❤ [Cổ đại] Bách Hoa Tàn - Dương Nhi

Thảo luận trong 'Đăng ký tác phẩm sáng tác' bắt đầu bởi Nấm, 9 Tháng chín 2018.

  1. Nấm

    Nấm Member

    Bách Hoa Tàn
    Tác giả: Dương Nhi
    Thể loại: Ngược - Cổ đại - Luyến
    Tình trạng: Đang sáng tác
    Rating: [T]
    Link thảo luận: Nhấn vào đây nè :56.jpg:
    [​IMG]

    Văn án
    Hoa nở là khi hoa đẹp nhất, là lúc người nâng niu nó nhất.
    Hoa tàn chỉ để lại nổi xác xơ tiêu điều, là lúc người vô tâm với nó nhất.
    Tuổi xuân này lệ nóng dâng đầy tất cả đều vì chàng, tâm tư phiền loạn tất cả cũng vì chàng.
    Vì yêu sinh hận, vì yêu sinh đau, hồi ức như mảnh trăng khuyết gâm sâu vào tim.
    Đời này không yêu thì tốt biết mấy, tiêu dao tự tại, vô lo vô nghĩ.
    Ta hối hận, lại không hối hận.
    Chàng trước giờ liệu có từng thích ta? Có từng yêu ta?


     

    Các file đính kèm:

    Last edited: 19 Tháng mười 2018
    trucxinh0505 thích bài này.
  2. Nấm

    Nấm Member

    CHƯƠNG 1
    Đêm đen bao phủ khắp mọi nơi khiến ta chẳng thể nhìn thấy cũng chẳng thể nào định dạng được phương hướng nơi bản thân đang đứng.

    Ta đã chết rồi ư? nơi này lẽ nào là Địa Phủ?

    Một luồng ánh sáng từ đâu xuất hiện xuyên qua kết giới màu đen ấy, lại ung dung xé toạt đi màn đêm tăm tối này, ánh sáng chói đến mức khiến ta theo phản xạ nheo mắt lại, đưa tay áo lên chắn ngang mặt, chắn ngang ánh sáng chói lóa ấy. Đến khi mở mắt nhìn lại khung cảnh xung quanh thì cứ như một phép màu, mọi thứ đều biến đổi không dấu vết, còn ta, một mình đứng giữa khoảng không trắng xóa tịch mịch ấy, nơi không hề tồn tại bất cứ thứ gì ngoài một tấm kính trong suốt dựng đứng đối diện ta.
    Mặt kính bỗng chốc rung động như mặt hồ tĩnh lặng bị thứ gì đó quấy phá tạo ra sự lay động từng tầng từng lớp vòng tròn theo thứ tự nhỏ to.

    “Chính ngươi… chính bản thân ngươi… ước muốn của ngươi… ng…”

    Giọng nói với ngữ điệu không rõ nam nữ ấy phát ra từ tấm kính một cách rõ ràng khiến ta vô cùng ngạc nhiên nhưng lại ngu muội không hiểu được ý nó muốn nói là gì, hơn nữa ta lại không nghe được mấy từ còn lại vì âm giọng càng về sau càng giảm đi quá nhỏ.

    Đang cố gắng suy đoán chợt tấm kính dừng lại những rung động, giọng nói kia bất giác cũng theo đó mà biến mất. Ta sững người nhìn mặt kính vốn trong suốt ấy hiện lên hình ảnh một tiểu thiếu niên thân vận bạch y với miếng ngọc bội màu lam chạm khắc hình rồng tinh tế vắt ở thắt lưng, gương mặt khả ái quen thuộc ấy, gương mặt mà chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến tim ta loạn nhịp ấy càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng chân thật.

    Ta định cất tiếng gọi tên chàng nhưng không hiểu sao yết hầu bổng như lửa đốt khô khan đến khó chịu, giọng ta theo đó cũng biến mất, mặc cho có cố gắng gọi thế nào, cố gắng la hét thế nào cũng không mảy may phát ra bất cứ tiếng động nào. Ta nhìn chàng quay người bước đi, nhìn hình bóng chàng trong gương càng lúc càng nhỏ lại, cảm giác hụt hẫng muốn níu giữ khiến ta không tài nào kìm được mà lao người chạy thẳng đến chỗ chàng, chạy thẳng vào mặt gương ấy.

    “Công chúa! Công chúa!”

