[Đam mỹ] Tráo đổi thân phận - Dạ Huyền

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Bạch Long, 28 Tháng một 2018.

?

Bạn muốn xem kết gì?

  1. HE - Happy Ending

    18 vote(s)
    72.0%
  2. GE - Good Ending

    1 vote(s)
    4.0%
  3. SE - Sad Ending

    5 vote(s)
    20.0%
  4. OE - Open Ending

    1 vote(s)
    4.0%
  1. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 40: Bảo bối con ở đâu?


    Mới sớm ngày ra, bà Dịch đã sốc Thiên Tỉ tỉnh dậy:


    - Con còn ngủ nướng nữa thì thành heo đó! Con đó từ khi nào lại ngủ nhiều như thế!


    Thiên Tỉ dụi dụi mắt mấy cái, cậu ngồi dậy nhìn bà Dịch hỏi:


    - Dịch đại nhân, thần đã làm gì sai? Chỉ là ngủ nướng chút thôi mà!


    Bà Dịch gõ đầu cậu, ho ho mấy cái rồi nói:


    - Khụ khụ, Thiên Tỉ phận làm cha mà dậy muộn hơn con! Ngươi đã biết tội?


    - Nhi thần biết tội! Lập tức đưa hai đứa nhóc đến nhà trẻ!


    Mặc quần áo chỉnh tề, Thiên Tỉ ẵm đứa nhỏ trên tay phải. Tay trái thì dắt theo đứa lớn. Ai hai đứa trẻ này cũng đã ba tuổi rồi, thời gian cứ trôi qua không chờ một ai. Mới ngày nào còn thấy người kia mà hôm nay đã không còn. Vốn tưởng cậu sẽ quên được con người kia nhưng không ngờ ngày hôm trước trên ti vi chiếu đến hắn làm cậu cảm thấy tim như thắt lại. Những kí ức xưa kia như cỗ xe chầm chậm lướt ngang trước mắt. Muốn khóc lại không thể nào khóc được, nếu khóc thì chí ít nỗi khổ tâm trong lòng còn vơi đi. Nhưng không thể chỉ biết ngấm ngầm ấp ủ sâu trong nội tâm khiến cậu từ hôm đó luôn cảm giác khó chịu mà không nói lên lời.


    Tuấn Khải a Tuấn Khải, hắn đích thị là con ác quỷ bất tán mà. Hắn lưu lại dấu hiệu của hắn trên người cậu, hắn lại không quên đem một phần trái tim của cậu cất đi bên người hắn. Hắn cũng thành công trong việc đem cậu biến thành người não có nếp nhăn lúc nào cũng suy nghĩ vẫn vơ luôn rồi. Thà như trước đây vô ưu vô lo còn sung sướng hơn là khi này, tâm động không yên!


    Nhìn hai bảo bảo của mình, Thiên Tỉ thấy ấm áp vô cùng. Đứa nhỏ Thiên Phong này ngoan ngoãn nghe lời so với cậu thật giống đi. Còn Bảo Lam, đứa nhỏ này có rất nhiều điểm giống với hắn. Đôi mắt, sống mũi, cả vầng trán kia nữa... thật không biết nên làm sao đây vì mỗi lúc nhìn thấy Bảo Lam là tim cậu như thắt lại. Bảo Lam là vật chứng cho cậu thấy rõ nhất mối quan hệ giữa cậu với hắn.


    - Bảo Lam, con muốn thứ đó sao?


    Thấy đứa lớn của mình cứ nhìn chăm chăm vào một tiệm đồ nướng Thiên Tỉ cúi xuống ân cần hỏi.


    Bảo Lam gật đầu:


    - Pa pa mua cho con!


    - Được rồi, pa mua! Con ngoan, đứng ở đây đợi pa! Từ đây qua đó dắt con hơi bất tiện!


    Vì nghĩ là qua đường mà vừa bế một đứa, vừa dắt một đứa nhỏ thì rất bất tiện nên Thiên Tỉ nghĩ cứ để Bảo Lam ngồi tại ghế đá gần đó đợi còn cậu thì bế Thiên Phong qua bên kia cũng không thành vấn đề. Bảo Lam cũng ngoan ngoãn gật đầu sau đó ngồi xuống ghế đẫ đưa tay đặt lên trên đùi hình chữ x.


    Thiên Tỉ yên tâm qua bên đường mua đồ nướng cho hai đứa nhỏ.


    Bảo Lam ngồi ngoan trên ghế, nhóc con này tính sẽ ngoan ngoãn ngồi đợi pa pa mua xiên nướng thơm lừng về cho. Nào ngờ có chú gấu to to cầm trên tay một chùm bóng tình cờ lướt ngang qua. Trẻ con mà lại vốn hiếu động, Bảo Lam liền chạy theo chú gấu kia.


    Vì sải chân trẻ con quá ngắn nên mãi sau Bảo Lam mới đuổi đến được chú gấu kia. Đưa tay lên túm lấy một góc chân gấu, Bảo Lam nói:


    - Gấu đại gấu đại! Cho Bảo Lam quả bóng đi! Bóng đẹp... bóng đẹp!


    Chú gấu cúi xuống nhìn Bảo Lam, đơ một phút, hai phút. Sau đó hét khẽ:


    - Đứa nhỏ so khả ái a!


    Chú gấu này mang giọng nam nha, bất quá cái giọng nói này nghe cũng vừa tai đi.


    Gấu nâu cúi xuống, đưa cho Bảo Lam quả bóng bay. Bảo Lam lại lắc đầu nói tiếp:


    - 2 quả cơ! Cho Bảo Lam, cho cả Thiên Phong nữa! Thiên Phong sẽ rất vui!


    Với ánh mắt siêu lôi quấn, Bảo Lam đã thành công lôi kéo được một chùm bóng bốn quả về tay. Vậy là hiện tại nhóc với em mình mỗi người sẽ được tận tai quả, mỗi tay sẽ được cầm một quả bóng; thật sự là rất vui đi!


    Bảo Lam tính quay về, nhưng có điều mà nhóc dường như không tính trước được. Đó là nhóc không nhớ được nối đi về ban đầu. Bảo Lam loay hoay quay nhìn bốn phía xung quanh để cố xác định được đường về nhưng mà không thể nào nhớ ra được điều gì.


    Bỗng đằng sau có một cánh tay khẽ chạm vào vai Bảo Lam, cậu nhóc giật mình quay đầu ra sau nhìn.


    Quay lại chỗ Thiên Tỉ đang đứng, cậu dáo dác nhìn xung quanh. Rõ lạ vừa rồi cậu có thường xuyên quay ra nhìn Bảo Lam mà vẫn thấy nhóc. Chỉ ngơi mỗi đoạn là cậu lấy tiền từ trong túi để trả cho nhân viên bán hàng mà khi quay lại liền không thấy Bảo Lam đã chạy đi đâu.


    Thiên Tỉ bắt đầu sợ hãi, cậu đã hứa rồi mà sẽ luôn bảo vệ và chở che cho hai đứa nhóc. Nhưng hôm nay lại xảy ra tình huống này khiến cậu mất bình tĩnh.


    - Bảo Lam! Bảo Lam con đâu rồi? Bảo Lam! Đừng làm pa pa sợ! Bảo Lam!


    Cậu chạy đi tìm Bảo Lam, mọi nơi gần đó bất kể nơi nào cậu đều không bỏ qua. Nhưng dù có tìm thế nào cậu cũng không thể thấy được bóng dáng của Bảo Lam. Mà Thiên Phong đang trên vai cậu cũng khóc nháo lên khiến tâm cậu càng rối hơn nữa.


    Vừa an ủi Thiên Phong lại vừa đao dác chạy đi tìm Bảo Lam khiến Thiên Tỉ một phen khổ sở. Cơ thể cậu từ sau khi sinh để đến bây giờ nói là bình phục thì cũng đúng, nhưng vì là nam nam sinh tử lại sinh liền một lúc hai đứa nên cậu cũng bị những di chứng khiến sức đề khác và sức khoẻ đều giảm đi phân nửa. Mà điều này chỉ riêng cậu với Thiên Hoàng là biết rõ.




    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Linh Vy thích bài này.
  2. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 41: Gặp lại.

    Thiên Tỉ vốn sợ mẹ cậu để lạc mất con nên chỉ dám gọi điện cho anh mình. Thiên Hoàng hay tin cậu để lạc mất Bảo Lam, y liền gọi cho Tuệ Nam kêu anh mau cùng y đi tìm đứa nhỏ.


    Bảo Nam nghe Thiên Hoàng nói xong liền tức giận muốn mắng Thiên Tỉ một trận. Nhưng miệng còn chưa kịp mở đã bị Thiên Hoàng đạp vào chân một cái đau điếng. Y hiểu rõ cậu em trai này của mình mà, Thiên Tỉ hiện tại đã khổ sở lắm rồi nên việc mắng cậu chỉ khiến Thiên Tỉ thêm buồn mà đã buồn thì cậu rất dễ sinh bệnh.


    - Anh đi hướng này, tôi theo hướng kia! Còn Thiên Tỉ em đi theo hướng kia nữa! Tuệ Nam, anh xem gửi ảnh của Bảo Lam cho nhân viên trong công ti anh kêu bọn họ thấy đứa nhỏ thì báo cho mình biết! Nhưng tuyệt đối không để mẹ Dịch hay không thì Thiên Tỉ chết chắc đó!


    Mỗi người phân ra mỗi ngả truy tìm tung tích của bảo bối kia. Nhóc con này trốn cũng kĩ thật đó, tìm mãi mà không thấy nó chạy đi đâu nữa.


    Thiên Tỉ hối hả đi tìm con, lại ẵm theo Thiên Phong nên sức lực sớm suy kiệt. Nhưng vì tình phụ mẫu tử đã tiếp thêm động lực cho cậu tiếp bước trên con đường đi tìm con mình.


    Đến trước tiệm bánh kẹo, Thiên Tỉ mừng quýnh lên khi bắt gặp dáng người nhỏ nhắn cùng bộ đồ quen thuộc. Cậu nhanh chóng chạy băng qua đường đuổi theo Bảo Lam.


    Do không để ý đường nên mấy lần cậu mém nữa bị xe đụng trúng. Nhưng do số may đi nên cậu không bị thương chỉ là bị mấy người đi đường mắng cho một trận mà thôi.


    Tiếng ồn ào cùng tiếng còi kêu réo inh ỏi khiến hai người một lớn một bé đang dắt tay nhau đi từ tiệm bánh đi ra phải chú ý đến.


    Bảo Lam mừng khi thấy được Thiên Tỉ, cậu nhóc buông tay người kia ra chạy nháo đến chỗ Thiên Tỉ. Nhóc ôm lấy Thiên Tỉ, cậu thì khóc lớn lên. Thiên Phong thấy vậy cũng ô ô ư ư khóc theo.


    - Bảo Lam, pa pa xin lỗi! Sau pa pa sẽ dắt con theo, không để con phải đợi nữa! Hức... hức...


    Thiên Tỉ vừa định đứng lên thì cơn chóng mặt ập đến, cậu liền ngất lịm đi.


    Người đối diện hoảng hốt chạy lại đem cậu đỡ lên, một bên đỡ cậu một bên không ngừng nhắc nhở hai đứa trẻ phải nghe lời mình.


    - Hai đứa, ngoan papa của hai đứa bệnh rồi! Thúc đem pa con đến bệnh viện khám! Hai đứa ngoan ngoãn đi theo thúc có nghe không?


    Hai đứa trẻ gật đầu liên tục, nó cũng ngừng khóc hẳn ngoan ngoãn bám vào áo của người kia đi lên xe taxi.


    Thật không ngờ lại có người giống người đến thế, người kia nhìn cậu cảm thán. Giống đến từng đường nét cm một.


    Hắn đang tự hỏi nếu như hắn không tình cờ đi ngang qua nơi cũ thì liệu có cơ hội gặp được người này không? Nhìn cậu đang nằm mê man trên giường, lồng ngực hắn đập lên dữ dội.


    Người ngồi đây đối diện với cậu không ai khác ngoài Tuấn Khải. Bộ dáng hắn vô cùng khẩn trương như chuẩn bị đón nhận tin tức gì đó mang tầm cỡ ảnh hưởng sâu sắc lắm thì phải.


    Thực ra, Tuấn Khải hắn tính đến công ti để chuẩn bị lao đầu vào làm việc nhưng hắn như sực nhớ ra hôm nay là ngày đặc biệt. Hôm nay là ngày mà hai người kết hôn, ngày kỉ niệm giữa cậu và hắn. Hắn quyết định đến quán ăn cậu thường hay lui tới, nhưng nào ngờ lại bắt gặp một cậu nhóc cầm bóng bay đang đứng khóc giữa đường. Cậu nhóc này có nét gì đó quen thuộc, lại có gì đó thân thiết.


    Nhìn hai đứa nhỏ khoảnh chừng tuổi nhau, Tuấn Khải quay sang nhìn hai đứa nhóc hỏi:


    - Mẹ con đâu?


    Thiên Phong nhìn Tuấn Khải hỏi lại:


    - Mẹ là cái gì vậy ạ?


    Hắn tròn mắt nhìn đứa nhỏ, chã nhẽ nó không biết thế nào là mẹ ư? Chẳng lẽ mẹ của nó đã mất tè khi hai đứa trẻ này trào đời? Thôi tốt nhất là hắn không lên đoán mò.


