[Cận đại] Sự thay đổi của nàng công chúa ác ma - Dạ Huyền

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Bạch Long, 3 Tháng một 2018.

  1. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Sự thay đổi của nàng công chúa ác ma
    [​IMG]

    Tác giả: Dạ Huyền
    Design: Mèo Bl
    Thể loại: Chuyển thể, cận đại

    Tình trạng: Đang sáng tác
    Độ tuổi: [K]
    Cảnh báo: Không có

    Văn án:

    Đôi lời tác giả:
    Để lại dấu chân của bạn tại đây!


     
    Last edited: 5 Tháng sáu 2018
  2. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 1: Nàng công chúa của ác ma
    [​IMG]
    Kagamine Rin, người con gái trị vì cả Hoàng quốc tươi đẹp này. Nàng đẹp tựa thiên nhiên, thế nhưng vẻ đẹp mà nàng đang mang lại là vẻ đẹp của một đoá hoa đầy gai nhọn. Nàng tàn nhẫn, nàng độc ác và nàng không có trái tim. Vì vậy nên cả vương quốc gọi nàng với cái tên 'người con gái của ác ma'.

    Hầu như ai cũng cho rằng nàng là một con người sung sướng và hạnh phúc nhất. Nhưng nào ai có biết đâu! Nàng từ khi lên sáu, trải qua muôn trùng khó khăn nối tiếp. Phụ vương nàng - tiên đế cũng từng mặn nồng với mẫu hậu nàng! Thế nhưng không bao lâu khi sinh hạ nàng, mẫu hậu đã ra đi vì thể trạng vốn đã không tốt! Nàng quá đỗi giống với mẫu thân của mình nên mỗi khi tiên đế ghé qua thăm hỏi liền không lưu lại quá lâu vì sợ sẽ gợi đến cho ông những kỉ niệm khi ở bên mẫu hậu nàng! Dần dần người cũng ít lưu tới điện Kaga của nàng. Nàng như chìm trong bóng đêm vô tận của sự cô đơn khi ngay cả phụ hoàng cũng dời bỏ nàng. Cho đến ngày kia, nàng gặp được anh! Chàng trai với mái tóc vàng óng mượt cùng với gương mặt là không khác nàng là mấy. Anh là con của một thương nhân lưu lạc đến đây. Thời gian hai đứa trẻ gặp nhau hạnh phúc biết mấy, vui vẻ biết mấy. Thế nhưng cũng chẳng được bao lâu, chuyện nàng thường xuyên chốn khỏi điện của mình đi chơi cùng anh cũng đến được tai của tiên đế. Ông nhanh chóng hạ lệnh đày anh ra một nơi xa sôi cách với cung điện cả ngàn dặm. Về phía nàng thì bị giam hãm trong toà lâu đài của mình. Toà lâu đài đúng là nguy nga, đúng là đẹp đẽ, đúng là sang trọng. Thế nhưng trong suốt quãng thời gian trước khi nàng lên ngôi nàng đã phải chịu bao nhiêu tổn thương, nàng luôn luôn sống trong lo sợ không biết ngày nào mình sẽ ra đi. Ngoài kia không biết bao nhiêu kẻ đang rình rập cái ngôi báu này. Nàng quyết định rồi, muốn sống tốt trong cái thế giới nguy hiểm này chỉ có duy nhất một cách, đó chính là trao đổi trái tim mình cho ác quỷ. Nơi nàng sống là nơi không có tình người, địa vị và mạng sống của bản thân mới là quan trọng. Điều đó đã thành công làm nên nàng của ngày hôm nay, đoá hồng vàng xinh đẹp mà đầy gai nhọn! Nàng sẽ không như tiên đế, nàng sẽ là một đoá hồng vàng rực rỡ mà không ai có thể đụng vào, nàng sẽ không từ thủ đoạn để có được điều mà mình mong muốn.

    Ngày đăng cơ, một người thiếu nữ khoảng chừng gần mười hai tuổi đứng vững vàng trên tấm thảm đỏ, hiên ngàng mà tiến bước, ánh mắt sắc lạnh như băng hàn khó tan. Mái tóc vàng ngang vai óng ả phiêu diêu trong gió trông thật lộng lẫy biết nhường nào. Thân ảnh được bao bởi lớp áo hoàng bào rực rỡ, với gương mặt thanh tú, nàng bước đi với dáng vẻ kiêu hãnh không chút ngượng nghịu như những nàng công chúa thông thường. Thời gian dường như đã tôi luyện cho nàng biết bao điều.

    Năm tháng dần trôi đi, nàng bây giờ đã mười bốn tuổi không còn ngây thơ, không còn tươi cười đùa nghịch, cũng không còn biết thế nào là ấm áp nữa rồi. Nàng của lúc trước khi có anh ở bên với nàng của bây giờ sao khác xa đến vậy. Ngồi phê duyệt tấu chương do các quan đại thần dâng lên. Mệt mỏi nhắm mắt thưởng trà do quản gia mới làm choang'.

    - Người nào pha trà? - Nàng gắt lên, mở choàng mắt đứng dậy. Quả thật trong khoảng thời gian gần đây, nàng đã thay không biết hết bao nhiêu tên quản gia rồi, bọn họ hầu như không bao giờ làm đúng như ý mà nàng muốn! Nhưng hơn cả, bọn họ đều là gián điệp mà những tên muốn cướp ngôi báu gài vào bên cạnh nàng. Và nàng sẽ cho những người đó thấy nàng không phải là một cô gái nhu nhược, hèn yếu.

    - Dạ... cô... công chúa là... là nô tài! - Một chàng trai khá bảnh đứng lên ấp ửng nói, có thể thấy rõ được sự sợ hãi đang bao quanh người chàng trai này.

    - Người đâu, lôi ra ngoài, giết chết cho ta! - Nàng lạnh lùng mà ra lệnh một cách quyết đoán và dứt khoát. Thật khó có thể tưởng tượng nổi với một đứa trẻ chỉ mới mười bốn tuổi mà lại có thể lạnh lùng hạ lệnh mà cướp đi sinh mạng của một con người vẫn còn đang khoẻ mạnh.

    - Công chúa, cầu xin người, ta cầu xin người hãy để cho tên nô tài đáng trách này một con đường sống, nô tài cầu xin người! Tha cho nô tài đi mà, cầu xin người...v ...v ...! - Tiếng cầu xin của tên quản gia mới cứ vang vọng mãi, ấy nhưng nó không hề làm nàng công chúa kia mảy may mà cho hắn một chút sự thương hại. Nàng vẫn ngồi trên bàn mà phê duyệt tấu xớ như thường lệ. Chỉ có đôi môi hồng thuận là câu lên một nụ cười mị hoặc người đời. Khoảng chừng vài ba nén nhang, nàng mới từ bàn phê duyệt tấu xớ mà đứng lên, xoa nắn đôi tay đau nhức. Nàng bất giác nhớ về kỉ niệm khi xưa.
    _____ _____ _____
    Khi đó, một cô bé bảy tuổi đang ngồi viết viết một thứ gì đó, có vẻ rất dài mà cô bé có vẻ đang vô cùng khó chịu. Thì từ bên ngoài cửa sổ, một cậu nhóc nhảy vào. Dưới sự ngạc nhiên của cô bé, cậu nhíc đưa tay lên môi ra hiệu cho cô bé im lặng. Cô bé gật đầu, nụ cười hạnh phúc nở trên đôi môi. Cô bé chạy lại bên cậu nhóc, giọng nói vui vẻ cất lên:

    - Sao anh lại vào đây được? Không phải bên ngoài phụ vương cho canh gác khá chặt sao?

    - Cô bé ngốc! - Cậu nhóc đưa tay lên xoa đầu cô bé mà trên môi nở nụ cười vui vẻ.

    - Rin không ngốc mà! Nhưng sao lần nào đến anh cũng xoa đầu em hết vậy? - Cô bé ngước lên nhìn cậu nhóc, ngây thơ mà hỏi.

    - Bởi vì Rin rất ngốc! - Cậu nhóc vẫn không ngừng xoa đầu cô gái, cười cười nói nói.

    - Rin không có ngốc mà! - Cô bé chu đôi môi xinh xắn lên nói.

    - Rồi thì Rin không ngốc có được không nào! - Cậu nhóc nhìn thấy biểu hiện của cô bé mà không biết lúc nào mặt liền phủ một lớp phấn hồng.

    - Len ủa anh đang đỏ mặt, anh ốm sao? - Cô bé nhìn nhìn cậu nhóc rồi đưa trán mình áp vào trán cậu nhóc: - Không có, anh đâu có ốm!

    Cậu nhóc mặt càng đỏ hơn, đẩy cô bé ra ngoài. Đôi môi cậu ấp úng nói:

    - Ri... Rin em đ... đang làm gì vậy?

    - U hu hu hu, Len ơi, phụ vương phạt em phải ngồi chép cái này đúng đủ năm mươi lần a! Nhưng em mỏi tay quá! - Cô bé bất chợt khóc lên khiến cho cậu bé một phen sợ hãi.

    Cậu nhóc cầm tay cô bé lên xoa xoa mấy cái rồi thổi thổi, cậu nói tiếp: mệt mỏi ơi mau mau tan biến để Rin dễ thương của anh hết buồn nào!
    _____ _____ _____

    - Mệt mỏi ơi mau mau tan biến để Rin dễ thương của anh hết buồn nào! - Nàng lẩm nhẩm nhắc lại câu nói của cậu nhóc khi xưa, thoang thoảng quanh nàng hình như vừa có chút ấm áp nhưng rồi liền biến mất như không hề có.

    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Last edited: 28 Tháng một 2018
  3. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 2: Nàng công chúa của ác ma (2)
    [​IMG]
    Vẫn như mọi ngày, cuộc sống của nàng chỉ như một vòng luẩn cuổn mãi không biết đến khi nào thì có hồi kết. Nhưng đối với nàng chỉ cần có vậy thôi cũng đủ lắm rồi. Chỉ cần tất cả các quan đại thần cùng dân chúng e sợ trước nàng, phục tùng nàng là đủ rồi. Cuộc sống chỉ cần có nhiêu đây thôi. Phải nàng không cần có hạnh phúc. Không, phải nói rằng một người bán trái tim cho quỷ dữ như nàng thì lấy đâu ra mà nhận được hạnh phúc kia chứ. Cuộc sống như những mắt xích chúng liên kết với nhau còn nàng thì như chiếc mắt xích kì lạ không thể nào mà cùng những chiếc mắt xích kia mà liên kết lại thành một được. Nàng biết chứ, cái gì thì nó cũng có cái giá của nó, thế nhưng bây giờ đây nàng đã tiến quá xa, không còn cơ hội để quay đầu nữa rồi, bản thân đã mắc quá nhiều sai lầm. Nhưng làm sao đây, rồi ai sẽ là người đưa nàng thoát khỏi cái thứ luẩn cuổn của cuộc đời này chứ?

    - Công chúa, công chúa, công chúa đã đến giờ thiết triều rồi ạ! - Một nữ nô tỳ sợ hãi tiến vào phòng mà run rẩy gọi nàng, trông cô ta không khác nào một người bị cảm lạnh, cơ thể run lên nhè nhẹ.

    Như giật mình thoát ra khỏi những suy nghĩ kia, nàng thu hồi điệu bộ phân tâm khi nào. Đứng lên chỉnh lại vạt áo rồi cất bước đi về phía đại điện. Vẫn dáng đi đó, kiên định, và vô cùng dứt khoát. Có đúng đây là nàng cống chúa mười bốn tuổi không? Sao nàng có thể lạnh lùng và nhẫn tâm đến vậy?

    Chỉ đáng thương cho nữ nô tỳ vừa rồi, khi thấy nàng giật mình thì tim cô ta như muốn nhảy dựng lên và hiện tại cô ta vẫn chưa có thể đi đứng đàng hoàng được bằng đôi chân đang run rẩy kia.

    Đến đại điện, vẫn bộ dạng đường hoàng, nàng bước vào. Chúng quần thần đang nháo loạn bỗng dưng im bặt khi trông thấy nàng. Đơn giản là vì nàng vốn ghét chốn ồn ào, láo loạn. Nơi mà nàng đến sẽ là những nơi yên tĩnh, vắng lặng. Nhẹ nhàng gật đầu, những vị quan trong triều dường như hiểu ra điều gì, một người cất tiếng:

    - Thưa công chúa, ngân khố đang có hiện tượng thuyên giảm. Lượng ngân khố ngày càng ít đi, số lượng chi tiêu quá nhiều.

    Khi vị quan kia vừa ngứt lời thì một vị nữa lại cất tiếng:

    - Dạ đúng vậy, việc sửa trữa lại cung điện có vẻ là nên tạm ngưng ạ. Ngân khố thiếu thốn, cần bù đắp lại mới...

    Nàng liếc mắt nhìn hai vị quan kia như vật thể cần được loại bỏ. Đứng lên, cầm chiếc dao nhỏ bên cạnh, nàng tiến tới đứng trước mặt hai vị quan, đưa con dao nhỏ bé mà vô cùng sắc bén lên, thả tay. Con dao cứ thế mà rơi và cắm sâu trên tấm bản đồ. Nàng lạnh lùng cất giọng:

    - Nếu ngân khố hết, hãy lấy từ bọn dân đen! "Chỉ có một bông hoa sáng rực trên bầu trời, những thứ còn lại chỉ để bảo vệ và nâng đỡ cho bông hoa kia mà thôi!"

