[Hiện Đại] Mèo nhỏ của boss tổng tài - Đinh Thảo My

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Diva Điệp Tử, 2 Tháng hai 2018.

?

Bạn thấy truyện này thế nào?

  1. 1.Hay tiếp tục

    78.6%
  2. 2.Tạm được

    21.4%
  3. 3. Nhạt, dở

    0 vote(s)
    0.0%
  1. Diva Điệp Tử

    Diva Điệp Tử Lu Lùn Lu Hay Bị Khùng Converter Tác giả

    Chương 40

    Miu Miu ngậm bút viết mấy từ tạm biệt Tô Dĩ Phong rồi phóng đi ngay. Cô vốn định đi một lát thôi nhưng ai biết đâu lại gặp được anh trai, không nói không rằng bỏ đi đến giờ boss chắc chắn đang giận cô lắm nga. Trên đường về Miu Miu cứ lo lắng mãi không thôi. Khi đã về đến phòng cô tính đi vào nhưng rồi lại thụt lùi, tiến tới rồi lại thụt lùi. Đột ngột hai tai cô dựng đứng lên, cô nghe thấy một giọng nữ trong phòng boss, đáng ghét đêm hôm thế này mà bọn họ ở cũng một chỗ là thế nào.

    Sáng hôm sau...

    Khi Miu Miu chạy vô phòng thì chỉ thấy căn phòng trống không vừa nhìn là đã biết boss đến công ty, đáng ghét lại không chờ cô. Mèo nhỏ chạy vào bếp gặm tay ông quản gia lắc qua lắc lại ý bảo ông dẫn tới chỗ Ngạo. Còn ông quản gia mơ hồ không biết con mèo này muốn gì mà cứ lắc tay ông hoài.

    "Con muốn ăn sáng sao.'' Ông hiền từ nói.

    Bạn mèo nhỏ lại lắc đầu kéo tay ông lại chỗ để cơm hộp cho Lãnh Thiên Ngạo. Ông quản gia ôm đầu, thì ra là muốn đem cơm cho thiếu gia sao. Ông bất đắc dĩ phải làm theo ý mèo cưng của hắn, ai ngờ đâu mèo nhỏ lại trốn sau xe để đến công ty chứ.
    Vừa đến công ty Miu Miu như vận động viên chạy ma ra tông vọt cái vèo lên phòng boss. Nhìn qua khe cửa cô thấy cái bà cô già thư kí họ Tô kia đang quấn quanh người boss. Tức tối cô tông cửa chạy vào ai ngờ té chổng vó. Lãnh Thiên Ngạo nhăn mặt đẩy Tô Thanh Nhàn ra nhanh chóng tiến lại chỗ con mèo nào đó trừng mắt nói:

    "Ngoan ngoãn ở đây, lát quay lại sẽ tính sổ sau.''

    Trong phòng bây giờ chỉ còn mèo nhỏ và Tô Thanh Nhàn. Cô ta mỉm cười đi lại phía mèo nhỏ ngồi xuống vuốt đầu cô ai ngờ bị cô cắn cho một phát. Đáng đời bà cô già, ai dám cướp boss của bé bé sẽ xử đẹp. Tô Thanh Nhàn phút chốc như biến thành người khác bóp chặt cổ mèo nhỏ sau đó nâng người cô lên lại đập mạnh xuống đất. Miu Miu đau đến hít thở không thông ngao lên mấy tiếng đau đớn vì bị cô ta đập đầu xuống đất liên tục. Lãnh Thiên Ngạo nhận xong đồ ăn của quản gia tiến vào phòng liền thấy cảnh tượng mèo nhỏ đấy máu me nằm đó hai mắt cơ hồ trợn ngược lên đầy kinh hoàng.

    Hắn chợt như nhìn thấy lại lúc trước Miu Miu cũng như mèo nhỏ bây giờ nằm trên vũng máu, lúc đó hắn ôm Miu Miu trong lòng mà bất lực. Hắn giàu có quyền lực thì sao chứ, đến cuối cùng chẳng phải để cô chết dần chết mòn trong lòng hắn mà không làm được gì đó sao. Lãnh Thiên Ngạo đi từng bước nặng nề lại chỗ mèo nhỏ giọng rét lạnh hỏi:

    "Là cô làm..."

