[Hiện Đại] Mèo nhỏ của boss tổng tài - Đinh Thảo My

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi ~ Ma ám ~, 2 Tháng hai 2018.

?

Bạn thấy truyện này thế nào?

  1. 1.Hay tiếp tục

    80.0%
  2. 2.Tạm được

    20.0%
  3. 3. Nhạt, dở

    0 vote(s)
    0.0%
  1. ~ Ma ám ~

    ~ Ma ám ~ Cụ cừu Tác giả

    Chương 20
    Thôi bỏ đi, nghỉ nhiều chỉ thêm đau đầu, đi ngủ một giấc rồi sáng ngày tính tiếp. Bên ngoài phòng ngủ của cô vẫn là một mãnh hỗn độn. Anh chàng tóc xanh vừa chạy vừa la, thấy phía trước có một đám người thì nhanh chóng chạy tới, nhảy cái vèo lên người chàng trai tóc đỏ hu hu gào khóc.

    "Oa anh ơi, ma ăn bánh kem của em rồi, em nói mà ko ai tin hết oa oa."

    Nói xong còn ôm chặt cổ chàng trai tóc đỏ kia không buông, dịu mặt vào cổ người ta mà khóc. Chàng trai tóc đỏ nghiến răng nghiến lợi nói:

    "Mau... buông ra... như vậy còn ra thể thống gì nữa. "

    "Không, em không chịu. " Vẫn chặt ko buông.

    "..."

    "Quác quác quác " Một đàn quạ đen bay ngang qua, hai chàng trai kia mắt nhìn nhau không biết nói gì, đột nhiên chàng trai tóc đỏ lên tiếng.

    "Có phải em thường dùng cách này câu dẫn bọn đàn em. ''

    "..." Coi như đây là lời khen đi.

    Sáng hôm sau.....

    Lãnh Thiên Ngạo nhẹ nhàng rời giường, bước vào nhà tắm một lát rồi đi ra. Với tay lấy cái áo khoác da mặc vào, đeo bao tay bước ra ngoài thì Miu Miu nằm trên giường cựa quậy, đưa tay dụi dụi hai mắt nói với giọng ngái ngủ.

    "Ngạo, đi rồi sao. "

    "Ừm, giờ còn sớm ngủ thêm đi, lát nữa dậy bảo người hầu dọn thức ăn lên, anh đi lát rồi về. '' Nói xong hôn lên trán cô một cái, cô lắc đầu ngầy ngậy sau đó quay vào trong ngủ tiếp, Lãnh Thiên Ngạo đợi cô ngủ rồi đi ra ngoài trước khi đi dặn vài ám vệ đi theo bảo vệ cô. Miu Miu tỉnh dậy theo tiểu đầu xanh và tiểu đầu đỏ ra ngoài đi chơi, ai dè ham vui quá lạc mất. Tiêu rồi, nếu để Ngạo biết, chỉ thiếu làm thịt mình thôi a.

    "Cô chủ, hình như kia là Miu tiểu thư, sao cô ta lại ở đây. - Một trợ lý của May lên tiếng, May hơi nhún vai sau đó đi lại.

    "Vị tiểu thư này, hình như cô muốn tìm ai. " May lãnh đạm lên tiếng. Miu Miu vốn đang ko biết làm sao đột nhiên nghe giọng nói êm dịu lành lạnh vang lên liền ngước nhìn.

    "Oa, đẹp ghê. " Miu Miu nuốt nước bọt hai mắt long lanh lúc lắc nhìn May, chỉ thiếu chút nữa là vồ vào làm thịt May a.

    May ớn lạnh, da gà nổi khắp nơi, cô biết Tử Tuệ tính tình kì lạ từ ba kiếp, nhưng mà vẻ như vậy thì lần đầu gặp qua, hay là vẫn chuồng đi thì hơn nhỉ, cô đột nhiên không muốn như vậy tiếp tục nói chuyện với hổ sói a.

    Miu Miu lau bớt nước miếng, chạy lại nắm tay May vô cùng thân thiết nói:

    "Chị gái, chị thật đẹp a...nhưng mà em bị lạc oa oa. "

    May hơi sửng người lại......

    "Chị May chị May chị May. " Một bé gái thắt hai bím chạy phía sau cô liên tục gọi.

    "Chị đây. " May vừa dọn dẹp vừa trả lời.

    "Chị May chị May, chị May ơi. " Bé gái liên tục lặp đi lặp lại tên cô.

    "Ây bà cô của tôi ơi, em làm ơn ngồi yên ở đây cho chị, khi nào chị xong việc thì hai chị em mình cùng về nhà. " May nói xong xoa nhẹ đầu bé gái, bé gái cũng ngoan ngoãn ngồi gật đầu ăn kẹo mút. Sau khi làm xong việc, May dẫn bé gái về, vì cô bé quá đổi nghịch ngợm không nghe lời May mà chạy lung tung.

    "Tuệ Nhi." May lao ra ôm cô bé vào trong đường, bé gái vì quá hoảng sợ mà ngất đi, còn May, đôi chân múa ba lê của cô đã bị cướp đi mãi mãi.

    Tại bệnh viện.............

    "Em rốt cuộc đã canh chừng thế nào mà để con bé bị thành ra như vậy hả. " Một chàng trai mặc áo trắng đứng trước giường bệnh của cô lạnh lùng quát. May cứ như vậy mà im lặng, cứ như vậy rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

    "Chị ơi, chị nói gì đi. " Miu Miu nắm tay áo của May kéo kéo.

    "Hả, em vừa nói gì " May chợt tỉnh hỏi.

    "Ây, mà thôi chị rãnh chứ, em dẫn chị đi ăn kẹo mút. "

    "..." Có vẻ tật xấu ăn kẹo này của em mãi không đổi được.

    Miu Miu kéo May hết đi mua sâm rồi đi ăn uống.

    "Tới giờ em phải về rồi, bye chị ạ. " Miu Miu vẫy tay với May sau đó băng qua đường, May chạy lại kéo Miu Miu vào lòng đường theo bản năng rồi trách móc.