    Hai vị quan kia thấy lượng hàn khí toả ra xung quanh nàng vô cùng nhiều khiến cho cơ thể không tự chủ mà run lên từng hồi trông vô cùng 'mất hình tượng' của một người 'nam nhân'. Thấy vậy, nàng cười nhạt, nụ cười mỉa mai rồi tắt hẳn. Nàng quay lại chỗ ngồi của mình, nhẹ nhàng mà hạ xuống. Đưa đôi tay đặt chéo trên đùi trông vô cùng hiền dịu và lịch thiệp biết bao. Nàng tiếp tục cất tiếng; giọng hát của nàng cao, ổn định:

    - Nếu kẻ nào kháng lệnh, giết chết không tha! Bãi triều! - Nàng đứng lên, đưa ánh mắt nồng đậm sát khí về phía đám quan lại, triều thần phía dưới. Ánh mắt ám chỉ điều gì đó vô cùng sâu xa, gần như kiểu: ta không phải đứa nhóc miệng còn hôi sữa nên hãy thận trọng!

    Ra bên ngoài đại điện, nàng không thèm nán lại quá lâu. Cất tiếng nàng nói:

    - Như mọi khi bánh burioch!

    Khi nàng đã khuất bóng, đám quan đại thần ai nấy cũng nhìn nhau lắc đầu mà thở dài ngao ngán.

    - Công chúa thật khác biệt so với tiên đế!

    - Thật là độc ác!

    - Thật tàn nhẫn! "Đứa con của ác quỷ."
    ...v ...v ...

    - Hắt xì! Hình như mình bị ốm! Nào có a! - Nàng đưa tay lên sờ trán mình và nói.

    - Công chúa, quản gia mới của người đã đến! - Một nữ nô cất giọng.

    - Rồi rồi! Thật phiền phức! Ta biết rồi! Mau kêu hắn pha trà đi! - Nàng vẫn chăm chú đọc cuốn sách trên tay mà không ngước lên nhìn lấy một cái!

    - Công chúa, ta đến đây để giúp người thực hiện nguyện ước đây! - Tên quản gia mới tiến vào và cất tiếng.

    Giọng nói này, cái giọng nói này sao mà thân quen đến vậy? Sao người quản gia không sợ hãi khi đứng trước mặt nàng? Con người này tại sao lại quen thuộc đến thế? Ngẩng lên nhìn, nàng vô cùng ngạc nhiên, hết sức ngạc nhiên mới phải. Là... phải chính xác rồi! Nàng sẽ không nhận lầm được đâu! Người chỉ có thể nói chuyện xưng ta với nàng chỉ có một người, phải rồi là người ấy...

    Người đến đây là để thực hiện lời hứa khi nao có phải không? Người vẫn thế, vẫn rất tốt với nàng. Nàng cảm nhận được từng ấm áp bấy lâu nay lại một lần nữa ùa vào trái tim vốn đã lạnh buốt rồi. Phải rồi và người ấy là...

    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Last edited: 28 Tháng một 2018
  4. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 3: Chàng quản gia vừa ý!
    [​IMG]
    Là anh, anh đã quay lại như lời hứa năm xưa. Phải anh đã quay trở lại. Phải chính là anh - Kagamine Len! Nàng chạy đến, ôm chầm lấy thân ảnh của chàng trai với gương mặt y chang mình. Nếu cô nô tỳ vừa nãy ở đây ắt hẳn sẽ rất ngạc nhiên vì biểu hiện khi này của nàng. Nàng đang khóc, phải đây là lần đầu tiên nàng khóc kể từ khi anh phải rời đi! Nàng thật sự đang khóc, nàng bây giờ chỉ muốn mãi như thế này và không buông anh ra mà thôi! Kỷ niệm khi nào lại ùa về một lần nữa, dẫu thời gian có tàn nhẫn đến đâu nhưng nàng vẫn không thể quên cái khoảnh khắc đó.
    _____ _____ _____

    Hai đứa trẻ đang hạnh phúc vui đùa với nhau trên một ngọn đồi với thảm cỏ xanh mượt. Cô bé, đưa tay ra nhéo má cậu nhóc nói:

    - Mãi như vậy Len nhé!

    - Á à, Rin nhéo má anh đó à? - Cậu nhóc đưa tay lên xoa má mình và quay sang nhìn cô bé.

    - Nếu Len hổm thích thì thôi vậy! Em đâu có ép Len đâu! - Cô bé nhìn ra một khoảng không, ánh mắt như không có tiêu cự.

    - Cô nhóc này! Bớt linh tinh đi, suốt đời này anh sẽ bảo vệ em! Anh sẽ là người thực hiện nguyện ước của em! - Cậu nhóc đưa tay cốc đầu cô bé nói.

    Cô bé chỉ ôm đầu chu mỏ rồi nhìn cậu nhóc mà cười. Hai đứa trẻ cứ như vậy mà nô đùa vui vẻ bên mỏn đồi của riêng chúng.
    _____ _____ _____

    - Rin cười nên anh xem nào! - Anh đưa tay quệt đi những giọt nước mắt đang không ngừng rơi trên gương mặt thanh tú của người thiếu nữ đang ôm lấy mình. Đã tám năm, tròn tám năm rồi, nàng vẫn không thay đổi vẫn mít ướt khi thấy anh. Nàng vẫn như khi xưa thường ôm lấy anh mà khóc.

    - Anh phải hứa với Rin sẽ không bao giờ rời xa Rin nữa nhé! - Nàng là một con người cô độc giữa hàng ngàn người. Chỉ có anh là người bạn đầu tiên khiến nàng tin tưởng. Dẫu thời gian hai người cách xa có dài đến đâu nhưng chỉ cần như lời ước hẹn, anh quay về bên nàng thì nàng vẫn sẽ tin tưởng ở anh.

    - Anh hứa! Rin nè, em trị vì cả vương quốc bằng kiểu mít ướt này đó hả? - Anh cốc đầu nàng nói.

    - Ai biểu anh thế, linh tinh không hà! - Nàng đứng lên, phủi bụi trên áo xuống. Mặt đỏ bừng" còn không phải tại ai chứ"

    - Khì! - Anh không nói gì chỉ đứng một bên nhìn nàng mà cười.

    - Anh còn cười được? - Nàng phồng má, khoanh tròn hai tay và quay ra chỗ khác.

    Anh tiến tới đứng trước mặt nàng, cầm tay nàng lên, quỳ một chân xuống đất nói:

    - Dù cả thế giới này luôn nghĩ suy rằng em là người mang thương đau, người mang đến bao tai hoạ, thậm chí họ có quay lưng lại với em thì yên tâm rằng đã có anh ở đây! Vì vậy hãy cứ để anh thấy được nụ cười của em, Rin nhé!

    Nàng mỉm cười hạnh phúc, nói :

    - Em luôn tin ở anh, Len à! Len em muốn thứ đó.

    - Tất nhiên rồi công chúa của tôi! - Anh đứng lên cười và bước đi. "Sẽ không bao giờ anh quên được thứ mà em thích!"

    Nàng đứng nhìn anh bước đi, ánh nhìn trở lên xa xăm không thấy điểm dừng. Khi anh đã khuất xa, nàng mới từ từ hồi thần và tiến tới ngồi trên chiếc ghế cao sang mà mình mới đặt làm hôm nao. Ước chừng một nén hương sau, anh bước đến, nói:

    - Burioche và trà chiều đã chuẩn bị xong, mời công chúa dùng!

    - Len làm là ngon nhất! - Nàng cười tươi tiến đến đón nhận khay đồ trên tay anh. Phải chỉ có một mình anh mới làm ra được hương vị ngọt ngào của chiếc bánh này thôi, và chỉ có anh mới tạo ra được hương đậm đà của trà này. Anh là người tài ba nhất.

    Thực chất, muốn làm quản gia của công chúa thì cần rất nhiều điều kiện, đầu tiên là kiến thức vừa sâu mà phải vừa rộng. Sau đó là các khả năng về võ để có thể bảo vệ công chúa. Và cuối cùng là khả năng vào bếp, muốn công chúa vui vẻ thì tài nấu nướng của người quản gia phải hết sức giỏi. Chỉ cần qua được ba vòng thi là người kia được làm quản gia. Và anh chính là người đó. Trong suốt tám năm xa cách, anh đã cố gắng học tập bao nhiêu thứ để đến hôm nay, nắm chắc khả năng rồi anh mới có thể đến được bên cạnh nàng. Anh đã từng thề rằng chỉ cần anh sống nguyện sẽ bên nàng che chở bào vệ nàng dù bất cưa giá nào! Và hôm nay anh đã và đang thực hiện lời thề đó. Nhìn người con gái mà mình trân trọng đang vui cười một cách ngây thơ, anh cảm thấy trái tim như phần nào ấm áp.

    Nàng ngồi trên ghế thoải thoải mái mái mà ăn xế. Trên khoé miệng cứ cười trông đến đáng yêu vô cùng. Nhìn nàng, anh cũng không tự chủ mà cười theo. Ngồi xuống kế bên, chống cằm anh nói:

    - Rin này, em có mệt lắm không?

    Nàng dừng tay ngước lên nhìn anh rồi nói:

    - Mệt... đã từng nhưng bây giờ thì đã ổn rồi! Em đã quen với việc này rồi!

    - Anh xin lỗi! - Thấy nàng trầm tư, anh cúi đầu nói.

    - Len anh kì nha, rõ là đâu phải lỗi ở anh đâu!

    Nàng đứng dậy cú đầu anh rồi ngồi xuống ăn tiếp.

    - Hu ra, bánh của Len là tuyệt vời nhất!

    - Rồi anh sẽ mỗi ngày làm nó cho em được chưa!

    - Dạ!

    Nàng cười hạnh phúc, mông lung nghĩ "Bây giờ, Len sẽ là của mình Rin thôi!"

    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Last edited: 28 Tháng một 2018
  5. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 4: Tạm biệt tất cả.
    [​IMG]
    - Rin, Rin em còn tính ngủ đến khi nào đây?

    Một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang lay vai một cô gái nhỏ vẫn còn cuộn mình trong chiếc chăn mà say giấc. Cố gắng lay thêm một lần nữa, chàng trai nhẹ nhàng nói:

    - Rin, dậy đi nào em!

    - Này ai cho phép ngươi gọi thẳng tên ta vậy hả?

    Nàng ngồi dậy, mơ màng dụi mắt. Ánh mắt mờ ảo nhìn ra phía người đang đứng trước mặt mình. Dụi dụi mắt nhìn lại lần nữa, nàng nói:

    - Ai vậy?

    Anh đơ ra nhìn người con gái đang đứng à nhầm ngồi trước mặt mình "không lẽ em lại quên anh nhanh đến vậy sao? Mới có qua một khoảng thời gian ngắn thôi mà!"

    Nàng cúi xuống, ôm bụng, vai run run.

    Thấy vậy, anh hốt hoảng lắc vai nàng mà nói:

    - Rin, Rin em làm sao vậy? Này nói gì đi chứ!

    - Ha ha ha, Len à! Anh thật là ngốc quá đi! - Nàng cười nhiều đến nỗi nước mắt cũng tràn cả ra, tiếp tục, nàng nói: - Len! Đương nhiên là em nhớ rồi! Anh là đồ baka!

    Nhìn nàng như vậy, anh lắc đầu cười nhẹ.

    - Len, ra ngoài! Hôm nay em không được khoẻ cho lắm! Mọi việc anh thay em làm hết nha! Chỉ trong ngày hôm nay thôi! Vì chúng ta giống nhau mà phải không!

    - Ukm! Nếu Rin muốn điều gì anh cũng sẽ thay em làm hết!

    Anh gật đầu cười, nhìn nàng một lúc rồi cất bước li khai khỏi gian phòng của nàng.

    Khi anh đã ra khỏi, nàng ngồi trầm tư suy nghĩ. Nàng nhớ lại lời nói của thầy bói hôm nọ: "Giấc mơ chân thực nhất sẽ tái hiện phần nào hình ảnh của tương lai! Hãy cố gắng đừng lặp lại như giấc mơ không điều khủng khiếp sẽ xảy đến!" "Thế nhưng có đúng là sẽ như vậy? Thật không thể tin nổi mà!"

    Chẳng mấy chốc, nàng liền chìm ngay vào giấc ngủ say.

    - Rin, mau dậy, mau dậy đi!

    Nàng mắt nhắm mắt mở nhìn ra phía bên người đang đứng đối diện trước mặt mình mà nói:

    - Ưm em chỉ là mới ngủ thôi mà!

    Anh lay vai nó thậy mạnh, trên gương mặt thể hiện rõ sự lo lắng đến tột cùng. Vừa lay vai nó anh vừa nói:

    - Rin, em hãy mau tỉnh táo lại đi! Anh xin em đấy!

    - Ukm có chuyện gì vậy Len?

