[Cổ đại - Huyền huyễn] Mạn Đà La Hoa - Tầm Ngọc

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Bạch Tiểu Ngọc, 15 Tháng năm 2018.

?

Bạn muốn truyện có kết cục thế nào?

  1. HE

    20.0%
  2. SE

    80.0%
  3. OE

    0 vote(s)
    0.0%
  1. Bạch Tiểu Ngọc

    Bạch Tiểu Ngọc Tôi không mặc quần Staff Member Converter Tác giả

    Mạn Đà La Hoa
    C__Data_Users_DefApps_AppData_INTERNETEXPLORER_Temp_Saved Images_bi-ngan-hoa-Recovered.png


    Tác giả: Tầm Ngọc

    Thể loại: Cổ đại, huyền huyễn, ngược

    Tình trạng: Đang sáng tác


    Link thảo luận

    Giới thiệu:
    Chú thích:

    Mạn Đà La Hoa (Hoa Bỉ Ngạn màu trắng)

    Mạn Châu Sa Hoa (Hoa Bỉ Ngạn màu đỏ)


     
    Last edited: 19 Tháng năm 2018 lúc 10:22
    Tóc Xanh, Mèo BL, Diên Vĩ and 4 others like this.
  2. Bạch Tiểu Ngọc

    Bạch Tiểu Ngọc Tôi không mặc quần Staff Member Converter Tác giả

    Mở đầu:

    Có duyên lại không phận

    Tri đạo tha, dĩ vi thị hữu duyên, nguyên lai thị nghiệt duyên

    Dịch:

    Quen chàng, tưởng rằng là duyên phận, hóa ra lại là nghiệt duyên


    Hẹn ước gặp chàng Bỉ, nàng Ngạn ấp ủ tình nồng, đâu hay không phải duyên mà là nghiệt.

    Tôi loay hoay nhìn ngắm mình trong hồ nước, lúc thì vuốt tóc, lúc lại chỉnh y phục sao cho thật đẹp. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi và chàng hẹn gặp nhau, tính đến hiện tại, tôi đã quen chàng được trăm năm, nhưng cả hai chỉ nói chuyện thông qua cây cổ thụ Mạ Lạc chứ chưa thật sự nhìn thấy mặt đối phương.

    Tôi khắc sâu từng tiếng cười từng giọng nói của chàng vào lòng, du dương và trong trẻo, ấm áp mà nhẹ nhàng.

    Tôi từng nhiều lần phác họa ra diện mạo chàng trong đầu, tự mình ngẫm nghĩ lại tự mình mơ mộng, đôi lần tự hỏi đến khi nào mới gặp được chàng.

    Bây giờ tôi không cần phải ước nguyện gì nữa, bởi vì điều tôi mong muốn đã trở thành sự thật.

    Tôi nắm lấy làn váy, đứng trên bãi đất xanh tươi quay một vòng, quá đỗi vui sướng mà không ngừng reo hò, vô tình đã lỡ đánh thức mấy hoa yêu đang cuộn mình ngủ say trong đầm tơ.

    Sông Đầm trải dài mênh mông không điểm dừng, mặt nước trong veo, đáy hồ bóng như gương, nhìn từ xa không khác gì tấm kính thủy tinh trong suốt khổng lồ.

    Hoa yêu sinh trưởng sâu trong đáy hồ sông Đầm, lúc còn là nụ non chưa nở, ngày đêm phải nhờ nước sông tưới mới có thể duy trì sự sống, năm này tháng nọ, khi đã cứng cáp mọc rễ sâu, sẽ từ nụ thành hoa, cũng từ hoa mà thành người.

    Tôi tu thành người cũng đã được trăm năm, từ đứa bé chập chững tập nói tập đi, tập cười tập khóc, đến khi trở thành một cô gái lớn, lại học múa học ca, dần dần cũng học cách yêu một người.

    Có hoa yêu tên Tùng Linh là bạn thân của tôi, cổ hay nói:

    "Ngạn ơi là Ngạn, cô là đóa hoa xinh đẹp nhất ở sông Đầm, còn tôi là hoa gai xấu xí nhất ở đây. Chúng ta khác biệt nhiều như vậy mà vẫn trở thành bạn thân, tôi thấy ông trời thật tốt với tôi."