    "Mắt em bộ chỉ để trang trí thôi sao."

    "Hức, em xin lỗi. "Miu Miu nhỏ giọng nói. Đột nhiên một cách tay kéo Miu Miu đứng dậy ôm cô vào lòng lạnh lùng cảnh cáo May.

    "May, cô lại định giở trò quỷ gì."

    May ngồi dưới đất cười một cái, phủi phủi quần áo hất tóc kiêu ngạo nói:

    "Làm gì à, liên quan gì tới đồ "bồ cũ'' như anh, hứ." Nói xong hất mông xoay người đi. Allows Diệp giật giật khóe môi, hôm nay cô ta chưa uống thuốc sao.

    "Anh làm cái quái gì vậy, tôi còn chưa cảm ơn chị gái vừa cứu tôi, ấy chết trễ rồi. " Sau đó phóng đi mất để lại Allows Diệp đứng đó ko biết nói gì.

    Miu Miu về tới nơi, không dám gõ cửa mà rón rén đi về phòng.

    "Chịu về rồi à." Một giọng nói khó chịu vang lên, chứng tỏ chủ nhân của giọng nói này rất tức giận.
     
    Last edited: 8 Tháng hai 2018
  2. ~ Ma ám ~

    ~ Ma ám ~ Cụ cừu Tác giả

    Chương 21

    "Chịu về rồi à. " Một giọng nói khó chịu vang lên, chứng tỏ chủ nhân của giọng nói này rất tức giận.


    Miu Miu cười hì hì nhanh chóng chạy lại xà vào lòng hắn đáng thương nói:


    "Nga...em gặp được chị đẹp gái, nên mãi đi chơi tới giờ."


    "Biết lỗi." Lãnh Thiên Ngạo mặt không đổi sắc nói, lần này là hắn quyết rồi, cho dù cô có dùng chiêu gì thì hắn cũng không mềm lòng nữa đâu.


    "Híc, đã biết lỗi. " Cô sụ mặt đáng thương nói, môi cắn cắn lại, sau đó lại nói tiếp:


    "Nhưng là... cái chị đó, ân em không biết tại sao lại cảm giác quen thuộc như vậy."


    Lãnh Thiên Ngạo hơi chau mày, ánh mắt chợt xẹt qua tia sáng sau đó lãnh đạm nói:


    "Có thể, cùng một nơi như em."


    "Vậy sao, lần sao gặp lại em phải hỏi rõ mới được." Miu Miu nói rồi cuối đầu lè lưỡi, may mà Ngạo đã quên việc mình đi chơi về trễ, hihi.


    "Đừng vội đắc ý, ngày mai em không được phép bước ra khỏi nhà, nếu không nghe lời, anh sẽ phạt nặng." Hắn nghiêm túc nói. Với lại dạo gần đây mọi việc ở bang không ổn định, đây lại là Macao, lực lượng của hắn ở đây rất ít, không thể đảm bảo an toàn cho cô tốt được, vẫn là nên ở lại khu căn cứ thì tốt hơn.
    Nhưng Miu Miu lại không cho là như vậy, cô đột nhiên vùng dậy, vẻ mặt khó chịu nói:


    "Ngạo...anh giam lỏng em. "


    "Cứ cho là vậy đi. " Sau đó đứng lên bước ra khỏi phòng để ai kia ở lại bước tức, cô không khuất phục hét lớn:


    "Anh mà dám giam em, em liền...liền đi chết cho anh coi. "


    "Em dám. " Lãnh Thiên Ngạo lãnh nhạt nói, giọng nói mang theo vài phần áp lực làm cô như không thở nỗi.


    "Em từng làm trộm. " Cô chống hông hếch mũi nói.

    Mặt hắn đen lại, ý là dù có nhốt cô cũng có cách trốn ra, dù sao cũng từng là "trộm''.


    "Anh nhắc lại lần nữa, cấm em bước ra khỏi căn cứ, nghe rõ cho anh." Nói xong dứt khoát đi ra không để cô nói được gì hết.

    ------------------------------------

    "Đau, anh muốn làm gì, buông đôi tay nhau ra. " May khó chịu lên tiếng, cô quyết định từ bỏ thì tên xấu xa này lại tìm đến, rốt cuộc thì như thế nào hắn mới buông tha cho cô, cô đã quá mệt, nếu như còn sống như ba kiếp trước, nghĩ đến thôi cô cũng rùng mình. Cô đánh mất chính mình, điên cuồng đeo bám hắn, giết tất cả những cô gái bên cạnh hắn, đến em gái ruột thịt cô thương yêu nhất cô cũng ra tay. Kiếp trước sống một cuộc đời không phải con người, đến cầm thú còn không bằng làm cô chỉ nghĩ tới thôi liền muốn chết đi cho rồi. Cô vì hắn thay đổi quá nhiều, hắn lại vì cô hại chính em gái mình mà ra tay tàn nhẫn với cô. Kiếp đầu tiên cô làm vợ hắn, hắn dễ dàng hành hạ cô, còn có đứa con bé bỏng chưa ra đời của cô. Kiếp thứ hai cô lại làm tình nhân của hắn, lúc đó cô bị như vậy vẫn chấp mê bất ngộ một mặc định ngoài hắn sẽ không lấy bất cứ ai, đến khi bị hắn hành hạ, chà đạp sự trong sạch, nói lời xúc phạm cô liền chết tâm. Kiếp thứ ba vì một chút dịu dàng của hắn cô lại lần nữa động tâm, để rồi bé cưng qua đời lần nữa. Kiếp này cũng vậy, bé cưng cũng mất đi, cô mãi mãi không trách được khỏi hắn, vì sao lại cứ nhất định là cô.

    "Tôi muốn nói chuyện với cô. " Allows Diệp chán ghét nói.


    "Xin hỏi Diệp tổng, chúng ta quen nhau sao?"