    Bảo Lam tinh nghịch, nhóc leo lên trên giường đem cổ áo của Thiên Tỉ kéo ra. Chỉ một cái liếc mắt tình cờ thôi đã khiến Tuấn Khải như chết sững.


    Người nằm trên giường kia có vết răng mờ nhạt trên cổ, dấu răng quen thuộc của hắn. Chính hắn là người đã tạo ra vết cắn ấy, nếu không lầm thì người đang nằm đây chính là Thiên Tỉ theo những gì Tuấn Khải nghĩ. Kết quả là hắn len lén cho người đi xác nhận mẫu ADN của cậu và cha Âu xem kết quả có trùng khớp không!


    Nếu người này quả thật là Thiên Tỉ trong lòng hắn thì hắn nhất định sẽ đem cậu bắt nhốt lại trong vòng bàn tay của mình không cho cậu lần nữa rời đi. Và cậu cũng phải đi chất vấn với Vương Nguyên về sự việc liên quan đến ADN của Thiên Tỉ trong thời gian lúc hoả hoạn xảy ra.


    Vốn trước đó đã có mẫu xét nhiệm của cha Âu nên việc kiểm tra lại vô cùng đơn giản.


    Tuấn Khải hồi hộp đem tờ giấy xác nhận ra kiểm tra điều mình nghĩ có phải sự thực hay không!


    Kết quả lại một lần nữa khiến Tuấn Khải như được thăng lên mấy ngàn cấp. Hắn lập tức gọi người cho hai đứa nhóc kia đi chơi và tiện thể muốn khẳng định thêm, hắn cho lấy mẫu tóc của hai đứa nhỏ này và của hắn nhờ bác sĩ tư trực tiếp dùng phương pháp nhanh nhất để kiểm tra kết quả.


    Nhìn cậu đang nằm ngoan trên giường, hắn không kìm nổi cỗ xúc động.


    Đem điện thoại nhấc lên, mở máy gọi điện cấp tốc cho Vương Nguyên:


    - A lô, Nguyên? Có phải là Thiên Tỉ em ấy chưa chết?


    Đầu dây bên kia im lặng không nói, Tuấn Khải không kiên nhẫn hỏi lại:


    - Nguyên nói cho anh biết ngay Thiên Tỉ có phải chưa có chết? Được rồi, hiện tại anh không cần biết trước đó em có động tay chân không, thứ anh cần chỉ là một đáp án có hoặc không mà thôi!


    Vương Nguyên ở đầu dây bên kia thở dài. Dẫu biết Tuấn Khải đối với Thiên Tỉ có rất nhiều thứ quá đáng nhưng mà hắn hiện tại hẳn là đã hối hận lắm rồi, mà thân là em trai của hắn Vương Nguyên cũng không đành lòng để anh trai của mình tự biến bản thân thành bộ dạng kia nữa. Cuối cùng lời cũng đã nói, chuyện thì cũng đã kể không sót một chi tiết.


    Sau đó, Tuấn Khải chỉ biết cúp điện thoại mà nhìn người nằm trên giường bệnh cười ngốc.



    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Linh Vy thích bài này.
  3. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 42: Anh xin lỗi em và con.



    Thiên Tỉ theo thói quen khi tỉnh dậy là sẽ đưa tay khua xung quanh để ôm lấy hai đứa nhỏ của mình. Nhưng khi cậu vừa mới đưa tay ra liền chạm ngay vào một gương mặt lớn lớn.


    Trong tình trạng ngái ngủ, Thiên Tỉ ngồi dậy dụi mắt:


    - Thiên Hoàng anh sao lại lăn vô đây? Không sợ Tuệ Nam ghen sao?


    Đối phương không nói gì chỉ đơn giản là nửa người trên sấp trên giường, nửa người dưới ngồi trên ghế. Tay hắn còn nắm tay cậu thật chặc không chịu buông.


    Thiên Tỉ cười nhẹ, đưa một tay không bị nắm lên lay nhẹ vai của hắn:


    - Dậy đi a, muộn rồi đó!


    Cảm giác quen thuộc cũng xa lạ đến thế. Tư vị trên tay cùng xúc cảm cũng vô cùng chân thực. Thiên Tỉ hoảng hốt đem cả cơ thể mình lùi xa người kia ra. Tuấn Khải cũng tỉnh giấc nhìn xoáy sâu vào cậu, hắn khẽ cười:


    - Thiên Tỉ, anh trở lại bên em rồi đây!


    Thiên Tỉ cười nhẹ, cậu đưa tay lên má hắn tay chưa kịp chạm vào má hắn cậu liền rút lại. Ánh mắt ngập nước nói:


    - Lại mộng! Tuấn Khải anh là âm hồn bất tán có đúng không? Sao cứ luôn xuất hiện trong giấc mơ của tôi? Ngay cả giấc mơ của tôi mà tôi cũng không được tự quản là sao?


    Tuấn Khải nhíu mày, người này có phải yêu đến phát bệnh rồi không? Cậu mỗi giấc mơ đều thấy hắn ư? Người ta thường nói ban ngày nghĩ gì đêm mơ đó! Ha hoá ra cậu từ trước cho tới tận bây giờ chưa bao giờ là hết yêu hắn. Vậy mà con người tồi tệ như hắn lại hết lần này đến lần khác khiến cậu tổn thương.


    Một phút kích động, Tuấn Khải đem Thiên Tỉ kéo vào lồng ngực mình ôm thật chặt. Hắn tựa cằm mình lên đầu Thiên Tỉ khẽ khàng mà hít thở trên đỉnh đầu của cậu.


    - Thiên Tỉ, là anh sai! Sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa! Không còn gì nữa! Anh hứa sẽ dùng cả đời này, không là đời đời kiếp kiếp bù đắp lại cho em!


    Thiên Tỉ ngơ ngác nhìn Tuấn Khải. Cái người này bị sao thế? Lại muốn cùng cậu ngoạn nữa sao? Hiện tại cậu chẳng còn gì để mà lo lắng nữa rồi nên cậu đối với hắn chả có gì để mà sợ nữa! Trước đây bản thân cậu ở trong hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan nên cậu chỉ biết nhẫn và nhịn, có điều Thiên Tỉ của trước đây đã chết rồi. Thiên Tỉ của hiện tại là con người khác, là một người cha đã trưởng thành a.


    - Xin lỗi, có lẽ tôi nhận lầm người!


    Thiên Tỉ đẩy Tuấn Khải ra, cậu đứng dậy muốn đi khỏi nơi ngột ngạt này nhưng lại bị Tuấn Khải nắm được tay. Hắn đem cậu quay ngược lại nói:


    - Không thể như thế, em vừa gọi tên anh!


    Thiên Tỉ cười nhạt đáp lại:


    - Chuyện người giống người rất bình thường tôi biết mà! Người có thể giống người thế nên tên cũng có thể giống tên!


    - Vậy em nói đi, chả nhẽ ADN cũng giống luôn được sao?


    Tuấn Khải đem tờ giấy chứng nhận ADN mới điều tra được dơ lên trước mặt Thiên Tỉ. Cậu vậy mà không ngờ tới việc Tuấn Khải lại đi điều tra cậu, giờ thì hay rồi muốn trối cũng không trối được! Cậu chỉ im lặng, sau đó lại nói:


    - Cầu anh buông tha cho tôi đi! Cuộc sống trước kia nó thật sự như một địa ngục rồi, hiện tại tôi cần đi tìm con của mình!


    Tuấn Khải cúi xuống vai Thiên Tỉ, gục đầu vào xương quai xanh của Thiên Tỉ nói khẽ:


    - Tiểu Thiên, anh xin lỗi! Dù có xin lỗi trăm lần đi chăng nữa thì chưa chắc em đã tha thứ nhưng anh vẫn xin lỗi em! Anh xin lỗi, hai đứa nhóc anh cũng đang giữ chúng! Yên tâm nó là con anh, anh sẽ không dã thú đến mức con của mình mà cũng muốn hãm hại đâu!


    Những câu đầu quả là làm Thiên Tỉ cảm động, cậu như trực khóc nhưng đến những câu sau khi Tuấn Khải khẳng định Bảo Lam và Thiên Phong là con trai của hắn khiến Thiên Tỉ kích động. Cậu đẩy Tuấn Khải ra, nước mắt khi nãy muốn trực khóc bây giờ liền ồ ạt rơi xuống.


    - Con, chúng nó không phải con anh! Anh có coi nó như con mình đâu! Không phải chính miệng anh đã nói tôi ăn nằm với người khác để mang thai hai đứa nhỏ sao?


    Tuấn Khải nắm chắc vai Thiên Tỉ ép cậu nhìn thẳng về phía hắn.


    - Thiên Tỉ, nghe anh! Ngoan khi đó anh không hề biết bản thân mình thực ra đã yêu em mất rồi! Khi đó chỉ vì ghen tuông nhất thời nên anh mới nói như thế! Tiểu Thiên xin em đó, nhận lời xin lỗi của anh đi!


    Thiên Tỉ nhắm mắt nín lại giọt nước kéo dài trên gương mặt, cậu thật sự là không còn đủ dũng khí đối mặt với những lời đường mật bây giờ của hắn nữa rồi. Cậu sợ bản thân khi lún vào đó rồi lại không thể buông hay không thể thoát ra được.


    - Tôi cần có thời gian, có thể là rất dài!


    Thiên Tỉ hất tay Tuấn Khải đang đặt trên vai mình ra. Cậu lẳng lặng bước ra khỏi bệnh viện, trước khi đi cậu còn không quên nói:


    - Hai đứa nhỏ, tôi muốn chúng được bình an trở về vào tối ngày hôm nay!


    Tuấn Khải cảm thấy có gì đó mừng rỡ, chí ít thì cậu cũng tin tưởng khi giao lại hai bảo bối của cậu cho hắn ngày hôm nay. Được muốn lấy lòng người mẹ, trước hết là lấy lòng hai đứa con này của hắn vậy.


    Tuấn Khải cười nhẹ, vì không muốn cậu thêm khó chịu nên hắn để người làm đưa cậu về, sau đó hắn cấp tốc lên đường đi tới nơi hai bảo bối kia.





    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Linh Vy thích bài này.
  4. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 43: Anh về bên em rồi đây.



    Tối hôm đó đúng như lời Thiên Tỉ nói, Tuấn Khải đem hai đứa nhỏ về đến tận nhà.


    Phải nói nhà cậu hiện tại so với trước kia to hơn rất nhiều. Cũng nhờ với khoản tiền trước kia cậu kiếm được mà nhà Thiên Tỉ từ căn hộ dạng thường thành căn hộ của người có của. Tuy là đã khấm khớ hơn vô cùng nhiều nhưng ba mẹ Thiên Tỉ vẫn chăm chỉ làm lụng, bọn họ khi có vốn liền mở một quán ăn nhỏ với tiền vừa túi người ăn. Và hiện tại Thiên Tỉ đang sống trong nhà hai tầng với một số gian cũng không phải thuộc dạng ít ỏi đi. Thiên Tỉ đừng trên lầu nhìn xuống chiếc ô tô đang đậu trước cổng nhà, người đàn ông cao to hai tay nắm hai đứa nhỏ đi tới.


    Hắn cung kính, lịch sự nhấn chuông cửa. Thiên Tỉ nhẹ cười, nhưng cậu vẫn không muốn xuống. Đừng tưởng trước đây cậu yêu hắn mà bây giờ cậu vẫn còn vương vấn nha, mơ tưởng đi! Cậu muốn hắn cả đời này phải bù đắp lại những lỗi lầm mà Tuấn Khải đã gây ra, chỉ có điều là phải làm gì thì cậu hiện tại chưa có tìm ra mà thôi.


    Mở điện thoại gọi cho Thiên Hoàng nhờ anh đến tiếp đón hắn hộ. Cậu muốn xem xem Tuấn Khải là qua khỏi ải của Hoàng ca như thế nào a.


    Cũng được một lúc, không lâu cũng không nhanh đủ để cho hai tiểu bảo bối của cậu phát chán thì Thiên Hoàng cũng đến. Hôm nay không phải cha mẹ cậu đi vắng thì cậu còn muốn nhờ cả hai người nữa cơ! Hừ, cứ chờ đó coi cậu làm gì hắn đi.


    Thiên Hoàng đến lập tức nhìn thấy bản mặt so với lão công của mình có soái hơn một tí xíu của Tuấn Khải liền không nhịn được đá một cái vào châm Tuấn Khải.


    Mà Tuấn Khải chỉ đứng trơ mắt ra nhìn, sau đó mới cười gượng cúi đầu chào.


    Thiên Tỉ trên lầu nhìn xuống nhăn mi: "Cái tên này vậy mà không nhận ra đó không phải mình?"


    Bên dưới lầu, Tuấn Khải cười nói tiếp:


    - Xin lỗi! Nhưng Thiên Tỉ đâu vậy?


    Thiên Hoàng có vẻ rất hài lòng với câu nói này của Tuấn Khải. Phải thôi hắn vậy mà nhận ra hai người thì quả thực hắn đối với Thiên Tỉ không phải là thích bình thường rồi. Nhưng y là vẫn muốn thử hắn nha:


    - Ngay cả tôi mà anh không nhận ra!


    Tuấn Khải cười nhẹ:


    - Vậy chắc em nhớ chúng ta đã làm gì chứ nhỉ!



    Câu nói này là đang ám chỉ nha, nếu còn giả bộ nữa thì tự tôi sẽ vạch mặt cậu ra nha.



