[12 chòm sao] Tình yêu 1000 năm - Tuyết Thiên Vân

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Tuyết Thiên Vân, 8 Tháng tám 2016.

  1. Tuyết Thiên Vân

    Tuyết Thiên Vân Bơ Bơ Bơ Phéc Member

    Chap 20: Người trước mắt có phải người trong lòng? (1)


    Nam Cung Ma Kết đứng trước cửa Tứ vương phủ mà thở dài lần thứ n trong ngày. Sau khi bị Bạch Dương và Song Tử cưỡng ép trở về, hắn vốn dĩ muốn về tam vương phủ, vậy mà không hiểu sao, lại không thể tự chủ bước tới Tứ vương phủ đứng như trời trồng. Kể cũng khó xử, hai tên gác cửa nhìn thấy tam vương gia ngày thường lãnh khốc lúc này lại mang biểu tình ngập ngừng đứng dưới nắng gần nửa canh giờ cũng không biết phải làm sao. Vạn nhất hắn trở về lại nhiễm bệnh, hai người bọn họ không phải sẽ bị tứ vương gia trách phạt sao?

    Nghĩ vậy, một trong hai tên lấy hết can đảm bước đến trước mặt Ma Kết hành lễ, hạ giọng khuyên nhủ:

    - Tam Vương gia, tứ vương gia còn chưa hồi phủ, nếu ngài muốn tìm ngài ấy thì vào trong đợi cũng được mà.

    - Ta biết. - Ma Kết rũ mắt thở dài. Hắn đương nhiên biết Song Tử còn chưa có trở về, hiện tại trong phủ chỉ còn lại người đó. Có điều, hắn...

    Thở dài, thôi thì cứ vào đại đi vậy.
    --------------------------------------

    Trong hoa viên vương phủ, một nữ tử dung mạo tuyệt sắc ngồi thơ thẩn bên dưới tàng cây anh đào nở rộ, một thân lãnh khí bức người khiến hạ nhân trong phủ ai nấy cũng không dám đến gần. Cả người vận một thân y phục trắng như tuyết, cánh hồ điệp như ẩn như hiện trong ánh nắng rực rỡ, không ai khác ngoài Xử Nữ.

    Sau lần nói chuyện với Hàn Sư Tử, nàng vẫn luôn bảo trì trạng thái trầm mặc. Tuy rằng, Hàn Sư Tử biết được thân phận của nàng, nhưng không đồng nghĩa với việc những lời hắn nói nàng đều tin. Huống hồ, Song Tử thật sự có ơn cứu mạng nàng, công tư không thể gộp chung lại mà tính, vì vậy, trước mắt nàng vẫn lưu lại tứ vương phủ một thời gian. Chỉ là, nàng vẫn không có dũng khí đi gặp người nọ.

    - Xử Nữ!

    Từ phía sau vang lên thanh âm quen thuộc kéo nàng lại từ mớ suy nghĩ hỗn độn. Nàng xoay người, phát hiện người nọ chỉ cách nàng hai, ba bước chân.

    - Tam vương gia. - Nàng nhẹ giọng đáp. Trên gương mặt thoáng qua chút bối rối. - Người tìm ta?

    - Ân. - Đáp lại một tiếng, Nam Cung Ma Kết thường ngày khiến triều thần không ai không sợ hiện tại cũng có chút không biết phải làm sao. Hắn quả thật đến đây vì nàng, nhưng, lại chẳng biết vì sao lại đến.

    Hai người ngập ngừng không nói một hồi lâu, bên tai chỉ còn vang tới tiếng hô hấp của đối phương.

    Qua một lúc sau, vẫn là Ma Kết mở lời:

    - Tối hôm trước... ta... có hơi mạo phạm, nên... - Thanh âm vang lên từng tiếng ngập ngừng, trên mặt còn lưu một vệt hồng nhạt khiến người nhìn vào có chút không thể tin. - Cô, đừng để trong lòng những lời đó.
    Lời vừa dứt, vệt ửng hồng liền có xu hướng tăng lên. Mà không chỉ riêng hắn, phía đối diện, Xử Nữ cũng cúi đầu che đi khuôn mặt đỏ rực.

    Tối hôm trước, rốt cuộc đã xảy ra truyện gì khiến cả hai con người nổi tiếng lạnh lùng này hiện tại lại đỏ mặt ngượng ngùng không thôi? Chẳng qua...