    "Cô..." Allows Diệp bóp mạnh tay cô, gân xanh trên trán nỗi lên, bộ dạng như muốn lập tức xông vào bẻ gãy cổ cô ngay tức khắc.


    "Tôi nói lại lần nữa, buông tôi ra." May gằng giọng nói, vì sao lúc trước cô lại điên cuồng vì con người bạc tình bạc nghĩa này chứ, tình cảm cô dành cho hắn, hắn vốn dĩ chưa hề tôn trọng nó, hắn mãi mãi không xứng đáng với tình cảm đó, lúc trước chắc mắt cô bị mù nên mới yêu hắn. Bây giờ thấy hắn, chỉ muốn lóc da rút xương hắn để hả cơn giận thôi.


    Allows Diệp hừ một tiếng sau đó buông tay cô ra, hời hợt nói:
    "Nghe nói cô vừa được đại gia bao nuôi, hừ giẻ rách tôi ném đi mà cũng có người muốn nhặt dùng lại đồ cũ sao? "


    Chát....


    Một âm thanh vang lên trong ngõ khuya vắng vẻ, hai tay cô nắm chặt đến nỗi móng tay bấm vào da thịt, cô nuốt nước mắt lạnh lùng nói:


    "Câm miệng, anh không có quyền nói anh ấy như vậy, đúng người không xứng với anh ấy là tôi, nếu như tôi có một điều ước, tôi ước sẽ lột bỏ lớp da bị anh vấy bẩn này, tôi ước được như thế đó, bị loại cầm thú như anh chà đạp, tôi thà làm gái quán bar còn tốt hơn."


    "Cô dám..." Allows Diệp bóp cổ cô ép cô vào từng, vẻ mặt tối đi, trên trán là vết gân xanh chèn chịt, hai mắt gằng lên tia máu, đột nhiên hắn nhếch miệng tà tà nói:


    "Ngủ với tôi cô thấy bẩn sao, thà làm gái quán bar sao, tôi cầm thú, được tôi cho cô biết thế nào là cầm thú."


    May thấy hắn như vậy thì sợ hãi lùi lại, nhưng phía sau lưng cô lại là một bước tường.

    "Allows Diệp đừng qua đây... "

    --------------------------------

    "Không...dừng lại...dừng lại Diệp anh sẽ phải hối hận." May cố vùng vẫy để thoát khỏi hắn nhưng cô không thể, sức lực của cô với hắn không nhằm nhò gì, cô bất lực nằm yên, nước mắt chảy xuống giường một cách tuyệt vọng. Allows Diệp xé áo cô, cứ như vậy điên cuồng chiếm đoạt cô mặc cô có van xin thế nào.


    "Dừng lại, cô nằm mơ đi."
    Cứ như vậy chiếm đoạt cô đến sáng hôm sau......


    Ánh sáng xuyên qua rèm cửa chiếu vào mặt làm Allows Diệp nhíu mày, hai mắt từ từ mở ra, nhìn sang bên cạnh lại thấy giường trống trơn, mà quần áo cô ta thì lại ở đây, vậy cô ta đi đâu.
    Hắn bước xuống giường lấy áo choàng choàng lên người, đột nhiên thấy một mảnh giấy từ áo cô rơi ra, hắn cà lơ cà phất cầm lên đọc, cười cười vì cho là thư cô viết cho tên kia. Đột nhiên nụ cười cợt nhả trên mặt hắn như đông cứng lại, đồng tử hắn co rút khi đập vào mắt hắn là giấy khám bệnh, trên đó ghi cô từng mang thai, ngày tháng khi cô mang thai đều ghi rõ, như vậy là con hắn. Nhưng làm sao lại sảy thai, sao cô ta không nói với hắn.
    Chợt hắn nhớ lại đêm ba tháng trước hắn có gây gổ với cô, sao đó cô bỏ đi vào chính cái đêm hôm đó. Không được phải hỏi cô ta rõ ràng. Allows Diệp nhanh chóng đi lại phía nhà tắm lớn tiếng nói:


    "May cô ra đây cho tôi, vì sao cô có thai lại không nói với tôi mau ra đây."


    Bên trong vẫn im ắng trừ tiếng nước chảy, Allows Diệp đập cửa nói lớn cô cũng không trả lời, hắn nhanh chóng đạp cửa xông vào. Vừa nhìn thấy cảnh tượng bên trong hắn như bất động. Một cô gái lõa thể nằm bên cạnh bồn tắm còn đang xả nước, nước chảy tràn ra ngoài làm vết máu ở cổ tay cô hòa làm một với dòng nước loang ra khắp bồn tắm, cô gái kia vẫn cứ như vậy im lặng chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
     
  3. ~ Ma ám ~

    ~ Ma ám ~ Cụ cừu Tác giả

    Chương 22:
    Miu Miu đang yên giấc ngủ trên giường đột nhiên cảm thấy ngực liên tục nhói đau, mồ hôi càng lúc càng nhiều, cô liên tục lẩm nhẩm từ gì đó trong miệng mặc cho Lãnh Thiên Ngạo gọi thế nào cũng không tỉnh.


    "Tuệ nhi... lại đây với chị nào." Một giọng nói ấm áp vang lên nhưng cô không tài nào thấy được gương mặt người đang nói, chỉ biết người đó có mái tóc dài thả bay trong gió, trên người mặc một chiếc đầm trắng bóng dáng nhìn rất mảnh mai, cứ như chỉ một cơn gió thổi qua có thể làm lay động người đó bất cứ lúc nào. Cô cứ tiến lên phía trước thì hình ảnh kia lại xa thêm một bước, đến khi cô gần đến nơi thì giọng nói trầm thấp, ám áp đó lại vang lên bên tai cô, cô cảm giác như có ai đó đang ôm cô từ phía sau. Cảm giác rất ấm áp, rất quen thuộc như cô từng gặp.


    "Chị phải đi rồi, sống tốt nhé em gái yêu của chị." Nói rồi thân ảnh đó mờ nhạt dần rồi từ từ biến mất. Miu Miu cố đuổi theo nhưng vô ích, cô lấy tay lau đi những giọt nước mắt, chạy xung quanh tìm bóng dáng quên thuộc kia.