    Thiên Phong ngơ ngác nhìn Thiên Hoàng, miệng ngậm kẹo mút vừa mút vừa nói:


    - Bá bá làm gì pa pa con vậy?


    Thiên Hoàng tròn mắt nhìn Tiểu Phong đáng yêu của mình.


    - Ai là pa pa con! Pa con không phải ở trong nhà sao... ách...


    - Pa pa con đây, còn cha con là cha Thiên! Đây là pa con a!


    Bảo Lam đứng cạnh cũng muốn nói.


    Nhìn gia đình nhà này trước công kích, sau thọc gậy Thiên Hoàng tỏ rõ bực bội. Y đá vào chân Tuấn Khải nói tiếp:


    - Cậu mua chuộc chúng nó? Để Tiểu Phong ngoan ngoãn của tôi a dua theo là sao? Hừ Thiên Tỉ ốm rồi không thể tiếp đón khách!


    Tuấn Khải ha hả cười rồi cũng không nói gì. Chỉ là Tiểu Phong kia có chút đỏ mặt lê mà thôi.


    - Được... được tôi cũng không muốn nói gì hai người! Mà Tuấn Khải tôi biết cậu cũng rõ ràng mọi chuyện rồi nên tôi cũng muốn nói luôn! Đưa em này của tôi mà tổn thương lần nào nữa vì cậu thì cậu cứ chờ đó đi, có chết thì tôi cũng cắt cậu khiến cậu không có khả năng mang giống gieo rắc linh tinh nữa!


    Ban đầu Thiên Hoàng có ý định là sẽ đập cho Tuấn Khải không thấy mặt trời hoặc là đem dao đâm hắn một nhát, nhưng không ngờ lại có hai đứa cháu của mình ở đây. Sau đó y liền đổi hướng muốn thử hắn một chút và cái khoing ngờ lại lòi ra cái không ngờ khác, hắn cư nhiên đối với Thiên Tỉ có tình cảm sâu sắc đến như thế. Coi như vì hai đứa cháu này y cho bọn họ một con đường đi!


    - Thiên Tỉ em ấy ở trên lầu! Hai đứa nhóc này có muốn cùng bá bá đi ăn kem không? Để cho pa và cha con bàn việc làm ăn a!


    - Con đi! - Bảo Lam và Thiên Phong đồng thanh nói.


    Sau khi Thiên Hoàng đưa hai đứa nhỏ li khai. Tuấn Khải cũng có được chìa khoá nhà từ tay Thiên Hoàng, hắn mở cửa và ngang nhiên đi vào nhà của cậu như không có gì. Tuấn Khải còn tiện tay khoá lại cửa từ bên trong để tiện nói chuyện với vợ yêu mà không ai phá hoại nữa chứ.


    Chỉ tội cho ai kia đang ngồi nghe nhạc trên phòng mà không để ý đến con sói đã vô nhà một cách trót lọt mà không một ai phát hiện.


    Lên trên lầu, Tuấn Khải cười nhẹ. Giọng hát ấm áp trước đó hắn từng được nghe kia rồi. Giọng ca mượt mà của Thiên Tỉ mà hắn từng được nghe khoảng chừng hai ba lần gì đó. Hắn quả thật bỏ lỡ rất nhiều, thực sự là rất nhiều. Một người vốn tưởng đã vô cảm lạnh lùng như hắn. Vậy mà chỉ vì nghe thấy giọng ca trầm ấm kia của cậu mà lại khóc. Phải hắn thật sự khóc, hắn không phải là người dễ khóc, không giống như mấy kẻ động tí là dở ba võ mèo kêu ra. Nhưng hiện tại hắn đã khóc, mà Tuấn Khải cũng không rõ vì sao hắn khóc. Hắn là lần thứ hai gặp cậu sau khi tưởng cậu mất nhưng đến hôm nay hắn mới thực sự khóc.


    Con người thật lạ, thật khó đoán mà.


    Mở cửa, bước vào trong. Thiên Tỉ ngồi kia, quay lưng với hắn. Cậu đang đeo headphone, có lẽ vậy mà cậu không hề phát hiện ra hắn đã bước vào.


    Đi đến bên Thiên Tỉ, từ đằng sau Tuấn Khải ôm vòng lấy.


    Cảm nhận được vòng tay quen thuộc, Thiên Tỉ thoáng giật mình. Cậu vùng ra khỏi cái ôm kia, đứng bật dậy quay ra sau nhìn người kia.


    - Tuấn Khải... anh...


    - Phải anh về bên em rồi đây!



    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Linh Vy and yenle99 like this.
  5. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 44: Mặt đỏ tim đập.



    Tuấn Khải vùi mặt thật sâu vào trong lòng Thiên Tỷ, hắn hít thật sâu hương vị quen thuộc lâu ngày không được hưởng kia. Hắn ngày đêm chỉ nhớ nhung con người đang ở trước mặt của mình. Ngày ngày đêm đêm không thể không quên được hình bóng của Thiên Tỉ.


    - Thiên Tỉ, tôi xin lỗi! Xin lỗi em rất nhiều! Dù em có chấp nhận hay không tôi vẫn muốn nói: tôi xin lỗi, xin lỗi cả con và em! Tôi xin lỗi! Thiên Tỉ tôi cũng rất nhớ em!


    Nhìn Tuấn Khải, Thiên Tỉ không cầm lòng mà khóc. Vì cái gì cậu không thể quên được hắn? Vì cái gì mà khi thấy hắn như này Thiên Tỉ lại rất muốn khóc? Vì cái gì mà khi thấy hắn đau thương cậu lại không cầm được lòng đau theo? Phải chăng cậu còn yêu hắn, yêu con người bạc tình bạc nghĩa này?


    - Buông ra đi!


    - Không buông, chừng nào em đồng ý tha thứ cho tôi thì tôi mới buông em ra!


    Một mực không buông Thiên Tỉ ra, Tuấn Khải lắc đầu dụi dụi vào ngực cậu nói.


    Thiên Tỉ thở dài đưa tay chạm lưng Tuấn Khải nhẹ nói:


    - Tuấn Khải, anh buông tha cho tôi đi có được không? Tôi trước đây cái gì có cũng đều cho anh cả rồi, ngay cả tim mình tôi cũng cho anh rồi! Hiện tại xin lỗi tôi cũng không còn gì để cho anh nữa!


    Tuấn Khải vẫn không chịu dừng, hắn nói tiếp:


    - Em nói em vần thời gian mà, cái tôi có chính là thời gian! Đúng chính là thời gian, em có thể cho tôi cơ hội?


    Thực sự Thiên Tỉ hiện tại rất muốn khóc, hắn thế nào cứ như âm hồn bất tán không chịu buông cậu thế. Nói cậu không yêu hắn nữa thực chất chỉ là đang dối lòng cậu vẫn còn yêu hắn, yêu hắn rất nhiều. Chỉ là cậu sợ hắn lại chỉ là muốn cậu phối hợp diễn với hắn một vở kịch để hắn tiêu khiển mà thôi. Cậu sợ hắn lại lần nữa chà đạp nên tình cảm của cậu. Nói chung thì hiện tại thứ cậu sợ nhất chỉ có một thứ đó là cho hắn biết cậu yêu hắn.


    Thiên Tỉ lặng thinh không nói gì, cậu cũng không có gì để mà nói. Chỉ là mắt cậu dường như đã vương lệ rồi. Tuấn Khải thấy cậu không nói gì thì nói chêm thêm vào:


    - Không nói gì chứng tỏ em đồng ý với tôi rồi!


    Thiên Tỉ lắc đầu nhẹ không muốn cùng người này đôi co. Nhưng còn chưa kịp đưa tay đẩy hắn ra cậu phát hiện áo sơ mi của mình có chút ẩm ướt. Nhìn xuống dưới phát hiện ra, Tuấn Khải thực sự đã khóc. Một con người lãnh đạm cao ngạo với cái tôi cao ngất trời như hắn vậy mà đối với cậu có thể khóc được khiến Thiên Tỉ vô cùng ngạc nhiên.


    Thiên Tỉ biết con người này, dù có làm gì cũng không thể để người khác nhìn thấy giọt nước mắt của mình. Nhưng hôm nay, hiện tại, ngay bây giờ hắn đang khóc trước mặt cậu. Điều này cho thấy hắn đối với cậu quả thật không có giả dối.


    Hít một hơi sâu, Thiên Tỉ đưa tay xuống lau nước mắt cho hắn nói:


    - Không phải em không tha thứ cho anh! Mà sớm em cũng không muốn hận anh! Đúng, hiện tại em cần có thời gian. Không biết anh có thể vi em mà đợi không, có thể là sẽ rất lâu đấy!


    Tuấn Khải nước mắt đầy mặt nhìn Thiên Tỉ khẳng định:


    - Em có thật?


    Thiên Tỉ gật đầu cười nhẹ. Sau đó cậu đẩy hắn ra nói:


    - Nhưng mà không phải vậy mà em không trừng phạt anh đâu đấy! Phạt anh uống hết chai rượu đằng kia.


    Thiên Tỉ chỉ tay về hướng chai rượu loại nặng mới mua về tính đem tặng cho cha Dịch nhưng xin lỗi cha Dịch vậy khi khác cậu mua sau, hiện tại cậu phải phạt tên ngốc tử này đã.


    Nhìn chai rượu để trên mặt bàn, chỉ cần nhìn qua là biết chai rượu này loại nặng rồi. Tuấn Khải hắn mải mê tập chung vào công việc cũng đã một thời gian rồi không đụng vào rượu chỉ sợ là uống vô rồi sẽ say mà say rồi sẽ không biết gì nữa lại ăn nói linh tinh khiến Thiên Tỉ tức giận.


    Trái ngược với thái độ hoang mang của Tuấn Khải, Thiên Tỉ chính là muốn nhìn thấy hắn say. Cậu muốn nghe được những lồ thật tâm của hắn:


    - Sao? Không lẽ anh sợ rượu vào lời ra? Anh có gì dấu em đúng không?


    Không phân bua, không nói nhiều Tuấn Khải đem chai rượu lên tu. Hơi đầu tiên suýt nữa sặc, đến hơi thứ hai thì chai rượu đã sạch nhẵn. Cảm giác chóng mặt ùa đến, Tuấn Khải cảm thấy bước chân không vững vàng. Hắn chao đảo đi lại chỗ Thiên Tỉ, dơ chai rượu lên dộng ngược xuống:


    - Em coi tôi uống hết rồi đó! Có phải nên thưởng gì không?


    Hắn vậy mà vừa nói xong liền nhã nhào vào người cậu cười cười:


    - Thiên Tỉ, em biết không! Lúc nghe tin em bị kẹt trong đám cháy tim tôi như ngừng đập, rồi lại thấy cái xác giả của em tôi như chết lặng. Tôi cũng không ngờ mình lại yêu em nhiều đến vậy... chỉ là... ức... chỉ là giờ mới phát hiện ra mà thôi!


    Dừng một lúc hắn lại tiếp tục:


    - Lúc thấy em... ức... tôi chỉ muốn đem em lại giam giữ bên mình! Ức... nhưng tôi sợ em vĩnh viễn không tha thứ cho tôi nên tôi mới nhịn! Ức...


    Tuấn Khải vừa nói vừa nấc hột nghe giọng hắn khàn khàn đều đều vang lên tai. Đúng như người xưa từng nói rượu vào lời ra, lần này thì Thiên Tỉ coi như đã toàn tâm toàn ý mãn nguyện rồi. Cậu không còn gì để mà băn khoăn trăn trở nữa. Đưa tay lê chạm vào má Tuấn Khải, Thiên Tỉ cười nhẹ như một thiên thần:


    - Sẽ không giận anh nữa đâu! Ngoan, nghỉ ngơi đi! Anh hẳn là xay rồi!


    Tuấn Khải đứng xốc dậy, mặt đỏ bừng nhìn Thiên Tỉ nói lớn:


    - Ai nói em là tôi say! Tôi... ức... còn tỉnh chán... ức... coi đi tôi còn đứng vững này!


    Nhìn bộ dạng khẳng định mình của Tuấn Khải cậu không khỏi buồn cười bịm miệng vai run lên dữ dội.


    - Thiên Tỉ nha, em thực rất xinh đẹp nga! Ức... ức...


    Thiên Tỉ bĩu môi:


    - Hứ, ai đời kêu đàn ông con trai xinh đẹp không! Mà anh chỉ có giỏi hót thôi ai thèm tin.


    Tuấn Khải cười cười nằm đè lên người Thiên Tỉ, một tay hắn chống xuống giường một tay nâng cằm Thiên Tỉ nói lại:


    - Ai nói anh chỉ hót? Anh vốn nói rất... ức... thật!


    Thiên Tỉ đỏ mặt nhìn người đang nằm trên người mình. Cậu đẩy nhẹ khiến hắn ngã ngửa sang bên kia, sau đó cũng vì say mà hắn ngủ luôn không thấy động tĩnh gì. Chỉ có Thiên Tỉ chỉ ôm lấy ngực, không uống rượu mà mặt vẫn cứ đỏ bừng bừng lên.




    Thảo luận và góp ý: Đây

     
    Linh Vy and yenle99 like this.
  6. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 45: Lần nữa tổn thương em.




    Ngắm nghía con người nằm bên cạnh, gương mặt đó, cơ thể đó, hương vị đó... quen thuộc là vậy sao giờ nhìn lại gầy đến thế. Đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt Tuấn Khải, Thiên Tỉ giật mình khi nghe hắn gọi tên mình.

