[Đam mỹ] Hệ thống A Kỳ Sở Hiếu - Dã Uyên

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Dã Uyên, 22 Tháng sáu 2018.

  1. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Hệ thống A Kỳ Sở Hiếu

    Tác giả: Dã Uyên

    Thể loại: đam mỹ, xuyên không, hệ thống, 1x1, HE

    Rating: [T]

    Nguồn: Org

    Tình trạng: đang sáng tác

    Số chương:?

    A Kỳ Sở Hiếu.jpg

    Giới thiệu:



    Góp ý: http://truyen.org/threads/thao-luan...-cua-tran-thien-dan-mac-vu.20856/#post-261734
     
    Last edited: 7 Tháng tám 2018
  2. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Chương 1: Phụ tá hệ thống (1)

    Một ngọn lửa bùng lên trong đêm khuya. Tiếng la hét, oán than vang vọng dưới ánh trăng bạc. Là nhân gian hay địa ngục mà máu đỏ nhuộm khắp.

    Trong ngọn lửa làm điêu tàn mọi thứ có bóng ai đang đứng nhìn. Là người hay là quỷ mà không cảm thấy sức nóng kia đang thiêu đốt bản thân.

    “A Kỳ…”

    Tiếng gọi thê lương, dường như ẩn sau nó là một câu chuyện buồn khiến người nghe thổn thức.

    Tàn lửa bay trong không trung giữa màn đêm thật lộng lẫy nhưng cũng nhanh chóng lụi tàn, dẫu vậy một khắc kia nó vẫn là tồn tại đẹp nhất trong thiên hạ.



    Tiếng mưa rơi trên cái dù đỏ: “Lộp bộp! Lộp bộp!” Người đứng dưới dù là một người thanh niên cùng đôi mắt xám đặc biệt. Bạch Xuân Kỳ vừa tan làm liền bị mắc mưa, may mắn hôm nay hắn có phòng bị đem dù theo nếu không cũng không biết phải làm như thế nào.

    Trên đường lớn u ám hẳn đi nhưng cho dù là vậy thì vẫn có người bận rộn tới lui, xe cộ vẫn tấp nập vội vã như thường. Hắn che dù đỏ đứng trên vỉa hè chờ đèn đỏ.

    Bạch Xuân Kỳ năm nay hai mươi tám tuổi nhưng vẫn chưa có bạn gái, gia đình hắn hiện chỉ còn mỗi mình hắn nên hắn phải làm việc chăm chỉ để kiếm tiền cưới vợ. Đôi lúc bản thân hắn cũng thấy cô độc nhưng mà khoảnh khắc nhạt nhẽo đó trôi qua rất nhanh liền không còn nên hắn cũng không để ý lắm, đợi sau này có nhiều tiền cưới một cô gái tốt là được.

    Con số trên cột đèn đường rất nhanh đếm ngược tới không và đèn xanh chuyển sang vàng, Bạch Xuân Kỳ nắm chặt cây dù bước chân xuống vạch trắng, đèn đã chuyển đỏ. Hôm nay hắn muốn đi siêu thị mua chút đồ ngon tẩm bổ bản thân hắn, gần đây vì làm việc mà hắn gầy đi hẳn một vòng, không tốt tí nào. Ở phía xa bỗng nhiên trở nên ồn ào làm Bạch Xuân Kỳ nhíu mày lại, hắn đã đi được phân nửa đường.

    “Cẩn thận!”

    Tiếng nói quen thuộc làm Bạch Xuân Kỳ không khỏi quay đầu lại nhìn, con số đếm trên cột đèn chuyển sang số mười ba.

    “Đông!”

    Đau!

    Trong đầu Bạch Xuân Kỳ chỉ có mỗi ý nghĩ đó, hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như không rồi ngã xuống nền đất lạnh, ở trước mặt mơ hồ đều là màu đỏ, là cái dù đang phủ lên mặt hay sao ta hoặc là…

    “Kỳ! Kỳ!”

    Lại là tiếng nói đó, Bạch Xuân Kỳ cố giương mắt nhìn nhưng lại cảm nhận được từ mình có chất lỏng nào đó không ngừng trào ra và tầm mắt hắn cứ mờ ảo dần. Trước khi bóng đêm bao phủ tất cả hắn mơ hồ nhìn thấy sếp hắn đang sợ hãi nhìn hắn. Bạch Xuân Kỳ cảm thấy buồn cười, người như y cũng có lúc sợ hãi, chuyện này giống như trong phim vậy đáng tiếc, hắn lại cười không nổi.

    Đau quá! Lạnh quá!

    Tiếng mưa rơi không dứt hay tiếng khóc than?



    [Tít tít!]

    [Bắt đầu giao ước!]

    [Kích hoạt hệ thống A Kỳ Sở Hiếu!]

    [Đang tải dữ liệu…]

    [Tải dữ liệu hoàn tất!]

    Ồn ào quá! Có cho người ta ngủ hay không hả! Âm thanh máy móc đánh thức Bạch Xuân Kỳ từ giấc ngủ dài, hắn nhíu mày mở mắt ra rồi ngạc nhiên trước không gian màu xanh trước mặt.

    “Ta đang ở dưới đại dương sao?”

    Bạch Xuân Kỳ tự hỏi, hình như không phải vì chẳng có con cá nào cả!

    “Đây là đâu?”

    Âm thanh máy móc được hắn cho là ồn ào lúc nãy lại vang lên: [Định dạng phụ tá!]

    [Định dạng phụ tá hoàn tất!]

    Hử? Bạch Xuân Kỳ nghi hoặc muốn nương theo âm thanh tìm kiếm nơi phát ra tiếng nói nhưng cái không gian xanh vô tận này chẳng có cái gì cả, bỗng nhiên trước mặt hắn xuất hiện một cái bảng như trong game.

    [Tên: Bạch Xuân Kỳ.]

    Bạch Xuân Kỳ chớp chớp đôi mắt đen của mình: “Cái gì đây?”

    Chưa kịp để bản thân hắn tiếp thu tình huống đang xảy ra thì âm thanh máy móc lại vang lên: “Chúc mừng bạn đã trở thành phụ tá của hệ thống! Chúc mừng bạn đã trở thành phụ tá của hệ thống! Chúc mừng! Chúc mừng!” Theo sau đó là tiếng kèn tèn tén ten của mấy chú thiên thần mặc sịp. Bạch Xuân Kỳ thấy không gian sáng rực lên, hắn nhanh tay che mắt lại, đợi khi mọi thứ bình thường trở lại hắn hạ tay xuống rồi mở to miệng nhìn cái máy tính khổng lồ cao hơn mười mét trước mặt.

    “What? Cái lề gì đây?”

    Hắn đứng trước màn hình máy tính, trông thật giống như trong phim khoa học viễn tưởng a. Đang lúc hắn trợn mắt, miệng mở to không khép lại được thì đột nhiền cái màn hình đang tắt của máy tính khổng lồ kia rẹt rẹt vài tiếng rồi hiện lên hình mặt nghiêm, nói là mặt nghiêm thì cũng có hơi quá vì chỉ có hai cái chấm tròn với cái dấu gạch ngang ở chính giữa mà thôi, giọng nói máy móc lại vang lên: “Chào mừng Bạch phụ tá ngươi đến với không gian hệ thống A Kỳ Sở Hiếu của ta!”

    Đùng một tiếng! Sét đánh!

    “Hệ thống!” Hắn lớn tiếng nói.

    Đại não Bạch Xuân Kỳ bị sét đánh mà chấn động! Cái này không phải chỉ có trong truyện thôi sao, hắn thở gấp, hắn phải bình tĩnh, hắn phải bình tĩnh, hắn cư nhiên có cơ duyên trời định mà gặp hơn nữa còn trở thành nhân vật chính! Khoan đã, theo kinh nghiệm đọc tiên hiệp lâu năm của hắn thì những người có cơ hội tao ngộ hệ thống thì thường đều đã trải qua sinh tử hoặc ít nhất cũng hung hiểm ít nhiều, hắn sẽ không phải ăn mì sặc mì gì gì đó đi! Trong vòng năm giây Bạch Xuân Kỳ đã suy nghĩ tường tận như vậy.

    Bạch Xuân Kỳ hắn hồi phục từ mộng tưởng, gương mặt tái xanh. Trong đầu hắn hình ảnh bản thân ngã xuống nền đất lạnh hiện ra, cả người Bạch Xuân Kỳ bỗng nhiên lạnh lẽo như ở trong mùa đông.

    “Không lẽ nào…”

    “Tôi… chết rồi sao?” Giọng nói hắn khàn khàn mang theo tư vị hoảng loạn cùng trống rỗng.

    Màn hình phản ứng với câu nói của hắn nói: “Đúng rồi! Cậu bị xe buýt vượt đèn đỏ tông qua bỏ mạng tại chỗ, quá trình diễn ra trong tầm 50 giây.”

    Bạch Xuân Kỳ thất thần, dĩ nhiên, ai cũng sẽ như hắn thôi. Hắn cư nhiên chết rồi, mới đây thôi hắn còn muốn làm cơm cho hắn ăn. Tất cả quả thật quá bất ngờ!

    Không thể nào!

    Bạch Xuân Kỳ hô to trong lòng. Cả thế giới xung quanh hắn u ám đi, hắn siết chặt tay lại tự nhủ: “Bạch Xuân Kì ta không được bi luỵ, phải mạnh mẽ lên, con đường phía trước của ta rất gian nan, không có thời gian cho ta bi luỵ.” Bạch Xuân Kỳ quyết tâm gạt nước mắt hỏi hệ thống: “Vậy chúng ta sẽ tới đại lục tu chân nào vậy hệ thống, tôi biết là tôi không nên hỏi vì tiên cơ bất khả lộ nhưng mà có thể hay không tiết lộ cho tôi chút ít để tôi khỏi ngỡ ngàng cùng bẽ bàng và vơi đi nỗi buồn về cuộc đời bèo nước của tôi có được hay không?”

    Không nghi ngờ gì nữa là hắn sẽ rời khỏi trái đất này, rời khỏi căn nhà thân yêu cùng công việc không đến nỗi nào của hắn, khốn kiếp, nếu đây là thiên mệnh vậy thì hắn không thể thay đổi rồi, chỉ có thể chấp nhận ha ha, hắn có lẽ sẽ đến một đại lục chân tu nào đó mà sinh sống và tu luyện. Người hắn đoạt xá là phế vật của gia tộc tu chân nào đó và hắn sẽ biến y trở thành thiên tài được cả đại lục kính ngưỡng! Đây chính là cuộc đời của hắn! Một cuộc đời như bao nam chính khác! Đây là suy nghĩ của Bạch Xuân Kỳ khi biết mình chết.

