Chuyện nhỏ nhặt của Cỏ siêu hậu đậu

Thảo luận trong 'Nhật ký' bắt đầu bởi Mộc Lan Thảo, 1 Tháng hai 2018.

  1. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team




    From Cn. with love.
    Gửi một ngày không đẹp trời nào đó.
    Gửi một chút mơ hồ nào đó.
    Gửi những người tôi yêu.


     
    Last edited: 7 Tháng tám 2018
  2. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Mày hết khó ở chưa Cam? Mai anh về, Tết khỏi xuống đi. Anh về anh chở mày đi chơi, xuống chỗ anh đường xa lắm!

    Lâu rồi anh chưa gọi em là Cam. Có lẽ là kể từ năm đó - năm mà Cúc Trắng qua đời.

    Có lẽ anh vẫn luôn thương em như thế, không thua tình thương mà Cúc Trắng dành cho em. Chỉ có em là lúc nào cũng giận anh.

    Hôm nay TN mưa, tự nhiên em thấy nhớ những năm mà Cúc Trắng vẫn còn ở đây, ba anh em tụi mình thân thiết là như thế. Có lẽ, Tết này sẽ vắng bóng một chàng trai như mặt trời, nhưng sẽ có thêm bóng dáng một chàng trai màu lam mát rượi như bầu trời.

    Năm ấy, có một mặt trời màu cam trắng, cũng có một bầu trời màu lam cam.

    Ngày 01.02.2018

     
  3. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Đã cố gắng không ăn bám bố mẹ, cố gắng tự lập trong khoản phí chi tiêu. Mới sáng nay lấy tiền trong ống heo ra xài, bố còn khen Không xin tiền hả? Nay giỏi quá ta! vậy mà vừa đi học về đã sân si để xin tiền bà ngoại.

    Mẹ thì vẫn tưởng tiền của Cam để dành vẫn còn, chứ không ngờ là Cam sân si xin tiền anh hai.

    Ngày 02.02.2018 - một ngày sân si xin tiền của Cam.
     
  4. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Một buổi tối ngồi đọc sách, nghe mấy bài nhạc Hoa yêu thích và lướt facebook. Chợt cảm thấy lâu rồi mới rảnh rỗi thế này :v.

    Những năm trước rảnh rỗi thì thường nhớ lại chuyện cũ, chuyện hồi nhỏ, chuyện về Cúc Trắng. Nhưng giờ thì không hay nhớ nữa. Không biết là không thích nhớ, hay là không còn đủ can đảm để nhớ.

    Năm tháng thôi đưa, lòng người nổi bão.

    Ngày 05.02.2018



     
  5. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Hôm nay anh hai về nhà, mẹ sai đi chợ mua đồ ăn. Ổng mua quýt mà cứ nghĩ là mình mua cam, còn về nhà khoe với Cam là: Anh mua cam cho mày nè, thích chưa?

    Lúc đầu Cam cũng nghĩ là ổng mua cam, ai ngờ mẹ bảo này là quýt mà. Chiều ổng đi chơi về Cam nói với ổng, ổng còn thẹn quá hóa giận: Uổng cho mày tên Cam, ăn cam bao nhiêu năm mà cũng không biết nó là cam hay quýt!

    Ngày 08.02.2018
     
  6. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Ai cũng nghĩ rằng em ổn, em luôn tỏ ra là mình ổn. Ừ thì... em không thích khiến ai phải quá bận lòng vì em. Cả anh cũng vậy. Chỉ có Cúc Trắng là ngoại lệ. Chàng trai ấy đã bận lòng vì em trong suốt nửa cuộc đời mình, nhiều khi em cứ nghĩ: Giá như anh ấy có thể tiếp tục bận lòng vì em thêm nửa đời nữa thì tốt quá rồi.

    Em không muốn ai trong gia đình mình phải quá quan tâm đến em, không ai phải quá yêu thương và bảo vệ em. Cũng như việc em không muốn ai trong gia đình mình phải quá bận lòng vì em. Ừ thì... chúng ta là người thân. Nhưng nỗi đau của người này thì chỉ là nỗi đau của người này thôi.

    Bởi vì chúng ta là người một nhà

    Nên đừng ai phải bận lòng vì em cả

    Ngày 09.02.2018
     
    Diên Vĩ and Cô Ngốc like this.
  7. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Bận lòng làm chi để thêm đau
    Cuộc sống này vốn muôn vẻ muôn màu
    Chúng ta chỉ là một phần nhỏ xíu xiu
    Cứ vờ quên và tìm nơi ẩn náu.


