[Đam mỹ] Hệ thống: Bàn tay vàng muốn bạo loạn - Trần Thiên Đan Mạc Vũ

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi TranThienDanMacVu, 5 Tháng sáu 2018.

  1. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả


    Hệ thống: Bàn tay vàng muốn bạo loạn

    Tác giả: Trần Thiên Đan Mạc Vũ

    Thể loại: hệ thống, đam mỹ

    Nguồn: Org

    Tình trạng: Đang sáng tác

    Số chương (dự tính): 300 chương

    Cảnh báo: [M]

    Giới thiệu:



    Cảnh báo: truyện có lúc sẽ theo ngôi kể thứ nhất hoặc thứ ba, tác giả nói trước để tránh khiến mọi người khó chịu.


    Góp ý tại đây: http://truyen.org/threads/thao-luan...-cua-tran-thien-dan-mac-vu.20856/#post-261734
     
    Last edited: 22 Tháng sáu 2018 lúc 13:47
  2. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 1 - CHƯƠNG 1: MỞ ĐẦU

    Ta… là kiếm.

    Một thanh bảo kiếm khiến cả thiên hạ điên cuồng tranh đoạt.

    Năm đó xuất thế, mây đen vần vũ khắp bốn phương, sấm chớp liên hồi như để chào đón ta ra đời. Quanh đỉnh núi ta ở lôi kiếp không ngừng đánh xuống. Nhân loại, yêu ma, thần tiên ai ai cũng muốn có được ta. Ngươi… cũng là một trong số đó.

    Lúc ta nhìn thấy ngươi, ta đã cảm nhận được giữa chúng ta có một sự liên kết vô hình nào đó mà ta không thể lí giải nổi. Ngươi một mình băng qua lôi kiếp hoàn toàn không sợ chết đến bên cạnh ta không giống bất kì ai ở đó.

    “Huynh đệ, cùng ta khuấy động thế giới này nào.”

    Ngươi đã nói như vậy, thân kiếm đen run lên chính là lời ta đáp trả. Ta giờ chính là huynh đệ của ngươi.

    Từ đó về sau, chúng ta như hình với bóng, ngươi ở đâu ta ở đó. Gặp kẻ địch, chúng ta cùng nhau chiến. Ngủ cũng ngủ cùng nhau. Ngươi từng nói với ta:

    “Lạc Tiên, nếu một ngày nào đó ta chết đi, ngươi vẫn là kiếm của ta có phải không?”

    Đương nhiên, vì chúng ta là huynh đệ mà. Ngươi đã đặt tên cho một thanh kiếm là ta mà, Lạc Tiên nghĩa là kiên cường. Ta làm sao lại có thể bỏ rơi ngươi được.

    Ta đã nghĩ chúng ta sẽ mãi mãi như vậy, ngươi buộc cho ta một cái chuông. Hễ cảm nhận được được điều gì ta sẽ rung chuông cảnh báo. Đôi lúc đi cùng nhau có tiếng chuông ngân lên cũng là một cái thú vui đơn giản của chúng ta.

    Ta cùng ngươi càng ngày càng mạnh hơn, khắp tam giới giờ đây ai ai cũng biết đến chúng ta, biết đến ngươi lúc nào đeo một thanh hắc kiếm là ta không rời.

    Ta… vui lắm.

    Nhưng… đến một ngày kia, hai ta gặp một cô gái. Nàng quả thật chính là thiên hạ đệ nhất mĩ nhân, không những mạnh mẽ lại vô cùng xinh đẹp. Ngay cái nhìn đầu tiên ta đã có hảo cảm với nàng, ngươi cũng vậy. Ta cùng ngươi tiếp cận nàng và ngươi nói với ta:

    “Lạc Tiên, ngươi nghĩ nàng có thể thích ta không?”

    Đương nhiên rồi, huynh đệ của ta cái gì cũng tốt, làm sao nàng lại không thích ngươi được.

    Lúc đó, ta đối với ngươi không hề khác biệt, ta sẽ không bao giờ biết được tương lai ta lại phải đau như vậy.



    Đêm đó, mưa rất lớn và như mọi lần trên thân ta toàn là máu tanh. Có một điều khác biệt duy nhất đó là không cần có sự tồn tại của ngươi, ta vẫn giết người. Người ta giết lại là người ngươi yêu. Nàng rất đẹp nhưng ta vẫn tàn nhẫn ra tay.

    Ngươi chạy đến, gương mặt hốt hoảng cùng bi thương. Hiếm khi ta nhìn thấy ngươi như vậy, bất tri bất giác ta lại thấy đau. Cảm giác này hoàn toàn khác với cảm giác đau khi thân ta bị nứt do đối đầu với đối thủ mạnh. Cũng chính là cảm giác đau này khiến ta giết cô gái đó.

    “Lạc Tiên! Ta… hận ngươi.”

    Ngươi… hận ta sao?

    Ngươi ôm cô gái đó và nhìn ta bằng ánh mắt ngươi hay nhìn kẻ địch của mình. Ta… giờ là kẻ địch của ngươi sao. Ta chỉ muốn giúp ngươi thôi, nàng ta là kẻ xấu, nàng tiếp cận chúng ta là vì muốn giết ngươi và cướp ta ra khỏi ngươi. Ta chỉ muốn cứu ngươi thôi, ngươi là huynh đệ của ta mà… tại sao lại không hiểu ta!

    Thân kiếm đen rung lên cho thấy ta đang rất kích động. Ngươi nghĩ rằng ta đã bị ma khí vấy bẩn cho nên mới làm hại nàng ta. Ngươi giờ muốn chính tay giết huynh đệ của mình sao? Ta… không hiểu, ta… không cam tâm!

    Ta là kiếm.

    Một thanh kiếm khiến cả thiên hạ điên cuồng tranh đoạt.

    Ta có linh tính của ta.

    Ta có cảm xúc của riêng ta, đó cũng là lí do mà chúng ta trở thành huynh đệ không phải vậy sao! Vậy mà giờ ngươi lại vì nàng mà muốn huỷ diệt ta!

    Ta… không cam tâm!

    Ba vạn năm qua chúng ta ở cạnh nhau thì ra còn không bằng một nữ nhân bên ngươi chưa đầy ba năm. Giờ ta hiểu rõ… nhân tình chính là máu lạnh như vậy. Ta hối hận vì xem ngươi là huynh đệ của ta.

    Tí tách! Tí tách!

    Mưa… rơi xuống thật nhiều. Ta sắp chết sao… chết vì kẻ ta tâm niệm luôn quan trọng nhất… thật đau.

    Ta… là kiếm.

    Một thanh kiếm khiến cả thiên hạ điên cuồng tranh đoạt.



    Vù vù.

    Cuồng phong nổi lên.

    Giữa khoảng đất trống trải, một thanh hắc kiếm nứt nẻ cắm sâu vào trong lòng đất. Trên cao, không gian bị rạch một đường tạo ra một lỗ hổng hút lấy mọi vật xung quanh.

    Thanh hắc kiếm cắm dưới đất lung la lung lay rồi bị cuốn vào đó, mất hút.

    Ở một thế giới khác, cuồng phong cũng nổi lên và không gian cũng bị xé rách. Khác biệt duy nhất là lỗ hổng này không hút vạn vật mà là tống xuất những thứ nó nuốt ra ngoài. Thanh hắc kiếm nứt nẻ kia theo đống đổ nát tràn ra. Khi đã không còn thứ gì bay ra nữa thì cánh cổng đó cũng đóng lại để những thứ nó tống khứ trơ trọi nằm đó.

    Từ cuối chân trời có một vệt đen xuất hiện, vệt đen kia lớn dần hiển hiện ra là một nữ nhân. Đôi mắt màu xanh lạnh nhạt, trên người khoác trường bào màu đen và cả người đầy máu.

    Người này đứng trước đống lộn xộn của lỗ hổng nhẹ thì thầm:

    “Lại thất bại...”

    Trong đống đổ nát, thanh hắc kiếm nứt nẻ rung lên. Nữ nhân vốn không chú ý đến nó nhìn thấy nó như vậy thì khẽ thở dài:

    “Ngươi cũng đang cô độc sao…”

    Nghĩ đến gì đó cô nói thêm:

    “Có muốn đi cùng ta không?”

    Hắc kiếm run lên bần bật. Nữ nhân kia nhẹ nhàng rút nó ra khỏi đống đổ nát, vừa làm vừa nói, đôi mắt màu lam nhìn không ra bất kì tình tự nào:

    “Ta sẽ không ép.”
     
    Last edited: 15 Tháng sáu 2018
  3. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 1 - CHƯƠNG 2: KÍ ỨC CỦA MỘT THANH KIẾM

    Trong một căn phòng thí nghiệm tràn đầy lồng giam dã thú có một nữ nhân cùng một thanh kiếm hỏng. Nữ nhân khoác trường bào màu đen, đôi mắt màu xanh lạnh lẽo, trên tóc nhỏ nước chứng tỏ cô vừa mới tắm xong. Nữ nhân đặt thanh kiếm hỏng lên bàn, nhìn thấy nó rung lên cô trấn an:

    “Đừng lo lắng, sẽ không đau đớn gì đâu.”

    Thanh kiếm im lặng và dần mất đi sức sống, nữ nhân nhíu mày lại rồi rất nhanh đã giãn ra.

    “Ngươi… đang khóc sao…”

    Thanh kiếm vẫn im lặng, nữ nhân cũng không nói lời nào nữa bắt tay rèn lại thanh kiếm. Những con dã thú hình thù kì dị bị giam trong lồng bắt đầu gào rống, giãy dụa đe doạ nữ nhân nhưng hình như cô một chút cũng không bị ảnh hưởng.



    Trên bàn, thanh kiếm vốn nứt nẻ thiếu sự sống nay đã khác đi hoàn toàn. Một màu đen nhánh bao phủ lấy thanh kiếm, không vết trầy xước cùng linh khí sống động xung quanh nó khiến người thường vừa nhìn cũng có thể biết thanh kiếm này vô cùng lợi hại. Nữ nhân tháo kính mắt ra lạnh nhạt nói:

    “Xong rồi.”

    Thanh hắc kiếm rung lên âm thanh tinh tang. Nữ nhân dọn dẹp chỗ làm việc không nhìn nó nói:

    “Không cần cảm ơn, ta cứu ngươi cũng không phải không có mục đích.”

    Thanh hắc kiếm không người cầm tự bay vòng vòng trong căn phòng. Nó hiểu lời nói của nữ nhân nhưng nó chính là chấp nhận như vậy. Cửa phòng mở ra, có một người nam nhân bước vào, trên người hắn không hề có một chút ác ý lại có chút nhu hoà kì lạ nhưng hắc kiếm cảm nhận được người này không hề giống như những gì hắn thể hiện ra. Sau đó, nó biết được người đó là đồ đệ của cô.

    Nữ nhân đó rất lạnh, thậm chí so với một thanh kiếm là nó lại càng lạnh hơn. Thanh kiếm rất kính trọng người này.

    “Ta cùng ngươi làm một giao dịch, được chứ?”

    Hắc kiếm rung lên âm thanh tinh tang.

    “Giao dịch đơn giản thôi, đó là ngươi sẽ trở thành đồng đội của ta và ta sẽ giúp ngươi tự do.”

    Đồng đội… sao.

    Hắc kiếm bay về phía nữ nhân kia, nó lao nhanh vun vút những tưởng sẽ đâm trúng nữ nhân nhưng trong khoảnh khắc họ cách nhau một tờ giấy thì hắc kiếm đã đảo ngược chui kiếm và lưỡi kiếm để cho cô nắm lấy. Nữ nhân đó mỉm cười:

    “Khế thành.”

    Cô ánh mắt nhìn xa xăm:

    “Khi nào ngươi muốn đi cũng được, ta sẽ không ép bởi những kẻ như chúng ta không ai có thể ép buộc được.”

    Hắc kiếm có thể cảm nhận được tâm trạng nữ nhân đang trầm xuống, đúng vậy, không ai có thể ngăn họ tự do.

    Ai cũng không thể.



    Chớp mắt đã vài vạn năm kể từ ngày đó, ta cùng cô trở thành những đồng đội thân thiết. Nói là thân thiết thì cũng không đúng bởi vì quan hệ chủ tớ giữa chúng ta cũng chỉ bền hơn thôi, còn tâm trạng thì mỗi người mỗi khác không ai chia sẻ cho ai biết.

    Ở cạnh cô, ta có thể nhìn thấu thế giới xung quanh hơn, cũng không biết vì sao lại như vậy nhưng ta nghĩ có lẽ là do chúng ta giống nhau đi.