    - Thiên Tỉ... em về rồi! Anh đợi em lâu lắm đó!

    Nhẹ cười, Thiên Tỉ thầm nghĩ: cái tên này từ khi nào mà tửu lượng lại kém đi nhiều thế? Vả lại học đâu ra cái kiểu ăn nói sến súa thế không biết!

    Cậu định đứng lên hoạt động gân cốt một chút nhưng vừa mới đứng lên liền bị hắn kéo ngược trở lại.

    - Đừng đi! Không muốn mất em đâu!

    Trong giấc ngủ mà Tuấn Khải vẫn nhắc đến cậu, vẫn sợ cậu đi mất khiến Thiên Tỉ cảm động vô cùng. Chỉ có điều cái người này đã tổn thương cậu rất nhiều nha, cậu không thể dễ dàng mà tha cho hắn được. Hừ cái tội khiến cậu sống khổ sở bao lần lại còn khiến cậu ốm nghén đến chết đi sống lại. Hừ cái tên này... Càng nghĩ Thiên Tỉ lại càng cảm thấy bực bội. Thiên Tỉ đem hai má của Tuấn Khải kéo căng ra rồi lại bóp chặt vào tạo đủ thứ kiểu dáng cầu kì.

    Sau đó cậu vươn người ra lấy điện thoại, tiện tay lưu lại mấy hình của người đang ngủ này. Mới chụp được hai ba tấm thì Thiên Tỉ giật thót khi chuông điện thoại kêu lên.

    - A lô, mẹ hả? Mẹ làm con hết hồn... à không có! Chỉ là... Cái gì? Mẹ nói sao cơ... mưa lớn nên mẹ với pa hoãn á? Khi nào về ạ? Vâng...

    Tắt máy Thiên Tỉ thở dài. Thảm rồi thảm rồi, lần này thảm rồi cha mẹ Dịch thật sự là không có về nhà. Lần này thì cậu biết tính sao đây? Lấy ai giúp cậu đuổi người đây?

    - Thiên Tỉ ơi...

    Giọng nói nũng nịu như đứa trẻ đang làm nũng vang lên. Vâng đó không phải ai khác chính là Tuấn Khải, hình tượng soái ca lạnh lùng tiêu sái hoàn toàn sụp đổ rồi.

    Hắn quả thật là đang rất say rồi a. Tuấn Khải đứng dậy, nhìn gương mặt đỏ hồng kia thì biết cái người này bắt đầu lên cơn đây. Tuấn Khải nắm tay Thiên Tỉ kéo xốc cậu đứng dậy, Thiên Tỉ ngơ ngác nhìn người này làm loạn. Thiên Tỉ chính là còn đang bất ngờ đi con người lãnh đạm cao ngạo kia đâu rồi mà giờ đây nhìn chẳng khác nào kẻ lưu manh.

    - Anh buông ra, em đói rồi!

    Thiên Tỉ đẩy Tuấn Khải ra muốn để hắn nằm nghỉ ngơi một chút mà mình cũng muốn đi kiếm cái gì bỏ bụng. Nhưng vừa mới đẩy hắn ra liền bị hắn kéo ngược trở lại, Tuấn Khải cúi xuống hôn thật sâu vào khoé miệng nhỏ nhắn kia.

    Thiên Tỉ đẩy nhẹ hắn ra ôm miệng nói:

    - Anh... anh làm cái gì vậy?

    - Ha ha cho em ăn!

    Tuấn Khải cười nhàn nhạt, sau đó lại tiếp tục hôn cậu. Hắn hôn thực sâu khiến cậu không kịp hít thở.

    Hắn tiến lưỡi vào khoang miệng nhỏ nhắn kia, loạn động linh tinh trong miệng của Thiên Tỉ. Lưỡi Tuấn Khải quắn quýt mãi không chịu buông cậu ra, đem lưỡi cậu đảo qua đảo lại mấy lần cho đến khi một tơ trắng trắng kéo dài từ khoé miệng của hai người rơi xuống thì hắn mới chịu buông cậu ra.

    Tuấn Khải này say rồi mà sao bây giờ lại khoẻ như trâu vậy không biết. Hắn ngã đè lên trên người cậu khiến cậu mất đà cũng ngã xuống giường. Thở không ra hơi, Thiên Tỉ chóng mặt gấp rút thở. Nằm trên người Thiên Tỉ, Tuấn Khải lại như con cún nhỏ ra sức dụi dụi vào lồng ngực của vợ thân thương.

    Thiên Tỉ thở dài, vuốt vuốt mái tóc đen láy của Tuấn Khải vừa cưng vừa chiều. Cậu định đợi lát nữa hắn ngủ là xong rồi, nhưng không ngờ cái tên trâu bò này lại không có ngủ mà cứ hát loạn hết cả lên khiến Thiên Tỉ cảm thấy thực khó chịu. Không phải vì hắn hát không hay mà là vì mấy bài hắn hát quả thực là rất biến thái đi:

    - Anh tiến tới, anh yêu em! Anh ôm em và cùng em ái ân là lá la... Em gọi tên anh trong niềm sung sướng...

    Thiên Tỉ ngay lập tức bịm miệng tên gia hoả đang say khướt này lại. Cậu mệt mỏi ôm lấy đầu thầm than cũng tự trách bản thân sao lại để cái tên ngốc này uống rượu vô làm gì chứ!

    Bất thình lình như không dự trước được, Tuấn Khải nhào đếm ôm chặt lấy Thiên Tỉ. Mặc dù trước đó đã ôm rồi nhưng hiện tại có lẽ còn chật hơn. Bàn tay không biết trời cao đất rộng đang không yên phận mà lùa vào trong lớp áo mỏng manh của mỹ nhân bên dưới.

    Như đoán được điều gì đó mờ ám đang chuẩn bị diễn ra, Thiên Tỉ nắm lấy bàn tay kia giữ không cho nó di chuyển lên trên cao hơn. Nhưng người tính lại không bằng trời tính, Tuấn Khải đưa tay còn lại ra chế trụ tay của Thiên Tỉ. Hắn đưa tay cậu lên trên đỉnh đầu bà giữ thật chặt ở trên đó. Tay còn lại lùa vào trong áo Thiên Tỉ không yên phận mà mân mê hai đoá hồng anh nho nhỏ của Thiên Tỉ. Sau đó hắn còn cúi xuống ngậm một bên day day.

    Thiên Tỉ khi này vô cùng hoảng, cậu cố gắng vùng vẫy mà không thể nào thoát được con người này. Cậu gọi tên hắn trong vô vọng, nhưng có vẻ như cái thú tính trong cơ thể cộng với tác dụng của rượu đã lấn áp đi lí trí vốn có của hắn. Tuấn Khải thở dốc với tay xuống dưới quần của cậu, đem nó cởi ra:

    - Thứ này thật vướng víu!

    Sau khi thoát ra được rồi, Tuấn Khải liền trực tiếp đem dục bổng của mình tiến nhập thật sâu trong cơ thể của Thiên Tỉ khiến cậu đau đến mức nước mắt rơi lã chã.

    Tuấn Khải cứ liên tục luận động như thế cho đến khi cái thứ chất lỏng trắng đục kia lấp đầy cơ thể của cậu thì hắn mới dừng lại.

    Thời điểm hắn dừng lại cũng là thời điểm hắn thực sự tỉnh táo sau gần một tiếng say xỉn. Nhìn thấy người mình yêu đang nằm dưới cơ thể mình, đang bị mình cường hãm, đang chảy lệ mà lòng quặn đau. Không chỉ đau hắn còn cảm thấy tội lỗi đầy mình.







    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Linh Vy and yenle99 like this.
  7. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 46: Cơ hội ngầm.


    Đem rút dục bổng ra, Tuấn Khải lay vai cậu trong hoảng loạn:

    - Thiên Tỉ, tôi xin lỗi em! Cái kia vừa rồi tôi là say quá!

    - Anh đi ra ngoài!

    - Thiên Tỉ, tôi...

    - Anh đi ra ngoài cho tôi! - Thiên Tit gắt lớn.

    Thiên Tỉ cúi đầu không nói gì thêm. Còn Tuấn Khải cứ ngẩn ngơ ngồi đó mãi không thêm lời nào. Cuối cùng khi thấy được những giọt nước mắt lăn dài trên khoé mi của cậu thì hắn mới hoàn hồn:

    - Được rồi, được tôi sẽ đi ra! Nhưng em đừng khóc nữa... đừng khóc nữa!

    Hắn đứng dậy lập tức đi ra ngoài, trước khi đi hắn còn nói:

    - Tôi sẽ đợi em ở ngoài kia, chừng nào tha thứ cho tôi hãy ra ngoài đó!

    Sau hắn cũng không nói gì thêm lặng lẽ đi ra ngoài. Xuống dưới lầu thì trời cũng nhá nhem tối, Tuấn Khải không vào lại trong xe mà chỉ đứng trầm ngâm ở cổng. Hắn đứng đó mãi cho đến khi thấy được Thiên Hoàng cùng hai đứa trẻ tiến lại. Thiên Hoàng thấy Tuấn Khải đứng chôn chân ở cổng liền hỏi hắn:

    - Sao cậu còn chưa vào đó?

    Tuấn Khải chỉ lắc đầu không nói một lời nào. Thiên Hoàng thở hắt một hơi hai tay dắt hai đứa cháu đi vào trong phòng. Thiên Hoàng dặn dò hai đứa cháu ngoan ngoãn ngồi ở bàn ăn cho hết đống đồ ăn kia đi để mình lên nói chuyện với Thiên Tỉ. Lên trên phòng thì thấy cửa phòng mở nhưng bên trong lại không có người Thiên Hoàng mới bước vào, nhưng cảnh tượng xung quanh lại khiến Thiên Hoàng như đột phá, máu nóng trong người dâng lên đỉnh điểm. Trên giường gồm là thứ hỗn tạp cùng dịch máu còn vương lại. Thiên Hoàng không nói gì, hầm hừ tiến đến đem đống đồ vơ vào một vơ rồi ném thẳng ra góc nhà. Y từ từ đem chăn gối khác trong tủ ra xếp lại cho em mình, sau đó mới chịu đưa mắt nhìn xung quanh.

    Thiên Tỉ đang tắm, hình như còn nghe được tiếng thút thít nhè nhẹ của cậu nữa thì phải.

    Không nói, vẫn là không nói. Thiên Hoàng một mạch phi thân xuống dưới gặp Tuấn Khải. Vừa mới nhìn thấy hắn, Thiên Hoàng đã nhanh tay cho hắn một bạt tai. Lần này so với những lần trước đánh hắn có khi còn mạnh hơn. Thiên Hoàng gắt:

    - Cậu cái tên chời đánh! Cậu vậy mà dám làm ra cái truyện kia với em ấy! Cậu hành hạ nó vậy còn chưa đủ sao?

    Tuấn Khải bối rối muốn vì mình mà giải vây đôi chút:

    - Cái kia không phải như anh nghĩ đâu! Chỉ là...

    Không để Tuấn Khải kịp nói hết, Thiên Hoàng gắt nhẹ vì y biết không nên lớn tiếng không khéo lại khiến hai đứa cháu mình nghe thấy mà y cũng không muốn vẩn đục tâm hồn trong sáng của đứa nhóc này:

    - Chỉ là cái gì? Chỉ là tinh trùng ngập não ư?

    Thiên Hoàng không muồn cùng con người được coi là cầm thú trong mắt mình đôi co nữa, y chỉ để lại một câu duy nhất và đi vào:

    - Tôi nghĩ cậu nên buông tha cho em ấy đi là vừa!

    Thiên Hoàng đi vào bên trong cũng không thèm quay lại nhìn để mặc hắn đứng đó tự ngẫm lại những gì bản thân mình đã làm. Nhưng càng nghĩ hắn lại càng thấy có gì đó không đúng ở đây, người chuốc rượu hắn người cứ một mực ép hắn uống rượu là Thiên Tỉ cậu mà. Mà rượu vào thì làm gì ai biết được rõ hành động của bản thân, hắn thấy mình hiện tại không hề sai a, người đầu têu chủ mưu chính là Thiên Tỉ a. Ai biểu cậu ép hắn uống lắm vô kia chứ. Nhưng làm gì được đây vì Thiên Tỉ bây giờ chính là nữ vương trong lòng hắn rồi, hắn có thể nỡ trách vợ yêu được hay sao. Coi như hắn đứng đây nhẫn nhịn như là trả nợ dần cho những việc làm của bản thân trước đây.

    Tuấn Khải nhấc điện thoại lên bấm máy gọi đến cho Vương Nguyên.

    Đầu dây bên kia không phải là Nguyên mà lại chính là Hoành, cậu bạn chí cốt của hắn. Người mà luôn coi Thiên Tỉ là người bạn còn thân thiết hơn cả hắn. Đem câu chuyện gặp được Thiên Tỉ và Thiên Hoàng cho Chí Hoành nghe sau khi đã kể tóm tắt nhất có thể cho Hoành, đáp lại lời kể dài đằng đẵng của hắn chính là tiếng máy tút tút vang dài. Tuấn Khải ôm chán, đừng nói là cái người kia muốn phi từ bển đó qua tận chỗ hắn để gặp lại Thiên Tỉ nhé. Mà cái chính ở đây chính là hắn chưa có nói vấn đề cũng khá quan trọng nữa là nhờ Vương Nguyên thay hắn điều hành công ti nữa chứ.