    "Chị... đúng là chị rồi, chị ở đâu em rất nhớ chị hu hu." Rõ ràng là chị, cô có thể cảm nhận được, chỉ có chị mới cho cô cảm giác ấm áp và quen thuộc tới vậy, lúc nhỏ khi nào cô bị anh cả đánh đập, toàn là những lúc chị ấy đứng ra cản đòn giúp cô, chị ấy rất ân cần, chăm sóc cho cô, dù cô bị thương chút xíu cũng liền làm ầm lên với anh cả, vậy nên anh cả về sau chẳng dám đánh cô nữa. Cô còn nhớ lúc nhỏ chị ấy còn cõng cô đi học, chăm sóc cô lúc cô ốm, còn có rất nhiều, rất nhiều điều cô đều không quên, nhưng sao cô lại thấy khó chịu đến vậy, ngực liên tục đau nhói.


    "Chị, đừng đi, đừng bỏ em." Cô hét lớn sau đó giật mình tỉnh dậy, Lãnh Thiên Ngạo thấy vậy mới ôm cô vào lòng lo lắng hỏi:


    "Miu nhi, không sao, có anh ở đây, không sao hết ngoan nín đi." Lãnh Thiên Ngạo vuốt nhẹ lưng cô dịu dàng lên tiếng, hắn lúc nãy quả thật một phen sợ hãi, thấy cô liên tục toát mồ hôi gọi thế nào cũng không tỉnh, giây phút ấy hắn cứ tưởng cô sẽ rời đi, rời xa hắn trở về thế giới của cô, thật may cô vẫn còn ở đây, ngay bên cạnh hắn.


    "Ngạo...e...em thấy chị, chị ấy đi rồi, đi mất rồi huhu." Sao đó cô cứ liên tục khóc, vừa khóc tay vừa ôm ngực tỏ ra rất đau đớn, lúc đó điện thoại Lãnh Thiên Ngạo vang lên, là Tô Dĩ Phong gọi đến, chẳng lẽ anh ta cũng cảm nhận được Miu Miu có gì đó khác thường.


    "Đậu má, sao cậu không nhanh bắt máy ha em gái tôi đâu, nó sao rồi hả!" Lãnh Thiên Ngạo vừa bắt máy liền đưa điện thoại cách xa tai của mình, tên này cũng cuồng em gái quá đi, chỉ là bắt máy chậm một chút liền như con sư tử mất khống chế a, mà khoan anh ta có cần phải lo lắng thái quá như vậy không chứ, chẳng giỏi thái độ của anh trai đối với em gái gì hết, ây chắc không phải đâu, mình đa nghi quá, dù sao họ cũng là anh em mà.


    "Tôi cũng không biết, đột nhiên cô ấy cứ ôm ngực rồi khóc hoài, tôi dỗ thế nào cũng không nín."


    Tô Dĩ Phong ở đầu dây bên kia im lặng một chút như đang suy nghĩ gì, sau đó nghiêm túc nói từng câu từng chữ :


    "Trước hết cậu hãy làm sao cho nó bình tĩnh lại, tôi có thể cảm nhận được nhịp tim của nó đang rất yếu, có lẽ một người liên kết đồng tâm với bọn tôi xảy ra chuyện, anh nhất định phải làm nó bình tĩnh lại, tôi cúp máy đây."


    Lãnh Thiên Ngạo tắt máy, sau đó nhanh chóng lại phía giường lau đi nước mắt của cô bất lực nói:


    "Miu nhi, phải làm sao em mới thôi khóc, lúc trước em rất mạnh mẽ, dù bị anh nhốt trong kho cả ngày cũng không lấy giọt nước mắt, bây giờ lại dễ mít ướt vậy sao?''


    "Em..."( Lúc đó có khóc mà )Cô hơi nín khóc, sau đó mếu máo nói:


    "Nhưng ở đây này..." Cô lấy tay chỉ ngay tim mình rồi nói tiếp: "Không hiểu sao em thấy rất đau, rất khó chịu, cảm giác như ai đó rất quan trọng rời xa em huhu."


    "Không sao, mọi chuyện rồi sẽ qua, ngoan nín đi nào"

    -------------------------------

    Allows Diệp như chết lặng, hắn nhanh chóng chạy lại phía cô, cầm lấy chỗ vết thương ngăn không cho máu chảy ra, mắt gằng lên tơ máu nói:


    "May tỉnh lại, tôi không cho cô chết, cô không thể chết được, cô là của tôi, là đồ chơi là vật sở hữu của tôi, chừng nào tôi không cho phép, cô không thể chết có nghe thấy không hả.''


    May thoi thóp nằm trong lòng hắn hé mắt nhìn lên gương mặt hắn, hắn là đang lo lắng cho cô sao, hay lại là sự thương hại. Cô cố gắng lấy hơi sức cuối cùng hỏi hắn một câu:


    "Rốt cuộc, anh xem em là gì?''


    "Tôi..." Hắn im lặng không lên tiếng nhìn cô. Rốt cuộc hắn xem cô là gì, mối quan hệ giữa hắn với cô là gì, hắn cũng rất muốn biết. Là tình nhân sao, là công cụ phát tiết của hắn sao. Như vật vì sao khi thấy cô làm tổn thương mình, hắn lại đau đớn đến vậy, rất muốn lớn tiếng hỏi vì sao cô lại làm thế. Nhưng hắn không thể, hắn có tư cách gì quản cô trong khi chính hắn đã bức cô đến đường cùng. May cười chua xót. quả nhiên anh ấy trả lời không được, dù biết anh ấy sẽ không hướng về mình, nhưng tại sao mình lại không thể buông bỏ chứ, thật đáng hận a. Cô mỉm cười nhưng mặt lại rất nhợt nhạt, với tay lên chạm vào gương mặt hắn cô khẽ nói:


    "Anh vẫn nhớ chuyện kiếp trước phải không?"