    Cô và ta luôn như thế, không gần cũng không xa và ta thấy như vậy là tốt nhất, ít nhất ta cũng không thể tin được một người lạnh nhạt như cô có thể thật sự quan tâm tới bất kì ai cho tới khi người kia xuất hiện. Người đó đã đánh nát suy nghĩ của ta và ta cảm nhận được trái tim của cô đang thay đổi. Nhìn họ, ta cảm nhận được trái tim ta cũng khao khát như vậy, ta cũng khao khát có một người có thể ở bên cạnh ta, thấu hiểu ta giống như người kia đã từng.

    Cô dường như đã phát hiện ra bản thân ta đang rối rắm và nói với ta:

    “Lạc, có muốn rời đi chưa?”

    Thanh hắc kiếm im lặng một chút rồi rung lên. Cô gái đó rũ mi mắt xuống nói:

    “Ta hiểu rồi.”

    Hắc kiếm vẫn muốn ở lại thêm một chút nữa.



    Không biết từ đâu lấy ra một con chip nhỏ gắn lên chuôi thanh kiếm, cô gian nan nói:

    “Thứ này có thể giúp ngươi xem như phần quà chia tay ta tặng, chúc ngươi may mắn và tạm biệt… đồng đội của ta.”

    Chúng ta làm bạn đã bao lâu rồi, ta không nhớ rõ nữa nhưng ta biết ta sẽ không bao giờ quên những gì mà cô đã cho ta. Giống như là một phần trong gia đình. Cô và người đó nhất định phải hạnh phúc hơn bất kì ai chứ không giống như bây giờ. Hắc kiếm bị đẩy vào lổ hổng không gian trơ mắt nhìn cô cả người đầy máu bị người bao vây rồi sau đó tự gieo mình xuống Cửu U. Người kia nhảy theo nàng, cả hai biến mất dưới bóng đêm sâu tận. Trước khi lổ hỏng khép lại, ta thật sự muốn hỏi họ tại sao lại bỏ rơi ta.



    Tít! Tít tít!

    [Hệ thống bắt đầu khởi động.]

    [Đang tải dữ liệu…]

    1%... 10%... 30%... 40%... 50%... 80%... 90%... 100%...

    [Hoàn tất.]

    [Mở không gian hệ thống.]

    Bóng tối bao trùm khắp nơi, chợt có một người thanh niên từ trên cao đáp xuống. Hắn mặc một bộ hắc y, mái tóc màu trắng dài cùng đôi mắt hoa đào xinh đẹp khiến hắn trong không khác gì thần tiên giáng trần. Lạc Tiên cúi đầu nhìn bản thân mình, mắt hắn có một giọt nước trong suốt chảy ra. Thì ra, cô chưa bao giờ quên.

    “Một ngày nào đó ta nhất định sẽ tạo ra một vật có thể khiến ngươi di chuyển giữa các không gian và một ngày nào đó, ta chắc chắn ngươi có thể về được nhà của mình.”

    Lạc Tiên thì thào, đó là lời hứa mà cô đã hứa với hắn. Chủ nhân, người là một kẻ tồi tệ! Tâm của hắn như thế nào cũng không bình lặng lại được. Có một chút mất mát dâng lên. Sau tất cả giờ chỉ còn một mình hắn. Hệ thống Bí Ngô đã khởi động xong nhìn kí chủ đợi lệnh.
     
    Last edited: 15 Tháng sáu 2018
  4. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 1 - CHƯƠNG 3

    Lạc Tiên không quay đầu nhìn nó, trong lòng hắn đang rất loạn. Hắn đã ngủ bao nhiêu năm rồi, hắn không biết, còn họ thì sao. Lạc Tiên nhớ lại hình ảnh huy hoàng kia, chắc giờ họ vẫn đang hạnh phúc đi. Dẫu là đang tự lừa dối mình nhưng hắn vẫn muốn tin tưởng như vậy.

    Hệ thống Bí Ngô thấy chủ nhân mình đang thất thần thì nói:

    “Kí chủ, hệ thống đã sẵn sàng.”

    Lạc Tiên nhìn không gian tối tăm xung quanh. Đã đi theo người đó lâu như vậy, hắn cũng đã biết cách sử dụng hệ thống. Từ hệ thống, hắn biết được bản thân đã ngủ hơn ba trăm năm và họ hiện tại đang ở trong không gian hệ thống. Cả Tiên Thiên Thần Lục Giới đang truy sát bọn họ, Lạc Tiên cười mỉa mai.

    Hệ thống Bí Ngô được chủ nhân cũ tạo cho hắn để cho hắn về nhà nhưng theo tính toán của hệ thống thì từ chổ của họ đến đó bằng khoảng cách mười lần dịch chuyển* và mỗi lần dịch chuyển thì hệ thống cần rất nhiều năng lượng. Họ có thế lấy năng lượng ở thế giới họ dừng chân bằng cách làm thay đổi nó. Đương nhiên hệ thống cũng có khả năng tự tổng hợp nhưng quá trình đó rất lâu và Lạc Tiên hiện tại thì muốn sớm trở về nhà.

    (*) Mỗi lần dịch chuyển là mười thế giới.

    Hắn lưu lạc lâu như vậy cũng đã mệt mỏi lắm rồi.

    Hệ thống nói nó mặc dù là hệ thống ngoại lai nhưng lại có chức năng tiến hoá giống như hệ thống của Tiên Thiên Thần Lục Giới vậy. Lạc Tiên hơi bất ngờ với chuyện này và bắt đầu suy nghĩ về mục đích mà chủ nhân đã tạo ra nó. Xem ra cũng không đơn giản là để đưa hắn về nhà. Lạc Tiên nhìn hệ thống, một đôi mắt hoa đào híp lại nói:

    “Bí Ngô. Ngươi… có muốn có hình dạng hay không?”

    Bóng tối xung quanh tĩnh lặng, một lúc sau mới có tiếng nói máy móc của hệ thống vang lên:

    “Có, thưa chủ nhân.”

    Lạc Tiên mỉm cười, hắn quyết định sẽ không vội vàng nữa. Hắn muốn Bí Ngô trở thành một Chủ thần. Có thể hắn thật sự muốn về nhà nhưng đó vẫn chỉ là cảm giác muốn hồi hương mà thôi, ước nguyện của hắn vẫn là tự do hơn bất kì ai. Tự do như những gì mà một nhân vật trong truyện ao ước. Lạc Tiên hắn là một thanh kiếm, là một bàn tay vàng của nam chính nhưng vì hắn có linh tính nên đã cố gắng thoát khỏi số phận mà thế giới đã sắp đặt sẵn cho hắn.

    Chẳng có ai thích cuộc sống của mình nằm trên tay người khác cả. Hắn cũng vậy, chỉ đơn giản như vậy thôi.

    “Bí Ngô, đưa ta đi thế giới đầu tiên nào.”

    “Vâng, kí chủ. Truyền tống sẽ bắt đầu sau ba giây.”

    Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên kéo theo đó là những tia sáng vây quanh Lạc Tiên, thân hình hắn mờ dần và biến mất.



    Lạc Tiên mở mắt tỉnh dậy, hắn không vội xuống giường mà nằm yên tĩnh ở đó xem thông tin hệ thống đánh cắp từ Tiên Thiên Thần Lục Giới. Lúc đầu, hắn còn có chút lo lắng sẽ bị phát hiện nhưng sau khi Bí Ngô nói trong người nó có cài sẵn chương trình của người chế tạo có thể vô hiệu quá hệ thống phòng bị của các Chủ Thần thì hắn yên tâm. Hiện tại họ đang bị truy sát, nếu không cẩn thận có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào.

    Lạc Tiên nhìn thông tin của thế giới này, trụ cột thế giới là một bá đạo tổng tài và một ảnh hậu. Nữ chính là một nữ diễn viên tài năng nhưng nhan sắc và nhân khí có chút không tốt nên không thể nổi lên được, sau khi trọng sinh trở thành một diễn viên trẻ mới vào nghề, lại là bình bông bị người ta mắng là không biết diễn xuất thì cô ta nhanh chóng vận dụng kinh nghiệm kiếp trước và trở thành một người nổi tiếng. Người nữ chính trọng sinh vào hoàn toàn bù đắp khuyết thiếu cô ta ở kiếp trước nên con đường đến danh hiệu ảnh hậu của nữ chính rất suôn sẻ mặc dù vẫn có pháo hôi và nữ phụ nhảy ra ngăn trở.

    Nam chính là bá đạo tổng tài, lạnh lùng và có chỉ số cảm xúc âm nhưng sau khi gặp nữ chính trên màn hình thì ngay lập tức nhất kiến chung tình. Con đường trở thành ảnh hậu của nữ chính, hắn góp sức cũng không ít. Sau khi nữ chính biết được đã vô cùng cảm động mà sà vào vòng tay hắn, cả hai kết hôn và trở thành truyền kì của thế giới này.

    Người Lạc Tiên xuyên vào là một nam phụ, người này rất yêu nữ chính, vì cô ta mà đào tâm đào phế nhưng lại không bằng nam chính chỉ ở sau màn vung tiền cho cô ta. Thậm chí lúc nữ chính gặp scandal thì cũng là người này đứng ra nói đỡ cho cô ta trước tiên. Ban đầu nữ chính cũng rất cảm kích hắn nhưng sau đó vì nam chính mà muốn cắt đứt mọi quan hệ với hắn. Nam phụ này đương nhiên không cam tâm nên lên sóng truyền hình cầu hôn cô ta. Kết cục bị người bỏ đá xuống giếng, danh tiếng cùng sự nghiệp đều bị huỷ hoại.

    Lạc Tiên cảm thấy người này rất đáng thương nhưng kẻ đáng thương luôn có điểm đáng hận nên Lạc Tiên cũng không hài lòng với cánh nhân vật này điên cuồng vì nữ chính như vậy. Hắn cười khổ, mà thế giới đã sắp xếp cho như vậy thì nam phụ này chỉ có thể làm theo mà thôi. Đây chính là sự thật cay đắng mà hắn cũng đã trải qua.

    Ba ngàn năm… lại nhỏ hơn ba năm. Một nghịch lí nhưng lại vô cùng phù hợp.

    Lạc Tiên ngồi dậy, mái tóc đen dài đang ngày càng dài ra làm hắn bất ngờ. Do linh hồn hắn quá mạnh nên đã đồng hoá luôn cơ thể này. Lạc Tiên nhìn tóc mình dài tới thắt lưng mới dừng lại thì thở phào. Truyện này lấy bối cảnh hiện đại, tóc hắn dài như vầy hy vọng không khiến người thấy kì quặc.

    Hắn mở tủ lấy đồ rồi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân một chút.

    Một người nam nhân tết tóc, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng khoác vest đen cùng quần tay đen, đeo kính bước ra đường ngay lập tức thu hút ánh mắt mọi người xung quanh. Lạc Tiên đội nón bước nhanh đi, hắn nhanh chóng đón taxi rời đi. Mọi người ở lại nhìn theo bóng dáng mĩ miều kia xa dần cảm thấy rung động liên hồi. Các cô gái liên tục hỏi nhau đó là ai, tại sao lại đẹp trai như vậy làm các bạn trai của họ bất đắc dĩ.

    Trên xe, Lạc Tiên ngồi ngay ngắn, tác phong của hắn là như vậy khiến người đối diện luôn cảm thấy thoải mái và được tôn trọng. Trên người hắn, tiên khí như có như không làm người mơ hồ, cảm thấy không thật. Bác tài xế thỉnh thoảng lại liếc nhìn người ngồi ghế sau thầm nghi hoặc ai ở quận này đẹp như vậy mà ông không biết.

    Lạc Tiên cho xe dừng trước một toà nhà cao tầng nằm trong trung tâm thành phố, là công ty giải trí Thịnh Phong. Hắn mỉm cười đưa tiền cho bác tài xế rồi mới rời đi. Vừa mới tới, hắn đã thấy không ít mĩ nam mỹ nữ cũng giống hắn hướng Thịnh Phong. Ai ai cũng chú ý tới Lạc Tiên làm hắn mất tự nhiên một chút nhưng rất nhanh hắn không muốn quan tâm nữa. Từ trước đến nay, Lạc Tiên rất ít khi biến ra nhân dạng nhưng là thứ người người tranh đoạt, hắn cũng đã quen.
     
    Last edited: 15 Tháng sáu 2018
  5. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 1 - CHƯƠNG 4

    Lạc Tiên đưa thẻ chứng minh hắn là người công ty cho bảo vệ làm mọi người ở đây nghi hoặc từ khi nào công ty của họ lại nhận một mĩ nam như vậy mà họ không biết. Lạc Tiên thuận lợi vào đại sảnh, hắn tiến tới hỏi cô tiếp viên:

    “Xin chào, tôi là Lạc Thuấn đến đây gặp Đường quản lí, không biết có thể tìm anh ấy ở đâu ạ?”