    Tùng Linh là hoa gai nhọn, hình thể là hoa màu đen có bảy cành gai, xế chiều hoàng hôn buông xuống, hoa yêu Tùng Linh sẽ mọc ra thêm nhiều cành gai nhỏ xíu, dài đến đâu đâm đến đó, có nhiều hoa yêu bực tức kêu Tùng Linh cắt bới gai đi, tránh để đâm mọi người bị thương.

    Tùng Linh đâu nghe lọt tai, còn cố ý vun ra gai đâm tới tấp, thấy nhóm hoa yêu bị thương, cô ấy vui vẻ cười lớn không nể nang ai, có lần cô ấy nói với tôi:

    "Tuy rằng tôi không phải hoa yêu có hình thể đẹp như họ nhưng tôi là cành hoa mạnh mẽ cứng cáp nhất, quanh năm bốn mùa không sợ lạnh cũng chẳng sợ nóng, không như đám hoa yêu yếu ớt kia, sợ gãy cành gãy lá."

    Cô ấy là người hiểu rõ tôi nhất, có những lần tâm sự với nhau, tôi kể cho cô ấy nghe về chàng Bỉ, người tôi đã quen khi đi tới vườn cổ thụ của ngài La Giai.

    Cô ấy thường hay nói mấy lời động viên tôi:

    "Sẽ có một ngày nàng Ngạn gặp được chàng Bỉ."

    Và ngày này đã tới...

    Đám hoa yêu đi ra từ đầm tơ, vây quanh tôi rồi hỏi:

    "Nàng Ngạn đi đâu mà mặc đẹp quá vậy?"

    "Hôm nay nàng Ngạn mặc đồ hồng cơ đấy, đẹp quá đi."

    Tôi bẽn lẽn cười, ngại ngùng không biết trả lời sao, vừa lúc nàng Tùng Linh trở về, thấy bạn mình bị đám hoa yêu bao vây liền tức giận hét lớn:

    "Các người mau tránh ra!"

    Đám hoa yêu vừa thấy Tùng Linh đi tới liền hoảng sợ giải tán ngay, họ quá hiểu rõ tính cô nàng Tùng Linh nên không ai dám chọc giận cổ cả.

    Tôi nhẹ nhõm cả người, may là có Tùng Linh giải vây thay tôi, không thôi tôi trễ hẹn mất.

    "Cô về rồi à."

    Tôi đi tới cầm giỏ trúc từ tay Tùng Linh, nhìn bên trong giỏ thì thấy toàn là táo, trái nào trái nấy cũng to tròn đỏ sậm căng mọng.

    "Tôi hái rất nhiều táo cho cô đấy, đủ để cô ăn cả tháng."

    Tùng Linh choàng vai tôi, hí hửng khoe công. Tôi híp mắt cười theo cô ấy.

    "Đám hoa yêu kia đúng là nhiều chuyện, cứ thích tò mò việc riêng tư của người khác, bữa nào rảnh tôi sẽ cho tụi nó một bài học."

    Tôi che miệng cười khúc khích, nhìn vẻ mặt vô tư của cô ấy, tôi thật hâm mộ, ước gì lúc này tôi cũng có thể hồn nhiên vô lo như cô ấy.

    Nghĩ đến việc sắp gặp chàng, tay chân tôi bắt đầu run lên, trong lòng vừa khẩn trương vừa lo lắng.

    Tùng Linh kể tôi nghe vài chuyện thú vị khi cô ấy đi hái táo trong rừng, nói đến chuyện này chuyện kia, tôi cười ngượng nghịu, nói vài câu có lệ, thỉnh thoảng nhìn sắc trời sáng bưng, tự hỏi không biết chàng đã đến chỗ hẹn chưa?

    Suy nghĩ đến ngây người, tôi giật mình khi không còn nghe thấy tiếng nói chuyện của Tùng Linh đi bên cạnh. Tôi ngoảnh mặt lại nhìn thì thấy cô ấy đang bịt miệng nén cười, ánh mắt trêu chọc nhìn tôi.