    Tiếng ồn ào đó như đánh thức ta khỏi giấc mộng, khẽ mở mắt, ta liền thấy Phương mama gương mặt nhăn nheo đẫm lệ ngồi cạnh mép giường ta, bà nắm lấy tay ta với nụ cười vui mừng đoạn quay đầu nói với một nô tì bên cạnh “Công chúa tỉnh rồi, mau, mau thông báo cho hoàng thượng”.

    “Vâng nô tì đi ngay”

    Ta nhìn cung nữ kia vừa cười vừa hấp tấp chạy đi, lại nhìn sang Tiểu Thanh đang đứng bên cạnh Phương mama. Hôm nay vẫn như mọi ngày, Tiểu Thanh vẫn diện chiếc váy dài màu nâu nhạt ấy, chỉ là gương mặt vốn thường ngày lạnh lùng của nàng giờ đây cũng đẫm đầy lệ như Phương mama, khóc đến nổi hai mắt đỏ hoe vô cùng đáng thương.
    Tiểu Thanh tiến đến nắm chặt lấy tay ta đưa lên trước mặt mình mà cười trong nước mắt, nghẹn ngào nói: “Công chúa! Cuối cùng người cũng tỉnh rồi… may quá… may quá”

    Ta mỉm cười trêu Tiểu Thanh: “Sao em mít ướt thế, phong thái này đâu phải là Tiểu Thanh mà ta quen biết” Đoạn nhìn sang Phương mama “Cả người nữa, hằng ngày người nghiêm khắc với con như thế, hôm nay sao trông lại mềm nhũn ra thế kia”

    “Người còn trêu ta? khỏe là tốt, khỏe là tốt, người nghỉ ngơi đi, ta đi chuẩn bị cho người ít đồ tẩm bổ cơ thể” Phương mama vừa nói vừa dùng khăn tay chấm chấm lau lau hàng lệ trên mặt đoạn đứng dậy dẫn theo hai cung nữ rời đi.

    Tiểu Thanh nhìn ta nói: “Người khiến em sợ chết đi mà”

    Ta mỉm cười vỗ vỗ tay nàng ấy: “Thôi mà, chút chuyện đó không khiến ta ngỏm được đâu”

    Ta biết Tiểu Thanh là vì lo lắng cho ta quá nhiều mà không nén được cảm xúc của bản thân, ta biết đối với Tiểu Thanh mà nói ta chính là gia đình của nàng, là người thân duy nhất của nàng.

    Còn nhớ lần đầu ta gặp Tiểu Thanh là khi ta tròn sáu tuổi, phụ hoàng ta trong mỗi lần đi vi hành sẽ mang về cho ta một món đồ, ngày hôm ấy món quà ông mang về cho ta chính là Tiểu Thanh, là một cô bé với đôi mắt lạnh vô hồn khiến người khác không dám tới gần. Phụ hoàng sai người đưa Tiểu Thanh đến phủ lễ bộ để học về các lễ nghi của một cung nữ trong cung, ta nhìn theo bóng dáng cô độc của nàng khuất dần sau cánh cổng ngự hoa viên mà lòng đầy thắc mắc không hiểu vì sao phụ hoàng lại đưa nàng ấy vào cung, hơn nữa còn tặng cho ta.

    Lúc ấy phụ hoàng cười ôn nhu nói với ta rằng: “Đó là nữ nhi của một vị tướng quân dưới trướng của ta vì bị hàm oan mà cả gia tộc phải bỏ mạng oan uổng, chỉ còn mỗi cô bé ấy may mắn được cứu thoát nay đã không còn thân thích trên đời, ta nghĩ Tú Nhi sẽ giúp cô bé ấy tốt hơn”

    Ta nghe xong mà lòng như thắt lại, ta còn có phụ hoàng, còn có Phương mama bên cạnh, còn nàng ấy, đến một người thân trên đời cũng chẳng còn, ông trời thật quá tàn nhẫn với nàng ấy, so với nàng ấy ta đây quả thật may mắn hơn rất nhiều.

    Ta là đại công chúa Triệu Quốc, mẫu thân ta chính là hoàng hậu Triệu Quốc, là người mà phụ hoàng ta rất mực sủng ái, bà không may qua đời khi ta còn rất nhỏ nên phụ hoàng dường như dành tất cả tình yêu thương của người cho ta, người nói ta rất giống mẫu thân, càng lớn càng giống, ngũ quan lẫn thần thái, chính là vẻ đẹp thuần khiết như đóa mai chớm nở đầu xuân, chính là sự ấm áp như mặt trời nhỏ sưởi ấm cho vạn vật ở nơi lạnh lẽo những ngày đông.