    Nữ tiếp viên bị nụ cười của Lạc Tiên làm đỏ mặt, mọi người xung quanh thì nhìn hắn hô nghi. Người này quen Đường ác ma kia sao, rốt cuộc hắn là đại nhân vật nào. Trước khi vào đây, Lạc Tiên đã tháo kinh và mũ xuống nên dung mạo hoàn toàn bại lộ ra ngoài, rất nổi bật. Thang máy mở cửa ra, một người gương mặt nghiêm túc xuất hiện, hắn cũng xem là điển trai nhưng vì bộ dạng mím môi lạnh lùng của hắn khiến người khác không dám đến gần.

    Người này không ai khác chính là Đường quản lí trong lời Lạc Tiên, Đường Thiếu. Hắn nhìn người nghiêm chỉnh đứng trước bàn tiếp tân lại thấy quen quen, nhíu mày lại tiến tới gọi một tiếng:

    “Lạc Thuấn?”

    Lạc Tiên nghe tiếng gọi quay đầu lại thì nhìn thấy Đường Thiếu, hắn cười nói:

    “Đường quản lí, chào buổi sáng.”

    Đường Thiếu nhìn người thanh niên nho nhã trước mặt cảm thấy không thật, từ khi nào Lạc Thuấn lại điềm đạm như vậy. Hắn nhìn tới nhìn lui cảm thấy vô cùng hài lòng, xem ra người này thực hiện yêu cầu của hắn rất tốt. Khí chất này hoàn toàn phù hợp nhân vật mà họ nhận. Mọi người xung quanh thấy Đường ác ma thật sự có quan hệ với mĩ nam này thì xì xào bàn tán, họ thấy Lạc Tiên càng lúc càng thần bí.

    Đường Thiếu đưa Lạc Tiên lên phòng làm việc của hắn, sau đó mọi người mới biết được mĩ nam kia là Lạc Thuấn, nghệ sĩ dưới trướng của Đường ác ma. Người này là con át chủ bài của công ty, được đào tạo bí mật đến hôm nay mới lộ diện. Điều này làm giới điện ảnh ngày càng hiếu kì với vị mĩ nam kia.

    Mấy tháng trước Đường Thiếu có kêu Lạc Thuấn đi bồi dưỡng tóc mình, vì bộ phim đầu tiên mà hắn tham gia là một bộ phim cổ trang. Họ có thể sử dụng tóc giả nhưng mà Đường Thiếu cảm thấy vẫn chưa đủ, hắn muốn thiếu niên này chính là một lần xuất sơn liền hiển dương khắp thiên hạ nên mới hao tốn nhiều tâm tư như vậy, đồng thời Đường Thiếu cũng muốn Lạc Thuấn tu tâm dưỡng tính cho phù hợp khí chất nhân vật. Thật sự khi nhìn thấy Lạc Thuấn ngày hôm nay, anh ta cảm thấy vô cùng hài lòng. Ít nhất phải như vầy chứ khụ khụ.

    Đường Thiếu nhìn người có khí chất sạch sẽ, thanh cao tựa như tre thẳng trước mặt hoàn toàn không thể liên tưởng hắn với cái người ngốc nghếch lại kiêu ngạo lúc trước. Lạc Tiên hai tay bưng lấy tách trà đưa lên miệng chậm rãi nhấp một ngụm. Đường Thiếu soi mói làm hắn thấy không tự nhiên. Lạc Tiên đặt tách trà xuống bàn, động tác hắn chậm rãi chỉ nghe thấy âm thanh vụn vặt rất nhỏ.

    “Đường quản lí, tôi đã đủ tiêu chuẩn của anh chưa?”

    Đường Thiếu nghiêm túc gật gù:

    “Đủ rồi, cậu làm tốt lắm. Hai tuần nữa, bộ phim sẽ bắt đầu khởi công, trong lúc đó nghiêm túc xem kĩ lại kịch bản giùm tôi và đừng gây phiền toái.”

    Lạc Tiên dựa theo kí ức nguyên chủ biết được người này rất nghiêm khắc, được Đường Thiếu khen hắn cảm thấy rất vui. Lạc Tiên gật đầu:

    “Tôi hiểu rồi, tôi nhất định sẽ không gây phiền toái.”

    Đường Thiếu nói một tiếng tốt rồi dẫn hắn đi tham quan một vòng Thịnh Phong nói là để hắn làm quen. Đường Thiếu cảm thấy Lạc Thuấn là một người rất có tiềm nặng và cũng vì vậy hắn thông cảm với việc cấp trên âm thầm làm việc mà không nói với hắn. Lạc Tiên theo chân Đường Thiếu chào hỏi các tiền bối, suốt đường ngoan ngoãn hoàn toàn không gây rắc rối như lời hắn nói. Đường Thiếu càng lúc càng thấy vừa lòng. Cuối cùng dặn dò Lạc Thuấn một vài điều rồi mới để hắn ra về.

    Lạc Tiên trở về căn nhà ban đầu, hắn nghiêm túc cầm kịch bản lên xem. Nguyên chủ là một người đam mê diễn xuất, ước mơ của người này là tiếp tục được diễn nhiều vai mà hắn thích đồng thời tránh xa nữ chính, người đã khiến hắn đau khổ. Lạc Tiên cảm thấy việc này hoàn toàn nằm trong khả năng của mình. Hắn nhìn kịch bản trên tay với vẻ hiếu kì.

    “Tri Nguyệt truyện.”

    Như Đường Thiếu đã nói đây là một bộ phim cổ trang, lấy bối cảnh dị giới không có trong lịch sử. Nhân vật chính là nữ chính Tri Nguyệt, đồ đệ của Dược Tình lão tinh thông y thuật. Câu chuyện nói về chuyến hành trình xuất sơn lần đầu của Tri Nguyệt. Nàng đã gặp rất nhiều người và cũng từng không ít lần giúp quan phủ phá án oan. Tri Nguyệt rất thông minh nhưng lại chưa hiểu thấu sự đời nên không ít lần mắc mưu kẻ xấu. Trong một lần bị lừa bán làm nô lệ, Tri Nguyệt đã từ Mạc quốc lạc sang Phục quốc và được thái tử Phục quốc mua.

    Vị thái tử nhân từ này chính là nhân vật Lạc Tiên thủ vai, người này tính cách ôn hoà, thanh cao thoát tục. Không bị những mưu tính trong hoàng cung vấy bẩn mà vẫn một lòng sạch sẽ như nước hồ mùa thu. Điều này không có nghĩa là thái tử này được người bảo bọc quá kĩ hay là chưa từng vấy máu mà chẳng qua là hắn nhìn thế giới này theo hướng tích cực thôi. Tri Nguyệt cũng từng động lòng với thái tử Phục quốc, thái tử Phục quốc cũng một lòng ái mộ nàng nhưng bị nhiều thứ ngăn trở nên họ không thể đến được với nhau.

    Cuối cùng nữ chính rời đi trở về Mạc quốc thành thân cùng nam chính. Nhân vật thái tử này rất tốt, có thể để lại ấn tượng sâu trong lòng khán giả, nếu hắn diễn tốt thì việc danh khí lên không hề có vấn đề gì. Thật ra trong cốt truyện, công ty Thịnh Phong đối đãi với Lạc Thuấn rất tốt, có vai nào tốt cũng sắp xếp cho hắn và chưa bao giờ bạc đãi hắn. Nếu như không phải Lạc Thuấn vì nữ chính mà bỏ mất tiền đồ thì có khi Lạc Thuấn đã trở thành ảnh đế từ lâu.
     
    Last edited: 15 Tháng sáu 2018
  6. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 1 - CHƯƠNG 5
    Lạc Tiên nghiêm túc tìm một tấm gương lớn luyện tập. Hắn nhìn người thanh niên cao một mét bảy lăm thử làm bộ dạng ôn hoà. Lạc Tiên chỉ hơi kéo khoé môi một cái nhất thời một mĩ nam tử ôn hoà hiện ra. Giờ hắn mới biết Đường Thiếu nói hắn làm tốt là như thế nào, thật sự rất giống nhân vật thái tử kia.

    Trong gương, một người thanh niên gương mặt tinh xảo, đôi mắt hoa đào hẹp dài màu đen nhạt, sóng mũi thẳng tắp cùng đôi môi bạc nhẹ nhàng lại ôn hoà tựa như loài tre mang đến cho người ta cảm giác thanh mát. Hắn trong sáng, sạch sẽ. Hắn không xa cũng không gần như thần tiên giáng trần, không nhiễm bụi trần.

    Lạc Tiên thử thu hồi nụ cười lại nói một câu thoại trong kịch bản:

    “Tri Nguyệt, nếu bổn thái tử nói mình thích nàng vậy nàng sẽ nghĩ như thế nào?”

    Gương mặt nghiêm túc nhưng không khiến cho người khác cảm thấy nặng nề mà vẫn nhẹ nhàng, thoải mái tưởng chừng như hắn chỉ đang nói đùa thôi. Nếu không nhìn kĩ vào đôi mắt màu đen nhạt kia sẽ không ai biết hắn nghiêm túc cùng căng thẳng đến mức nào. Lạc Tiên cảm thấy thật mong chờ với nhân vật này, hắn thích nhân vật này.

    Cuối cùng cái ngày đóng máy cũng tới, hắn nhìn mọi người bày biện cúng kiến nghiêm túc mà không biết bản thân nên làm gì. Đường Thiếu nói hắn chỉ cần đứng yên một chỗ là được rồi. Rốt cuộc sau bao nhiêu ngày chờ đợi, Lạc Tiên cũng được nhìn thấy cảnh quay đầu tiên, hắn nhìn Tô Hoạ không xa có hơi ngạc nhiên nhưng rồi sau đó lại bình thường. Hắn quên mất là hắn sẽ đóng phim chung với nữ chính hơn nữa cô ta còn đóng vai Tri Nguyệt.

    Hình như trong cốt truyện cũng có nói đây chính là lần đầu tiên Lạc Thuấn gặp nữ chính Tô Hoạ đồng thời cũng là lúc hắn nhất kiến chung tình với cô ta. Càng nghĩ Lạc Tiên càng cảm thấy bản thân nên cống hiến nhiều hơn cho Thịnh Phong vì công ty này đến cuối cùng luôn bảo vệ Lạc Thuấn nhưng Lạc Thuấn chỉ mang tới rắc rối cho họ mà thôi. Hắn tự hứa rằng sẽ làm việc thật chăm chỉ và kiếm thật nhiều tiền để báo đáp cho sếp Thịnh Phong thay Lạc Thuấn.

    Cảnh Lạc Tiên còn rất lâu mới tới nhưng hắn cảm thấy rất thích thú nhìn mọi người quay. Đường Thiếu thấy vậy nghĩ hắn muốn học hỏi thêm từ mọi người nên cũng không ngăn cản mà đi lo cho nghệ sĩ khác. Nghệ sĩ dưới tay Đường Thiếu không ít nhưng bảo ai khiến hắn bớt lo nhất thì chắc chỉ có vị nghệ sĩ mới Lạc Thuấn này mà thôi. Lạc Tiên rất an tĩnh ngồi một chỗ xem, tuyệt đối không làm phiền người khác, thỉnh thoảng còn trò chuyện với người trong đoàn. Một mĩ nam hiếm có lại thân thiện như vậy rất nhanh đã làm mọi người trong đoàn phim yêu thích hắn.

    Lạc Tiên nhìn Tô Hoạ hoá thân thành Tri Nguyệt, một thiếu nữ đa sầu đa cảm lại còn có chút ngây ngô mới lớn. Hắn phải nói rằng Tô Hoạ mặc đồ cổ trang rất hợp, không phải ai cũng ăn ảnh phương diện này. Nam chính là một vị vương gia tính tình phúc hắc, vai này do một diễn viên dày dặn kinh nghiệm thủ vai. Lạc Tiên nhìn ngôn ngữ hình thể người này thể hiện nhịn không được hô lợi hại, dẫu hắn đang coi các cảnh lộn xộn nhưng vẫn có thể cảm nhận được thứ anh ta muốn thể hiện.

    Chợt Lạc Tiên cảm nhận có người ngồi xuống bên cạnh mình, hắn quay đầu nhìn qua rồi gật đầu một cái ý chào hỏi. Người mới ngồi xuống ăn mặc kín mít, Lạc Tiên nhìn cũng biết là người vô cùng nổi tiếng mới làm như vậy mà cũng có những người không được bình thường cũng như vậy nhưng hắn ngay lập tức loại bỏ vế sau.