    Ngày hôm đó, hắn bị Bạch Dương chuốc không ít rượu, đến lúc từ vương phủ trở ra, cả người cũng đã chếch choáng hơi men. Trên đường hồi phủ, lại trùng hợp gặp được Xử Nữ từ y quán trở về. Ma Kết cũng chẳng biết vô tình hay cố ý, mượn rượu làm càn.

    - Tam vương gia, ta đưa ngài về phủ. - Một tay đỡ lấy thân thể ngả nghiêng không vững của người nọ, Xử Nữ nheo mắt nhìn theo bóng đen đang rời đi phía xa.

    - Không muốn! - Đôi mắt phong tình mơ màng nhìn vào khuôn mặt tuyệt sắc trước mặt, giọng điệu so với ngày thường thiếu mất vài phần nghiêm nghị thanh lãnh, thêm vào vài phần ôn nhu, thậm chí còn nghe ra chút vị... làm nũng.

    Khóe miệng Xử Nữ không khỏi kéo lên, dù sao, bình thường nếu như muốn thấy được một tam vương gia như vậy cũng không phải dễ dàng. Vì vậy, giọng nói của nàng trong chốc lát cũng mềm mỏng hơn:

    - Vậy ngài muốn đi đâu? Ta đưa ngài đi.

    - Nàng... - Ma Kết hàm hồ bật ra một tiếng không rõ ràng, dưới chân lảo đảo khiến hắn chỉ đành vịn lấy bả vai nhỏ bé của giai nhân.

    Cả hai người cứ như vậy ngả vào vách tường phía sau lưng Xử Nữ. Nền gạch lạnh lẽo đằng sau, cộng thêm hai cánh tay vững chắc bất chợt khiến nàng hơi run lên, bản thân không biết từ lúc nào đã bị vây lại trong vòng tay của người nọ.

    - Ta thích nàng! - Nửa trầm ấm, nửa ôn nhu, hơi thở nóng bỏng của hắn cứ như vậy vang lên bên tai khiến nàng ngẩn ngơ. Ngước mắt nhìn lên, thấy đôi mắt so với nữ nhân còn đẹp hơn vài phần của hắn ẩn ẩn ánh nước, phản chiếu hoàn mỹ khuôn mặt của bản thân. Trong lòng Xử Nữ là một trận ngổn ngang, vừa ngọt ngào, vừa chua xót.

    - Vương gia, ngài say rồi. - Xử Nữ rũ mắt, hàng mi cong dài che đi chút hoang mang dưới đáy mắt.

    - Ta không say! - Ma Kết nhíu mày, gương mặt tuấn mỹ chỉ cách nàng trong gang tấc.

    - Vậy ngài nói xem, ta là ai? - Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, nét bướng bỉnh trên gương mặt không lấp đi nổi chua xót trong lòng. Nàng dĩ nhiên biết hắn đang từ chỗ nàng nhìn đến Xử Anh, chỉ là, đột nhiên muốn nghe thêm vài câu ngọt ngào, cảm nhận thêm chút ấm áp...

    Chỉ là, Ma Kết cứ như vậy nhìn nàng, nửa chữ cũng không thèm đáp.

    Không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại.

    Thẳng đến lúc Xử Nữ chợt cảm thấy chán nản, vươn tay tính đẩy người nọ ra thì bất chợt, cảm xúc mềm mại áp lên môi nàng. Không biết là vì rượu, hay do ba chữ lúc nãy, nhiệt độ cơ thể Ma Kết lúc này nóng đến vô cùng, hay chí ít, chính là nóng đến độ khiến nàng sững người.

    Ban đầu là ôn nhu, chậm rãi. Đầu lưỡi tựa như một con rắn nhỏ tinh nghịch, lướt theo viền môi lạnh lẽo của nàng. Thoáng tách mở đôi môi mím chặt, len lỏi vào bên trong, lướt qua mỗi một ngóc ngách trong khoang miệng. Dần dần, chút chậm rãi ban đầu như được tiếp thêm lửa nóng, cuồng nhiệt hơn, thô bạo mang theo sự chiếm hữu khiến nàng không cách nào phản kháng.

    Ám muội, nóng bỏng khiến tâm trí Xử Nữ như bị cuốn theo từng hơi thở nồng nhiệt của hắn. Thoát không được, tránh không xong.

    Không khí lạnh lẽo từ từ kéo tới, Ma Kết hơi lùi về phía sau, ánh mắt hai người giao nhau, hoảng loạn có, ngọt ngào có, lưu luyến có, tham luyến có, có ướt át, cũng có chút xa lạ. Hắn gục đầu lên vai nàng, tựa như một con mèo ba tư xinh đẹp, dụi đầu lên vai nàng khe khẽ thở dài:

    - Xin lỗi.