    Đứng ở cổng nhà Thiên Tỉ nhìn vào bên trong thấy Bảo Lam và Thiên Phong cười cười nói chuyện thì hắn cũng cảm thấy ấm áp phần nào.

    Đợt gió lạnh của buổi tối thổi đến. Ở nơi hắn sống thì sáng ấm có khi nóng nhưng khi tối đến khí lạnh sẽ tràn về. Vì hắn đến đây vào lúc chiều chiều nên thời tiết ôn hoà nên chỉ đơn giản là mặc một chiếc sơ mi trắng nhưng hiện tại là xẩm tối với tiết trời này thì việc bị nhiễm lạnh là điều hiển nhiên. Thở dài một hơi, coi như vì vợ yêu hắn tự phạt mình vậy. Tuỳ tiện ngồi xuống thềm cổng nhà Thiên Tỉ, hắn cũng không biết hiện tại mình phải làm sao nữa! Hắn là người muốn gì là phải được đấy không được thì hắn sẽ cưỡng ép cho bằng được, nhưng với cậu hắn không thể làm điều đó. Hắn không muốn cậu bị bất cứ tổn thương nào từ hắn nữa.

    Quá trình đấu tranh tâm lí đang liên tục sục sôi trong tâm trí hắn nhưng hắn lại không hề hay biết trên lầu kia có một ánh nhìn thương tiếc đang hướng về mình. Người có ánh nhìn đó chưa bao giờ là hết yêu hắn, chỉ là bản linh của cậu đã từng bị sụp đổ một lần rồi mà thôi.

    Thiên Tỉ cũng biết rõ, vừa rồi lỗi cũng không phải do hắn mà một phần lớn là do cậu. Nếu cậu không chuốc cho hắn uống say thì hắn cũng sẽ không hành động kì lạ như thế.

    Thiên Hoàng nhẹ tiến vào đập vào vai Thiên Tủ hỏi:

    - Em thực sự vẫn còn yêu cậu rất nhiều! Sao em không thử cho cậu ta một cơ hội!

    Thiên Tỉ lắc đầu cười nhẹ, cậu đi vào bên trong ngồi xuống giường nói khẽ:

    - Em chính là đang cho anh ấy có hội mà!

    Thiên Hoàng hiểu ra điều gì chỉ cười cười rồi sau đó đi xuống dưới lầu để Thiên Tỉ ngồi một mình tại nơi đó. Cậu em trai này của Thiên Hoàng đã trưởng thành nhiều rồi!







    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Linh Vy and yenle99 like this.
  8. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 47: Tuấn khải ốm rồi.


    Sáng sớm ngày hôm sau, khi ánh nắng bình minh vừa mới chiếu vào khung cửa nhỏ của một mái ấm hạnh phúc thì Thiên Tỉ cậu đã thức giấc từ khi nào. Từ từ chuẩn bị bữa sáng cho hai tiểu bảo bối kia.

    Sáng nay khi cậu từ trên lầu nhìn xuống thì không thấy hắn ở đó, có lẽ hắn đã bỏ cuộc thật rồi. Cậu cứ nghĩ Tuấn Khải thực sự yêu cậu, thực sự quan tâm cậu vậy mà mới trải qua thử thách đơn giản vậy thôi mà hắn đã không gượng nổi rồi.

    - Bảo Lam, con ra mở cửa chuẩn bị đi học nào!

    Bảo Lam là cậu nhóc hiểu chuyện hoạt bát tinh ranh. Cậu chăm chỉ lại xinh đẹp y chang như pa của mình tức Thiên Tỉ vậy. Từ lúc cậu biết chuyện cho đến bây giờ không khi nào cậu khiến pa mình phải huồn bực một điều gì cả. Còn trái ngược với Bảo Lam là Thiên Phong, nhóc như kiểu đúc từ Tuấn Khải mà ra vậy ương ngạnh mà có gì đó sắc lạnh. Cái này gọi là do gen di truyền mà.

    Bảo Lam mở của ra, nhóc con giật nảy mình hét lớn:

    - Ba ơi, cha Khải ngất ở trước cửa!

    Thiên Tỉ giật mình, ai ngất trước cửa cơ chứ? Cha Khải... Khải ấy là Vương Tuấn Khải ư? Bỏ lại xoong canh đang nấu dở, Thiên Tỉ đi ra ngoài xem. Tuấn Khải ngồi tựa đầu vào cửa mắt khép hờ, mặt nóng đỏ. Cái tên này vậy mà cả đêm ngủ bên ngoài. Hình như đêm qua thậm chí hắn còn không ăn gì nữa hay sao cơ chứ.

    Thiên Tỉ cảm thấy rối rem, cậu dặn Bảo Lam kêu Thiên Phong dậy còn cậu thì dìu người này vào trong nhà. Khó khăn đem Tuấn Khải đặt vào trong ghế lại thấy hắn nóng đến lợi hại.

    Ngẫm đi ngẫm lại thì việc hắn ốm thì không phải là không có sai. Uống rượu vào rồi lại ngủ nguyên đêm bên ngoài thời tiết lạnh như này trong khi đó chỉ mặc có mỗi bộ đồ mỏng dính này. Còn chưa kể đến ban đêm sương xuống nữa kia chứ. Lần này coi như là cậu thật sự đã tha thứ cho hắn rồi. Đợi chừng nào hắn tỉnh thì cậu sẽ nói với hắn vậy.

    - Ba ba, sao cha Khải lại nằm ở đây?

    Thiên Phong còn đang ngái ngủ nhìn Tuấn Khải rồi lại quay sang nhìn Thiên Tỉ ngơ ngác hỏi. Thiên Tỉ tròn mắt nhìn bé Phong, cậu ngay lập tức hiểu ra chính cái tên Tuấn Khải này đã tiêm nhiễm vào đầu mấy đứa con của cậu đây.

    - Tiểu Phong của ba nè! Con có thích cha Khải không?

    Tiểu Phong gật đầu ngáp một cái rồi mới nói:

    - Oáp! Thích cha Khải... Con thích cha Khải, cha Khải đẹp trai như con vậy!

    Bảo Lam từ trong phòng đã ăn mặc đàng hoàng rồi quay sang nhìn Tiểu Phong:

    - Con cũng thích cha Khải, nhưng con thích ba Thiên hơn! Còn Phong Phong mau vào thay quần áo đi rồi còn đi học!

    Nhìn đứa con nhỏ của mình ra dáng người lớn, Thiên Tỉ không khỏi phì cười. Cậu đem bế Bảo Lam lên, xoa đầu cậu nhóc:

    - Bảo Lam của ba đúng là giỏi quá a! Thật là làm ba cảm động quá đi mà!

    Bảo Lam hất mũi kiểu: đương nhiên con của ba là phải anh tuấn, thiên tài lại còn biết ngoan ngoãn nghe lời mà.

    Tiểu Phong thấy vậy đứng dậm chân xuống đất, má phồng tôm nói:

    - Hứ ba ba thiên vị, không bế Phong!

    Thiên Tỉ lại càng cười hơn, cậu đặt Bảo Lam xuống. Tiến lại hôn lên trán Tiểu Phong nói:

    - Tiểu Phong lớn hơn em rồi nên ba chỉ hun hun thôi!

    Tiểu Phong chỉ bĩu môi nhưng thực chất là vui vẻ ra mặt. Nhóc vừa nhảy chân sáo vừa hát hò. Nhóc còn không quên quay lại nhìn Bảo Lam bằng ánh mắt đắc thắng.

    Tiểu Phong sau khi đi khuất sau cánh cửa thì Bảo Lam liền thở dài một hơi, tay chống ngang hông:

    - Ây... Tiểu Phong như con nít vậy, rõ ràng bị thiệt mà lại cứ tưởng mình hơn!

    Thiên Tỉ nhìn ông cụ non đang chống hông đắc ý mà không nhịn được cười. Thằng nhỏ này không biết giống tính ai mà lại manh như thế không biết. À chắc ở với Thiên Hoàng lâu rồi nó lây nhiễm từ y cũng nên.

    - Ba ba cúi xuống con nói!

    Thiên Tỉ cúi xuống như lời Bảo Lam nói, xem ông tướng con này đang làm cái gì thì Bảo Lam liền hôn vào má cậu một cái. Sau đó cười tươi:

    - Con vẫn hơn mà!

    Cái kiểu này, cái tính cách này không phải riêng của Thiên Hoàng đâu. Thoáng vừa rồi, cậu thấy Bảo Lam có một cái gì đó rất giống với Tuấn Khải. Điểm này cậu thực sự không thể nhầm vào đâu được. Bảo Lam cười cười đến phòng ăn.

    Thiên Tỉ lên trên phòng lấy tạm chiếc chăn đắp tạm lên người của Tuấn Khải. Vì cậu không được khoẻ nên việc dìu con "heo" ít kí này lên trên lầu là rất khó nhằn lên tạm thời chỉ có thể lấy chăn đắp tạm cho hắn. Chờ hắn thức giấc sẽ nấu cho hắn một chén canh giải cảm hoặc giải rượu gì đó.

    - Nhô Thiên Thiên!

    Tuệ Nam từ bên ngoài đi vào, nhìn Thiên Tỉ cười nói. Anh tuỳ tiện bước vào như một vị thần vì với anh nhà em vợ cũng chính là nhà mình mà.

    - Chào anh a! Tuệ Nam anh đem người này... lên phòng hộ em với a!

    Nhìn xuống hướng Thiên Tỉ chỉ, Tuệ Nam suýt chút nữa té ngã lần một. Nghe được câu tiếp theo thì anh suýt té ngã lần hai. Tuệ Nam biết Thiên Hoàng và Thiên Tỉ là hai anh em song sinh nha, nhưng không có ngờ là Tuấn Khải tổng tài cũng có anh em song sinh á. Lần này lại có tin nóng hổi rồi a, nhưng mà anh không dại gì mà tung tin tầm phào đâu biết đâu đấy hoạ từ miệng mà ra thì khốn.

    Giúp Thiên Tỉ đỡ Tuấn Khải vào trong nhà, với kinh nghiệm chăm sóc người bệnh lâu năm của mình. Tuệ Nam căn dặn Thiên Tỉ vô cùng chu đáo và công phu. Sau đó anh cũng tiện tay lôi con heo ngốc nhà mình về. Thiên Hoàng cư nhiên ngủ đêm lại nhà Thiên Tỉ khiến hôm qua anh cô đơn muốn chết đi được.


    Thảo luận và góp ý: Đây
     
  9. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 48: Gặp được cô bé đáng yêu.



    Sau khi dắt hai nhóc con đến trường, Thiên Tỉ lại bắt đầu quay về với công việc nhà của mình.

    Cậu vừa lau nhà vừa ca hát. Bản thân cậu không dám khẳng định mình hát hay nhưng theo như những người xung quanh cậu thì bất kể ai nghe được cậu hát thì cũng khuyên cậu nên thử đăng kí thi tài năng nhưng cậu chỉ cười trừ từ chối nói mình chỉ thuộc dạng giọng ca đại trà thôi không đủ để đi thi.

    - Tiểu ca không được đâu, tôi tìm Dương Quá thay thế anh thôi! Tôi chịu không nổi loại khinh hách này đâu...

    (Xiǎo gē bù kěyǐ. Zhǎole yángguò dàitì nǐ. Zhè zhǒng jīngxià shòu bù qǐ. - Tiểu Ca không thể được. Nghe đáng yêu lắm.)

    Giọng ca lần này của Thiên Tỉ trái ngược hoàn toàn với những lần hát trước đó. Nghe giọng cậu hát ra đáng yêu lại có chút hóm hỉnh mang sắc thái của một cậu nhóc tinh nghịch. Đem Thiên Tỉ của trước đây so với bây giờ đúng là rất không giống nha. Nhìn lại thành quả của mình Thiên Tỉ vểnh cao mặt cười nói:

    - Mình thật là thiên tài nha! Mới đó đã dọn xong nhà rồi!

    - Vợ yêu của anh thật sự là rất giỏi nha!

    Vâng khỏi cần đoán non đoán già làm gì cho khổ người, cái tên đang nói kia đích thị là Vương Tuấn Khải vị tổng tài vạn nhân mê vạn nhân cầu kia.

    Hắn rõ là đang nằm ngủ thôi nhưng thế nào mà trong giấc mơ của hắn lại nghe được âm thanh êm dịu của một "chàng tiên cá" yêu mị. Vì đuổi theo chàng tiên cá kia mà ngã xuống nước, đồng thời cũng ngã luôn xuống khỏi giường. Kết quả là hắn đã thực sự tỉnh giấc. Sau khi tỉnh giấc liền đi đến bên tiếng hát đang vang vọng kia.

    Nhìn người dưới lầu đang mãn nguyện với thành quả của bản thân khiến hắn không nhịn được mà câu lên một nụ cười dịu dàng. Thiên Tỉ bên dưới lầu chính là vì mải miết làm việc mà quên mất có người ở trong nhà thành ra bị hắn làm cho giật mình.

    - Anh... anh... từ khi nào ở trong này?

    Tuấn Khải chớp chớp mắt nhìn Thiên Tỉ hỏi ngược lại:

    - Tôi làm sao ở trong này hẳn em là người hiểu rõ nhất chứ!

    - Ờ ha... quên mất! Mà nè, mai anh phải đưa hai đứa con của chúng ta đến trường đó!