    Người kia nhận được lời chào hỏi ngoài ý muốn từ Lạc Tiên thì hơi ngẩng đầu lên nhìn hắn, đáng tiếc lúc này Lạc Tiên đang xem diễn tiếp nên không chú ý. Người kia đánh giá hắn, một đôi mắt trong trẻo mê hoặc lòng người. Làn da Lạc Tiên rất trắng, đứng dưới ánh nắng mặt khiến hắn càng không thật. Người kia chăm chú nhìn cái cổ trắng nõn lộ ra khỏi áo sơ mi của hắn. Không biết có phải biết hành động của mình không đúng hay không, người kia đột ngột mất tự nhiên quay đầu đi.

    Lạc Tiên xem rất chăm chú, mãi một lúc sau mới hồi thần. Hắn cũng không thấy người kia nữa, không biết người đó đi từ lúc nào.

    Hôm nay là bắt đầu có cảnh của Lạc Tiên, hắn đã tới từ rất sớm để cho chuyên viên trang điểm make up cho mình. Khi họ tháo buộc tóc để mái tóc đen dài mượt mà của Lạc Tiên phủ xuống thì tất cả mọi người trong phòng đều bị choáng ngợp bởi sự anh tuấn vô bờ bến của Lạc Tiên. Mái tóc đen dài bao phủ lấy gương mặt tinh xảo lại nhu hoà của hắn khiến không ít người thấy tim mình đập thình thịch. Trời ơi! Mới xoã tóc đã như vậy thì trang điểm lên sẽ như thế nào chứ!

    Người make up Lạc Tiên vận dụng hết hai trăm phần trăm công suất trang điểm cho hắn, trang phục của Lạc Tiên cũng là một bộ bạch y phù hợp với nhân vật thái tử này. Tô Hoạ cùng những người khác trang điểm, thay đồ xong xuôi thì ra ngoài xem cùng lúc đó cửa phòng Lạc Tiên cũng mở ra. Một nam nhân mặc bạch y tựa như thần tiên khiến người không thể rời mắt. Tóc Lạc Tiên được cột một chút ở chóp đuôi, trên trán điểm một điểm đỏ nhìn qua có vẻ hơi đơn giản nhưng người nhìn hắn lại bị hớp hồn không hay.

    Tô Hoạ cũng có chút thất thần trước nhan sát của người này nhưng mà ở thế giới này có gương mặt thôi vẫn chưa đủ, còn phải có kỹ xao diễn xuất tốt và Tô Hoạ tự tin cô ta hoàn toàn tốt hơn người mới này. Lúc này họ diễn cảnh thái tử gặp Tri Nguyệt lần đầu tiên ở chợ nô lệ nên trên người Tô Hoạ được trang điểm thành nhếch nhác, đứng chung một chỗ với Lạc Tiên đúng là một trời một vực.

    Lạc Tiên cưỡi ngựa cùng dàn nhân vật phụ đi ngang qua một chợ nô lệ, người nam tử kia trên môi lúc nào cũng treo một nụ cười nhẹ nhàng khiến người si mê. Chợt khi đi tới một cái lồng sắt hắn dừng lại, đôi mắt hắn nhìn người bên trong toát ra tia sáng kì lạ mà người ngoài không hiểu. Hắn nói với chủ nô lệ ở kế bên:

    “Người này, ta muốn mua nàng.”

    Bên trong lồng, nữ nhân một thân nhếch nhác nhìn hắn với ánh mắt ngạc nhiên, không chỉ cô ta mà hầu hết mọi người xung quanh đều ngạc nhiên trước lời nói của nam tử nhưng hắn hình như không để ý, ý cười trong mắt càng sâu.

    “Cắt!”

    Đạo diễn hô cắt làm mọi người trong đoàn hồi thần, họ không biết bản thân đã bị người mê hoặc như vậy. Đạo diễn vô cùng hài lòng. Nụ cười trên môi của Lạc Tiên vẫn chưa dứt khiến các cô gái mê mẩn, không ít người đỏ mặt nhìn hắn. Tô Hoạ cũng vậy, lúc nãy cô ta đã bị người này làm thất thần lần nữa. Cảnh tiếp theo không liên quan đến Lạc Tiên nên hắn tranh thủ nghỉ ngơi.
     
    Last edited: 15 Tháng sáu 2018
  7. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 1 - CHƯƠNG 6

    Lạc Tiên cảm thấy bên cạnh có người ngồi xuống, hắn một tay cầm chai nước quay đầu nhìn. Là người ăn mặc kín mít lần trước. Hắn như cũ gật đầu chào, lần này người nọ cũng gật đầu chào hắn sau đó hai người im lặng. Mãi một lúc, Lạc Tiên mới nghi hoặc hỏi:

    “Anh… không nóng sao?”

    Người kia hơi khựng lại hình như rất ngạc nhiên với câu hỏi của hắn. Lạc Tiên thú thật hắn nhìn người này thôi hắn cũng thấy nóng, thật không hiểu làm sao anh ta chịu được. Người kia im lặng một lúc mới nói:

    “Có.”

    Lạc Tiên cảm thấy buồn cười, hắn đột ngột bật cười thành tiếng. Người kia nhìn hắn, bên kia kính đen là đôi mắt u tối không kém gì cái mắt kính đó. Lạc Tiên cảm thấy mình thất lễ nên nói xin lỗi rồi sau đó họ cũng không nói gì nữa. Tới cảnh của Lạc Tiên, hắn để mọi người make up sơ lại cho mình rồi bắt đầu nhập tâm làm thái tử điện hạ. Người kì lạ kia ngồi ở đó nhìn hắn một lúc rồi rời đi.

    Thời gian trôi nhanh, nhất thời đoàn phim đã đi được nửa đường. Lạc Tiên đối với mọi người càng ngày càng thân thuộc, Tô Hoạ thì càng lúc càng không được lòng người. Lạc Tiên không hề ngạc nhiên bởi nhân vật chính nào cũng phải trải qua một khoảng thời gian như vậy rồi mới kim thiền thoát xác nên hắn cũng chẳng mấy quan tâm. Bản thân hắn còn một lòng muốn tránh nữ chính nhưng không phải như vậy là có thể đơn giản tránh được vai trò nam phụ thế giới này giao cho.

    Ngày hôm đó, Lạc Tiên vì khát nước nên ra ngoài. Khi hắn đi ngang qua khu rừng nhỏ cách lều mình khoảng mười lăm mét thì chợt nghe tiếng khóc lóc vang xin cùng với tiếng cười đáng sợ. Lạc Tiên biết không phải chuyện tốt lành gì, đang định tránh xa thì đột nhiên cơ thể hắn không chịu khống chế của hắn.

    Lạc Tiên cảm nhận được cơ thể hắn đang tự di chuyển mà không nghe mệnh lệnh từ não của hắn! Là thế giới này đang khống chế hắn đi theo cốt truyện, linh hồn của hắn vẫn còn yếu ớt để có thể chống trả. Thế là nam phụ lên sàn cứu nữ chính sắp bị người ta chơi quy tắc ngầm ở rừng rú hoang vu.

    Tô Hoạ không ngờ lại có thể nhìn thấy Lạc Thuấn, hơn nữa đôi mắt cậu ta tràn ngập tức giận cùng sát khí khiến người khó thở. Tô Hoạ nghĩ đến người này vì mình mà tức giận thì những thành kiến trước đây với hắn đều được xoá bỏ.

    Lạc Tiên đúng là đang tức giận nhưng là tức giận cho bản thân hắn bị khống chế y hệt như trước đây. Thế giới này đang chia phối hắn. Sau khi đánh đập dã man ông chú xấu xí muốn ăn thịt thiên nga trước mặt, cơ thể Lạc Tiên mới cử động theo những gì hắn muốn. Lạc Tiên điên mất!

    Người kia bỏ chạy thục mạng, Lạc Tiên ôm đầu ão não. Tô Hoạ thì hồi thần hướng hắn nói cảm ơn. Lạc Tiên hận không thể ngay lập tức đuổi theo ông chú kia xin lỗi. Hắn thở dài lắc đầu:

    “Không có gì.”

    Nói xong hắn cũng ngay lặp tức rời đi trở về phòng mình, khát nước gì đó không cần nữa!

    Tô Hoạ nhìn bóng lưng của hắn trầm tư. Lạc Tiên trở về phòng cầm điện thoại đi tới đi lui không biết làm như thế nào. Hắn có nên gọi cho Đường quản lí hay không, ông chú hắn mới đắc tội kia không phải người tầm thường. Trong cốt truyện chuyện này cũng xảy ra và khiến Lạc Thuấn gặp không ít rắc rối, Lạc Tiên mím môi nhớ lại Đường quản lí đã bảo hắn không nên gây rắc rối nhưng mà cơ thể hắn không khống chế được a!

    Sếp Thịnh Phong sẽ không vì việc này mà bỏ rơi hắn chứ, không! Hắn phải bình tĩnh, sếp sẽ không bỏ rơi con dân mình dễ dàng thế đâu, sếp rất là nhân từ!

    Có thế nói Lạc Tiên bị tinh thần sùng bái của Lạc Thuấn đồng hoá, Lạc Thuấn sau khi tỉnh ngộ một lòng hướng thiện kiếm tiền cho sếp, có thể ý nghĩ này quá mạnh mẽ nên cũng ảnh hưởng đến Lạc Tiên. Sếp chính là thần của hắn! Đáng tiếc, Lạc Tiên còn chưa nhận ra.

    Rốt cuộc thì lòng thật thà cũng thắng, Lạc Tiên gọi điện cho Đường Thiếu và bị hắn mắng té tát. Đường Thiếu ở đầu dây bên kia nhăn mặt lại, hắn rút lại lời nói, trong tất cả nghệ sĩ dưới trướng tên Lạc Thuấn này là cục nợ thứ thiệt của hắn. Kim Đa Đa kia không phải người dễ chọc, trong giới giải trí này ông ta cũng là một đại nhân vật. Hơn nữa mối quan hệ của Kim Đa Đa thật sự rất nhiều, còn là những kẻ tai to mặt lớn. Lần này Lạc Thuấn chọc phải ổ kiến lửa, kêu hắn xử sao hả! Không tốt, hắn còn có thể bị đuổi việc đấy!

    Lạc Tiên được Đường quản lí nói yên tâm, anh ta sẽ xử lí nhưng hắn không yên tâm chút nào.

    Ngày hôm sau, Lạc Tiên tinh thần không tốt. Hắn diễn bị NG nhiều lần làm đạo diễn nổi cáu! Mọi người trong đoàn ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên Lạc Thuấn bị NG. Đạo diễn nể tình hắn lần đầu phạm phải nên cũng không trút giận hắn quá nhưng cũng không muốn quay nữa nên cho hắn nghỉ ngơi còn mình đi quay cảnh khác trước.

    Lạc Thuấn ỉu xìu xuống ngồi trên ghế nhìn mọi người vẫn làm việc chăm chỉ, hắn thấy mình có lỗi quá, đáng lí ra hắn không nên làm phiền người khác.

    Người ăn mặc kín mít thần bí cũng ở đây, hắn thấy Lạc Tiên khác lạ lần đầu tiên chủ động bắt chuyện với hắn:

    “Có chuyện gì sao?”

    Lạc Tiên nhìn y mặt phụng phịu nói:

    “Không có.”

    Người kia cười, tiếng cười trầm thấp của y như những nốt nhạc piano trầm lắng rơi vào tai Lạc Thuấn.

    “Nói dối.”

    Lạc Tiên mím môi lại, hắn thấy hiện tại dù sao tinh thần cũng không tốt rồi, hay là nói ra hết luôn. Nghĩ vậy, Lạc Tiên cũng không giấu nữa.

    “Tôi hôm qua tôi đánh một người rất lợi hại. Quản lí tôi rất giận và có khả năng tôi sẽ không thể tiếp tục làm công việc mình yêu thích nữa. Tôi cũng sẽ không thể kiếm được tiền cúng cho sếp của tôi.”

    Nói tới đây không hiểu sao Lạc Tiên lại thấy buồn nghiêm trọng, đôi mắt hắn óng ánh nước. Là kí ức cơ thể này để lại, hắn cũng mặc kệ. Người ăn mặc kín mít kia im lặng nhìn hắn. “Cúng”, cái từ gì thế này. Người này nói cúng tiền cho hắn sao, hắn có chết đâu mà cúng. Phải nói là kiếm tiền nuôi sếp mới đúng chứ!

    Lạc Tiên hoàn toàn không biết rối rắm của người ăn mặc kín mít, hắn cứ nước mắt rưng rưng nhưng vẫn nhẫn nhịn không cho nước mắt rơi ra. Nam tử hán đại trượng phu, ai lại khóc vì chuyện cỏn con như vậy. Trong lòng hắn càng phỉ báng hành động mình bao nhiêu thì càng buồn bấy nhiêu.