    "Là tôi làm đó anh vì sao cứ đem cái con mèo dơ bẩn này vào...'' Tô Thanh Nhàn chưa nói xong thì bị Lãnh Thiên Ngạo hung hăn bóp cổ cô dồn vào tường, đôi mắt hằng lên tia máu lãnh khốc nói:

    "Cô có quyền gì động vào nó hả.'' Từ hả cuối cùng hắn gằng giọng nhấn mạnh sau đó thô bạo đẩy cô té ra đất. Tô Thanh Nhàn bất thình lình đập đầu vào bàn nên bất tỉnh. Lãnh Thiên Ngạo không thèm quan tâm đau đớn bước lại chỗ mèo nhỏ đang thoi thóp nằm. Khi hắn chạm vào mặt mèo nhỏ nó còn vươn đôi mắt long lanh nhìn hắn, cũng vì ánh nhìn này mà làm tim hân như thắt lại. Cái lưỡi nhẹ liếm tay hắn như đang an ủi. Cứ như vậy Lãnh Thiên Ngạo ngồi đờ đẫn một lát rồi ôm mèo nhỏ đi ra khỏi phòng.

    Một lát sau Tô Thanh Nhàn tỉnh lại cũng nhanh chóng chạy ra ngoài. Vừa ra tới nơi thì trời bắt đầu trút những cơn mưa nặng hạt, cô nhanh chóng chạy xuống nhà xe chặn đường Lãnh Thiên Ngạo đứng trước mặt hắn thở không ra hơi nói:

    "Ngạo là em, em là Miu...''

    "Chát.'' Cô chưa nói hết câu liền bị Lãnh Thiên Ngạo cho một cái tát. Cô đứng trân tại chỗ nhìn hắn, đây là lần thứ hai hắn ra tay đánh cô mà nguyên nhân mỗi lần đó là do hắn không tin cô.

    "Tôi cấm cô nhắc đến Miu Miu, đừng tưởng bắt chước mọi cử chỉ như Miu Miu thì tôi xem cô thành cô ấy, tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt tôi nếu không đừng trách tôi độc ác.'' Hắn lạnh lùng cảnh cáo Tô Thanh Nhàn sau đó lên xe liền đi mất.

    Miu Miu hiện giờ cũng không biết giải thích sao cho hắn tin bởi vì cô cũng không dám tin mình thế nhưng đang ở trong thân xác Tô Thanh Nhàn, rút cuộc chuyện kì lạ xảy ra với cô hết lần này đến lần khác là sao. Miu Miu cố chạy theo xe của Lãnh Thiên Ngạo đến bên ngoài thì bị trật chân té, cô cắn môi vứt bỏ đôi giày cao gót để đuổi theo xe Lãnh Thiên Ngạo.

    "Ngạo em chính là Miu Miu, tại sao anh không tin em.'' Cô vừa chạy trong trời mưa vừa nói to sau đó lại một lần nữa té xuống bãi nước trên đường. Cô nằm im trên đất khóc rống lên, từ trước đến giờ cô chưa lần nào bị uất ức như lần này. Bị cái cô thư kí họ Tô kia đánh đến chết, bây giờ khó khăn lắm mới nói chuyện được với Ngạo lại bị anh ấy đánh, bị anh ấy lạnh nhạt. Có trời mới biết mấy ngày nay cô muốn nói chuyện với hắn thế nào. Cô luôn lén hắn nửa đêm cầm bút tập viết để được nói chuyện với hắn, cô lo sợ hắn sẽ thích người khác mà quên đi cô. Hôm nay hắn không tin cô, hắn thật sự bỏ mặt cô rồi.