    Hắn gật đầu sau đó lo lắng nói:
    "Cô sẽ không sao, bây giờ tôi lúc tức đi gọi cứu thương tới, cô sẽ không sao?"


    Cô lắc nhẹ đầu rồi nói:
    "Vô ích thôi, tôi biết mình sẽ không qua khỏi đâu, tôi đã cố hết sức rồi.''
    "Cô sẽ không sao, đừng ngủ, cô phải tỉnh táo, có nghe không?"


    "Diệp, em... yêu... anh." Cô nói xong cánh tay đang vuốt mặt anh cũng buông thõng xuống đất, máu cứ như vậy chảy mãi không ngừng.
    Allows Diệp như không tin vào tai mình, hắn đã hành hạ, sĩ nhục cô như vậy, tại sao cô ngốc này vẫn cứ như vậy đối tốt với hắn, hắn đáng sao. Allows Diệp ôm xác May vào lòng, bây giờ hắn mới hiểu ra, hắn hối hận rồi, hối hận vì lúc nãy đã không trả lời câu hỏi cuối cùng của cô, để cô ra đi cũng không biết trong lòng hắn, cô quan trọng đến nhường nào. Hắn đã không nói ra, vì sao ngay cả ước nguyện của cô trước khi chết hắn cũng không thực hiện được. Ba kiếp, hắn đã hiểu rồi, nhưng cô có lẽ cũng chịu đủ rồi, vậy nên cô mới chọn cái chết để giải thoát, nếu như kiếp sau có gặp lại đi chăng nữa, cô có lẽ sẽ rất hận hắn đi. Allows Diệp cứ nhue vậy ngồi im bất động ôm thân thể đã lạnh của May vào lòng, cô chắc chắn đang rất lạnh, vậy nên không thể để cô lạnh được, cô đã chịu nhiều tổn thương vì hắn rồi, từ bây giờ hắn sẽ không để cô chịu bất cứ tổn thương gì nữa. Nhưng hắn đã làm như vậy quá muộn, cô... cũng không còn bên cạnh hắn nữa rồi.
     
  4. ~ Ma ám ~

    ~ Ma ám ~ Cụ cừu Tác giả

    Chương 23:

    Tại một ngôi biệt thự đầy u ám, bên trong một người đàn ông mặc bộ vest đen đang phẫn nộ đập phá đồ đạc một cách điên cuồng.


    "Tại sao cứ phải là tên khốn đó, hắn đáng để em hi sinh nhiều vậy sao May, em mau tỉnh lại nói cho anh biết đi." Người đàn ông tiến lại phía giường nhẹ nhàng vuốt lên gương mặt trắng bệch của May.


    Hắn cũng đau khổ, hắn cũng hiểu cảm giác như cô! Cảm giác yêu một người đến điên cuồng dù biết tình yêu đó không dành cho mình. Cứ như vậy mặc kệ bản thân tổn thương như thế nào vẫn muốn chìm đắm trong đó không sao thoát ra được, vì sao ư! Vì chỉ muốn được nhìn thấy ánh mắt nhìn lại mình dù chỉ một lần của người đó. So với cô thì hắn mới thật sự là kẻ đáng thương, ít ra cô đã buông bỏ được một phần nào, còn hắn...hắn không buông xuống được, hắn cố gắng tới bây giờ rốt cuộc thì được gì chứ, cô đã đi rồi...hắn sống còn ích gì nữa sao. Có chứ, hắn phải sống, sống để trả thù cho May, hắn thề sẽ khiến cả Allows Diệp và Tô Tử Tuệ sống không được yên ổn. Nợ máu trả máu hắn sẽ không để May ra đi trong cô đơn, trong tuyệt vọng vậy đâu, sẽ không bao giờ!


    "Cuộc đi săn chính thức bắt đầu, tên Tô Dĩ Phong đó có lẽ cũng sắp bắt đầu hành động rồi, hừm yêu là gì? Vì sao tại nó mà không tiếc hi sinh những người thân bên cạnh, đến ta còn không giải đáp được nữa là."


    --------------------------


    Đoàn người của Lãnh Thiên Ngạo đã chuẩn bị đầy đủ đồ đạc để trở về nước, mọi người có mặt ở sân bay ai cũng ghen tị nhìn cô công chúa nhỏ được bao bọc từ lúc bước xuống xe tới lúc chờ máy bay cất cánh.


    "Hay là ăn cái này!" Lãnh Thiên Ngạo đang ân cần đút đồ ăn cho cô, thế nhưng cô công chúa đỏng đảnh này lại lắc đầu liên tục, phồng má phụng phịu nói:


    "Cacao, đã nói là muốn cacao mà."
    Lãnh Thiên Ngạo cau mày, thoáng chốc lại thở dài sau đó tiếp tục giảng dạy cho cô.


    "Cacao không tốt, em dị ứng với sữa, lát nữa lên máy bay lại say nữa cho coi."


    Miu Miu ngồi trên đùi hắn phụng phịu nhăn mặt, cái môi chu ra cáu kỉnh lớn tiếng:


    "Em mặc kệ, em muốn uống cacao anh mà không đi mua em nằm đây ăn vạ cho anh coi." Sau đó làm động tác lau nước mắt rất đáng thương.


    "Haizz, ngoan ngoãn ngồi yên không được chạy lung tung, lát anh quay lại." Lãnh Thiên Ngạo hết mực căn dặn cô lại đến đám thuộc hạ còn mình thì đi mua sữa cacao cho cô.


    Miu Miu ngồi trên ghế chờ được trải thảm mịm nghịch iPad, thỉnh thoảng lại được vệ sĩ đưa bánh trái cho ăn nhưng lại chỉ tập trung vào ipad mà lắc đầu, cô là chờ Ngạo mua sữa a. Đã vậy vì sợ cô công chúa nhỏ này cau có vì ngửi thấy mùi lạ nên mọi người đều phải đi bọc qua ngỏ khác mà vào trong. Miu Miu ngồi nghịch ipad một lúc cũng chán nghiên đầu xung quanh tìm bóng dáng Ngạo nhưng không thấy. Cô đột nhiên vỗ mạnh tay xuống ghế hét lớn:


    "Chán chán chán Ngạo đâu rồi."