    - Tại sao lại phải xin lỗi?

    - Xin lỗi... vì đã thích nàng.
    -----------------------------------------------------------------------------------------

    Hoàng cung_ Tây viện:

    "Bộp" Vai trái bất thình lình bị người khác vỗ một cái, Thiên Yết ngay trong tức khắc quay đầu. Vốn tưởng là huynh đệ nhà mình, nào ngờ lại là một dung mạo xinh đẹp "bế nguyệt tu hoa" khiến tim hắn gần như đập lệch một nhịp.

    - Song Ngư, sao cô lại ở đây? - Điều chỉnh tâm tình, hắn mở lời, bất quá nhìn nét cười rực rỡ trên khuôn mặt nàng, hắn cũng đoán được phần nào rồi.

    - Hì, lần trước không phải đã hẹn nhau ở đây sao? - Song Ngư cười hì hì nói, đôi mày liễu đẹp đẽ nhướng
    cao.

    - Đừng nói với ta là ngươi quên nha.

    - Sao... sao có thể quên được chứ. - Hắn giả lả cười, trên thực tế hắn sớm vì chuyện động binh của các nước ngoại bang mà ném cuộc hẹn với nàng ra chỗ nào rồi. Bất quá, hắn cũng sẽ không mạo hiểm nói ra, người khác không biết, còn hắn, từ sau hôm đó cuối cùng đã thưởng thức được, cái gì gọi là mỹ nhân rắn rết.
    Nữ tử trước mắt này, đừng nhìn mỏng manh yếu đuối, thế nhưng, đầu óc tuyệt đối không phải dạng vừa. Kẻ dám đụng vào nàng, tuyệt đối sẽ bị chỉnh đến thảm thương.

    - Ha ha, không trêu ngươi nữa, ta biết ngươi bên cạnh tam vương gia cũng không dễ dàng gì. Đến, hôm nay bản tiểu thư có chuyện vui, mời ngươi đi ăn một bữa. - Nàng thản nhiên cười lớn vài tiếng, khoát tay lên bả vai còn muốn cao hơn đầu nàng.

    Đi được vài bước, hai người dừng lại, vẻ mặt Thiên Yết không chút cảm xúc nhìn nàng:

    - Đi ăn? Ngươi ra ngoài được sao?

    - Ra không được. - Nàng tỉnh bơ nhìn hắn.

    - Vậy làm sao đi ăn? - Hắn cảm giác, bản thân vừa rơi vào một cái hố sâu không đáy.

    - Không phải còn ngươi sao? Ngươi dẫn ta ra ngoài. - Song Ngư che miệng cười, đôi mắt tròn nhìn hắn chằm chằm.

    -... - Nàng ta tuyệt đối cố ý, nàng ta tuyệt đối cố ý, nàng ta tuyệt đối cố ý.

    Nam Cung Thiên Yết ơi Nam Cung Thiên Yết, uổng cho ngươi làm hoàng đế đứng trên vạn người, vậy mà lại để một nữ tử dắt mũi.
     
  2. Tuyết Thiên Vân

    Tuyết Thiên Vân Bơ Bơ Bơ Phéc Member

    Chap 21: Một ngày dạo phố của hoàng đế (1)

    Mặt trời treo cao trên đỉnh đầu. Tiết trời sắp vào hạ có chút oi bức, nhưng đại nội thị vệ vẫn cứ từng hàng từng hàng quy củ mà tuần tra từ bên này qua bên kia. Ngay phía ngoài bức tường Tây viện, Nam Cung Thiên Yết một thân thường phục lẳng lặng đứng yên, đầu hơi ngẩng lên, đôi mắt phượng thủy chung chưa rời khỏi thân ảnh nho nhỏ cùng động tác bất nhã đang leo qua bờ bên này. Khụ, nếu để ý kĩ, có lẽ sẽ còn thấy vô vàn cảm xúc hỗn loạn bên dưới đáy mắt, dĩ nhiên, trong đó không thể thiếu sát khí.
    Không sai, chính là sát khí.

    Thử nghĩ mà coi, đường đường là hoàng đế, lại bị một nữ nhân lừa đến bước đường phải leo tường để trốn ra ngoài, đáng giận hơn là hắn còn không dám nói với người ta mình là hoàng đế, là trượng phu của nàng. Trong đầu của mỗ hoàng đế tựa như đang có mấy trăm tiểu Bạch Dương, mấy trăm tiểu Song Tử, mấy trăm tiểu Ma Kết đang chạy tứ lung tung, miệng thì không ngừng gào thét đủ thứ khiến hắn chỉ muốn bóp cổ nữ tử trước mặt mình.