    Nàng mơ màng mở mắt, đôi mắt nhuốm màu mệt mỏi. Nàng không hiểu anh đây là đang có chuyện gì xảy ra mà lại hốt hoảng đến vậy.

    Gương mặt anh trông xuống sắc quá, đôi mắt có cuồng thâm nhạt, dáng mặt cũng hao gầy, thật không giống với anh.

    - Rin, em làm sao vậy! Mau rời khỏi nơi này đi! Nó quá nguy hiểm rồi...

    Anh cầm vai nó lắc mạnh, miệng không ngừng lẩm bẩm cái gì đó thật sự rất khó hiểu.

    - Len, anh bình tĩnh lại cho đi nào! - Nó cầm vai anh, cố trấn an anh rồi tiếp tục nói: - Len à, nào giờ kể cho em ruốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra!

    Anh hít một hơi thật sâu, từ từ kể lại câu chuyện cho nàng nghe. Nàng nghe rõ, không sót dù chỉ là một từ. Anh nói, vương quốc màu lục đã bị xoá sổ bằng mệnh lệnh do chính nàng ban hành. Còn tể tướng Sakine vì quá phẫn lộ lên đã đứng lên phản đối, và nàng, một cô con gái mới chỉ tròn mười bốn tuổi đã thẳng tay giết chết người luôn trung thành với mình. Quá phẫn nộ, sự chịu đựng quá đủ rồi, dân chúng đã đứng lên và người đứng đầu không ai khác là Kaito, người mà nàng luôn nghĩ là vị hôn phu tương lai của mình cùng với Meiko, đứa con gái tài ba của tể tướng... Nghe một hồi nàng cười nói:

    - Len, đây là vương quốc của em! Hãy dẹp loạn đi!

    Anh nhìn nàng, lắc đầu, cười buồn nói:

    - Rin đây không phải loạn! Đây là một cuộc cách mạng! Và không có cơ hội thắng!

    Nàng nhìn anh, ánh mắt tối sầm lại, nàng ôm đầu nói một cách điên cuồng:

    - Không, không phải là như vậy! Không, Rin không muốn!

    - Rin, nghe anh đi! - Anh tiến lại đem nàng ôm vào trong vòng tay ấm áp của mình.

    Nàng ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt ngấn lệ, nàng nói:

    - Len, chuyện này... là không thể, đây là vương quốc của em, hà cớ gì phải chạy trốn kia chứ!

    - Rin... - Anh ôm nàng vào lòng, từng giọt nước mắt cứ kéo dài trên hàng mi. Đau quá, hiện tài nàng cảm thấy rất đau, nơi lồng ngực như muốn vỡ tung ra.

    'Rầm' Cửa hé mở, hai thân ảnh bước vào, một nam, một nữ. Chàng trai kia... nàng có biết, là chàng - kaito của vương quốc biển cả, người mà nàng đã thầm thương trộm nhớ. Còn người con gái kia, nếu nàng nhớ không nhầm thì là con của tể tướng... Là bọn họ đến đây để trả thù hay sao?

    Từng bước, hai người đó tiến lại. Đứng đối diện với nàng và anh, ánh mắt đầy sự phẫn lộ đến tột cùng. Nhìn họ thôi cũng có thể đủ khẳng định họ hận cô đến nhường nào. Anh thấy vậy, hốt hoảng nói nàng nên chạy đi.

    Có vẻ như đã biết được rằng cô sẽ chạy đi, một trong hai người họ tiến lại, đưa kiếm lên chuẩn bị hạ một nhát. Đường kiếm sắc bén mà lạnh lùng rơi xuống. Máu đỏ tươi xối xuống theo miệng vệt máu... chuyện này như thế nào lại thành ra như vậy?

    Nàng ôm lấy thân ảnh của anh, ra là anh đã đỡ cho nàng lưỡi kiếm tử thần ấy. Trên người anh loang lổ những máu là máu. Ánh mắt sợ hãi cùng đau khổ, nàng nhìn anh, cố gắng cầm máu cho anh. Nhưng khoé miệng của anh vẫn không ngừng nói, những câu nói tha thiết tựa đáy lòng:

    - Rin, kệ anh... mau... mau đi đi!

    - Việc này là không thể! - Kaito nhanh hơn, rút kiếm đang nằm trong bụng Len. Máu theo nhát kiếm mà ứa ra ngoài, máu phun một màu đỏ thẫm đến thê lương. Không kịp để nàng kịp phản ứng, chàng một nhát dao hạ thẳng xuống...

    'Keng... keng... keng' Thanh kiếm rơi trên nền đất lạnh giá cùng với những vết máu kéo dài.

    - Dù bất cứ giá... phụt... tôi vẫn sẽ... sẽ... bảo vệ em... th...thật... tốt!

    Len đã đứng ra, lấy chút sức lực yếu ớt của mình để hất thanh kiếm kia đi. Khi thanh kiếm chạm đất, câu nói của anh vừa kết thúc... thì... cơ thể anh như không chút sức lực mà ngã xuống nền đất lạnh căm.

    Khi đó, nàng đã theo lối đường mà anh đã bí mật xây dựng lên cho nàng... cứ ngỡ đâu rằng không cần đến... nhưng cuối cùng vẫn là cần đến nó. Khi thoát khỏi nơi đó, nhớ lại cảnh tượng khi ấy, trái tim nàng lại quặn đau.

    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Last edited: 28 Tháng một 2018
  6. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 5: Khởi đầu mới
    [​IMG]
    Khi thoát ra khỏi nơi đó, nơi trước kia vốn dĩ thuộc về quyền sở hữu của nàng. Nhưng bây giờ nơi đó đã trở thành nơi mà anh đã ra đi. Trái tim như thắt lại từng hồi đau đớn, cảm giác như bị hàng ngàn con giao sắc nhọn đâm xuyên qua vậy. "Len, em xin lỗi!" Hai hàng nước mắt rơi trong ân hận, niềm đau như dày xéo tâm can... là anh, người đã vì nàng mà làm bao nhiêu thứ; đổi lại thứ anh được là gì kia chứ?

    Trời đột nhiên đổ mưa, giọt mưa lạnh giá như thấu vào da thịt của người con gái kia. Người con gái tuyệt sắc khoác trên mình chiếc áo choàng che kín mặt...

    Xung quanh chẳng còn ai, cũng chẳng còn gì... cô đơn giữa muôn vàn người. Cuối cùng thì vẫn là chỉ có một mình nàng... cô độc, lẻ loi, hiu quạnh... "Len, em rất xin lỗi anh!" Nước mắt vẫn không ngừng rơi, mỗi giọt nước mắt là một lần ân hận, một lần tự trách bản thân nàng thầm nhủ: "Sẽ không có lần sau." Nhưng chắc là đã quá muộn rồi, hiện thực quá phũ phàng.

    Một mảng kí ức xuất hiện, hình bóng chàng trai và cô gái với mái tóc vàng óng nô đùa trên mặt biển xanh; những câu nói không biết từ đâu lại ùa về:

    - Rin, anh sẽ là người thực hiện điều ước cho em!

    - Anh nhớ đó...

    - Anh sẽ ghi nhớ dù là chi tiết nhỏ nhất!

    - Thật nha!

    Đầu nàng như muốn nổ tung ra, đau quá. Ôm đầu quỵ gối xuống, nàng như ngất lịm đi...

    - Rin, Rin... dậy, dậy mau!

    Một tiếng nói quen thuộc vang lên, cảm giác ấm áp xộc thẳng vào tâm can. Chính nó đã đánh thức nàng... thì ra nàng vốn là đang mơ. Mở mắt, tỉnh dậy không suy nghĩ nhiều, nàng ôm chầm lấy anh. Ngơ ngác, khó hiểu anh không biết nàng là bị làm sao nữa... mắt anh sáng lên, đưa tay vỗ lưng nàng nói:

    - Rin ngoan, ác mộng ơi hãy mau tan biến để Rin quay lại xinh đẹp như xưa nào!

    Nàng vẫn cứ một mực ôm chặt lấy anh không buông. Không biết là vì lí do gì mà anh cảm thấy rất ấm áp, cái cảm giác khi nàng ôm anh như này thật không giống với trước kia cho lắm, nhưng... đó là cái cảm giác gì thì anh vẫn chưa thể khẳng định được.

    Qua một khoảng thời gian, nàng mới bất giác buông anh ra. Lấy tay lau đi những giọt nước mắt còn vương lại dưới khoé mi. Nàng quay mặt đi, không dám đối diện với anh. Không hiểu sao khi nhìn anh, cái cảm giác nhói nơi lồng ngực lại ùa về... đau lắm... khó chịu lắm.

    Nhìn nàng, anh cũng không tự chủ mà quặn đau... anh cũng như nàng, cũng đau đâu có kém gì nàng. Anh thật sự rất muốn ôm nàng mà nói với nàng hãy yên tâm vì luôn có anh ở bên để nàng bớt lo lắng sợ hãi. Và hiện tại, anh thật chỉ muốn cơn ác mộng đó hãy để anh chịu thay... nhưng đó vẫn là không thể.

    - Len, em chỉ ví dụ... ví dụ thôi... nếu như... như...

    - Em nói đi, anh nghe! - Thấy nàng ấp úng, anh lên tiếng.

    Nàng tiếp tục nói:

    - Được... Len nếu như m...một n...ngày, vương quốc này sụp đổ! L...en s...ẽ làm nh...ư nào? Em chỉ là nếu như thôi, nếu như!

    Anh cốc đầu nàng, cười trìu mến:

    - Ngốc! Sẽ không có chuyện gì đâu! Anh hứa sẽ vì Rin làm tất cả, dù là phải hy sinh cả mạng sống của mình!

    - Không, đừ....đừng làm vậy! Đừng mà! - Nàng ôm đầu đau đớn nhớ về giấc mơ vừa xảy ra, hình ảnh nam nhân tóc vàng gục trên vũng máu tươi còn chưa kịp khô - hình ảnh một nam nhân lao mình ra đỡ kiếm cho nàng. Thêm lần nữa, nàng lại có cảm giác đau nhói. Trái tim như bị ai nó dày xéo, trà đi sát lại đau đớn vô cùng.

    Tiến lại gần hơn, đem nàng ôm vào lòng, anh nhẹ nhàng lên tiếng:

    - Rin ổn rồi chỉ là mơ thôi! Ổn rồi!

    Dường như đã phần nào ổn định, nàng buông thõng tay ra không ôm đầu nữa. Ngước lên nhìn anh, rồi nhìn khắp mọi nơi trong gian phòng của mình. Căn phòng này, mọi chi tiết đều giống y chang như giấc mơ, không khác một chút nào... à khác chỉ là ở chỗ trên kệ sách trong giấc mơ có một lọ thuỷ tinh mà thôi. Mệt mỏi, nàng lên tiếng:

    - Len, em muốn ra ngoài một chút!

    Anh không nói gì, chỉ nhìn rồi xoa đầu nàng âu yếm. Đi đến bên tủ đồ, anh mở ra lấy một bộ váy đơn giản đặt trên giường cạnh nàng và rời đi, trước khi đi anh nói:

    - Thay đồ xong và gọi anh!

    Ngồi lặng trong căn phòng một lúc lâu, nàng thấy rất sợ hãi. Lời bà thầy bói nói liệu có xảy ra? Nàng rất sợ, biết đâu nếu một ngày anh không còn bên nàng nữa, liệu nàng sẽ ra sao? Mặc dù không muốn nhớ càng không muốn nghĩ tới nhưng tại sao khoảnh khắc đáng sợ khi anh rời nàng nàng vĩnh viễn cứ hiện lên trong tâm trí nàng. Từ trước đến giờ nàng chưa lần nào sợ đến mức này, không hẳn chỉ có sợ hãi thôi, nàng còn cảm thấy có gì đó rất lạ lạ mà vốn từ trước không hề có.

    Cố gắng áp chế sự sợ hãi chết tiệt kia, đứng lên, lấy lại dáng vẻ ban đầu của một nữ vương vốn có. Nàng nhanh chóng dấu thật sâu tâm trạng rối loạn của mình, bây giờ trông nàng mới đích xác là nữ vương lạnh lùng hồi trước... Nói thế nhưng thực ra tâm tư nàng nào có được yên ổn đâu. Thay trang phục mà anh đã chuẩn bị từ trước đó, nàng mở cửa tiến ra ngoài. Anh trộm liếc nhìn nàng một lúc rồi thở phào nhẹ nhõm:

    - Rin, đi với anh chứ?

    - Đi đâu? - Nàng khó hiểu nhìn anh, nhưng hình như mắt nàng vẫn còn đỏ vì 'trận khóc' vừa rồi.

    - Đi đến một nơi bí mật!

    Anh mỉm cười kéo tay nàng đi. Phía đường kia, thật nhiều chông gai đối với nàng... nhưng chắc sẽ không lo đâu nhỉ vì bên cạnh nàng có chàng quản gia trung thành là anh đây!


    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Last edited: 28 Tháng một 2018
  7. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 6: Nơi bí mật của Len
    [​IMG]
    - Len ruốt cuộc là đi đâu vậy? - Bị anh kéo đi, nàng thật rất tò mò.