    Vệ sĩ nữ bên cạnh cung kính nói:
    "Miu tiểu thư, boss đang đi mua sữa cho cô, chắc sắp về rồi."


    Miu Miu nghe xong mím môi, sau đó đứng lên chạy xung quanh nhìn đông rồi lại nhìn tây, ngồi yên một chỗ quả thật rất nhàm chán, cô còn lâu mới nghe lời Ngạo nha. Miu Miu cứ như đứa con nít lần đầu được đi chơi chạy xung quanh làm đám vệ sĩ mệt đứt hơi. Cmn đứa nào nói trông tiểu thư là công việc sung sướng nhất khi làm ở hắc bang hả, ông đây mà biết được thì ông xẻ thịt lóc da ruốt gân cho mà coi.
    Với cái tính hậu đậu của bạn mèo, tức nhiên đi đâu cũng náo loạn a.


    "Cái con nhóc này, đi đứng kiểu gì mà va vô ông hả, muốn chết sao?" Một người đàn ông trung niên người đầy hình xăm vừa nói vừa làm vẻ trợn mắt nhăn mặt làm Miu Miu chán ghét. Vì sao người đã xấu mà lời lại không có đẹp nhỉ, ghét quá!


    "Ông chú, rõ ràng là tôi đi từ đây sang, là chú bên kia đột ngột rẽ sang bên này rồi va vào tôi đó chứ, phải không hả vệ sĩ Kim, mọi người cũng có thể làm chứng." Cô vừa nói xong thì vệ sĩ Kim cùng tất cả vệ sĩ đồng loạt gãi gãi mũi, hình như là vậy a, mà thôi dù tiểu thư có sai bọn họ cũng không dám bắt bẻ đâu. Boss cưng chiều tiểu thư như vậy, lời nói của cô ấy boss còn không dám chống đối tới một tiếng đồng hồ, cô ấy thù rất dai, nhớ rất lâu và chơi khăm rất giỏi, ai muốn chết thì cứ xin mời trở thành kẻ thù của cô ấy a.


    "Mày, con nhãi hỗn láo này, mới tí tuổi đầu mà ăn nói vậy sao, mày không có cha mẹ nuôi dạy à." Người đàn ông kia tức giận chỉ cô quát, Miu Miu đang cười đột nhiên nghe hắn nói thì thu lại nụ cười, nghiên đầu nói một cách u ám.


    "Tôi là trẻ mồ côi, đương nhiên không có cha mẹ, lại càng không có ai dạy, sao ông có ý kiến à."


    "Con nhãi, mày biết tay với tao." Người đàn ông nói không lại liền động tay, cái tát vừa chạm đến mặt cô thì tay hắn bị bẻ ngược lại phía sau. Lãnh Thiên Ngạo đá một cái hắn liền bay ra xa, phủi tay mình sau đó khoác áo cho cô điểm nhẹ mũi cô rồi nhếch miệng kề sát tai cô nói:


    "Em đó, đã bảo không được chạy lung tung, anh rất lo lắng."


    "Không cần lo cho em, không phải em vẫn rất tốt sao."


    Lãnh Ngạo cười cười nhìn cô không nói gì, khóe môi nhẹ co rút, anh không phải lo lắng cho em, mà là lo cho người nào tận số đụng phải tiểu yêu tinh như em. Nhưng hắn chỉ dám nói trong lòng, cô mà biết hắn suy nghĩ gì đảm bảo sẽ giận dỗi đá hắn ra khỏi phòng ngủ ngay lập tức.
    Miu Miu chạy lại lấy ly sữa cacao nóng một hơi uống hết, sao đó xoa xoa bụng một cách thỏa mãn.
    Máy bay sắp bắt đầu cất cánh, mời hành khách nhanh chóng vào vị trí.
    Trên máy bay Miu Miu và Lãnh Ngạo đều chọn toa hạng nhất, vì thời tiết đã âm độ, trên máy bay không khí lại hơi lạnh nên Lãnh Thiên Ngạo đành trải nệm êm lên ghế, ôm cô vào lòng, trên người cô lại khoác chiếc áo lông thú dày một cục. Mọi người nhìn Lãnh Thiên Ngạo chăm sóc cho cô mà ghen tị, có người chồng vừa đẹp trai, vừa giàu có lại cưng chiều vợ như vậy, lolita đó thật có phúc.


    Đột nhiên Miu Miu đang ở trong lòng Lãnh Thiên Ngạo ngước đầu lên nhìn hắn, hai mắt rưng rưng nhưng không nói gì.
    "Sao vậy, khó chịu ở đâu à!" Lãnh Thiên Ngạo ôm cô nhìn quanh một lượt hỏi.


    "Em...chỉ là hơi khó thở." Cô yếu ớt nói.


    Lãnh Thiên Ngạo nới lỏng tay ôm cô ra, nhưng vẫn rất cẩn thận ôm cô sợ cô ngủ quên mà té xuống đất. Nửa đêm Miu Mị đột nhiên lên cơn sốt, bụng cô cứ kêu cồn cào rất đau, cô mím môi đến chảy máu, nhịn không được yếu ớt vươn tay ra kéo áo Lãnh Thiên Ngạo. Hắn đang ngủ liền mở mắt nhìn cô nói với giọng ngái ngủ.


    "Sao lại không ngủ."


    Người Miu Miu đột nhiên run lên dữ dội, cô cứ nắm góc áo hắn mím môi mãi cũng không nói. Lãnh Thiên Ngạo tỉnh ngủ bật đèn lên ôm Miu Miu xoay lại lo lắng đến nỗi tay chân loạn xạ.


    "Miu nhi, em làm sao đấy, trả lời anh đi."