    Nghe phụ hoàng nói đến hoàn cảnh của Tiểu Thanh ta lại càng đồng cảm với nàng, càng đồng cảm lại càng muốn tiếp cận, đến khi nàng ấy được Phương mama dẫn về bên cạnh ta, mọi thứ ta đều san sẻ cho nàng ấy, tâm sự của ta, niềm vui nổi buồn, ngay cả quần áo trang sức của ta cũng cho nàng ấy, nhưng nàng ấy luôn từ chối, chỉ chọn mặt mỗi một bộ đồ đơn giản màu nâu nhạt. Ngược lại Tiểu Thanh đã bắt đầu cười với ta, nụ cười dịu dàng đầu tiên mà nàng đã mở lòng ta, cứ thế ta cùng nàng ấy lớn lên nơi hoàng cung này, cùng nàng ấy buộc chặt sự thân thiết như tỷ muội này suốt mấy năm qua.

    Ta nặng nề chống tay định ngồi dậy, lại vô tình động phải vết thương ở bụng khiến nó nhói lên làm ta đau đến nhăn mặt, thế nhưng vẫn lì lợm cố gắng nhồm người dậy cho bằng được.

    Tiểu Thanh thấy hành động của ta liền hiểu ý đỡ ta ngồi tựa vào cạnh giường, không vui nói: “Người mới vừa tỉnh dậy, sao không nằm nghỉ ngơi”

    “Ta muốn ngồi dậy cho thoải mái đó mà, nằm bao lâu mà ê hết cả lưng, đầu cũng…” Ta nói đoạn nhắm mắt, đưa tay day day huyệt thái dương, lại hỏi nàng ấy: “Ta đã nằm thế bao lâu rồi?”

    Tiểu Thanh vừa chỉnh chăn đắp trên người ta vừa trả lời: “Người đã nằm ba ngày ba đêm rồi”

    “Lâu thế cơ à” Ta bất ngờ mở to mắt tay cũng bất giác dừng lại hành động, một giấc mơ ngắn như thế mà ta đã hôn mê tận ba ngày, cũng vì cái tính ham chơi mà để bản thân ra nông nổi này, ta thật sự cũng hết nói nổi bản thân mình.

    Còn nhớ mấy hôm trước Triệu Quốc ta giúp Vệ Quốc nước láng giềng bình định lại quân phản loạn phía nam, hoàng đế Vệ Quốc vì biết ơn nên sau khi cuộc chiến kết thúc liền dâng cống phẩm tặng cho phụ hoàng ta, nào là xạ hương, lụa thượng hạng vân vân, trong đó ta thích nhất vẫn là con bạch mã hoang dã đầy uy phong kia.

    Vừa nghe tin nó được dắt đến nơi nuôi ngựa trong cung để thuần dưỡng, ta liền không kìm được tò mò mà cùng Tiểu Thanh trốn đến đó, nhìn con bạch mã đang được tên chăn ngựa cho ăn, ta lén ở một góc chăm chú quan sát nó, đến khi tên chăn ngựa kia đem cái thùng đồ ăn rỗng đi, ta liền lao đầu chạy ra, dậm chân phóng thẳng người lên lưng ngựa, ghìm chặt lấy dây cương trên người nó.

    “Tiểu Thanh, mở cửa”

    Tiểu Thanh mỉm cười vâng lệnh ta mở cửa chuồng ngựa, miệng không ngừng nhắc nhở: “Cẩn thận, đừng háo thắng quá, điều chỉnh tốc độ và dây cương như người hay làm ấy, nhớ cẩn thận đấy”

    Ta cười nói: “Ta biết rồi mà”

    Điều khiển dây cương, ta huýnh chân vào mông ngựa cho nó chạy ra ngoài theo lối cửa đã được Tiểu Thanh mở sẵn ấy, lúc đầu nó không hề ngoan ngoãn để mặc ta muốn làm gì thì làm mà ngoan cố giãy giụa hòng muốn hất ta ra khỏi lưng nó, ta cũng chẳng chịu thua, lì lợm kẹp chặt hai chân vào thân nó, tay vẫn ghìm chặt dây cương như lời Tiểu Thanh, đọ qua đọ lại một hồi con bạch mã đó vẫn chẳng thể thắng nổi sự kiên trì của ta thế là bị ta thuần phục từ mãnh hổ thành mèo nhà.