    Hệ thống có chức năng đọc suy nghĩ với người mà nó kí khế ước, dĩ nhiên là nó cũng thấy được suy nghĩ của Bạch Xuân Kỳ. Hệ thống: “…” Nó không có từ nào để diễn tả.

    Âm thanh máy móc lại vang lên: “Cậu không hẳn là cần đi đến đại lục tu chân.”

    Hả? Bạch Xuân Kỳ nghi hoặc, đầu đầy chấm hỏi: “Tôi không cần đến đại lục tu chân? Vậy chẳng lẽ tôi xuyên thư sao?”

    “Cũng không phải.”

    Lần này âm thanh máy móc vang lên, nó đánh nát vọng tưởng của Bạch Xuân Kỳ trong vòng ba phút qua: “Kí chủ sẽ lựa chọn nơi cậu đến!”

    Đầu Bạch Xuân Kỳ ngưng hoạt động mười ba giây sau đó lại lấp đầy dấu chấm hỏi: “A, nói vậy tôi không phải kí chủ sao?”

    Hệ thống mặt nghiêm y hệt như những gì nó nghĩ: “Dĩ nhiên, tôi tuyển cậu vào làm đâu phải làm chủ tôi.”

    Bạch Xuân Kỳ: “…” Câu nói quen quen ta!

    Hệ thống: “Phụ tá, tỉnh mộng đi!”
     
    Last edited: 30 Tháng bảy 2018
  3. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Chương 2: Phụ tá hệ thống (2)

    Bạch Xuân Kỳ cảm thấy mặt nóng rang, thật xấu hổ mà! Giờ hắn về nhà vẫn còn kịp chứ.

    Hệ thống có chức năng đọc suy nghĩ, nó bật hiệu ứng âm thanh “tiếng cười ác ma” rồi máy móc nói: “Đã trễ rồi Bạch phụ tá ạ, cậu đã kí khế ước với hệ thống, trong tờ giấy trắng mực đen kia có ghi nếu cậu không làm xong việc thì cậu không được đầu thai đâu đấy!”

    Bạch Xuân Kỳ giơ tay lên phía trước ra hiệu dừng lại rồi trợn mắt như ác quỷ nói: “Khế ước, tôi kí khế ước lúc nào chứ?” Hắn trở thành người giống y hệt như bức tranh tiếng thét, hắn kí khế ước lúc nào, hắn có nhớ đâu.

    Hệ thống nói: “Cái này là cậu kí trong lúc vô thức, không trách cậu không nhớ được.”

    Bạch Xuân Kỳ cái tay run run chỉ cái máy tính khổng lồ, mẹ nó, bắt người ta kí tên trong lúc vô thức là vi phạm pháp luật, là lừa người dân lương thiện! Sao cái hệ thống này lại có thể vô sỉ như vậy chứ!

    “Thôi nào, không nghiêm trọng lắm đâu, làm phụ tá cho tôi cũng tốt mà, cậu chỉ cần thay mặt tôi đón tiếp vài kí chủ là được, nếu cậu có được điểm cống hiến thì tôi cho phép cậu đổi đồ trong cửa hàng hệ thống như kí chủ luôn! Còn có lương làm việc là mười năm tuổi thọ nữa, cậu lời quá còn gì!” Hệ thống mặc kệ Bạch Xuân Kỳ hiện tại đang nổi bão như thế nào bởi nó biết thứ hắn muốn, gì chứ, chỉ cần nó quăng bom không tin người này không đớp mồi.

    Mắt Bạch Xuân Kỳ sáng rực như đèn pha, hắn được đổi đồ giống kí chủ vậy có phải là tiên đơn diệu dược gì cũng được có đúng không! Hắn cảm thấy lâng lâng hạnh phúc nhưng rất nhanh sau đó Bạch Xuân Kỳ lại cảnh giác, hắn cảm thấy hệ thống lừa mình: “Đổi được đồ có tác dụng gì khi không sài được, haiz, nói chung vẫn là vô nghĩa! Không làm!”

    Hệ thống kiên nhẫn nói: “Ai nói không dùng được?”

    Bạch Xuân Kỳ mặt bí xị giơ tay: “Tôi!” Linh hồn thì sao dùng thuốc được chứ, hắn không có ngu!

    Hệ thống có khả năng đọc suy nghĩ, nghe được lời nói bổ sung không thốt ra thành lời của Bạch Xuân Kỳ, nó nói: “Đúng là linh hồn không dùng được nhưng nếu cậu sống thì khác.”

    Tâm Bạch Xuân Kỳ lại lung lay, không, hắn không thể lay động được, hắn phải như kiền ba chân đứng vững trước mưa giông bão tố, hệ thống này tên A Kỳ Sở Hiếu* a, không đáng tin, không đáng tin. Dẫu Bạch Xuân Kỳ đã tự thuyết phục bản thân như vậy nhưng trong tim của hắn vẫn có một chút hy vọng nào đó. Chút hy vọng này mặc dù nhỏ nhưng hệ thống vẫn cảm nhận được, nó triệt để lợi dụng nói: “Cậu đừng quên lương chính của cậu là mười năm tuổi thọ, tôi nói cũng không phải để trưng, cho cậu mười năm tuổi thọ để cậu hoàn dương sống tiếp thêm mười năm với bảo bối đổi từ hệ thống, cậu quá lời.”

    (*) A kỳ sở hiếu: chạy theo sở thích của mình hoặc người khác.

    Bạch Xuân Kỳ thộn mặt ra hỏi: “Những gì chú nói là thật?”

    Hệ thống đại nhân: “Dĩ nhiên.”

    Bạch Xuân Kỳ thộn mặt ra: “…”

    Hắn tiếp tục thộn mặt ra: “…”

    Phụ tá tiếp tục thộn mặt ra: “…”

    “A ha ha, ta sẽ hoàn dương! Ta sẽ trở thành cao thủ!” Hắn tung hô như bản thân vừa trúng số hai tỷ giải độc đắt! Mẹ ơi! Con sẽ được làm nam chính thứ trong truyện hu hu! Trong giây phút đó hắn đã nghĩ như vậy.

    Theo phân tích của Bạch Xuân Kỳ thì một người như hắn mặc dù không phải kí chủ hệ thống nhưng vẫn có thể đổi đồ hệ thống, còn được sống dậy như phượng hoàng niết bàn trọng sinh chắc chắn có vầng hào quang của nam chính chỉ là vầng hào quang của hắn hơi nhỏ hơn nam chính chính mà thôi vậy nên hắn chính là nam chính thứ! Đây là hắn dùng mười giây để suy nghĩ.

    Hệ thống hình như thấy phụ tá tăng động quá mức nên không khỏi ác ý dội cho hắn một xô nước lạnh: “Vậy hiện tại cậu học thuộc cuốn sách hướng dẫn này đi, sau khi cậu học thuộc xong thì công việc bắt đầu.”

    Một quyển sách dày cộp rơi “bình” một tiếng trước mặt Bạch Xuân Kỳ, hắn ngu người, này là sách hướng dẫn, không phải bách khoa toàn thư đấy chứ!

    Không để hắn kêu ca, hệ thống cao tay phán một câu: “Hiện tại tôi có việc off dài hạn, khi nào cậu thuộc xong thì tôi ngoi lên hướng dẫn bước tiếp theo, tạm biệt.”

    “Khoan đã!” Bạch Xuân Kỳ hô nhưng cái màn hình to thái quá trước mặt hắn đã rẹt rẹt vài tiếng tắt ngóm.

    Phụ tá Bạch đứng cạnh bách khoa toàn thư trá hình “hướng dẫn trước khi sử dụng” lệ rơi đầy mặt, hắn không muốn học a!



    Ba tháng sau.

    Trong không gian hê thống có một người thanh niên nghiêm túc gấp cuốn sách trên lại lại. Bạch Xuân Kỳ cảm thán, chớp mắt đã ba tháng a, Bạch Xuân Kỳ hắn cuối cùng cũng ngốn hết cuốn sổ hướng dẫn dày cộp kia, cõi lòng hắn sung sướng không thể tả bởi vì hắn sắp có thể từ biệt không gian tĩnh lặng ở hệ thống rồi.

    Hoá ra cái hệ thống A Kỳ Sở Hiếu này lợi hại hơn những gì hắn nghĩ, nó cư nhiên là hệ thống đào tạo cao thủ. Kí chủ của hệ thống đều là người hữu duyên, khi họ kí khế ước với hệ thống thì phải trả một cái giá tương đương với những gì hệ thống cho họ, từ điều này ta cũng có thể thấy rõ hệ thống không bao giờ cho chùa thứ gì.

    Những người kí khế ước với hệ thống thường đều là người trong tình cảnh cửu tử nhất sinh, họ cần hệ thống giúp bọn họ sống sót cùng mạnh mẽ hơn. Ở hệ thống có cửa hàng có thể đổi tất cả mọi thứ, chỉ có thứ ngươi không nghĩ ra chứ không có gì là không thể ở hệ thống, ngặt nỗi muốn đổi thì phải có điểm cống hiến, kí chủ cần làm chính là kiếm điểm cống hiến để đổi đồ từ nhiệm vụ hệ thống, càng lúc hắn càng thấy đây đúng là cái máy bóc lột sức lao động người dân quá đáng.

    Kí chủ vừa phải trả giá riêng cho việc kí khế ước rồi vừa phải kiếm điểm cống hiến riêng nếu muốn đổi đồ, thật đáng sợ mà, nhưng trừ những điểm đó ra thì cái hệ thống này đúng là lợi hại. Cho dù là người ở trong tình huống chỉ còn một hơi thở thì nó cũng có thể cứu sống được với điều kiện là người nọ phải trở thành công nhân cho nó, tính ra thì Bạch Xuân Kỳ hắn vẫn còn sống tốt lắm, không cần phải làm mấy cái nhiệm vụ level max khó kia của hệ thống. Nếu hắn muốn có điểm cống hiến chỉ cần chiết khấu điểm cống hiến của kí chủ khi cộng tác là được.

    Khi làm nhiệm vụ, kí chủ học được kĩ năng gì hay đổi được món đồ gì thì khi họ trở về thế giới thực của họ thì vẫn có thể đem chúng theo, về điểm này thì không hiểu sao hệ thống rất hào phóng bởi vậy có thể thấy người bị điểm này hấp dẫn để hệ thống nó dắt mũi không ít. Bạch Xuân Kỳ chỉ có thể nói cái não kiếm lợi của hệ thống quá ư là lợi hại. Hắn so với nó chẳng qua chỉ là con kiến gặp phải đại bàng! Sùng bái a sùng bái!

    Bỏ qua những vấn đề thâm sâu đó trước đã, giờ thì bắt đầu làm việc thôi. Bạch Xuân Kỳ buông tay cầm sách ra để cuốn sách biến thành những đóm sáng tan biến vào hư không sau đó một thông báo hiện lên trước mặt hắn.