    "Ngạo...đau...đau bụng quá." Cô nói xong lại co người ôm bụng, Lãnh Thiên Ngạo lo lắng gọi vệ sĩ.


    "Còn không mau lại toa thứ hai gọi bác sĩ đến đây."


    Thanh âm của hắn khá lớn làm mọi người tỉnh giấc, trong một góc tối luôn có một ánh mắt sắc bén theo dõi hai người, sau đó khẽ nhếch môi mấp máy nói gì đó.


    -----------------


    "Đã bảo em đừng uống sữa, em lại không nghe, từ giờ con ương bướng anh sẽ đánh cho mông em nở hoa mới thôi." Ngồi nghe Lãnh Thiên Ngạo mắng một hồi cô liền bịt lỗ tai, chu chu miệng nói:


    "Biết rồi, biết rồi mà, anh đừng nói nữa để mọi người còn ngủ."


    Sau đó bản thân cô cũng nằm xuống ghế bên cạnh ngủ, cô nằm trên người Ngạo cả buổi tối, khẳng định hắn không thoải mái, còn nằm ghế hắn lại nói bẩn nên cô đã lót sẵn tấm chăn mịn và dày lên rồi, sau đó hắn mới để cô nằm qua bên cạnh. Lúc máy bay hạ cánh cũng là tám giờ sáng, mọi chuyện cứ như vậy êm đềm trôi từng này, đó là sự bình yên thật sự hay chỉ là sự bình yên trước một cơn giông tố sắp ập đến
     
  5. ~ Ma ám ~

    ~ Ma ám ~ Cụ cừu Tác giả

    Chương 24:

    Một buổi sáng đẹp trời như thường lệ Emmily vẫn như ngày mọi ngày ở lì tại nhà Lãnh Thiên Ngạo làm người chữa bệnh "Không cứng" cho Tô Dĩ Phong. Điều này là bất đắc dĩ thôi a, là cô lỡ sút hắn khiến hắn liệt dương, cũng tại hắn trêu chọc cô trước chứ bộ, cô chỉ là...chỉ la tự vệ thôi. Như vậy mà bây giờ lại như người ở làm việc cho hắn mãi đây. Còn có cái vụ ấm giường nữa mới ghê.


    "Cô...đi làm ấm giường cho tôi." Tô Dĩ Phong vừa ngồi trên ghế sofa trong phòng ngủ đọc báo rồi nói với cô.
    Cô như phản ứng có điều kiện hai tay ôm ngực lùi lại phía sau đề phòng nhìn hắn nói:


    "Anh...anh muốn làm gì?"


    Tô Dĩ Phong đặt tờ báo xuống bàn từ từ tiến lại phía cô, cô lại như có điều kiện lùi lại phía sau, đột nhiên Tô Dĩ Phong ôm eo cô kéo sát lại, mặt từ từ tiến lại kề sát tai cô thổi khí nóng. Emmily đỏ bừng mặt lắp bắp nói:


    "Anh...anh đứng gần như vậy làm gì?'' Vừa nói vừa lấy ngón tay đẩy ngực hắn ra.


    "Tôi muốn..." Tô Dĩ Phong ám muội nói, sau đó nhìn mặt cô càng đỏ hơn thì bật cười sau đó nói tiếp.


    "Ha ha trong đầu cô bây giờ chắc toàn hình ảnh cấm trẻ em, tôi là muốn cô nằm lên cho ấm giường, chứ không phải ấm giường kiểu kia, trời cũng vào đông rồi, lạnh lắm."
    Emmily đỏ bừng mặt đi lại phía giường lúng túng nằm xuống, tên khốn đáng chết kia, hiện giờ rõ ràng đã qua mùa đông, lạnh cái nỗi gì. Mười phút trôi qua người kia vẫn yên tĩnh như cũ ngồi đọc báo nên cô đành đánh bạo lên tiếng trước.


    "Giường...giường ấm rồi, tôi về phòng." Nói xong định chuồn thì Tô Dĩ Phong lên tiếng.


    "Đợi đã, tôi cảm thấy còn chưa đủ ấm."


    Đựa, anh còn chưa có từng nằm qua làm sao mà biết, tôi nhịn anh nãy giờ thì anh làm tới à, tôi mà sút...sút được là sút lút cán anh luôn.


    "Mà, hình như nghe nói là mai Thiên Ngạo cùng Miu nhi đến khách sạn gần biển nghỉ mát, cô có muốn đi cùng không." Đột nhiên Tô Dĩ Phong lên tiếng.


    Emmily nhíu mày nghi ngờ nhìn hắn rồi nói:
    "Anh thật tốt như vậy sao, thường ngày hận không thể tách tôi ra khỏi Ngạo mà."


    "Khụ, tôi chỉ nói vậy thôi, đi hay không tùy cô, được rồi cô có thể về phòng." Tô Dĩ Phong đứng lên tiến lại phía giường còn Emmily thì như được đặc xá liền đứng lên phóng phía cửa mà vọt, vừa ra khỏi cửa thì...


    "A.'' Nghe giọng Emmily đột nhiên trông rất đau đớn thì hắn liền đứng bật dậy chạy nhanh ra bên ngoài mà không hiểu nguyên nhân vì sao.


    "Không sao chứ." Tô Dĩ Phong hoảng hốt chạy ra nhìn cô té xuống sàn liền nhanh chóng ngồi xuống lo lắng hỏi.
    Cô lắc nhẹ đầu riêng cái tay để trên trán thì không buông, cô cảm thấy hình như hơi đau đau thì phải. Tô Dĩ Phong bỏ tay cô ra liền nhìn thấy trên trán cô có vết xước thì như bốc hỏa nói:


    "Cái đồ ngốc này cô không có mắt à." Tuy miệng luôn trách cô nhưng tay vẫn nhẹ nhàng lau vết thương, từ trong túi quần lấy ra băng keo cá nhân dán lên trán cho cô sau đó đứng lên đi về phòng. Emmily nhìn theo hắn từ phía sau, nhìn từ sau lưng cảm thấy anh ta hình như rất cô độc, tự nhiên thấy tôi, a tự nhiên suy nghĩ không đâu, về phòng ngủ mai còn đi với Ngạo và Miu Miu đi chơi nữa oa thật là mong quá. Cô đã không biết từ bao giờ nhắc đến từ Ngạo trong mắt cô đã không còn vẻ si mê như ngày nào mà thay vào đó là ánh mắt nhìn Ngạo như một người anh trai.