    Miu Miu nằm yên dưới trời mưa mà ủy uất khóc, bàn chân trần toàn là vết thương bị nước mưa rửa trôi, cả người toàn là bùn đất. Cô như đứa nhỏ nằm yên khóc đến đáng thương nhìn theo xe của Lãnh Thiên Ngạo ngày một biến mất trong màn mưa. Tiếp theo đó cô không còn hay biết gì nữa.
     
    trucxinh0505 and Dã Uyên like this.
  2. Diva Điệp Tử

    Diva Điệp Tử Lu Lùn Lu Hay Bị Khùng Converter Tác giả

    Chương 41
    Lúc Miu Miu tỉnh lại thì thấy mình đã ở một căn phòng rất lớn và xa lạ, cơ thể nặng nề như bị xe tải nghiền qua đau đớn dữ dội. Cô đưa mắt nhìn xung quanh để quan sát căn phòng, căn phòng này được trang trí theo phong cách cổ điển rất sang trọng và tinh tế nhưng không kém phần tao nhã. Từ bên ngoài Tô Dĩ Phong chậm rãi bước vào nhìn người trên giường đã tỉnh liền lên tiếng:

    "Cô tỉnh rồi, cô ấy à may mà tôi đúng lúc có việc đi qua liền thấy cô ngất ở đó nên có lòng tốt mang cô về, nếu không bây giờ chắc đã chết cóng rồi."

    Miu Miu đột nhiên nhào đến ôm chặt cổ Tô Dĩ Phong oa oa lên khóc, uất ức dồn nén mấy ngày nay đột nhiên trào ra, cô ôm chặt cổ Tô Dĩ Phong khóc rống lên mặc cho anh gỡ cở nào cũng không ra. Tô Dĩ Phong bất đắc dĩ thở dài không biết làm sao vỗ nhẹ lên lưng cô như là an ủi, Miu Miu khóc một lúc liền nín rời khỏi cổ Tô Dĩ Phong mếu máo nói:

    "Anh hai, đừng nói anh cũng không nhận ra em nha!"

    "Cô là Tô Thanh Nhàn." Tô Dĩ Phong nói như đinh đóng cột nhưng không ngờ sau đó liền tái mặt bởi cô gái nhỏ trước mặt anh hai mắt đã rưng rưng tựa hồ sắp khóc đến nơi.

    "Hu hu đến cả người sống mấy chục năm với em còn không nhận ra thì làm sao Ngạo nhận ra được ô ô ~~"

    "Đừng nói em là... mà sao có thể thế được con bé bây giờ đang là cái con mèo ngố..." Anh nói được nữa chừng liền bắt gặp một ánh mắt đáng sợ quét tới liền thức thời im lặng không nói nữa.

    "Thực sự là em?" Tô Dĩ Phong hỏi lại một lần nữa như xác thực những gì anh đang suy nghĩ có đúng hay không.

    "Không thì anh nghĩ là con dở hơi nào." Miu Miu buồn bực lườm anh.

    "Không là con điên nào mới đúng!" Tô Dĩ Phong gian xảo cười, tuy chuyện này có chút khó tin, nói ra chưa hẳn ai tin nhưng anh thì có bởi vì anh cũng như em gái mình là xuyên vào xác của người khác. Nói đi nói lại chuyện này quả thật rất khó tin nên cần phải xác nhận lại cho chắc chắn.

    "..."

    ~~~~~~~Ta là giải phân cách~~~~~~

    Trên đường Lãnh Thiên Ngạo nhiên tăng tốc chạy xe thật nhanh, sau đó nhanh chóng tấp xe vào bên đường. Lồng ngực liên tục nhói đau khi nhớ lại lúc Tô Thanh Nhàn đuổi theo hắn và té xuống đường. Lắc đầu xua đi hình ảnh đó, rõ ràng Miu Miu là người duy nhất mà hắn yêu, cô là vì hắn mà mất đi tính mạng vậy mà cô chết chưa bao lâu hắn lại đi quan tâm một người phụ nữ khác hay sao... thật đáng buồn cười mà. Đưa tay vuốt nhẹ đám lông đầy máu me của con mèo bên cạnh, trong lòng ẩn nhẫn đau xót.