    [Đã định vị được người thích hợp!]

    Bạch Xuân Kỳ hiếu kỳ chạm tay vào bảng thông báo, nó đột nhiên lớn lên tạo thành một cái màn hình khổng lồ, bên trên là hình ảnh một cậu bé ăn mặc kì lạ cùng thông tin về cậu ta.

    “Căn Tố!” Bạch Xuân Kỳ gọi, cái tên thật kì lạ.

    Vừa sinh ra đã bị phụ mẫu bỏ rơi trong tuyết lạnh sau đó được một người tên Căn Chính nhận làm con nuôi. Năm mười tuổi hắn phát hiện bản thân không thể tu luyện, đối với nơi tôn trọng vũ lực như đại lục Vũ Tôn thì không nghi ngờ gì là một đả kích lớn với Căn Tố.

    Năm hắn mười sáu tuổi, trong một hội giao dịch gặp được một cô gái dễ thương tên Bạch Đường, cả hai đem lòng yêu thương nhau nhưng hai bên người thân không cho phép.

    Năm hắn mười bảy tuổi cả bộ lạc bị hắc bộ lạc vây hãm không ai sóng sót trừ hắn nhưng Căn Tố lại rơi xuống vực sâu, sống chết không rõ…

    Thông tin đến đây thì hết, điều đó cho thấy vị kí chủ tương lai này đang trong tình trạng cửu tử nhất sinh như những gì mà quyển sách hướng dẫn kia đề cặp đến.

    Bạch Xuân Kỳ lập tức bật dậy đi đến máy chủ, hắn muốn tới chổ của Căn Tố ngay lập tức. Theo thông tin và kinh nghiệm đọc truyện lâu năm của hắn thì không nghi ngờ gì đây chính là nam chính từ phế vật trở thành thiên tài trong truyền thuyết! Hắn phải phối hợp với kịch bản để có thể sớm sống lại thành cao thủ a!
     
    Last edited: 30 Tháng bảy 2018
  4. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Quyển 1: Căn Tố - Thời niên thiếu

    Chương 3: Căn Tố

    Lúc Bạch Xuân Kỳ đến máy chủ thì thấy gương mặt hai dấu chấm tròn cùng dấu gạch ngang ở giữa đích thị hệ thống off dài hạn lâu ngày không gặp. Hệ thống nói: “Phụ tá, xem ra việc tôi yêu cầu cậu làm rất tốt.”

    Vẫn giọng nói máy móc kia, Bạch Xuân Kỳ da mặt dày giương cằm nói: “Dĩ nhiên, tôi là ai chứ.”

    Hệ thống không để ý hắn tự kỉ nói: “Nếu cậu đã học thuộc hướng dẫn thì tốt, lần này tôi onl cũng chỉ để nhắc nhở cậu một chuyện.”

    Bạch Xuân Kỳ bỗng nhiên cảm thấy không tốt.

    Âm thanh hệ thống máy móc vang lên: “Mấy tháng trước, bộ đồng hoá của hệ thống bị hỏng vậy nên kí chủ khi làm nhiệm vụ sẽ bị phong bế kí ức, họ sẽ không nhớ bản thân thực chất là ai và đã nhận nhiệm vụ gì ở thế giới họ rèn luyện. Họ sẽ nghĩ bản thân họ chính là người họ chiếm hữu cho đến khi họ trở về hệ thống. Điều này ảnh hưởng rất nhiều đến hiệu xuất làm việc của kí chủ vậy nên phiền Bạch phụ tá âm thầm đi cùng kí chủ đến thế giới họ rèn luyện hướng họ làm tốt nhiệm vụ hệ thống bằng mọi cách. Đó là chuyện tôi muốn nói! Bộ đồng hoá rất khó sửa và hiện tại hệ thống vẫn chưa tính ra thời gian cần thiết để sửa xong vậy cho nên phiền phụ tá đến lúc mọi thứ bình thường rồi.”

    Bạch Xuân Kỳ: “… Vậy có tăng tiền lương cho tôi không?”

    Hệ thống: “Không.”

    Nó dứt khoát, không hề do dự một giây nào luôn!

    Bạch Xuân Kỳ nổi đoá: “Uy! Bắt người làm việc tăng ca còn không cho tôi tăng lương hay sao hả! Tôi muốn kiện! Tôi nhất định phải kiện cậu! Đừng tưởng cậu là hệ thống thì tôi sợ cậu nhá!”

    Hệ thống hình như cũng thấy có lỗi nhưng nó nhất quyết không chịu nhả chuyện tiền nông. Đùa, nó kiếm điểm cống hiến khó lắm chứ bộ! Nhưng nếu không nhả thì có vẻ như phụ tá sẽ đình công…

    “Bạch phụ tá à, chuyện tăng lương tôi nghĩ lại rồi, tôi sẽ xem xét tăng lương cho cậu!”

    Bạch Xuân Kỳ nghe nó nói thế còn hơi hoà hoãn lại nhưng mà câu sau của hệ thống trực tiếp khiến hắn thổ huyết!

    “Bất quá hiện tại tôi có việc off, khi nào tôi onl chúng ta thảo luận chuyện tiếp nhé! Bye bye!”

    Nói xong màn hình lập tức rẹt rẹt vài tiếng rồi tắt, Bạch Xuân Kỳ khoé miệng trào ra tia máu. Tên chủ trốn rồi, vậy tiền lương hắn phải làm sao đây!

    Hắn phải làm sao đây!



    Bạch Xuân Kỳ nén bi thương đi tìm kí chủ.

    Ở dưới đáy vực có một người đầy máu nằm bên cạnh dòng sông, trên người nhiều chỗ máu thịt mơ hồ khiến người nhìn sợ hãi. Y nằm ngửa, đôi mắt đen vô thần. Hơi thở người này yếu ớt đến mức như không cho thấy y có thể chết bất cứ lúc nào. Lồng ngực y gần như không động. Trong không gian chỉ có mùi máu tươi phiêu đãng, nồng nặc.

    Bạch Xuân Kỳ bước ra từ hư không, vì hắn hiện tại là linh hồn cho nên có thể lơ lửng giữa không trung. Hắn trên người mặc đồng phục phụ tá của hệ thống, đó là một bộ đồ màu trắng giống đồ cổ trang trong phim kiếm hiệp cùng một cái áo choàng dài cũng màu trắng. Bạch Xuân Kỳ che dù đỏ từ trên trời nhẹ nhàng hạ xuống trước Căn Tố.

    Dẫu đã tự mình tưởng tượng biết bao nhiêu lần trước khi đi nhưng đợi đến lúc nhìn thấy trái tim Bạch Xuân Kỳ cũng không khỏi đau xót.

    Căn Tố nằm yên ở đó giống như một cái xác, vết thương lộ cả xương cho thấy hẳn đã phải chịu những đau đớn không phải người bình thường nào cũng chịu đựng được. Tất cả người thân đều không còn, lí tưởng cũng đã mất, niềm tin cũng đã phai, Bạch Xuân Kỳ nhìn y giống như đang cầu được giải thoát.

    Y chỉ mới mười bảy tuổi, ở thế giới của Bạch Xuân Kỳ, y chẳng qua chỉ là một học sinh trung học mà thôi.

    “Ngươi… có muốn trở thành kẻ mạnh không?” Bạch Xuân Kỳ nói, giọng hắn có chút run rẩy nhưng hắn không phát hiện.

    Căn Tố như cũ vô thần dường như không nghe thấy lời hắn. Bạch Xuân Kỳ đưa cây dù đỏ của mình ra che cho Căn Tố. Hắn nói: “Ngươi có muốn báo thù không?” Hắn hiện tại muốn tìm một lí do nào đó để Căn Tố có thể dựa vào mà sống sót mặc dù có lẽ như vậy là sai đi chăng nữa.

    Lần này tròng mắt Căn Tố dao động, cõi lòng Bạch Xuân Kỳ dường như cũng bị đôi mắt đen u buồn đó làm cho trầm xuống theo. Một giọt nước từ khoé mắt Căn Tố rơi ra, trượt xuống và mất hút trong tóc.

    “Đứa trẻ đáng thương, ta chắc chắn chỉ cần người còn sống, nhất định một ngày nào đó ngươi sẽ tìm thấy hạnh phúc!” Bạch Xuân Kỳ thở dài, hắn không biết rằng bản thân cũng có thể trở thành lão giả thấu hiểu sự đời như thế.

    “Căn Tố, kí khế ước với ta đi.”

    Khi Bạch Xuân Kỳ vừa nói xong bỗng dưng hắn thấy một thông báo hiện lên trước mặt.

    Tinh!

    [Thuyết phục thành công!]

    [Khế ước bắt đầu!]

    Cùng lúc đó trong đầu hắn mơ hồ vang lên giọng nói xa lạ, vừa yếu ớt lại vừa trầm khàn.

    “Được.”

    Một chữ thôi nhưng lại khiến Bạch Xuân Kỳ chấn động hồi lâu không quên được, hắn nhìn Căn Tố đã nhắm mắt lại từ lúc nào biết đây là y nói thầm trong lòng đồng ý kí khế ước với hắn.

    Bạch Xuân Kỳ cười nhẹ.



    Trong một con hẻm nhỏ có một bóng dáng bẩn thỉu đang rút thân mình lại chống chọi với cái lạnh.

    Trời đang mưa và màn đêm bao phủ lên nơi này không khỏi khiến con tim người ta yếu đuối.

    Người kia ăn mặc rách nát, gương mặt đầy vết bẩn nhưng không khó để nhìn ra y không phù hợp với nơi này.

    Ngoài đường lớn người vẫn tấp nập tới lui, giữa đám đông có một người một tay cầm cây dù đỏ một tay cầm một cái la bàn hình bát quái kì lạ.

    Bạch Xuân Kỳ đang đi tìm kí chủ của hắn, chợt la bàn chỉ mũi tên vào con hẻm nhỏ, Bạch Xuân Kỳ nhanh chóng bước vào trong. Hắn đi qua những bãi rác rồi dừng lại trước một thân ảnh nhỏ đang dựa vào tường.

    Người kia đầu gục xuống trông rất tuyệt vọng, la bàn trên tay Bạch Xuân Kỳ biến mất.

    Người nọ thấy mưa bỗng nhiên không còn rơi nữa không khỏi ngẩng đầu lên, trong mắt y là một người nam nhân xa lạ đang dùng cây dù đỏ che mưa cho y. Không biết có phải màu đỏ của dù kích thích hay không mà người nọ mắt đỏ lên rồi khóc.