    Cho trái tim không còn chênh chao
    Cho nếp nhăn thôi hằn sâu khuôn mặt
    Để ngày mai không còn nước mắt
    Lả chả rơi ở một góc không người.


    Chỉ có bờ môi là thản nhiên nụ cười

    Cho người thương không phải bận lòng thêm nữa
    Mình cũng sẽ không quanh quẩn với ngày mưa
    Và trái tim sẽ thôi không còn rỉ máu... em ơi!

    Anh nói: Những câu chuyện anh kể đôi khi không giúp gì được cho em, nhưng ít ra nó có thể khiến em vơi bớt phần nào những trĩu nặng!

    Cảm ơn anh chàng trai như bông tuyết trắng, vì còn có anh và gia đình nên em mới đi đến ngày hôm nay.

    Em - một cô gái từng sụp đổ hoàn toàn khi mất đi Cúc Trắng. Và em đã sống lại thêm lần nữa, vì anh, vì gia đình và mọi người em yêu thương. Anh nói, nỗi đau em phải chịu sẽ không ai hiểu. Giờ đây, em có thêm niềm tin để sống. Nhưng không còn là em của ngày xưa. Giờ đây, em là một em hoàn toàn khác. Một cô gái không bị nỗi buồn đánh gục.

    Em - cô gái yêu màu cam và thích hoa cúc dại. Cô gái không bao giờ khóc cho chính mình, cô gái không tin vào phép màu và kì tích. Em - cô gái dửng dưng với mọi thứ, dùng sự cô độc để che lấp một phần khuyết của thế giới riêng mình. Em - cô gái thẳng thắn, không nóng cũng không lạnh, chỉ một mình và chẳng cần ai bên cạnh, không thiết tha chia sẻ cùng ai những nỗi niềm trong lòng mình.

    Em - một cô gái yêu sự hoàn hảo và không chấp nhận một lời giải thích.

    Em đã chết và sống lại lần nữa. Nhưng nỗi đau vẫn cứ là nỗi đau không tài nào xóa bỏ. Em vẫn yêu mùa hè, bông tuyết trắng và sống như một mùa hè, chỉ là giờ đôi khi em cũng sẽ sống như mùa đông.

    Em muốn làm một mùa hè của ai đó, nóng bỏng và rực rỡ!

    Ngày 12.02.2018


     
  8. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Hôm qua em gặp một chàng trai, người đó hỏi em sao em lạnh nhạt thế?, em chỉ cười và không đáp vì sao. Bọn em ngồi chung một chiếc bàn, gọi hai suất đồ ăn giống nhau, cùng xem chung một bộ phim. Người đó ngồi ngay bên cạnh em, thỉnh thoảng trò chuyện đôi ba câu rồi im lặng.

    Đã lâu rồi em chưa có cái cảm giác thân thuộc như thế, có thể thoải mái trò chuyện cùng người lạ mà không phiền lòng. Trái tim khô cằn của em khi nghe những câu chuyện người đó kể mà cũng rung động, một câu chuyện buồn nhưng em không buồn lắm, chỉ im lặng lắng nghe thôi. Chàng trai đó nói với em: Bạn biết không? Bọn mình không có tư cách phán xét ai đó đâu, càng không có tư cách để nhìn nhận một câu chuyện nào đó của họ, dù vui hay buồn thì đó cũng là chuyện của riêng họ. Mình chỉ nghe thôi là đủ, có cảm thán gì thì cũng để trong lòng thôi là đủ.

    Trái tim em đã cằn khô quá lâu rồi, đến ngay cả một câu chuyện cười cũng khiến mắt em hoe đỏ. Em luôn che giấu rất nhiều chuyện trong lòng, ngăn kéo tim em chắc đã đầy vì những chuyện cũ lâu chưa kể.

    Cảm ơn người lạ, đã đến và khiến tôi vơi đi những niềm thương cũ.

    Ngày 18.02.2018
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  9. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Nừng Na: Ê Ớt, nay sao mà mày sống bớt cay nhỉ?

    Cam: Bớt cay hồi nào? Mới cãi với anh hai hồi tối kìa.

    Nừng Na: Mày cũng dữ lắm. Mà cãi với ổng vụ gì?

    Cam: Cái vụ em làm cú đêm, thức làm bài mà ổng cũng chửi.

    Nừng Na: Sao mày cứ cay cú với ổng chi vậy? Ổng thương mày lắm, thương hơn cả tao nữa í!

    Cam: Kệ ổng!

    Nừng Na: Thôi, mày vẫn cay cú như xưa. Cứ sống vậy đi, tao ứ chịu được mày. Xách cặp đi học cho lẹ à nha, không là tao đập cái hộp vô mặt mày nhé.