    Thiên Tỉ cúi gầm mặt xuống đất, có thể thấy hai tai cậu đang hồng dần đều lên. Hẳn là cậu đang ngại mà.

    - Cái... cái gì? - Tuấn Khải mặc dù nghe thấy nhưng vẫn làm bộ hỏi ngược lại.

    Thiên Tỉ nhăn mặt nói:

    - Không nghe thấy thì thôi!

    Mặt Tuấn Khải tỉnh bơ, hắn bộ dạng như không quan tâm nhưng trong lòng quan tâm muốn chết. Tuấn Khải cười cười nói nói bám mãi vào người Thiên Tỉ:

    - Nghe được, nghe được mà!

    Cậu đẩy hắn ra, một tay nhấn trán hắn nói tiếp:

    - Anh xê ra một tí, người anh nóng muốn chết!

    - Vâng vợ yêu!

    Thiên Tỉ được một phen nổi hết cả da gà da vịt. Cái cảm giác vợ yêu này lại khiến kí ức xưa cũ trực tiếp đánh thẳng vào đại não của Thiên Tỉ. Cậu như nhớ lại khoảng thời gian hai người cùng nhau làm bữa, hai người cùng nhau vui đùa cười nói. Rồi lại nhớ về khoảnh khắc khi hắn đưa Hiểu Mỹ về sau đó cùng cô ta hợp lực lại mà làm đủ mọi trò khiến cậu nhục nhã, rồi còn sau đó nữa của nữa... Bất chi bất giác cậu liền rơi lệ. Cậu cảm thấy hình như bản thân mình dạo gần đây càng ngày càng loạn, cảm xúc của cậu tâm tình của cậu không có một mắt xích nào liên kết được với nhau cả. Nó rất dễ vui mà cũng rất dễ buồn, có khi mới mấy phút trước đang vui liền có thể buồn ngay lập tức. Cậu sợ đó là di chứng của việc luyện tập tâm lí trong lớp học tâm lí đặc biệt.

    Tuấn Khải đứng một bên hoảng nhìn Thiên Tỉ. Hắn thấy bản thân mình vừa rồi như mắc phải một sai lầm gì đó vô cùng nghiêm trọng. Trước đây hắn đã từng thấy cậu khóc nhưng cậu chỉ là ngấm ngầm mà khóc sau lưng hắn, nhưng hiện tại cậu trực tiếp khóc trước mặt hắn khiến Tuấn Khải loạn lên một mảng. Nói thật thì trong tình huống này hắn không biết phải làm sao mới đúng được đây. Tuấn Khải ôm chặc Thiên Tỉ đưa tay lên vuốt ve mái tóc mềm mượt của cậu. Hắn ân cần với cậu nhẹ nhàng như đối với thuỷ tinh dễ vỡ:

    - Em sao thế? Anh làm sai gì ư?

    Thiên Tỉ lắc đầu, dụi dụi vào trong lồng ngực của Tuấn Khải nhưng vẫn không thể ngớt được nước mắt.

    - Còn Hiểu Mỹ... cô ấy! Có lẽ xứng với anh hơn!

    Hắn biết ý vị của cậu là gì! Hắn hiểu cậu nói ra câu đó là gì, hắn cũng biết câu nói đó khi thốt ra biết bao nhiêu tổn thương đối với cậu nhưng hắn có thể làm gì ngoài dăm ba câu tiếng lòng đang sục sôi trong từng khúc ruột của mình kia chứ:

    - Thiên Tỉ... anh nói rồi! Có thể trước đây anh là một thằng đàn ông tồi tệ với gia đình của mình. Nhưng hiện tại và ngay bây giờ đây, anh dám thề trên có tổ tông, dưới có thổ địa anh bây giờ hoàn toàn chỉ có một mình em trong tim! Hơn nữa cô ta không phải Hiểu Mỹ cô ta là giả mạo mà giả như Hiểu Mỹ có quay về thực sự thì anh vẫn sẽ chọn em! Em là duy nhất, là cả bầu trời trong anh! Là tâm hồn anh, là điểm yếu của anh! Nếu anh mà nói dối nửa lời anh thề sẽ bị... ưm...

    Thiên Tỉ trực tiếp chặn con quỷ hám nói kia bằng một nụ hôn nồng cháy. Thiên Tỉ không muốn nghe thêm, ngộ đâu lời hắn nói mà có thành sự thực thì cậu đau lòng muốn chết. Mà nếu hắn dám phản bội lại niềm tin của cậu thì chính cậu sẽ đem hắn chỉnh đến còn mỗi cái xác hoặc khiến hắn phải day dứt lương tâm cả đoạn đời còn lại.

    Tuấn Khải bị hôn đến mơ mơ hồ hồ, hắn thoáng nghĩ đây không phải là Thiên Tỉ mà có khi là Thiên Hoàng cũng nên... nếu không trực tiếp nghe cậu hát thì là vậy. Hoặc có thể hắn là đang bị ốm nên có chút bị động, lần sau hắn sẽ chiếm thế chủ động mới được.

    Buông Tuấn Khải ra, Thiên Tỉ thoả mãn mà liếm mép một cái. Cậu cuối cùng cũng chiếm thế thượng phong rồi, xem cái bộ mặt đỏ đỏ của hắn đang ngơ ngác kia đi khiến Thiên Tỉ cao hứng mãi không thôi. Vậy là Thiên Tỉ lại tiếp tục bắt tay vào công việc thường nhật của mình.

    Ngày hôm đó là một ngày hạnh phúc thật sự đối với cả hai người. Cuối ngày, Thiên Tỉ cử Tuấn Khải trực tiếp đi đón con nhưng lại bị hắn kéo cùng đi đón con cùng. Đi đường, hai người nhận được không ít lời cảm thán của mọi người xung quanh.

    Có người đứng dè bỉu:

    - Nhìn như hai thằng gay!

    Chỉ biết sau đó n cộng 1 ánh mắt sắc như dao thái phóng đến phía người kia, sau đó khiến tên không biết trời đất kia phải thối lui.

    Một cô bé chạy đến đứng trước mặt hai người bắt chuyện:

    - Chào hai anh, em là Ame Phạm! Cho em hỏi xíu được không?

    Thiên Tỉ nheo mắt khi thấy cô gái này, cậu nghĩ cô bé này có ý với chồng mình. Cô bé dường như hiểu chuyện cười nói:

    - Không có như anh nghĩ đâu! Em muốn hỏi hai anh là người yêu của nhau ạ?

    Không để Thiên Tỉ trả lời, Tuấn Khải vẫn là miệng mép nhanh nhẹn:

    - Không phải em, là vợ chồng có giấy chứng nhận đàng hoàng! Và đây chính là vợ anh!

    Ame cười tươi như hoa, cô bé dơ điện thoại tiếp tục nói:

    - Anh có thể cho em xin một tấm ảnh được không? À nếu không thì thôi nhưng vẫn chúc hai anh hạnh phúc.

    Thiên Tỉ cầm lấy điện thoại, cúi xuống hôn lên má của Tuấn Khải rồi chụp lấy một phô sau đó đưa cho Ame Phạm nói:

    - Cảm ơn em nhưng bọn anh còn phải đón con nữa.

    Hai người đi rồi nhưng hường phấn hai người để lại vẫn cứ tứ tung bay khắp phía. Còn Ame đứng đó nhìn bóng lưng hai người kia mà trái tim cô nàng cũng muốn quắn quéo vào nhau. Có lẽ đó là một niềm hạnh phúc vô hình mà cô nàng luôn hướng tới chăng? Dù là thế nào thì chắc có lẽ chỉ mình cô ấy hiểu mà thôi.

    Thảo luận và góp ý: Đây
     
  10. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 49. Nguy cơ có biến.



    Gần đến trường trẻ, Tuấn Khải nhăn mặt nhìn Thiên Tỉ:

    - Vừa rồi sao em lại nhìn cô bé đó cười?

    Thiên Tỉ bụm miệng cười, hai bờ vai run run:

    - Anh đang ghen?

    - Sao có thể không ghen cho được! - Tuấn Khải gật đầu.

    - Em ấy là hủ mà!

    - Hủ?

    - Kệ đi anh, đón con đã!

    Thiên Tỉ tiến vào trường, cười cười nói nói cùng mấy cô nàng chăm trẻ. Tuấn Khải đứng đó mặt mũi thâm trầm khó nói. Mấy cô gái kia không biết là Thiên Tỉ vĩnh viễn không thể "cứng" được với mấy cô ta à mà sao cô ta cứ dán ngực của mình vào cánh tay của cậu chứ. Mấy cô ta là giáo viên nha, đâu thể cứ tưng tửng khi thấy trai được. Mặc dù là vợ của hắn rất đẹp thật nha nhưng đừng có cái kiểu thế chứ.

    Tuấn Khải hậm hực đi vào, khoảng không phút chốc yên tĩnh lạ thường. Ánh mắt của mấy giáo viên gõ đầu trẻ đều đổ dồn lên người chàng trai khí chất kia. Tuấn Khải một thân áo vet chỉn chu, tóc vuốt keo (mặc dù tác giả cũng chẳng biết hắn vuốt từ khi nào) gương mặt góc cạnh, ánh mắt sắc xảo cùng bờ môi quyễn rũ.

    Tiểu Lam và Tiểu Phong phi thân ra ôm chầm lấy Tuấn Khải gọi lớn cha. Mọi ánh mắt lại tiếp tục đổ dồn lên cả Thiên Tỉ và Tuấn Khải. Vì mấy cô nàng này biết hai đứa nhóc kia chính là con của Thiên Tỉ mà hai đứa nhóc lại ôm Tuấn Khải kêu hắn là cha thì đương nhiên sẽ không ít người sẽ ngẫm ra cái gì đó mờ ám rồi.

    Tình cờ, hiệu trưởng trường mầm non đi ngang qua. Cô đã biết là lớp mẫu giáo Tứ Diệp Thảo này nổi tiếng với một phụ huynh điển trai. Cô cũng đã nhìn qua người phụ huynh điển trai này mà các giáo viên hay bàn cãi rồi, bất quá nhìn đi nhìn lại cô vẫn thấy vị phụ huynh này là thụ a.

    Cô hiệu trưởng này cũng chỉ là trí tò mò nó cao hơn cả cái vẻ thanh cao lịch sự vốn có của một vị hiệu trưởng nên có. Cô từ từ bước vào lớp học, đập vào mắt cô là một đám học sinh ngồi ngoan khoanh tay lên đùi, mắt nhìn lên bảng. Và điều khiến cô chú ý là hai đứa nhỏ của vị phụ huynh điển trai kia đang ôm lấy một chàng trai khác. Với trí thông minh vốn có của mình, cô ngậm ra được hắn chính là người đàn ông của đời vị phụ huynh kia.

    - Hiệu trưởng Sune...

    - Các cô cứ tiếp tục công việc đi! Hai anh... à hạnh phúc nhé!

    Nói rồi cô bước đi như một vị thần.

    Chỉ thấy sau đó Thiên Tỉ cười đến không nhịn được nước mắt khi thấy cái bản mặt thộn ra của các cô nàng giáo viên mầm non này.

    Hít một hơi thật sâu, Thiên Tỉ gọi Thiên Phong:

    - Thiên Phong lại đây ba ba bế con!

    Lúc cậu bế Thiên Phong lên thì mọi người mới thật sự để ý đến. Đứa con lớn của Thiên Tỉ khi đứng bên cạnh Tuấn Khải giống hắn y chang, còn đứa nhỏ lại vô cùng giống cậu. Nói ra thì Thiên Phong giống Thiên Tỉ còn Bảo Lam giống Tuấn Khải, có thể nói là theo gen di truyền đi.

    Hai người mỗi người cõng theo một nhóc con đi trên đường. Trong mắt nhìn của những người bình thường chỉ là hai người cha đang bế con của mình sủng nịch mà ôn nhu. Trong mắt những vị thánh nhân mang danh "hủ" bọn họ là cặp đôi tình nhân đang cùng nhau đưa con đi dạo.

    Nói Tuấn Khải là một tổng tài tại sao hắn không trực tiếp đem xe bốn chỗ ngồi đến đón đứa nhỏ, thực chất mục đích chính của hắn chính là muốn tất cả mọi người thấy rằng hắn thực sự có tâm đối với cậu.

    Trên đoạn đường đi, Tuấn Khải không biết đã làm bao nhiêu hành động công khai cho dân chúng biết rằng hắn và cậu là một cặp. Khi thì giúp cậu vén tóc, lúc thì lại cúi vào tai cậu thầm thì to nhỏ, lúc lại kêu hai con của chúng ta.

    Cuộc sống hiện đại, quá trình đô thị hoá cũng cao. Bây giờ là thế kỉ thứ 21 rồi, cũng không còn là thủa nào nữa nên việc yêu đương bất chấp mọi thứ cũng đã được lượng lớn dân tình ủng hộ nên hắn cũng chả có việc gì sợ cả... còn nữa hắn cũng từng công khai với bao nhiêu người rằng hắn đã cưới một người cùng giới cơ mà. Mà giả dụ như người ta không ủng hộ thì hắn vẫn cứ nhất nhất theo đuổi cậu, yêu cậu, cùng cậu làm một cặp vợ chồng ân ái.