    Không ít người trong đoàn lén nhìn hắn, thậm chí có người lén chụp hình. Lạc Thuấn tiểu đệ đang buồn vì bị đạo diễn mắng, trời ơi khiến tim họ tan nát!
     
  8. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 1 - CHƯƠNG 7
    Người ăn mặc kín mít này là sếp của Thịnh Phong, Mặc Lãnh. Thỉnh thoảng hắn sẽ đến đoàn phim xem tiến độ công việc, vì không muốn làm phiền người khác nên hắn rất thầm lặng đồng thời cũng vì vậy mà biết rõ mặt thật nhân viên dưới trướng mình. Ngay từ lần đầu gặp Lạc Thuấn hắn đã cảm thấy người này rất tốt, rất lễ phép. Tính tình cũng dễ ở chung lại có gương mặt đẹp nên việc nổi tiếng không khó.

    Một người như Mặc Lãnh đáng lí ra không rảnh rỗi như vậy nhưng bộ phim này hắn đầu tư không ít nên mới hơi lưu tâm. Dần dà không biết sao hắn lại thích đến đây luôn. Ngay ngày đầu tiên, khi hắn thấy Lạc Thuấn trong lòng Mặc Lãnh đã nổi lên một cổ dục vọng kì lạ. Hắn muốn phủ định việc đó, chẳng qua lúc đó hắn hơi bất ngờ với nhan sắc của Lạc Thuấn mà thôi nhưng sau đó khi về nhà hình ảnh người thanh niên cứ lắp đầy trong tâm trí hắn không thể nào vứt đi được.

    Càng nghiêm trọng hơn là hắn đã mộng xuấn thấy bản thân đè Lạc Thuấn ra mà làm, khiến người đó khóc lóc cầu xin hắn. Đúng là điên thật mà!

    Mặc Lãnh từ trước đến nay luôn nhận mình thẳng mặc dù chưa bao giờ động lòng với bất kì ai nhưng hắn không ngờ mình lại có hứng thú với một người cùng giới hơn nữa còn là diễn viên công ty mình. Hắn có gắng bỏ những suy nghĩ không chính đáng ra khỏi đầu nhưng mà càng làm càng khát khao gặp người thanh niên kia. Khi gặp được hắn rồi thì căng thẳng không biết nên làm gì như thằng nhóc mới biết tới tình đầu, thật sự rất xấu hổ!

    Mặc Lãnh coi chuyện này là bệnh, một căn bệnh mang tên Lạc Thuấn. Càng ngày, hắn càng chìm sâu hơn và không tìm được lối thoát. Mỗi lần nhìn thấy người nọ cười, hắn luôn muốn người đó cười với hắn và chỉ với một mình hắn, khi Lạc Thuấn diễn cảnh ân cần với Tô Hoạ thì hắn hận không thể giết chết cô ta và thế mình vào. Khát vọng khống chế này khiến Mặc Lãnh càng sợ hãi bản thân hắn. Lại càng sợ hãi nếu Lạc Thuấn biết được sẽ chán ghét hắn.

    Khi Lạc Thuấn hỏi hắn có nóng không, Mặc Lãnh đã liên tưởng tới những hình ảnh đáng xấu hổ. Hắn rất nóng, cả người hắn đang nóng ran cả lên và đang khát vọng Lạc Thuấn như sa mạc cần mưa. Lạc Thuấn đã không phát hiện ra giọng hắn khàn đến mức nào. Mặc Lãnh thích nhìn Lạc Thuấn hoá thân thành thái tử vì y lúc đó trông rất cấm dục nhưng cũng khiến máu Mặc Lãnh sôi lên, dường như bất cứ hành động nào của Lạc Thuấn cũng khiến hắn điên cuồng. Hắn đang say, say trong men rượu tên Lạc Thuấn. Hắn đang bị một giai điệu mang tên Lạc Thuấn làm cho nghiện. Mỗi lần có được lại muốn có nhiều hơn. Như một cái động không đáy, khát vọng này chưa bao giờ vơi bớt.

    Nếu muốn kiếm tiền cúng cho hắn thì không cần, cho hắn trái tim y là được! Mặc Lãnh muốn gào lên như vậy nhưng lại cật lực kìm nén. Hắn vẫn chưa muốn làm cho người này hoảng sợ mặc dù bộ dáng đó của hắn chắc hẳn rất động lòng người, vì hắn không muốn Lạc Thuấn nhìn hắn bằng một đôi mắt căm ghét. Hắn vẫn chưa xác định được Lạc Thuấn có phải là thẳng nam hay không, Mặc Lãnh chỉ hành động khi đã chắc chắn. Một khi ra tay là phải thành công vì hắn muốn đoạt lấy Lạc Thuấn hơn bất kì ai.

    Hôm nay nhìn thấy Lạc Thuấn tâm sự, trong lòng Mặc Lãnh rất vui. Đây có phải là minh chứng rằng họ đã thân cận hơn không! Đè nén cảm xúc sung sướng trong lòng, Mặc Lãnh nói:

    “Không cần lo lắng, sẽ không có ai có thể đuổi cậu khỏi giới giải trí đâu.”

    Hắn không cho phép chuyện đó xảy ra. Ai cũng không được làm tổn thương Lạc Thuấn của hắn!

    Lạc Tiên mắt rưng rưng nhìn Mặc Lãnh đang muốn nói gì đó thì có tiếng đạo diễn gọi hắn. Lạc Tiên đành phải rời đi, đạo diễn không biết có phải cảm thấy có lỗi hay không mà an ủi Lạc Tiên vài câu. Ông ta sắp bị ánh mắt mấy fan cuồng Lạc Thuấn trong đoàn làm phim đâm thủng rồi. Thằng nhóc này chưa nổi tiếng mà đã như vậy, một khi bộ phim này phát hành chắc chắn tiền đồ càng rộng mở.

    Lạc Tiên lấy lại tinh thần, hắn tuyệt đối không tiếp tục gây rắc rối cho mọi người. Tô Hoạ diễn cùng hắn rất ăn ý, cũng không biết có phải vì hắn đã cứu cô ta hay không mà Tô Hoạ đối xử với Lạc Tiên tốt hơn rất nhiều. Thời gian trôi qua, rất nhanh đã tới lúc quay cảnh thái tử thổ lộ với Tri Nguyệt, điều đó cũng có nghĩa là mọi thứ sắp kết thúc. Lạc Tiên không nghe động tĩnh gì hay có ai gây sự với hắn, điều này càng khiến hắn không yên lòng giống như bình yên trước cơn bão, không tốt tí nào.

    “Lạc Thuấn tiểu đệ, đến cảnh của em rồi đấy!”

    Lạc Tiên quay đầu cảm ơn chị gái trong đoàn làm phim đã nhắc nhở hắn rồi nhanh chóng chạy đi. Hắn hít một hơi thật sâu. Dưới rừng mai có một nam một nữ sánh vai nhau đi. Người nam hình như có tâm sự trên môi hiếm khi không thấy nụ cười ôn hoà hằng ngày, chợt hắn dừng chân lại. Cùng lúc đó một cơn gió thổi qua làm cánh hoa bay tán loạn trong không khí, khung cảnh thật đẹp. Thái tử đưa tay hứng lấy một cánh hoa rơi xuống, hắn chăm chú nhìn cánh hoa trong tay đôi mắt trầm tư.

    Tri Nguyệt phát hiện hắn có điều bất thường nên quay đầu nhìn. Người nam tử đột nhiên nở một nụ cười dời tầm mắt nhìn cánh hoa qua nữ nhân xinh đẹp trước mặt nói:

    “Tri Nguyệt, nếu bổn thái tử nói mình thích nàng vậy nàng sẽ nghĩ như thế nào?”

    Nữ nhân mở to mắt nhìn hắn, trong đó là ngạc nhiên cùng tình tự nào đó mà người không thể đoán được. Thái tử vẫn như vậy một bộ dàng ôn hoà khiến người đắm chìm trong ôn nhu hắn tạo ra. Tri Nguyệt sau khi hồi thần lắc đầu.

    “Thái tử điện hạ, đùa giỡn như vậy không vui đâu.”

    Đúng vậy, Tri Nguyệt đang nghĩ thái tử chỉ nói đùa mà thôi. Nếu như nàng nhìn kĩ hơn, nếu như nàng chịu nhìn thẳng vào mắt hắn sẽ thấy hắn đang căng thẳng cùng nghiêm túc đến chừng nào. Nhận được câu trả lời của Tri Nguyệt, ánh sáng hy vọng trong mắt hắn biến mất. Thái tử tươi cười càng rạng rỡ nhưng sự thê lương trong đó tựa như theo gió mà lan toả ra khắp không gian:

    “Đúng vậy, quả thật không vui chút nào.”

    Thái tử nói xong thì đi trước Tri Nguyệt, hắn không muốn để nàng nhìn thấy bất cứ thứ gì từ đôi mắt tà mị kia. Tri Nguyệt ở sau lưng hắn không hiểu gì cả, nếu như nàng hiện tại đứng đối diện thái tử thì nàng sẽ nhìn thấy hắn đang buồn bã như thế nào. Sau tất cả đều là nếu như. Tri Nguyệt rời Phục Quốc trở về Mạc quốc thành thân với người nàng hay nhắc đến với thái tử. Khi hắn nghe tin này, trên mặt vẫn là một nụ cười ôn nhu nhưng sự hối tiếc cùng đau khổ trong đó khiến người khác đau lòng.

    “A, vậy sao, chắc nàng đang rất hạnh phúc đi.”

    Thái tử nhìn vào khoảng không xa xăm nói, sự dằn vặt này, sự mâu thuẫn này khiến một người bề ngoài bình tĩnh nội tâm dao động không ngừng.
     
  9. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 1 – CHƯƠNG 8

    Mọi người trong đoàn phim không biết nước mắt của họ đã rơi như thế nào. Hình ảnh thái tử bị người từ chối rồi lại vì người mình thương hạnh phúc mà vui vẻ cũng vừa đau lòng khiến tim họ đau nhói. Họ hận không thể để bản thân trở thành Tri Nguyệt mà an ủi hắn. Mặc Lãnh nắm chặt vị trí trái tim của mình, trong khoảnh khắc đó hắn cảm thấy một cơn cuồng nộ dâng lên trong lòng đồng thời lại thấy nuối tiếc. Hắn nuối tiếc điều gì, lại hối hận vì cái gì, hắn cũng không biết.

    Lạc Tiên hoàn thành xuất sắc vai diễn của mình, được đạo diễn khen ngợi hắn khiêm tốn lắc đầu. Đêm tổ chức tiệc mừng, hắn thấy nữ chính trên tay cầm một ly rượu đến chỗ hắn, cô ta lặng lẽ ngồi xuống rồi nói:

    “Chuyện lần trước, cảm ơn cậu.”

    Lạc Tiên không muốn có bất kì quan hệ nào với nữ chính, hắn âm thầm nhíu mi lại lắc đầu:

    “Lần đó cô cũng đã cảm ơn rồi không cần phải cảm ơn lần nữa đâu.”

    Tô Hoạ nghe mọi người nói Lạc Thuấn rất đơn thuần cùng dễ gần nhưng cô ta chưa bao giờ tin, người này có chăng chỉ là một con hồ ly ngàn năm không bao giờ cho người khác biết mình nghĩ gì. Trong đoàn làm phim, cô ta luôn cảm nhận được Lạc Thuấn muốn trốn tránh mình mặc dù cô ta không biết tại sao. Tô Hoạ cũng không muốn gặp rắc rối hay scandal gì với Lạc Thuấn cho nên sau khi nói cảm ơn xong cũng không ở lại.

    Lạc Tiên nhìn cô ta không ai biết nghĩ gì chỉ thấy một bầu trời đêm trong đôi mắt của hắn.

    Mặc Lãnh hôm nay lần đầu tiên quang minh chính đại xuất hiện, nhìn theo tầm mắt người thương theo dõi một cô gái lại còn là nữ chính đóng chung với y thì âm thầm nhíu mày lại.

    Đạo diễn thấy sếp Thịnh Phong đại giá quang lâm thì vô cùng vui vẻ chào đón. Những diễn viên nữ nhìn Mặc Lãnh bằng cặp mắt nóng bỏng, không biết có phải vì uống rượu nên đã có chút say hay không mà ý đồ trong mắt họ quá lộ liễu. Mặc Lãnh là một người nam nhân mới ba mươi, gương mặt anh tuấn cùng đôi mắt lạnh lùng sắc bén khiến hắn trong không khác gì mấy bá đạo tổng tài trong truyện ngôn tình. Mặc Lãnh không những là Boss cuối Thịnh Phong mà tài sản của hắn còn bao gồm rất nhiều công ti bất động sản, người ta nói theo danh sách đàn ông độc thân hoàng kim của thành phố D thì hắn đứng thứ hai không ai dám nhận thứ nhất.