    “Căn Tố?” Bạch Xuân Kỳ gọi nhưng đôi mắt đen lấy kia không hề phản ứng, hắn thầm than, hệ thống không nói dối a.

    Bạch Xuân Kỳ ngồi xổm xuống nói: “Chào cậu bé, tôi tên là Bạch Xuân Kỳ, rất vui được làm quen.”

    Hắn chìa tay ra phía trước, người nọ nhìn bàn tay của hắn rồi chậm rãi giơ bàn tay gầy gò của mình nắm lấy.

    Bạch Xuân Kỳ, y thầm nghĩ, hắn chính là mặt trời của y, ba ngàn năm cũng không thay đổi.
     
    Last edited: 12 Tháng tám 2018 lúc 19:58
  5. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Chương 4: Căn Tố ngoan, đứng dậy cho chú cởi quần.
    Bạch Xuân Kỳ một tay cầm dù, một tay nắm lấy tay của Căn Tố thế giới này bước đến một ngôi nhà nhỏ phía trước. Ngôi nhà này ở nơi vắng người nên tình cảnh hiện tại của họ khiến hắn không khỏi cảm thấy may mắn vì không ai nhìn thấy.

    Bạch Xuân Kỳ sau khi vào nhà thu dù, hắn bật đèn lên nhất thời khung cảnh bên trong sáng sủa khác hẳn thế giới u ám bên ngoài.

    Bạch Xuân Kỳ quay đầu nhìn người thanh niên có chút chật vật đứng yên bất động ngoài cửa nói: “Từ hôm nay trở đi đây chính là nhà của cậu.”

    Y ngạc nhiên nhìn hắn, Bạch Xuân Kỳ không nói dối, hắn là phụ tá của hệ thống cũng là phụ tá của kí chủ, hắn không có đồ của riêng mình, thân phận hắn ở thế giới này, mọi thứ hệ thống sắp xếp cho hắn đều là của kí chủ. Nếu một ngày nào đó kí chủ nóng giận đuổi hắn đi thì hắn cũng chỉ có thể cười trừ chấp nhận.

    Căn Tố ở thế giới này ngốc, Bạch Xuân Kỳ biết, hắn biết là bởi bi kịch của kí chủ là do hắn mà ra. Thật ra sau khi khế ước hệ thống sẽ tự động phân tích và lựa chọn lộ trình rèn luyện thích hợp cho kí chủ chỉ có thân phận của họ ở thế giới đó là tuỳ vào nhiệm vụ mà họ nhận thôi. Căn Tố đứa trẻ ngoan này cho Bạch Xuân Kỳ bốc thăm thay y và dĩ nhiên với bàn tay thối của phụ tá hắn bốc trúng không phải thứ tốt lành gì!

    Nghe qua giống như chơi game tuỳ chọn nhân vật nhập vai nhưng mà người là không bình thường thật, Bạch Xuân Kỳ bốc trúng thăm người mất trí nhớ cho Căn Tố, vậy mà trước khi đi đứa trẻ này còn nói cảm ơn hắn nữa chứ! Phụ tá… nội tâm phụ tá tan nát!

    Bạch Xuân Kỳ lấy khăn cùng quần áo cho Căn Tố ở thế giới này rồi thúc giục y đi tắm. Căn Tố ở thế giới này ngay ngốc nhìn hắn, Bạch Xuân Kỳ đỡ trán, lẽ ra hắn nên biết với tình trạng hiện tại Căn Tố không thể lo cho mình như người bình thường.

    Bất đắc dĩ là phụ tá phải ra tay!

    “Căn Tố ngoan, Căn Tố ngoan, yên nào, giờ thì giơ hai tay lên!”

    Hắn nói như dỗ con nít và Căn Tố thế giới này ngoài dự đoán lại rất nghe lời giơ hai tay lên cho Bạch Xuân Kỳ cởi áo ra.

    Bạch Xuân Kỳ mất chín phần công lực lột đồ Căn Tố, thân là một ông chú hắn tâm niệm đây xem như luyện tập trước khi cưới vợ sinh con vậy.

    “Tốt! Giờ Căn Tố ngoan đứng yên cho chú cởi quần nhé!”

    Căn Tố gật gật đầu, Bạch Xuân Kỳ cúi người, động tác của hắn làm thân hình hai người gần nhau thậm chí Căn Tố còn cảm nhận được hơi nóng từ Bạch Xuân Kỳ.

    Gian nan gỡ nút rồi kéo quần Căn Tố xuống, ông chú phụ tá cười hiền hoà nói: “Căn Tố ngoan, giờ thì mau bước ra khỏi cái quần này đi.”

    Căn Tố ngoan ngoan làm theo, động tác trúc trắc như con nít, Bạch Xuân Kỳ lau mồ hôi trên trán, chỉ có lột đồ thôi sao hắn thấy mệt quá vậy ta!

    Vô thức đưa mắt đánh giá Căn Tố, hắn không khỏi đỏ mặt ghen tị.

    Căn Tố ở thế giới này lớn tuổi hơn Căn Tố thật, gương mặt chín chắn hơn, cơ bắp hơn, màu da cũng sẫm hơn duy chỉ có đôi mắt màu đen u buồn là không thay đổi. Hắn hiện tại chỉ mặc một cái quần lót màu đen nhất thời vẻ quyến rũ, nam tính gì gì đó đều phơi bày ra hết.

    Bạch Xuân Kỳ ho khan một tiếng: “Giờ đi tắm thôi, đi tắm, đi tắm!”

    Hắn đẩy Căn Tố vào phòng tắm rồi ở bên ngoài lấy đồ chuẩn bị vào theo nhưng chỉ vài giây sau đã nghe một tiếng “rầm”. Bạch Xuân Kỳ không yên lòng bước vào, sàn nước khá trơn làm hắn suýt ngã.

    “Rào… rào.”

    Bạch Xuân Kỳ nhìn Căn Tố đang ngồi bệt trên sàn đáng thương hề hề nhìn hắn, trên đầu vòi sen đang xả nước. Bạch Xuân Kỳ ngồi xuống hỏi: “Căn Tố ngoan ngã sao?”

    Căn Tố đáng thương gật gật đầu rồi lao tới ôm hắn làm Bạch Xuân Kỳ ngã mạnh xuống sàn nước, lưng đập xuống đất thốn không nói nên lời.

    “Đau! Đau!”

    Căn Tố dụi đầu vào người Bạch Xuân Kỳ nói, hắn bất đắc dĩ bị đè an ủi y gì mà không đau nữa, không đau nữa, giờ Căn Tố ngoan đứng dậy để chú tắm cho rồi chúng ta sẽ đi thoa thuốc, như vậy thì không đau nữa vân vân.

    Căn Tố mím môi ngồi dậy, Bạch Xuân Kỳ xoa xoa cái lưng của hắn gian nan đứng dậy treo đồ lên móc rồi tắm cho kí chủ đáng thương của y.

    Bạch Xuân Kỳ nhìn cái quần lót cuối cùng trên người Căn Tố im lặng rồi nhịn không được nói: “Căn… Căn Tố ngoan, cởi quần được không?”

    Căn Tố ngay ra nhìn hắn rồi nhìn cái quần nhỏ trên người mình thử lấy tay kéo kéo nhưng không được, hắn đáng thương hề hề nhìn Bạch Xuân Kỳ.

    Bạch Xuân Kỳ: “…”

    Hắn phải làm gì đây?

    Bạch Xuân Kỳ nhắm mắt đưa tay, là một phụ tá tận tâm của thế kỷ hắn không thể để kí chủ tắm mà vẫn còn quần được, lí do, đương nhiên là vì không thoải mái rồi nhưng để hắn giúp một thằng con trai cởi quần lót… cái hành động này là không thể đỡ được mà!

    Bạch Xuân Kỳ thầm thôi miên bản thân, người này chỉ là con nít, người này chỉ là con nít, người này chỉ là con nít, hắn thì sợ gì con nít chứ! Thế là phụ tá vẫn quyết lột sạch Căn Tố kí chủ.

    Hắn cười nói: “Căn Tố ngoan, đứng dậy cho chú lột quần!”



    Căn Tố ngồi trên giường cho Bạch Xuân Kỳ sấy tóc, y mặc y phục của Bạch Xuân Kỳ đưa, vô cùng vừa. Đây cũng là lần đầu tiên Bạch Xuân Kỳ thấy Căn Tố trong y phục giống thế giới hắn. Nam chính có khác, đẹp trai chói loá! Mặc gì cũng đẹp, hắn mới không có gato!

    Bàn tay trắng của Bạch Xuân Kỳ luồn vào mái tóc đen của Căn Tố nhìn qua vô cùng nổi bật.

    Làm xong Bạch Xuân Kỳ đứng dậy hài lòng nhìn thành quả của mình: “Tuyệt vời ông mặt trời!”

    Đầu Căn Tố lúc này đã thành tổ chim, Bạch Xuân Kỳ sung sướng trong lòng mặc dù cảm thấy cũng hơi có lỗi, hắn cũng không cố ý dìm hàng nam chính ha ha ha!

    Đùa chút thôi, hắn nhanh chóng chải đầu gọn gàn cho Căn Tố.

    “Căn Tố ngoan, ngồi đây chờ một chút nhé, chú đi nấu cơm một lát sẽ quay lại.”

    Y quay lưng đi trong sự ngốc ngốc của Căn Tố, Bạch Xuân Kỳ vào bếp nấu cơm. Thân là dân FA lâu năm không tìm thấy bạn gái thì nấu cơm đối với hắn là chuyện thường tình.

    Vừa làm vừa ngâm nga khúc ca không tên, Bạch Xuân Kỳ không biết sau lưng hắn Căn Tố ngoan đã đứng chờ ở đó từ lúc nào. Lúc hắn phát hiện thì cũng đã là một lúc lâu sau, Bạch Xuân Kỳ ngạc nhiên nói: “Căn Tố ngoan xuống lúc nào thế! Làm chú hết hồn!”

    Y đã hoàn toàn tự nhận mình là chú người ta!

    Căn Tố ngốc ngốc nhìn y, Bạch Xuân Kỳ cũng không cần kí chủ hiểu, chỉ cái ghế không xa nói: “Ngồi đó chờ chú một chút nhé!”

    Lúc dọn cơm lên bàn, Căn Tố ngoan cư nhiên còn xung phong giúp Bạch Xuân Kỳ. Hắn nhìn nụ cười khờ dại của y không khỏi thầm nghĩ như vậy cũng tốt.



    Tối hôm đó Bạch Xuân Kỳ kéo rèm nhìn ra thế giới bên ngoài, trong thành phố vẫn là ánh đèn rực rỡ phồn hoa, Căn Tố ngoan đã ngủ từ lúc nào. Bạch Xuân Kỳ có chút lo lắng cho y, tất cả cũng tại bàn tay thúi của hắn a!
     