    Đến khi về nhà liền thấy Tô Thanh Nhàn đang lẻ loi đứng trước cửa biệt thự định bước vào nhưng lại thụi lùi lại và đứng đó nhìn mãi đến khi nhìn thấy xe của hắn đi tới. Từ trên xe bước xuống hắn nhíu mày nhìn cô không vui nói:

    "Tôi đã nói gì cô còn chưa nghe rõ...!" Hắn chưa nói hết thì cô đã chạy ngay vào lòng hắn ôm chặt lấy hắn, đầu không ngừng dụi dụi vào ngực hắn nức nở nói:

    "Tại sao con hổ không trèo cây được mà con mèo lại trèo cây được vậy!"

    Cánh tay đang tính đẩy cô ra liền dừng lại giữa không trung sau đứng im bất động như tượng. Đến lúc cô tưởng như hắn thật sự không nói gì nữa thì hắn mới cất giọng nói đầy run rẩy.

    "Cô... rốt cuộc ai đã nói cho cô biết những chuyện này, là Miu Miu đúng không? Cô ấy còn sống đúng không?"

    Miu Miu sửng sờ nhìn ánh mắt đầy sự nghi ngờ của hắn mà tim khẽ nhói lên từng hồi, lồng ngực đau đến nổi cả hít thở cũng đầy khó khăn với cô. Nhanh chóng rời khỏi lòng ngực ấm áp nhưng cũng đầy xa lạ của hắn, cô khó khăn nói:

    "Lãnh Thiên Ngạo rốt cuộc em phải làm gì anh mới chịu tin em hả?"

    "Tôi hỏi cô lần nữa Miu Miu đang ở đâu." Hắn cố chấp nói tiếp mà không quan tâm nhưng lời này có tổn thương đến cô hay không. Tá thi hoàn hồn... làm sao hắn tin chuyện này có thật được chứ.

    "Anh là người rất ghét ồn ào đặc biệt không thích phụ nữ tiếp xúc quá gần, trong nhà người hầu đều là nam chỉ trừ thím Trương là phụ nữ vì bà là người nuôi anh từ nhỏ đến lớn. Mỗi tối anh đều gặp ác mộng nên thói quen lúc thức dậy là uống cà phê, vì lo lắng sức khỏe cho anh nên em thường xuyên thay cà phê bằng trà sâm cho anh, anh có tính cảnh giác rất cao dù có vệ sĩ bảo vệ nhưng luôn có cảm giác không an toàn nên dưới gối bao giờ cũng đặt súng."

    Lãnh Thiên Ngạo đứng bất động nhìn cô, chuyện hắn đặt súng dưới gối không ai biết được cả, người duy nhất biết được chỉ có Miu Miu, không lẽ cô ấy nói cả chuyện này với cô ta.

    "Nếu không tin anh có thể hỏi bất cứ câu gì anh muốn, nếu thật có người nói với em thật thì cũng không thể nào nói hết tất cả được, thế nào anh dám không.'' Cô vừa nói xong thì liền rơi vào lồng ngực ấm áp, Lãnh Thiên Ngạo run rẩy ôm chặt cô lại như muốn đem cô hòa làm một với mình. Hắn không dám tin cô còn sống, cô thực sự đang ở ngay trước mặt hắn, hắn cứ sợ như đây là một giấc mơ vậy.

    Miu Miu run rẩy ở im trong lòng hắn sau đó òa lên khóc lớn, uất ức dồn nén mấy ngày nay bùng nổ khóc thật lớn trước mặt hắn. Đã lâu cô chưa có cảm giác này, cảm giác mọi thứ đều có hắn giúp cô gánh vác, rắc rối cô gây ra đều do hắn xử lí, cái cảm giác ỷ lại vào hắn khiến cô không thích một chút nào. Lãnh Thiên Ngạo nhẹ nhàng vuốt tóc cô, hôn nhẹ lên trán cô một cách khẩn trương. Miu Miu vừa khóc vừa đấm vào ngực hắn ủy uất lên tiếng.

    "Đồ xấu xa, đồ đáng ghét này hu hu em ghét anh, ghét anh, ghét anh..."

