Chuyện nhỏ nhặt của Cỏ siêu hậu đậu

Thảo luận trong 'Nhật ký' bắt đầu bởi Mộc Lan Thảo, 1 Tháng hai 2018.

  1. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo Người thương của Vĩ <3 Staff Member Tác giả Review Team

    #...

    Chị từng nghe được một câu thế này: "Trẻ, nhưng rồi sẽ không trẻ nữa."

    Chị cũng từng lo sợ, rồi một ngày chị chẳng đủ 'trẻ' để có thể tiếp tục yêu thương và chờ đợi Đ. Nhưng không còn 'trẻ' nữa thì sao, cho dù chị có già đi, nhưng chỉ cần trái tim chỉ vẫn căng tràn nhựa sống và xanh ngát như cái thuở ban đầu chúng ta gặp nhau là được rồi. Ai mà chẳng phải lớn lên? Và chị cũng thế, Đ cũng thế. Đôi lúc chúng ta phải chấp nhận với một sự thật rằng, càng lớn lên ta càng ít thiết tha đi một chút với nhau. Và khi lớn thêm một chút, ta chẳng còn tha thiết gì với những thứ mình từng cho là quan trọng nhất.

    Chị không biết rằng, rồi khi lớn thêm một chút nữa, chị đối với Đ là gì. Thế nhưng, chúng ta cứ sống cho hiện tại là được rồi, Đ nhỉ? Chị không chắc rằng nhiều năm sau chị sẽ còn thương Đ như lúc này, và có lẽ nhiều năm sau ta cũng chẳng là gì trong cuộc đời nhau đâu. Nên hãy trân trọng hiện tại, khi mà chị vẫn xem Đ là tất cả những gì mình hi vọng.

    Ba năm không quá dài cũng chẳng ngắn, và chị không chắc rằng chị sẽ đợi được Đ. Và chị cũng từng lo sợ sẽ không đợi được Đ của chị, nhưng chị sẽ đợi. Bởi trong đời này, không phải dễ dàng để có thể gặp được một người khiến bản thân muốn chờ đợi. Thời gian không đợi chị, nhưng chị sẽ đợi Đ. Cái ngày mà mình đi với nhau ấy, sẽ là một ngày xanh tươi. Mọi bão lòng sẽ đi qua hết và chỉ còn có nắng mai ở lại thôi.

    Cuộc sống của chị nhàm chán lắm, nó chỉ là những mảng màu trầm thôi. Nhưng cảm ơn Đ vì đã đến, ngay lúc chị còn đủ sức trẻ để theo đuổi những điều đặc biệt. Cảm ơn vì đã cho chị hiểu cái cảm giác có một người để nhớ về, có người để hi vọng vào ngày mai. Và có một người như thế, đến bên chị vào những năm tháng này.

    Chị không trách Đ vì những gì Đ đã làm, cũng chẳng thiết tha gì hơn nữa. Chỉ cần biết rằng chúng ta vẫn song hành giữa đời nhau, người kia vẫn ổn và bản thân cũng không sao thì đã tốt rồi. Giờ thì chẳng còn những tin nhắn hỏi han hay những nụ cười và đôi mắt luôn hướng về chị trong đám đông. Thế nhưng những yêu thương vẫn còn vẹn nguyên như lúc đầu, đừng lo sợ vì bất cứ điều gì cả. Hãy cứ đi phía trước nhé Đ của chị, dẫu ngày mai là bão tố thì chị vẫn ở đây.

    Nhớ thì về, thương thì tìm.

    Chị vẫn ở đây, vẹn nguyên như lúc đầu.

    Bàn tay đó sẽ lại đút vào trong túi áo những ngày đông lạnh. Ai không có ai sẽ không thể chịu nổi đã chẳng còn quan trọng. Chỉ cần đôi tay của chúng ta vẫn còn chưa có ai nắm lấy, thì chúng ta vẫn sẽ nắm lấy tay nhau. Chỉ cần trong tim chúng ta vẫn có một khoảng trống dành cho nhau, thì bão tố có gì đáng sợ? Chỉ cần chúng ta vẫn ổn, thì sẽ không sao. Chỉ cần... chúng ta vẫn là điều đặc biệt trong đời nhau. Thì dẫu có lạc cũng sẽ tìm về bên nhau thôi.