    Anh cười trừ, đưa tay lên miệng ra ám hiệu giữ im lặng rồi nói:

    - Bí mật thì đâu thể nói ra!

    Nàng phồng má, nhìn anh một cách uỷ khuất, trên mặt hiện rõ thái độ giận dỗi. Trông nàng thập phần đáng yêu. Anh đang cố tỏ ra bí ẩn, nhưng khi nhìn vào bộ dạng đó của nàng khiến anh rất muốn tiết lộ ra bí mật kia của mình. Anh vẫn là có ý chí mạnh hơn, lắc đầu anh thầm nhủ: "Không được!"

    - Len...

    Thấy anh đưa chú ngựa bạch Josephine yêu quý của mình ra, nàng lại càng tò mò hiếu kì hơn bao giờ hết. Nàng nghĩ bụng chắc hẳn là sẽ xa lắm nên anh mới đem chú Josephine ra chứ. Ngó đầu, cười, nàng hỏi anh:

    - Chắc là phải xa lắm đúng không?

    - Anh sợ Rin mệt thôi! - Anh thản nhiên đáp lại... thật vô tư.

    - Len thấy em bất tài vậy sao? - Nàng đưa ánh nhìn sắc lạnh về phía anh, theo kiểu: Anh mà nghĩ như thế thì chết với em.

    Nhưng ánh nhìn này chả nàng khi phản chiếu lại dưới con mắt của anh là sự hờn dỗi vô cùng đáng yêu. Xoa đầu nàng anh nói tiếp:

    - Ngốc! Đi thôi!

    Nàng chu mỏ lên nhìn anh oán thán. Bộ dạng này của nàng thật sự vô cùng đáng yêu. Lần này anh quay mặt đi nơi khác, lẩm bẩm nói thứ gì đó mà thật sự không thể nghe thấy.

    Đi được một đoạn khá xa, anh nhìn nàng cười nói:

    - Rin... nếu như, chỉ là nếu như thôi đấy... một ngày kia anh không thể ở bên em, em sẽ như nào?

    - Không được, anh nhất định, nhất định ở bên em! Không có nếu như ở đây! Không có! - Giấc mơ lúc trước lại một lần ùa về trong tâm trí nàng, hình ảnh chàng trai mà nàng thương yêu đang nằm trên mặt đất với vũng máu loang nổ khiến trái tim nàng quặn lại đau đớn. Lồng ngực lại có cảm giác như ai cấu xé ra thành từng vụn nhỏ, đau đớn không xiết.

    Thấy nàng kích động vậy, anh cũng mang vài phần hoảng sợ, người con gái anh hết lòng bảo vệ như vậy, anh mới vội nói:

    - Rin ngốc, đương nhiên chuyện đó là không thể xảy ra rồi! Như đã nói anh sẽ luôn bảo vệ em dù có chuyện gì xảy ra! Vì Rin mãi là người mà anh yêu thương nhất!

    Anh quay lại nhìn nàng cười, nụ cười của anh vạn phần ấm áp, trái tim nàng lại một lần nữa được sưởi ấm. Anh quả thật rất đáng yêu, anh cũng là người mà nàng tin tưởng nhất, nàng có thể trao trọn phần trách nhiệm nặng lề trên vai mình cho anh mà không mảy may lo sợ bị phải bội. Vì như anh đã nói: dù cả thế giới này có quay lưng lại với nàng thì anh vẫn sẽ là người bảo vệ, chăm sóc và yêu thương nàng, anh nguyện làm một con quỷ vì nàng mà!

    Mỉm cười nhìn lại anh, nàng nói:

    - Phải rồi, vì Len là của Rin mà!

    (P/s: Khụ khụ, Rin đang đánh dấu chủ quyền sở hữu, vậy có lẽ mình hết hy vọng với Len rồi!)

    Không lâu sau, anh đã đưa Rin đến phía cảng biển. Trước mắt nàng là khung cảnh vô cùng bắt mắt, sóng biển rì rào thi thoảng được ánh nắng chiếu xuống long lanh như được dát bạc. Thật sự là rất đẹp, đối với một người rất hiếm khi ra khỏi cung điện như nàng thì đây là một nơi thật sự rất lí tưởng để giải toả tâm trạng. Nơi này vừa mát mẻ, vừa đẹp, lại còn yên tĩnh nữa kia chứ. Nàng thật sự rất thích điều này. Phát hiện mục tiêu, phía trước nàng đó là thứ gì thật sự nàng chưa bao giờ thấy. Hướng nàng như đang định nói gì, bỗng anh bắt gặp được ánh mắt hiếu kì kia của nàng, anh thật sự rất muốn tiến lại để hỏi... đây cũng là lần đầu tiên anh thấy nàng có bộ dạng hiếu kì này kể từ khi anh và nàng tái ngộ đó.

    - Len, Len... đây là cái gì vậy?

    Thứ đó là lần đầu tiên nàng thấy. Mà đúng thôi nàng rất ít khi ra ngoài mà!

    - Đó hả? Người ta thường gọi là chòi đấy. Có thể có người sống trên đó!

    - Sống trên đó? - Nàng nhìn anh khó hiểu: "Sống tại một nơi bé như thế này thôi sao? Chưa bằng phòng tắm của mình!"

    - Phải, có nhiều ngư dân họ sống qua ngày bằng nghề chài lưới nên để tiện họ mới sống ở đó! - Anh đăm chiêu nhìn ra xa, lại tiếp tục nói:

    - Anh cũng đã từng sống tại đó... mà thôi Rin đợi anh một chút!

    Nàng nhìn anh nhẹ gật đầu. Như thấy sự đồng ý đó, anh nhẹ nhàng tiến lại bế nàng đặt lên đầu của một mạn thuyền nhỏ rồi đưa tay vào trong áo lấy ra một chiếc lọ thuỷ tinh nhỏ bên trong có một cuộn giấy be bé. Lọ thuỷ tinh được anh bụm lấy miệng một cách chu đáo như sợ chẳng may nước có lọt vào thì sẽ làm tờ giấy bên trong hỏng mất vậy. Thấy anh xắn quần bước xuống biển, nàng tò mò chờ xem biểu hiện của anh khi này.

    Khi xuống nước biển như gần đến đầu gối, anh mới đem chiếc lọ thuỷ tinh kia thả xuống. Lọ thuỷ tinh theo dòng nước cuốn ra khỏi bờ biển rồi tiến lên trên con đường đầy gian nan của sóng biển. Nàng bấy giờ nhịn không nổi tò mò mà hỏi anh:

    - Len, anh làm gì vậy? Không phải lọ thuỷ tinh kia anh đã trang trí khá đẹp sao? Sao lại thả nó đi vô ích như thế?

    - Rin à, không vô ích đâu! Từ rất lâu, người ta nói: nếu như bạn viết một điều muốn được thực hiện nó thì hãy viết nó vào một tờ giấy gửi nó đến với nơi đại dương bao la kia, mong ước kia của bạn sẽ thành hiện thực!

    Anh ân cần, dịu dàng nói cho nàng nghe, ánh mắt nhìn ra nơi chiếc lọ thuỷ tinh đang bơi ra ngoài khơi kia: "Điều ước của anh đã thành sự thật rồi, anh đã gặp lại được em, Rin à!"

    Nàng khoanh tay vào, hướng anh nói lại:

    - Thật lòng mà nói, anh siêng quá đó Len à! Chẳng bao giờ một việc như thế này có thể biến mong ước của anh thành sự thật đâu!

    Anh cười trừ hỏi lại nàng:

    - Công chúa có muốn thử không?

    Nàng khoanh tròn tay, nói một cách thản nhiên:

    - Một việc như vậy chẳng đáng để em thử đâu!

    Anh cười buồn lại nhìn ra phía chiếc lọ thuỷ tinh đã bơi ra xa kia. Nàng lại tiếp tục vô tư mà đặt tay sau lưng, quay lại nói:

    - Ý em là... anh sẽ thay em làm việc đó, phải không Len?

    Thế là anh nhìn nàng cười tươi. Bóng của hai người in trên bờ cát đầy thơ mộng làm sao.

    Bất chợt, nàng chống cằm trên mạn thuyền quay ra hỏi anh:

    - Len, anh ước điều gì vậy?

    - Anh muốn ngực của công chúa to ra một chút! - Anh nhìn nàng, âm hiểm cười.

    - Len! - Nàng nặng giọng nói pha chút đáng yêu của một cô gái đang thẹn thùng.

    - Hửm... anh đùa thôi! - Anh trầm tư, miệng cứ ngây ngốc mà nở cười, trong lòng thầm nhắc lại điều ước vừa rồi: "Anh ước chúng ta sẽ mãi như thế này!"

    - Len... Len... nói em biết đi! - Nàng nhõng nhẽo đến bên anh mà nài nỉ, trông thật không giống với một nữ vương ác bá chuyên quyền mà mọi người vẫn hay đồn ầm rằng nàng là đứa con của quỷ một chút nào. Dáng vẻ vô tư hồn nhiên, không chút tạp niệm. Đáng tiếc là chỉ có bên anh mới thấy được nàng như vậy mà thôi...

    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Last edited: 28 Tháng một 2018
  8. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 7: Chút thay đổi

    Nàng nhõng nhẽo, làm nũng với Len cho đến lúc về vương quốc, cuối cùng không thể kháng ngự lại sự dễ thương của nàng anh nói:

    - Anh ước Rin tìm được một đức lang quân như ý! - Đương nhiên là anh sẽ không nói ra rồi vì nếu nói ra ước nguyện của mình nó sẽ đi ngược lại với điều ước.

    - Không cần đâu! Em tìm được rồi! - Rin đỏ mặt, cười gượng nhìn anh.

    Len thấy vậy, cười cười nhưng không hiểu sao anh lại có cảm giác khó chịu nơi lồng ngực, anh nói:

    - Thế nào, tiểu thư bé nhỏ của tôi đã tìm được người trong mộng rồi sao?

    Rin đứng lên trên ghế, chống tay vào hai bên sườn vểnh mặt lên cao nói:

    - Đương nhiên!

    Anh tiến lại, đỡ nàng xuống dưới nói:

    - Thôi nào, đứng xuống đi kẻo ngã!

    Nàng bước xuống, vừa kịp lúc bá tước Kelin bên ngoài gõ cửa nói:

    - Nữ vương, Lam quốc cử đại hoàng tử bên đó đến đưa thông điệp đến, họ nói nhất định nội trong ngày hôm nay phải gặp được người!

    Nàng trầm tư một lúc, đưa tay lên cằm suy nghĩ rồi cất tiếng hỏi Len:

    - Có phải hay không là đại hoàng tử tên Kaito?

    Len mỉm cười, nụ cười ấy gượng gạo kèm theo chút khó chịu, anh nói:

    - Đúng rồi, hồi bé Rin rất hay kể với anh về cậu ấy! Rin còn nói...

    - Len à, em đi đây chút chuyện! Anh ra đón đại thần của Lam quốc đi!

    Nàng trầm mặc như đang thầm suy tính một điều gì đó sâu xa. Anh cũng không muốn khiến nàng phân tâm nên cũng nhận chỉ và rời ra khỏi gian phòng để lại nàng với tâm trạng ngổn ngang khó nói.

    Sau khi anh li khai một lúc, nàng mới hồi thần lại, tiến đến bên tủ đồ lựa một bộ đồ tối màu lẻn ra khỏi hoàng cung mà không thông báo cho ai biết.

    Nàng phải đến một nơi, nơi để xác thực điều mà nàng vốn nghi ngờ mấy hôm gần đây. Nàng muốn xác thực câu nói đầy bí ẩn của bà lão già kia: "Cô có những khoảng thời gian tuyệt vời nhất, nhưng sẽ không kéo dài bao lâu khi có sự xuất hiện của chàng trai biển cả!".

    Nàng tiến nhập vào một ngôi nhà thoáng nhìn có vẻ gợn tóc gáy với đầy đủ những hình thù kì quái được treo trên tường, đặt trên bàn thậm chí là treo lơ lửng ngay giữa lối đi. Mới tiến lại không được bao lâu thì nàng đã nghe được một giọng nói trầm ổn vọng ra từ phía góc tối của ngôi nhà:

    - Như tôi thấy, cô thật sự đã đến! Thưa nữ vương điện hạ!

    Bất ngờ với giọng nói không biết phát ra từ đâu, nàng nhìn khắp nơi mình đang đứng rồi hỏi lại người vừa nói kia:

    - Bà đang ở đâu?

    - Nếu thật sự muốn gặp thì người sẽ tìm thấy vi thần!

    Kiên nhẫn, nàng phải thực sự kiên nhẫn. Nàng muốn biết thực hư, nàng không thể để bản thân mình mắc phải một sai lầm trầm trọng được. Có thể nói nàng độc ác, nàng tàn nhẫn vô tâm không quan tâm đến người dân cũng được; nhưng riêng với Len nàng sẽ không để anh xảy ra chuyện gì.

    - Được, khi ta tìm thấy bà thì bà phải trả lời thành thật những câu hỏi mà ta đưa ra!

    - Thành giao!

    Tại một nơi nào đó, một người bí ẩn mỉm cười khẽ khàng. Người nọ nhìn nàng với ánh mắt trìu mến như nhìn người thương lâu ngày không gặp lại.