    -----------------------------


    Sáng hôm sau cả bốn người khởi hành đến địa điểm nghỉ mát, có điều cảm giác như chuyện đi này có vẻ không được suôn sẻ đây. Tới nơi Lãnh Thiên Ngạo và Miu Miu đặt chung một phòng nhưng Tô Dĩ Phong lại ngăn cản nói là hai người còn chưa có kết hôn không thể ở chung nên Lãnh Thiên Ngạo đành chọn phòng khác. Lúc Lãnh Thiên Ngạo và mọi người đều nhận chìa khóa đi về phòng thì Tô Dĩ Phong đột nhiên đi lại chỗ lễ tân hỏi hỏi gì đó rồi lại dặn dò anh phục vụ một chút rồi mới đi lên phòng, ánh mắt nhìn có vẻ như không được tốt cho lắm.
    Đến giữa trưa thì Tô Dĩ Phong từ bên ngoài khách sạn đi vào gặp Emmily liền hỏi:


    "Cô có thấy Ngạo và Miu nhi đâu không?"


    "Không có bên ngoài sao?'' Emmily chớt mắt hỏi.


    "Không có, hay cô thử qua phòng Tô Dĩ Phong tìm xem có không, tôi đi tìm Miu nhi." Tô Dĩ Phong lo lắng nói rồi bước vào thang máy. Emmily ngơ ngác nhìn hắn rời đi cũng liền li khai. Quái nha, hai cái người kia lại trốn đi đâu rồi, không lẽ tìm chỗ tâm sự tình cảm, hí hí mình phải lên phòng anh Ngạo rình một lát mới được, tuy có hơi sến sẩm nhưng vẫn muốn rình.


    Từ trong thang máy Tô Dĩ Phong bước ra nhìn theo hình dáng hí ha hí hửng của Emmily chạy đi tìm Lãnh Thiên Ngạo, sau đó vẻ mặt hiện lên một chút đau lòng cùng áy náy nhưng rất nhanh chóng lại trở về vẻ bất cần như ngày nào bước đi ra ngoài. Tại sao hắn lại lo lắng cho nhỏ đó, cô ta chỉ là con cờ để hắn lợi dụng thôi, phải chỉ là quân cờ nên không cần phải bận tâm. Đột nhiên hắn kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Ngạo và Miu Miu đang đi dạo trên biển liền chạy lại hỏi, giọng nói mang bảy phần gấp gáp.


    "Sao cậu lại ở đây, tôi vừa nghe nói cậu về phòng gọi đồ uống mà."


    Lãnh Thiên Ngạo cau mày, sai đó ôm Miu Miu rồi nói:


    "Anh lại lên cơn sao, tôi gọi đồ uống lúc nào, từ lúc chọn được phòng tôi liền dẫn Miu nhi đi dạo, chưa từng quay lại phòng mà."


    Nghe Lãnh Thiên Ngạo nói làm Tô Dĩ Phong cau mày, rõ ràng là thấy hắn đi về phòng, cư nhiên lại không phải, đột nhiên Tô Dĩ Phong hỏi:


    "Cậu ở phòng nào?"


    "302" Lãnh Thiên Ngạo nói.


    "302 sao, lúc đầu tôi thấy cậu chọn phòng 301 mà."


    "Phải, nhưng tôi không thích phòng đó vì quá nặng mùi, tôi chuyển sang phòng bên cạnh." Lãnh Thiên Ngạo trả lời xong thì nhìn Tô Dĩ Phong một cách khó hiểu.


    "Thôi chết rồi." Tô Dĩ Phong đột chạy thật nhanh về phía khách sạn. Trong phòng đó không phải Lãnh Thiên Ngạo mà là kẻ khác, bóng lưng hắn thấy không phải là Lãnh Thiên Ngạo. Chết tiệt cái đứa ngốc đó còn đến nơi đó, mà cái tên kia chắc chắn đã uống rượu rồi.


    Phòng 301..........

    "A... tôi van anh buông tôi ra, đừng mà thả tôi ra." Emmily hoảng sợ chạy lại cửa phòng mở cửa liền bị người đàn ông phía sau túm lại giường hôn tới tấp vào người cô, cô liền vung tay đánh lên mặt hắn một cái.
    "Tiện nhân, dám đánh tao, tao cho mày biết tay." Nói xong liền hung bạo xé rách chiếc váy hồng nhạt của cô, cảnh xuân rất nhanh liền bị phơi bày ra một nửa, cô nước mắt trào ra ngoài vùng vẫy một cách tuyệt vọng. Dù cô có van xin cở nào hắn cũng không buông tha cho cô, chẳng lẽ cô bị hắn làm nhục ngay tại đây sao, không không thể thế được.
    "Dĩ Phong...Dĩ Phong cứu tôi a, buông tôi ra đồ cầm thú." Rồi đột nhiên cô với lấy con dao đặt lên cổ tay mình uy hiếp.
    "Nếu anh còn tới, tôi sẽ tự sát cho anh xem." Emmily ấn mạnh con dao xuống tay nhưng đối phương vẫn không quan tâm mà tiến tới, có lẽ do thuốc kích dục đã ngấm rồi nên hắn không thể phân biệt được cái gì.
    Emmily cười một cái sau đó không nói một lời đưa con dao cứa một vết thật dài trên cổ tay rồi đột nhiên trước mắt cô như mờ đi, trước khi mất ý thức hoàn toàn cô thấy hắn...Tô Dĩ Phong hắn đến cứu cô.
     
    Hoạt Sắc Linh Hương thích bài này.

Chia sẻ trang này