    Lâu lâu Nừng Na ở xa về mà hai chị em cứ cãi nhau suốt, cãi tới đi ngủ luôn. Nhờ có bả mà mấy ngày nay mới vui vẻ như thế. Vốn dĩ cứ nghĩ rằng mình sẽ không thể nào cười vui vẻ như vậy, cứ tưởng rằng cuộc sống của mình chỉ có những nụ cười giả tạo và bộ mặt thật giả vô an.

    Lúc còn nhỏ, trong nhà rất nhiều người nên không đủ quan tâm lẫn nhau. Một gia đình với hơn hai mươi con người cùng chung sống. Lúc nào cũng có tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ,... Trong ngôi nhà có hơn ba thế hệ ấy chưa bao giờ im ắng cả. Ban ngày thì có tiếng xem ti vi, tiếng cười, tiếng trò chuyện, bao giờ cũng có khách khứa ra vào không ngớt. Về đêm, có tiếng radio chạy suốt đêm, có tiếng ti vi rất nhỏ ở phòng bên cạnh, có tiếng lật sách, có tiếng lạch cạch của bàn phím, cũng có tiếng khóc ai đó,...

    Gia đình ấy, cô đơn đến nỗi cả những tiếng cười nói cũng không bao giờ khiến cho căn nhà thêm ấm áp.

    Gia đình ấy, vì quá đông đúc nên ngay cả sự ra đi của một chàng trai cũng chẳng khiến họ bận lòng.

    Cam không thích sống trong một gia đình như thế, nhưng có lẽ vì quá lâu nên sự giao tiếp giữa mọi người chỉ dừng lại ở việc cười mỉm khi chạm mặt nhau. Giữa anh chị em trong nhà lúc nào cũng có khoảng cách, đi đi về về, chẳng bao giờ gặp mặt thường xuyên cả. Mối quan hệ của Cam và anh chị em chưa bao giờ là tốt, hoặc rất ít trong số đó có quan hệ tốt với Cam thôi, ví như Cúc Trắng, ví như Nừng Na, ví như Oppa, ví như Thiến, ví như Lùn hay . Bọn họ, là những người đã luôn ở bên Cam cho đến ngày hôm nay, cho dù Cam có lạnh nhạt, xa cách, cay cú hay khiến họ tức giận đến thế nào đi chăng nữa.

    Có những lời rất muốn nói với họ, nhưng khi mở miệng lại chẳng thể nói thành lời: Ớt lúc nào cũng rất cay cú, hay nổi cáu vô cớ, luôn lạnh nhạt với mọi người. Bởi Ớt cô đơn quen rồi, Ớt không quá ghét hay quá thích mọi người. Nhưng, cảm ơn mọi người vì đã luôn bên Ớt. Sau này, chúng ta cứ như vậy đi là được rồi. Mọi người đừng cố gắng thay đổi Ớt, vì Ớt của bây giờ đã không giống xưa nữa. Ớt hay cười chết rồi, Ớt của bây giờ cô đơn lắm.

    Gửi Thiến: Cam rất cảm ơn anh vì luôn nhẫn nhịn Cam, chưa bao giờ lớn tiếng với Cam dù khi chúng ta cãi vã nhau. Cam cũng thương anh, nhưng vì Cam của bây giờ không như trước nữa. Thế giới của Cam giờ đây cô đơn lắm, vì nó thiếu đi một người từng rất thương Cam. Anh ơi, anh đã tốt lắm rồi. Tất cả đều do Cam thôi, đừng buồn anh nhé?

    Có đôi khi, cảm thấy chính mình rất kì lạ. Mình có thể thoải mái với người lạ, có thể trải lòng với họ. Nhưng, với người nhà thì lại chẳng dám nói ra.

    Không biết từ bao giờ Cam rất sợ bị người khác phán xét, nên chưa bao giờ kể họ nghe chuyện của mình.

    Ngày 22.02.2018













     
  10. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Hôm nay lại nhớ về anh, như một thói quen không thể bỏ được.

    Lại muốn giống như ngày xưa trò chuyện cùng anh mỗi khi buồn, nhưng không còn cơ hội nữa. Chiếc áo len màu mật ong giờ mặc lại vẫn có cảm giác như ngày xưa, nhưng không còn vừa vặn nữa.

    Giống như kí ức về anh, khi nhớ lại vẫn buồn vui xen lẫn. Nhưng giờ thì đã thành quá khứ mất rồi.

    Ngày 24.02.2018
     
  11. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Nếu phải nói lời tạm biệt thật sự, vậy hẳn là chúng ta đã tạm biệt từ cái ngày mưa gió ấy rồi anh nhỉ?