    Ngày hôm sau, trên báo lẫn các trang mạng xã hội đưa tin "Nghi vấn Vương tổng có người tình, và ngang nhiên cùng người tình đi trên đường." Có một lượng lớn người dùng youtube đã vào các trang youtube với những hình ảnh của cậu và hắn đưa những lời bình luận, có người mừng thay hắn vì tìm thấy được người yêu, có người lại vì vậy mà thất vọng ra mặt, cũng có một lượng ít người không đồng tình ủng hộ...

    - Cuối cùng lão công quốc dân đã tìm được tiểu thụ a! - Bình luận 1.

    - Trời ơi, hai người đẹp đôi quá! Chúc hai anh hạnh phúc nhá! - Bình luận 2.

    Có một nhóm bình luận nhanh nhảu tay chân:

    - Tôi cá là hai thằng nhóc kia chính là con của hai người.

    Một người bình luận vào đó nói:

    - Nam sao sinh được con cơ chứ bạn!

    Người kia bình luận lại:

    - Có khả năng nha bạn, giờ chúng ta sống ở thế kỉ 21 rồi, việc cấy ghép buồng trứng vào cơ thể của một người con trai là điều có thể xảy ra nhá!

    Vân vân và mây mây những bình luận viên vào bình luận. Thiên Tỉ cũng vốn là con người hay đi lên các trang mạng để xem xét tình hình. Cậu không ngờ được rằng hình ảnh của mình cũng được đăng tải lên đây. Mà mấy cái má bình luận này hình như không hề để ý một điều mà cậu vẫn luôn thắc mắc hay sao ý... chả nhẽ cậu không giống với vợ cũ của hắn hay sao mà mấy người coi như thế mà không nhận ra? Chỉ bị làm mờ cái mặt có xíu xiu thôi mà.

    Thiên Tỉ có cảm giác lo lắng, Tuấn Khải hắn sẽ không vì mấy cái tin này làm ảnh hưởng chứ?

    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Last edited: 12 Tháng một 2019
  11. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 50: Không thấy biến đâu!


    Ngày về lại công ti, Tuấn Khải trực tiếp đem Thiên Tỉ sắp xếp cho làm việc ngay cạnh bên mình. Hắn chính là chính thức công khai mối quan hệ với mọi người và khẳng định rằng tin đồn rùm beng kia là hoàn toàn có thật. Hắn thì không sợ mọi người nghĩ gì, hắn chỉ sợ nhỡ đâu một mai khi hắn xa cậu có một lúc mà cậu biến mất không tăm hơi như năm nào thì hắn sẽ thực sự thương tâm a.

    Bước vào công ti ngay lập tức hắn thấy được bản mặt ông tướng của Chí Hoành. Chí Hoành đứng khoanh tay nhìn hai người, y tiến lại đem Thiên Tỉ kéo đi. Còn không quên quay lại nhìn Tuấn Khải nói:

    - Cậu đứng im đó cho tôi! Không cẩn thận tôi kêu Tiểu Hi đến đó!

    Nhắc đến Tiểu Hi Tuấn Khải không khỏi rùng mình. Cậu nhóc này càng lớn càng ranh ma, lại không ít lần khiến hắn sống dở chết dở với những trò nghịch ngợm của nhóc. Nhưng hắn để cậu đi không phải vì hắn sợ những trò nghịch quái đản của Tiểu Hi mà hắn còn chút chuyện và hơn hết hắn biết Chí Hoành cũng có rất nhiều chuyện để nói với Thiên Tỉ.

    Chí Hoành kéo tay Thiên Tỉ lôi vào một gian phòng đóng kín cửa lại. Y nhìn Thiên Tỉ nghiêm nghị một lúc sau đó ôm chầm lấy cậu khóc thật lớn:

    - Ô ô ô tên trời đánh nhà cậu! Sao lại bỏ mình đi vậy hả? Lại còn đi lúc bụng to như thế nữa chứ! Biết mình lo cho cậu nhường nào không hả? Cái đồ ngốc nghếch này! Ô ô...

    Thiên Tỉ không biết nói gì vì cậu cảm thấy thật sự có lỗi với Chí Hoanh nhiều lắm. Nhưng nếu cậu không làm vậy thì sẽ khó có thể cắt đuôi được Tuấn Khải vì cậu biết cái tính nóng nảy thẳng thắn của Chí Hoành sẽ chẳng làm nên cơm cháo gì mà.

    Cậu vuốt nhè nhẹ tóc của Chí Hoành. Sau khi để Chí Hoành khóc chán rồi Thiên Tỉ mới mở miệng hỏi:

    - Con cậu lớn chừng nào rồi?

    Chí Hoành ngừng khóc bấy giờ mới vỗ đùi ngồi thao thao bất tuyệt:

    - Hừ cậu không biết đâu từ khi cậu bỏ đi thì mình bắt đầu nuôi Tiểu Hi! Từ từ nghe mình nói thằng nhóc này đối với con trai mình nó cứ luôn thái quá vấn đề lên! Ây lúc nào cũng chiều nó có khi con mình nó hư mất!

    Thiên Tỉ ngắt lời Chí Hoành hỏi lại:

    - Có phải hay không là Tiểu Hi vừa lòng nhóc con nhà cậu không?

    Chí Hoành lắc đầu ngao ngán. Cái đó thì không biết thực hư nha, có thể là thích cũng có thể là không! Thích hoặc là vì muốn cảm ơn gia đình Chí Hoành vì đã nouôi dưỡng cũng nên. Nhưng mà nếu tiểu tử thối kia cứ chiều con y như thế chắc chắn sẽ có một ngày chiều hư nó mất thôi.

    Nhìn mặt Chí Hoành biến đổi như chong chóng, Thiên Tỉ cười nhẹ. Cậu không ngờ rằng sau bao nhiêu năm như thế mà con người hỉ lộ đều hiện rõ mồn một trên mặt. Thật đúng là... dù cho có con rồi cũng vẫn cứ như trẻ con lúc nào cũng nháo loạn vậy.

    Hai người cứ nói chuyện quên trời quên đất, quên ngày mà quên ngay cả đêm cho đến khi Tuấn Khải quay lại thì cũng khá là muộn rồi.

    Cậu mới cười cười gãi đầu:

    - Chết... mình phải đi đón hai đứa!

    Chí Hoành ngạc nhiên ra mặt, hai đứa. Trong suy nghĩ của Chí Hoành thì cậu và hắn quay lại lâu lắm rồi và có thêm một đứa nữa cũng nên. Nhưng điều này là bất khả thi vì Tuấn Khải chỉ mới tìm được cậu cách đây có tuần hơn thôi mà.

    - Hai đứa?

    Thiên Tỉ vừa đứng lên vừa nói:

    - Đúng là hai đứa, chúng nó là sinh đôi mà không giống nhau là mấy! Đây, mình có một vài tấm của bọn nhỏ! Để mình gửi qua cho!

    Thiên Tỉ bấm máy một cách thuần thục điêu luyện. Quả thật khác so với trước đây, còn nhớ cái hồi mà cậu mới sài điện thoại không biết đã bao nhiêu lần phải hỏi người này người kia... mà cậu có quen mấy ai đâu mà này với chả kia.

    Ảnh vừa được gửi đến máy Chí Hoành, y vừa đưa lên vừa tấm tắc khen hai đứa con của cậu quả thật mặt mày chúng sáng sủa điển trai, có lẽ mấy cái gen của bố nó cũng di truyền qua cho mấy đứa nhóc nên nhìn cái tướng của bọn nhóc này quả thực cũng rất khá đi! Nhìn mấy nhóc này mà y lại ham có thêm một nhóc nữa mặc dù biết lúc sinh là vô cùng đau.

    Thiên Tỉ chào Chí Hoành rồi ngồi trên xe cùng với Tuấn Khải ra về. Nói đến việc làm tại công ti của hắn thì thực chất từ nhà mẹ đẻ cậu đến công ti hắn chắc mất mấy tiếng đồng hồ lận thế nên Tuấn Khải đã trực tiếp xin phép anh vợ tức Thiên Hoàng được đưa vợ cùng các con về nơi gần công ti hơn dù sao hắn cũng có biệt thự ở đó, tiện thề cũng để cho hai nhóc con kia học tại trường trung tâm uy tín hơn. Ban đầu Thiên Hoàng tỏ ra rất khó chịu khi biết hắn có ý định như thế, y còn lườm hắn rồi mắng tục mấy câu nhưng khi quay sang hỏi cậu có đồng ý hay không thì cậu lại không nói gì chỉ luôn cúi xuống hai tay nắm nhẹ nhẹ, miệng cười mỉm. Mà Chí Hoành lại còn không hiểu cái điệu bộ này của cậu và kết quả là em trai yêu dấu Thiên Tỉ của y bị hắn đem đi mất. Không chỉ vậy mà Thiên Phong đáng yêu của y cũng bị hắn lôi đi luôn. Hảo hắn mà không phải là em rể của y thì hắn xác định bị ăn một đòn từ cậu... mà chính vì hắn là em rể của y nên mới có khả năng đưa cả nhà bọn họ đi vậy chứ hừ hừ.

    Vừa về đến nhà, cậu toan chuẩn bị đi đến trường mới của hai tiểu gia hoả kia để đón chúng và xem chúng nghĩ thế nào về trường mới. Ai ngờ được là hai nhóc con đã có mặt tại nhà và đang ôm một thùng đồ chơi ra ngồi hiên ngang trước cửa buồng như một vị tướng sắp xông pha mặt trận đồ chơi.


    Nhìn Bảo Lam và Tiểu Phong cười nói rồi chạy ra ôm chầm lấy Tuấn Khải thì Thiên Tỉ hơi chạnh lòng. Người cha thân sinh ra bọn nhóc, mang nặng đẻ đau chín tháng mười sáu ngày lại không bằng một kẻ vừa mới gặp được mấy tuần.
     
  12. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 51. Biến cố 1

    Hôm sau khi giao hai đứa trẻ cho bảo mẫu trông thì cậu lại đến công ti.

    Nói ngoài lề chút, thực chất thì Thiên Tỉ muốn để hai đứa nhỏ này đi học để chúng có bạn có bè! Nhưng mà không hiểu sao mà ba bọn trẻ lại cứ nằng lặc đòi để hai đứa nhỏ này ở nhà cho cô bảo mẫu coi. Mà cái cô bảo mẫu này lại còn già nữa chứ, hắn nói cái gì mà người già thường có kinh nghiệm hơn người trẻ. Hừ thật khó hiểu mà.

    Chính vì lẽ đó mà cậu và hắn giận nhau. Nên hôm nay cậu đi một mình đến công ti. Vừa đi cậu vừa thầm chửi hắn. Hắn chiếm hết yêu thương của các con của cậu, lại chiếm quyền quyết định đến các con của cậu khiến cậu như kẻ thừa trong nhà vậy.

    Đến đoạn ngõ quẹo gần công ti, Thiên Tỉ có cảm giác hình như ai đó đang ngầm theo dõi mình. Cậu liền không trực tiếp đi vào công ti mà lượn vào trong ngõ hẻm. Muốn theo dõi cậu hừ mấy tên này còn non và xanh lắm.

    Nhưng Thiên Tỉ lại không ngờ rằng người theo dõi cậu mà cậu muốn lẩn trốn lại chính là Vương Tuấn Khải còn cái người mà đe doạ đến tính mạng cậu lại chính là cái kẻ ở trong hẻm mà ngày nào cũng trực trờ sẵn ở đó chờ cạu có sơ hở liền lao ra và bóp nghẹt cậu ngay.

    Và đương nhiên khi Thiên Tỉ đã lọt vào bẫy thì tên trong hẻm liền nhân thời cơ mà chụp thuốc mê khiến cậu mê sảng rồi đưa cậu đi mất. Đến lúc Tuấn Khải bắt kịp thì cũng đã không thấy Thiên Tỉ đi đâu mất rồi. Hắn nghĩ cậu chắc là thấy hắn rồi nên cố ý chạy vào công ti sớm hơn. Nhưng Tuấn Khải lại không biết rằng sau này sẽ có một sự kiện khiến hắn không thể nào quên được và điều đó sắp diễn ra trong vài giờ tới.

    *Giải phân cách*

    Sau khi bị chụp thuốc mê, Thiên Tỉ bị đưa đi mà không biết mình bị đưa đến đâu và điều đó là đương nhiên rồi. Khi tỉnh lại cậu thấy mình đang ngồi trên chiếc ghế đặt giữa căn nhà đổ nát. Hai tay của cậu bị cột chặt vào hai bên thành ghế, đồng thời hai chân cậu cũng bị cột vào chân ghế. Giờ cậu có muốn chạy cũng không thể được chỉ biết ngồi đó và chờ người đến cứu.

    Ngồi được một lúc cậu cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu. Mẹ nó cậu ngồi chắc cũng được khoảng tiếng rưỡi rồi mà chả có ma nào đến đây là sao? Đang thắc mắc không biết kẻ nào là người túm mình đến đây thì từ ngoài khoảng hai đến ba thanh niên cùng một cô gái bước vào.