    *

    Dành cho những chàng trai tuổi 23.

    Rồi sẽ nhanh thôi, các anh sẽ đi qua cái tuổi 23 này. Và sẽ trở thành 'người lớn'. Sẽ phải nói tạm biệt với các giải trẻ.

    Các chàng trai của em đã lớn hơn rồi, sẽ không còn tuổi U nữa. Nhưng không sao cả, chúng ta vẫn sẽ đi cùng nhau. Chỉ là không còn dưới 'cái mác' U23 nữa thôi. Rồi đây, trong màu áo của U23 sẽ không còn những Xuân Trường, Công Phượng, Tiến Dũng, Văn Đức, Đức Huy,... Bởi vì, các chàng trai ấy đã trưởng thành rồi. Đã đến tuổi phải nói lời tạm biệt với tuổi U.

    Chúng ta quen biết nhau chỉ mới bảy tháng thôi, và vẫn sẽ còn kéo dài thêm nữa. Em biết rằng cho dù không còn tuổi U, thì các anh vẫn là người một nhà. Nhưng chắc sẽ không còn bên nhau thâu đêm suốt sáng nữa, và các anh sẽ ít đi một chút cơ hội ở bên nhau. Thế nhưng, cho dù không còn tuổi U nữa thì cũng hãy tiếp tục thành công các anh nhé.

    Có lẽ, sau AFF Cup chúng ta sẽ phải nói lời tạm biệt thật sự. Tạm biệt những 'lần cuối cùng' để thấy thêm những 'lần đầu tiên'. Cho dù sẽ có người rời đi, nhưng U23 sẽ mãi là U23, sẽ là một gia đình. Hơn cả những người đồng đội, là anh em của nhau.

    Tạm biệt những Xuân Trường, Tiến Dũng, Công Phượng, Văn Đức, Đức Huy,... của tuổi 23.

    Hãy cùng nhau viết tiếp những câu chuyện đẹp nhé!

    Chúc 'mấy thằng lớn' thành công trong màu áo đội tuyển Quốc gia.
     
  2. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo Người thương của Vĩ <3 Staff Member Tác giả Review Team

    #...

    Không sao, chị không thích dùng từ này để nói về cuộc sống và tâm trạng của mình. Nhưng mà từ giờ, hãy học cách nói 'Không sao' với cuộc sống. Bởi vì, có những nỗi đau chỉ chúng ta hiểu thôi. Và đừng nói với nhau rằng chúng ta vẫn ổn, vì thật sự, chúng ta vẫn đang không ổn vì nhau đó thôi.

    Mùa hè năm nay, chúng ta gặp nhau. Và giờ thì đã là mùa thu rồi. Chị không biết rằng rồi mùa hè năm sau sẽ ra sao. Nhưng chỉ mong rằng cho đến khi ấy, chúng ta đừng quên rằng đã từng gặp nhau. Cuộc đời luôn bất ngờ như thế, vậy nên chúng ta mới biết học cách trân trọng nhau.
     
  3. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo Người thương của Vĩ <3 Staff Member Tác giả Review Team

    #...

    Bạn N bảo: Cứt nhà t trưởng thành rồi, không còn chơi ngu nữa.

    Đ bảo: Chị Bự vẫn còn nhỏ lắm, như con nít.