    Mặc Lãnh hoàn toàn không chú ý tới họ mà cứ nhìn người thanh niên tựa như loài tre đối diện. Hắn vốn muốn ngồi cạnh Lạc Thuấn nhưng vì không muốn người khác nghi ngờ nên mới chọn chỗ đối diện y.

    Lạc Tiên cảm nhận được tầm mắt nóng rực của ai đó ngẩng đầu lên nhìn hắn. Một đôi mắt hoa đào sạch sẽ nhưng không kém phần thông tuệ tích luỹ qua hàng vạn năm. Mặc Lãnh được đôi mắt lia tới cảm thấy trái tim run lên. Hắn khẽ ho khan một tiếng mới nói:

    “Cậu là Lạc Thuấn có đúng không? Tôi có nghe Cam đạo diễn nói về cậu, thật không ngờ công ty Thịnh Phong lại có một diễn viên tài năng như vậy, một người làm sếp như tôi cảm thấy rất vui.”

    Lạc Tiên đầu tiên còn hơi mơ hồ với người đối diện nhưng nghe lời hắn nói kết hợp cùng gương mặt soái ca kia, tinh thần Lạc Tiên tỉnh táo hẳn lên. Không phải hắn muốn tỉnh táo mà là thân thể này muốn tỉnh táo, Lạc Tiên lôi trong người ra một quyển sổ rồi nhìn người nam nhân trên mặt bìa với người nam nhân trước mặt. Giống y như đúc!

    “Anh là… s… sếp…!”

    Mặc Lãnh nhìn Lạc Thuấn căng thẳng như vậy thì chỉ thấy buồn cười gật đầu. Lạc Tiên bị Lạc Thuấn đồng hoá cho nên trong lòng xem sếp như “thần”, thấy “thần” gần mình như vậy thì có chút không tin nổi. Hắn tâm niệm bình tĩnh, bình tĩnh! Dù gì cũng sống lâu như vậy sao một chút tiết tháo cũng không có chứ! Nhưng mà càng phỉ báng mình bao nhiêu thì dây thần kinh fan cuồng của Lạc Thuấn trong đầu hắn càng điên cuồng bấy nhiêu.

    Mặc Lãnh nhìn ánh mắt toả sáng của Lạc Thuấn cảm thấy vô cùng vui sướng. Đúng vậy! Nhìn tôi đi, nhìn tôi đi, nhìn tôi đi! Quan tâm tôi đi!

    Mặc Lãnh không biết bản thân lại là thần tượng của người hắn thầm thương trộm nhớ, đây đúng là trời cũng giúp hắn. Hiếm khi một người lạnh lùng như Mặc Lãnh lại thấy vui vẻ như vậy, nếu người quen hắn biết được còn không thộn mặt ra vắt chân lên cổ chạy tìm thầy cúng trừ tà cho hắn mới lị.

    Mặc Lãnh trò chuyện cùng Lạc Thuấn, hắn muốn tiếp cận y thật chậm rãi. Từ từ khắc hoạ dấu ấn của hắn trong cuộc đời người này. Lạc Tiên thì vô cùng vui vẻ à không, thân thể Lạc Thuấn vô cùng vui vẻ. Trong truyện, sau khi Lạc Thuấn sự nghiệp tan biến mất chỉ có người sếp Thịnh Phong này vẫn quan tâm hắn, sắp xếp cho hắn sống an ổn, nếu không phải tinh thần Lạc Thuấn lúc đó không ổn định đi tự sát thì hắn vẫn có cuộc sống an bình. Bởi vậy khi tỉnh táo Lạc Thuấn chỉ muốn kiếm tiền trả ân người này.

    Khi ngươi gặp khó khăn nhất thì bàn tay vươn ra cứu giúp ngươi chắc chắn là thần của ngươi. Đó là lí do Lạc Thuấn tôn sùng Mặc Lãnh như vậy. Dẫu cho hắn đã làm người này tổn thất không ít tiền nhưng người này vẫn không hề tính toán, tấm lòng bao dung rộng lượng này không phải ai cũng có. Lạc tiên không hề biết rằng Mặc Lãnh trong truyện chẳng qua là tiện tay rũ lòng thương với Lạc Thuấn mà thôi, chỉ như vậy cũng đủ khiến Mặc Lãnh hiện tại nhận lại gấp mấy lần.

    Không lâu sau đó, bộ phim Tri Nguyệt truyện được trình chiếu, nó đã tạo được tiếng vang vô cùng lớn trong nước thậm chí cả các nước lân cận trong khu vực Đông Nam Á. Nhất thời những diễn viên nổi trội trong bộ phim đều nổi tiếng, ngoài trừ nam nữ chính không nghi ngờ gì thái tử si tình chính là nhân vật được yêu thích nhất. Hơn nữa người diễn vai này còn vô cùng trọn vẹn, giữa kiên cường và yếu đuối, giữa yêu và hạnh phúc người yêu, những mâu thuẫn trong nội tâm nhân vật được diễn tả vô cùng tốt khiến người nhìn tìm không ra điểm khuyết.

    Không ít người xem bình luận khi nhìn thấy thái tử bị từ chối họ đã khóc cạn cả nước mắt.

    Danh khí của Lạc Thuấn lên như diều gặp gió, hiện tại là một diễn viên tài năng dưới trướng Thịnh Phong. Khi hắn trở về nhà và gặp Đường quản lí, sắc mặt người này rất tốt. Cũng phải thôi vì diễn viên của mình thành công mà nhưng nghĩ tới chuyện đánh Kim Đa Đa là Lạc Tiên lại lo lắng. Thật ra hắn không sợ mình gặp rắc rối mà là sợ sếp thất vọng vì hắn.

    Đường quản lí nghe hắn hỏi tới thì nói sếp đã xử lí ổn thoã, Lạc Tiên đầu tiên ngạc nhiên sau đó càng sùng bái sếp. Quả nhiên thần rất nhân từ, tuyệt không để con dân mình chịu khổ.
     
  10. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 1 – CHƯƠNG 9

    Lạc Tiên làm chung công ty với nữ chính Tô Hoạ nhưng hắn không như trong cốt truyện tìm kiếm rồi bám lấy cô ta cho nên nhân tình giữa hắn và cô hoàn toàn không giống như trong cốt truyện. Đã có một số thứ thay đổi nhưng mà như vậy vẫn chưa đủ ngăn quy tắc thế giới chia phối nam phụ Lạc Thuấn, Lạc Tiên nghĩ để bản thân thoát khỏi tình huống cay đắng của định mệnh thì hắn cần phải có tác động mạnh mẽ nào đó lên cốt truyện, trực tiếp khiến nó nhìn không ra ban đầu thì càng tốt!

    Hắn có nên chia rẽ nam nữ chính không? Lạc Tiên lắc đầu, hắn vẫn chưa đủ khả năng làm điều đó. Vậy làm nam chính phá sản? Nghe còn khó hơn khiến nam nữ chính không yêu nhau. Khiến nữ chính không đạt được vinh quan như trong truyện? Điều này dễ hơn hai điều trên nhưng không có nghĩa là nó dễ dàng gì, thế giới này rất thiên vị con cưng của họ, hắn không dễ hạ bệ nam nữ chính thế đâu. Lạc Tiên trầm tư, nếu như hắn không cho nữ chính làm ảnh hậu nữa thì có phải cốt truyện đã lệch hơn năm mươi sáu độ rồi không!

    Đúng là ý hay, nhưng làm thế nào nhỉ?

    Mặc Lãnh nhìn người thiếu niên như thần tiên không nhiễm bụi trần ngồi trên ghế sopha bất giác sự mệt mỏi trên người đều biến mất. Lạc Tiên đang chăm chú suy nghĩ hoàn toàn không để ý đến hắn đã ngồi xuống bên cạnh.

    Lạc Tiên nghĩ tới gì đó ánh mắt càng lúc càng sáng.

    “Ra là vậy, chỉ cần nổi bật hơn là được!”

    Mặc Lãnh nhìn đôi môi khẽ hé mở kia đáy mắt u tối âm thầm nuốt một ngụm nước bọt. Hắn nhanh tay rót cho mình một chén trà uống nhưng cảm giác khô nóng trong người kia vẫn có dấu hiệu gia tăng.

    Lạc Tiên lúc này hồi thần nhìn sếp ngồi kế bên ngạc nhiên nhưng sau đó lại thay bằng ánh mắt sùng bái. Thần đang ở đây a!

    “Chào sếp!”

    Mặc Lãnh âm thầm cười khổ, ban đầu hắn còn nghĩ chuyện Lạc Thuấn sùng bái hắn là chuyện tốt nhưng mà sau đó thì không phải nữa rồi. Người này xem hắn như mặt trời trên cao, trăng trong nước hoàn toàn xa cách không hề có ý xâm phạm, trái ngược với ý muốn của hắn muốn y xâm phạm hắn. Mặc Lãnh cũng chào hắn, cũng đã gần hai năm bọn họ đã thân cận hơn nhưng quan hệ vẫn chỉ thân hơn cấp trên cùng cấp dưới một tí. Mặc Lãnh thật sự không thoã mãn tí nào.

    Hơn nữa Lạc Thuấn càng ngày càng nổi tiếng, những bình luận như em muốn làm vợ anh, em muốn sinh con cho anh vân vân càng ngày càng nhiều càng khiến hắn phát điên. Có trời mới biết hắn ẩn nhẫn như thế nào mới không bùng phát.

    Lạc Tiên hào hứng, hắn muốn nhanh chóng thực hiện kế hoạch kia và hắn đang cần sự giúp đỡ của sếp. Không ngờ trời chiều lòng người đưa sếp đến đây ngay gặp hắn. Mặc Lãnh nhìn gương mặt hồng hồng vì kích động của Lạc Thuấn cảm thấy vô cùng ngon miệng, hận không thể cắn một miếng. Lạc Tiên nhìn tới nhìn lui rồi nói:

    “Sếp, em có một việc muốn nhờ sếp! Mong sếp giúp đỡ!”

    Tôi chắc chắn sẽ giúp, em không cần lo đâu, bảo bối của tôi. Mặc Lãnh muốn nói như vậy đấy nhưng vẫn phải cật lực nhẫn nhịn gật đầu. Thời cơ chưa tới, hắn không được xúc động. Lạc Tiên ghé vào tai hắn nói nhỏ. Mùi hương nhẹ nhàng lại khiến người mê hoạch của Lạc Tiên khiến Mặc Lãnh say mê, chỉ muốn đè hắn ra ngay lập tức. Nghe kĩ lời nói của Lạc Tiên, Mặc Lãnh chỉ cảm thấy buồn cười, gì chứ! Chuyện người này muốn cầu hắn đơn giản như vậy sao, không cần Lạc Thuấn cầu thì hắn cũng sẽ làm vì y.

    Khi người kia rời khỏi, Mặc Lãnh có chút nuối tiếc nhưng không dám biểu lộ. Đồng ý giúp Lạc Thuấn còn không quên đòi thêm lợi tức cho mình, Mặc Lãnh cảm thấy đây cũng là cơ hội của hắn. Đường Thiếu nhìn hai người ngồi đằng trước nhướng mày. Gần đây hắn rất bận nên ít quan tâm Lạc Thuấn hơn, nhìn tình cảnh này Đường Thiếu không khỏi nghi ngờ. Boss hình như quan tâm Lạc Thuấn hơn người bình thường, hơn nữa ánh mắt kia hắn chỉ cần nhìn qua cũng biết nó chứa bao nhiều tình yêu cháy bỏng.

    Chỉ hy vọng không như hắn nghĩ…

    Lạc Tiên rất chăm chỉ làm việc, hắn còn muốn kiếm thật nhiều tiền cúng cho sếp nên không thể lười biếng được. Vòng tròn giải trí nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ nên Lạc Tiên cũng đụng mặt Tô Hoạ không ít lần. Vì Tô Hoạ không những phải đóng phim mà còn phải đối phó pháo hôi, nữ phụ, tranh giành tình cảm nam chính vân vân nên khi cô ta ngoảnh đầu nhìn lại thì người thanh niên cô ta khinh thường khi xưa đã ở một vị trí cao hơn cô ta rất nhiều.

    Tô Hoạ chưa bao giờ nghĩ tới một người trọng sinh như nàng ta lại không bằng Lạc Thuấn. Lúc nàng ta nghĩ mình là minh tinh hạng nhất thì Lạc Thuấn đã trở thành ảnh đế. Dẫu có người nọ chống lưng nhưng cô ta vĩnh viễn cũng không đuổi kịp Lạc Thuấn, tại sao vậy! Cô ta không cam tâm!