    Tôi vỡ lẽ, hiểu ra ngay là cô ấy cố ý níu giữ không cho tôi đi.

    "Cô xấu quá đi, không để ý tới cô nữa."

    "Thôi đừng giận, tôi chỉ chọc cô chút thôi mà, tôi muốn xem cô để ý đến chàng Bỉ kia ra sao mà thôi, thật không ngờ..."

    Tùng Linh ấp úng không nói hết câu sau, nhìn ánh mắt tràn ngập ý cười của cô ấy, tôi xấu hổ không thôi.

    "Lúc nói chuyện với tôi, cô cứ ngây người không tập trung nghe gì cả, vừa nhìn là tôi biết cô đang ngóng trông được đi đến chỗ hẹn gặp người đó."

    Mặt tôi nóng lên, bực bội trừng mắt nhìn cô ấy.

    "Mau đi đi, đừng để trễ hẹn."

    "Ừ."

    Tôi đi được vài bước thì quay sang nhìn Tùng Linh:

    "Cảm ơn vì giỏ táo của cô nhé!"

    Cô ấy khẽ cười với tôi.

    Mang theo tâm trạng chờ mong và xấu hổ của người thiếu nữ, tôi bước đi trong sự hồi hộp lo lắng, và có chút gì đó vui vẻ.

    Bỗng tôi dừng bước, quay lại nhìn, Tùng Linh vẫn đứng chỗ cũ nhìn tôi, bóng dáng màu đen của cô ấy cách tôi rất xa, đằng sau cô ấy là một màu trắng xóa trải dài mênh mông của nước sông Đầm, dưới ánh nắng màu vàng, nhìn từ xa thấy dòng sông bập bềnh lay động, đẹp không thể tả.

    Đó là sông Đầm, nhà của tôi, những hoa yêu sống ở nơi đó đã cùng tôi lớn lên, đối với tôi họ không chỉ là bạn bè mà còn là người thân.
    ...

    Ký ức lần đầu gặp chàng tôi không bao giờ có thể quên...

    Có một một chàng trai đang đứng trên cây cầu bắt ngang qua dòng sông, mái tóc dài của chàng bay phấp phới, góc áo đong đưa theo làn gió...

    Chàng đưa lưng về phía tôi, còn tôi chỉ cách chàng vài bước chân mà thôi.

    Một bước, hai bước, ba bước, bốn bước...

    Theo mỗi bước đi của tôi, nhịp tim đập càng nhanh...

    Chợt tôi nhớ tới lần đầu hai người nói chuyện thông qua cây cổ thụ Mạ Lạc.


    "Ta tên Vong Bỉ, còn cô?"

    "Tên tôi là Vong Ngạn."

    "Tên của hai ta đều có chữ Xuyên, thật là một điều trùng hợp, phải chăng đây là duyên phận?"


    Tiếc thay có duyên lại không phận...

    Nếu bạn muốn nhận xét hay muốn góp ý cho bộ truyện "Mạn Đà La Hoa." Hãy vào link này nhé!
     
    Last edited: 16 Tháng năm 2018
  3. Bạch Tiểu Ngọc

    Bạch Tiểu Ngọc Tôi không mặc quần Staff Member Converter Tác giả

    Chương 1:

    Miền Cực Lạc thanh tịnh, có nàng tiên hoa dưới đầm sen

    Liên hoa nở diện dưới chân nhân, cao quý thoát trần nhất thành hướng phật, hoa tiên nàng trụ vị lẳng lặng chờ.

    Dịch:

    Hoa sen nở rộ dướt gót chân ngài, cao quý thoát trần, một lòng hướng về cõi phật từ bi, đâu biết rằng có nàng hoa tiên đứng thầm lặng đợi ngài đã lâu.


    Cõi phật chốn Cực Lạc, ngài Đà La thoát trần lớp tiên nguyện quy y cửa phật, đâu hay có nàng hoa tiên chớm nở bên ngài vạn năm.

    Miền Cực Lạc, còn được gọi là đảo Thánh Phật, là vùng đất thiên nhiên tách ly khỏi thế gian trần thế, là nơi yên bình chú ngự của các vị tôn sùng đạo phật.

