắt nhìn người con gái xinh đẹp uyển chuyển rồi lại nhiều hơn một phần thành thục tao nhã này, cảm thấy thời gian là một thứ gì đó rất thần kì, ngay cả tình cảm từng một thời khiến anh khó thở gần như phát điên, vậy mà mới tám năm thôi, anh gần như đã không còn bất kì dao động nào. Trong mắt anh, cô cũng chỉ còn là một người qua đường không hơn.

    Trịnh Tuyết Liên thì vẫn là Trịnh Tuyết Liên, nhưng giờ đây cô có nhiều hơn một cái danh phận, là phu nhân cao quý của dòng dõi tài phiệt ngoại quốc. Cuộc sống đối với cô không tồi, ít ra một đời này cô không hề thua kém bất kì ai, tiền bạc hay danh vọng cô đều có đủ cả, nhưng anh biết nó không bao gồm cả hạnh phúc, nếu không cô sẽ không cùng anh ngoài sáng trong tối dây dưa mập mờ.

    Trong lòng anh cười nhạt. Làm người vẫn là nên biết đủ, những thứ không phải của mình thì không nên tham lam.

    Cô cắn môi, không nhìn đến châm chọc trong mắt anh, chiếc mũi xinh đẹp hít nhẹ một cái, có chút đáng thương nghẹn ngào nhìn anh.

    "Anh... Ngay cả nói chuyện với em cũng không muốn sao?"

    Cô biết anh thay đổi, không còn là Nam Cung Duệ đầy mắt đầy tâm đều là hình bóng cô. Cô cũng không trách anh, bởi vì người gây ra tổn thương cho anh chính là cô, là tự tay cô đã phản bội phần tình cảm này. Nhưng cô không từ bỏ, cô muốn dùng thời niên thiếu của mình và anh đem ra để đặt cược, hi vọng đâu đó trong anh vẫn còn chút gì đó tình cảm đối với cô.

    Cô biết, bởi vì anh chính là Nam Cung Duệ mà không phải ai khác, cô hiểu rõ anh, hiểu rõ cả sự bá đạo gần như chấp nhất này. Nhưng tất cả hi vọng của cô chỉ đổi lại nụ cười nhạt của anh, cô sâu sắc cảm thấy giờ phút này có thứ gì đó đã đi lệch quỹ đạo.

    "Tôi không nghĩ chúng ta còn chuyện gì để nói cả. Tám năm trước..." Anh đảo mắt: "Có lẽ đã nói đủ rồi."

    Anh xoay người muốn đi, tình cảm nếu như đã buông xuống, vậy không cần phải dây dưa mập mờ làm cho người bên cạnh chịu tổn thương. Trân trọng bản thân mình, trân trọng người trước mắt, quá khứ đã qua rồi thì để nó qua đi. Anh cảm thấy có chút phức tạp, bản thân anh cũng không ngờ có thể dễ dàng buông xuống đoạn tình cảm gần như theo anh suốt thời niên thiếu này, mà có lẽ nguyên nhân lại chỉ vì một cô ngốc nào đó hay làm anh đau đầu.

    Bước chân bỗng khựng lại, phía sau đột nhiên bị ôm chầm lấy. Một khuôn mặt vùi vào lưng anh mang theo thanh âm nức nở, hai tay gần như dùng toàn bộ sức lực mà siết chặt lấy anh.

    "Anh đừng như vậy! Đừng bỏ mặc em! Em sai rồi, em thật sự biết sai rồi! Anh đừng đi, đừng bỏ lại em. Cho em thêm một cơ hội, chỉ một lần nữa thôi, em nhất định sẽ không lại để anh thất vọng, được không anh?"

    Lưng áo nhanh chóng thấm đẫm nước mắt người phía sau, anh không nói gì chỉ trầm mặc gỡ tay cô ra, quay lại cùng cô kéo giãn khoảng cách.

    "Trịnh phu nhân, hay bây giờ nên gọi là Vasilyev phu nhân nhỉ? Tôi nghĩ cô có chút hiểu lầm gì đó rồi thì phải? Từ cái đêm cô leo lên giường của ngài Alex Vasilyev, không nói một lời cùng ông ta rời đi mảnh đất này sang Nga, tôi nghĩ cô cũng đã hiểu, giữa chúng ta chẳng còn quan hệ gì cả. Chúng ta không có quan hệ ràng buộc trên pháp lí, không hợp thì tan, nên cô không cần xin tôi tha thứ." Anh nhíu mày: "Hiện tại tôi đã là người có gia đình, cô cũng là phu nhân danh giá của dòng họ Vasilyev, nếu không cần thiết, mong cô không cần nói ra những lời khiến người khác phải hiểu lầm này."

    Nói rồi nện bước đi, không chút do dự để lại Trịnh Tuyết Liên nước mắt giàn giụa, tinh thần gần như hỏng mất, móng tay bấm chặt vào chiếc váy xa hoa, cũng mặc kệ hình tượng cao quý mà gào lên.

    "Nam Cung Duệ, anh đứng lại cho em! Tại sao ngày đó anh không hỏi vì sao em lại leo lên giường của lão già đã gần bảy mươi kia? Có phải ban đầu anh đã biết hết rồi không, nên mới đợi để mà chê cười em?"