    Đúng vậy! Lạc Tiên đã trở thành ảnh đế hơn nữa còn tước đoạt hết mọi sự chú ý cùng vinh quang của nữ chính, chân chính chen chân vào định mệnh khiến cốt truyện thay đổi.

    Hiện tại Lạc Tiên ngồi đối diện Mặc Lãnh, không khí xung quanh có chút ngưng đọng. Lạc Tiên cảm thấy có gì đó không đúng nhưng không thể nói được. Bình thường họ vẫn nói chuyện với nhau nhưng ngày hôm nay hắn lại không biết nói lên như thế nào. Đường Thiếu đã nói với Lạc Tiên rằng sếp thích hắn nhưng hắn không tin. Mặc Lãnh nhìn đôi mắt kiên quyết kia, trái tim đau nhói nhưng sau đó rất nhanh lại lấy lại bình tĩnh.

    “Bảo bối, đã đến lúc thu lợi tức rồi.”

    Lạc Tiên nhìn Mặc Lãnh có chút xa lạ, hắn hiện tại lạnh lùng, tàn nhẫn, khí thế mạnh mẽ chèn ép mọi người xung quanh không giống như vị thần gần gũi trong suy nghĩ của hắn.

    “Em không quên điều kiện khi em cầu tôi giúp em trở thành ảnh đế chứ?”

    Lạc Tiên lắc đầu, hắn chưa bao giờ quên. Hôm đó, Mặc Lãnh đã nói y không làm chuyện không công nên sẽ lấy một thứ từ hắn nhưng không nói là thứ gì. Mặc Lãnh lấy từ trong người ra một chiếc hộp nhỏ. Mắt Lạc Tiên trợn to, sẽ không phải là thật chứ. Mặc Lãnh chậm rãi mở chiếc hộp ra, bên trong là một chiếc nhẫn vô cùng tinh xảo, hắn đẩy chiếc nhẫn đến trước mặt Lạc Tiên.

    “Như đã nói, tôi sẽ lấy một thứ từ em. Lạc Thuấn, cho tôi trái tim của em được chứ?”

    Lạc Tiên bất ngờ, trong lòng phiên giang đảo hải, người này đang cầu hôn hắn sao, mặc dù cách thức có chút kì lạ nhưng Lạc Tiên chắc chắn y đang cầu hôn hắn. Lạc Tiên đột ngột bật cười:

    “Thì ra những gì Đường quản lí nói đều đúng, anh thật sự thích tôi.”

    Mặc Lãnh gương mặt nhu hoà nhìn hắn lắc đầu:

    “Không, hắn nói sai rồi. Tôi không thích mà tôi yêu em, Lạc Thuấn.”

    Yêu so với thích hoàn toàn khác biệt, Lạc tiên nhìn sự nghêm túc của Mặc Lãnh không biết nên làm gì. Hắn hoàn toàn không có gì lưu luyến với thế giới này, định bụng sẽ tiếp tục đơn độc nhưng Mặc Lãnh khiến hắn do dự.

    “Cho tôi một cơ hội được không?”

    Mặc Lãnh nói, hắn khát vọng Lạc Thuấn nhưng không chỉ đơn giản vì thoã mãn dục vọng mà hắn thật sự yêu Lạc Thuấn. Nếu y không đồng ý mà rời xa hắn có thể hắn sẽ chết mất. Lạc Thuấn chính là sinh mạng của Mặc Lãnh, nói ra nghe có vẻ điên rồ nhưng trái tim hắn mách bảo như vậy. Mặc Lãnh chưa bao giờ nghĩ tới bản thân sẽ có ngày hôm nay.
     
  11. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 1 – CHƯƠNG 10

    Lạc Tiên trầm tư, hắn có hảo cảm với Mặc Lãnh nhưng đại đa số là do kí ức linh hồn Lạc Thuấn để lại. Hắn chưa bao giờ có ý định trở thành người yêu của Mặc Lãnh. Lạc Tiên không phải thẳng nam, hắn là gay. Những điều này hắn đã biết từ lâu. Lạc Tiên không cảm thấy tình yêu của Mặc Lãnh có gì sai cũng không cảm thấy bản thân hắn có gì sai nhưng mà hắn thật sự không hề yêu Mặc Lãnh.

    “Tôi không yêu anh…”

    “Em chỉ cần cho tôi một cơ hội thôi!”

    Mặc Lãnh gấp gáp nói. Ngay khi Lạc Thuấn nói y không yêu hắn Mặc Lãnh cảm giác như trái tim mình bị người cắt đi một phần, đau nhói. Hắn không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy, hắn không muốn mất y. Lạc Tiên nhìn sự khẩn cầu trong mắt Mặc Lãnh thật không biết nên làm như thế nào. Hắn nghĩ nếu mình đáp ứng thì thật không công bằng với Mặc Lãnh, Lạc Tiên chăm chú nhìn đôi mắt đen sâu như đáy biển lạnh lẽo của Mặc Lãnh. Hắn hồi hộp theo dõi y.

    Lạc Tiên nghiêm túc nói:

    “Chúng ta có thể bắt đầu từ việc thử hẹn hò một thời gian…”

    Không đợi hắn nói hết câu, Mặc Lãnh đã hạnh phúc bật dậy. Trong cái nhìn ngạc nhiên của Lạc Tiên, Mặc Lãnh ôm chầm lấy cậu. Lạc Tiên cũng không đẩy hắn ra mà chậm rãi lấy tay ôm hắn. Mặc Lãnh không thể nói rõ sự hạnh phúc trong lòng hắn, như hàng vạn bông hoa đang đua nở trên sa mạc, quá ngạc nhiên cùng ngỡ ngàng.

    Lạc Tiên không thể biết rằng Mặc Lãnh lại nghiêm túc tới như vậy, kể từ ngày hắn chấp nhận hẹn hò cùng y thì chỉ cần có trong danh sách hẹn hò y đều bắt hắn thử một lần. Họ cùng đi xem phim, người này còn đặt hoa tặng hắn, chỉ cần không có việc quan trọng thì liền bám hắn hai bốn trên hai bốn.

    Có một lần Lạc Tiên đi dạo trên phố mà quên mang găng tay, lúc đó đã là mùa đông, tuyết rơi trắng cả thành phố. Mặc Lãnh đã cởi găng tay của hắn đưa cho Lạc Tiên, còn mình thì chậm rãi nắm lấy tay y. Biểu cảm của Mặc Lãnh lúc đó rất ngốc, cứ cười suốt đường đi, đó cũng là lần đầu tiên họ nắm tay nhau.

    Lạc Tiên cảm thấy nếu cứ tiếp tục có khi tim hắn thật sự bị người này mài mòn, làm cho mềm nhũn.

    Cũng khống biết ai đã lén theo dõi họ, đột nhiên một ngày kia trên mạng toàn là tin tức ảnh đế có người yêu hơn nữa là nam. Chuyện này càng ngày càng lớn dần khiến Thịnh Phong gặp không ít khó khăn. Tô Hoạ nghĩ đây là cơ hội hạ bệ Lạc Thuấn nên cũng trong bóng tối bí mật làm cho chuyện này càng thêm loạn. Ban đầu vốn có thể dễ dàng đè ép xuống nhưng hiện tại lại như một ngọn lửa bùng lên càng lúc càng to.

    Đường Thiếu cảm thấy đau đầu, hắn đoán không sai, rốt cuộc thì cũng có chuyện mà. Đường Thiếu không tin có cái tình yêu vĩnh cữu có thể chống lại những phong ba bão táp bên ngoài vì vậy nên khi biết được Boss thích Lạc Thuấn hắn từng khuyên y nên từ bỏ. Boss đương nhiên không đồng ý và cũng không biết làm sao lại có thể thuyết phục Lạc Thuấn sa đoạ cùng y, giờ thì hay rồi, hắn là người gặp rắc rối!

    Lạc Thuấn bình tĩnh nhìn ra bên ngoài, có rất nhiều fan đang đứng trước Thịnh Phong yêu cầu lời giải thích từ hắn. Mặc Lãnh từ phía sau ôm lấy hắn, chôn đầu ở gáy Lạc Tiên nói yếu ớt:

    “Xin lỗi.”

    Là Mặc Lãnh hắn đã khiến Lạc Thuấn sa đoạ, Lạc Tiên hơi nghiêng đầu nhìn hắn mỉm cười. Tất cả mọi chuyện của Lạc Tiên với thế giới này đáng lí đã xong rồi, chỉ vì người này…

    Lạc Tiên nói:

    “Lãnh, anh có dám cùng tôi bước ra ngoài ánh sáng không?”

    Mặc Lãnh ngạc nhiên rồi chôn mặt mình sâu hơn vào người nọ, cả người hắn run lên không thể che dấu được nụ cười. Hắn chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như vậy, giống như dù cả thế giới sụp đổ trước mắt chỉ cần y vẫn ở đây thế là đủ.

    “Anh… vui lắm.”



    Đường Thiếu cảm thấy không thể tin tưởng được nhìn hai người nam nhân đứng trên bục. Boss thật sự đã tổ chức họp báo cùng Lạc Thuấn. Họ đã ra ngoài cùng nhau!

    Mặc Lãnh nắm chặt lấy tay của Lạc Thuấn, Lạc Tiên nhìn những đôi mắt không thể tin phía dưới cúi người xuống nói:

    “Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ tôi trong thời gian qua.”

    Các fan của hắn gào thét, thần tượng của họ không phải người như vậy! Trên mạng không ít người chửi rủa họ, dẫu sao thế giới này vẫn còn thành kiến với những người đồng tính nhưng dù thế nào đi nữa cũng không có ai có thể chia rẽ Lạc Thuấn cùng Mặc Lãnh.

    Tô Hoạ những tưởng đã có thể hạ bệ được Lạc Thuấn không ngờ hắn thực sự dám làm như vậy, hắn điên rồi. Mặc Lãnh quyết định rời khỏi Thịnh Phong cùng Lạc Thuấn, đang lúc mọi người nghĩ sự nghiệp huy hoàng của Lạc Thuấn đã sụp đổ thì mới hay tin hắn đang ở nước ngoài tiếp tục công việc diễn xuất cùng Mặc Lãnh.

    Tài nghệ của hắn không ai có thể phủ định, các fan vốn đau khổ của Lạc Thuấn lập tức hành động ủng hộ hắn còn nhiều hơn trước. So với trước đây, trong đám fan kia thành phần hủ tăng cao. Cả hai người Mặc Lãnh và Lạc Thuấn ở cạnh nhau như hình với bóng. Ở đâu có Lạc Thuấn, ở đó chắc chắn có Mặc Lãnh. Thậm chí khi chết họ cũng ở cạnh nhau. Không ít người lấy cảm hứng từ câu chuyện tình yêu của họ mà viết thành tiểu thuyết.

    Đường Thiếu khi nghe cả hai qua đời chỉ cười khổ, hắn lúc này mới biết được cái thứ hắn từng từ bỏ kia thì ra vẫn còn ở đó chỉ là hắn không có đủ can đảm tiếp nhận mà thôi. Một lần phản bội đã khiến hắn héo mòn. Hắn thật ghen tị với họ.
     
  12. TranThienDanMacVu

    TranThienDanMacVu Trùm cuối Staff Member Tác giả

    QUYỂN 2 – CHƯƠNG 11

    Lạc Tiên trở về không gian hệ thống, vừa mở mắt ra hắn đã cảm nhận được có một dòng năng lượng đang bồi dưỡng linh hồn mình. Mặc dù rất ít nhưng cũng khiến hắn cảm thấy thoải mái hơn. Lạc Tiên nói:

    “Bí Ngô, ngươi không nên chia sẻ năng lượng cho ta.”

    Thế giới vừa rồi cùng lắm chỉ là một thế giới cấp F, năng lượng lấy được rất ít. Hệ thống không những không hấp thu toàn bộ mà còn chia cho hắn khiến Lạc Tiên nhíu mày lại. Giọng nói máy móc của Bí Ngô vang Bắcn giải thích:

    “Chủ nhân, những thế giới tiếp theo có khả năng sẽ là thế giới cấp B trở Bắcn nên linh hồn ngài cũng cần mạnh Bắcn mới có thể chống chịu được.”

    Lạc Tiên hiểu ra, chuyện này đúng là không thể đùa, hắn cũng không nói lại vấn đề này nữa, dù sao chuyện cũng đã rồi. Hắn nhìn bóng tối xung quanh bị đẩy lùi một chút thì hài lòng. Nghĩ lại thế giới vừa rồi, hắn cảm thấy buồn cười, hắn muốn chia sẻ điều này với hệ thống:

    “Bí Ngô, ngươi có biết không. Mặc Lãnh trước khi chết nói với ta rằng nếu kiếp này hắn không thể khiến ta yêu hắn thì nhất định kiếp sau sẽ làm ta yêu hắn. Ta không có đánh dấu hắn vậy nên chắc chắn hắn không thể đi theo ta huống hồ mỗi lần luân hồi ai lại có thể nhớ được chuyện đã qua, thật không biết hắn lấy tự tin ở đâu mà nói điều đó.”