    Còn nàng, sau khi tìm kiếm khắp cả căn phòng lên nhưng kết quả nhận về của nàng vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh. Không, nàng nhất định không được bỏ cuộc - đó là ý nghĩ luôn hiện hữu trong đầu nàng. Nhưng tại sao nàng lại làm vậy thì nàng cũng không hiểu bản thân. Rõ ràng nàng rất ít khi tin mấy điều này, nhưng sau giấc mơ hôm đó nàng không muốn nó trở thành sự thực căn bản là nàng không đủ dũng khí để đối mặt với điều đó. Như là để giải toả nỗi bất an của bản thân, nàng nhất định phải tìm ra người nọ.

    Có lẽ ông trời không phụ lòng người, cuối cùng nàng cũng tìm ra được người nọ. Đó có thể là một nữ trung niên, bà cả người được che đi bởi một tấm khăn chùm lớn. Nàng cũng không biết tại sao bà lại xuất hiện ngay sau lưng mình, nhưng nàng vẫn thấy rồi. Nàng thành tâm mà hỏi bà:

    - Hôm trước, chuyện giấc mơ đó! Bà có thể đoán được giấc mơ của tôi?

    Nữ trung niên gật đầu, bà thuật lại hết thảy giấc mơ của nàng. Không chỉ vậy, bà còn hảo ý nhắc nhở cho nàng biết:

    - Nữ vương, khi về người nhớ đi thẳng đừng đi vòng! Có thể sẽ gặp nguy hiểm hoặc có thể ảnh hưởng đến sau này. Và nên nhớ, chuyện gì cũng có cách giải quyết, đừng để mọi chuyện trở nên tệ hại mới nhận ra sai trái của bản thân.

    Nàng gật đầu, đôi tay run run đi vì lo lắng, liệu nó có thành sự thật? Liệu Len có phải thay mình chết không? Nàng sợ điều đó sẽ xảy ra, nàng sợ ngộ nhỡ đâu giấc mơ kia chính là điềm báo trước tương lai.

    Tại sao nàng tin tưởng nữ trung niên này đến vậy ư? Là vì bà ấy chính là một vị phù thuỷ trước kia đã từng làm dưới chướng của phụ thân nàng chăng? Hay là nỗi lo sợ khi một mai người mà quan trọng nhất với nàng vì nàng mà không còn nữa?

    Trên đường đi về, nàng không khỏi không vẩn vơ nghĩ lại những điều mà nữ phù thuỷ kia vừa nói. Mải miết mà không hiểu kiểu gì, nàng lại chọn đường vòng mà đi. Đến nửa đường mới sực nhớ ra và nàng vội vã quay ngược lại để đi hướng ngược lại. Nhưng cũng chính do cái vội vàng đó mà nàng va phải một tên to con lực lưỡng, cả người bọc đầy thịt mỡ trông đến là sợ.

    May là nàng không ngã, nàng phủi phủi chỗ trang phục mới đâm vào tên vừa nãy. Nàng nhẹ lướt qua tên béo đó như không có gì. Nếu là trước kia nàng sẽ không ngần ngại mà cho hắn một bạt tai và nói hắn không biết nhìn đường dù là hắn có đúng hay là sai. Nhưng nàng không muốn một phút nóng vội mà huỷ hoại đi người nào đó.

    Thấy nàng lướt qua như mình không hề tồn tại, tên béo bụng nắm một bên tay nàng kéo ngược lại, hắn hùng hổ nói với một giọng đầy bặm trợn:

    - Mỹ nhân, tiểu mỹ nhân đâm vào đại gia ta có phải hay không là cố ý đây?

    Nàng phớt lờ hắn đi như không có gì lần nữa, mạnh mẽ kéo tay ra khỏi tay hắn, không những vậy nàng còn có hảo ý đá xuống hạ bộ của gắn một phát nữa. Định tính rằng mình sẽ không nói gì, nhưng với tính cách của nàng thì nàng không thể nhịn được hơn, nàng gắt:

    - Thật là...

    Kìm nén lại, nàng không thể để hắn ta biết được mình là nữ vương của cả một vương quốc hùng mạnh được.

    - Tên vô lại!

    Nàng thêm một phát đạp thẳng giữa bụng của tên mập kia. Hắn dường như khá tức giận, nắm lấy cổ chân của nàng lớn giọng:

    - Hảo, chưa ai dám đánh ta dù chỉ là một cái! Được, ta sẽ cho tiểu mĩ nhân đây biết thế nào là vô lại!

    Hắn nhào người tới định sẽ ra tay với nàng. Dáng vẻ của nàng bây giờ không như những người con gái khác kiểu khóc lóc cầu khẩn sự tha thứ từ tên mập kia. Ngược lại, nàng tỏ thái độ ương ngạnh lườm tên mập kia và tìm cách thoát khỏi cái nắm tay mạnh bạo kia.

    - A... a... a - Một tiếng kêu vang lên giữa khung cảnh tĩnh lặng.


    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Last edited: 28 Tháng một 2018
  9. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 8: Huỷ bỏ hôn sự
    [​IMG]

    Một chàng trai tiêu sái bước đến, thấy được thiếu nữ mĩ lệ yêu kiều như ngọc cả người toát lên một cỗ khí uy nghiêm lạ thường đang bị khi dễ.

    Chàng trai từ đầu đến cuối đứng lặng quan sát, cho đến khi thiếu nữ sắp sửa bị ăn mới chịu tiến lại, không nhanh, không chậm một cước thật mạnh đá vào hạ bộ của tên kia khiến hắn thét lên như thái giám bị hoạn. Tên này toan đứng lên cho chàng trai kia một chưởng nhưng nào ngờ chàng trai nhanh chân hơn lại thêm một phát đá vào ngực hắn khiến hắn ngã lăn ra đất bất tỉnh nhân sự.

    Chàng trai tiến lại, ân cần hỏi Rin:

    - Cô không sao chứ?

    - Ta... à... ừm không sao!

    Nàng định nói gì đó nhưng lại thôi. Nàng quay ra sau, nhanh chóng cất bước đi thật nhanh để rời khỏi cái nơi quỷ quái này. Rin thầm nghĩ lời nói của vị nữ phù thuỷ kia thật hiệu nghiệm, nên việc tin tưởng vào sự bói toán của bà là điều đúng đắn.

    Bóng dáng nàng đã khuất dưới rặng cây xanh mướt, chàng trai màu xanh mỉm cười khẽ nói:

    - Cô gái, em nợ tôi một lời cảm ơn!

    Về phía nữ vương tuyệt mĩ nhà ta chẳng mấy chốc với tốc độ đáng kinh ngạc của mình, Rin đã về tới cung điện. Đứng trước mặt nàng là Len - người coi nàng như sinh mệnh của mình.

    - Rin nói anh nghe, em vừa đi đâu mà không nói anh biết?

    Có vẻ anh rất tức giận, đây là lần đầu tiên Len lớn tiếng với Rin, nàng rất sợ, có chút gì đó ngỡ ngàng xen lẫn. Rin ngoan ngoãn ngồi trên ghế cúi đầu, hai tay đan vào nhau. Nàng khẽ nói nhỏ:

    - Em muốn đi chơi chứ bộ!

    Len cú đầu nàng một cái, mạnh miệng giáo huấn Rin:

    - Anh nói không được là không được, em ra ngoài đó một mình rất nguy hiểm! Em chưa biết hết về ngoài đó đâu!

    Rin ôm đầu ngạc nhiên, từ bé đến tận bây giờ người dám quát mắng nàng trừ phụ hoàng ra chưa có một người nào dám làm vậy, nhưng anh không chỉ quát nạt mà còn một phát cú đầu nàng.

    - Ha ha ha đúng thật chỉ có Len mới dám làm vậy với em thôi! Ha ha

    Nàng cười lớn, không những cười mà còn cười lớn là đằng khác. Len thấy vậy chợt thấy mình có chút thất thố, là một chàng quản gia nhỏ bé mà cư nhiên dám mắng thậm chí là dám đánh cả nàng.

    - Anh không...

    - Hãy giúp em thay đổi nhé! Hãy giúp em trở thành nữ vương tuyệt hảo trong mắt người dân của mình.

    Rin đứng dậy, nhìn vào Len mở một nụ cười thật tươi tắn. Nàng đã hứa với bản thân là sẽ cố gắng thay đổi, thay đổi cả tính cách độc đoán ích kỉ cũng như thay đổi cả số phận của mình lẫn của người kia trong kiếp này. Nàng sẽ không để bản thân chịu thiệt, cũng sẽ không để mọi người vì nàng mà liên luỵ. Đồng ý rằng trước đây nàng không hiểu chuyện, đồng ý là trước đây nàng rất ương ngạnh khó chiều nhưng Kagamine Rin của bây giờ hoàn toàn khác, nàng muốn thay đổi. Thay đổi vì mình, thay đổi cho cả một đất nước phía trước.

    Còn với Len, anh nhìn tiểu bảo bối ngày nào mình luôn muốn bảo vệ dù phải đánh đổi của mạng sống, cả linh hồn. Trong con mắt của Len, Rin đã thay đổi, Rin đã trưởng thành hơn so với trước đây rất rất nhiều...

    - Vậy giờ hãy cùng anh đi gặp xứ giả Lam quốc!

    - Ơ... không phải là anh đã thay Rin... - Nàng nhìn anh thắc mắc, rõ lúc trước có người đến nói là đưa bản giao ước từ Lam quốc sao?

    Len cười xoà nói:

    - Vị hoàng tử của nước họ đột nhiên đi đâu biệt tăm! Có lẽ giờ đã tìm được rồi!

    Nàng quay mặt ra chỗ khác nói nhỏ chỉ đủ để bản thân mình nghe được, đại khái như hắn ta có phải trẻ con không vậy?

    Cùng Len chuẩn bị một chút rồi bước ra. Rin phân phó cho nô bộc chuẩn bị đồ tiếp đãi khách nước bạn thật chu đáo.

    - Xin chào! T... ngươi là...

    Nàng vừa mới bước vào bên trong thì đã thấy ngay được cái người lúc trước anh hùng hào hiệp ra tay tương trợ cho mình. Mái tóc xanh lam, gương mặt đẹp rạng ngời ngỡ như ánh sáng mặt trời rạng đông.

    - Ô mỹ nhân làm gì ở đây a?

    Đây không ai khác chính là Kaito, chàng hoàng tử vạn người mê của Lam quốc. Kaito nhìn Rin mở nụ cười cũng vạn người mê hướng nàng.

    Rin rùng mình, gượng gạo quay sang hỏi Len:

    - Len, người đây là?

    - Đây là Kaito, hoàng tử Lam quốc, với những chiến công rạng danh cho đất nước! - Len ân cần nhắc nhở Rin.

    Rin quay sang nhìn Kaito từ trên cho xuống dưới rồi lại nhìn từ dưới lên trên với thái độ bất ngờ.

    - Sao, giờ mới thấy ta soái hả? - Thấy Rin nhìn mình ngạc nhiên, Kaito hất tóc ra vẻ

    - Có đúng không? Sao càng lớn càng xấu hơn vậy? Còn không bằng một phần của Len. - Rin quay sang khoác vai Len cười nói.

    (P/s: Hắc hắc là chuyện đương nhiên vì Rin nhà ta đã chấm Len rồi mà!)

    Thấy vậy, Len đỏ mặt vì ngượng. Anh không ngờ Rin lại nói với mình câu này, còn không phải trước kia Rin rất yêu cái người tên Kaito này sao? Sao giờ ở trước mặt mọi người lại nói không bằng một phần của anh?

    Còn với Kaito thì lại khác, hắc tuyến đầy đầu. Chàng cười khổ trong lòng mỹ nhân này thật khó mê hoặc, nhưng chàng thích nhất định chàng phải chiếm đóng được trái tim của mỹ nhân này mới được.

    - Chuyện tôi đến đây...

    Kaito còn chưa nói được hết câu liền bị Rin chặn giữa chừng:

    - Huỷ đi! Hôn ước không còn tác dụng nữa!

    - Hả...

    Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía Rin, mọi người không hiểu nàng trước đây. Bây giờ ngay cả Len cũng không thể biết được thực sự thì nàng đang nghĩ cái gì mà huỷ đi hôn sự, thứ mà hồi bé chính nàng ép phụ vương phải lấy bằng được về.

    Thảo luận và góp ý: Đây
     
    Last edited: 18 Tháng hai 2018
  10. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 9: Chính thức bãi bỏ hôn ước trẻ trâu.
    [​IMG]
    Trong sự bàng hoàng và vô cùng ngạc nhiên của mọi người, Rin lại thản nhiên ngồi trên ghế chân lại còn không chịu yên một chỗ mà đưa đi đưa lại trông thật không khác gì tiểu thiên sứ đang đùa nghịch. Rin là vậy, một khi nói là sẽ làm. Nàng đã quyết tâm rồi, nhưng điều nàng không bao giờ nghĩ tới cho đến bây giờ là: từ bỏ đúng lúc là một điều tuyệt vời mà không hẳn ai cũng làm được!