    Lãnh Thiên Ngạo nắm cái tay đang đánh đỏ hoe của cô lại nhanh chóng áp môi mình lên môi cô. Nụ hôn nồng nhiệt và hấp tấp thể hiện sự nhớ nhung của hắn, chiếc lưỡi nhanh chóng thuận lợi tiến vào trong miệng cô điên cuồng khuấy đảo. Miu Miu bị hôn đến cả đầu óc choáng váng, thân thể mềm nhũn tựa hồ đứng không vững thì được Lãnh Thiên Ngạo ôm lại. Đến khi cô tưởng mình không thở nổi thì hắn mới buông cô ra. Lãnh Thiên Ngạo yêu thương liên tục hôn bàn tay của cô, tay còn lại ôm chặt cô không buông như sợ nếu buông ra cô sẽ biến mất một lần nữa vậy.
     
  3. Diva Điệp Tử

    Diva Điệp Tử Lu Lùn Lu Hay Bị Khùng Converter Tác giả

    Chương 42
    Trong khoảng thời gian gần đây mọi người lại một lần nữa được trải qua hết các loại kinh dị điển hình. Ví dụ như đang họp vị boss mặt lạnh nào đó đột nhiên trúng gió xuân cười đến một cách đáng sợ khiến nhân viên ngồi gần hắn tránh xa như tránh tà. Có khi bọn họ đưa lên bản kế hoạch nào đó thì boss lại đột nhiên khen thưởng, đó còn chưa đáng sợ đâu ngài ấy còn đòi tăng lương rồi hỏi bọn họ xem phụ nữ thích được tặng quà gì, chắc boss không phải bị ai nhập vào đấy chứ.

    Rốt cuộc người không chịu được là Tô Dĩ Phong, hắn tức giận đùng đùng tiến thẳng đến phòng Lãnh Thiên Ngạo chỉ thẳng tay vào mặt boss của chúng ta quát lớn.

    "Cmn cậu có thôi khoe ân ái đi không, cậu biết là ông đây dạo này bị Emmily lạnh nhạt mà lại dám đi chọc tức tôi sao?"

    Vị boss nào đó làm gì quan tâm trực tiếp xem hắn như không khí liền call video trò chuyện với bạn mèo nhỏ.

    "Tối nay muốn ăn gì bảo bối."

    "Muốn ăn anh.'' Giọng nũng nịu của bạn mèo nhỏ truyền qua.

    Tô Dĩ Phong:

    "Vậy muốn ăn anh như thế nào.''

    "Tốt nhất là lột sạch sẽ rồi ăn.''

    Tô Dĩ Phong:

    "Được, vậy tối nay anh tắm sạch sẽ chờ em đến lâm hạnh.''

    "Ứ ừ làm người ta ngại chết luôn í."

    Làm ơn tôi còn đứng đây hai người có thôi ngay đi không hả, tôi là người không phải không khí nhé. Đây là tiếng lòng sâu thăm thẳm của Tô Dĩ Phong đang gào thét. Hắn thì đang bị Emmily lạnh nhạt bỏ rơi, thậm chí đến mặt hắn cô cũng không thèm nhìn. Hắn đã phiền não lắm rồi vậy mà hai kẻ không có lương tâm này còn đứng đây chọc tức hắn. Mang tâm trạng tức tối ra ngoài phòng lúc đi ngang hành lang liền nghe thấy.

    "Anh coi chừng người ta thấy a.'' Chàng trai tóc xanh thẹn thùng nói.

    "Sợ gì, để họ ghen tức chơi.'' Chàng trai tóc đỏ nâng cằm người yêu lên hôn một cái. [(⊙o⊙) có mùi đam mỹ đâu đây]

    Tô Dĩ Phong: ( ¯︶¯''')

    Càng nghe càng tức hắn nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh nam tạc nước cho tỉnh táo.

    "Anh lỡ người ta vào thì thế nào."

    "Mặc kệ, bọn mình hú hí trước đã."

    Tô Dĩ Phong: "╮(╯3╰)╭ cũng bình thường thôi.''

    Hắn lại tức tốc đi ra ngoài, đột nhiên va trúng một chàng trai thì có một cô gái chạy lại hỏi thăm chàng trai bị va trúng ấy. Tô Dĩ Phong vừa nhìn thấy là lại xù lông hét lớn như bị chọc tiết.