    Tại nơi đây, mọi thứ sạch sẽ như được tạo ra từ nước, ví như ngôi nhà vàng của Phật A Lai Hải, trên đỉnh mái nhà có thác nước chảy ngược xuống, cuốn theo những đóa hoa sen trôi đến dòng sông xa xôi.

    Hay như là tòa tháp vàng xây trên đồi, bao năm tháng ngày, đỉnh tháp luôn bao bọc bởi tấm lưới nước trong vắt như gương, khi có ai chạm vào lưới nước, tức khắc sẽ nổi lên sóng nước như lũ lụt nhấn chìm cả một vườn hoa rộng mênh mông dưới chân núi.

    Ở miền Cực Lạc này đi đâu cũng sẽ thấy những ngôi nhà xây gần lân cận. Mái ngói đen, tường gỗ, gạch đá vàng, đó đều là đặc điểm chung dễ chú ý nhất, nếu đứng từ chỗ cao nhất nhìn xuống thì sẽ thấy những ngôi nhà ấy như là một thôn làng thu nhỏ.

    Miền Cực Lạc không so được với tiên cảnh trên thiên giới, không bằng được chốn phù hoa náo nhiệt như trần gian, nhưng ở nơi đây có thứ mà những nơi khác không thể có, đó là sự sạch sẽ thuần khiết không nhiễm bụi trần, tựa như dòng sông trong veo vậy, bất kể có vẩy bao nhiêu máu và bùn cát vào trong nước thì đáy hồ vẫn luôn gột rửa sạch sẽ.

    Nơi đây không thích hợp cho thần tiên, không dành cho người phàm, nhưng là nơi của các vị phật ngự tọa trên tòa sen thanh khiết.
    ...

    Trời chỉ vừa ẩm chút sắc nắng, con chim bồ câu tên Mò Bào đã thức dậy chui ra khỏi cái tổ ấm của nó, như mọi ngày, nó vỗ cánh bành bạch, cái mỏ dài xấu xí kêu ình òi bằng cái tiếng chỉ có đồng loại của nó mới hiểu.

    Tôi ngáp một cái, lồm cồm ngồi dậy bò ra khỏi đầm sen, cả người mệt mỏi không còn sức đứng vững. Cả ngày hôm qua tôi đã thức trắng cả đêm chỉ để canh chừng cái tổ của con chim Mò Bào, không phải ngắm nghía bộ lông xù xì của nó mà tôi đang ngóng trông được nhìn thấy nó đẻ trứng. Đáng tiếc, sự cố gắng của tôi bỏ ra chỉ được nhận kết quả không như ý muốn, trong khi tôi vất vả mở to mắt dòm cái tổ đến gần sáng thì con chim bồ câu Mò Bào kia lại ngủ ngon lành.

    Tôi không biết hoa tiên và loài chim có thù oán hay không, nhưng tôi chắc chắn một điều, đó là tôi và con chim bồ cầu này là xung khắc, không thể nào hòa hợp được.

    Vì đuối sức, tôi nằm xuống bục sen bảy cánh, đôi mắt lim dim buồn ngủ vẫn gắng mở ra. Tôi đang nghĩ có khi nào chim bồ câu Mò Bào này biết tôi muốn quả trứng của nó nên nó mới cố ý không chịu đẻ ra?

    Tôi xoa cằm, rất có khả năng! Con chim Mò Bào này rất thông minh, nó còn hiểu tôi nói gì nữa mà.

    Buồn bực trừng mắt liếc nó, trong khi tôi còn giận thì nó đang ngâm mình trong ao hồ sen.

    Cái thái độ vênh mặt đó thật đáng ghét.

    Thở dài một tiếng, tôi trở mình, nằm úp lên bục sen, lập tức hương thơm của cánh sen xông vào mũi, nhàn nhạt thơm mát, thật là dễ chịu cả người.

    Tôi hít vào một hơi thật mạnh, hai mắt nhắm lại tận hưởng cảm giác thoải mái này.