    Khỏi cần nói là cậu ngạc nhiên cỡ nào đâu. Cậu chính thức á họng không biết nên đặt mình vào tình huống quái quỷ này có đúng không nữa. Bản thân Thiên Tỉ thấy đây chả khác gì mấy vụ ghen ghét nhau rồi thuê người đến để trả thù cả. Cái cô gái trung tâm cũng như là duy nhất ở đây không ai khác chính là Hiểu Liên cô gái phẫu thuật thẩm mĩ để trở thành Hiểu Mỹ - chị gái của mình. Hiểu Liên tuy thay đổi rất nhiều nhưng không đến nỗi là không nhận ra. Cô ta không còn mặc những bộ đồ sang trọng quý phái như xưa nữa mà hiện giờ trông cô không khác nào những bọn ăn chơi xóm chợ. Quần đùi xờm vải, áo ba lỗ khoác bên ngoài là áo bò mèo cào, chính là chiếc quần đùi kia để hở ra hình săm của một con bướm gẫy cánh to khoảng bằng bàn tay. Mái tóc dài đen nháy thướt tha hồi nào của cô ta cũng không còn nữa mà giờ đã bị cắt tém đi, nhuộm cả đầu đỏ hoe. Mặt phấn, môi son, miệng ngậm thuốc lá trông đến dị người.

    Cô ta bước đến gần cậu, mùi thuốc lá lẫn vào mùi nước hoa toả ra nồng nặc thật sự khiến người như cậu cảm thấy khó chịu. Đầu cậu thấy váng váng, mắt cậu thấy hoa hoa. Cảm giác buồn nôn ập đến, cái cảm giác này quen quen nhưng cậu không thể nào nhớ ra được nó là cảm giác gì.

    Hiểu Liên nhếch mép cười tàn độc. Cô ả tiến lại nắm lấy tóc của cậu kéo cậu nhìn về phía cô ả, cô ả cười khẩy đưa ánh mắt chán ghét về phía cậu:

    - Hay cho một thằng con trai lại dám sánh vai cùng nam chính! Dựa vào cậu mà cũng dám cùng Tuấn Khải thành một cặp? Người xứng với anh ấy chỉ có Hiểu Mỹ mà thôi! Và yên tâm con ả Hiểu Mỹ kia chưa có chết! Ha ha ha

    Tiếng cười của Hiểu Liên vang lên nghe rợn người. Mà mấy tên đứng bên cạnh cũng cười đến không thể vui vẻ hơn.

    Cửa phòng được mở, một tên nữa vác theo một cô gái bước vào. Hắn ta đặt cô gái đang hôn mê lên ghế và tiến hành trói cô gái này lại y chang cậu. Đến khi hắn ta rời khỏi người cô gái thì Thiên Tỉ mới thật sự nhìn thấy mặt của cô gái kia. Cô ấy chắc là Hiểu Mỹ đi vì gương mặt kia so với Hiểu Liên không khác là mấy. Thiên Tỉ được một phen mất mát, có khi nào Hiểu Mỹ quay trở về thì Tuấn Khải sẽ lại cùng Hiểu Mỹ sóng đôi như lúc trước, còn Thiên Tỉ cậu chỉ vĩnh viễn là kẻ thứ ba xen vào?

    Thiên Tỉ sẽ còn suy nghĩ mãi nếu không có giọng nói the thé của Hiểu Liên:

    - Sao ngạc nhiên lắm phải không? Trước khi Tuấn Khải đến tôi cũng muốn nói cho cậu hay điều này.

    Dừng một lúc Hiểu Liên đẩy ghế đến bên cậu ngồi kể. Cô ta kể cho cậu nghe mọi thứ trong phạm vi hiểu biết của cô ta.

    Thực chất công ti của cha Âu và công ti của Tuấn Khải làm ăn rât ăn ý với nhau. Vì muốn đạt được lợi nhuận lên ba của cô cũng chính là dượng của Hiểu Mỹ đã tự tay sắp xếp một kế hoạch hoàn mĩ. Ông ta đã khiến Tuấn Khải hiểu lầm Âu Dương khiến Hiểu Mỹ bị mù và âm thầm sắp xếp cho Hiểu Mỹ một vụ giả tự tự. Và đương nhiên Âu Dương cũng nghĩ chính mình là người khiến Hiểu Mỹ bị mù và cái chết không may của cô nàng. Nhưng một điều mà ông ta không ngờ được đó chính là Tuấn Khải lại trả thù gia tộc Âu Dương bằng cách bắt con trai của ông ta về để hành hạ. Không nghĩ đến điều đó đến khi nó diễn ra rồi thì ông ta lại thấy đứa con gái của mình phẫu thuật thành Hiểu Mỹ.

    - Ha ha thế là ông ta tăng xông chết ngay lập tức!

    Hiểu Liên cười một cách man rại. Nhưng thoáng để ý sẽ thấy được mắt của cô ta hình như có lệ.

    -----oOo-----
     
  13. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 52: Biến cố 2


    Nghe cô ả kể cậu không khỏi rùng mình. Gia đình nhà cô ta quả thật vô cùng phức tạp, hình như bọn họ chỉ có nghĩ cho bản thân mình thôi thì phải. Đang trong tình trạng hoang mang thì ngoài cửa, một thiếu niên bước vào. Cả một thân ngạo nghễ kinh người, và đó chính là Tuấn Khải. Hắn bước đến như một vị anh hùng phá tan đi màn đêm đen tối trong căn phòng. Khoảnh khắc đó tim cậu thực sự loạn nhịp, hô hấp trì trệ trong khoảng 1,7 giây. Lúc đó cậu thấy hắn không khác gì một vị thần, là thần cứu tinh trong lòng cậu. Nhưng câu nói sau của hắn khiến cậu từ mười tám tầng mây ngã phịch xuống đất không phải là rớt xuống tận đáy sau của tuyệt vọng.

    - Hiểu Mỹ cô ấy đâu!

    Tuấn Khải quay sang, nhìn thấy cậu nhưng lờ đi. Hắn chỉ nhìn một hướng duy nhất của cuộc đời hắn đó chính là Hiểu Mỹ, cô nàng xinh đẹp mĩ lệ đang nằm kia.

    Thoáng chốc đó, Thiên Tỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa cảm giác buồn nôn lại trở về. Bây giờ thì cậu chính thức hiểu rõ mình vì cái gì mà bị vậy. Thì ra trong cái khoảnh khắc hắn say rượu kia hắn đã gieo rắc mần giống tiếp theo vào trong cơ thể cậu. Cậu cười mỉm nhưng thâm tâm lại vô cùng nhức nhối, trái tim đã từng vỡ vụn lập tức lại lần nữa tan nát ra hoàng ngàn mảnh nho li ti như hạt bụi. Có lẽ thế Thiên Tỉ lại lần nữa chết. Cậu lâm vào hôn mê mà lệ vẫn không thể ngừng rơi!

    Nhưng cái lúc mà cậu thực ặ hôn mê thì cậu lại không hề thấy được ánh mắt đau thương của hắn cũng hướng về phía cậu.

    Một tiếng trước, hắn nhận được tin nhắn gửi ảnh của cậu và Hiểu Mỹ đang bị cột ở trên ghế. Khoảnh khắc đó, người duy nhất mà hắn chú ý đến chỉ có cậu mà thôi. Thấy cậu bị cột trên ghế hắn cứ sợ cậu bị cột vậy không thoải mái. Tin nhắn gửi địa chỉ của căn nhà kho bỏ hoang kêu hắn đến. Quả thật lúc đến nơi rồi hắn định lập tức bước vào luôn nhưng do vô ý chính hắn cũng nghe được điệu cười man rại cùng những lời kể vô cùng kinh dị kia. Hắn đã lập tức gọi điện cho cảnh sát, nhưng không báo địa chỉ mà chỉ để treo máy để cảnh sát cùng hắn nghe cuộc đối thoại kia. Khi đó hắn bước vào, người hắn hướng là Thiên Tỉ nhưng hắn không dám, hắn biết Hiểu Liên sẽ hướng đến người hắn yêu mà hành hạ nên hắn quyết định chuyển hướng quan tâm đến Hiểu Mỹ vì hắn không muốn Thiên Tỉ - vợ hắn chịu bất cứ hành hạ nào hay thậm chí là có khả năng ảnh hưởng đến cả tính mạng của cậu.

    Hắn bước vào, nhìn Hiểu Liên bằng ánh mắt căm hận:

    - Tôi đã nghe hết rồi, bây giờ cô muốn cái gì?

    Hiểu Liên cười cười, đưa người đong đưa đến gần hắn. Bộ dạng của cô ta khi đong đưa thật khiến người ta cảm thấy vô cùng buồn nôn.

    - Em muốn cái gì? Em muốn cái gì anh có thể đáp ứng?

    Tuấn Khải lạnh giọng cười khẩy:

    - Tiền bạc tôi có thể cho cô! Cổ phần công ti tôi cũng có thể cho cô! Nhưng tình cảm của tôi thì cô vĩnh viễn không thể có được!

    Hiểu Liên cười trong cơn mê loạn, cô ả như quên đi hết mọi thứ xung quanh! Mấy tên đứng gần đó cũng không khỏi rùng mình nổi da gà, chị đại của bọn họ thực sự có cái gì đó ghê ghê nhưng đương nhiên là không ai dám nói lời nào rồi.

    - Tại sao? Tại sao cơ chứ! Tôi giống cô ta!

    Hiểu Liên chỉ tay vào mặt Hiểu Mỹ cười nhưng trong tiếng cười đó thấy được sự đau thương đến nao lòng. Rồi cô lại quay sang chỉ thẳng vào mặt Thiên Tỉ nói:

    - Ngay cả hắn tôi cũng không bằng?

    Tuấn Khải không giấu được vẻ nhu tình trong ánh mắt. Nhưng Hiểu Liên nhìn sao cũng chỉ thấy đó là ánh mắt khinh bỉ miệt thị, y như lúc hắn phát hiện ra cô là giả mạo. Hắn cũng đối với cô mà khinh bỉ.

    Nói người đến sau không phải là hoàn toàn có lỗi, lỗi là ở trái tim và cách mà thể hiện tình yêu của bản thân cô ấy mà thôi. Hiểu Liên chính là ví dụ tiêu biểu, cô chính là kẻ đến sau cô chính là chậm bước hơn hai người kia... Tình yêu của cô đối với hắn thì không sai, cái sai duy nhất của cô chính là để tình yêu biến thành độc chiếm và lợi dụng dẫn đến bây giờ người đau nhất chỉ có mình cô. Nhận được ánh mắt khinh miệt của người mình yêu đừng nói là cô không đau, thực sự khi này cô như bị một nhát dao cùn trà đi trà lại trong trái tim.

    Nhưng chính cái cách mà cô thể hiện tình cảm của mình là hoàn toàn sai và không ai có thể cứu vãn được.

    Hiểu Liên ngưng cười, ánh mắt cô ngập nước. Cô nhìn đám người của mình sau đó nhìn Tuấn Khải nói:

    - Một trong hai người, anh chọn đi!

    Tuấn Khải do dự, hắn biết nếu chọn một trong hai người sẽ có một người sẽ có nguy cơ mất mạng. Một người là người con gái mà hắn từng yêu, một người là vợ hắn - chàng trai sẽ đi với hắn cả phần đời còn lại. Tuy nhiên hắn với Hiểu Mỹ còn nợ lời xin lỗi. Hắn chăm chăm nhìn Hiểu Mỹ với cái nhìn đau thương. Tuấn Khải tính chọn sang Thiên Tỉ là người được sống, nhưng hắn chưa kịp nói thì Hiểu Liên liền ra hiệu:

    - Ngay lập tức đem chàng trai nhỏ kia đi, còn cô gái... giết ngay tại chỗ!

    Ánh mắt Hiểu Liên hằn lên sự hung tợn. Hắn phân vân giữa hai người, vậy được rồi cô sẽ chính tay huỷ hoại đi hai người để Tuấn Khải hắn vĩnh viễn thấu hiểu cảm giác muốn yêu mà không thể yêu được. Khi đó với gương mặt giống với Hiểu Mỹ thì cô sẽ là người thích hợp nhất bên hắn, hoặc không thể được thì cô sẽ là người chiếm được hận ý trong hắn cao nhất.

    Tuấn Khải bị chế trụ bởi đám đàn em nhanh tay nhanh chân của cô. Khi thấy hắn chuẩn bị lao đến thì một tên đã nhanh tay dùng gậy đập vào bắp chân khiến hắn tạm thời không thể đi lại được thuận lợi.

    Một tên đang đưa dao lên và chuẩn bị ghim thẳng vào ngực của Hiểu Mỹ thì tiếng súng nổ lên giòn tan. Tên kia bị bắn vào tay, cảnh sát đã kịp thời tìm ra địa điểm của hắn và đã chờ sẵn cơ hội để lao vào cứu mọi người ngay lập tức.

    Mọi người bị bao vây Thiên Tỉ, Hiểu Mỹ và Tuấn Khải được cứu kịp thời. Bọn đàn em của Hiểu Liên cũng nhanh chóng bị tóm trong gang tấc, chắc có khoảng một hai tên kịp thời bỏ lại Thiên Tỉ và chạy thoát thân. Hiểu Liên dùng dao tự sát. Chỉ có điều trước khi chết, cô còn nhìn Tuấn Khải cười nhẹ:

    - Kiếp này không yêu được anh! Kiếp sau em sẽ tìm anh theo anh đến hết đời!

    Tuấn Khải căm phẫn nhìn Hiểu Liên cười lạnh:

    - Kiếp sau... kiếp sau nữa nữa tôi cũng chỉ có mình Thiên Tỉ là vợ! Cô không có cửa!

    Sau đó Hiểu Liên cười nhàn nhạt, lần đầu tiên thấy được cô ta làm một người bình thường. Có lẽ khi chết rồi thì cô mới thật sự chấm hết... có lẽ!
     

Chia sẻ trang này