    Vương Hàn Nguyệt Nhi thích bài này.
  6. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Chương 5: Bắt trộm

    Tận thế tới!

    Hiện tại trên mạng đều là những bài viết như này khiến dân tình náo loạn. Mỗi bài viết mỗi khác nhau nhưng chung quy đều nói là tận thế tới, hiển nhiên là không có ai chịu tin tưởng chuyện này bởi vì trước đây cũng có tin tận thế tới nhưng rồi có xảy ra chuyện gì đâu vậy nên mọi người một phen nguyền rủa tập thể cái tên rãnh rỗi lập nên bài viết này.

    Bạch Xuân Kỳ lướt qua một lượt rồi dừng trước một bài viết với tiêu đề: “Tin hay không thì tuỳ, 3 tháng nữa tận thế sẽ tới!”

    Khiến hắn lưu tâm là bởi vì bài viết này viết rất gần với cốt truyện thế giới này, Bạch Xuân Kỳ để ý cái nick tên “Chỉ có quần xà lỏn” kia liên tưởng một chút lại ra một câu chuyện cẩu huyết!

    Có thể người này là người trọng sinh!

    Nhưng như vậy thì kí chủ hắn phải làm sao đây!

    Chẳng lẽ Căn Tố thực sự không phải nam chính?

    Bạch Xuân Kỳ bị suy nghĩ của mình doạ, hắn thầm hô không thể nào nhưng không khỏi nhìn người ngốc ngốc kia bằng ánh mắt bi thương. Căn Tố đang ăn mì thấy hắn nhìn thì hướng hắn cười cười ngây ngô, nước sốt dính đầy trên mặt cũng không hay.

    Bạch Xuân Kỳ cũng có ý đi dự trữ vật tư nhưng rồi lại thôi vì kí chủ của hắn sau này sẽ thành tang thi vương căn bản không cần ăn uống còn về hắn chẳng qua chỉ là một dạng số liệu ở thế giới này thôi cho nên ăn uống cũng không cần thiết, quan trọng nhất là hắn không muốn gây chú ý.

    Trong truyện nhân vật chính vì có không gian trữ vật nên mới có thể an tâm mà dự trữ nhiều thứ không sợ người khác biết nhưng hắn thì không có gì cả vậy nên vẫn là thôi đi.

    Vì sự cố máy đồng hoá cho nên hệ thống sắp xếp cho Bạch Xuân Kỳ một thân phận ảo ở đây phụ trợ Căn Tố hoàn thành nhiệm vụ.

    Theo cốt truyện thì Căn Tố sẽ trở lại bình thường và biến thành tang thi vương trả thù nhân loại, Bạch Xuân Kỳ không có ý ngăn cản hơn nữa hắn cũng không có quyền hạn ngăn cản kí chủ.

    Đưa tay xoa đầu Căn Tố, Bạch Xuân Kỳ không khỏi nghĩ tới tương lai u ám phía trước.

    Trước đây mỗi khi đọc truyện thấy nhân vật chính sống trong mạt thế hắn thấy rất phấn khích nhưng tới lượt bản thân hắn lại không vui như vậy.



    - Căn Tố ngoan, chúng ta ra ngoài chơi nhé!

    Bạch Xuân Kỳ nói, Căn Tố cười cười gật đầu với hắn rồi cả hai thay đồ ra ngoài. Bạch Xuân Kỳ làm vậy cũng là có lí do, dẫu sao tận thế cũng sắp đến nên hắn muốn tận hưởng khoảng thời gian tốt đẹp này.

    Nói thật thì thế giới này rất giống thế giới mà Bạch Xuân Kỳ sống trước kia, thậm chí đôi lúc hắn nghĩ mình đã thực sự trở về nhà nhưng mà tất cả đều không phải. Lần này Bạch Xuân Kỳ không nắm tay Căn Tố mà để y tự mình đi, họ đi qua rất nhiều nơi và ghé không ít quán ăn ngon.

    Tiền đều là tiền hệ thống chu cấp cho kí chủ nên hắn sử dụng cũng không hề nương tay chút nào, tính tình Bạch Xuân Kỳ là vậy, theo hắn bản thân đã cực khổ kiếm tiền vậy thì tại sao lại không dùng tiền đó để khiến bản thân thoải mái. Hắn là một người rất thích tận hưởng lại càng thích làm việc chăm chỉ để bản thân được tận hưởng.

    Biết rõ Căn Tố nhất định sẽ tỉnh lại nhưng Bạch Xuân Kỳ vẫn đưa y đến bệnh viện xem thử. Trên đường đi hắn chợt thấy trên màn hình quảng trường đang chiếu về một buổi phỏng vấn, nữ phóng viên rất nhiệt tình với khách mời.

    Bạch Xuân Kỳ nhìn người đàn ông kia không khỏi có chút lo lắng quay đầu nhìn Căn Tố, thấy rõ y vẫn bình thường hắn âm thầm thở ra một hơi rồi nói:

    - Đi thôi.

    Bạch Xuân Kỳ nói, hắn không biết rằng trong góc khuất của hắn mày của Căn Tố đã nhíu lại.

    Chuyện vừa rồi chẳng qua chỉ là một nốt nhạc đệm không đáng chú ý theo suy nghĩ của Bạch Xuân Kỳ. Hắn dẫn Căn Tố ngoan đến một bệnh viện khá uy tín của thành phố này. Theo kết quả kiểm tra thì mọi thứ có vẻ rất khả quan nên tâm trạng Bạch Xuân Kỳ rất tốt.

    Dẫn Căn Tố ra khỏi bệnh viện, Bạch Xuân Kỳ còn muốn đưa Căn Tố ngoan đến công viên gần đó chơi nhưng sau đó lại thấy y có chút mệt nên thôi.

    Bạch Xuân Kỳ nhìn kí chủ của hắn nằm trên giường ngủ ngon lành nghĩ bản thân quyết định đúng, y quả thật quá mệt mỏi rồi a.

    Hắn treo áo khoác lên giá rồi ra ngoài đóng cửa phòng lại để y nghỉ ngơi, Căn Tố đang ngủ say, không bao lâu sau khi phụ tá đi thì bỗng nhiên mày y lại nhíu lại, trên trán thì đổ đầy mồ hôi.

    “Tại sao ngươi không chết đi? Đồ nghiệt chủng, ngươi gây hại đến nhà Đông Phương chúng ta còn chưa đủ sao hả?”

    Lời nói của người đàn bà kia như từng vết dao cứa vào tim Căn Tố.

    “Nghiệt chủng! Nghiệt chủng! Đồ con ngoài giá thú!”

    Lần này là giọng nói của một đứa trẻ nhưng hiển nhiên ác độc vô cùng!

    Cả người Căn Tố ngủ không yên trông vô cùng thống khổ, những lời nói ác ý kia cứ vang vảng trong đầu y, kế đến là hình ảnh một cô gái xinh đẹp nhưng lại lấy dao đâm vào người y!

    Căn Tố hô một tiếng rồi giật mình tỉnh dậy, Bạch Xuân Kỳ bị tiếng hô của hắn làm kinh động gấp gáp từ ngoài chạy vào hỏi hắn có sao không.

    Bạch Xuân Kỳ nhìn người nằm ở trên giường thẫn thờ gương mặt trắng bệch cả ra không khỏi thương xót.

    - Không sao rồi! Không sao rồi!

    Căn Tố lúc này có chút kì lạ khiến Bạch Xuân Kì không khỏi nghĩ tới khả năng hắn đã bình phục nhưng vẻ ngây ngốc tiếp theo của y khiến hắn thu hồi ý tưởng của chính mình.

    Cách thời điểm kia còn rất xa, hắn nghĩ nhiều!

    Thấy cả người Căn Tố đầy mồ hôi, Bạch Xuân Kỳ thúc giục hắn đi tắm. Lần này đương nhiên vẫn là phụ tá ra tay!



    Hệ thống A Kỳ Sở Hiếu ngồi trong không gian quan sát những gì đang diễn ra rồi lại im lặng tắt máy.



    Sáng hôm sao, Bạch Xuân Kỳ lại dẫn Căn Tố đi chơi. Họ lần này đến công viên mà hôm qua họ không đi được, Căn Tố mất trí nhớ, trí tuệ hiện tại của y cũng chỉ tương đương với trẻ con cho nên hiển nhiên đối với việc chơi đùa vô cùng thích thú.

    Lúc họ chơi tàu lượn siêu tốc xong, Bạch Xuân Kỳ để Căn Tố ngồi trên ghế đá chờ còn hắn thì đi đến quán kem gần đó mua cho mỗi người một cây kem.

    Căn Tố ngoan ngồi ngoan ngoãn trên ghế đá, hai tay để trên đùi, mắt y chăm chú nhìn Bạch Xuân Kỳ rồi lại dời sang mọi người xung quanh vì tiếng nói bàn tán.

    Mọi người trong công viên với sự xuất hiện của nam thần Căn Tố căn bản là nhìn hắn không rời. Không ít cô gái còn có ý tới làm quen với hắn, Căn Tố nhìn những người xa lạ chỉ biết ngốc ngốc, họ nói gì cũng không trả lời.

    Y nhớ tới Bạch Xuân Kỳ từng nói với y là trẻ ngoan không được nói chuyện với người lạ. Y muốn làm trẻ ngoan, y muốn chú khen nên sẽ không trả lời.

    Những cô gái kia không những không bị Căn Tố im lặng làm cho khó chịu mà càng thêm yêu thích y, số người vây quanh ngày càng nhiều!

    Chợt Căn Tố nhìn thấy qua khe hở có một người đang luồn tay vào túi xách của một bà lão. Căn Tố đứng bật dậy rồi bước nhanh tới chỗ bà lão và trong ánh mắt không thể tin của mọi người hắn tóm lấy tay của người kia.

    Bà lão chú ý cái bóp của mình nằm trên tay người kia hét lên ăn trộm. Tên trộm bị phát hiện mặt tái mét muốn bỏ trốn nhưng giẫy không thoát khỏi tay Căn Tố, hắn chửi thề rồi xông vào muốn đánh Căn Tố.

    Trong tiếng thét chói tay của mấy cô gái kia lo Căn Tố bị đánh thì y lại tóm lấy nắm đấm của người kia rồi lấy gối thúc mạnh vào bụng hắn một cú. Kẻ trộm bị thúc cả người run rẩy rồi ngã xuống đất hồi lâu không động đậy, hắn chỉ có thể ho khan.

    “Khụ! Khụ!”

    Căn Tố nhặt cái bóp rơi ra trên đất rồi ngốc ngốc đưa cho bà lão. Bà lão đứng trước mặt thanh niên đẹp trai vừa giúp mình không ngừng cảm ơn:

    - Cảm ơn cậu, cậu đúng là người tốt!