    "Haz" Mỗ hoàng đế chợt thở dài, hắn tại sao lại cùng nàng làm mấy trò ấu trí như vậy chứ!

    - Ai nha, Tiểu Thủy Thủy, ngươi còn ở đó làm gì, còn không mau đến đây đỡ ta! - Bất thình lình, Song Ngư hướng về phía hắn hạ giọng hô lên.

    Thiên Yết đen mặt, ai là Tiểu Thủy Thủy hả?

    Bất quá, vẫn là ra dáng trượng phu chạy tới đón lấy cái người đang treo lơ lửng bên bờ tường kia, một tay nắm lấy khuỷu tay nàng, một tay ôm lấy eo, bế ngang người xuống.

    - Nhìn bên ngoài ngươi nhỏ bé, sao lại nặng như vậy chứ? - Thiên Yết cau mày nhìn nàng oán giận nói, tay thì ngược lại vẫn vững vàng ôm gọn cả tấm thân mảnh khảnh của nàng.

    - Ai nặng chứ? Có ngươi mới nặng, cả nhà ngươi đều nặng. - Vừa nghe xong, Song Ngư lập tức đỏ bừng mặt, thẳng thừng trở thành người đầu tiên quát như tát nước vào mặt hoàng đế. - Mau thả ta xuống.

    Mỗ hoàng đế nhướng mày, làm ơn mắc oán, hừ, thả thì thả.

    "Rầm" Song Ngư cứ như vậy ngã xuống, mông dán chặt lên nền đất lạnh lẽo. Cả người nằm thành hình chữ đại bất nhã, khuôn mặt cũng không biết là vì đau hay vì tức giận mà đỏ bừng lên. Đôi mắt phượng ẩng ậng nước, tức giận trừng con người đang tỏ vẻ vô can kia.

    - Ngươi trừng ta làm gì? Là ngươi bảo ta thả cơ mà. - Mỗ Thiên Yết bĩu môi khinh bỉ.

    - Ngươi cũng không nên ném ta xuống đất như vậy chứ? Có biết cái gì gọi là thương hoa tiếc ngọc không? - Mã Song Ngư quát lớn, tựa hồ việc hai người đang lén lút rồi khỏi cung sớm đã bị nàng ném tận bảy tầng trời.

    - Thương hoa? Tiếc ngọc? Ngươi? - Môi mỏng mấp máy, liên tiếp phun ra ba câu hỏi. Nam Cung Thiên Yết biểu thị sự khinh bỉ của mình đã lên tới cực điểm.

    - Ngươi... - Tiểu nữ tử nào đó vừa đứng lên, phủi phủi vạt áo dính đầy đất nghe thấy lập tức trợn trắng mắt nhìn hắn.

    - Ngươi cái gì mà ngươi. Có đi hay không đây? - Tuy rằng trêu chọc một tiểu cô nương xinh đẹp tức đến xù lông kì thực cũng rất vui nhưng cũng nên vừa phải thôi, hắn còn một núi tấu chương chất trong ngự thư phòng kia kìa. Còn kéo dài kiểu này chỉ sợ đêm nay lại phải thức trắng mất.

    Mã Song Ngư ngậm miệng, đôi mắt hạnh khẽ đảo vài vòng. Bặm môi gật đầu, nàng bước lên vài bước, nắm lấy vạt áo trước ngực hắn, toan lôi đi. Có điều, người phía sau hôm nay họa phong có chút không bình thường, tựa hồ như muốn phát huy bản tính ngạo kiều tới tối đa. Mặc cho nàng lôi kéo thế nào cũng không dịch chuyển một ly.

    - Ngươi lại làm sao nữa đây? - Nàng quay đầu căm hận nhìn, răng nghiến chặt phun ra từng chữ.

    Ánh mắt Nam Cung Thiên Yết nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ bé đang nắm áo mình, hừ lạnh một tiếng, rút quạt giấy ra hất tay nàng sang một bên. Vuốt vuốt nếp áo, tư thế hiên ngang bước đi thẳng không quay đầu nhìn lại.