    Không khí xung quanh dần trở nên ấm hẳn, hương sen trong hồ càng lúc càng nồng, lấn át những mùi thơm của loài hoa khác, chóp mũi giờ đây chỉ ngửi thấy hương sen, thơm nồng đến nổi cái mũi của tôi nóng lên và thấy nhói.

    Bỗng tôi ngửi thấy một mùi hương còn nồng và thơm hơn hương sen, tôi đang lim dim chợt mở mắt ra ngay.

    Tôi quay lại nhìn thì thấy từ xa có người đi tới, tôi mím môi cười, lập tức đi xuống bục sen, chạy về phía người đó.

    "Ngài Đà La ơi!" Tôi reo lên, đôi chân trần giẫm lên mặt nước, lạch bạch chạy đến ôm lấy cánh tay ngài.

    Tôi vùi mặt mình trong lớp vải tay áo mềm mại của ngài, cái mũi hít ngửi mùi hương thanh mát chỉ thuộc riêng về ngài Đà La.

    Ngài nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm và trong như đáy hồ. Tôi níu lấy tay ngài, líu ríu nói:

    "Con đã bóc hết một giỏ hạt sen như ngài dặn, ngài Đà La thấy con có giỏi không?"

    Ngài Đà La tiếp tục nhìn tôi, rồi ngài hỏi:

    "Được bao nhiêu hạt?"

    Tôi ngớ ra, bắt đầu xòe hai tay ra tính từng ngón rồi lẩm bẩm đếm, tôi càng đếm mặt càng ủ rũ, một giỏ hạt sen có quá nhiều, tôi không nhớ là có bao nhiêu hạt.

    "Con không biết..." Tôi buồn buồn trả lời.

    Ngài không nói gì tiếp, xoay người bước đi, tôi vội lẽo đẽo theo sau. Ngài im lặng nhìn về phía trước, còn tôi thì vừa đi vừa ngắm ngài.

    Ngài Đà La rất cao, tôi nhón người lên cũng chỉ đứng tới eo ngài mà thôi, da ngài trắng lắm, bóng như cánh sen vậy, tóc ngài đen và thật mượt, êm ả như dòng nước trong, còn dài nữa, trải tuốt tới mép chân ngài.

    Tôi dừng bước lùi lại ra sau, khom người cầm lấy từng ngọn tóc của ngài, gôm hết vào lòng để ôm. Tôi không dám đi quá nhanh sợ làm đau ngài, cứ thế tôi chậm chạp đi, còn ngài thì dẫn đường để tôi theo.

    Chỗ ngài đi tới là vườn đào tiên, khắp nơi trồng rất nhiêu cây đào, quả nào quả nấy cũng to và có màu hồng căng mọng.

    Đi được vài bước bỗng ngài đứng im, tôi theo đó cũng không dám đi tiếp. Đột nhiên ngài ngoảnh mặt lại, nhìn mái tóc đen tôi đang ôm, rồi ngài lại nhìn sang tôi.

    Tôi vội buông mái tóc ngài ra, đi qua ôm lấy cánh tay ngài, tò mò hỏi:

    "Ngài Đà La muốn hái đào tiên sao?"

    Ngài không trả lời mà đi đến gần một gốc cây đào to mọc nhiều lá xanh tươi, giơ tay ra vuốt nhẹ quả đào. Tôi ngước lên nhìn quả đào rồi nhìn ngài, thèm thuồng xin:

    "Con có thể ăn một quả hay không?"

    Ngài Đà La đã hứa rằng chỉ cần tôi bóc hết vỏ hạt sen thì ngài sẽ hái một quả đào cho tôi ăn. Tôi đã bóc hết cả một giỏ rồi nên phải được thưởng chứ nhỉ? Tôi nghĩ liệu có phải ngài Đà La cố ý tới đây để hái đào cho tôi không?

    Tôi mừng thầm, bèn đứng đó đợi, quả nhiên sau đó ngài đã hái một quả đào xuống rồi đặt vào trong tay tôi.

    Tôi cười hì hì, cầm quả đào vuốt ve cẩn thận.

    "Cảm ơn ngài Đà La."