    Lúc này Bạch Xuân Kỳ cũng đã mua kem trở lại.
     
    Vương Hàn Nguyệt Nhi thích bài này.
  7. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Chương 6: Thiên sứ không cánh
    Bạch Xuân Kỳ nhìn Căn Tố ở bên trong vòng người có chút lo lắng nhưng sau khi nghe những lời bàn tàn xung quanh thì thoáng yên lòng một chút.

    - Không sao chứ? Có chuyện gì đã xảy ra vậy?

    Bạch Xuân Kỳ bình tĩnh hỏi, Căn Tố cười ngốc ngốc hướng hắn, bà lão bị mất trộm lúc nãy nói:

    - Cậu trai trẻ, cậu là người thân của thanh niên này?

    Bạch Xuân Kỳ gật đầu thuận tiện nói thêm một câu mình là chú của Căn Tố, bà lão kia nghe thế cảm thán rồi thuật lại sự việc một lần lại khen ngợi Căn Tố không dứt miệng. Bạch Xuân Kỳ cũng có chút ngạc nhiên, hắn cười xoa đầu Căn Tố:

    - Căn Tố ngoan.

    Căn Tố cười híp mắt trông vô cùng vui vẻ, số tiền kia rất quan trọng với bà lão vì là tiền con dâu bà chữa bệnh cho cháu nên Căn Tố là đại ân nhân với bà. Hiện tại còn phải đi thăm cháu nên bà lão cũng không ở lại lâu, cảm ơn một hồi rồi rời đi.

    Bạch Xuân Kỳ cũng dẫn Căn Tố đi, trên đường mỗi người một cây kem ăn ngon. Đám đông thấy chính chủ đi cũng nhanh chóng tản ra, tên trộm cũng đã bị cảnh sát dẫn đi.

    Bạch Xuân Kỳ không nghĩ tới Căn Tố lại có thể bắt trộm giúp đỡ người khác, hắn nghĩ tới gì đó không khỏi nhíu mày lại. Bạch Xuân Kỳ tự nhận bản thân không phải người tốt nhưng cũng không phải người xấu, nếu đổi lại người ở đó là hắn thì không biết hắn có đủ can đảm nói lên sự thật hay không.

    Hắn… chính là yếu mềm như vậy.

    Tối hôm đó khi lên mạng vô tình Bạch Xuân Kỳ thấy một bài đăng vô cùng chói mắt với tiêu đề “Thiên thần không cánh”. Hắn kéo chuột xuống xem phía dưới rồi nhịn không được phun ra ngụm sữa mới uống!

    Đây! Đây không phải là Căn Tố sao!

    Hắn dựa vào bối cảnh biết được những bức ảnh đều chỉ mới chụp hôm nay, lí do, đây là hình lúc Căn Tố giúp bà lão bắt trộm đây mà!

    Mấy bức hình chụp vô cùng đẹp, người thanh niên điển trai một mình xử lí tên cướp trộm tiền bà lão, đậu xanh, còn xuất hơn cả nam chính trong phim nữa!

    Bạch Xuân Kỳ đọc lời kèm phía sau, nội dung cơ bản là em tên XXX hôm nay đi chơi với mấy đứa bạn trong công viên XXX, không ngờ tới chỗ XXX lại có một tên trộm đồ của bà lão! Tụi em còn lo lắng không biết làm gì thì bỗng nhiên anh ấy xuất hiện, anh ấy chính là thiên sứ không có cánh nhưng tốt bụng và đẹp trai đến không ngờ! Người vừa ra tay liền hạ gục tên trộm trả bóp lại cho bà lão! Mọi người, em nói thật đấy không tin mọi người có thể hỏi người có mặt ngày hôm đó!

    Thuận tiện, nếu thiên sứ không cánh anh nhìn thấy bài viết này mong anh có thể cho em biết số điện thoại của anh! Em thực sự rất ngưỡng mộ anh, kya! I love you! (Trái tim, trái tim, trái tim, trái tim,…)

    Bạch Xuân Kỳ: “!”

    Hắn kéo xuống nhìn bình luận.

    [Bà của Gia Huệ]: “Bà là người bị mất trộm, thật sự cảm ơn cậu bé ấy! Nếu không cháu bà cũng không biết phải làm sao!”

    Bạch Xuân Kỳ: “!”

    Bà lão kia cũng ở đây sao!

    [Thích ăn cơm]: “Đúng là có thật!”

    [Tiếu Hoa]: “Thiên sứ không cánh! Anh ấy là thiên sứ không cánh cánh!”

    [Hậu đại nhân]: “Đồng ý với bạn XXX, thiên sứ không cánh ơi, nếu anh có xem nhớ cho tụi em số điện thoại nhé! Số điện thoại của em là XXXXXXX90!”

    Phía dưới là vô số bình luận bắn tim!

    - Chú?

    Không biết từ lúc nào Căn Tố đã ra sau Bạch Xuân Kỳ, Bạch Xuân Kỳ nhanh tay gập máy tính lại cười với y!

    Trong lòng hắn thầm nghĩ người này đúng là nam chính rầu!

    Vừa lên sàn liền có fan cuồng, hắn mói không có gato!

    Căn Tố ngay ngốc ngồi trên giường, Bạch Xuân Kỳ biết mình cũng không lên mạng được nữa nên cũng cất máy đi lấy chăn đệm trải lên sàn chuẩn bị ngủ.

    Nghĩ không sai, nhà này chỉ có một phòng ngủ!

    Vậy cho nên kí chủ nằm giường phụ tá hắn nằm sàn là chuyện đương nhiên.

    Bạch Xuân Kỳ nói chúc ngủ ngon với Căn Tố rồi bước đi tắt đèn, Căn Tố nằm trên giường đắp chăn rồi nhắm mắt lại, Bạch Xuân Kỳ cũng đi tới chỗ mình nằm ngủ.

    Một đêm yên bình cứ thế trôi qua.



    Bạch Xuân Kỳ ngồi trên ghế sopha xem thời sự, gần đây tin tức dịch bệnh bí ẩn lan rộng khắp mọi nơi, số lượng người bệnh ở bệnh viện quá tải, hầu hết sự chú ý của người dân đều trên căn bệnh này.

    Lúc trước có người không tin tận thế giờ thì cũng đã hối hả tích trữ lương thực. Đối với những gì đang xảy ra ở bên ngoài, Bạch Xuân Kỳ nói bản thân hắn không lo lắng thì chính là nói dối.

    Sắp xếp đồ đặc lên xe, hắn tính vài ngày nữa sẽ đưa Căn Tố rời khỏi nơi này. Không phải Bạch Xuân Kỳ không muốn ở lại, vấn đề là hắn không thể ở.

    Đếm ngược tận thế còn nửa tháng, Căn Tố chính là trong giai đoạn đầu của tận thế mà thức tỉnh nhưng địa điểm trong cốt truyện cách chỗ này rất xa. Bạch Xuân Kỳ thân là phụ tá hắn phải đảm bảo không có chuyện chệch khỏi đường ray huấn luyện hệ thống sắp xếp cho kí chủ nên hắn cần phải sớm đưa người đến chỗ mà Đông Phương Nam tức Căn Tố ở thế giới này thức tỉnh trong cốt truyện cái đã.

    Đóng cửa xe lại, Bạch Xuân Kỳ lại quay vào nhà, lúc đi ngang qua cửa chính chợt hắn liếc mắt thấy bên ngoài đường có một đứa trẻ da mặt trắng bệch nổi gân xanh đang di chuyển một cách kì lạ. Bạch Xuân Kỳ dừng chân lại rồi nhanh chóng bước tiếp. Bên trong nhà, Căn Tố đang ngồi trên ghế xem phim.

    Bạch Xuân Kỳ nhìn dòng người hỗn loạn trên tivi không nói rõ là có cảm nhận gì. Căn Tố phát hiện ra sự tồn tại của hắn quay đầu gọi chú một tiếng.

    Bạch Xuân Kỳ xoa đầu Căn Tố nói:

    - Căn Tố ngoan, vài ngày nữa chúng ta đi đến thành phố B một chuyến, Căn Tố nhất định phải ngoan nha!

    Căn Tố gật gật đầu, Bạch Xuân Kỳ cười.



    Trên đường mọi thứ vẫn rộn rã và tấp nập như thường nhưng ở trong một góc tối nào đó mà ánh sáng không thể chíu tới lại bắt đầu tràn ra những tiếng oán than.

    Bạch Xuân Kỳ lái xe đưa Căn Tố ra khỏi thành phố họ đang ở hướng tới thành phố B. Hắn trước đó đã dỗ Căn Tố ngủ nên hiện tại y vẫn còn đang say giấc ở ghế sau.

    Bạch Xuân Kỳ dựa vào cốt truyện thế giới này tìm kiếm địa điểm Đông Phương Nam thức tỉnh.

    Nguyên bản nếu Căn Tố không đến thế giới này thì Bạch Xuân Kỳ cũng sẽ không xuất hiện mà đưa y về nhà. Đông Phương Nam bị mất trí lúc đó tiếp tục lang thang không mục đích rồi lạc đến thành phố B, khi tận thế tới y sẽ bị biến đổi trở thành tang thi vương và lấy lại được trí nhớ. Bạch Xuân Kỳ đã can thiệp một chút vào quá trình đó nên hiện tại hắn phải chữa cháy!

    Lỡ như Căn Tố không thức tỉnh vậy hắn phải ăn nói làm sao với hệ thống huynh đây? Hắn chắc chắn sẽ bị đuổi việc a! Trước hết là sẽ không có đại huynh đây bảo kê, hắn chắn chắc sẽ chịu khổ trong mạt thế u!

    Vì vậy bằng mọi giá Bạch Xuân Kỳ phải đảm bảo Căn Tố thức tỉnh!

    Biết vậy lúc trước hắn đã động não trước khi cứu người a!

    Trên đường đi phụ tá trong lòng chất chứa trăm ngàn mối ngổn ngang nhưng dẫu sau thì thành phố B cũng đã ở trước mắt!
     
    Vương Hàn Nguyệt Nhi thích bài này.
  8. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Chương 7: Ở cạnh nhau trọn kiếp

    Bạch Xuân Kỳ lay tỉnh Căn Tố, họ hiện tại đang ở trong một phòng trọ nhỏ, vì Bạch Xuân Kỳ không yên tâm kí chủ bị bệnh mất trí của hắn có thể ở một mình nên họ chỉ thuê một phòng và ở chung với nhau.

    Đếm ngược thời gian cách tận thế còn ba ngày, ba ngày nữa là Căn Tố có thể trở lại bình thường.