    Đã rất lâu rồi em chẳng viết được gì cả, ngoài những dòng dành cho anh.

    Đã đến lúc mình nói tạm biệt rồi anh nhỉ?

    Lần này sẽ không có câu hẹn gặp lại đâu...

    Ngày 10.03.2018


     
  12. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Hôm nay, nhận được điện thoại của Nừng Na.

    Đây là lần đầu tiên nghe chị ấy kể về chuyện cũ và người thương đã cũ của chị.

    Cũng là lần đầu tiên nhìn thấy chị khóc. Có lẽ, mỗi lần nhắc về #H chị sẽ lại khóc. Bởi anh ấy từng là thanh xuân của chị, từng là cả những yêu thương năm 16, 17 của chị. Bọn họ ở bên nhau chỉ vẻn vẹn 2 năm, nhưng có lẽ tình yêu mà chị dành cho anh #H còn nhiều hơn 2 năm ấy. Nhưng, chị từ bỏ. Chẳng biết vì lí do gì. Chị chọn đi du học chứ không ở lại với anh.

    Chị nói: Sau khi chuyến bay này cất cánh, chuyện cũ sẽ phải quên đi, người cũ cũng sẽ phải từ bỏ.

    Chị là người như thế, một khi đã quên thì nhất định sẽ thành xa lạ. Có lẽ, không ai hiểu chị như anh #H, vậy nên anh mới không nói một lời mà lặng lẽ cắt đứt liên lạc với chị và những người liên quan đến chị. Họ chọn quên chứ không níu kéo.

    Chị kể rất nhiều, chị khóc rất nhiều.

    Chị nói đây là lần cuối chị khóc cho anh #H, không phải vì chị còn thương, mà là vì chị chua xót thay anh #H.

    Có lẽ, từ giây phút máy bay cất cánh, chị và anh đã thành người xa lạ rồi.

    Không phải khoảng cách giữa HQ và VN quá xa, mà là trái tim những người trong cuộc đã nguội lạnh.


    Ngày 15.03.2018




     
  13. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Đội trưởng: "Em có bạn trai chưa?"

    Mình: "Dạ? Em chưa có ạ!"

    Đội trưởng: "Chưa có hả? Thiệt hông?"

    Mình: "Ha ha, nói giỡn anh chi? Thôi, em về nha, mai em còn phải kiểm tra tùm lum các thứ nữa."

    Đội trưởng: "Ế, chờ anh chút. Hay em làm bạn gái anh đi?"

    Mình: "Anh nhớ nhầm hả? Bữa nay là ngày 2/4 mà anh?"

    Đội trưởng: "Anh nói thiệt mà. Anh thích em lâu lắm lắm luôn rồi, hôm qua anh tính tỏ tình với em mà sợ em tưởng ngày Cá tháng tư anh đùa nên thôi. Làm bạn gái anh đi, nha?"

    Mình: "Em có người em thích rồi!"

    Đội trưởng CLB Hùng biện, còn được gọi là Bố già vì suốt ngày cứ như ông cụ non. Nhưng cũng có đôi khi ăn hại vô cùng. Mình và đội trưởng vốn rất ăn ý trong chuyện tìm tài liệu và là hai đối thủ rất... thân thiết của CLB Hùng biện. Có vài lúc cứ cảm thấy ảnh giống con gái cực kỳ, nên cũng không để ý gì nhiều lắm.

    Bố già cứ nghĩ là ảnh hiểu mình lắm, nhưng thực ra anh chả hiểu tí tẹo tèo teo gì về mình đâu. Nếu hiểu thì chắc ảnh sẽ biết, nguyên tắc của mình là: Không thích người mà mình hợp tác.

    Thật ra thì vì chuyện này mà bị trưởng BBT mắng mỏ rất nhiều lần, thế mà vẫn không sao bỏ được, ha ha :>>.

    Ngày 02.04.2018




     
  14. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Vương của em, hôm nay bỗng dưng em muốn viết cho anh những dòng này.

    Anh giống như đại dương bao la, vậy nên em muốn làm Thuyền nhỏ. Theo đại dương đi khắp nơi.

    Em thương anh.

    Anh nói, anh càng lúc càng già.

    Em bảo, em càng lúc càng yêu anh.

    Chàng trai của em rất tốt, rất tốt. Trong lòng em, chẳng ai có thể so sánh với anh. Dẫu em biết, trên đời này còn có những người hoàn hảo hơn anh. Nhưng, anh là duy nhất, mãi mãi và cuối cùng.

    Cảm ơn anh.