    Len thấy Rin quay trở lại đúng bản chất thật vốn có trước kia, anh vô cùng cao hứng. Len tiến lại phía Rin, không tự chủ đưa tay lên sờ tóc Rin hỏi:

    - Em thật sự muốn vậy?

    Rin ngước lên nhìn Len, ánh mắt dịu dàng trìu mến. Không còn là ánh mắt lạnh lùng, không còn là ánh mắt như lưỡi hái tử thần nữa, nó thật ấm áp, ấm áp như ánh nắng buổi sớm vậy. Rin nói:

    - Em quyết rồi! Em sẽ tự chọn cho mình con đường mà hai ta cùng được lợi!

    Len vẫn đặt tay lên đầu Rin, anh dịu dàng xoa đầu nàng nói mà mặc kệ đi biểu hiện của mọi người xung quanh:

    - Rin, em thật sự đã thay đổi!

    Cắt ngang cuộc nói chuyện đầy chất tình ái của nàng và anh, vị sứ giả từ đất Lam bất chợt cất giọng - một thứ giọng ồm ồm nghe đậm mùi năm tháng:

    - Nữ vương, hạ thần nói chuyện này là không thể!

    Nàng rời cái xoa đầu ấm áp của Len đứng dậy nói:

    - Lí do?

    Vị sứ giả đáp lại:

    - Hôn sự là do những người đi trước sắp xếp, việc huỷ hôn ước cũng như việc huỷ đi tình giao hảo của hai nước!

    Rin vẫn đứng đó, nàng khoanh tay đứng nhìn một hồi rồi nói:

    - Cái gì mà giao hảo? Cái gì mà những người đi trước? Ta không quan tâm, thứ ta muốn chỉ có một duy chỉ có một mà thôi! - Rin dừng lại, trong thâm tâm nàng nghĩ: "Ta không muốn người lại vì ta mà bận tâm nữa, ta càng không muốn người vì ta mà hi sinh đi tất cả mọi thứ của người đó nữa!"

    Cả đại điện dường như yên lặng hết thảy, họ không nói vì họ căn bản là không dám nói vì khí thế của Rin khá cường bạo áp chế hế những người khác.

    Rin kéo tay Len đi ra, nàng còn không quên ném lại một câu:

    - Tiễn khách cử nửa quân Tây viện đưa sứ giả về, lấy ngàn lượng vàng cùng vạn lụa từ tơ tằm coi như quà tạ lễ!

    Rin đi khỏi, khắp đại điện dường như ai nấy cũng thở phào một hơi vì sự áp chế cường đại kia. Chỉ riêng có mình Kaito vẫn đứng lặng nhìn nàng, trong đầu chàng hiện lên những suy nghĩ kì quái mà không ai thấu rõ.

    Phía ngoài, Rin túm tay Len kéo đi. Được một đoạn, Rin quay lại nhìn Len nói:

    - Len... thôi! Đi khảo sát tình hình dân chúng đi nha!

    Len trộm cười nhìn Rin, cô gái bé bỏng của anh bây giờ có những hành động lại vô cùng đáng yêu như vậy. Có gì đó trưởng thành từ nàng, cũng có gì đó tinh nghịch thầm kín. Đây mới là Rin mà anh vẫn từng biết chứ. Len nhéo má Rin nói:

    - Giỏi hen, vậy mà dám đơn phương huỷ hôn sự!

    Rin đập vào tay Len một phát nhẹ cười nói:

    - Anh cũng giỏi ha, dám nhéo má nữ vương của một vương quốc cơ đấy!

    Rin, Len cứ nhìn nhau cười trông không khác gì mấy người đầu óc có vấn đề.

    *Chuyển bối cảnh *

    Tại thôn Lục.

    Thôn Lục trước kia là một vương quốc hoàn toàn độc lập. Nhưng sau khi chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc, Hoàng quốc giành thắng lợi liền chiếm Lục quốc thành một thuộc địa của nước, từ Lục quốc giờ thành thôn Lục.

    Một cô gái với mái tóc lục dài thướt tha nhanh nhảu chạy ra gốc cây đại thụ nằm giữa thôn Lục. Cô gái khá xinh đẹp, cô có phần gì đó đáng yêu ánh mắt lam, gương mặt góc cạnh đầy đủ trông thật sự vô cùng đẹp. Theo sau người con gái này là một chàng trai với mái tóc cách tân màu lam. Và chàng trai kia không ai khác đích thị là Kaito - người trước kia từng được chỉ định đính hôn với Rin.

    Kaito tính đến nói cô nên hạn chế chạy nhảy một chút, tuy nhiên nhìn thấy nụ cười rạng ngời tựa ánh mắt trời của cô Kaito lại thay đổi hoàn toàn ý định. Chàng nói:

    - Miku, từ thôi kẻo ngã!

    Miku quay lại nhìn Kaito, cô cười đáp:

    - Yên tâm a, sẽ không sao hết!

    Chàng hoàn toàn không hiểu người con gái này, cô có gì đó thực rất lạ. Những lúc bình thường cô khá trầm tính ít nói nhưng cứ nhắc đến cây cổ thụ giữa thông Lục thì cô lại như một con người khác vậy.

    Tại thời điểm đó, phía bên kia gốc cây đại thụ...

    - Len, Len cái này là gì vậy? - Người con gái với mái tóc vàng dài ngang vai cầm thứ gì đó trên tay hướng người con trai giống mình hỏi.

    Len cầm thứ trên tay Rin lên cười nhẹ:

    - Em chắc hẳn là không biết rồi! Cái này người ta gọi là kẹo bông hay kẹo bông gòn, kẹo bông đường. Nó là một loại kẹo được làm từ nguyên liệu chính là đường được xay nhỏ thành từng sợi và kết lại thành từng đám bông trên một thanh cầm. Rin muốn thử không?

    Len cầm một nhúm kẹo bông đưa trước miệng Rin. Rin gật đầu một cái rồi mút kẹo từ tay Len. Len được phen đỏ mặt cúi đầu, anh còn nói:

    - Em là... là làm gì vậy?

    - Ăn kẹo! - Rin thản nhiên đáp như không có gì to tát cả vậy.

    - Khụ khụ! Anh đi mua hành lá! - Lén đánh trống lảng sang vấn đề khác.

    - Hành lá... xanh lá... Em không thích nó! - Rin nắm tay Len kéo đi kéo lại.

    Len nắm tay Rin vỗ vỗ mấy cái nói tiếp:

    - Được rồi! Được rồi! Bánh burioche và một chút chè thượng hạn nhập từ bên Pháp! Em hài lòng rồi chứ?

    Rin gật đầu cười nhẹ:

    - Em sẽ ngồi yên đây đợi anh về!

    Len xoa đầu Rin, cười cười dặn dò nàng chút chuyện đại loại kiểu là đừng đi đâu ngồi yên đợi anh hay là nếu có đi đâu thì đánh dấu đừng để bị lạc, vân vân và mây mây như kiểu nàng là trẻ nhỏ dễ bị lạc không vậy.


    Thảo luận và góp ý: Đây
     
  11. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 10: Sự xuất hiện của nàng lục xinh đẹp
    [​IMG]

    Len vỗ nhẹ lên trán bảo bối của mình nhắc nhở lại Rin:

    - Nhớ, cẩn thận đợi anh về đó!

    Rin gật đầu cười tươi đáp lại anh:

    - Vâng!

    Nàng cũng đến buồn cười vì anh, không biết từ khi nào anh lại cứ coi nàng như là trẻ nhỏ lên ba vậy. Nàng dù gì cũng là một nữ vương cao cao tại thượng cai trị cả một vương quốc rộng lớn mà.

    Bỏ qua đi, dù gì thì nàng cũng chấm ai kia rồi mà...

    Nhìn anh đi, nàng bất giác đỏ mặt lên mà không biết vì lí do gì!

    *Chuyển cảnh*

    Trên đường đi, Len nhìn đông rồi lại ngó qua nhìn tây. Anh nhất định phải tìm cho bằng được thứ khiến cho nàng phải bất ngờ, anh biết Rin luôn phải ở trong cung ít khi được ra ngoài nên có nhiều thứ nàng không biết. Len muốn tạo cho Rin sự bất ngờ, chí ít là anh phải lấy được thứ đó - thứ mà nàng chưa lần nào được nhìn thấy.

    Len miên man ngó ngang ngó dọc hết chỗ này đến chỗ kia mong tìm được thứ đó. Chẳng may một đợt đại phong thổi đến khiến chiếc mũ nhẹ tựa lông hồng của anh theo đó mà bị cuốn theo. Chạy đuổi theo chiếc mũ ấy, Len bắt gặp được ánh mắt xanh tuyệt đẹp.

    Ánh mắt người tựa như hạt ngọc, tinh khiết và thật rực rỡ khiến anh như bị lôi vào. Ánh mắt thực đẹp, thực lấp lánh. Đôi mắt đó lại tuyệt diệu hơn khi đặt trên gương mặt thiếu nữ đầy mĩ miều kia. Đó là một cô nàng với mái tóc mang màu lục, mái tóc dài thướt tha khẽ được nàn gió lay động. Gương mặt thanh tú, nàn da tuy không được trắng hồng nhưng cũng thuộc dạng trắng. Từng đường nét sắc sảo cho đến bờ môi quyễn rũ thực chỉ muốn một ngụm mà cắn.

    Bị ánh mắt Len nhìn say đắm, cô nàng thẹn thùng cúi xuống nhặt chiếc mũ của anh lên. Đôi tay cô cũng thực đẹp đi, ngón nào ra ngón ấy thon thả. Cầm chiếc mũ đưa ra hướng Len nói:

    - Đây là đồ vật của anh?

    Giật mình thu lại bộ dạng thất thiểu vừa rồi, Len gãi đầu cười gượng. Anh đưa tay ra đón lấy chiếc mũ đáp lại:

    - Xin lỗi, đúng rồi nó là của tôi!

    Len cười, một nụ cười toả nắng khiến cô gái một phen mất hồn. Cô nhìn anh cười lại, hiền hoà và đằm thắm biết bao. Nụ cười này cũng thật đẹp, thật khiến người ta nhớ mãi không thôi!

    - Anh tên gì?

    Len chớp mắt nhìn cô, cái gì không phải mới vừa rồi cô ấy hỏi tên anh sao? Không phải anh nghe nhầm đó chứ?

    - Tên tôi là Len! Kagamine Len!

    - Còn tôi là Hatsune Miku! Rất vui được gặp và cùng nói chuyện với anh!

    Miku lại cười, có lẽ cô biết nụ cười của mình đẹp nên mới cười nhiều vậy chăng? Hay cô chính là như vậy, thuần khiết hay cười. Anh lại lần nữa đỏ mặt...

    Phía xa kia, một người đứng nhìn. Đôi tay khẽ đặt lên ngực. Chắc hẳn người đó đau lắm nhỉ, vì người mình thương đang tươi cười cùng người khác. Bóng dáng đó lặng lẽ bước chân trên con đường dài trở về lại nơi mình đang đứng.

    - Miku... kem đây!

    Từ xa, một chàng trai mang mái tóc màu lam tiến lại. Chàng đẹp dịu tựa nước, mát nhẹ như nàn gió sớm. Trên cổ còn luôn luôn quấn theo chiếc khăn bất kể bốn mùa. Đây không ai khác ngoài Kaito.

    Len nghe được giọng nói quen thuộc, anh quay đầu lại nhìn đầy nghi hoặc:

    - Hoàng tử Kaito? Vì sao lại...

    - Len? Sao cậu lại ở đây?

    Hai người nhìn nhau, mắt đối mắt. Cả hai cùng trưng ra cái bộ dạng bất ngờ, mắt chữ O miệng chữ A như sắp rớt ra ngoài.

    Thấy có cái gì đó giữa hai người Miku lên tiếng:

    - Hai người quen nhau sao?

    - Ừm... à thôi chết! Tôi có chuyện phải về nhanh đây! Cảm ơn Miku!

    Len cầm lên chiếc mũ của mình đội lên đầu. Dùng tốc độ nhanh nhất chạy đi.

    Sau một hồi chạy mệt mỏi, Len cuối cùng cũng thấy được bóng hình quen thuộc.

    - Rin đợi anh lâu chứ?

    Rin lắc đầu cười ngượng, thoáng nhìn thấy nàng có nét buồn khó nói. Trông nàng thật trầm, nhưng nó lại khiến Rin có nét gì đó quyễn rũ khó nói.

    - Không lâu! Len... vừa nãy... à thôi!

    Như định hỏi gì nhưng cuối cùng Rin vẫn không nói tiếp, nàng trực tiếp cầm tay Len kéo đi.

    Len khó hiểu nhăn mi lại nhìn Rin:

    - Có chuyện gì vậy?

    Đi được một đoạn, Rin thấy gấu quần của mình bị kéo lại. Nàng cúi xuống nhìn. Trước mắt nàng là một tiểu hài đáng yêu với đôi mắt lam trong trẻo, tuy nhiên người lại đầy bụi bặm, không chỉ vậy cơ thể cũng thực gầy. Gầy đến nỗi thấy được cả xương trên bả vai. Ban đầu nàng tính một cước đá văng hài tử ra vì bộ dạng bẩn thỉu lại cư nhiên chạm vào người mình. Nhưng sau đó, bối cảnh của một đất nước diệt vong, bối cảnh của một người giống mình đứng trước đoạn đầu đài (có thể hiểu là nơi chém đầu) nhìn mình cười. Tim Rin lần nữa thắt lại.