    Đ này, đôi lúc chị cũng ước rằng mình là một đứa trẻ, có thể òa khóc bất cứ lúc nào. Thế nhưng, chị nhận ra chị đã quá lớn để có thể thoải mái khóc cười. Cho đến khi Đ nói với chị, chị vẫn còn là một đứa con nít, nên nếu buồn hãy cứ khóc đi, Đ sẽ không cười chị đâu. Chị nhận ra Đ vẫn là Đ như lúc đầu chúng ta gặp nhau, dẫu cho ngoài mặt Đ có tỏ ra lạnh lùng, dẫu cho Đ có lướt qua chị nhưng Đ vẫn luôn quan tâm chị như thế, chỉ là lặng lẽ hơn một chút. Tin nhắn của chị thỉnh thoảng Đ vẫn xem, những chuyện khiến chị buồn Đ cũng biết, chỉ là không phải lúc nào cũng nói ra. Đ như vô tình nói với chị về cuộc sống của mình, rồi hỏi chị về ngày hôm qua, về những chuyện vui buồn. Rồi nhẹ nhàng mỉm cười với chị, an ủi chị, mắng chị. Tất cả, vẫn cứ hệt như lúc ban đầu.

    Còn chị, có lẽ đã không còn như lúc ban đầu nữa rồi. Chị ngày càng dễ cáu giận hơn, dở dở ương ương, lại còn lúc nóng lúc lạnh với Đ. Lúc đầu, chị đối với Đ có lẽ chẳng có chút nhiệt thành nào đâu. Thế nhưng đến hôm nay chị mới nhận ra, Đ đã là một phần trong cuộc sống của chị mất rồi. Đ ơi, cảm ơn Đ vì vẫn luôn bên cạnh chị.

    Chị thương Đ.

    Đ có biết điều tốt đẹp nhất là gì không?

    Là người chị thương cũng vẫn thương chị như lúc đầu.
     
  4. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo Người thương của Vĩ <3 Staff Member Tác giả Review Team

    #...

    #...

    Chiều nay bạn đứng kế bên mình, cứ cười mãi. Cuối cùng bạn nói, nhẹ lắm: 'Em biết chị giỏi mà!', rồi mất hút.

    Chiều nay bạn không đứng ở chỗ cũ đợi mình, mà mình cũng không đứng ở góc cầu thang quen để ngắm bạn nữa. Và mình hiểu, có những lúc bọn mình quên mất phải đợi nhau, nhưng sẽ không bao giờ quên phải yêu thương nhau đâu, bạn nhỉ? Vì bạn vẫn thương chị bằng thứ tình cảm đơn thuần nhất, cố chấp nhất. Còn chị thương bạn như cái cách chị thương cuộc đời, cho dù có bao lần bị mưa gió vùi dập thì vẫn cố chấp đứng dậy, rồi thương bạn như những ngày chưa có gì xảy ra.

    Hôm nay H hỏi chị đã quên mất phải thương bạn hay chưa? Chị trả lời hình như chưa. Ừ, chưa đâu. Vì chị chưa bao giờ nghĩ sẽ hết thương bạn. Không phải thương bạn vì bạn cũng thương chị. Mà vì chính những gì bạn luôn dành cho chị, cho dù không lớn lao gì mấy nhưng chẳng bao giờ nhỏ bé. Thương cái cách bạn đứng ở chỗ cũ chờ chị, thương cái cách bạn mỉm cười mỗi khi ai nhắc đến chị, thương cái cách bạn hay ngẩng đầu mỗi khi nghe thấy giọng nói của chị. Thương cái cách bạn kể về chị với đôi mắt lấp lánh, thương cả những lúc bạn ngốc nghếch cho rằng tình cảm của chị không là mãi mãi rồi tự dặn lòng là chị thương bạn lắm, thương bạn rất nhiều. Rồi, bạn cũng thương chị nhiều chừng ấy, nhiều hơn chừng ấy.

    Thương những gì đơn thuần nhất trong bạn, thương những gì cố chấp nhất trong bạn.

    Thương những ngày bạn đến bên chị, lặng lẽ bên cạnh chị. Không hỏi han, an ủi. Không lời sáo rỗng. Bạn ở đấy, trở thành niềm hi vọng của chị, trở thành điểm đến của chị trong những ngày giông bão cuộc đời. Ở đó, chưa bao giờ rời đi.

    Hôm nay, muốn được dành cho bạn bầu trời xanh xinh đẹp, giống như ngày bạn bước vào cuộc đời chị.
     

Chia sẻ trang này