    Đã đến vào những năm tháng này. Đến vào những năm tháng mà em cô độc nhất. Vì có anh, em đã vơi bớt đi phần nào đau thương về một người. Vì có anh, em đã mạnh mẽ vượt qua tháng năm tàn khốc.

    Em thương anh.

    Rất thương anh.

    Tiểu Khải, em thương anh. Rất nhiều.

    Gửi ai đó ở xa em.

    Chút yêu thương Thuyền nhỏ gửi anh.

     
  15. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Gửi Di,

    Hôm nay em về lại Cừu, đọc lại những dòng tin cũ. Em thấy nhớ những ngày đầu, những ngày đó có lẽ là những ngày vui nhất em có ở Cừu.

    Em không biết anh còn onl ở đó không, nhưng em thì thỉnh thoảng mới về lại. Không phải vì em bận, mà vì ở đó đã không còn những người mà em thương nữa. Anh đi, Dê đi, Ô Xanh thì lâu lâu mới về.

    Em còn nhớ, ngày đầu tiên em đến Cừu. Em quen anh. Rồi chúng ta về một nhà, chúng ta trải qua rất nhiều chuyện. Anh dạy em dịch truyện, dạy em rất nhiều thứ. Rồi có những lúc bọn mình cãi nhau, bọn mình cùng nhau viết truyện. Cùng nhây nhây suốt cả một mùa hè.

    Mùa hè năm 2017, em gặp Di. Thế là sắp tròn một năm chúng ta quen nhau rồi.

    Di giờ rất bận. Nhưng em mong Di vẫn sẽ về với Cừu, về với em.

    Di là người đặt cho em cái tên Cỏ.

    Di là người em nhớ nhất mỗi khi nhớ về Cừu.

    Bây giờ quay lại Cừu, lòng em thấy trống vắng và buồn buồn kỳ lạ. Em biết, em nên vui vì Cừu vẫn còn. Nhưng em buồn vì không có Di.

    Nếu Di đọc được những dòng này, Di hãy quay về nhé.

    Thương Di <3.
     
  16. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    Gần đến những chương cuối của Vân Nhiên, bỗng dưng không đủ can đảm để viết.

    Vân Nhiên bắt đầu từ tháng Chín năm 2017, bắt đầu vào mùa thu. Giờ đã là mùa hạ. Vân Nhiên đã cùng tôi đi qua mùa đông lạnh, mùa xuân ấm áp. Tôi đã cùng khóc cùng cười với tình yêu của cô ấy. Và giờ, chúng tôi sắp phải nói tạm biệt.

    Hành trình dài chín tháng đồng hành cùng Vân Nhiên sắp kết thúc rồi. Mong rằng cô ấy sẽ hạnh phúc <3.

    Ngày 05.05.2018
     
    Diên Vĩ and Lin Hari like this.
  17. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    #...

    Người đi kẻ ở, đến cuối cùng chẳng còn gì ngoài kỉ niệm.

    Bây giờ, ở Org mình không tìm được cái cảm giác của một gia đình nữa rồi. Chị Nguyệt không về, chị Thu cũng đi, rồi Đen cũng chẳng thấy onl. Rồi, mấy ngày gần đây mình cũng không thấy Vĩ onl.

    Giờ thì, chỉ còn một mình mình ở lại. Mình không biết rồi org sẽ ra sao nữa nhưng mà mình cứ ở lại được ngày nào hay ngày đó, bởi vì đây là một góc nhỏ bình yên của mình, của những kỉ niệm dài đằng đẵng.

    Mình rời bỏ rất nhiều diễn đàn rồi, và giờ mình chỉ còn org. Không hiểu sao mà mình sợ cái cảm giác mọi người đều rời đi hết, cảm giác đó rất khó diễn tả, thật sự.
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  18. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    #...

    Á hự hự, người yêu về.

    Không biết mình đang trông chờ điều gì, mà khi chị về, lòng không còn cô đơn nữa.
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  19. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    #...

    Gửi radio xong, lòng lại bồn chồn. Chờ mong đến ngày radio lên sóng.

    Con người ta lạ lắm, luôn muốn những điều không đâu vào đâu. Mình cũng thế, dẫu biết là sáo rỗng nhưng vẫn muốn nói.
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  20. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo moclanthao. Staff Member Tác giả Review Team

    #...

    Mình luôn làm người khác buồn lòng, mình luôn khiến những người mình yêu thương phải bận lòng.

    Ừ, có lẽ, mình sai rồi.

    Có lẽ, mình nên tự kiểm điểm.

    Đúng thế, lời xin lỗi cũng không có tác dụng.
     
    Diên Vĩ thích bài này.

Chia sẻ trang này