    "Nam Cung Duệ, anh là đồ tàn nhẫn! Có phải anh chê thân thể em dơ bẩn không chịu nổi, nên mới hết lần này tới lần khác không chấp nhận em quay lại mặc kệ em có cầu xin như thế nào, có đúng không?"

    "Nam Cung Duệ, anh quay lại... anh quay lại đi... em sai rồi! Nếu... Nếu lúc trước em mặc kệ mọi thứ đi cùng anh, nếu em không phải con gái nhà họ Trịnh, có phải người đứng bên cạnh anh bây giờ là em không?"

    Anh dừng bước, không mặn không nhạt nhìn người đang khóc đến không thể thở nổi kia.

    "Không có nhiều nếu đến như vậy, những thứ của ngày hôm nay đều là do cô lựa chọn. Kể từ bốn năm trước tôi đã buông tay rồi, không ai sẽ đứng mãi ở một nơi chờ một người, mọi người dù cho đau khổ vẫn phải học cách vực dậy để bước tiếp đi. Tuyết Liên, tôi phải đi tiếp, cô cũng nên như vậy thôi."

    Trịnh Tuyết Liên không phục thốt lên: "Em không tin anh yêu cô ta, cô ta có gì hơn em chứ? Cô ta có thể thay anh quản lí tài chính không? Có thể đưa đi gặp người khiến anh nở mày nở mặt không? Đừng cho là em không biết, ngày thường anh không bao giờ mang theo cô ta ra ngoài, chỉ riêng hôm nay..." Cô nghẹn ngào, tha thiết hi vọng nhìn anh: "Có phải là vì em không? Có phải là vì, anh còn yêu em hay không?"

    Anh lắc đầu.

    "Có thể cô ấy không thông minh, không biết quản lí tài chính, cũng không giỏi giang khôn khéo biết cách làm cho người ta yêu thích. Việc cô ấy giỏi nhất chỉ là yêu tôi thôi, mà tôi, chỉ cần như vậy là đủ. Những thứ cô ấy không biết làm, tôi sẽ thay cô ấy làm, thế giới này quá mức phức tạp, cô ấy chỉ cần một người chống đỡ là tôi thôi. Tôi là tất cả những gì mà cô ấy có!"

    Đúng vậy, tôi thương em như thế, em nhất định không được phụ tôi, không được rời đi tầm mắt tôi! Anh trai em thật ngốc, tôi có cách đẩy ba mẹ em rời đi, để thế giới của em chỉ có thể xoay quanh tôi, dựa vào tôi, vậy thì có lí do gì tôi buông tha hắn để hắn quấy nhiễu tầm mắt em khỏi tôi? Buồn cười, hắn nghĩ chỉ cần nói vài thứ về tôi là mang được em đi? Ngây thơ quá rồi!

    "Một ngày nào đó, em sẽ hối hận vì ngày hôm nay. Nam Cung Duệ, hắn chẳng phải dạng người tốt đẹp như em nghĩ đâu. Nếu có một ngày em biết được sự thật về hắn, anh tin chắc em sẽ sợ hãi mà muốn chạy đi thật xa."

    "Rốt cuộc thì anh hai đang nói gì vậy? Sự thật, sự thật gì cơ?"

    "Nam Cung Duệ, hắn..."

    "Dừng lại ở đây được rồi!"

    Tôi nhướng mày, qua loa vài câu là đã lừa được em đi. Tôi biết, em vẫn luôn si mê tôi.

    "Anh hai chắc đã mệt rồi, em đã thay anh đặt phòng ở khách sạn, anh cứ đến đó nghỉ ngơi trước, ngày mai vợ chồng em sẽ đến thăm anh sau!"

    Tôi cười cười đem em vùi vào lòng tôi, khiêu khích nhìn người anh vợ đang tức đến mức thở hổn hển kia.

    "Đừng gọi tôi là anh hai, cũng không cần cậu giả vờ tốt bụng, tự tôi đã có chỗ ở rồi! Và còn nữa, tôi đợi ngày mà con bé nhận ra bộ mặt thật của cậu, khi đó, tôi sẽ đến đưa con bé đi!"

    "Sẽ không có ngày đó!"

    "Đừng nói chắc như vậy, cậu nghĩ cậu có bản lĩnh che giấu con bé cả đời sao?"

    Tôi nhếch môi, có gì mà không thể? Sau đó tôi dùng khẩu hình nói với hắn ta: Chỉ cần tôi còn sống, cô ấy vĩnh viễn không có khả năng rời đi tôi!

    "Hừ, cậu được lắm Nam Cung Duệ, cứ chờ đó mà xem, tôi sẽ chống mắt lên nhìn ngày Tiểu Hân không do dự mà rời đi cậu!"

    Nói xong hắn đập bàn bỏ đi, nhìn em ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, dù vậy cũng không bỏ mặc tôi chạy theo hắn khuyên can. Tôi cong môi cúi đầu hôn em một cái, giúp em gạt đi chút bối rối không cần thiết về tên kia. Tôi cười.

    "Về nhà thôi!"
     

Chia sẻ trang này