    Nước mắt từ trên má lăn xuống chảy dài trên gương mặt trắng nõn của nàng trông vô cùng mĩ miều.

    Nàng khóc khiến mọi người xung quanh nghĩ nàng là đang khóc thay cho hài tử đáng thương kia. Mọi người đều nhìn nàng bằng con mắt cảm thông và tôn trọng.

    Rin lau nước mắt của mình, nàng cúi xuống đỡ hài tử nhỏ nhắn kia lên hỏi:

    - Hài tử... cha mẹ em đâu?

    Hài tử ngốc ngốc đứng đần ra:

    - Cha mẹ là gì? Có ăn được không?

    Rin ngây ngốc nhìn tiểu hài tử. Không lẽ hài tử này không có cha mẹ, không lẽ ngay cả tình yêu của cha mẹ cũng không được hưởng thụ hay sao? Bất giác nàng nhớ về bản thân hồi xa xưa, tuy nàng có phụ hoàng... nhưng nàng không hề có được sự yêu thương chăm sóc của người. Nàng nhìn hài tử cũng như nhìn chính bản thân mình năm xưa. Tuy hoàn cảnh khác nhau nhưng tâm trạng ắt hẳn với nhau cùng là một. Đau quá, hài tử có phải hay không cũng đau như nàng?

    Rin đem hài tử ôm vào trong lòng, nàng ngước lên nhìn Len hỏi:

    - Len, hài tử này ta đưa nó đi cùng được không?

    Len gật đầu. Anh biết mà Rin của anh là người như vậy, trước kia như vậy. Chỉ là nàng không được tiếp xúc với thế giới bên ngoài, chỉ là nàng sống quá lâu trong thế giới mưu mô xảo biện nên dần khoá kín tâm tư vào thôi. Đây mới hoàn toàn là người con gái khi xưa anh quen.

    - Mọi thứ mà em muốn đều có thể thực hiện!

    Rin đem hài tử đặt lên yên ngựa, đặt lên ngồi trên chính con ngựa mình yêu thích nhất mà trước kia chỉ mình nàng được ngồi lên. Còn nàng thì trực tiếp xuống đất đi bộ để hài tử ngây ngốc ngồi trên ngựa không hiểu gì còn Len dắt ngựa đi trong niềm vui sướng. Trên môi Len vẫn còn vương chút ý cười hạnh phúc.

    Phía xa xa một số người túm tụm lại xì xào bàn tán. Họ cảm thán tấm lòng của cô gái mái tóc vàng dài ngang vai, họ cảm thán chàng trai tóc vàng có nụ cười đẹp. Và họ thầm ghen tị với tiểu hài tử kia.

    Tại thế giới muôn hình vạn trạng này, con người cao quý hay không cao quý phụ thuộc vào màu tóc. Điều mà làm những người có mặt ở đây chú ý chính là: thân phận cao quý của hai người kia. Những người mang mái tóc sáng tựa với ánh nắng buổi sớm mai ấm áp như bàn tay người mẹ thì những người đó thường được ca tụng như thánh đức, họ có dòng máu thuần khiết và được mọi người đề cử lên làm vua chúa của lục địa. Mà người ưu tú nhất trong đó sẽ là người được cầm đầu và sau này con cái của họ lại tiếp tục đảm nhiệm phần của họ. Còn những người cùng màu tóc đó, màu tóc vàng đẹp đẽ đó dù có hay không làm quan cũng sẽ được tôn kính. Vậy mà hài tử nọ với mái tóc màu tím - mái tóc tượng trưng cho đứa con của bất hạnh lại được che chở bởi người có dòng máu thuần khiết.

    Thảo luận và góp ý: Đây
     
  12. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 11: Kamui Gakupo
    [​IMG]

    Về đến cung điện của mình, Rin lại quay lại bộ dáng của một nữ vương uy nghiêm. Nàng phân phó cho người hầu giúp hài tử tắm rửa và chuẩn bị quần áo tươm tất.

    Một mình trong một gian phòng rộng lớn, Rin lấy tay day day mi mắt khó chịu. Bản thân nàng vốn ở trong cung tuy có tranh giành quyền thế nhưng nàng khẳng định bản thân mình chưa lần nào phải nhịn đói hay chịu cảnh khố rách áo ôm. Nàng vốn tưởng ngoài kia họ có khi sống còn tốt hơn mình, nhưng đâu ngờ được nàng lại chứng kiến bao cảnh lầm than của dân chúng. Quả là chuyến đi lần này không uổng phí mà.

    - Nữ vương điện hạ! Tiểu... Tiểu hài đã được đem đi làm sạch rồi!

    Từ bên ngoài, nữ hầu run rẩy tiến lại. Cô biết nàng so với trước đã có phần bớt đáng sợ hơn rồi, nhưng trước mặt nàng cô vẫn cảm thấy khí tức áp bức tất cả mọi người vẫn cứ lan toả xung quanh đâu đó khiến hầu gái không khỏi sợ hãi. Hầu gái tự bấm tay chính mình để lấy lại bình tĩnh và tiếp tục nói:

    - Nữ vương, hài tử này người tính sao ạ?

    Rin vẫn như cũ không quay đầu lại, nàng tuỳ ý nói:

    - Ừm đem hài tử vô đây!

    Nữ hầu nghe được nhanh chư bay đi ra khỏi căn phòng áp bức đầy đáng sợ này. Không phải nói chứ nơi này quả thực áp bức, vô cùng áp bức mà căn bản là không ai rõ lí do.

    Đem tiểu hài tuỳ ý đặt tại một góc của phòng nàng, nữ hầu nói cho qua rồi lại nhanh chóng đi ra ngoài:

    - Nữ vương, tiểu hài đã đến rồi ạ!

    Rin gật đầu ra hiệu cho người kia rời đi, nói là gật đầu để nữ hầu rời đi cho có lệ vậy thôi chứ khi đưa hài tử vào đến đây rồi thì nữ hầu cũng nhanh chóng rời khỏi nơi này như kiểu rời khỏi chuồng sư tử vậy á! Đúng là cái kiểu gần vua là gần tử thần mà, ôi đang sợ quá đi!

    Khi thấy tiếng cửa đóng lại, Rin mới quay đầu nhìn lại hài tử vừa rồi. Nàng không khỏi cả kinh. Một tiểu hài với mái tóc tím dài đến eo chắc là lau ngày không được cắt tỉa nhưng bây giờ nó đã được gội rửa sạch đẹp mượt mà. Nàn da hơi ngả vàng nhưng cũng không đến nỗi đen đú bẩn thỉu, cặp mắt trong không vướng bụi trần với chiếc mũi cao tinh tế. Nếu đây là nữ nhi thì đúng là một nữ tử hại người hại nước, gương mặt ấy vậy lại đặt trên cơ thể con trai. Nhưng dẫu sao thì cũng không thể làm mất được thế uy nghiêm khó lường của hài tử này, sau này có thể sẽ là một vị tướng giỏi, tuy trông có phần yếu ớt chỉ cần sau này để Len rèn luyện ắt than đá sẽ thành kim cương sáng giá.

    Hài tử đứng một bên bẽn lẽn trông đến là đáng yêu:

    - Nữ vương... người không phải là đem ta... đem ta chém phăng cái đầu đi đấy chứ?

    Rin nhíu mắt nhìn hài tử khó hiểu:

    - Ai nói với em là ta sẽ chém phăng đầu của em?

    - Mọi người nói... nói ta không ngoan thì sẽ bị người được gọi là nữ vương chém phăng... phăng... đầu đi! Mà người không phải vừa được gọi là nữ vương sao! - Hài tử đan hai tay vào nhau nói với một thái độ cực kì sợ hãi. Có thể thấy được hai vai của hài tử đang run lên nhè nhẹ.

    Rin không khỏi rùng mình, hoá ra người dân dưới quyền cai trị của mình lại đem mình ra doạ nạt những đứa trẻ ngây ngô vầy sao? Chả nhẽ mình lại đáng sợ đến mức thế sao?

    Nàng tiến lại, nắm lấy hai vai của hài tử nhẹ giọng nói:

    - Chả lẽ ngươi thấy ta đáng sợ đến mức đấy sao? Hài tử nhìn ta xem!

    Tiểu thí hài chần chừ một lúc rồi ngẩng đầu lên nhìn Rin. Hài tử lắc đầu lia lịa nói:

    - Không có, nữ vương rất xinh đẹp! Trước đó lại cứu ta một mạng nữa vừa nãy người không phải kịp đem ta về có khi ta đã bị mọi người bắt sai vặt! Vừa rồi là ta suy nghĩ bậy bạ!

    Hài tử này vậy mà khéo nói, thái độ cũng xoay như chong chóng ngoắt cái đã thay đổi khiến nàng không ngừng cười lớn. Rin nhéo cái mũi cao cao kia nói:

    - Hài tử chỉ giỏi cái miệng. Từ giờ có ta ở đây rồi, ta sẽ không để ai có thể bắt nạt em nữa! Ừm em tên là... là... Kamui Gakupo đi!

    - Kamui Gakupo... tên ta sao? Ta có tên ha ha Gakupo! Gakupo, Kamui Gakupo... à hú!

    Hài tử phấn khích nhảy lên và không ngừng nói lớn tên mới của mình.

    Rin một bên ngồi cười một bên ân cần hỏi han:

    - Gakupo, nhóc vui đến vậy sao?

    Hài tử cười lớn, dường như rào cản giữa hai giai cấp đã hoàn toàn bị ngỡ bỏ nên hài tử vui vẻ nói:

    - Đương nhiên, ta là lần đầu có tên! Trước kia mọi người toàn kêu ta kiểu hài tử, thằng mồ côi, thằng đầu đường xó trợ,... nhưng người là đầu tiên cũng là người cho ta cái tên!

    Rin lại gần xoa đầu Gakupo nói:

    - Ngoan, từ giờ gọi ta một tiếng chị là được rồi!

    Gakupo đỏ mặt cúi đầu xuống không nói gì. Nàng khó hiểu cúi xuống lại gần mặt Gakupo hỏi han:

    - Có chuyện gì sao? Không thích vậy?

    Gakupo lắc đầu nói:

    - Không... chỉ là có chút không quen mà thôi!

    Rin nhìn cái mặt đỏ như trái cà của Gakupo mà khó hiểu ra mặt cứ nhìn mãi, đến khi thấy nhóc không chịu được mới buông tha. Nhìn bộ dạng đó của Gakupo nàng lại không nhịn được mà lại phá lên cười thích thú.

    P/s: Mình đính chính lại chút nha, đây là truyện cận đại. Thể loại giao thoa giữa cổ và hiện, vậy nên có những chỗ mình sẽ dùng ngôn ngữ cổ. Cũng sẽ có chỗ mình dùng ngôn ngữ hiện đại nên các độc giả không cần thắc mắc nhiều nữa nhé! Cảm ơn!

    Thảo luận và góp ý: Đây
     
  13. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 12: Thay đổi đáng mong chờ!
    [​IMG]
    Len đứng ngây ngẩn người nhớ về người con gái với mái tóc xanh dài kia! Nàng ta thật đẹp, tựa như thiên thần vậy. Nụ cười ấy cũng đẹp không kém vẻ mặt, chỉ có điều sao nụ cười đó của hai người lại giống nhau đến kì lạ như vậy. Tưởng như muốn hoà làm một vậy, thực đẹp thực vô tư.

    - Len! Len anh đang nhìn gì mà như người mất hồn vậy?

    Rin từ đâu bước đến, nàng còn không quên dắt theo Gakupo đi theo. Nàng khi này trông thật giống với người mẹ trẻ đang dịu dàng dắt đứa con của mình đi vậy.

    Từ khi bước ra, Rin đã nhìn thấy Len thất thần nhìn vào thứ vô định nào đó. Thỉnh thoảng lại cười cười, rồi sau đó mặt lại phiếm hồng lên trông thật sự rất đặc sắc. Nhưng hiện tại với nàng thì đó là một dấu hiệu đáng sợ! Rin bắt đầu cảm thấy sợ, sợ sẽ mất anh thêm một lần nữa. Cảm giác cô đơn lại ùa về trong tận tâm can của nàng. Nàng biết, và nàng hiểu rất rõ những cảm xúc của anh! Từ khi anh gặp cô gái màu lục kia thì anh bắt đầu có những biểu hiện lạ lùng mà trước đây nàng không thấy từ anh!

    Thì ra, người đứng từ xa theo dõi hai người không ai khác chính là Rin. Rin do chán khi phải đứng đợi nên đã nén theo anh! Không ngờ nàng lại được chứng kiến cảnh tượng khiến người ta đau lòng này. Và nàng lại càng bất ngờ khi thấy Kaito - vị hôn phu trước của nàng cũng đứng từ xa nắm chặt tay. Rin tự hỏi nàng ta có gì tốt mà lại khiến vị hoàng tử không màng sắc dục lại thành tâm thành ý đến vậy. Và nàng ta có điểm gì hơn nàng mà lại khiến Len thất thần vì nàng ta. Một cỗ chua xót ùa về, một niềm ghen ghét chợt nổi dậy như sóng ngầm trong lòng của Rin. Nàng muốn mở một cuộc thảm sát, muốn giết hết những người mang mái tóc màu lục kia.