    "Tôi đi tôi đi khỏi khoe ân ái, tôi cũng có người yêu, tôi không hề ghen tị đâu nhá hứ."

    "..." Đôi trai gái.

    Đậu xanh rau má rốt cuộc hôm nay gặp phải vận gì mà đi đâu cũng thấy người người ân ái. Trong mắt hắn bây giờ thấy con chó hay con mèo có đôi có cặp cũng đều nhìn thấy chúng khoe ân ái. Nhìn đi nhìn đi tới con nít mẫu giáo cũng có đôi có cặp thì tại sao hắn vẫn còn cô đơn lẽ loi như này chứ. Càng nghĩ càng tức chạy đến nhà Emmily đập cửa rầm rầm, khi cô mở cửa thì hắn liền hét lớn.

    "Em sai rồi, em xin lỗi anh đi."
    Kết quả hắn bị Emmily quăng cho một cái bạt tai không thương tiếc.

    "Chưa có uống thuốc thì về nhà mà uống, đồ điên." Emmily vừa dứt lời thì đóng cửa cái rầm.

    "Bà con cô bác ngó ra mà coi, tôi đã quỳ xin lỗi vợ tôi như vậy rồi mà cô ấy cũng không chịu tha lỗi cho tôi, đã vậy còn bắt tôi ra ở riêng. Tôi chỉ lỡ quên đưa tiền đi làm tháng nay cho cô ấy thôi mà cô ấy giận tới giờ đây, sao số tôi khổ thế hu hu.'' Nghe giọng nói cùng tiếng khóc thương tâm của Tô Dĩ Phong khiến Emmily vừa bước chân lên lầu xém bước hụt mà té, lưỡi cô bị răng cắn trúng đau đến trợn mắt. Khốn kiếp, Tô Dĩ Phong tên khốn kiếp.

    Hàng xóm xung quanh còn đồng tình với hắn đứng trước cửa nhà cô gọi cô ra nữa chứ, được lắm tên khốn khiếp. Cuối cùng Emmily cũng bước ra, cô mỉm cười chào mọi người sao đó nghiến răng bịt miệng Tô Dĩ Phong kéo vào nhà rồi đóng cửa lại. Mọi người thấy đôi vợ chồng trẻ đã giải hòa nên cũng lần lượt bỏ đi.

    Trong phòng khách-----------------

    Tô Dĩ Phong quỳ xuống nền nhà hai tay kéo tai, miệng liên tục xin lỗi Emmily đang nhàn hạ ngồi trên ghế sofa mà uống trà.

    "Quỳ im ở đó, chừng nào tôi bảo đứng anh mới được đứng, nếu nhúc nhích phạt quỳ thêm giờ nữa.''

    "Vợ anh biết sai rồi, em tha cho anh đi, có được không.'' Nói rồi làm mặt con cún dễ thương chết đi được.

    Khóe miệng Emmily không ngừng co rút, tên khốn này học đâu ra vẻ mặt buồn nôn như thế chứ. Im lặng một lát cô lên tiếng.

    "Tha cho anh cũng được, chỉ cần anh chạy ra ngoài hô to ba lần tôi bị bạo cúc thì tôi liền tha cho anh."

    "Này có hơi...''

    Tô Dĩ Phong đang nói một nữa thì bị Emmily cắt ngang.

    "Nếu không muốn cũng không sao, anh có quyền lựa chọn."

    Thế là Tô Dĩ Phong đáng thương của chúng ta chạy ra ngoài cửa đứng trước khu chung cư hét.

    "Tôi bị bạo cúc, tôi bị bạo cúc, tôi bị bạo cúc."

    Tiếng hét vừa kết thúc cả khu chung cư im ắng tĩnh mịch đến lạ thường, khóe môi mọi người co rút nhìn chàng trai có vẻ đẹp trai nhưng không bình thường kia. Trong phòng Emmily ôm gối cười đến hoa mắt, cô vốn dĩ là nói đùa không ngờ tên đần đó lại làm thật, ha ha buồn cười chết mất.

    -----------------------

    Không phải là tôi đần.

    Tôi chỉ muốn khiến em vui mà thôi.
     

Chia sẻ trang này