    Ngài lạnh nhạt nhìn xa xăm về một hướng, tôi nhìn theo tầm mắt ngài, thấy có tòa kim tháp vàng đứng sừng sững trên ngọn đồi, trên đỉnh tháp đang phát sáng ánh màu trắng chói lòa.

    Một tay tôi ôm quả đào vào lòng, tay kia nắm lấy tay ngài, nhìn ngài rồi mỉm cười:

    "Hội pháp chùa sắp bắt đầu rồi."

    Ngài Đà La nắm lấy tay tôi, cất bước đi ra khỏi vườn đào.

    Trên con đường dài đằng đẵng, ngài Đà La dắt tay tôi đi qua nhiều ngã rẽ ở miền Cực Lạc, đôi tay ngài ấm áp bao bọc bàn tay nhỏ bé của tôi, dù có đi xa đến đâu ngài cũng chưa từng buông tay tôi ra.

    Tôi không nhớ mình đã ở bên cạnh ngài Đà La được bao lâu rồi, năm trăm năm hay một ngàn năm, hoặc có lẽ lâu hơn, năm ngàn năm rồi chăng?

    Lắc đầu cười cười, tôi nghĩ mình đâu cần phải nhớ, dù sao là bao nhiêu năm đi nữa thì tôi vẫn sẽ ở bên ngài Đà La mãi mãi mà thôi.
    ...
    Tôi ngồi trên tảng đá, chống cằm nhìn ngài Đà La đang ngồi thiền trên tọa sen bảy cánh, hai mắt ngài nhắm nghiền, hai tay đặt bên đùi, tựa như một bức tượng không bị lung lay.

    Xung quanh ngài là những cánh hoa sen bay phấp phới, dưới tọa sen là ao đầm nước trong vắt, trong ao còn có vài con cá chép màu đỏ bơi qua bơi lại.

    Tôi duỗi hai chân ra vì ngồi quá lâu, bóp eo bóp tay, cả người mệt rã rời, đây không phải lần đầu tôi ngồi thiền nghe hội pháp chùa thuyết giảng, nhưng mỗi khi ngồi chờ là tay chân tôi cứ như là bị nghiền nát, không mệt mỏi thì cũng là nhức nhói.

    Tôi từng hỏi ngài Đà La, vì sao ngài ngồi thiền thì không mệt không mỏi, đến phiên con lại thấy đau cả người?

    Ngài Đà La trả lời rằng: "Bởi tâm con chưa tịnh."

    Tôi không hiểu ý ngài nói, hỏi thế nào là tâm chưa tịnh?

    Ngài không trả lời tôi, mà im lặng nhìn vùng trời rạng ánh đỏ vàng. Tôi không biết ngài nhìn mây để làm gì, xuyên qua bầu trời mênh mông, ngài Đà La muốn tìm nơi nào sao?

    Là chùa vàng, ngưỡng cửa đi vào cõi phật, hay là chúng sinh ở trần gian?

    Đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hiểu thế nào là tâm tịnh, và không hiểu tại sao ngài Đà La cứ hay hướng mắt về phía vùng trời bao la kia.

    Tiếng chuông vang vọng truyền vào tai làm tôi giật cả mình, cũng làm tôi quên béng mình vừa suy nghĩ tới chuyện nào.

    Tôi vội xếp bằng ngồi ngay ngắn, chăm chú nhìn về phương xa, loáng thoáng thấy tòa kim tháp vàng đứng sừng sững trên ngọn đồi cao vót nhất ở miền Cực Lạc.

    Hội pháp chùa thường được diễn ra vào các ngày mùng tám tháng chạp, khi thuyết giảng phật pháp bắt đầu sẽ kéo dài đến tận ba ngày mới kết thúc.

    Trong ba ngày đó tôi phải ngồi thiền trên bục sen, không ngủ không ăn càng không được đứng dậy.

    Tôi buồn bã nghĩ, tay chân tôi chắc sẽ đong cứng mất.


    Nếu bạn muốn nhận xét hay muốn góp ý cho bộ truyện "Mạn Đà La Hoa." Hãy vào link này nhé!
     
    Last edited: 24 Tháng năm 2018 lúc 14:54
    Diên Vĩ, Vic and Vũ Nhạ Nhi like this.

Chia sẻ trang này