    Tiếng cười của người nam nhân tóc bạc khiến không gian đen tối xung quanh bớt đi sự lạnh lẽo, thêm sinh động. Bí Ngô im lặng, mãi một lúc sau mới có giọng nói máy móc của nó vang Bắcn:

    “Người tính không bằng trời tính đâu chủ nhân.”

    Lạc Tiên vẫn cười, hắn cũng có chút mong chờ với lời nói của hệ thống nhưng không nhiều. Hy vọng càng nhiều khi thất vọng càng đau. Lạc Tiên không phải dạng người có thể tự làm tổn thương bản thân vì một người khác. Hắn để cho hệ thống truyền tống hắn đến thế giới tiếp theo. Trước khi đi, Lạc Tiên thì thầm:

    “Tạm biệt, Lãnh.”

    Đây có thể là lần cuối cùng hắn nhớ đến y.



    Khi Lạc Tiên có ý thức trở lại thì hắn thấy mình đang ở trong một căn nhà hoang, cửa gỗ mục nát. Ở đây không chỉ có mình hắn mà còn có rất nhiều người, bọn họ mặc giáp nhìn như quân lính thời cổ đại. Trời đã tối, hắn nương nhờ ánh đèn lập loè trong nhà nhìn xung quanh. Có người phát hiện hắn tỉnh kinh hỉ kêu lên:

    “Tướng quân, tướng quân tỉnh rồi!”

    Mọi người xung quanh nghe tướng quân tỉnh thì gương mặt đều vui vẻ hẳn lên, không còn nét ủ rũ ban đầu. Lạc Tiên cảm thấy ở vai trái rất đau, được người lính kia đỡ dậy hắn cũng phát hiện được tình hình thân thể mình. Máu cũng đã nhuộm đỏ vải trắng, xem ra đã vỡ ra nữa rồi. Từ bên ngoài một đại hán để râu quai hùm kinh hỉ bước vào hô Bắcn:

    “Kì tướng quân!”

    Lạc Tiên nhìn hắn, người này chạy đến trước mặt Lạc Tiên dường như vui mừng đến phát khóc làm hắn bất đắc dĩ. Theo sau là một người nam nhân anh tuấn, mắt sáng như sao, môi mím lại, một bộ lạnh lẽo xa vời, tưởng chừng như gần mà không thể với tới. Hắn nhìn Lạc Tiên lãnh đạm nói:

    “Kì tướng quân không sao chứ?”

    Lạc Tiên đã tiếp thu cốt truyện đương nhiên biết người này là ai, hắn không tiện hành lễ nhưng vẫn chắp tay khom người với y cung kính nói:

    “Đa tạ điện hạ quan tâm, hạ thần đã khoẻ lại rồi.”

    Bắc Dương nhìn Kì Thuỷ một lúc rồi mới nhẹ giọng nói:

    “Như vậy… thì tốt.”

    Lạc Tiên không biết mình đối với nhân vật này nên thương cảm hay là chán ghét hắn. Chung quy đều là người đáng thương đi.

    Mộc Thạch tức đại hán râu quai hùm sau khi bình tĩnh lại thì mới hốt hoảng nói:

    “Kì tướng quân, hiện tại quân của triều đình đã bao vây toàn bộ ngọn núi này rồi. Nếu ngài không tỉnh thì chúng tôi cũng không biết làm sao ô!”

    Lạc Tiên nghe xong gương mặt tái đi nhưng vì hắn vốn dĩ bị thường mất khá nhiều máu nên không có ai nhạy bén nhìn thấy điều này ngoài Bắc Dương. Hắn không nghĩ bản thân lại đến cái giai đoạn này, vốn dĩ là ngẫu nhiên nên không ai có thể biết trước được. Mọi người ở đây đều trông mong nhìn Kì tướng quân, như vậy cũng đủ biết vai trò to lớn của Kì Thuỷ ở đây rồi.

    Lạc Tiên trong lòng thầm cười khổ nhưng bên ngoài vẫn trấn định nói:

    “Ý điện hạ thế nào?”

    Bắc Dương ngồi xuống cạnh hắn nhẹ giọng nói:

    “Mở đường máu xông ra.”

    Lạc Tiên có thể nhìn thấy được nét ưu sầu qua những vết hằn trên đôi mắt của Bắc Dương, bị đẩy đến tình cảnh này mà hắn vẫn có thể trấn định như vậy đã đủ để Lạc Tiên bội phục hắn. Hiện tại cũng không còn cách nào khác nhưng ở trận này Bắc Dương chắc chắn sẽ bị bắt sống cùng hắn rồi bị tử hình. Lạc Tiên không quan tâm hắn có chết hay không nhưng hắn tuyệt đối không thể để Bắc Dương chết được, vì đây là ước nguyện của nguyên chủ.

    Bắc Dương nhìn Kì Thuỷ vẫn còn có thể cười được khẽ rũ mi mắt xuống. Mọi người ở đây nghe quyết định của hắn cũng không có ai phản đối, họ chính là trung thành như vậy. Lạc Tiên trầm ngâm một lúc rồi nói:

    “Điện hạ, thần nghĩ chúng ta nên chia làm hai nhóm đi.”

    Bắc Dương nhướng mày, Lạc Tiên bình tĩnh cầm một nhánh cây vẽ trên mặt đất. Mọi người ở đây nhìn ra được đây là hình ảnh ngọn núi họ đang ở, Lạc Tiên đánh dấu x ở hai chỗ. Một là chỗ họ ở, hai là chỗ quân địch có khả năng tấn công cao nhất. Hắn nói:

    “Điện hạ, chúng ta sẽ chia làm hai nhóm. Một nhóm sẽ đến nơi đóng quân địch mai phục còn một nhóm sẽ đi hướng ngược lại.”

    Lạc Tiên vừa nói vừa chỉ tay.

    “Điện hạ sẽ đến chỗ quân địch đóng quân còn thần sẽ đi hướng ngược lại.”

    Mọi người ở đây nghi ngờ nhìn hắn, Bắc Dương thì hiểu ý hắn nói:

    “Kì tướng quân, khanh chắc chứ?”

    Lạc Tiên mỉm cười:

    “Thần chắc chắn, điện hạ chỉ cần đưa y phục của người cho thần là được. Chắc chắn người có thể thoát khỏi đây.”

    Kì Thuỷ nói là “người” chứ không phải là chúng ta, Bắc Dương không thể nói rõ trong lòng hắn cảm thấy như thế nào. Có rất nhiều người tình nguyện đi chung nhóm với Kì Thuỷ, phân chia xong xuôi họ đi ngủ. Bắc Dương nhìn người nam nhân mặc giáp đã trọng thương kia, trong đôi mắt loé lên ánh sáng kì lạ.

    Lạc Tiên thì mặc dù đã nhắm mắt nhưng vẫn không có ngủ, hắn tỉ mỉ xem lại cốt truyện một lần nữa mới yên tâm.

    Nữ chính là Ly Tình, một chủ tiệm hoa bình thường ngoại trừ việc cô ta rất thích thú với lịch sử thời Phục quốc. Một ngày kia, Ly Tình đột nhiên xuyên qua đến thời đại này trở thành muội muội ruột của tam hoàng phi, người cùng tên với cô ta. Ly Tình tính tình ngây thơ lại vì bản thân là người hiện đại cho nên luôn nghĩ người nơi này rất ngốc. Cô ta dây dưa với các hoàng tử, không ngờ lại đem lòng yêu mến anh rể mình. Tam vương phi bạo bệnh qua đời, tình cảm giữa tam hoàng tử Bắc Y Thần cùng Ly Tình càng thắm thiết hơn.

    Ly Tình biết trước được tương lai, nghĩ đến kết cục không tốt của Bắc Y Thần thì cảm thấy đau khổ. Lúc này cô ta đã có sự tín nhiệm của hoàng thượng. Khi hoàng thượng bạo bệnh, trước qua đời có hỏi cô ta muốn ai làm hoàng đế thì Ly Tình nói là Bắc Y Thần. Hoàng thượng đương nhiên nhìn thấy Bắc Y Thần tốt nhưng lại thấy Bắc Dương tốt hơn nên đã viết thánh chỉ để Bắc Dương lên ngôi hoàng đế tiếp theo.

    Bắc Dương vốn yêu thích Ly Tình nhưng Ly Tình không thích hắn, nếu Bắc Dương lên ngôi hoàng đế chắc chắn hắn sẽ bắt cô ta làm hoàng hậu. Ly Tình nghĩ mình chỉ muốn ở cùng với Bắc Y Thần vì vậy cho nên cô ta cả gan làm giả thánh chỉ để Bắc Y Thần lên ngôi. Lúc hoàng đế viết thánh chỉ thì chỉ có Ly Tình ở đó cho nên không ai nghi ngờ gì cô ta.

    Bắc Dương vì yêu Ly Tình cho nên cũng chấp nhận trở thành một vương gia, sau đó hắn cầu thân Ly Tình nhưng lại bị cô ta từ chối, vì Ly Tình nghĩ mình đã khiến hắn trở nên như vậy nên bổ não rằng cô ta có không tư cách mà ở cạnh hắn. Bắc Dương có thể từ bỏ ngôi vua nhưng đó là vì Ly Tình, nếu Ly Tình không đi theo hắn thì làm sao hắn cam tâm.

    Bắc Dương vì thế tạo phản, vốn dĩ đã sắp thành công ai ngờ phút cuối hắn lại vì Ly Tình mà mềm lòng tha cho Bắc Y Thần khiến bản thân lâm nạn. Cuối cùng Bắc Dương bị chém đầu theo đó là tiếng dơ ngàn năm cũng không rửa sạch.

    Lạc Tiên trong lòng thầm buồn bực thay cho hắn. Nhân vật Lạc Tiên xuyên đến là một nam phụ tên Kì Thuỷ. Kì Thuỷ là tướng quân Phục quốc và hắn cũng từng đem lòng cảm mến Ly Tình vì tính tình thẳng thắn của cô ta nhưng hắn chỉ trung thành với Bắc Dương nên sau khi Bắc Dương tạo phản hắn liền rời triều đình hết lòng giúp sức cho y. Kết cục, hắn bị chém đầu cùng với Bắc Dương và bị gán mác là tên loạn thần tặc tử, ba ngàn năm sau vẫn có người mắng nhiếc, chửi rủa.

    Kì Thuỷ có hai tâm nguyện, một là giúp Bắc Dương lên ngồi vua, hai là rửa sạch danh tiếng của hắn, đúng như tính cách của hắn.

    Lạc Tiên cảm thấy cái thứ nhất là hoàn toàn không có khả năng, vì hắn có thể sẽ chết vào ngày mai và bây giờ đã là cuối truyện. Quyền lực của nam chính ắt hẳn đã vững chắc, không còn khả năng bị lay chuyển. Xem ra hắn chỉ có thể cố gắng hoàn thành tâm nguyện thứ hai của nguyên chủ mà thôi.

    Lạc Tiên trong lòng thở dài một tiếng rồi ngủ.



    Ngày hôm sau, ở dưới chân núi đầy điểm đen. Đây là quân của triều đình phụng mệnh Bắc Quân đi dẹp quân phản loạn, dẫn đầu là Định Ba tướng quân, Tri Châu. Tri Châu tính tình cẩn thận thái quá chẳng khác gì Tào Tháo. Mặc dù hắn biết Bắc Bình Vương nhất định sẽ đi qua đường này nhưng vẫn không quên cho quân dò xét khắp ngọn núi.

    Bên cạnh ông là Chu tướng, một dũng tướng hiếm có. Hắn nhìn mặt trời trên đỉnh đầu rồi nhìn không được hỏi:

    “Tướng quân, chúng ta thật sự chỉ cần chờ thôi sao?”

    Tri Châu nghe câu hỏi của hắn cũng nhíu mày lại trầm ngâm một lúc rồi đáp:

    “Đúng vậy, chúng ta chỉ cần chờ thôi.”

    Ông tin tưởng với tính cách của Bắc Bình Vương tuyệt đối sẽ không ở trên núi chịu chết, hắn nhất định sẽ quyết tử chiến mở đường máu thoát ra. Vậy nên họ chỉ cần ở đây chờ thôi.
     
    Last edited: 23 Tháng sáu 2018 lúc 08:47
    Trái Táo Độc thích bài này.

Chia sẻ trang này