    Bạch Xuân Kỳ nhìn người thanh niên ngây ngốc như trẻ con kia không dám tưởng tượng đến việc sau khi hắn lấy lại được kí ức y sẽ điên cuồng như thế nào. Căn Tố ngáp một cái tỉnh dậy, y chớp chớp đôi mắt đen lấy nhìn hắn cười ngây ngô.

    Bạch Xuân Kỳ bị y làm vui lây cười nói:

    - Căn Tố ngoan dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng nào!

    - Vâng, chú!

    Y đáp như vậy rồi bật dậy, không vội xuống giường, Căn Tố xếp chăn gọn gàn rồi mới đi vào nhà vệ sinh. Ở chung với Bạch Xuân Kỳ mấy tháng qua, y cũng đã được hắn dạy những thứ cơ bản mà y có thể làm.

    Bạch Xuân Kỳ xuống phòng ăn trước chờ y, cả hai ăn sáng chung với nhau rồi cùng ra ngoài.

    Gần đây Bạch Xuân Kỳ không nghe tin tức gì về hệ thống xem ra mọi chuyện vẫn đang tiến triển tốt đẹp nên cấp trên chưa có xuống tận nơi quấy rầy hắn.

    Bọn họ đã đến thành phố B được năm ngày và sau khi nghỉ ngơi đầy đủ Bạch Xuân Kỳ đã đi tìm địa điểm nơi Căn Tố thức tỉnh. Vốn hắn ban đầu muốn Căn Tố ở nhà nhưng lại lo đến những vấn đề giữa chừng phát sinh thì lại đành đem người này kè kè bên mình.

    Bạch Xuân Kỳ dẫn Căn Tố đi khắp nơi suốt ba ngày qua nhưng vẫn chưa đạt được mục đích, bọn họ hiện tại len lỏi giữa dòng người rồi bất chợt hướng vào những con hẻm vắng. Cả hai đi rất lâu cho đến khi không còn thấy ai Bạch Xuân Kỳ mới lấy la bàn bát quái lâu ngày không gặp ra sử dụng.

    Lần trước cái la bàn này đã giúp hắn tìm ra Căn Tố giờ lần này Bạch Xuân Kỳ muốn nhờ sức mạnh của la bàn để tìm nơi y thức tỉnh tức là nơi có nhiều âm khí đủ để biến Căn Tố thành tang thi vương. Dẫu vậy nhưng mấy ngày qua hắn đã đi khắp thành phố B với cái la bàn này nhưng vẫn chưa tìm được nơi cần tìm.

    Bạch Xuân Kỳ không có kiên kị trước mặt Căn Tố triển khai la bàn bởi vì hắn xem Căn Tố là kí chủ của hắn, là khách hàng tiềm năng nên không có gì phải lo nhưng hắn kiên kị người khác, kiên kị người sống trong khoảng thời gian này.

    Lúc trước có thể tự do sử dụng la bàn tìm Căn Tố là vì một phần Bạch Xuân Kỳ chủ quan, một phần là vì bản thân hắn tin tưởng lúc đó không có ai có đủ khả năng phát hiện ra huyền cơ trong đó nhưng lúc này thì khác.

    Mạt thế sắp tới, người tiên tri cho thông tin giống với những gì sắp diễn ra cũng có, hắn không tin còn không có người lợi hại hơn!

    Căn Tố mắt không chớp nhìn Bạch Xuân Kỳ niệm gì đó rất nhanh la bàn sáng lên, kim chỉ trên đó vốn đứng yên lại bắt dao động rồi xoay tròn điên cuồng. Khu vực hắn còn chưa đi xem chỉ có trung tâm thành phố nên họ lần này bắt đầu từ đây.

    Vài giây sau khi Bạch Xuân Kỳ đọc xong khẩu quyết hô “triển” thì kim chỉ chậm rãi xoay về hướng Nam rồi đứng yên ở đó không động nữa.

    Bạch Xuân Kỳ vui mừng kéo Căn Tố đi về phía trước:

    - Đi thôi!

    Cả hai đi về hướng nam, Bạch Xuân Kỳ đi qua ba cua quẹo trái và vào sâu hẻm nhỏ hai lần cuối cùng dừng chân trước một công viên. Hắn nghi hoặc, trong gói thông tin nói là nơi Căn Tố thức tỉnh là một căn phòng rộng lớn lại tối om tụ tập rất nhiều âm khí, công viên như thế nào cũng không thể khiến Bạch Xuân Kỳ liên hệ tới những câu nói này nhưng kim chỉ đúng là chỉ vào trong công viên. Bạch Xuân Kỳ không dám đi sâu hơn vì phía trước có rất nhiều người.

    Thôi kệ, la bàn sẽ không chỉ sai, chuyện này hắn từ từ suy ngẫm cũng được, còn ba ngày mà lị.

    Căn Tố nhìn Bạch Xuân Kỳ hồi lâu suy tư níu lấy tay hắn nói:

    - Chú, hôm nay chúng ta tới đây chơi sao?

    Bạch Xuân Kỳ hồi thần, đứng trước câu hỏi ngay thơ của kí chủ hắn muốn im lặng. Hôm nay tạm thời khoanh vùng được chỗ Căn Tố thức tỉnh xem như cũng có thu hoạch đi, dẫu sao cũng đã tới công viên cũng không thể không chơi a.

    - Ừ, chúng ta tới đây chơi.

    Bạch Xuân Kỳ cứng nhắc miễn cưỡng nói.

    Vài phút sau, Bạch Xuân Kỳ im lặng ngồi trong một không gian nhỏ hẹp với Căn Tố. Y trông có vẻ rất thích thú còn hắn thì không như vậy, lí do, hai thằng còn trai vào chung một cabin chơi trò vòng quay gì gì đó nghĩa là gì hả!

    Được rồi, trò này là dành cho dân có gấu, FA nên tránh xa được chưa, sao lại có thể tàn nhẫn lôi kéo hắn lên cái thánh vật đã và đang gán ghép các cặp yêu nhau vậy hả!

    A! Trái tim phụ tá vỡ vụn đầy đất!

    - Chú, trò này thật thú vị!

    Căn Tố háo hứng nói, Bạch Xuân Kỳ thì thầm than hứng thú cái gì, còn không phải là ngồi một chỗ nhỏ hẹp xem phong cảnh thôi sao, cũng không thể làm gì đó lãng mạn như hôn hít hay cầu hôn để có tình yêu vĩnh cửu được chứ!

    Hắn không muốn dạy hư trẻ nhỏ nên mới im lặng mà gặm nhấm nỗi đau! Hu hu!

    Căn Tố hoàn toàn không để ý tới nỗi lòng của ông chú FA hơn hai mươi tám năm, y không biết từ đâu lấy ra một cuốn sách hướng dẫn vừa đọc vừa nói:

    - Chú, chúng ta sắp lên đến đỉnh rồi, đến lúc lên đến đỉnh chú hôn Căn Tố nhé!

    Phụt!

    Bạch Xuân Kỳ ngạc nhiên tới mức sặc nước, hắn nhìn đôi mắt long la lóng lánh của Căn Tố hỏi:

    - À, cháu… cháu vừa nói gì, chú không nghe rõ?

    Căn Tố cười cười:

    - Chú, cháu muốn hôn chú, trong đây nói nếu ở trên đỉnh vòng quay Tình yêu mà hôn nhau thì có thể ở cạnh nhau trọn đời này, cháu muốn ở cạnh chú trọn đời!

    Phụt!

    Lần này là Bạch Xuân Kỳ nội tâm phun máu!

    - Căn Tố ngoan, cháu có biết mình đang nói gì không?

    - Hửm?

    Căn Tố chớp chớp mắt nhìn hắn:

    - Chú không muốn chú cháu ta ở cạnh nhau trọn đời sao?

    Y buồn bã ũ rũ như cọng rau héo, Bạch Xuân Kỳ nghe y lầm bầm gì đó mà chú không cần cháu, chú cháu với nhau mà keo kiệt gì gì đó vân vân.

    Bạch Xuân Kỳ hại não, hắn biết Căn Tố hiểu nhầm ý hắn, mà thực sự thì hắn không biết đúng không nữa, Căn Tố chắc là đang nghĩ tới tình chú cháu thuần khiết, là thế giới này khiến hắn nghĩ y bị nhuộm đen. Ha ha, giờ xử sao đây hệ thống huynh off lâu năm không thấy mặt!

    - Căn Tố à, chú không có ghét bỏ gì cháu…

    - Chú chính là ghét bỏ Căn Tố!

    Căn Tố chu môi cắt ngang lời hắn.

    - Nếu chú thương Căn Tố thì chú phải hôn Căn Tố chứng minh chú sẽ ở cạnh Căn Tố trọn đời!

    Bạch Xuân Kỳ câm nín, đậu đen, đây là thánh vật tình yêu đấy cháu trai kí chủ, là thánh vật tình yêu! Chú cháu mình làm gì với nó hả, việc gì phải nghe mấy cái truyền thuyết về cái thánh vật này rồi làm khó nhau thế hả?

    Hắn rất muốn nói như vậy nhưng không có can đảm hu hu!

    Căn Tố bắt đầu giận dỗi:

    - Chú quả nhiên không thương Căn Tố… chú không thương Căn Tố…

    Bạch Xuân Kỳ mặt khổ, hắn đã làm gì hả, hắn phải làm gì hả? Hệ thống huynh, cầu hệ thống huynh onl gấp! Hệ thống huynh, sao huynh có thể bỏ rơi phụ tá ta thế hả!

    Trong lúc phụ tá cùng kí chủ tâm tình thì cabin của ca hai đã lên đến đỉnh, nhìn Căn Tố cứ giận dỗi hắn Bạch Xuân Kỳ thực sự cũng không muốn, nếu sau này Căn Tố về không gian hệ thống nghĩ hắn ức hiếp y thì hắn sống sao đây hả? Bị đuổi việc như chơi nhá!

    - Thôi, Căn Tố ngoan đừng giận chú nữa.

    - Chú không hôn vào đây Căn Tố không hết giận!

    Căn Tố chỉ vào má y, Bạch Xuân Kỳ nghĩ hôn má cũng không sao, chẳng qua là giao tiếp giữa chú cháu thôi mà, bình thường, vì vậy hắn cũng không khúc mắc nữa nghiêng người hướng má Căn Tố tới.

    Đúng lúc này, Căn Tố quay mặt lại, môi của Bạch Xuân Kỳ dừng trên môi của Căn Tố, cùng lúc đó họ đến đỉnh của vòng quay.

    Có một truyền thuyết về vòng quay Tình Yêu đó là hễ cặp đôi yêu nhau nào khi ngồi trên vòng quay và hôn nhau lúc họ ở đỉnh vòng quay thì họ sẽ bên nhau trọn đời trọn kiếp. Không biết điều này có thật hay không hay chỉ là do người của công viên thổi phồng lên để vòng quay đắt khách mà hết cặp này đến cặp khác thử.