    Ta thích thú vuốt ve mái bờm mượt mà của bạch mã đoạn cười hất cằm vênh váo nhìn Tiểu Thanh nói: “Thế nào? Thấy ta có lợi hại không?”

    Tiểu Thanh cười không nói, khoanh tay đứng nhìn ta hí hửng cưỡi bạch mã chạy mấy vòng sân lớn. Bạch mã này quả thật là một con ngựa tốt, mỗi bước chạy của nó đều khiến ta rất vừa ý, quả thật mắt nhìn này của ta chẳng sai bao giờ mà.

    Đang tận hưởng sự vui vẻ chưa được bao lâu, bỗng một mũi tên từ đâu xuất hiện bay vút về phía Tiểu Thanh khiến ta hốt hoảng hét lên: “Cẩn thận c..”

    Không biết là Tiểu Thanh vì nghe được tiếng gọi cảnh báo của ta, hay vì trực giác của một người luyện võ mách bảo, mà nhanh như chớp, nàng xoay người dùng một tay tóm gọn lấy mũi tên đang lao tới ấy khiến ta như cứng họng, lời trong miệng vẫn còn chưa nói xong được ta một hơi nuốt lại vào yết hầu, ta vừa thở phào nhẹ nhõm thì con bạch mã bổng dở chứng nhảy dựng hai chân lên.

    Thật ra cũng không phải là nó dở chứng, lúc ta và Tiểu Thanh lơ là ấy, liền thấy một viên đá từ đâu bắn thẳng vào ngực trước của nó, mà ta lại không phản ứng nhanh được như Tiểu Thanh để đá viên đá đó ra chỗ khác kịp thời, cứ thế trợn mắt nhìn viên đá đó đi đúng theo quỹ đạo nhắm thẳng vào phần bụng nhạy cảm của bạch mã mà bay đến, kết quả bạch mã bị đau đến nổi mất kiểm soát mà kích động, hất mạnh ta từ trên lưng nó xuống đất, lại vì hoảng sợ mà tung hai chân trước dán cho ta một cú vào bụng khiến Tiểu Thanh hoảng hồn hét lớn.

    “Công chúa..”

    Ta thấy vẻ mặt tái nhợt của nàng lao đến chỗ ta, nhưng lại chẳng kịp chờ nàng đến dìu ta dậy thì hai mắt đã nặng trĩu mà nhắm tịt lại. Đến khi tỉnh lại thì đã ba ngày ba đêm rồi, toàn thân đau nhứt thế này đây…

    “Tú Nhi!”

    Ta nghe tiếng gọi khản đặc mang dư vị ấm áp ấy vang lên, liền ngay lập tức nâng mắt nhìn ra cửa, nhìn dáng vẻ hấp tấp của phụ hoàng trong bộ long bào thượng triều vàng tươi còn chưa kịp thay ra.
    Ta định đứng dậy hành lễ chào người liền bị người nhanh chóng ấn hai vai xuống, nói: “Không cần hành lễ, con cảm thấy thế nào? Còn đau không?”

    Ta cười nói: “Hết rồi, tỉnh dậy là hết rồi”

    Phụ hoàng nhíu mày nói: “Con đấy, sao lại không quan tâm đến bản thân như thế, nếu lỡ không may xảy ra chuyện gì thì người làm cha như ta biết phải làm sao?”

    “Con không sao đâu mà, người đừng lo lắng nữa”

    Ta hối lỗi nhìn vẻ mặt tiều tụy đi nhiều của phụ hoàng, chắc mấy ngày qua vì lo lắng cho ta người lại không chăm sóc cho bản thân rồi, đến cả bãi triều xong còn chưa kịp thay y phục đã vội vã đến thăm ta khiến ta cảm thấy sóng mũi cay cay, ta vươn tay ôm choàng lấy người.

    “Lần sau sẽ không để người lo lắng nữa, Tú Nhi là người phúc lớn mạng lớn mà"
     
    Last edited: 19 Tháng mười 2018
    trucxinh0505 thích bài này.

Chia sẻ trang này