    Nhưng hình như ông trời thấu được trái tim ghỉ sét của nàng, ông đã để Rin gặp cậu nhóc với mái tóc tím dài này. Nàng đã ngộ nhận ra một thứ tuy không nhiều nhưng đủ để cái suy nghĩ tàn độc kia của nàng chợt tiêu tan như mây khói, là nếu giết người có thể đổi lại được sự hả giận thì chẳng một ai cần mình. Và đó là lí do vì sao Rin lại nhẫn lại và coi như chưa có chuyện gì để rồi giờ lại đứng đây cùng Len nói chuyện!

    Len hơi giật mình, anh quay lại nhìn Rin cùng Gakupo. Anh cười, nụ cười toả nắng sáng rực cả một khoảng không gian:

    - Ha ha không có gì! Chỉ là một chút thất thần mà thôi! Rin của anh là tính đi đâu nữa này!

    Rin nắm tay Gakupo cười đáp lại:

    - Đưa hài tử của chúng ta đi dạo một vòng cung điện!

    - Hài... hài tử của chúng ta!

    Len tròn mắt nhìn Rin, nhưng nàng không nói gì chỉ là cười một cái rồi kéo tay Gakupo đi để lại Len nhìn nàng khó hiểu.

    Len như sực nhớ ra điều gì, anh chạy một mạch đi đâu đó mà vứt bỏ cả hình tượng của một vị thần thân cận, điềm tĩnh nhã nhặn bên nữ vương vẫn thường có.

    Trên đường đi đến một viện nhỏ, Rin không ngừng chỉ chỏ và nói mọi thứ cho tiểu hài kia nghe. Nàng cùng tiểu hài này như xoá bỏ mọi khoảng cách, xoá bỏ thân phận mà cùng nhau cười nói. Thái độ này của nàng khiến tất thảy những cung nữ cùng nô bộc hết sức ngạc nhiên.

    Bọn họ ngạc nhiên lên ngạc nhiên xuống với nàng nữ vương này. Trước đây nàng tàn độc là vậy, mà giờ không khác gì một nữ tử bình thường thậm chí là vô cùng đáng yêu nữa là đằng khác. Theo như trí nhớ của những hạ nhân trong đây, trước nàng đã làm bao nhiêu điều tàn độc!

    Nhớ có lần, vị đại thần trong chiều không chịu được sự tàn độc của nàng đã đứng lên cùng nàng lớn tiếng. Nàng chỉ đứng từ trên cao nói vọng xuống:

    - Nào ngươi mau quỳ xuống cho ta!

    Vị đại thần này kháng lệnh nói:

    - Ta chỉ quỳ trước vị vua anh minh, coi dân như con!

    Nhưng sau câu nói ấy, vị đại thần kia liền bị thị vệ đẩy cho quỳ xuống đất. Không chỉ quỳ bình thường mà lại là quỳ trên một thảm trải gai nhọn. Những chiếc gai xiên qua quần châm vào đầu gối, không những thế nữ vương còn thầm nói cho một tên thị vệ cái gì đó, ngay lập tức tên thị vệ kia chay ra ngoài. Lúc hắn chạy vào trong, trên tay còn cầm một bát nước gì đó hất vào đầu gối của vị đại thần kia. Lúc sau mọi người mới biết đó chính là một bát nước tiểu của trư. Nước tiểu có một lượng axit nhỏ khiến lúc chạm vào vết thương sẽ bị đau rát, huống hồ nước tiểu trư được lấy từ chuồng trư nên rất bẩn nếu dính vào vết thương khả năng nhiễm trùng là rất cao. Vị đại thần kia còn không biết trời cao đất dầy, quỳ như vậy còn không chịu, còn lớn giọng mắng chửi nữ vương kết cục là bị nữ vương hạ chỉ đổ nước đường nóng chảy vào miệng. Sau đó mọi người không ai dám nhớ lại, kết cục thật bi thương!

    Còn nhớ, một lần nữa khi tất cả mọi người tất bật chuẩn bị cho buổi tiệc chào đón vị hoàng tử nước bạn sang thăm. Một nữ nô tì chẳng may làm đổ vỡ một đĩa nho - thứ quả mà được vị hoàng tử nước bạn thích nhất. Nữ nô tì này kết cục cũng thật thảm thương, những thứ nho kia được trộn đều với phân mã ép cho nữ nô ăn sạch. Nữ nô không dám ăn liền bị đem đi nhốt chung với trư kết cục nữ nô bị hoá điên.

    Còn lần khác và những lần khác nữa, có nhớ cũng nhớ không hết. Nhưng kết cục của những người làm không đúng những gì mà nàng mong muốn thì cũng đều không tốt đẹp gì cả.

    Chỉ có điều dạo gần đây, nữ vương đã tốt hơn rất rất nhiều. Nàng đã hoà nhã hơn, lương của chúng hạ nhân dường như cũng đã tăng lên đôi chút, tuy không nhiều nhưng cũng là khởi đầu tốt. Những thuế khoá nặng nhọc mà nàng đặt ra cho chúng dân đen thì đã được miễn giảm đi rất nhiều, thậm chí có số cũng được miễn giảm hoàn toàn. Hạ thần trong triều cũng được nói lên suy nghĩ của mình, tuy một số lần khiến nàng tức giận đập bàn khiến ai cũng câm nín nhưng nàng lại không tổn hại gì đến đám quần thần.

    Hôm nay đám hạ nhân còn được tận mắt nhìn thấy nàng cùng một tiểu hài cười đến hiền thục. Thật là một thay đổi đáng mong chờ từ nàng mà!


    Thảo luận và góp ý: Đây
     
  14. Bạch Long

    Bạch Long Mem Mới Nhất Staff Member Converter

    Chương 13: Đoá hồng vàng
    [​IMG]

    Đi được một đoạn đường khá xa, Gakupo kéo ống tay áo của Rin. Nàng cúi xuống nhìn Gakupo cười hiền rồi xoa đầu cậu nhóc nói:

    - Chuyện gì thế!

    Gakupo mặt đỏ như trái cà cúi gầm mặt xuống, nhóc chỉ tay về phía xa xa rồi nói:

    - Kia... cái đó... là gì!

    Theo hướng tay Gakupo chỉ, Rin nhìn thấy cả một vườn hồng. Hoa nở sáng rực cả một vườn, màu hồng không phải là hồng mà nó là màu vàng - màu đặc trưng của Hoàng quốc. Hồng vàng thể hiện sự vô tư và tình yêu ấm áp, không chỉ thế nó còn mang theo thông điệp đã bỏ qua quá khứ sau lưng và sẵn sàng bắt đầu lại từ đầu. Đây... chẳng phải là vườn hồng mà Len bấy lâu nay vẫn thường chăm sóc sao.

    Còn nhớ trước đó, anh đưa nàng ra một vườn hồng bát ngát chỉ có điều nó mới ra nụ và chưa hoàn toàn nở. Nàng còn nói hoa hồng vàng là thể hiện sự ghen tuông, phản bội và nàng không thích ai phản bội lại mình. Anh khi ấy cũng không nói gì chỉ cười trừ. Cho đến một ngày nghe được lời của đám hạ nhân nói chuyện với nhau thường thấy một nam tử đẹp tựa tiên nhân đang chăm sóc vườn hồng vàng và bọn họ còn nói cho nhau nghe ý nghĩa thực sự của loài hoa này. ý nghĩa của hoa hồng vàng là thể hiện sự ghen tuông, phản bội. Tuy nhiên, ý nghĩa này lại dần được thay đổi. Hiện tại, loài hoa này là biểu tượng của tình bạn chân thành, vô tư và tình yêu ấm áp. Hoa hồng vàng mang theo thông điệp đã bỏ qua quá khứ sau lưng và sẵn sàng bắt đầu lại từ đầu. Nhưng khi đó nàng chỉ mải chú ý đến câu nói trước của mấy nàng ta là có nam tử đẹp tựa tiên nhân ở đó. Khi đó không hiểu sao Rin thấy bực tức vì đám nô tì không biết điều dám tơ tưởng đến Len của nàng nên Rin đã hạ lệnh đem đám cung nhân đó lột bỏ ngoại y và đứng phơi nắng cả ngày bên ngoài trời, không chỉ vậy nàng còn tự tay bôi phấn dụ ông vào người mấy nàng ta khiến mấy nàng ta bị huỷ đi dung nhan.

    - Tỷ tỷ... người sao thế?

    Bị Gakupo kéo tay, Rin giật mình hồi thần. Nàng quay ra nhìn Gakupo cười nói:

    - Đó là hoa hồng vàng. Đệ lại đấy xem chứ?

    - Dạ!

    Gakupo gật đầu, cậu nhóc buông tay Rin chạy theo hướng vườn hoa hồng vàng cười tươi. Cậu quay ra nhìn Rin, nàng đang tiến lại. Cậu nhóc nói:

    - Tỷ tỷ, đệ hái chúng được chứ?

    Nếu là Rin của trước đây thì người nào có ý định mơ tưởng đến đồ của nàng thì người đó xác định sẽ sống không bằng chết tuy nhiên, tiểu hài tử khả ái này cùng với quyết tâm thay đổi của nàng đã khiến nàng không suy nghĩ nông cạn như vậy nữa.

    Rin tiến lại gần, xoa đầu Gakupo và nói:

    - Được, đệ có thể lấy đi tuỳ thích!

    Gakupo tiến lại ngắt một bông hoa hồng vàng rồi lại quay lại chỗ Rin. Cậu nhóc kéo tay Rin ám chỉ nàng ngồi xuống, Rin cũng hiểu ý. Nàng ngồi xổm xuống quan sát hành động của Gakupo.

    Gakupo cẩn thận nhổ hết những cái gai trên nhành hồng vàng, cậu nhóc còn ngắt cho nhành hồng ngắn hơn một chút. Sau đó lại ân cần đưa nhành hồng ngắn đó gắn lên tai phải của Rin. Nàng sững người quan sát mọi hành động của Gakupo một cách khó hiểu. Gakupo cười tươi đáp lại mọi thắc mắc của nàng:

    - Tỷ tỷ, người cài hoa lên trông thực xinh đẹp! Trông như tiên tử hạ phàm vậy!

    Nói rồi sau đó Gakupo chạy đi hái thật nhiều hoa, mà bông hoa nào cậu nhóc cũng cẩn thận nhổ bỏ hết sạch đám gai góc trên hoa.

    Rin ngồi đó đờ đẫn một lúc, sau đó nàng đứng lên đưa tay sờ sờ lên bông hoa trên tai, miệng lại luôn giữ ý cười thích thú.

    Đám cung nhân đi qua được một phen khinh hồn bạt vía.

    Lại nhớ về truyện trước kia, có một tiểu tử thúi con của ai không biết từ đâu chạy đến chỗ Rin lại còn bắc ghế lên cài hoa hồng đỏ lên tóc cho nàng mà thân cận nàng lại không có thị vệ đứng đó. Kết quả tiểu tử thúi kia một phát bị nàng bạt tai ngã từ trên ghế xuống dưới đến ê ẩm cả người. Sau đó nàng còn hỏi hài tử xem phụ mẫu của nó là ai. Đến khi xác nhận phụ mẫu của tiểu tử này, nàng hạ lệnh chém đầu cả nhà đem bêu thị chúng vì tội xúc phạm người trị vì một đất nước. Còn cái nam hài tóc tím này không những được cài hoa lên tóc cho nàng mà còn kêu nàng ngồi xuống để y cài lên mới lạ chứ.

    Dường như có ai đang quan sát mình, Rin theo phản xạ quay lại. Nàng nhìn đám cung nhân và tự nhủ với bản thân là phải thay đổi, thay đổi không chỉ vì mình mà vì cả những người mình yêu thương. Nàng không giống trước sẽ đem ánh mắt như dao sắc nhọn nhìn bọn họ mà chỉ cười ngượng một cái rồi quay sang nhìn hài tử kia đang chăm chú hái hoa.

    Đám cung nhân nhìn thấy nàng cười liền như hoá kẻ ngốc, đứng bất động như pho tượng sống. Bọn họ còn quay sang nhìn nhau và tự hỏi có phải hay không là đang nằm mơ rồi hay không. Có cung nhân còn tự véo đùi mình, có cung nhân lại véo tay mình, còn có cung nhân tự tát mình để xem có thực sự là bọn họ đang mơ rồi hay không. Kết quả chỉ là đám cung nhân kia tự ngược bản thân mình khiến những chỗ mình tự làm kia trở lên sưng đỏ.

    Nhưng tóm lại trong này ai nấy đều có một suy nghĩ sau khi biết đó không phải là mơ đó chính là: khi nữ vương của bọn họ cười lên thực đẹp, lại có cái gì đó khó nói lên lời!

    Thảo luận và góp ý: Đây
     

Chia sẻ trang này