    Bạch Xuân Kỳ trợn mắt, hắn nhanh chóng lùi lại!
     
  9. Dã Uyên

    Dã Uyên Trùm cuối Staff Member Tác giả

    Chương 8: Là chú sai
    Bạch xuân Kỳ trợn mắt nhìn Căn Tố rồi bỗng nhiên cảm thấy khó chịu, hắn vừa hôn một thằng con trai, hắn vừa hôn môi một thằng con trai.

    Gương mặt Bạch Xuân Kỳ trong phút chốc trắng bệch không còn giọt máu lấy tay che miệng.

    Căn Tố thấy hắn là lạ thì biết mình không đúng nói:

    - Chú, Căn Tố không cố ý…

    Bạch Xuân Kỳ không muốn nói chuyện. Căn Tố thấy hắn im lặng mặt sa sầm xuống sợ hắn giận cuống quýt cả lên:

    - Chú!

    Bạch Xuân Kỳ bị sốc, hắn giơ tay ra hiệu Căn Tố im lặng rồi tỏ ý mình không sao. Căn Tố dĩ nhiên không tin trong lòng cứ bồn chồn không yên. Trong cabin bỗng nhiên xuất hiện một khoảng lặng nặng nề, cái bầu không khí này kéo dài cho tới tận khi họ ra khỏi cabin.

    Căn Tố lẽo đẽo phía sau Bạch Xuân Kỳ như gà con theo mẹ, Bạch Xuân Kỳ càng không để ý y y càng khó chịu.

    - Chú.

    Căn Tố lại gọi, suốt dọc đường đi không biết y đã gọi bao nhiêu lần nhưng hắn vẫn không thèm quay đầu. Bạch Xuân Kỳ giận, hắn thực sự giận rồi.

    Phụ tá trong đầu không biết đã tưởng tượng bản thân tét vào mông kí chủ hắn bao nhiêu lần mới có thể kiềm chế được ngọn lửa giận dữ trong lòng hắn! Hắn cư nhiên hôn môi một thằng con trai và quan trọng hơn nữa đó là nụ hôn đầu của hắn! Hắn còn muốn để dành cho người hắn yêu thế mà… thế mà… tiêu… tiêu sạch cả rồi…

    Bạch phụ tá muốn thăng thiên!

    - Chú.

    Căn Tố lại gọi, Bạch Xuân Kỳ không kiên nhẫn quay đầu trừng y, Căn Tố không những không sợ còn đáng thương níu tay hắn nói:

    - Chú, chú đừng giận nữa. Tất cả đều là lỗi của Căn Tố, chú, hay là Căn Tố để chú hôn lại Căn Tố như vậy chúng ta hoà nhau nhé chú, chú đừng giận nữa!

    Bạch Xuân Kỳ gạt tay y ra, hắn nổi bão, đậu xanh, nói cứ như y mới là người bị hại còn hắn thì đang ức hiếp y, hắn mới là người không lường trước được sự việc này được chưa!

    Hôn hôn cái gì mà hôn hôn, một lần chưa đủ hay sao hả!

    - Đi về!

    Gian nan rặn ra hai chữ, Bạch Xuân Kỳ không nhìn y một lần nào nữa đi về. Căn Tố lẽo đẽo đi theo sau hắn, bộ dáng thành tâm hối lỗi.

    Về tới phòng trọ, Bạch Xuân Kỳ bực dọc nằm trên giường không nói không rằng. Căn Tố bước vào phòng sau hắn gọi chú một tiếng. Bạch Xuân Kỳ xoay lưng về phía y trùm chăn kín đầu, Căn Tố thấy vậy vẫn không bỏ qua tới trên giường lay hắn dậy.

    Bạch Xuân Kỳ thực sự tức điên bật dậy nói:

    - Cháu còn muốn gì nữa?

    Căn Tố quỳ trên giường đáng thương nhìn hắn nói:

    - Chú đừng giận Căn Tố nữa.

    Bạch Xuân Kỳ xoắn não, giọng nói hắn nhẹ xuống:

    - Chú không có giận Căn Tố nữa.

    Hắn biết Căn Tố cũng không cố ý, đây chẳng qua chỉ là một tai nạn nhưng hắn muốn tìm nơi nào đó, thứ gì đó để phát tiết và không hay là Căn Tố lại nằm trong phạm vi nổi bão của hắn.

    Căn Tố lắc đầu, tay y siết chặt chăn hô:

    - Chú nói dối.

    Bạch Xuân Kỳ gãi đầu điên cuồng:

    - Chú nói thật, chú không có giận nữa!

    Căn Tố tiếp tục phản bác hắn:

    - Nếu chú không giận nữa vậy tại sao chú không quan tâm Căn Tố! Chú không có quan tâm Căn Tố!

    Bạch Xuân Kỳ: “…”

    Hắn không còn gì để nói.

    Căn Tố mếu máo:

    - Cháu chỉ muốn chú cháu ta ở cạnh nhau mãi thôi mà, cháu đâu có muốn chọc giận chú, cháu đâu có…

    Bạch Xuân Kỳ hé miệng ra nhưng lại không nói lên đựợc một lời nào. Căn Tố bấu chặt tay vào cái chăn của Bạch Xuân Kỳ, y nghẹn ngào:

    - Chú, chỉ có chú mới quan tâm Căn Tố, chỉ có chú mới quan tâm Căn Tố, nếu giờ chú cũng không quan tâm Căn Tố nữa thì Căn Tố phải làm sao? Căn Tố phải làm sao đây?

    Bạch Xuân Kỳ mở miệng muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời. Lời nói của Căn Tố khiến hắn chột dạ, trong lòng vô cùng nặng nề. Cả làng y mới bị vây giết, Đông Phương Nam càng tệ hơn, người nhà của y chỉ muốn Đông Phương Nam chết đi!

    Hắn tại sao lại có thể giận y?

    - Chú, Căn Tố không cố ý thật mà…

    Căn Tố khẩn cầu nhìn hắn.

    Bạch Xuân Kỳ bình tĩnh lại, hắn thở ra một hơi nói:

    - Chú biết rồi, chú xin lỗi…

    Ngoài điều này ra hắn không biết nói gì nữa, Căn Tố đỏ mắt ngơ ngác nhìn hắn, y nhẹ nhàng ôm lấy Bạch Xuân Kỳ như thứ ở trong lòng y là bảo vật quý giá nhất thế gian đáng tiếc Bạch Xuân Kỳ không nhận ra. Hắn cảm nhận được cả người Căn Tố đang run rẩy. Bạch Xuân Kỳ cảm thấy hôm nay hắn hình như hoá trở lại trẻ con mới có thể làm nhiều điều ngu ngốc như vậy.

    Nhẹ nhàng đưa tay vỗ lưng Căn Tố, Bạch Xuân Kỳ thở dài một hơi, ngay cả bản thân hắn cũng không biết hắn thở dài vì chuyện gì.



    Tối hôm đó hiếm khi Căn Tố tự đi tắm mà không quấn lấy Bạch Xuân Kỳ, Bạch Xuân Kỳ thì lại ngồi trên giường nhìn ra bên ngoài qua khung cửa sổ.

    Thế giới rực rỡ kia vẫn chói lóa như vậy giống như một bầu trời sao giữa mặt đất. Đáng tiếc thứ đẹp đẽ luôn nguy hiểm, càng phồn hoa càng nhiều cám dỗ, ở tận thế tiếp theo đây nơi này chính là địa ngục tồi tệ nhất.

    Càng đẹp thì càng đáng sợ.



    Ba ngày sau, Bạch Xuân Kỳ dẫn Căn Tố quay lại công viên nọ. Đúng mười hai giờ sáng hôm nay tận thế sẽ xảy ra bất quá hiện tại mọi thứ trông vẫn như bình thường khiến người cảm thấy mâu thuẫn cùng nghi hoặc rằng tất cả đều chỉ là một giấc mơ.

    Bạch Xuân Kỳ đã dùng ba ngày để giải mã đoạn thông tin về Đông Phương Nam và biết được nơi y đến lúc tận thế tới.

    Họ đứng trước rạp chiếu phim, Căn Tố hôm nay thấy chú là lạ nhưng không hỏi, Bạch Xuân Kỳ chậm rãi kéo tay hắn vào bên trong. Nơi này hiện tại vẫn đông đúc người qua lại, họ nhìn thấy hai người con trai nắm tay nhau đi vào thì không khỏi chú ý. Bạch Xuân Kỳ không có sức suy đoán họ nghĩ gì, hắn bình tĩnh mua vé xem phim cho cả hai rồi mua cả bắp rang chờ thời gian trôi qua.

    Bạch Xuân Kỳ lúc này rất căng thẳng, kèm theo đó chính là trống rỗng. Thân là công dân lương thiện của thế kỉ 21, hắn chưa bao giờ nghĩ tới việc bản thân sẽ đến thế giới mạt thế.

    Hắn không có dũng khí giết người.

    Căn Tố cảm nhận được tay nắm của y siết lại, y nhìn chú gương mặt rõ ràng vẫn một bộ bình tĩnh nhưng tay đã đầy mồ hôi.



    Ta là Hạ Như, một người rất bình thường làm ở một tiệm hoa. Hôm nay người yêu của ta, Nguyễn Phong hẹn ta ra xem phim, ta vui lắm. Dù chúng ta đã hẹn hò hơn năm năm nhưng lúc nào anh ấy cũng bận nên hiếm khi chúng ta có dịp đi chơi như thế này.

    Cùng nắm tay hắn vào rạp chiếu phim bỗng nhiên có một đôi nam nam lướt qua trước mắt ta, cả hai đều rất đẹp trai và rất đẹp đôi. Một người cao lớn với gương mặt chỉ nhìn một lần là không thể quên, y đang cúi đầu xuống dùng đôi mắt dịu dàng nhìn người đi phía trước, người đi phía trước mặc dù không có anh tuấn bằng y nhưng trên người hắn có thứ gì đó khiến người khác vô cùng dễ chịu như đang sống trong thế giới của cây xanh.

    - Hừ! Thời nay đúng là loạn, gay mà cũng dám thân thân thiết thiết giữa chốn đông người, gớm!

    Lời nói kinh tởm của Nguyễn Phong lọt vào tai ta khiến ta thấy chói, ta thì thật có chút ghen tị với họ và muốn bảo vệ họ. Ta ghen tị với họ vì họ không sợ hãi thể hiện tình yêu của mình không giống như ta, ta muốn bảo vệ họ vì ta cảm thấy họ xứng đáng. Lời nói của Nguyễn Phong khiến ta khó chịu vô danh.
     

Chia sẻ trang này