    Mã Song Ngư trợn mắt trừng mày hết nhìn tay mình rồi lại nhìn bóng lưng trước mặt, không nhịn được mà thô tục:

    - Đại gia ngươi, hôm nay lão nương chính là ra đường mà không coi ngày mà.
    --------------------------------------------------
    Chúng nhân đang ngồi bên trong Thiền Ảnh lâu, mặc kệ là người nào, cũng đều một tư thái đồng nhất. Miệng nên nói vẫn nói, mà mắt, lại cứ liên tục liếc về cái bàn nằm ngay cạnh cửa sổ.

    Chỉ thấy ở đó là hai nam tử ngồi đối diện nhau, bộ dạng thập phần bắt mắt. Tử y bào nam tử mày rậm mắt ưng đầy khí phách, mang theo một thanh kiếm cổ, y phục may từ lụa Tô Châu tinh xảo hoa lệ, đai bạch ngọc quý khí, mười phần thì hết tám phần xuất thân thế gia danh môn. Y một tay chống cằm, một tay bưng chén rượu đặt ở bên môi, ánh mắt thủy chung từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi nam tử trước mặt.

    Bạch y thư sinh khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to lấp lánh ánh sao. Mái tóc dài giấu bên trong mũ mềm rủ xuống vài sợi tóc mai. Ngược lại với dáng vẻ tao nhã của tử y nam tử, vị bạch y thư sinh ngay lúc này tựa như người bị bỏ đói cả vạn năm. Đôi đũa trong tay lướt một vòng bàn, thức ăn chất thành núi trong chén nhỏ. Cái đầu nhỏ chưa từng ngẩng lên.

    Mãi đến một lúc sau, người nọ mới chợt liếc mắt, thấy y đang nhìn mình chằm chằm liền không khỏi ngượng ngùng thu liễm.

    - Huynh... không ăn sao? - Tay áo trắng tinh cứ như vậy lau đi vết thức ăn bên môi. Thanh âm trong trẻo mềm mại của nữ tử cất lên.

    - Ta không đói, muội ăn nhiều một chút đi. - Y cười cười, tay nhấc lên đôi đũa gắp một miếng cả thả vào chén đối diện.

    - Khụ... thực ra, bình thường ta cũng không ăn nhiều như vậy đâu. - Khuôn mặt nhỏ nhắn của ai đó vì ngượng ngùng mà đỏ lên. Đôi mắt to tròn liếc ngang liếc dọc tìm cách chuyển chủ đề. - Huynh... huynh hôm nay sao đột nhiên lại hẹn ta ra đây vậy?

    Y hơi nhướng mày, cô nhóc này rốt cuộc cũng hỏi tới rồi.

    - Hôm nay ta có hẹn với một vị bằng hữu đã lâu không gặp. Dù sao cũng thuận tiện, liền muốn giới thiệu vị bằng hữu đó với muội.

    - Nga...

    Thấy nàng chỉ đáp lại một tiếng, trong lòng y liền có đôi chút khó chịu, cứ như vậy liền xong sao, nàng hoàn toàn không hứng thú sao?

    - Vị bằng hữu đó là nữ nhân. - Y vội vàng bồi thêm.

    Khuôn mặt nhỏ kia lần nữa ngẩng lên, nghiêng nghiêng đầu tỏ ý, nàng ấy là nữ thì liên quan gì đến ta.

    Đúng tại thời điểm lúng túng này, nàng liền nhìn thấy một nam một nữ bước vào từ cửa lớn. Nam tử thân cao lớn, vận một thân y phục lam sắc tinh xảo. Cả người toát ra một cỗ quý khí khiến người ta bất giác sợ hãi. Bất quá, dung mạo thập phần xinh đẹp, chính là loại xinh đẹp không nhu hòa như nữ nhân, nhưng lại khiến nữ tử là nàng khi nhìn vào tự thẹn không bằng. Nữ tử bề ngoài bế nguyệt tu hoa. Tiểu mỹ nhân yêu kiều vận một thân váy hồng sắc thêu hoa.

    Cặp mắt ai đó bất chợt sáng bừng lên như một con mèo nhỏ tìm được đồ chơi.

    ----------------
    TTV: Tui đã quay lại sau một thời gian dài ăn hại =))) Và hiển nhiên, là cái dự kiến đi nửa chặng đường của chuyện trong mấy tháng hè đã tan thành bọt nước vì cái lười =)))) (Trời sanh tui sao còn sanh lười) Nên là, chúng ta sẽ còn ám nhau thêm 1 quãng thời gian dài nữa nha nha nha {*≧∀≦}
    Ps: có ai nhận thấy văn phong của tui khác hơm nà =)))
     

Chia sẻ trang này